Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 128

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Bắt đầu từ trong nháy mắt đó, Lương Thần sững sờ, anh nhìn Cảnh Hảo Hảo, nhìn hồi lâu, trong não tới tới lui lui đều lưu chuyển một câu cuối cùng của Cảnh Hảo Hảo “Mặc dù chúng tôi không thể cùng một chỗ, tôi cũng không nguyện ý cùng một chỗ với anh.”
Ngữ khí của Cảnh Hảo Hảo, không có khí phách như anh, cũng không có âm hiểm như anh, thậm chí âm điệu còn có chút thấp, nhưng lại nói vang dội giống như một cái tát, hung hăng ném ở trên mặt Lương Thần, sau đó, thần thái của anh, bắt đầu trở nên lạnh lẽo từng chút một, đôi mắt tối đen thâm thúy, yên lặng nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, thần sắc bên trong thay đổi liên tục, làm cho người ta không biết anh đang nghĩ cái gì.
Mặc dù chúng tôi không thể cùng một chỗ, tôi cũng không nguyện ý cùng một chỗ với anh...... Rốt cuộc đáy lòng của cô có bao nhiêu ghét bỏ anh, mới có thể không có do dự và dừng lại nào, không chút nào che dấu liền nói ra lời nói như vậy?
Trong nháy mắt, Lương Thần không cảm giác được bất kỳ tri giác nào, anh chỉ bình tĩnh nhìn khuôn mặt sạch sẽ xinh đẹp kia của Cảnh Hảo Hảo, ánh mắt trong suốt thấy đáy, diện mạo mềm mại trời sinh, thoạt nhìn làm cho người ta có một loại cảm giác khéo léo nhu nhược, sao miệng ra liền có thể nói ra lời tuyệt tình như vậy? Người phụ nữ này, thật đúng là lá gan rất lớn, lại dám nói chuyện như vậy?
Càng nghĩ, càng cảm thấy có một đoàn lửa giận nhanh chóng quay cuồng ở trong thân thể, đến cuối cùng, toàn thân Lương Thần đều tức đến phát run, trong ánh mắt tuấn mỹ quay cuồng một tầng lệ sắc làm cho người ta sợ hãi, nhưng khóe môi anh, cố tình nâng lên, nâng tay lên, động tác đặc biệt ôn nhu vuốt ve da thịt hai gò má của cô: “Hảo Hảo, lời em vừa nói đều là lời nói trong lòng của em, có phải không?”
Giọng nói anh rất nhẹ, như là từ từ thở ra, nhưng ngữ điệu so với vừa rồi anh nổi giận chỉ vào cô gầm rú càng khủng bố hơn, Cảnh Hảo Hảo sợ tới mức run như cầy sấy.
Lương Thần nhìn thấy đáy mắt Cảnh Hảo Hảo hiện ra sợ hãi, ý cười nơi khóe môi, biến mất từng chút một, cả người hoàn toàn không có ý tứ thu liễm tức giận, anh đã sắp không chịu được nữa, từ năm ngày trước khi biết Thẩm Lương Niên nói mang cô cùng nhau rồi đi, anh nhẫn nại tính tình chờ đến hôm nay, nhìn thấy cô thật sự không lưu tình chút nào tiêu sái bỏ đi, anh cũng đã nhẫn đến cực hạn.
Hiện tại cô còn nói ra lời nói như vậy, kích thích anh thật muốn xé nát cô, không...... xé nát thì rất tiện nghi cho cô, anh ngẫm lại anh phải làm như thế nào, mới có thể giải hận......
Sắc mặt Lương Thần dần dần trở nên có chút dữ tợn, giây tiếp theo lại đột nhiên vươn tay, bắt lấy bả vai của cô, lực đạo lớn đến có chút kinh người, như là có thể bóp nát xương cốt của cô bất cứ lúc nào, trực tiếp kéo cô đến bên giường, ném cả người cô lên trên giường.
Khí lực anh rất lớn, Cảnh Hảo Hảo té mạnh lên giường, cả người cô còn chưa kịp đứng dậy, Lương Thần liền hung hăng đặt ở trên thân thể của cô, không có thương hương tiếc ngọc gì, cũng không có thương tích che chở gì, mang theo hết thảy hận ý muốn hủy diệt, cứ như vậy không lưu tình chút nào liền xâm chiếm cô.

Nhưng anh lại cảm thấy như vậy không đủ giải hận, cho dù Cảnh Hảo Hảo đau đến sắc mặt trắng bệch, thân thể cũng bắt đầu run rẩy lên theo: “Không muốn cùng một chỗ với tôi? Tốt lắm, Cảnh Hảo Hảo, tôi cố tình hàng ngày cứ phải trói chung một chỗ với em, tôi nói cho em biết, cả đời này của em, mơ tưởng chạy thoát từ bên người của tôi!”
Lương Thần càng mắng càng cảm thấy đáy lòng phẫn hận, phẫn hận làm cho anh hận không thể cứ như vậy phá hủy cô!
Nghĩ nghĩ, anh liền vươn tay, lật thân thể cô một cái, sau đó bóp cằm của cô, ép buộc cô nhìn anh.
“Em nhìn rõ ràng cho tôi, hiện tại người đàn ông ở trên người em là ai, em cũng cảm nhận rõ ràng cho tôi, hiện tại người đàn ông khiến cho em có cảm giác là ai!”
Cảnh Hảo Hảo chính nhìn thoáng qua Lương Thần trên người, liền xoay đầu, như là liếc mắt nhìn thêm một cái sẽ ô uế ánh mắt của cô, Lương Thần nhìn thấy bộ dáng này của cô, cười nhạo một tiếng, đột nhiên động tác hung ác lên, giống như hoàn toàn mất đi lý trí, điên cuồng giữ lấy cô, phát tiết thuần túy.
Cảnh Hảo Hảo không thể phản kháng, cũng không có sức lực phản kháng, chỉ có thể cường ngạnh thừa nhận, thật ra như vậy cũng tốt, đau trên thân thể như vậy, luôn có thể giảm bớt đau đớn nơi đáy lòng cô, chỉ là, đến cuối cùng, cô thậm chí cũng không cảm giác được loại đau đớn tê tâm liệt phế không cách nào chịu đựng được nữa kia, cả người cô đều chết lặng, chỉ cứng ngắc trợn tròn mắt, nhìn trần nhà, lẳng lặng chịu đựng.
......
Không biết qua bao lâu, người đàn ông giống như nổi điên kia rốt cục cũng ngừng lại, anh không có dừng lại chút nào, liền xoay người rời đi từ trên người Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo vốn còn có nửa thân mình vọt ở bên ngoài giường, hiện tại Lương Thần đột nhiên rời đi, làm cho cô giống như là diều đứt dây, cả người vô lực liền trượt chân ở trên sàn.
Lương Thần vừa mặc quần áo, vừa nhìn khuôn mặt tái nhợt trên mặt đất, Cảnh Hảo Hảo như là con búp bê bể tan tành, đáy lòng anh còn có chút cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan, anh cáu giận dùng sức lôi kéo cà vạt, sau đó đi đến trước mặt Cảnh Hảo Hảo, ngồi xổm người xuống, nâng cằm của cô lên, lạnh lùng liếc nhìn ánh mắt không hề có chút sinh khí của cô: “Cho em trôi qua ngày tốt, em không chịu, cứ muốn không có việc gì tìm việc cho tôi làm, em đã không biết tốt xấu như vậy, tôi cũng không cần phải nuông chiều em khắp nơi nữa!”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Từ giờ trở đi, em nhớ kỹ cho tôi, em có nguyện ý theo tôi cùng một chỗ hay không, chưa bao giờ là do em định đoạt, đợi cho có một ngày, tôi thực chán ghét em, em khóc nháo nghĩ muốn ở lại bên người tôi, tôi cũng không nhất định sẽ liếc mắt nhìn em một cái!”
Lương Thần nói xong, liền hung hăng buông mặt Cảnh Hảo Hảo ra, chậm rãi đứng lên, sửa sang lại quần áo của mình một chút, xoay người, mở bước chân rời khỏi phòng.
Cách cửa phòng ngủ, Cảnh Hảo Hảo rõ ràng nghe thấy giọng nói Lương Thần, lãnh đạm truyền đến từ ngoài cửa: “Thím Lâm, từ giờ trở đi thím nghe kỹ cho tôi, không có sự cho cho phép của tôi, không được cho Cảnh tiểu thư rời khỏi biệt thự nửa bước!”
Sau đó chính là giọng nói run rẩy của thím Lâm truyền đến: “Vâng, Thần thiếu gia.”
Ngay sau đó, Cảnh Hảo Hảo liền mơ mơ hồ hồ nghe thấy cửa rầm một tiếng bị đóng lại, sau đó chính là tiếng xe khởi động vang lên, tiếp đó, toàn bộ biệt thự liền yên tĩnh đến rối tinh rối mù.
Cảnh Hảo Hảo co rúc phát ngốc ở trên sàn nhà, không biết qua bao lâu, Cảnh Hảo Hảo mới lấy lại tinh thần, muốn động thân thể của mình, nhưng xương cốt toàn thân như bị người hủy đi rồi gắn lại lần nữa, đau đến đòi mạng, Cảnh Hảo Hảo liền dứt khoát trực tiếp kéo chăn xuống dưới, đắp ở trên người của mình, tiếp tục nằm trên mặt đất.
Thật vất vả tìm được một tư thế thoải mái, có thể khiến cho đau đớn có vẻ không quá mãnh liệt như vậy, nhưng điện thoại của cô lại vang lên.
Cảnh Hảo Hảo không muốn động, nhưng di động lại vẫn gọi tới không dứt, cuối cùng, rốt cục Cảnh Hảo Hảo nhịn không được giãy dụa dậy từ trên đất, run rẩy hai chân đi đến một bên, nhặt di động của mình từ trên đất lên, nhìn thấy điện báo biểu hiện hai chữ “Lương Niên”.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc