Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 104

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần cũng không chờ Cảnh Hảo Hảo trả lời, trực tiếp ra lệnh: “Giống như tôi, đổi cà phê của tôi thành sữa tươi cho cô ấy.”
Thím Lâm nhận được lệnh nhanh nhẹn xoay người, trong chốc lát liền kêu người bưng bữa sáng lên cho Cảnh Hảo Hảo.
Lúc này Cảnh Hảo Hảo làm sao có khẩu vị, đáy lòng đều bị Thẩm Lương Niên bệnh nặng đứng ở cửa lắp đầy, cầm thìa, quấy cháo, qua một lúc lâu cũng không có hành động.
Lương Thần nắm trong tay một khối sandwich, vừa ăn, vừa nhìn lướt qua cô, hỏi: “Không hợp khẩu vị?”
“Không có.” Cảnh Hảo Hảo lắc lắc đầu, miễn cưỡng cắn một miếng, pho mát giữa sandwich vào trong miệng, cô lại không cảm giác được một chút mỹ vị.
Lương Thần dùng tốc độ những mỗi ngày trước đây càn quét xong bữa sáng, nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo trước mặt trên cơ bản không đụng vào thứ gì, nhíu mày một chút: “Thím Lâm, bưng xuống toàn bộ những thứ này đi, một lần nữa làm phần mới cho Hảo Hảo.”
“Không cần.” Cảnh Hảo Hảo nâng tay lên, ngăn trở tay thím Lâm và người hầu đưa tới, cầm thìa múc cháo, thực ăn không biết vị gì.
Lương Thần cũng không có ăn xong bữa sáng liền trực tiếp đi làm giống như mọi khi, ngược lại khí định thần nhàn ngồi ở trên ghế, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo ăn từng ngụm nhỏ.
“A? Dự báo thời tiết nói buổi chiều hôm nay sẽ có mưa, sao buổi sáng lại nổi lên cơn mưa rồi?” Thím Lâm nhẹ giọng nói một câu, liền phân phó người hầu ở một bên nói: “Đi kiểm tra trong xe Thần thiếu gia có chuẩn bị dù hay chưa?.”
“Vâng.” Người hầu nhẹ nhàng lên tiếng, rời đi.

Cảnh Hảo Hảo lại nắm lấy chiếc đũa, nhìn về phía ngoài cửa sổ, quả thực đã sắp nổi lên một cơn mưa nhỏ, vẩy lên trên cửa sổ sát đất rộng lớn một mảnh giọt nước rậm rạp.
Thân thể Lương Niên còn chưa có tốt, hiện tại gặp mưa?
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo càng lo lắng, cả người bắt đầu trở nên có chút đứng ngồi không yên.
“Mới ăn một chút? Sao lại không ăn nữa?” Lương Thần ngồi ở một bên, âm điệu nghe thực thuận miệng, như hoàn toàn không biết đáy lòng Cảnh Hảo Hảo đang nghĩ gì, cầm lấy khăn trừ đầu lau lau tay, sau đó cầm một quả trứng gà trên bàn lên, lăn lăn ở trên bàn, lưu loát lột vỏ cho Cảnh Hảo Hảo, đặt tới trong bát Cảnh Hảo Hảo:“Ăn trứng gà đi, rất gầy, phải bồi bổ nhiều một chút.”
Cảnh Hảo Hảo nhìn quả trứng gà kia, qua một lúc lâu cũng không có động tĩnh.
“Ghét bỏ trứng luộc không có vị?” Lương Thần hỏi một câu, quay đầu bắt đầu phân phó người hầu bên cạnh: “Trứng tươi, trứng mặn, canh trứng gà, trứng luộc trong nước trà, đều chia ra chuẩn bị một phần mang lên.”
Người hầu bị Lương Thần sai khiến liền vội vàng chạy tới phòng bếp, chưa đến một lát, trứng chế biến từ đủ loại cách bày ra ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
“Trứng mặn này đầu bếp nhà chúng ta làm là tuyệt nhất, em nếm thử đi.” Lương Thần nói xong, đẩy trứng mặn tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo cầm lấy chiếc đũa, trước nhẹ nhạng ăn thử một miếng nhỏ.
“Cũng không thích cái này? Vậy nếm thử trứng tươi một chút.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Mưa bên ngoài, càng rơi xuống càng lớn, nện ở trên thủy tinh cửa sổ sát đất, truyền ra tiếng vang bộp bộp.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được quay đầu, nhìn nhìn ngoài cửa sổ.
Lương Thần đè ép tính khí trong lòng, nhẫn nại tính tình đẩy canh trứng gà tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo: “Tôi vẫn không biết em kén ăn như thế, vậy chúng ta đổi canh trứng gà......”
Lúc này lời nói của Lương Thần còn chưa rơi xuống, Cảnh Hảo Hảo liền đẩy ghế dựa phía sau ra, chợt đứng lên.
Mưa lớn như vậy, nếu Lương Niên cố ý chờ đợi, khẳng định chịu không nổi!
Nghĩ vậy, Cảnh Hảo Hảo liền xoay người, chuẩn bị đi ra ngoài cửa.
Nhưng mà, bước chân của cô còn chưa có mở ra, giọng nói của Lương Thần...
Nhưng mà, bước chân của cô còn chưa có mở ra, giọng nói của Lương Thần lạnh như hàn băng ngàn năm, chậm rãi vang lên ở sau thân thể cô: “Thím Lâm, hiện tại đi phân phó tài xế và người làm vườn, đi đến cỗng tiễn Thẩm Lương Niên cho tôi!”
“Vâng, Thần thiếu gia.” Thím Lâm cảm giác được không khí quanh người Lương Thần có chút không thích hợp, vội vàng lên tiếng, ngay lập tức nhanh như chớp chạy ra phòng ăn.
Lúc này Lương Thần mới chậm rãi đứng lên, cầm áo khoác phía sau của mình lên, mặc chỉnh tề, mới mở bước chân, đi tới bên cạnh Cảnh Hảo Hảo, nhìn cô một cái, nói: “Tôi đi làm, hôm nay mưa lớn như vậy, đimgừ ra ngoài chạy loạn, cẩn thận cảm mạo.”

Nói xong, liền đi về phía cửa phòng ăn
Trong nhà ăn to như vậy, trong nháy mắt liền im lặng xuống.
Qua một lúc lâu, Cảnh Hảo Hảo mới cứng ngắc đứng lên, đi tới trước cửa sổ phòng ăn, xuyên qua thủy tinh rộng lớn, cô nhìn thấy tài xế và người làm vườn đi tới cửa, cùng người giữ cửa, không biết nói cái gì với Thẩm Lương Niên, cảm xúc Thẩm Lương Niên có chút kích động bắt đầu vung loạn cánh tay lên.
......
“Tôi muốn gặp Cảnh Hảo Hảo, tôi muốn đi vào, tôi muốn gặp Cảnh Hảo Hảo!
Thẩm Lương Niên vừa la hét, vừa chen lấn về phía cửa lớn biệt thự.
“Thẩm tiên sinh, thật xin lỗi, ngài không thể đi vào, hiện tại tôi đưa ngài trở về.” Tài xế và người làm vườn khách khí ngăn cản Thẩm Lương Niên.
Thẩm Lương Niên lại như là điên rồi, đột nhiên liền dùng lực mạnh đẩy hai người ra, trong chốc lát ba người liền quay dây dưa cùng một chỗ.
Thẩm Lương Niên bệnh nặng chưa khỏi, khí lực vốn không đủ, anh đứng ở ngoài cửa lâu như vậy, thân thể đã sớm vô cùng suy yếu, hiện tại cảm xúc kích động náo loạn trong chốc lát, cả người liền thở gấp hổn hển bị tài xế và người làm vườn nhét vào trong xe.
Lúc người làm vườn chuẩn bị đóng cửa, Lương Thần lái xe chậm rãi đi ra từ biệt thự, lúc anh tới gần chiếc xe Thẩm Lương Niên ngồi kia thì thả chậm tốc độ xe lại một chút, hạ cửa kính xe xuống, nhìn lướt qua Thẩm Lương Niên vẻ mặt phẫn nộ ở bên trong, quay đầu, nói với tài xế: “Đưa Thẩm tiên sinh đến bệnh viện nhân dân, thuận tiện mang một câu cho Kiều tiểu thư, nói nếu cô ta đã muốn người đàn ông này, vậy phiền toái cô ta nhớ giữ chặt một chút!”

Nói xong, Lương Thần liền hung hăng giẫm chân ga, xe bay nhanh lướt ra.
......
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trước kính, nhìn thấy xe Lương Thần ngừng một chút, liền lái đi, ngay sau đó chiếc xe chở Thẩm Lương Niên cũng quay đầu một cái, chậm rãi không thấy.
Toàn bộ thế giới, lập tức liền thanh tĩnh lại.
Mưa ngoài cửa sổ càng lớn hơn, ào ào, tựa như một cái bồn nước lớn giội xuống từ bầu trời.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trước cửa sổ hồi lâu, cũng không có động tĩnh.
Người hầu trong phòng đều yên lặng không nói gì đứng ở một bên, không ai lên tiếng.
Toàn bộ phòng ăn im lặng có chút thái quá.
Hồi lâu, thím Lâm mới tiến lên, nhẹ giọng hỏi: “Cảnh tiểu thư, cô muốn tiếp tục ăn một chút gì không?”
Thím Lâm vốn tưởng rằng Cảnh Hảo Hảo khóc, nhưng thật không ngờ, Cảnh Hảo Hảo quay đầu, gương mặt bình tĩnh và lãnh đạm.

Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng cười cười với thím Lâm, nói: “Không cần, tôi ăn no rồi.”
Thím Lâm thở dài một hơi, gọi người thu dọn tất cả đồ trong phòng ăn đi.
Thẳng đến trong phòng ăn chỉ còn lại một mình Cảnh Hảo Hảo, cô mới chậm rãi quay đầu lại lần nữa, nhìn mưa to ngoài cửa sổ, thật lâu sau, nâng tay lên, hướng chậm rãi viết năm chữ trên cửa sổ thủy tinh.
Lương Niên, hẹn gặp lại.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc