Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 138

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo đột nhiên hoàn hồn, theo bản năng liền rút chân của mình ra khỏi tay Lương Thần.
Chân dính đầy nước bùn của cô vào chậu nước, khiến cho nước vẩn đục thành một mảnh, hiện tại đột nhiên rút đi, bọt nước văng khắp nơi, rơi vào trên mặt và trên quần áo của Lương Thần.
Áo sơ mi tuyết trắng, rất nhanh liền bị nước nhiễm bẩn.
Cảnh Hảo Hảo có chút ngượng ngùng giật giật môi, cô bất giác nghĩ đến Lương Thần sẽ sinh khí, nhưng khiến cô không nghĩ được là, Lương Thần lại như người không có việc gì, không chút nào để ý tiếp tục vươn tay, bắt lấy chân của cô, ấn trở về trong chậu nước một lần nữa, động tác anh thoạt nhìn rất thô lỗ, nhưng chỉ có Cảnh Hảo Hảo có thể rõ ràng cảm giác được, lực đạo anh rất ôn nhu.
Lương Thần cúi đầu xuống, ngồi xổm trước chậu nước, hai tay đặt ở trong nước bẩn, nhẹ nhàng xoa xoa chân thay Cảnh Hảo Hảo.
Ban đầu chân Cảnh Hảo Hảo rơi vào nước bùn, cũng không cảm giác được khó chịu, đợi khi người vừa lên bờ, gió thổi qua, hơi nước trong nước bùn nhanh chóng kết băng, cô lạnh đến hai chân đã sớm không có tri giác.
Hiện tại nước ấm áp và bàn tay to của Lương Thần bao vây lấy chân cô, trong nháy mắt liền làm ấm khiến chân cô có giác, còn cùng với một dòng nước ấm, từ lòng bàn tay của anh, theo gan bàn chân của cô, một đường chui vào bộ phận mềm mại nhất trong lồng ngực trái của cô.
Cảnh Hảo Hảo hơi hơi cắn môi dưới, cúi đầu, nhìn chằm chằm Lương Thần.
Động tác người đàn ông rất chuyên chú rất nghiêm túc, ngọn đèn tổ phim sáng ngời chiếu vào trên mặt anh, có thể khiến cho cô tinh tường nhìn thấy, chút bùn khi chân mình lui về đã vẩy đến trên mặt anh đang chảy xuống dưới, nhưng mà, không chút nào không ảnh hưởng đến tuấn mỹ của anh.
Cảnh Hảo Hảo chưa bao giờ giống như bây giờ, đánh giá cẩn thận Lương Thần như thế, lúc này tinh tế xem xét, Cảnh Hảo Hảo phát hiện, ngũ quan người đàn ông này, mặc kệ là tách ra hay là tổ hợp một chỗ, đều là tuyệt thế như vậy.

Bắt đầu từ khi cuộc sống của mình có thể độc lập, Cảnh Hảo Hảo liền chưa từng được người rửa chân qua như vậy, hơn nữa cô cũng chưa từng nghĩ tới, chính mình sẽ được người rửa chân.
Nhưng hiện tại, người đàn ông cao ngạo giống như thiên tử trong lòng mọi người này, lại ở trước mặt nhiều người như thế, không chút để ý hình tượng và địa vị của mình, cứ như vậy nửa quỳ nửa ngồi xổm trước mặt của cô, rửa chân cho cô.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, trong nháy mắt liền dâng lên một loại cảm xúc không biết phải dùng từ ngữ như thế nào để miêu tả, kỳ diệu mà lại xa lạ, là xúc động mà cuộc đời này của cô chưa bao giờ có.
Giữa đường Lương Thần lại gọi người thay đổi một chậu nước trong, thay Cảnh Hảo Hảo rửa sạch một lần nữa, sau khi sạch sẽ, mượn một cái khăn mặt lau khô chân cho cô, sau đó tự mình mang giày vào cho cô.
Đợi sau khi Lương Thần làm xong một loạt hành động này, Cảnh Hảo Hảo vẫn giống như kẻ ngốc, còn ngơ ngác ngồi ở trên ghế.
Lương Thần chậm rãi đứng dậy, sửa sang quẩn áo bởi vì mình ngồi nên có nếp nhăn lại một chút, sau đó nhìn lướt qua đủ loại gương mặt bị chấn động chung quanh, lúc này đáy lòng mới hơi hơi cảm giác được một tia vừa lòng.
Anh cũng không tin, từ giờ trở đi, những người này còn dám lỗ mãng với người phụ nữ có thể làm cho anh hạ mình rửa chân!
Lương Thần vừa định xoay người, tiếp nhận áo khoác của mình từ trong tay đạo diễn, Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trên ghế, đột nhiên như là điện giật, chợt đứng lên, sau đó vươn tay, liền kéo tay anh lại.
Lương Thần cảm thấy vui vẻ, chợt quay đầu, đáy mắt lóe lên một tầng ánh sáng ngời, nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo, dùng ôn nhu anh chưa từng nhận ra được, hỏi: “Thế nào......”
Lương Thần chỉ nói hai chữ, tay anh lại đột nhiên đưa qua, nắm cằm Cảnh Hảo Hảo, xoay mặt của cô qua, cẩn thận xem trong chốc lát, giọng nói trầm thấp mở miệng hỏi: “Ai đánh em?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần chỉ nói hai chữ, tay anh lại đột nhiên đưa qua, nắm cằm Cảnh Hảo Hảo, xoay mặt của cô qua, cẩn thận xem trong chốc lát, giọng nói trầm thấp mở miệng hỏi: “Ai đánh em?”
Địa điểm quay phim, chọn chính là cảnh bên ngoài, trong quá trình có ngọn đèn trực tiếp chiếu vào trên người diễn viên, nhưng bởi vì vừa rồi Cảnh Hảo Hảo và Chu Nam tranh chấp, tất cả mọi người đều buông công việc trong tay xuống, ngọn đèn này cũng chiếu lộn xộn theo.
Ít đi ánh đèn chiếu thẳng, khiến cho tầm mắt người, không rõ ràng bằng ban ngày, người đánh cô, có thể bởi vì lực đạo không đủ lớn, cũng có thể là bởi vì thời gian có chút dài, dấu ngón tay trên mặt cô có vẻ có chút nhạt, nếu không phải lúc nãy Lương Thần dựa vào Cảnh Hảo Hảo khoảng cách rất gần, sợ là Lương Thần sẽ hoàn toàn không chú ý tới những chi tiết này.
Người phụ nữ Cảnh Hảo Hảo này, tuy rằng xuất thân bình thường, tính cách thoạt nhìn mềm mại, nhưng trong xương lại có kiêu ngạo của mình, sợ là từng ở quán bar bị đánh một cái tát, đã bị anh gặp được, hiện tại lại bị đánh một cái tát, cũng lại bị anh gặp được, nên đáy lòng có chút ngượng ngùng...... Nghĩ đến đây, mi tâm Lương Thần chậm rãi nhíu lại, khó trách, bắt đầu từ khi anh đứng trước mặt cô, cô đều vẫn duy trì tư thế nghiêng đầu, khó trách trên mặt của cô phủ kín biểu tình ủy khuất......
Hóa ra là vì vậy......
Vốn lúc đến studio, nhìn thấy Chu Nam và Cảnh Hảo Hảo đồng thời dính đầy nước bùn trên người, nhưng đãi ngộ của hai người lại thật rất bất đồng, đáy lòng anh liền có chút không thoải mái, hiện tại, nhìn thấy dấu ngón tay nhợt nhạt trên mặt Cảnh Hảo Hảo, nháy mắt liền khiến cho Lương Thần bị vây ở lằn ranh lửa giận, lại giận thêm ba phần.
Lương Thần hoàn toàn không có kiên nhẫn chờ Cảnh Hảo Hảo mở miệng, liền trực tiếp quay đầu, nhìn chằm chằm đạo diễn, hỏi: “Ai động thủ?”
Tuy rằng ngữ khí Lương Thần nghe nhàn nhạt, nhưng đạo diễn vẫn nghe thấy thấy hơi thở bất mãn, anh cố gắng ổn định cảm xúc của mình, mở miệng nói: “Đây chỉ là xuất hiện một chút ngoài ý muốn trong lúc quay phim......”
Lương Thần đứng ở một bên thoạt nhìn tựa hồ là thật sự lắng nghe, chỉ là chờ đạo diễn nói chưa đến hai câu nói, lại đột nhiên nhấc mí mắt lên, ném một ánh mắt về phía đạo diễn.
Đạo diễn bị ánh mắt kia nhìn đến theo bản năng lui về sau một bước, ngừng lời mình vừa nói, trả lời chi tiết: “Chu, Chu Nam.”

Lương Thần liền tiện tay mặc áo khoác ở trên người, động tác thoạt nhìn tiêu sái thong dong.
Đạo diễn ở một bên lại sợ tới mức không dám thở mạnh ra tiếng, đáy lòng vẫn ảo não nghĩ, sao trong tổ phim của ông lại ẩn dấu một pho tượng thần như Cảnh Hảo Hảo vậy chứ? Nếu ông ta sớm biết, cô là phụ nữ của Lương Thần, đánh chết ông ta cũng sẽ không mở một mắt nhắm một mặt vào lúc nhìn thấy Chu Nam nhằm vào cô như vậy đâu.
Chu Nam chính là nữ chính của bộ phim này, nếu Lương Thần thật muốn tính sổ, xuất hiện rủi ro gì, Chu Nam không thể quay phim, vậy bộ phim truyền hình của ông, chẳng phải là không thể lên sóng đúng hạn ư?
Đáy lòng đạo diễn tính toán trong chốc lát, liền lanh mồm lanh miệng tiếp tục nói chuyện: “Thật ra hết thảy đều là một trận hiểu lầm, ở trong phim truyền hình, thường xuyên sẽ xuất hiện vài hiểu lầm, Chu Nam tưởng cô ta đánh Cảnh tiểu thư, cho nên liền ra tay đánh Cảnh tiểu thư, giây tiếp theo Cảnh tiểu thư liền cho Chu Nam một cái tát, sau đó hai người, liền náo loạn ra chút không thoải mái.”
Lời này của đạo diễn, nói thực không rõ ràng, vừa nghe lên, ngược lại như là lúc Cảnh Hảo Hảo quay phim, bởi vì người khác đánh mình, mà nhấc lên một hồi thị phi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc