Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 143

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Kiều Ôn Noãn nghĩ, hiện tại đáy lòng Cảnh Hảo Hảo nhất định rất khó chịu, nhưng vậy thì như thế nào, nếu cô ta không khó chịu đến cực hạn, như vậy khổ sở chỉ có thể là cô......
Cô chính là cố chấp thích Thẩm Lương Niên như vậy, cố chấp đến chẳng sợ Thẩm Lương Niên chán ghét cô, cô cũng muốn nghĩ hết biện pháp, hung hăng buộc anh ở bên người chính mình.
Bởi vì, cảm giác không nhìn thấy anh, lại càng khó chịu hơn.
Nụ cười Kiều Ôn Noãn như tên của cô, ôn nhu ấm áp động lòng người, giọng nói từ trong miệng, cũng là dễ nghe êm tai như vậy: “Lúc cô từng cùng một chỗ với Thẩm Lương Niên, tôi không có tư cách gì có thể cướp đoạt Thẩm Lương Niên, nhưng hiện tại cô và Lương Niên đã tách ra, tôi nghĩ, tôi dùng thủ đoạn giữ Thẩm Lương Niên lại, cũng cũng không phải chuyện đáng xấu hổ gì, giống như lúc trước ở tổ phim, tôi chỉ đưa cho Thẩm Lương Niên một ly trà gừng, cô liền nói với tôi, thứ không thuộc về mình, không cần nhớ thương, hiện nay, tôi trả những lời này lại cho cô, Thẩm Lương Niên đã không phải là đàn ông của cô, nếu thứ không thuộc về cô, như vậy hy vọng cô cũng đừng nhớ thương.”
Nhìn một chút, lời nói này, nghe tràn đầy chính khí cỡ nào, nhưng sao cô lại cảm thấy buồn cười như vậy chứ?
Tục ngữ nói, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, Kiều Ôn Noãn thật đúng là đủ ngoan, đem lời cô từng nói với cô ta, giữ nguyên, một chữ không đổi đều trả lại cho cô!
Cô chưa bao giờ biết, người vì tình yêu dùng hết thủ đoạn xấu xa, lại cũng có thể làm đến đúng lý hợp tình như thế.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo rất khó thở, nếu nói vừa rồi cô thật sự chỉ không muốn dây dưa quá nhiều với Kiều Ôn Noãn, liền bỏ đi, như vậy hiện tại, cô là thật muốn nói một chút đạo lý thật tốt với Kiều Ôn Noãn.
Ánh mắt Cảnh Hảo Hảo có chút lạnh lẽo nhìn chằm chằm Kiều Ôn Noãn: “Cô đã đúng lý hợp tình nói những lời này với tôi như thế, vậy tôi sẽ nói thật tốt với cô, tôi đã thấy rất nhiều người như hổ rình mồi bạn trai của người khác, cuối cùng leo lên được, nhưng tôi chưa từng gặp qua người giống như cô vậy, sau khi leo lên được còn có thể ngang ngược như thế! Tôi và Thẩm Lương Niên đã thật sự kết thúc, cô và Thẩm Lương Niên cùng một chỗ như thế nào, thật sự không quan hệ với tôi, nhưng hôm nay cô chạy đến trước mặt tôi náo loạn, lại là có ý tứ gì?”
Cảnh Hảo Hảo thoạt nhìn là ôn nhu nhược nhược, nhưng cũng là một con mèo ẩn giấu móng nhọn, phản bác nói lại, một chuỗi một chuỗi: “Có phải Thẩm Lương Niên không muốn cùng một chỗ với cô, cô không giữ được anh ta, sợ hãi tôi vàThẩm Lương Niên tro tàn lại cháy, cho nên chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai không?”

Cảnh Hảo Hảo một câu thành sấm, làm cho sắc mặt Kiều Ôn Noãn nháy mắt liền trở nên có chút tái nhợt, nhưng mà rất nhanh, cô ta liền khôi phục trấn định, nhìn Cảnh Hảo Hảo hơi hơi ngẩng cằm, nói: “Tôi và Lương Niên rất tốt, tối hôm qua tôi còn đi du sông Hoàn Thành với Lương Niên, cùng nhau thả hoa đăng đấy, buổi sáng hôm nay, Lương Niên còn tự mình đi mua một phần bữa sáng cho tôi.”
Du sông Hoàn Thành, cùng nhau thả hoa đăng, một phần bữa sáng...... Những thứ này, đều là thứ Cảnh Hảo Hảo từng thích nhất.
Lúc ban đầu Thẩm Lương Niên và Kiều Ôn Noãn quen biết, tuy rằng làm chuyện cẩu thả, nhưng hai người cũng không phải đặc biệt quen thuộc, lúc trao đổi, Thẩm Lương Niên sẽ luôn nói về Cảnh Hảo Hảo với Kiều Ôn Noãn.
Lúc đó Kiều Ôn Noãn nghe được những lời này, đáy lòng có khi là chua xót, không kiên nhẫn, chẳng qua, cô vì có thể ở lại bên người Thẩm Lương Niên, sẽ cố gắng chịu đựng.
Thật không ngờ, nhẫn đến một ngày, những lời nói từng làm cho cô khó chịu, lại có thể trở thành vũ khí của cô.
Nói xong, Kiều Ôn Noãn giơ giơ phong thư trong tay lên, khí định thần nhàn nói với Cảnh Hảo Hảo:“Bất quá, lúc này đây cô yên tâm, trong phong thư này, tôi đưa cho cô tuyệt đối sẽ không phải khoe khoang, đồ trong này, là Lương Niên bảo tôi giao cho cô.”
Lương Niên giao cho cô?
Cảnh Hảo Hảo hơi hơi ngẩn người, ánh mắt liền nhìn về phía phong thư, nhưng vẫn luôn không có vươn tay đi tiếp.
Kiều Ôn Noãn rất kiên nhẫn đợi trong chốc lát: “Như thế nào, cô không hiếu kỳ, không tính mở ra nhìn xem sao?”
“Không sao, cô đã không mở ra, tôi mở ra giúp cô là được rồi.” Nói xong, Kiều Ôn Noãn liền mở phong thư ra, lấy từ bên trong ra một tấm chi phiếu, đưa tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nhìn tấm thẻ kia, nhíu nhíu mi tâm, Lương Niên đưa cho cô thẻ ngân hàng, làm cái gì?
“Lương Niên nói với tôi, lúc ban đầu công ty anh ấy là do tiền của cô chống đỡ mở lên, lúc đó, cô ở tổ phim chính là kẻ chạy cờ, tiền kiếm được cũng không nhiều, rải rác tính ra, cho đến tận bây giờ, cũng chỉ mới ba bốn trăm vạn. Hiện tại cô và Lương Niên tách ra, đáy lòng anh ấy luôn băn khoăn, muốn bồi thường cho cô một chút, cẩn thận suy nghĩ một chút, cũng là một chuyện phải làm, nhưng mà Lương Niên ngượng ngùng đưa tới cho cô, hiện tại tôi và anh ấy cùng một chỗ, tôi tự nhiên liền muốn giúp anh ấy chia sẻ vấn để khó khăn, cho nên hôm nay tôi đến, chính là cố ý giao thứ này cho cô.”
Kiều Ôn Noãn nói xong, liền đưa thẻ ngân hàng tới trong lòng bàn tay Cảnh Hảo Hảo, nói: “Trong tấm thẻ này chứa ba trăm ngàn, mật mã là 123456.”
Dừng một chút, Kiều Ôn Noãn tiếp tục nói: “Tuy rằng mấy năm nay, cô đi theo Thẩm Lương Niên nếm qua không ít đau khổ, không có sự giúp đỡ của cô, Lương Niên cũng sẽ không thiết lập được công ty như bây giờ, nhưng trong công ty Lương Niên, cũng không có treo tên của cô, theo lý thuyết cô không có gì tư cách phân chia tài sản của anh ấy, chỉ là Lương Niên không muốn mắc nợ cô, cho nên cố ý chuẩn bị cho cô ba trăm ngàn, coi như là một ít bồi thường những năm nay cho cô.”
Thật sự là số tiền khổng lồ, bên trong lại có thể là ba trăm ngàn...... Cô thừa nhận, cô không có nổi danh như Kiều Ôn Noãn, không có kiếm tiền tốt như Kiều Ôn Noãn, lấy không được năm trăm ngàn giúp anh vượt qua cửa ải khó khăn, cô có thể làm, chính là cắn răng chịu đựng trong cuộc sống nghèo khổ, cứng rắn tích góp từng ngàn từng ngàn để đưa cho anh dùng.
Lúc đó, cô bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, không ai hiểu được, hiện tại anh và cô tách ra, anh cho cô ba trăm ngàn, nói là bồi thường cho cô.
Ba trăm ngàn, là rất nhiều đó, là gấp mười số tiền cô cho anh...... Nhưng gấp mười thì như thế nào? So ra giá trị còn kém những tiền kia của cô rất xa
Tấm thẻ này, không phải bồi thường cho cô, mà là vũ nhục cô.
Cô thà rằng Thẩm Lương Niên cứ hảo tụ hảo tán, từ nay về sau nhất đao lưỡng đoạn, không còn liên quan nữa, chứ cô cũng không nguyện ý nhìn thấy, anh giống như là đàn ông có tiền trong phim truyền hình, lúc một người một ngã, sẽ dùng phương thức ném tiền này để giải quyết hết thảy.
Cả đời này của Cảnh Hảo Hảo, chưa từng có tức giận giống như bây giờ, nếu không phải cô cực lực đè ép cảm xúc của mình, cô nghĩ hiện tại toàn thân mình đều đang run rẩy.

Cảnh Hảo Hảo hung hăng dùng lòng bàn tay nắm bắt chìa khóa xe, xe cái chìa khóa sắc bén, trát phá của cô lòng bàn tay, cô lại không cảm giác gì đau đớn.
Cô cố gắng khống chế cảm xúc của mình, nhìn tấm thẻ ngân hàng trong lòng bàn tay trong chốc lát, sau đó liền hất tay hung hăng ném trở về trên mặt Kiều Ôn Noãn.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc