Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 117

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Mặt trăng dần dần dâng lên, ánh trăng lẳng lặng chiếu vào trên đường uốn lượn trở về thành phố, sáng rõ như nước.
Tầm nhìn vùng ngoại thành vô cùng tốt, Thẩm Lương Niên xuyên qua cửa kính xe, có thể nhìn thấy trăng sáng tròn vành vạnh.
Trong nháy mắt, lại đến ngày 15 mỗi tháng, tục xưng trăng tròn đoàn viên, trăng khuyết người phân, ánh trăng đêm nay, là vì anh và Cảnh Hảo Hảo đoàn viên sao?
Chỉ là, anh rõ ràng có thể cảm giác được, không khí giữa anh và Cảnh Hảo Hảo, không tốt giống như trước.
Lúc trước Cảnh Hảo Hảo đều là vui vẻ lên xe của anh, ngồi ở bên cạnh anh, sẽ líu ríu nói không ngừng, cũng sẽ vào lúc đói chỉ huy anh đi xuống mua cho cô đồ ăn vặt cô thích ăn, còn có thể nói một vài chuyện cười phát sinh trong tổ phim cho anh nghe.
Nhưng là hiện tại Cảnh Hảo Hảo lại im lặng như vậy, từ khi lên xe cho đến bây giờ, chẳng những không nói một câu, thậm chí cả người đều là gắt gao dựa vào cửa kính xe, như là muốn dùng toàn bộ khí lực, kéo xa khoảng cách giữa anh và cô.
Thẩm Lương Niên xuyên qua kính chiếu hậu, có thể nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo rũ mi mắt, chỉ nhìn chằm chằm ly trà sữa kia.
Trà sữa đã sắp không nóng bằng vừa rồi, khí nóng đều đã phai nhạt đi rất nhiều, nhất định không thế nào uống ngon nữa.
Rốt cục Thẩm Lương Niên có chút nhịn không được lên tiếng: “Hảo Hảo, sao em không uống?”
Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, chỉ liếc mắt nhìn anh một cái, liền vội vàng nghiêng đầu sang một bên.

Anh tinh tường nhìn thấy đáy mắt đỏ hổng của cô, bộ dáng như là sắp khóc.
Thẩm Lương Niên cảm thấy tâm mình như là bị xé rách, đặc biệt đau, anh theo bản năng vươn tay, muốn đi kiểm tra đầu Cảnh Hảo Hảo, nhưng ngón tay vừa mới nâng lên, liền lại buông xuống, nhìn chằm chằm phía trước, một lát sau, mở miệng nói: “Hảo Hảo, anh có thể cảm giác được đáy lòng em rất khó chịu.”
Từ sau khi Cảnh Hảo Hảo tiến vào biệt thự Lương Thần, không còn có thể một mình gặp mặt với Thẩm Lương Niên.
Đây là lần đầu tiên.
Bên người không có Lương Thần, không có Kiều Ôn Noãn, không có người ngoài nào.
Cô vẫn nghĩ đến, anh hẳn là sẽ giống ngày đó đi biệt thự Lương Thần tìm cô vậy, hổn hển chất vấn cô, nhưng cô không nghĩ tới, anh chẳng những không có sinh khí, ngược lại nói chuyện giống như anh bình thường vậy.
Mấy ngày nay tới giờ, cô cảm thấy chính mình đã sắp quen ngày không có Thẩm Lương Niên, trong nháy mắt Cảnh Hảo Hảo rất muốn khóc, nhưng cô cố tình vẫn nhẹ nhàng cười cười, nói: “Em không có khổ sở.”
“Hảo Hảo, em không lừa được anh.”
Mấy chữ như vậy, nói đến Cảnh Hảo Hảo lập tức cảm thấy trên mặt mình ngứa ngáy, cô theo bản năng nâng tay lên, lau quệt nước mắt lăn xuống.
Nhưng nước mắt lại như là không dứt, rơi càng dữ hơn.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Thẩm Lương Niên gắt gao nắm tay lái, gắt gao mím cánh môi, không có nói nữa.
......
Buổi chiều tài xế không có nhận được điện thoại của Cảnh Hảo Hảo, liền dựa theo thời gian Cảnh Hảo Hảo chấm dứt quay phim như mọi khi, đi studio, mới được người thông báo cho biết, người tổ phim đi vùng ngoại thành quay phim.
Tài xế liền nhẫn nại tính tình chờ điện thoại của Cảnh Hảo Hảo, nhưng mà vẫn đợi đến chín giờ rưỡi tối, vẫn không có nhận được cuộc gọi của Cảnh Hảo Hảo, liền gọi một cú điện thoại cho thím Lâm, hỏi Cảnh Hảo Hảo về nhà hay chưa.
Thím Lâm vừa nghe khuya như vậy còn chưa đón được Cảnh Hảo Hảo, lập tức lo lắng gọi điện thoại cho Cảnh Hảo Hảo, gọi nửa ngày cũng không có gọi thông, lúc này thím Lâm mới điện thoại cho Lương Thần.
Lúc Lương Thần nhận được điện thoại, đang chuẩn bị về nhà, cho nên vừa lấy áo khoác, vừa hỏi:“Làm sao vậy?”
“Thần thiếu gia, bây giờ Cảnh tiểu thư còn chưa trở về.”
Lương Thần theo bản năng nhìn thoáng qua thời gian, đã hơn chín giờ, Cảnh Hảo Hảo còn chưa có về nhà?
Vừa hỏi được thím Lâm biết được tình huống gì, liền cắt đứt điện thoại.
Anh mặc áo khoác vào, cầm chìa khóa xe, trực tiếp xuống lầu, chuẩn bị đi vùng ngoại thành đón người.

Vừa mới đi ra thang máy, Lương Thần liền nghe được tiếng ồn ào lớn trước lễ tân.
“Thực xin lỗi, vị tiểu thư này, cô không thể đi vào.”
“Thật sự xin lỗi, không có lệnh của tổng tài, cô không thể gặp tổng tài.”
“Chuyện gì xảy ra?” Lương Thần mở bước chân, đi lên trước.
“Lương tổng.”
Ba tiểu thư lễ tân nhìn thấy Lương Thần, lập tức cúi đầu cung kính chào hỏi, sau đó có một người chỉ vào cô gái phía trước, nói: “Lương tổng, vị tiểu thư này nói muốn gặp ngài.”
Lương Thần quay đầu, nhìn thấy là Kiều Ôn Noãn, liền nhíu mày: “Sao cô lại ở đây?”
Sắc mặt Kiều Ôn Noãn có chút không xong, ánh mắt cũng có vẻ có chút luống cuống, như là đang sợ hãi cái gì, nhìn thấy Lương Thần, cũng không để ý chung quanh có nhiều người như vậy, liền trực tiếp không khách khí mở miệng, nói: “Lương tổng, tôi có chuyện riêng cần nói với ngài.”
“Chuyện riêng?” Nếu không phải có Cảnh Hảo Hảo, vậy cả đời Lương Thần cũng không có khả năng nhớ kỹ Kiều Ôn Noãn là ai, đáy lòng anh cũng không có cảm tình gì với Kiều Ôn Noãn, nghe nói như thế, lập tức liền câu môi cười nhạo một tiếng, nói: “Kiều tiểu thư, cô cũng thật biết nói giỡn, Lương Thần tôi cũng không nhớ rõ tôi có chuyện riêng gì cần nói với cô?”
Đổi lại những người khác, nghe được ngữ khí này của Lương Thần, đã sớm sợ tới mức lui bước, nhưng Kiều Ôn Noãn ngược lại không có lùi bước chút nào, đứng ở tại chỗ, ánh mắt nhìn Lương Thần, không quan tâm mở miệng nói: “Tôi dám cam đoan chuyện tôi muốn nói, ngài tuyệt đối sẽ cảm thấy rất hứng thú.”

“Chỉ cần là chuyện nói ra từ miệng cô, tôi liền không cảm thấy hứng thú.” Lương Thần không khách khí nhìn lướt qua Kiều Ôn Noãn, liền nói với lễ tân một bên: “Đưa Kiều tiểu thư rời đi.”
Nói xong, anh liền đi về phía cửa lớn công ty.
Kiều Ôn Noãn theo bản năng muốn đuổi theo Lương Thần, lại bị tiểu thư lễ tân ngăn lại: “Tiểu thư, mời cô rời đi.”
Kiều Ôn Noãn nhìn bóng dáng Lương Thần, dưới tình thế cấp bách, trực tiếp mở miệng nói: “Nếu tôi tới tìm anh muốn nói là chuyện của Cảnh Hảo Hảo thì sao? Chẳng lẽ anh cũng không có hứng thú? Hiện tại anh không muốn biết cô ta ở nơi nào? Ở cùng một chỗ với ai sao?”
Mấy câu hỏi của Kiều Ôn Noãn, trong nháy mắt khiến cho Lương Thần dừng bước chân một chút.
Anh đứng đưa lưng về phía Kiều Ôn Noãn trong chốc lát, mới quay đầu, sử dụng một ánh mắt với tiểu thư lễ tân, liền chỉ chỉ căn phòng hội nghị ở tầng một, nói với Kiều Ôn Noãn: “Theo tôi tới đây.”
Sau đó, Lương Thần liền sải bước dẫn đầu vào phòng họp, cũng không quản Kiều Ôn Noãn có theo kịp bước chân của anh không.
Vào phòng họp, Lương Thần cũng không nói Kiều Ôn Noãn ngồi xuống, sắc mặt có chút lạnh lẽo trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Hiện tại Cảnh Hảo Hảo ở nơi nào?”
“Quả nhiên anh đang tìm Cảnh Hảo Hảo, tôi chỉ biết......” Kiều Ôn Noãn câu môi cười trào phúng hai tiếng, khóe mắt lập tức liền trở nên có chút ướt át: “Tôi chỉ biết như thế này......”
Lương Thần lại không có tâm tình nghe Kiều Ôn Noãn vô nghĩa, có chút không kiên nhẫn tiếp tục hỏi:“Cô vừa mới nói Cảnh Hảo Hảo ở cùng một chỗ với người khác, ai? Thẩm Lương Niên?”

“Lương tổng cái gì cũng có thể đoán được, cần gì phải hỏi tôi?” Kiều Ôn Noãn có chút vô lực lui ra sau hai bước, tựa vào trên vách tường phòng họp, nước mắt tách tách liền mới rơi xuống, như là gặp phải chuyện gì cực kỳ thương tâm và tuyệt vọng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc