Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé - Chương 33

Tác giả: Noãn Đường


Đại khái là bình thường Lan Sơ vận động tương đối nhiều, cô được Hồng Quyên đưa đến bệnh viện không bao lâu, liền vào phòng sinh.
Mà chờ ở ngoài phòng sinh Hồng Quyên giống như con quay, khẩn trương ở ngoài phòng sinh đi tới đi lui. Trong lòng lo lắng cô hận mình không thể đảm đương làm bác sĩ đi vào đỡ đẻ giúp Lan Sơ. Bạch Nhã và Hoàng Oanh cũng thật là một người chỉ biết dây dưa cùng đàn ông, một người khác thậm chí ngay cả bóng dáng tìm khắp không thấy. Đến lúc đó chờ cô dọn dẹp hai người không có nghĩa khí này như thế nào.
Hồng Quyên một mình lòng như lửa đốt ở ngoài phòng sinh đợi một hồi lâu, Bạch Nhã mới thong dong đi tới. Cô lập tức liền vọt tới trước mặt của Bạch Nhã, không vui nói: "Sao giờ cậu mới đến?"
"Bị tên kia cuốn lấy không phân thân ra được." Bạch Nhã thở hổn hển mấy hơi, vẻ mặt lo lắng hỏi: "Lan Sơ như thế nào?"
"Không biết a, đi vào một lúc rồi." Hồng Quyên xoay người nhìn cửa chính phòng sinh, bị Bạch Nhã hỏi như vậy, trong lòng cô càng thêm khẩn trương. Lan Sơ có thể thuận lợi sinh hạ đứa bé, sẽ không có vấn đề gì đâu.
"Dự tính ngày sinh của cậu ấy không phải tháng Một sao? Thế nào lại trước hơn nửa tháng?" Bạch Nhã không hiểu, chính là bởi vì biết dự tính ngày sinh của Lan Sơ vào tháng Một, hơn nữa, tình trạng thân thể của cậu ấy cũng vẫn rất tốt. Sau lại có đầu bếp nhà Đông Lí Lê Hân chăm sóc, cho nên bọn họ mới có thể yên tâm như vậy chưa từng có quá nhiều can thiệp. Kết quả không nghĩ tới, cậu ấy nói muốn sinh là sinh rồi.
Hồng Quyên thở dài một cái, trả lời: "Vừa rồi mình đã hỏi thầy thuốc, bác sĩ nói, có thể là lần rơi xuống nước bị kinh sợ, mới có thể sinh trước. Chỉ là, chỉ là thời gian sinh trước hơn nửa tháng, cho nên cũng không có vấn đề gì quá lớn." Lần đó Lan Sơ nhập viện, cô thật không nên nhất thời mềm lòng để cho cậu ấy ra viện trước. Còn tưởng rằng Lan Sơ không có tim không có phổi cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì. Chưa từng nghĩ, cậu ấy vẫn còn bị ảnh hưởng không tốt lắm.
"Vậy thì tốt." Bạch Nhã thở phào nhẹ nhõm, xem xét chung quanh một chút, nhưng không có thấy bóng dáng của Hoàng Oanh. "Hoàng Oanh đâu? Cậu ấy còn chưa tới sao?" Lan Sơ đã sắp sinh con rồi, vì sao cậu ấy còn chậm hơn so với mình.
"Điện thoại không ai nhận, mình đã nhắn lại cho cậu ấy rồi, biết rõ hiện tại Lan Sơ không thể rời bỏ chúng ta, vậy mà vào thời điểm này chơi trò mất tích. Đợi cậu ấy tới, xem mình dọn dẹp cậu ấy như thế nào." Hồng Quyên cắn răng nghiến lợi, Bạch Nhã dù thái quá thế nào, ít nhất còn có thể tìm được người. Hoàng Oanh dứt khoát ngay cả bóng người không tìm được, bây giờ đã là lúc mấu chốt rồi. Một lát nếu không chỉnh Hoàng Oanh tốt một chút, vậy cô cũng không gọi Hồng Quyên.
"Thông báo cho Đông Lí Lê Hân rồi sao?" Bạch Nhã cho đến lúc này mới chợt ý thức được, chuyện Lan Sơ sinh con hình như nên kịp thời thông báo cho Đông Lí Lê Hân. Dù sao Đông Lí Lê Hân cũng là bố của đứa bé. Coi như Lan Sơ không đi thông báo cho Đông Lí Lê Hân, thì tên Tây Môn Hạo Vũ kia cũng đã đoán được từ hành động khả nghi của cô, cũng đã kịp thời thông báo.

"Lan Sơ nói để cậu ấy báo cho." Giọng của Hồng Quyên hơi có chút mất mác, vừa nghĩ tới đứa bé sau khi ra đời đã bị chia lìa với Lan Sơ, trong lòng cô cũng rất không thoải mái. Ngay cả mẹ nuôi như cô thỉnh thoảng trong lòng nghĩ cũng sẽ cảm giác đau, huống chi Lan Sơ là mẹ đẻ? Nhất định cô phải nghĩ ra một phương pháp xử lí vẹn toàn đôi bên, nếu không người mẹ nuôi như cô muốn làm cũng cũng không được làm.
"Hô, vậy chúng ta, chờ xem." Bạch Nhã thật dài phun ra một hơi, cô có thể hiểu Hồng Quyên khổ sở cái gì. Chỉ là, mọi sự chắc chắn sẽ có cơ hội xoay chuyển. Cô tin tưởng chuyện của Lan Sơ, nhất định cũng có thể tìm được cơ hội xoay chuyển thật tốt. Nếu không được cô đành đi xin Tây Môn Hạo Vũ nói giúp. Ít nhất cũng phải để Lan Sơ có thể thường xuyên gặp mặt đứa bé.
Đại khái là trong lúc này có bạn bè hỗ trợ, cảm xúc Hồng Quyên từ từ bình tĩnh lại. Sau đó hai người lục đục ngồi xuống ở chờ trên ghế ngoài phòng sinh. Bắt đầu không thể xác định thời gian chờ đợi.
Đông Lí Lê Hân cơ hồ là chân trước chân sau chạy tới bệnh viện cùng Bạch Nhã. Hồng Quyên và Bạch Nhã vừa ngồi, Đông Lí Lê Hân và Uông Tĩnh Phong liền vội vội vàng vàng chạy tới.
"Anh tới rồi." Thấy Hồng Quyên tựa như giận dỗi không nhúc nhích, Bạch Nhã chỉ có thể đứng dậy chào một tiếng.
Đông Lí Lê Hân trực tiếp hỏi: "Cô ấy như thế nào?" Hắn cố gắng làm cho giọng điệu của mình lạnh như băng giống như thường ngày, vậy mà ẩn chứa trong giọng nói của hắn có vẻ khẩn trương, đã tiết lộ tâm tình của hắn. Thời điểm nhận được tin nhắn của Lan Sơ, hắn đang tản bộ ở bên ngoài cùng mẹ của mình. Hắn vội vã tìm lý do trước tiên đưa mẹ của hắn về khách sạn, sau đó liền lập tức báo cho Uông Tĩnh Phong, cùng nhau chạy tới bệnh viện .
"Vừa mới vào phòng sinh, không biết thế nào." Bạch Nhã lắc đầu một cái, cái vấn đề này, cô cũng muốn biết. Ở bên ngoài một chút âm thanh cũng không nghe được, cũng không có ai ra ngoài dặn dò. Chờ vô ích như vậy, thật sự là muốn gấp chết người rồi.
Uông Tĩnh Phong có chút kỳ quái chen miệng hỏi: "Mình nhớ là ngày sinh dự tính của cô ấy phải là tháng Một mà, vì sao sinh trước nhiều như vậy?" Hắn nhìn tình huống thân thể Lan Sơ vẫn luôn tốt vô cùng, hơn nữa, trước đó đầu bếp vẫn luôn cô gắng chăm sóc Lan Sơ, vì sao đột nhiên nói muốn sinh ra là muốn sinh rồi hả? Nếu như chỉ là sớm vài ngày, thật cũng không cái gì lạ. Nhưng bây giờ thời gian sinh trước là hơn nửa tháng. Chẳng lẽ cô ấy lại vụng trộm làm thí nghiệm linh tinh? Nhưng mà cô ấy làm thế nào che dấu được máy theo dõi và chú đầu bếp như hai kẻ bám đuôi này?
"Lần trước rơi xuống nước bị kinh sợ, bác sĩ nói không có sao, trước nửa tháng mà thôi, không cần gấp gáp." Bạch Nhã đơn giản giải thích một câu, cô thật sự không còn hơi sức đem lời nói cặn kẽ của Hồng Quyên tái diễn lại một lần, hiện tại lòng cô tràn đầy lo lắng cho Lan Sơ.
Đông Lí Lê Hân không nói chuyện nữa, hắn yên lặng nhìn cửa lớn phòng sinh, không nói một lời. Vấn đề hắn muốn hỏi, Uông Tĩnh Phong đã hỏi giúp hắn rồi. Mà Bạch Nhã cũng đã đưa ra giải thích. Trước mắt, trừ bỏ chờ đợi thì hình như cũng không làm được gì nữa rồi. Trước nửa tháng thì trước nửa tháng đi, chỉ cần mẹ con bình an là tốt rồi. Cứ như vậy, hắn cũng có thể tiết kiệm được hơn nửa tháng tinh lực rồi.


Đợi đến sau khi đứa bé bình an ra đời, cho dù là ông nội hắn, cũng bất lực rồi. Một đứa bé sống sờ sờ, trên người đứa bé chảy xuôi dòng máu Đông thị, tin tưởng vô luận như thế nào thì ông nội hắn dù có ngoan độc cũng không còn quyết tâm làm cái gì.
Cũng không biết là hiệu quả cách âm phòng sinh quá tốt, hay là không chuyện gì xảy ra, bốn người chờ ở ngoài cửa lớn vẫn không nghe được nửa điểm động tĩnh. Càng như vậy, người chờ ở bên ngoài lại càng lo lắng. Nhưng bây giờ, ai cũng bất lực. Hơn nữa, bốn người ai cũng không có đi hoài nghi gì. từng người hoặc an tĩnh, hoặc lo âu, hoặc khẩn trương chờ đợi
Hồng Quyên âm thầm nhìn Đông Lí Lê Hân nhiều lần, cuối cùng vẫn là do dự mở miệng. "Đông Lí tiên sinh."
Đông Lí Lê Hân lãnh đạm hỏi: "Chuyện gì?"
"Có thể để cho Lan Sơ đến nhà của anh, cho đứa bé cho bú sữa hay không? Đứa bé còn nhỏ như vậy, do mẹ đẻ nuôi nấng, sẽ tốt hơn." Hồng Quyên cô gắng dùng một loại giọng cầu xin thương lượng cùng Đông Lí Lê Hân, cô nghĩ Đông Lí Lê Hân cũng không quá máu lạnh mà đối với con ruột của mình cũng không đau lòng. Lan Sơ và Đông Lí Lê Hân ký hiệp nghị, cô khẳng định khó mà nói cái gì. Vậy chuyện này, liền do cô người bạn tốt này ra mặt giúp cậu ấy tranh thủ thôi. Cô không có biện pháp bảo vệ tốt Lan Sơ và con gái nuôi của mình, chỉ có thể nghĩ biện pháp cố gắng vì hai mẹ con bọn họ làm một chút gì đó.
Đông Lí Lê Hân nhíu lông mày, không có trả lời. Vốn là, hắn dự định trước ngày sinh dự tính của Lan Sơ một tuần lễ, mới bí mật an bài Uông Tĩnh Phong đi tìm bảo mẫu. Hắn sợ hành động quá sớm, tin tức sẽ bị ông nội hắn biết được. Nhưng không nghĩ tới, đột nhiên Lan Sơ sinh trước hơn nửa tháng, làm cho hắn không hề chuẩn bị. Bây giờ mặc dù hắn làm ra động tĩnh gì, cũng đã không còn nguy hiểm gì. Nhưng mà trong tiềm thức của hắn, lại cảm thấy lời nói Hồng Quyên hình như có mấy phần đạo lý.
"Người ngoài cho dù tốt đến đâu, cũng chỉ là người ngoài, so ra vẫn kém mẹ ruột của mình, đứa bé vừa mới chào đời, sao phải rời khỏi mẹ của mình." Bạch Nhã vội vàng phụ họa, nếu Đông Lí Lê Hân không đồng ý, hắn nhất định sẽ cự tuyệt lúc này. Hắn trầm mặc, chứng tỏ đối với lời nói Hồng Quyên ít nhiều hắn cũng có chút tán thành.
Uông Tĩnh Phong nhìn Đông Lí Lê Hân một chút, lại nhìn cửa chính phòng sinh một chút, muốn nói cái gì, lại nhịn xuống.
Thật ra thì ở trong lòng, hắn cũng tương đối nghiêng về ý kiến của Hồng Quyên và Bạch Nhã. Khiến đứa bé vừa sinh ra rời bỏ mẹ của mình, xác thực có chút tàn nhẫn. Chính Đông Lí Lê Hân đã từng trải qua chuyện chia lìa với mẹ mình, tư vị như vậy, hắn làm sao có thể không hiểu rõ. Hắn làm sao nhẫn tâm để cho con mình vừa sinh ra, sẽ phải trải qua những năm tháng thống khổ đó giống mình?
Hơn nữa, cho tới bây giờ nếu giữa Đông Lí Lê Hân và Lan Sơ cũng không có bất kỳ liên lạc nào, vậy cũng cũng không có gì. Nhưng giữa bọn họ cũng đã rất quen thuộc lẫn nhau, để Lan Sơ lấy thân phận của bảo mẫu tồn tại ở thế giới của trẻ con, chắc cũng sẽ không thành vấn đề. Đây được xem như là biện pháp một vẹn toàn đôi bên. Trừ phi đầu óc Đông Lí Lê Hân gỉ sét, nếu không, hắn sẽ không cự tuyệt .

Rất lâu, Đông Lí Lê Hân mới cho mọi người một câu trả lời nước đôi. "Mình biết rồi." Hắn không thể bảo đảm cái gì, chỉ là nhất định hắn sẽ suy tính. Hắn sẽ nghiêm túc suy tính một chút.
"Cám ơn, hi vọng anh có thể suy tính một chút, đây không phải là vì Lan Sơ, mà là vì suy nghĩ cho đứa bé." Hồng Quyên thở phào nhẹ nhõm, xem ra khả năng chuyện này thành công rất lớn.
Đông Lí Lê Hân tiếp tục trầm mặc, lẳng lặng nhìn chăm chú vào cửa chính phòng sinh. Hắn nghĩ đợi đến sau khi đứa bé chào đời, suy nghĩ thêm về đề nghị của Hồng Quyên và Bạch Nhã. Chỉ là đầu óc của hắn hoàn toàn không chịu khống chế, âm thầm suy tư. Nhà hắn thật sự rất an tĩnh, nhiều bảo mẫu, cũng không phải là không chứa được. Trước mắt hắn không có bất kỳ chuẩn bị gì, trước tạm thời xử lý như vậy, hình như cũng không phải là chuyện gì xấu. Mặc dù hắn cái gì cũng chưa từng biết qua, nhưng hắn vẫn còn biết, nuôi bằng sữa mẹ khỏe mạnh hơn, khoa học hơn.
Nhưng là, chẳng ai nghĩ tới, một nhóm bốn người lại đợi từ gần tối cho tới gần sáng. Mà cửa chính phòng sinh thủy chung đều chưa từng mở ra. Trừ Đông Lí Lê Hân vẫn yên lặng đứng thẳng như cũ, Hồng Quyên, Bạch Nhã và Uông Tĩnh Phong cũng đã có chút nhịn không được ngáp liên tục.
Giống như là qua một thế kỷ, đột nhiên cửa phòng sinh ‘ két két ’ một tiếng động tĩnh rất là nhỏ, cuối cùng là chậm rãi mở ra từ bên trong. Tiếp đó, một cô y tá tuổi còn trẻ, lảo đảo từ bên trong đi từ từ ra ngoài.
Đầu tiên phản ứng là Bạch Nhã bước một bước dài, trực tiếp vọt tới trước mặt của cô y tá. Kéo cánh tay cô y tá, vội vàng dò hỏi: "Thế nào, sinh chưa, con trai hay con gái?"
"A? Cái gì?" Cô y tá vẻ mặt mơ hồ nhìn Bạch Nhã, giống như hoàn toàn không biết Bạch Nhã đang nói cái gì.
"Đứa bé sinh chưa? Có phải mẹ con bình an hay không?" Bạch Nhã cũng sắp vội muốn chết, vừa hỏi vừa không nhịn được dùng sức lay cánh tay cô y tá. Bây giờ hộ sĩ còn có thể nữa ngu ngốc nữa sao? Chẳng lẽ cô ta là đi cửa sau tiến vào sao? Thậm chí ngay cả cô đang hỏi cái gì cũng không hiểu được, vậy cô ta làm sao có thể đi ra từ trong phòng sinh của Lan Sơ?
Trực giác Hồng Quyên mách bảo hình như có chuyện không ổn, vội vàng chen đến bên người Bạch Nhã, nhìn tình trạng cô y tá từ trên xuống dưới.
Cô y tá hình như vẫn nghe không hiểu Bạch Nhã nói, kỳ quái tiếp tục hỏi ngược lại: "Đứa bé cái gì?"

"Mới vừa rồi không phải các cô đỡ đẻ ở bên trong sao?" Bạch Nhã phát điên, nếu không phải là trong lòng cô đang lo Lan Sơ trong phòng sinh, cô chắc chắn sẽ trực tiếp bóp chết cô hộ sĩ không xứng trước mắt này.
Nghe vậy, thái độ cô y tá càng thêm mê mang. Cô nhìn vẻ mặt tức giận của Bạch Nhã, lại nhìn Hồng Quyên vẻ mặt nghiêm túc một chút, nhẹ nhàng tránh cái tay Bạch Nhã còn nắm cánh tay của mình. Vỗ cái trán một cái, vừa chậm rãi đi. Chỉ lưu lại bốn người đều kinh ngạc không dứt.
Trong lòng Đông Lí Lê Hân đột nhiên cả kinh, dẫn đầu xô cửa vọt vào phòng sinh. Uông Tĩnh Phong, Bạch Nhã và Hồng Quyên lập tức đi vào theo.
Nháy mắt khi bốn người vọt vào phòng sinh, nhất thời tất cả đều kinh ngạc sững sờ tại chỗ .
Chỉ thấy bên trong phòng sinh, còn có một nữ bác sĩ trung niên và một cô hộ sĩ. Trên mặt của họ, mê mang và hồ đồ giống y đúc cô y tá trước đó. Hơn nữa, bộ dạng của họ đều là một bộ dạng hình như là vừa mới tỉnh táo lại từ trạng thái hôn mê. Mà đối với bọn người Đông Lí Lê Hân đột nhiên xông vào, hai người chỉ là ngây ngốc nhìn bọn họ, chậm lụt nửa ngày cũng không có bất kỳ phản ứng.
Nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân chân chính khiến cho bọn họ kinh ngạc, bọn họ kinh ngạc chính là cư nhiên Lan Sơ không có ở bên trong phòng sinh.
"Lan Sơ!" Hồng Quyên hồi hồn đầu tiên, giống như nổi điên tìm kiếm khắp nơi trong phòng sinh. Cũng chỉ là một gian phòng sinh, gần như nhìn một cái là có thể nhìn thấu cả căn phòng. Dĩ nhiên, bất luận Hồng Quyên tìm như thế nào, tìm khắp nơi không thấy bất kỳ vật gì có liên quan tới Lan Sơ.
Bạch Nhã hai bước vọt tới trước mặt bác sĩ, hai tay run run níu lấy cổ áo bác sĩ, lớn tiếng ép hỏi. "Vừa mới xảy ra chuyện gì, sản phụ đi nơi nào? Các ngươi làm ăn cái gì không biết?" Chờ lâu như vậy, mong đợi lâu như vậy, chờ được lại là một kết quả như vậy. Cô thật sợ hãi, một loại cảm giác chưa bao giờ có sợ hãi thấm sâu bao phủ cả trái tim cô. Làm cho cô gần như hít thở không thông.
Bác sĩ không rõ chân tướng nhìn Bạch Nhã, lấy tay vuốt vuốt cái trán. Nhìn qua bà vẫn có chút hôn mê như cũ.
Uông Tĩnh Phong nhìn Đông Lí Lê Hân trầm mặc không nói một chút, đi vòng quanh bàn mổ một vòng. Sau đó, hắn lại đi tới trước cửa sổ, tra xét tình huống cửa sổ một cái. Kết quả là không thu hoạch được gì. Hắn cảm thấy không hiểu, trong phòng sinh tại sao lại sạch sẽ giống như không có để lại một chút dấu vết. Giống như là bị người nào cố ý, dọn dẹp hoàn toàn sạh sẽ.

Đông Lí Lê Hân nắm chặt hai quả đấm, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn bàn phẫu thuật bên trong phòng sinh. Trong đầu có vô số ý niệm thoáng qua, làm cho hắn khống chế không được muốn bộc phát.
"Hiện trường giống như bị người ta cố ý thu dọn." Uông Tĩnh Phong đi trở về bên người Đông Lí Lê Hân, nhỏ giọng nói ra ý kiến của mình. Hắn chợt nghĩ đến chuyện ngày đó ba của Đông Lí Lê Hân phụ tới công ty tìm Đông Lí Lê Hân. Sau đó, Đông Lí Lê Hân liền suy nghĩ lại. Trước mắt, Lan Sơ sắp sinh biến mất ở trong phòng sinh bệnh viện. Hắn không dám nghĩ cũng không dám suy đoán, những chuyện đó có có liên quan mật thiết với nhau hay không.
"Hồng Quyên? Bạch Nhã, các cậu đang làm gì? Lan Sơ đâu rồi, không phải nói cậu ấy sắp sinh sao?" Lúc này, Hoàng Oanh đột nhiên thở hổn hển từ bên ngoài vọt vào phòng sinh. Vừa nhận được tin nhắn của Hồng Quyên, cô lập tức chạy nhanh tới. Thiếu chút nữa khiến cô chạy muốn chết.
Cảm xúc Hồng Quyên đang đứng ở điểm giới hạn, Hoàng Oanh quá đáng đến chậm, Làm cho cô bỗng chốc liền không khống chế được bộc phát. "Cậu chết ở đâu? Lan Sơ mất tích ——!"
"Mất tích?" Trái tim Hoàng Oanh chấn động, không dám tin nhìn Hồng Quyên một chút lại nhìn Bạch Nhã một chút, kinh sợ đến quên hô hấp.
Quả đấm của Đông Lí Lê Hân nhất thời siết chặt hơn, hắn cố đè xuống cảm xúc trong lòng phức tạp tới cực điểm, chuẩn bị rời khỏi bệnh viện.
"Có phải anh đắc tội người nào hay không?" Nào có thể đoán được, Đông Lí Lê Hân vừa động, Hồng Quyên lập tức đem tất cả lửa giận chuyển hướng sang hắn. "Kể từ sau lần Lan Sơ thiếu chút nữa xảy ra tai nạn xe cộ đó, cậu ấy vẫn luôn nghi ngờ trong lòng, nói cảm thấy có người muốn hại cậu ấy. Chúng tôi đều cho rằng cậu ấy đang trong thời gian mang thai nên nhạy cảm đa nghi, không nghĩ tới, vậy mà, vậy mà lại xảy ra chuyện như vậy." Nói xong lời cuối cùng, Hồng Quyên cũng không khống chế nổi nữa nghẹn ngào lên tiếng.
Bạch Nhã nhíu chặt chân mày, cùng phân tích với Hồng Quyên. "Lan Sơ ngày ngày đều ở nhà, trừ làm thí nghiệm, gần như chính là không để ý đến chuyện bên ngoài, cậu ấy thật sự không thể nào đắc tội với người khác. Cho nên nói như vậy, xem ra vẫn là có liên quan tới anh."
Ngón tay Bạch Nhã chỉ Đông Lí Lê Hân, hy vọng có thể từ nơi Đông Lí Lê Hân lấy được một chút giải thích. Vậy mà Đông Lí Lê Hân vẫn duy trì bộ dáng băng lãnh, giống như là không muốn giải thích cái gì.
"Nhất định là anh, nếu như không phải là anh đắc tội với người khác, làm sao có thể lợi hại đến mức có thể khiến Lan Sơ trược tiếp biến mất ở trong phòng sinh? Tôi tự mình đưa Lan Sơ vào phòng sinh, trừ phi là tôi mộng du, nếu không, vì sao Lan Sơ lại vô duyên vô cớ mất tích?" Hồng Quyên đã sắp hỏng mất, cô hung hăng nhìn chằm chằm Đông Lí Lê Hân, hận không thể nhào tới liều mạng cùng hắn.


"Cậu ở lại chỗ này, kiểm tra cẩn thận lần nữa." Đông Lí Lê Hân không để ý đến Bạch Nhã, càng không có để ý tới Hồng Quyên. Nghiêng đầu dặn dò một câu với Uông Tĩnh Phong đang đứng ở bên cạnh, sau đó liền sải bước đi ra ngoài phòng sinh.
"Anh rời đi lúc này là có ý gì ——?" Phục hồi tinh thần Hoàng Oanh lập tức liền đuổi theo, hướng về phía bóng lưng Đông Lí Lê Hân rống to một tiếng.
Uông Tĩnh Phong vội vàng ngăn lại tâm tình kích động dị thường của Hoàng Oanh và Hồng Quyên, trấn an nói: "Các cô tỉnh táo lại một chút, cậu ấy ở đây cũng không làm được gì. Hơn nữa, tôi đã ở lại, để cho hắn đi làm chuyện khác." Nếu như suy đoán của hắn không có sai, như vậy trước mắt, nhất định là Đông Lí Lê Hân muốn đi tìm bố mình. Toàn bộ nguyên do cũng vì kể từ sau khi bố hắn xuất hiện lần đó, hôm nay lại xảy ra sự tình không thể tưởng tượng như vậy. Trừ đi tìm bố mình, đại khái Đông Lí Lê Hân cũng không nghĩ ra có thể tìm ai đi.
Bạch Nhã chắn trước Hồng Quyên và Hoàng Oanh, Uông Tĩnh Phong nói không phải không có lý. Có Uông Tĩnh Phong ở đây, Đông Lí Lê Hân có ở đây hay không cũng vậy. Chẳng bằng để Đông Lí Lê Hân đi ra ngoài điều tra, bốn người bọn họ phụ trách chuyện ở bên trong bệnh viện.
Vì vậy, ba người trước tạm thời bình tĩnh lại. Chỉ là, đối mặt với chuyện Lan Sơ đột nhiên mất tích, bây giờ họ không có biện pháp để tỉnh táo. Đầu tiên là họ túm lấy bác sĩ và hộ sĩ hỏi một đống nghi vấn, tiếp đó, ba người liền tìm từ trong phòng sinh đến ra ngoài phòng sinh. Cuối cùng, họ gần như tìm toàn bộ bệnh viện một lần. Lại bất đắc dĩ, họ thủy chung không tìm được Lan Sơ. Thậm chí ngay cả một chút xíu đầu mối hữu dụng đều không tìm được.
Vừa ra khỏi bệnh viện, Đông Lí Lê Hân lái xe chạy thẳng tới một chỗ, nhà của bố hắn.
Lúc này, trong đầu hắn hò hét loạn lên, trừ đi tìm ba mình, hắn nghĩ không được còn có thể tìm người nào. Mặc dù người ra mặt nhắc nhở là ba hắn, nhưng cũng không chứng minh được người động thủ là ba mình.
Lái xe như bay ở trên đường gần một giờ, cuối cùng Đông Lí Lê Hân đem xe quẹo vào bên trong khu biệt thự tư nhân. Sau khi vòng xe nửa vòng, hắn chậm rãi đem xe dừng ở trước cổng một biệt thự kiến trúc vô cùng cổ kính.
Ngồi ở trong xe, nhìn bị bóng đêm bao phủ biệt thự, Đông Lí Lê Hân theo bản năng cầm thật chặt tay lái. Kể từ sau khi hắn rời đi cái nhà này, hắn đã thề, vĩnh viễn cũng sẽ không bước vào nơi này nửa bước nữa. Nhưng mà trước mắt, hắn lại không thể không xông vào. Nếu như Lan Sơ bị dẫn tới nơi này, vậy ngược lại hắn có thể tiết kiệm rất nhiều hơi sức. Nhưng nếu không phải, vậy bất luận như thế nào, hắn nhất định phải hỏi mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Cắn răng, Đông Lí Lê Hân mở cửa xuống xe. Đi tới trước cổng lớn, nâng tay lên chợt có chút trở nên nặng nề, nhấn chuông cửa.
"Cậu chủ?"
Lúc này, chính là thời điểm ngủ đặc biệt sâu. Chuông cửa vang lên một lát, trên màn hình theo dõi mới truyền đến giọng nói kinh ngạc không thôi.
"Là tôi." Đông Lí Lê Hân lạnh lùng đáp một tiếng, xoay người lên xe.
Sau khi xác định người tới thật sự là Đông Lí Lê Hân, người gác cổng lập tức mở rộng cửa lớn.
Đông Lí Lê Hân đạp cần ga, vút một cái liền phóng vào. Hắn vội vàng đem xe dừng ở gara, liền nhanh chóng xuống xe xông về cửa chính.
Đứng trước cửa , là một người đàn ông trung niên. Hắn vừa nhìn thấy Đông Lí Lê Hân lập tức lộ ra vẻ mặt hòa ái. "Cậu chủ, sao cậu lại trở về lúc này? Có chuyện gì sao? Cậu chủ, cậu chủ?"
Đông Lí Lê Hân hoàn toàn mặc kệ người đàn ông trung niên đang tha thiết với hắn, như gió lướt qua bên cạnhngười đàn ông trung niên, khí thế hung hăng liền đi lên lầu.
Đối mặt với Đông Lí Lê Hân trước sau lạnh lùng như một, người đàn ông trung niên thất vọng lắc đầu một cái. Ông rón rén đóng kỹ cửa lại, tiếp đó đi vào trong phòng khách chờ Đông Lí Lê Hân. Nhìn dáng vẻ Đông Lí Lê Hân vừa mới lên lầu, đại khái sẽ xảy ra tranh chấp gì đó với ba mình.
Đi tới lầu hai, Đông Lí Lê Hân trực tiếp xông vào phòng ngủ ba hắn, thậm chí ngay cả gõ cửa cũng không có gõ. Tách một cái bất công tắc đèn trên tường, hắn gọn gàng dứt khoát mở miệng hỏi người bố quen thuộc đang ngủ trên giường của mình. "Có phải ông làm hay không?"
"Ừ?" Ba Đông Lí cả kinh, mơ mơ màng màng tỉnh lại. Cố gắng mở hai mắt ra ngồi dậy, thấy Đông Lí Lê Hân vẻ mặt âm trầm đứng ở trước giường nhìn mình, ông không khỏi có chút hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không. Ông thong thả day day huyệt Thái Dương, hỏi ngược lại: "Chuyện gì?"
"Có phải ông làm hay không?" Đông Lí Lê Hân đề cao âm lượng, lạnh giọng lặp lại vấn đề của mình một lần nữa.
"Con ở đây nói gì?" Ba Đông Lí không hiểu nhíu mày, hơn nửa đêm Đông Lí Lê Hân đột nhiên xông vào phòng ngủ của ông không nói rõ đầu cua tai nheo, trực tiếp ném ra một vấn đề không giải thích được thì làm sao ông có thể trả lời được đây.
Đông Lí Lê Hân cố đè xuống phẫn nộ càng ngày càng nghiêm trọng, lại hỏi lại một lần nữa: "Có phải ông ra tay với cô ấy hay không?"
"Con rốt cuộc đang nói cái gì? Đem lời nói cho rõ ràng đã." Ba Đông Lí thở dài một cái, đại khái là do ông lớn tuổi, nên hoàn toàn nghe không hiểu vấn đề Đông Lí Lê Hân hỏi.
"Ông muốn giả bộ ngu sao? Đoạn thời gian trước là ai cố ý chạy đến công ty nhắc nhở tôi, khiến tôi chú ý từng việc nhỏ một hay sao?" Đông Lí Lê Hân cắn răng hỏi ngược lại, nếu như ba hắn tiếp tục giả vờ ngốc nghếch, vậy hắn cơ bản có thể khẳng định chuyện này nhất định là ba hắn làm. Chỉ cần có thể khẳng định là người nào làm, vậy hắn có thể tiết kiệm một chút thời gian. Có thể cho Lan Sơ và đứa bé thêm một chút hi vọng.
Ba Đông Lí gật đầu một cái, trong lòng đã nắm được vấn đề chính. "Là ba, sau đó thì sao?"
"Cô ấy mất tích." Chân mày Đông Lí Lê Hân khép chặt, cố gắng phân tích tất cả biến hóa trên mặt của ba mình.
"Mất tích?" Ba Đông Lí không khỏi có chút ngoài ý muốn, cuối cùng ông vẫn biết? Nhìn phản ứng Đông Lí Lê Hân mà xem, chắc là đứng mười phần rồi.
"Đúng, đang ở trong phòng sinh vô ảnh vô tung biến mất." Đông Lí Lê Hân khóe miệng giương lên, lộ ra ý cười nhạo cực lạnh. Thật đúng là lợi hại, lại có thể ở trong phòng sinh kín mít, âm thầm mang Lan Sơ đi. Một điểm này, người bình thường căn bản không thể làm được.
Nghe xong câu nói sau cùng của Đông Lí Lê Hân, ba Đông Lí cuối cùng cũng hiểu rõ ràng sự tình. "Cho nên, con bỏ chạy tới tìm ta?" Xem ra Đông Lí Lê Hân đang hoài nghi chuyện này đúng là ông đã ra tay.
Đông Lí Lê Hân không nói lời nào, lạnh lùng nhìn ba mình. Hắn muốn ở trên mặt ba mình tìm được một tia sơ hở, nhưng lại không tìm được dấu vết.
"Con cho rằng là ta làm?" Ba Đông Lí biểu tình từ từ nghiêm túc.
Đông Lí Lê Hân mặt không chút thay đổi hỏi ngược lại. "Chẳng lẽ không đúng sao?"
"Nếu như mà đúng là ta làm như vậy, ta tuyệt sẽ không lãng phí thời gian đi nhắc nhở con, càng sẽ không bây giờ mới xuống tay, lúc ta phát hiện sẽ làm cho cô ta hoàn toàn biến mất." Ba Đông Lí xì mũi coi thường, đừng nói sau khi Đông Lí Lê Hân trưởng thành người làm ba như ông không có trông nom hắn, chính là khi hắn còn bé cũng không để ý đến hắn. Cho dù ông muốn trông nom, cũng không tới phiên ông trông nom. Không nghĩ tới ông chỉ là có lòng tốt đến nhắc nhở, kết quả lại tự mình gây rắc rối cho mình.
Đông Lí Lê Hân không có trả lời, hai cánh tay rũ xuống, dần dần tạo thành quả đấm. Hắn thủy chung không tìm được sơ hở.
"Cái này chỉ có thể trách chính ngươi không có năng lực, không có che giấu tốt hành động của chính mình làm ra. Đồ đạc của mình mình không coi trọng, mất cũng chỉ có thể oán chính con. Con cho rằng ông cụ là ai, con cho rằng tập đoàn Đông Lý đi từng bước một tới hôm nay, là một chuyện dễ dàng sao?" Thấy thế, ba Đông Lí chẳng những không an ủi, thậm chí còn lên tiếng kích thích Đông Lí Lê Hân. Ông đương nhiên hiểu tâm tình Đông Lí Lê Hân lúc này, tâm tình nó bây giờ, năm đó không biết ông nếm qua bao nhiêu lần. Nhưng mà đồng tình là vô dụng nhất. Nếu như Đông Lí Lê Hân không muốn sống giống người ba như ông, nếu như Đông Lí Lê Hân còn muốn bảo vệ gì đó, vậy nhất định nó phải mạnh mẽ hơn, so bất luận kẻ nào cũng phải mạnh mẽ hơn mới được. Chỉ có như vậy, cuộc đời của nó mới không bị bất luận kẻ nào can thiệp vào.
Ba Đông Lí nói một hồi, khiến quả đấm của Đông Lí Lê Hân nhất thời nắm chặt hơn. Chặt đến móng tay hắn gần như muốn đâm vào trong lòng bàn tay của mình. Không thể không thừa nhận, chuyện này xác thực chỉ có thể oán chính hắn. Là hắn không có bảo vệ tốt đứa bé của hắn.
"Tự giải quyết cho tốt đi." Ba Đông Lí không để đến Đông Lí Lê Hân, lôi kéo chăn mền trên người, lại nằm trên giường. Thấy Đông Lí Lê Hân không có động tĩnh, ông lật người, đưa lưng về phía Đông Lí Lê Hân tiếp tục ngủ.
Đông Lí Lê Hân yên lặng nhìn bóng lưng ba hắn, một mình yên lặng đứng rất lâu, mới xoay người rời khỏi phòng ngủ của ba mình. Thất bại từng bước từng bước, từ từ đi xuống lầu.
"Cậu chủ, cậu muốn nghỉ ngơi một chút không? Đói bụng không? Muốn tôi làm cho cậu thứ gì không?" Đông Lí Lê Hân vừa xuống lầu, người quản gia lúc trước chính là người đàn ông trung niên kia liền lập tức nghênh đón, nhiệt tình hỏi thăm hắn có nhu cầu gì không.
Đông Lí Lê Hân không nói gì nhìn người đàn ông trung niên một cái, lắc đầu một cái, đi tới cửa trước mở cửa đi ra ngoài.
Người đàn ông trung niên đuổi kịp tới cửa trước, đưa mắt nhìn Đông Lí Lê Hân lái xe rời đi, không nhịn được thở dài một cái. Vội vã đến, lại vội vã đi, ông đã rất lâu không có nhìn thấy cậu chủ của mình rồi.
Lái xe chẳng có mục đích ở trên đường, Đông Lí Lê Hân gần như tuyệt vọng. Trong lòng hắn rất loạn, hắn không có cách nào xác định chuyện này rốt cuộc là ai làm. Từ phản ứng của ba hắn nhìn được, hình như cũng không phải là ba hắn đã ra tay. Nhưng trong lòng hắn lại tình nguyện chuyện này đúng là ba hắn làm. Nhưng nếu là ba hắn ra tay, vậy chuyện này vẫn còn có thể xoay chuyển cũng chính là đường sống. Nhưng nếu như thật sự là ông nội hắn làm, vậy hắn gần như không còn hy vọng có thể giải quyết chuyện này rồi. Mà hắn, thậm chí cũng không dám đi xác định. Bởi vì một khi hắn xác định, có lẽ hắn lại thật sự hoàn toàn tuyệt vọng.
Lái xe không biết lâu, Đông Lí Lê Hân chợt xe dừng ở ven đường. Sau đó hắn mở ra bàn tay trái, an tĩnh nhìn. Một lần tiếp xúc mềm nhẹ, vẫn còn rõ ràng đọng lại trong lòng bàn tay hắn như cũ. Một tiểu sinh mệnh sống sờ sờ, hắn rõ ràng có thể bắt được, lại bị hắn lỡ tay đánh mất.
Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, cho đến thời điểm bình mình, Đông Lí Lê Hân mới khởi động xe lần nữa. Vậy mà, hắn chợt không biết nên đi đâu, cũng không biết mình muốn đi đâu, liền theo bản năng lái xe đến khách sạn mẹ của hắn ở tạm. Đợi đến khi hắn đứng ở ngoài cửa phòng khách sạn thì hắn mới hoảng hốt phục hồi tinh thần lại. Do dự một chút, vẫn là giơ tay lên gõ cửa phòng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc