Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 02

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo dùng sức chà xát chính mình một lúc lâu, mãi đến khi da dẻ toàn thân bởi vì cô dùng sức mà đỏ lên đau nhức, nhưng cô vẫn giống như trước không có chút dấu hiệu muốn dừng lại.
Cô và Trầm Lương Niên quen nhau mười năm, Lương Niên lớn hơn cô năm tuổi, bọn họ đã yêu nhau bốn năm, trong bốn năm này, lần đầu tiên nắm tay, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên ôm, lần đầu tiên vỗ về, cô đều cho anh.
Chỉ duy nhất, không có vượt qua bước cuối cùng.
Đơn giản là, cô đã từng nói, ở ngày sinh nhật hai mươi tuổi của cô, cô hy vọng, cô có thể trở thành người phụ nữ chân chính của anh.
Cho nên, một người đàn ông thành thụ sớm hơn cô năm năm, cố nén dục vọng sinh lý của mình, trôi qua bốn năm.
Mắt thấy, còn có mười ngày nữa, chính là sinh nhật 20 tuổi của cô, cô là có thể chân chính trở thành người phụ nữ của Trầm Lương Niên, sau đó, bọn họ có thể kết hôn, sinh con, cùng nhau đến già... Nhưng mà.... ông trời lại cố tình cứ thích làm ra một trò đùa “Không như ý muốn” cho những người yêu nhau......
Càng nghĩ, Cảnh Hảo Hảo càng ra sức chà xát da thịt của chính mình, làn a của cô vô cùng mềm mại, có nhiều chỗ, đã lộ ra tơ máu.
Nhưng mà, Cảnh Hảo Hảo giống như là không cảm thấy đau, cứ tự ngược dùng sức chà xát da thịt của chính mình.
Mãi cho đến khi, cô xài hết bình sữa tắm không còn một chút nào, bọt xà bông màu trắng dày đặc, tràn ra ngoài bồn tắm lớn, lúc này Cảnh Hảo Hảo yếu ớt mềm nhũn ở trong bồn tắm lớn.
Cô biết...... Có dùng thêm nhiều sức hơn nữa, xát xà bông nhiều hơn nữa, cô cũng không rửa sạch sẽ chính mình.

Trong cổ họng của Cảnh Hảo Hảo lập tức trở nên có chút nghẹn ngào, cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn trần nhà trong phòng tắm, ánh mắt có chút đau.
Cảnh Hảo Hảo không biết chính mình đã nằm đây bao lâu, nước trong bồn tắm lớn, trở nên lạnh lẽo, cô lại giống như trước không muốn đi ra, mãi đến khi di động trong phòng khách vang lên.
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi từ trong bồn tắm lớn đứng lên, tùy ý rửa bọt trên người, cầm khăn tắm quấn lấy thân thể của chính mình, đi ra phòng tắm, tùy ý ngã nằm trên giường, sau đó cầm di động lên, nhìn thấy tên người gọ là “Lương Niên”, ngón tay của cô chỉ mạnh mẽ run lên một chút, chần chờ hồi lâu, mới bấm nút nghe, sau đó, bên trong di động liền truyền đến một giọng nam quen thuộc:“Hảo Hảo, sao lâu như vậy mới nhận điện thoại thế, đang làm cái gì vậy?”
Ngữ điệu của Trầm Lương Niên ôn hòa, khiến cho tâm tình của Cảnh Hảo Hảo thật vất vả mới trở nên bình tĩnh, lập tức trở nên có chút phập phồng, cô nắm di động, mất rất nhiều khí lực, giọng điệu mới có chút bình tĩnh mà nói một câu:“Vừa mới tắm rửa.”
Cho dù Cảnh Hảo Hảo có che dấu tốt cỡ nào, Trầm Lương Niên vẫn như trước phát hiện ra được một tia khác thường:“Hảo Hảo, em làm sao vậy? Không thoải mái sao? Giọng nói nghe hơi lạ.”
Tay của Cảnh Hảo Hảo cầm lấy khăn tắm, bởi vì dùng sức, chỗ khớp xương nổi lên gân xanh, cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, mới làm cho giọng của chính mình nghe nhẹ nhàng hơn, chậm rãi nói:“Tiệc rượu tối nay em uống hơi nhiều, cổ họng có chút khó chịu.”
“Anh đi ra nhà thuốc mua chút thuốc cho em nha, chờ anh chút anh sẽ cho ngươi đưa qua.”
Đổi lại là trước đây, Cảnh Hảo Hảo khẳng định sẽ hồn nhiên mà gật đầu, lòng tràn đầy hạnh phúc nói “Được”, nhưng mà hiện tại, trước ngực của cô đều là vết hôn chằng chịt, nếu như Trầm Lương Niên đến đây, nhìn thấy, cô phải giải thích thế nào đây?
Cho dù trong lòng của cô biết rõ ràng, mình đã mất đi trong sạch, giấy không gói được lửa, sớm muộn gì Trầm Lương Niên cũng sẽ biết
Phía sau, phản ứng của Cảnh Hảo Hảo cũng không theo kịp chuyện tình đột nhiên xẩy ra, càng không biết giải quyết chuyện này như thế nào.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cho nên, Cảnh Hảo Hảo theo bản năng lựa chọn trốn tránh, cô nuốt xuống nước miếng, khó tránh khỏi có chút lo lắngnói:“Không cần, Lương Niên, cổ họng em không có gì việc gì, ngủ một chút là tốt ngay”.
Nói xong, Cảnh Hảo Hảo sợ Trầm Lương Niên cố ý muốn tới, liền tiếp tục bổ sung một câu:“Em hôm nay đặc biệt mệt, hơn nữa thực bùn ngủ, muốn đi ngủ”.
Bên kia điện thoạiTrầm Lương Niên tạm dừng trong chốc lát, sau đó nói:“Vậy được rồi, em nghỉ ngơi cho tốt”.
Cảnh Hảo Hảo nghe thế, mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm, sau đó cùng Trầm Lương Niên nói: “Ngủ ngon”, mới cúp điện thoại.
Đêm đó, Cảnh Hảo Hảo nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại như thế nào cũng ngủ không được.
Chỉ cần nàng nhất nhắm mắt lại, trong đầu sẽ nhớ tới nửa đêm hôm qua, chính mình trải qua cùng người đàn ông đáng sợ kia tại khách sạn Tứ Quý lý, sau đó thân thể liền run run, giống nhau người đàn ông kiađè ép ở trên người, không có rời đi.
Cùng lúc đó, cũng bên trong khách sạn Tứ Quý, Trầm Lương Niên cúp điện thoại, cả người có chút mất hứng đứng trước cửa sổ sát đất khách sạn, nhìn phương xa.
Phía đối diện là sông Hoàn Thành, lẳng lặng chảy ở trung tâm thành phố, chung quanh nhà cao tầng đèn nê ông, chiếu xuống mặt sông, ngọn đèn vàng dao động.
Đột nhiên, một thân thể mềm mạitừ sau lưng ôm lấy hắn, còn cùng giọng nói mềm mại ngọt ngào:“Lương Niên, anhđang suy nghĩ cái gì?”.
Trầm Lương Niên trừng mắt nhìn, thu hồi tâm tư, vừa xoay người, nữ tử liền kiễng chân, vòng ôm cổ anh, bỉu môi nói:“Em tắm xong rồi......”

Trầm Lương Niên nhìn lướt qua liền hận không thể đem thân thể ấm áp đang treo trên người anh kéo ra, nâng lên tay, đem cổ tay cô gái trên cổ mình kéo xuống, nói:“Cô đi ngủ trước đi.”
“Ta không......” Kiều Ôn Noãn dẫu môi, không thuận theo tiếp tục dính trênngười Trầm Lương Niên, một bên trêu đùa hắn, một bên đẩy anh ta đếngiường lớn cách đó không xa......
Một lúc sau, Trầm Lương Niên ngửa đầu, tay trái cầm điếu thuốc, hút một ngụm, sau đó phun ra một vòng khói.
Kiều Ôn Noãn nằm trong lòng Trầm Lương Niên, ngón tay như có như không vút ve cơ bụng hắn, ngẩng đầu, vẻ mặt cười duyên nói:“Lương Niên, ngày mai cùng em đi dạo phố được không?”
Trầm Lương Niên không im lặng, giơ điếu thuốc trong tay lên hút một ngụm, sau đó dụi tắt trong gạt tàn trên tủ đầu giường, mới nhả ra một ngụm khói thật dài, xoay người, liếc mắt nhìn Kiều Ôn Noãn, mở miệng nói:“Tiểu Ôn,qua mười thiên, chính là sinh nhật 20 tuổi của Hảo Hảo.”
Khuôn mặt vốn tươi cười của Kiều Ôn nhất thời thu lại:“Lương Niên, ngươi là có ý tứ gì?”
“Tiểu ôn, trước kia chúng ta chính là gặp dịp thì chơi, ngươi cũng biết, tôi đáp ứng Hảo Hảo, chờ sinh nhật 20 tuổi của cô ấy, tôisẽ cho cô ấy thân phận chính ngôn thuận.” Trầm Lương Niên dừng một chút, tiếp tục nói:“Tôi hiện tại muốn thực xin lỗi với cô ấy, tôilại không thể làm cho cô ấy đem chính mình hoàn chỉnh giao phó cho tôi, thực có lỗi với cô ấy.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc