Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 102

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần chỉ cảm thấy giờ phút này mình cao hứng hơn bất cứ lúc nào.
Lương Thần không nhịn được vươn tay, ôm Cảnh Hảo Hảo vào trong lòng mình một phen.
Vừa rồi lúc lên giường, đáy lòng anh nhớ kỹ chuyện ban ngày, cho nên vẫn không chạm vào cô, thậm chí còn cách xa cô, anh cho rằng như vậy có thể kiềm chế phiền muộn nơi đáy lòng mình, nhưng ai ngờ, lại khiến cho chính mình càng thêm không thoải mái, hiện tại anh kéo cô vào lòng chính mình như vậy, anh cảm thấy tâm mình liền yên tĩnh lại như kỳ tích.
Người phụ nữ này, lúc ban đầu đi tới bên người anh, giãy dụa lợi hại.
Lúc đó, cô vừa mới tỉnh lại từ tai nạn xe cộ.
Cô bị anh cầm nhược điểm, nhưng đáy lòng cô không phục, thoạt nhìn ôn nhu nhược nhược, kết quả trời biết, lúc đó cô kéo thân thể còn chưa khỏi hẳn, tìm bao nhiêu tra tấn cho anh.
Trong phòng thay quần áo, quần áo đặc biệt mời người định chế, bị cô cắt một cái tiếp một cái, chỉ sợ cô vừa tỉnh lại không lâu, tinh lực có hạn, nhưng ánh mắt cô lại tốt, đặc biệt chọn lựa nhìn quý nhất tốt nhất để cắt, ngày hôm sau anh mở tủ quần áo ra, nhìn thấy toàn bộ đều hỏng.
Cái này cũng chưa tính là gì, cô lợi hại hơn là đổi tất cả sữa tắm dầu gội anh đặc biệt tắm rửa thành dấm chua và nước tỏi, khiến anh buổi tối vừa tắm xong, xông vào mũi đều là hương vị sặc người, khiến cho ba bốn ngày sau anh vẫn cảm thấy chung quanh chính mình vờn quanh vị tỏi gió thổi không lọt.
Lúc ấy anh tức giận giơ chân với người hầu đầy phòng, nói xong nếu ai để cho Cảnh Hảo Hảo bước vào phòng bếp nửa bước, xem anh có giết chết bọn họ hay không.
Anh tức giận không thôi, trở về đi tìm Cảnh Hảo Hảo, nhìn sắc mặt cô tái nhợt nằm ở trên giường, anh chỉ có thể đen mặt, thở phì phì đi phòng sách.

Đoạn thời gian kia, cô cứ như vậy mỗi ngày chọc anh giận sôi lên, lúc ấy anh còn sợ chính mình không cẩn thận, liền bị cô chọc tức nấc cái rắm.
Thẳng đến khi cô biết công ty Thẩm Lương Niên xuất hiện vấn đề, cô chạy đến “Lưu Kim Tuế Nguyệt” đi cầu xin anh buông tha Thẩm Lương Niên, cô mới lập tức liền mất đi tất cả ý chí chiến đấu.
Cả người cũng không có sinh khí theo, cả ngày không khí trầm lặng vùi ở trong phòng, nói ít đến đáng thương.
Thôi thôi, không phải là cô đi gặp Thẩm Lương Niên thôi sao.
Chuyện đâu có bao lớn.
Dù sao cô và Thẩm Lương Niên quen biết mười năm, không phải buổi chiều cô cũng trở lại rồi ư, anh cần gì tính toán chi li như vậy, mày xem xem, còn có cái gì tốt hơn Cảnh Hảo Hảo giống như vậy, đứng ở bên người anh?
Lương Thần nâng tay lên, sờ sờ tóc dài mềm mại của Cảnh Hảo Hảo, cả người cứ như vậy không khống chế nổi chính mình bắt lấy Cảnh Hảo Hảo nói: “Hảo Hảo, về sau em cũng đừng khẩn trương với tôi như vậy, tôi chỉ là hỏi em một câu, em nói em theo tôi ở dưới một mái hiên, luôn không thể tuyệt không trao đổi chứ? Tuy rằng mỗi ngày tôi đều tra việc làm của em, nhưng tôi vẫn là muốn nghe em nói, em có cái gì liền nói với tôi cái đó. Còn có, tôi không phải không cho em ra cửa, tôi chỉ sợ một mình em đi ra ngoài không an toàn, em ở thành phố Giang Sơn có người bạn nào, em có thể cho bọn họ đến trong nhà chơi, em cũng có thể đi ra ngoài tìm bọn họ cùng nhau chơi, đi nơi nào thì em gọi điện thoại cho tôi, để cho tôi biết em an toàn là được rồi. Lúc trước thân thể em không tốt, tôi không muốn để một mình em ra cửa, hiện tại thân thể em tốt lắm, em muốn đi công ty giải trí TS đi làm, cũng có thể, có bộ phim truyền hình hay điện ảnh nào em muốn quay, em cứ việc mở miệng với tôi, nếu em còn muốn tiếp tục làm một minh tinh nhỏ không nổi tiếng, cũng tùy em. Trước kia em trôi qua như thế nào, em ở bên cạnh tôi liền có thể trôi qua như thế ấy.”
Lương Thần chưa bao giờ nói lời dài như vậy với Cảnh Hảo Hảo.
Lúc anh không phát giận, giọng nói đặc biệt êm tai dễ nghe.
Anh đọc nhấn rõ từng chữ rất rõ ràng, có thể là do lúc nhỏ lớn lên ở Bắc Kinh, còn mang theo một chút giọng Bắc Kinh, nghe tràn đầy lưu loát.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Đến cuối cùng, anh nói: “Hảo Hảo, em có biết, tôi chỉ có một điều kiện, đó chính là em nhớ kỹ điều kiện em đã từng đáp ứng tôi.”
Cảnh Hảo Hảo biết trong những lời này của Lương Thần chỉ cái gì.
Đó chính là cô không thể cùng xuất hiện với Thẩm Lương Niên.
Mất đi Thẩm Lương Niên, cô thật rất chật vật.
Sau đó cô lại mất đi tự do, suốt ngày bị nhốt ở trong biệt thự này, một mình, liền cô tịch đến không thể nói nổi.
Hiện tại anh nói, cô có thể ra cửa, có thể tìm bạn, có thể đi làm, có thể trôi qua ngày bình thường, đáy lòng của cô thật sự có chút chờ mong.
Dù sao trên thế giới này, không ai không muốn tự do.
Nhưng cô không xác định anh nói có phải là sự thật hay không, cho nên Cảnh Hảo Hảo nhịn không được vụng trộm nâng mí mắt lên, lặng lẽ đi đánh giá Lương Thần.
Diện mạo người đàn ông thật sự rất kinh người.
Là loại xuất sắc khiến người ta không biết dùng từ ngữ như thế nào để hình dung.

Mặc dù hiện tại thu liễm khí thế toàn thân, nhưng vẫn khiến cho người ta có cảm giác tự phụ cao nhã.
Mỗi người nhìn thấy chuyện tốt đẹp tuyệt vời như vậy, đều sẽ dừng lại, tuy rằng đáy lòng Cảnh Hảo Hảo xác thực ấn tượng không tốt với Lương Thần, nhưng lại vẫn nhìn nhiều vài lần.
Kết quả, nào biết Lương Thần vừa mới cúi đầu nhìn cô, tầm mắt hai người cứ như vậy va chạm ở chung một chỗ.
Lương Thần dừng một chút, liền nở nụ cười: “Tốt, Hảo Hảo, em lại có thể lén nhìn tôi!”
Cảnh Hảo Hảo bị Lương Thần nói đến sắc mặt đỏ lên, theo bản năng liền muốn xoay người, né tránh Lương Thần.
Ai ngờ Lương Thần lại nhanh hơn cô, trước khi cô lật người liền đặt ở trên thân thể của cô, hung hăng ngăn chận môi của cô: “Lén nhìn tôi, còn muốn chạy trốn?”
Lương Thần nói xong, liền hôn sâu Cảnh Hảo Hảo.
Anh vừa hôn môi cô, vừa nghĩ: Người phụ nữ tên là Cảnh Hảo Hảo này ở trong thế giới của anh, thật sự là một tồn tại thần kỳ, lúc cô có thể khiến cho cô phẫn nộ, giận hận không thể phá hủy toàn bộ thế giới, nhưng một câu hoặc một thần thái của cô liền có thể dễ dàng đơn giản khiến cho anh cao hứng tột đỉnh.
......
Cùng lúc đó.

Trong bệnh viên nhân dân thành phố Giang Sơn.
Kiều Ôn Noãn canh giữ Thẩm Lương Niên cả đêm, thẳng đến hơn ba giờ tối, rốt cục có chút chịu đựng không được, ghé vào bên giường nặng nề ngủ thiếp đi.
Thẩm Lương Niên nghe tiếng hít thở dần dần ổn định của Kiều Ôn Noãn, lúc này mới chậm rãi mở mắt.
Bóng đêm ngoài cửa sổ, đen nhánh, không có một chút ánh sáng.
Thẩm Lương Niên nâng tay ghim kim của mình từ trong chăn lên, bên trong hộp gấm màu đỏ kia, như là một thanh đao sắc bén, hung hăng đâm vào trái tim anh.
Hóa ra Tiểu Noãn lừa anh...... Hảo Hảo đã tới, nhưng cô ta lại nói không có tới......
Anh không phải không biết mục đích Tiểu Noãn nói như vậy là cái gì, cô sợ chính mình nhớ mãi không quên Hảo Hảo, tâm chết không thay đổi.
Nhưng mặc dù Hảo Hảo thật sự chưa từng tới, anh vẫn không buông Hảo Hảo ra được.
Hảo Hảo trả lại chiếc nhẫn cho anh, đây đại biểu cho cái gì, anh không phải không hiểu.
Mười năm...... Anh và cô đồng cam cộng khổ đi tới mười năm này, cô liền chuẩn bị nhất đao lưỡng đoạn như vậy rồi hả?

Giữa anh và cô, có quá nhiều không rõ ràng, anh muốn đi tìm cô, tìm cô để hỏi rõ.
Thẩm Lương Niên nhẹ nhàng xốc chăn lên, thật cẩn thận xuống giường, cầm áo khoác và di động của mình, đi ra phòng bệnh.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc