Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 119

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Sắc mặt Cảnh Hảo Hảo, nháy mắt liền không có huyết sắc.
Thẩm Lương Niên nhận thấy được Cảnh Hảo Hảo khác thường, cũng ngẩng đầu theo, cả người đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền mấp máy môi.
Xe Lương Thần, giống như người của anh, vênh váo dừng ở giữa đường cái, trong nháy mắt chắn ngã tư đường khiến giao thông tê liệt, chận đến nước chảy không lọt, tiếng còi nổi lên bốn phía, hoàn toàn rối loạn.
Hết thảy đều do Lương Thần gây ra, nhưng lại dùng một bộ dáng chuyện không liên quan đến mình, cao ngạo ngồi ở trong xe, trên mặt không có thần thái gì, chỉ nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo gắt gao.
Cách hai cửa kính xe, Cảnh Hảo Hảo vẫn có thể cảm giác được rét lạnh vỡ toang trong mắt Lương Thần, tay bị Thẩm Lương Niên nắm của cô nhẹ run rẩy, theo bản năng muốn rụt trở về, nhưng Thẩm Lương Niên lại hơi dùng sức, nắm cô càng chặt.
Ba người, ai cũng không có dẫn đầu xuống xe, cũng không có động tác gì, giống như hình ảnh dừng lại toàn bộ, chính là giằng co.
Cảnh sát giao thông vội vàng tới đây, nhìn thấy là xe của Lương Thần, mỗi người đứng ở một bên, không dám tiến lên xử lý sự cố giao thông này.
Không biết qua bao lâu, tiếng còi chung quanh đều dần dần yên tĩnh xuống, cửa xe ghế sau của Lương Thần bị đẩy ra, một người đàn ông mặc chỉnh trang xuống dưới, mở bước chân, trực tiếp đi tới bên cạnh cửa xe Cảnh Hảo Hảo, vươn tay, mở cửa xe ra, như làm việc công nhìn Cảnh Hảo Hảo bên trong, mở miệng nói: “Cảnh tiểu thư, Lương tổng bảo cô đi qua.”
Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trong xe không hề động, cô rõ ràng cảm giác được tay mình bị Thẩm Lương Niên nắm càng chặt.
Người đàn ông kia cũng không có chút không kiên nhẫn, vẫn duy trì thần thái trấn định giải quyết chuyện chung như trước, lại không có cảm xúc gì mở miệng một lần nữa, nói: “Lương tổng bảo tôi nhắn cho cô một câu, chính là, cô cho rằng các người còn có thể ở cùng một chỗ lần nữa sao?”

Cô cho là các người còn có thể ở cùng một chỗ lần nữa sao?
Một câu đơn giản như vậy, nói trúng tim đen như thế, tràn đầy phong cách nói chuyện của Lương Thần.
Trong nháy mắt, liền đâm vào chỗ sâu trong đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, cô theo bản năng xoay qua, nhìn thấy Lương Thần vẫn duy trì thần thái và ánh mắt vừa rồi, bình tĩnh nhìn cô.
Lúc này anh, rõ ràng không có sinh khí, cũng không có tức giận, nhưng Cảnh Hảo Hảo lại loáng thoáng cảm giác ra một tầng khí thô bạo và phá hủy nồng đậm, cô mạc danh kỳ diệu đã nghĩ đến hai ngày trước Lương Thần ở trong quán bar, giống như Tu La địa ngục, xuống tay ngoan lệ với những người suýt nữa mang cô đi.
Trong lòng Cảnh Hảo Hảo thất kinh, chợt rút tay của mình ra từ trong lòng bàn tay của Thẩm Lương Niên.
“Hảo Hảo, em không thể đi!” Thẩm Lương Niên cảm giác được trong lòng bàn tay trống trơn, tâm cũng đi rơi xuống theo, theo bản năng liền bắt lấy cánh tay Cảnh Hảo Hảo: “Đừng đi, Hảo Hảo!”
Cảnh Hảo Hảo rõ ràng nhìn thấy Lương Thần nhìn chằm chằm tay Thẩm Lương Niên nắm cánh tay cô, hơi hơi nhíu nhíu mày, đáy lòng Cảnh Hảo Hảo trầm xuống theo, theo bản năng giọng nói liền mang theo chút mềm nhũn nói với Thẩm Lương Niên: “Lương Niên, anh buông.”
“Hảo Hảo......” Thẩm Lương Niên vừa mới hô tên của cô, Lương Thần liền đột nhiên nâng tay lên đẩy cửa xe ra, tư thái tao nhã cao quý xuống xe, sau khi đóng cửa xe, còn thuận đường sửa sang lại một chút quần áo, liền mở bước chân không nhanh không chậm đi về phía xe của Thẩm Lương Niên.
Nhìn Lương Thần chậm rãi đi tới, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy tay chân mình đều lạnh lẽo lên, cô vội vàng nghiêng đầu, đáy mắt nhìn Thẩm Lương Niên, trong nháy mắt chứa đầy nước mắt: “Buông.”
Thẩm Lương Niên nhìn thần thái sắp khóc của Cảnh Hảo Hảo, lực tay nắm Cảnh Hảo Hảo mạnh mẽ, cuối cùng mới tách ra từng chút một.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Lương tổng.” Trợ lý Lương Thần nhìn thấy Lương Thần đi tới, lập tức cung kính tránh thân ra.
Lương Thần không có thần thái gì vòng qua cửa xe đi tới, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo bên trong, trên mặt như kỳ tích nở nụ cười: “Hảo Hảo, chơi cao hứng không?”
Chỉ một câu hỏi như vậy, hỏi Cảnh Hảo Hảo run như cầy sấy, cô mở cửa xuống xe, còn chưa có mở miệng nói chuyện, Lương Thần liền dẫn đầu lên tiếng nói:“Lâm Nam, mang Cảnh tiểu thư về trên xe đi.”
“Vâng, Lương tổng.” Lâm Nam khách khí làm một thế tay mời với Cảnh Hảo Hảo:“Cảnh tiểu thư, mời.”
“Hảo Hảo!” Thẩm Lương Niên gọi một tiếng tên Cảnh Hảo Hảo, nhanh chóng cởi dây an toàn.
Cảnh Hảo Hảo dừng bước chân một chút, nghiêng đầu muốn liếc mắt nhìn Thẩm Lương Niên một cái, nhưng đầu chỉ nghiêng một nửa, giọng nói Lương Thần liền truyền đến lần nữa, mang theo một chút không kiên nhẫn rõ ràng: “Nhanh lên!”
Cảnh Hảo Hảo đành phải cường ngạnh chuyển vòng nửa đầu lại, tay cầm gắt gao, từng bước một tiêu sái đi tới xe của Lương Thần.
“Hảo Hảo!” Thẩm Lương Niên đẩy xe ra, vội vàng xuống xe, liền đuổi theo phía sau Cảnh Hảo Hảo.
Chỉ là anh vừa mới đi chưa được một bước, Lương Thần liền nhanh chóng vươn tay, kéo lấy cánh tay Thẩm Lương Niên, dùng sức một cái, liền trực tiếp ấn Thẩm Lương Niên đến trên đầu xe.
Lương Thần nhìn xuống Thẩm Lương Niên từ trên cao, trong ánh mắt nhìn anh ta đã có tức giận bốc lên, anh hừ cười một tiếng, bình tĩnh nói: “Lương Niên, tôi đã nhịn anh rất lâu, đừng ý đồ khiêu chiến điểm mấu chốt của tôi!”

Nói xong, Lương Thần liền chậm rãi buông Thẩm Lương Niên ra, hất tay áo, lại khôi phục bộ dáng vênh váo hung hăng nhất nước chảy không lọt như trước.
Thẩm Lương Niên hiểu Lương Thần, anh ta biết Lương Thần như vậy là đang thật sự tức giận, anh ta nghĩ cũng không không nghĩ liền đứng lên, nói: “Anh có cái gì trực tiếp hướng về tôi, đừng làm khó dễ Hảo Hảo, chuyện lần này, không liên quan đến cô ấy.”
Lương Thần phốc liền bật cười, anh chậm rãi xoay qua, đáy mắt nhìn Thẩm Lương Niên là một mảnh âm hàn, hơi hơi nâng cằm, có vẻ có chút cao ngạo nói: “Thẩm Lương Niên, anh đừng đã quên, Cảnh Hảo Hảo là phụ nữ của tôi, tôi muốn đối với cô ấy như thế nào là chuyện của tôi, không liên quan gì đến một người ngoài như anh!”
Lời này của Thẩm Lương Niên là có ý tứ gì? Hướng về phía anh ta đi? Làm như anh ta và Cảnh Hảo Hảo giống như là uyên ương sống chết, liều mạng muốn che chở tốt cho cô! Có phải xem Lương Thần anh không tồn tại không!
Lương Thần tiếp tục tự giễu cười lạnh một chút, đột nhiên như là nhớ tới cái gì, nói với Thẩm Lương Niên: “Anh có thời gian ở trong này suy nghĩ tôi và Cảnh Hảo Hảo như thế nào, không bằng suy nghĩ thật tốt một chút, phải giải thích như thế nào với tiểu tình nhân theo anh hai năm đi.”
Kiều Ôn Noãn nghĩ cô ta thông minh, đến chỗ Lương Thần anh muốn mượn tay anh đối phó Cảnh Hảo Hảo, cô ta thật đúng là nghĩ rất tốt! Đối với cô ta, Lương Thần anh hoàn toàn khinh thường cho ra tay.
Không phải cô ta thích Thẩm Lương Niên sao? Yêu đến chết đi sống lại, sợ hãi mất đi. Tốt lắm, Lương Thần anh ngượ lại muốn nhìn, là Kiều Ôn Noãn nháo Cảnh Hảo Hảo người ngã ngựa đổ, hay là Lương Thần anh nháo cô ta và Thẩm Lương Niên người ngã ngựa đổ!
Nghĩ đến đây, Lương Thần tiếp tục không nhanh không chậm bổ sung một câu: “Nếu không phải tiểu tình nhân kia của anh bôn ba chạy đến công ty tôi náo loạn, tôi cũng không biết anh và Cảnh Hảo Hảo tro tàn lại cháy đâu!”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc