Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 101

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần nghe giọng nói như thế, sợ run một chút, anh ngẩng đầu, liền nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo mặc một kiện áo ngủ rộng thùng thình màu sắc ấm, một tay đẩy cửa nhà, một tay bưng ly nước.
Ngọn đèn ngoài cửa biệt thự, lẳng lặng chiếu vào trên thân thể của cô, nổi bật sắc mặt trắng nõn của cô, trên cổ tay bưng ly nước của cô, còn lộ ra ba khối đá anh đưa cho cô, lóe một tầng ánh sáng lộn xộn.
Lương Thần nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, mới lên tiếng hỏi: “Thím Lâm đâu?”
Cảnh Hảo Hảo bưng ly nước lên, uống một ngụm nước, nói: “Ngủ rồi.”
Lương Thần gật gật đầu, không có nói chuyện, chỉ nhét chìa khóa xe vào trong túi của mình, đi vào trong nhà.
......
Trở lại phòng ngủ, Lương Thần trực tiếp đi phòng tắm ngâm tắm một thời gian rất lâu, lúc đi ra, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo vùi ở trên giường đang xem ti vi, anh hơi hơi sửng sốt một chút, có chút ngoài ý muốn cô còn chưa đi vào giấc ngủ, liền cầm khăn mặt lau lau tóc, lên giường.
Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy Lương Thần nằm xuống, nghĩ đến anh buồn ngủ, liền trực tiếp tắt đi ti vi, thuận đường tắt đèn của phòng ngủ, nằm xuống theo.
Trong phòng rất im lặng, hai người không có nói chuyện gì với nhau.
Lương Thần nằm ở cạnh thân thể của cô, có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cô đang không ngừng chui vào trong mũi anh.

Trong đầu anh, liền lặp đi lặp lại suy nghĩ về cuộc điện thoại mình nhận được ở trong văn phòng vào ban ngày, một loại cảm giác thoải mái chưa bao giờ có, không ngừng bốc lên dưới đáy lòng.
Cảnh Hảo Hảo cũng không có đi vào giấc ngủ, gần đây, mỗi lúc trời tối cô đều nằm ở trên một cái giường với Lương Thần, dù anh và cô có làm chuyện đó hay không, anh sẽ luôn ôm cô, hiện tại hai người nằm quy củ như vậy, ở giữa cách một đoạn khoảng cách, làm cho cô có một tia không thích hợp nói không nên lời.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được lật người, đưa lưng về phía Lương Thần.
Lương Thần cảm giác được động tĩnh của Cảnh Hảo Hảo, nghiêng đầu, nhìn thấy tấm lưng mảnh khảnh của cô, nhịn không được lên tiếng hỏi: “Còn chưa ngủ?”
Qua một lúc lâu, mới truyền đến giọng nói mềm nhũn của Cảnh Hảo Hảo: “Ừ.”
“Nghe thím Lâm nói, hôm nay có người đến biệt thự tìm em?”
Cảnh Hảo Hảo nghe thấy Lương Thần nhắc tới chuyện này, đáy lòng của cô hơi kéo căng một chút, tiếp tục “ừ” một tiếng.
“Là ai tới tìm em?”
Trong sân biệt thự, khắp nơi đều là camera, nếu thím Lâm thông báo cho anh biết, chỉ sợ anh đã sớm để cho người ta tra ra biển số xe người đến tìm cô
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo trầm tư trong chốc lát, vẫn là trả lời chi tiết: “Kiều Ôn Noãn.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Cô ta tìm em làm cái gì?”
Qua lúc lâu Cảnh Hảo Hảo cũng không có trả lời, ngay tại lúc Lương Thần nghĩ đến cô không muốn nói nữa, Cảnh Hảo Hảo lại hơi xoay người, nhìn về phía Lương Thần.
Cô cẩn thận đánh giá tầm mắt Lương Thần một chút, nhìn thấy thần thái người đàn ông cũng không có hơi thở nguy hiểm, lúc này cô mới kéo môi, dùng ý tứ không quá rõ ràng trả lời: “Không có gì chuyện gì, chỉ đi ra ngoài tùy tiện dạo một vòng.”
Lương Thần biết chân tướng, theo bản năng ngữ khí liền trầm xuống dưới, mang theo một chút chất vấn:“Chỉ tùy tiện đi dạo một vòng thôi sao?”
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo vốn đang suy nghĩ có phải Lương Thần biết cô đi gặp Thẩm Lương Niên không, hiện tại nghe được anh vừa hỏi như vậy, trong nháy mắt cả người cô liền kéo căng, cô sợ nếu Lương Thần đã biết hết thảy, sẽ đối phó Thẩm Lương Niên, cho nên tay ở trong chăn bất an siết chặt.
Lương Thần rõ ràng trông thấy đáy mắt trong suốt tối đen của Cảnh Hảo Hảo hiện lên một tầng kích động, như là bộ dáng rất sợ hãi, trong nháy mắt đáy lòng anh liền tràn ngập một tầng ảo não.
Lúc anh biết được hết thảy, liền bức bách chính mình không cần về nhà, chỉ sợ không cẩn thận khống chế được thì tính tình sẽ phát hỏa với cô.
Vào đêm anh tặng cô thạch đầu ký, cô nở nụ cười với anh, buổi tối trở về nhà, cho dù là nằm mơ, nhưng cũng là thật thật chính chính có cảm giác với anh, ngày hôm sau thím Lâm còn gọi điện thoại nói, cô có tâm tình đi xuống lầu bơi lội...... Đủ loại như vậy, đều đại biểu cô đã dần dần thích ứng hoàn cảnh hiện tại.
Hết thảy này rõ ràng đều đang phát triển ở phương hướng tốt, sao vừa rồi anh lại không chú ý một chút tính tình kia của chính mình, luôn lơ đãng năm lần bảy lượt không khống chế được ở trước mặt cô!
Lương Thần âm thầm hít sâu một hơi, đều đè ép khó chịu nơi đáy lòng mình xuống, vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của Cảnh Hảo Hảo, ngữ khí tận lực phóng có chút thoải mái mà lại ôn nhu: “Hảo Hảo, tôi chỉ là tùy tiện hỏi em đi dạo ở đâu, em nói em đang sợ cái gì?”

Cảnh Hảo Hảo nhìn sắc mặt Lương Thần biến đổi còn nhanh hơn thời tiết thay đổi, qua một lúc thật lâu cũng không phản ứng kịp.
Trước đây nếu anh chủ động chạm vào cô, cô sẽ luôn theo bản năng né tránh, hiện tại tay anh đặt ở trên mặt của cô, cô đều không để ý tới, chỉ nhìn chằm chằm mặt anh, có chút không thể tin nổi mở trừng hai mắt, cảm thấy chính mình khẳng định là đang nằm mơ.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ, liền hung hăng lắc lắc đầu nhỏ, tập trung tinh lực nhìn chằm chằm Lương Thần, nhìn nửa ngày, phát hiện trên mặt người đàn ông vẫn lộ vẻ ý cười nhợt nhạt, nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, đều có thể xưng là ôn nhu.
Anh lại có thể không truy hỏi, cũng không tức giận?
Thậm chí còn ở nơi này, cười hì hì vuốt ve cô, để cô không phải sợ?
Không biết có phải là do lần đầu tiên Lương Thần bình dị gần gũi ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo hay không, lại có thể khiến Cảnh Hảo Hảo tràn đầy dũng khí nâng tay lên, bóp mặt Lương Thần.
Cô dùng khí lực rất lớn, bóp khuôn mặt tuấn tú của Lương Thần đến hơi có chút biến hình, cô mới ý thức được không phải đang nằm mơ, miệng cũng nhỏ giọng nói thầm một câu theo: “Hóa ra không phải nằm mơ, thật sự là kỳ quái, có phải Lương Thần uống lộn thuốc không?”
Giọng nói của cô rất nhỏ, nhưng thính lực vô cùng tốt, Lương Thần lại nghe chân chân thật thật.
Đây vẫn là lần đầu tiên Cảnh Hảo Hảo gọi anh là “Lương Thần”, không phải là “Lương tổng”.
Lương Thần chưa bao giờ biết, tên mình hô lên từ trong miệng cô lại có thể êm tai đến như vậy.

Kể từ khi anh biết cô đi gặp Thẩm Lương Niên, tâm tình bị đè nén một ngày, cứ như vậy lập tức trở nên tốt đẹp mười phần.
Thậm chí, anh nhất thời không nhịn xuống, liền phốc xích bật cười, mặt mày hớn hở nâng tay lên, điểm diểm chóp mũi nhỏ của Cảnh Hảo Hảo: “Hảo Hảo, tôi nói sao em lại có thể luôn đáng yêu như vậy chứ? Em cảm thấy đây là nằm mơ, em hẳn là nên nhéo chính mình, em nhéo tôi làm cái gì.”
Cảnh Hảo Hảo bị Lương Thần nói vậy, mặt liền soạt đỏ lên theo.
Lúc trước khi cô cảm thấy một chuyện không thể tưởng tượng nổi, cũng thích nhéo Thẩm Lương Niên, mỗi lần nghe được Thẩm Lương Niên ăn đau cầu xin tha thứ, cô sẽ tin là thật.
Những chuyện này đều là chuyện cô chỉ sẽ làm với Thẩm Lương Niên, sao vừa rồi cô lại lơ đãng làm điều đó với anh chứ?
Lương Thần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Cảnh Hảo Hảo, trên mặt mang theo một tia ngượng ngùng, cả trái tim cũng mềm nhũn xuống theo, cô ở trước mặt anh, trừ bỏ sợ hãi, chính là lạnh như băng, hoặc chính là làm việc thật cẩn thận, khi nào thì có một cô gái nhéo mặt anh như vậy?
Lương Thần chỉ cảm thấy giờ phút này mình cao hứng hơn bất cứ lúc nào.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc