Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé - Chương 57

Tác giả: Noãn Đường


Mẹ Lan Sơ nhấp một miếng trà, nửa thật nửa giả nói: "Là ta bắt hắn nói cho ta biết."
"Mẹ, chuyện của con, mẹ không nên can thiệp, nếu không, con vĩnh viễn cũng sẽ không về nhà." Lan Sơ thở dài một cái, nhìn thẳng vào mắt mẹ cô, nói vẻ mặt thành thật.
Mẹ Lan Sơ cũng không để ý tới Lan Sơ, mà là chuyển sang vừa liếc nhìn Đông Lí Lê Hân ôm bảo bối ngồi ở đối diện hỏi: "Con nói con thương cậu ta, vậy cậu ta yêu con sao? Con cảm thấy cậu ta sẽ yêu con sao? Con tính toán cả đời thủ thân cho người đàn ông không thương con sao, cứ như vậy yên lặng nuôi con cho hắn sao?" Nói tới chỗ này, mẹ Lan Sơ dừng một chút. Nhưng không đợi Lan Sơ trả lời, bà lại lập tức bổ sung: "Chuyện Mẫn Huyên, ta dĩ nhiên sẽ không cưỡng bách con, ta cũng không cưỡng bách được con. Nhưng là, nếu như con tính toán cùng người đàn ông này qua cả đời, ta chính là có chết cũng sẽ không đồng ý như vậy!"
"Con yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu con." Lan Sơ liền không hề nghĩ ngợi, liền bật thốt lên. Nhưng sau khi lời ra khỏi miệng, không khỏi có chút sững sờ. Nói dối như vậy, cô làm sao có thể nói thẳng như vậy? Liền chính cô cũng có chút phân biệt không rõ thật giả rồi.
Đông Lí Lê Hân không để lại dấu vết nhìn Lan Sơ một cái, tâm tình lại có chút quái dị phức tạp.
Mẹ Lan Sơ cuời cười vô cùng ôn hòa, hỏi tiếp: "Vậy sao? Vậy các ngươi tại sao không kết hôn? Nini cũng đã gần một tuổi rồi, các ngươi tính toán lúc nào thì mới kết hôn?"
"Mẹ, mẹ đừng quấy rối, gia đình chúng ta là cái dạng gì, gia đình anh ấy là cái dạng gì." Lan Sơ nhíu nhíu mày, cô vì sao cảm giác mình nói với mẹ mình những lời đó tất cả đều đều thúi cùng một dạng đây? Cô đều đã nói rất rõ ràng, nhưng mẹ cô vẫn là muốn làm theo ý mình, hoàn toàn không suy tính tâm tình cùng ý nguyện của cô.
"Gia đình của chúng ta thế nào? Bọn họ là người, chúng ta cũng là người, có cái gì khác nhau sao? Nếu như gia đình của hắn không đồng ý, vậy thì chỉ có thể nói là gia đình của cậu ta không xứng với chúng ta. Chúng ta tối thiểu là người, bọn họ là người sao?" Mẹ Lan Sơ càng nói càng thái quá, bà thật chỉ là không hy vọng Lan Sơ bị thương tổn. Nếu một người đàn ông là thật tâm yêu một người phụ nữ, hắn tuyệt không để cho cô gái đó không hề danh phận vì mình sinh con dưỡng cái, đi theo bên cạnh mình như vậy. Nếu không, hắn nhất định sẽ rời đi thật xa, sẽ không dễ dàng tới quấy rầy.
"Mẫn Huyên đi, con liền về nhà, Mẫn Huyên không đi, con vĩnh viễn sẽ không về nhà. Mẹ nếu nói sẽ không cưỡng bách con, vậy làm phiền mẹ bảo Mẫn Huyên về sau vĩnh viễn cũng không cần trở lại nhà con. Nếu không, con liền cả đời cùng ba Nini sống như vậy." Lan Sơ không muốn cùng mẹ cô nói nhảm, thật ra thì mấu chốt mọi chuyện chính là Mẫn Huyên. Nếu không phải là Mẫn Huyên tên kia vẫn đi theo cản trở, cô cùng mẹ cô đến mức trở nên giống như kẻ thù sao?
Mẹ Lan Sơ để ly trà trong tay xuống, mặt trịnh trọng cam kết: "Vậy con bây giờ hãy cùng ta trở về, ta sẽ ở trước mặt con bảo Mẫn Huyên bảo nó đi thật xa."

"Con không tin mẹ." Lan Sơ quả quyết cự tuyệt, chỉ cần Mẫn Huyên một ngày không đi, cô liền một ngày không rời khỏi nhà Đông Lí Lê Hân.
Mẹ Lan Sơ âm lượng nhất thời lại tăng vọt lên nhiều lần, "Ta là mẹ con!"
"Con đã sớm nói con không thích Mẫn Huyên, nhưng mẹ không phải vẫn là để Mẫn Huyên tới nhà con ở sao? Trước khi Mẫn Huyên không có rời khỏi thành phố này,con sẽ không về nhà. Chuyện này là chính mẹ làm ra, con sẽ không giúp mẹ giải quyết." Lan Sơ hạ quyết tâm chính là không đi, chỉ cần cô vẫn nương nhờ nhà Đông Lí Lê Hân không chịu trở về, mẹ cô liền nhanh chóng sẽ bị buộc bất đắc dĩ, nghiêm túc đi xử lý cho xong chuyện của Mẫn Huyên. Trừ phi mẹ cô hoàn toàn buông tha ý tưởng muốn tác hợp cho cô và Mẫn Huyên, nếu không, cô cũng sẽ không chút nào thỏa hiệp.
"Đến đây, nếm thử một chút nước quả đá bào ta mới vừa làm, khí trời nóng như vậy, có chút nước đá bào làm bớt nóng."
Đang lúc mẹ Lan Sơ khống chế không được muốn nổi đóa thì chú đầu bếp bưng một khay, chợt không hề phòng bị liền xông vào trong đại sảnh. Ông đi thẳng tới bên cạnh Lan Sơ và mẹ Lan Sơ, đem nước hoa quả đá bào đặt ở trong khay bày đầy bàn trà, nước hoa quả đá bào rất là dụ người để ở trước mặt họ trên bàn trà.
"Oa a! Nhìn thật là tuyệt a!" Lan Sơ hai mắt tỏa sáng, lập tức liền ôm lấy cái mâm, bắt đầu ăn nước đá bào. Đem mẹ cô gạt sang một bên.
Mẹ Lan Sơ tức giận vô cùng, muốn phát tác, nhưng khi trước mặt đầu bếp và Đông Lí Lê Hân bà lại không thể phát tác. Cuối cùng, bà chỉ có thể đứng đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Nhưng nếu không có người ngoài ở đây, bà hôm nay nói gì cũng phải đem Lan Sơ lôi trở về.
Lan Sơ làm bộ không nhìn thấy, tiếp tục ăn nước đá bào. Đông Lí Lê Hân muốn đứng dậy đưa tiễn, nhưng bị chú đầu bếp đưa tay ngăn lại.
"Mẹ Lan Sơ, bà phải đi?" Chú đầu bếp cầm khay đuổi theo mẹ Lan Sơ, một mực đi theo đến cửa trước.
Mẹ Lan Sơ hờ hững, một lòng phải đi. Nhưng bà lại mở không ra được cửa chính.


Thấy bộ dạng mẹ Lan Sơ cũng mở không ra được cửa chính, chú đầu bếp không chút hoang mang khuyên: "Bây giờ khẳng định bà không có biện pháp trở về, bà trước ngồi một chút, tôi bảo tài xế tới đón bà."
Mẹ Lan Sơ nhìn chú đầu bếp một cái, suy nghĩ một chút từ thị khu đến nhà Đông Lí Lê Hân khoảng cách xa như vậy, bà quả thật không có biện pháp tự mình trở về. Chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp, đi theo vị đầu bếp đến phòng ăn.
Chú đầu bếp vội vàng chuẩn bị cho mẹ Lan Sơ một chút điểm tâm cùng hoa quả và các món nguội, hơn nữa còn đem một bình trà quả để ở trong tủ lạnh mà Lan Sơ thích nhất đem ra ngoài chiêu đãi mẹ Lan Sơ.
Mẹ Lan Sơ đang nổi nóng, liên tiếp uống hai chén trà quả, mới phát giác được trong lòng thư thái chút. Cũng là tại lúc này, bà chợt nghĩ đến, tựa hồ chính mình nên bày tỏ."Trà này uống rất ngon."
Chú đầu bếp cười cười, giải thích: "Đây là trà quả Lan Sơ thích nhất."
Mẹ Lan Sơ không có đáp lời, ôm cái ly, lại nhấp vài hớp trà quả. Cũng khó trách Lan Sơ không nguyện ý về nhà, ở nhà Đông Lí Lê Hân khẳng định ở so với nhà trọ của chính nó thoải mái hơn. Nếu không phải Lan Sơ và Đông Lí Lê Hân là tình huống đặc thù, bà thật đúng là muốn lưu lại hưởng thụ vài ngày.
Thấy mẹ Lan Sơ tựa hồ dần dần bình tĩnh lại, chú đầu bếp bắt đầu ân cần khuyên bảo, "Mẹ Lan Sơ, tôi biết bà là lo lắng cho Lan Sơ, chỉ là, bà thật ra thì có thể yên tâm, Đông Lí tiên sinh mặc dù luôn luôn lạnh như băng, nhưng là hắn thật sự là người đàn ông rất thật tốt." Ít nhất vẫn khác ba vị CEO của các tập đoàn kia, Đông Lí Lê Hân tuyệt đối là tốt hơn không chỉ một nghìn lần.
"Vậy thì thế nào? Cậu ta và Lan Lan liền con gái đều đã có, cũng vẫn không muốn phụ trách với nó sao?" Mẹ Lan Sơ không khách khí trực tiếp hỏi ngược lại, chỉ cần không chịu phụ trách với Lan Sơ và bảo bối, vậy Đông Lí Lê Hân liền chó má đều không bằng.
"Việc này, bà thật sự oan uổng Đông Lí tiên sinh. Đông Lí tiên sinh không phải là không muốn cùng Lan Sơ kết hôn, là Lan Sơ vẫn không đáp ứng." Đối với mẹ Lan Sơ cố chấp, chú đầu bếp không thể không nói dối. Trên thực tế, ông tung ra lời nói dối này cũng không coi là thái quá. Nếu Đông Lí Lê Hân ngày nào đó thật sự hướng Lan Sơ cầu hôn, ông cảm thấy Lan Sơ tám chín phần mười sẽ cự tuyệt.
Mẹ Lan Sơ xì mũi coi thường, "Vậy sao? Tôi thật đúng là không nhìn ra." Lan Sơ không phải vẫn một mực cự tuyệt Mẫn Huyên sao? Nhưng là Mẫn Huyên người ta vẫn một mực cố gắng.

"Tôi biết bà có thể không tin, nhưng ở vị trí người đứng xem, tôi cảm giác so sánh hai người, phải là Lan Sơ không thế nào thích Đông Lí tiên sinh. Ngược lại thì Đông Lí tiên sinh thích Lan Sơ hơn. Thật sự, tôi không lừa bà." Chú đầu bếp nói thật, lấy tính tình Đông Lí Lê Hân, cậu ấy đang trước mặt của Lan Sơ bày đủ loại phản ứng cùng biểu hiện, cũng đã rõ ràng tiết lộ tâm sự của cậu ấy. Chẳng qua cậu ấy hiện tại có thể còn không rõ ràng, hoặc là cậu ấy đã rõ ràng nhưng vẫn trốn tránh.
Chú đầu bếp nói chân thành, mẹ Lan Sơ không khỏi nhíu lông mày, "Nhưng là Lan Lan nói nó rất thích Đông Lí Lê Hân."
"Cô ấy nói như vậy, đại khái là không muốn để bà can thiệp chuyện của cô ấy nữa. Cô ấy hiện tại cũng không phải là đứa trẻ, cũng có con gái của mình, dĩ nhiên không muốn lại bị cha mẹ của mình can thiệp." Chú đầu bếp theo lý phân tích, mới vừa rồi ông nghe được đối thoại giữa Lan Sơ và mẹ Lan Sơ, ông căn bản có thể xác định được ý muốn của Lan Sơ.
Mẹ Lan Sơ không nhịn được lại trầm mặc, Lan Sơ xác thực không chỉ một lần nói với bà là cô sẽ không kết hôn. Bà cũng không phải thật sự muốn can thiệp Lan Sơ cái gì, bà chỉ là một người mẹ trong lòng yêu thương con gái của mình.
Chú đầu bếp tiếp tục khích lệ, "Bà không có ngày ngày nhìn thấy hai người bọn họ, cho nên, không có biện pháp hiểu. Tôi là ngày ngày nhìn bọn họ chung sống, tôi có thể khẳng định, Đông Lí tiên sinh đối với Lan Sơ tuyệt đối có tình cảm. Về phần Lan Sơ, liền khó nói." Đều nói người đứng xem sáng suốt, người trong cuộc mơ hồ. Ông hi vọng giữa Đông Lí Lê Hân và Lan Sơ có thể sớm làm rõ ràng. Ông cảm giác, hai người bọn họ thật sự rất thích hợp với nhau. Một giống như núi băng vạn năm không thay đổi, một người khác lại giống như một suối nước nóng. Như vậy hai người ở chung một chỗ, nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc.
Mẹ Lan Sơ thở dài một cái, không nói thêm gì nữa. Giống như là đem không vui ở trong lòng biến thành sức mạnh vậy, bắt đầu tỉ mỉ tiêu diệt điểm tâm cùng trái cây mà vị đầu bếp này chuẩn bị cho bà.
Chú đầu bếp không nhịn được giơ giơ lên khóe miệng, một điểm này, Lan Sơ và mẹ cô thật đúng là giống nhau.
Trong thời gian mẹ Lan Sơ cùng chú đầu bếp ở trong phòng ăn nói chuyện một chút, Lan Sơ đã thần tốc tiêu diệt hết hai bàn nước quả đá bào. Cô thậm chí cũng không hỏi Đông Lí Lê Hân ngồi ở đối diện có hứng thú với nước quả đá bào hay không, liền vô cùng dứt khoát một mình ăn sạch.
Ăn xong nước đá bào, Lan Sơ tương đối khéo léo dọn dẹp xong cái mâm, chuẩn bị cầm đến phòng bếp đi rửa. Cũng đã thấy một màn ở chung hòa hợp giữa mẹ cô cùng chú đầu bếp liền dừng bước. Cuối cùng, cô thậm chí còn trở lại trong đại sảnh. Núp ở một bên, trong lòng âm thầm suy nghĩ. Cô nhớ lần trước cùng mẹ cô gây gổ thì cô đã từng nói muốn nhận chú đầu bếp làm ba. Chỉ là, thay vì chính cô đi nhận thức chú đầu bếp làm ba, còn không bằng trực tiếp đem mẹ cô kín đáo đưa cho chú đầu bếp sẽ hoàn mỹ hơn một chút. Cứ như vậy, cô chẳng những có thể hợp pháp hợp lý có một người ba mới, đại sự cả đời của mẹ cô cũng có thể giải quyết.
"Cô làm sao vậy?" Thấy thế, Đông Lí Lê Hân cảm thấy kỳ quái. Trước không phải vẫn còn rất sung sướng ở ăn nước đá bào sao? Thế nào quay người lại liền thay đổi nghiêm túc như vậy rồi hả ?

"Nếu như chú đầu bếp làm ba tôi thì thật là tốt." Lan Sơ hướng Đông Lí Lê Hân nhíu mày, lộ ra vẻ mặt gian trá.
Đông Lí Lê Hân có chút kinh ngạc, suy nghĩ của Lan Sơ có phải cũng quá nhiều hay không?



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc