Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi - Chương 53

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Vậy thì thế nào? Có thể thay đổi điều gì đây?
Lúc lý trí yếu ớt trở về trong thân thể cô, Nhan Như Y không đi về phía anh mà đi thẳng vào thang máy, trở lại ‘phòng tổng thống’, cầm quần áo rồi rời đi!
Cô vừa trở về phòng, lập tức nghe thấy tiếng mưa đập vào cửa sổ, hơn nữa âm thanh càng lúc càng nhanh, càng ngày càng lớn, chỉ trong vài giây, nước mưa lớn lên gột rửa tấm kính thủy tinh bên ngoài…
Giống như tâm tình cô!
Điện thoại di động vang lên, người gọi không phải ai khác, vẫn là anh.
Nhan Như Y cầm điện thoại di động lên, nhìn thấy ba chữ số cuối, cô có thể nói mình không vui sao?
Không, cô vô cùng vui, nhưng lại cực kỳ rối rắm!
Nhận hay không, có muốn thuận theo tình cảm của mình, cúi đầu trước đạo đức để tâm phiền ý loạn!
“…” Cô nhận điện thoại, đặt lên tai, cô mệt mỏi đến mức không tìm được giọng nói của mình.
“…” Đầu bên kia điện thoại cũng rất yên tĩnh.
Hơn nữa, từ trong điện thoại của anh, cô có thể nghe thấy tiếng mưa, lúc này anh đang đứng ở đâu? Cô suy đoán!
Hai người không nói chuyện, yên lặng cầm điện thoại!
Qua chừng nửa phút, hai người họ lại đồng thanh…
“Em cúp điện thoại!” Cô nói.
“Tôi hôm nay, em sẽ ở đây, bên ngoài mưa rất lớn, em ra ngoài sẽ bị ướt, dù sao căn phòng này cũng tình tiền trước mười hai giờ ngày mai, không dùng sẽ làng phí!” Anh nói rất nhiều, rõ ràng anh đang khuyên cô.
Nhan Như Y nhìn màn mưa bên ngoài, có chút do dự.
‘Rầm, rầm’, tiếng sấm vang lên, đèn trong phòng đột nhiên tắt đi, Nhan Như Y bị bóng tôi bao phủ.
Bốn phía tối đen, Nhan Như Y lại không sợ, ngược lại, cô thấy rất thoải mái, rất dễ chịu, trước mặt mọi người, cô luôn phải khống chế cảm xúc, hiện tại có thể tự do thể hiện ra ngoài, cô tháo lớp ngụy trang xuống, không cần giả bộ nữa!
Dù sao bốn phía đều tối đen, ai cũng không nhìn thấy, gay cả chính cô, cũng không nhìn thấy!
Nước mắt bình thường luôn cố gắng hết sức để khống chế đang rơi lã chã, không chút sợ hãi chảy xuống. “…”
Cô lớn tiếng nức nở, theo di động đi vào lỗ tai anh, anh nghe thấy tiếng khóc của cô. “Xin lỗi, anh phải làm sao để tâm tình em có thể tốt hơn đây?”
“Cái gì cũng không muốn, cái gì cũng không muốn, anh đừng nói!” Tiếng khóc của cô biến mất, lạnh lùng ra lệnh vào điện thoại.Mặc kệ, anh không phải cấp trên của cô! Bởi vì chỉ cần anh mở miệng, lòng cô sẽ bị rối loạn.
“…” Anh quả nhiên lẳng lặng không nói lời nào!
Nhưng yên lặng của anh lại khiến cô khó chịu. Thật ra thì, có thể nghe giọng nói của anh một chút cũng tốt. Thật ra thì, anh cũng không làm chuyện gì tổn thương cô, tại sao cô phải nói anh, tại sao cô phải tức giận với anh! Đột nhiên cô thấy đau lòng. “Xin lỗi!”
“Em không có lỗi!” Giọng nói của anh khàn khàn. “Em nghỉ ngơi đi!”
Nhan Như Y có một cảm giác mãnh liệt, bây giờ anh đang đứng ngoài cửa, nếu hiện tại cô mở cửa ra, có thể lập tức nhào vào lòng anh!
Nhưng là đúng sao? Cô có muốn không?
Anh đầu độc ý chí của cô, mượn ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động, cô bước từng bước tới cửa!
Mỗi một bước, lòng cô lại thắt chặt lại, khi cô đến gần cửa, tâm đã không ngừng hỗn loạn.
Ánh đèn yếu ớt của điện thoại di động chiếu lên nắm cửa.
Lòng cô giãy dụa nghiêm trọng, cô định mở cửa.
Bàn tay vân vê, vuốt ve nắm cửa…
*** Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh,mong nhận được sự ủng hộ của mọi người***
Trong nháy mắt, đèn trong phòng sáng lên, thân hình đang đứng trước cửa của Nhan Như Y cũng hiện rõ dưới ánh đèn!
Cô nhìn thấy bàn tay đang đặt trên nắm cửa của mình!
Trong lòng không ngừng trách mình vô sỉ, cô ngây người đứng như phỗng trước cửa!
Giống như tình tiết trong phim ma, giống như tất cả đã sớm được sắp xếp, điện thoại của cô vang lên lần nữa…
Thấy tên người gọi đến, cô giống như bị đánh cho một gậy, trong nháy mắt lập tức tỉnh táo lại.
Cô chạy vào trong phòng, thu lại cảm xúc trào dâng, vội vàng nhận điện thoại. “Alo, ba!”
“Mấy ngày nay sao con không gọi về nhà? Công việc rất nhiều sao?” Giọng nói nghiêm túc của thầy giáo Nhan vang lên ở đầu bên kia điện thoại!
“Vâng… đúng ạ!” Cô nghĩ tới hai tuần rồi cô không gọi về nhà!
“Công việc rất nhiều sao?” Thầy giáo Nhan không tin, sau đó chất vấn. “Có phải con có bạn trai rồi không?”
“Không có, thật sự là vì rất nhiều việc!” Nhan Như Y nhanh chóng thay đổi tâm trạng, dùng sức làm nũng với ba mình. “Ba, ba nghĩ xem, tiền lương một tháng là hơn mười nghìn đồng, công việc của con có thể ít sao? Đương nhiên rất nhiều rồi!”
“Ừ, đúng rồi, Tiểu Quân và Tiểu Phỉ đã qua kỳ thi thử rồi, nguyện vọng một không có vấn đề gì!” Lúc thầy giáo Nhan công bố tin vui, giọng lại vẫn cực kỳ nghiêm túc!
Mặc dù sớm biết em trai và em gái có thể thi đậu đại học, nhưng khi nghe tin xác nhận vẫn khiến cô kích động, vui sướng. “Vậy thì tốt quá, nói hai đứa nó đừng buồn, học phí con lo sắp đủ rồi!”
Mặc dù hiện tại, tiền trong tay cô không nhiều, nhưng từ lúc này đến ngày nhập học còn hai tháng, cô có thể nhận được hai tháng tiền lương, chắc là đủ rồi!
“Đưa ba đứa vào được đại học, ba đã hoàn thành được một nửa. Chỉ còn hi vọng duy nhất đó là mấy đưa nhanh chóng lập gia đình, đều có nhà riêng của mình, nhiệm vụ của ba cũng coi như hoàn thành!”
“Ba, ba đã muốn con nhanh chóng kết hôn, lại không muốn con có bạn trai, vậy là sao?” Nhan Như Y kháng nghị, giọng nói mang theo chút tức giận, rõ ràng người vừa rồi nói chuyện với mình là hai người.Chuyển biến như vậy, khiến Nhan Như Y vô cùng kinh ngạc. Xem ra, pháp lực của thầy giáo Nhan thật phi thường!
Lúc đi học, tất cả bạn bè đều nói, thầy giáo Nhan vừa tới, tất cả chuyện xấu đều tan thành mây khói!
Cô là con gái, hiện tại cuối cùng cũng cảm nhận được!
Thầy giáo Nhan ở đầu bên kia điện thoại, chăm chú trả lời. “Bởi vì là một người ba, ba không muốn các con bay ra bên ngoài, hi vọng mấy đứa có thể ở cạnh mình, nhất là con, từ nhỏ con đã rất nổi tiếng, chỉ cần con trở về, trên huyện sẽ sắp xếp công việc cho con… hơn nữa, con đã đi đủ rồi, hay là về nhà, sau này kiếm bạn trai ở nhà là tốt rồi!”
“Ba, chuyện này sau hãy nói. Bây giờ con ở bên ngoài không phải rất tốt sao? Trong thời gian ngắn không thể về nhà! Ba, con còn muốn đi giặt quần áo, mai con lại gọi điện cho ba!” Nói xong, Nhan Như Y vội vàng cúp điện thoại!
Cúp điện thoại, trong nháy mắt, cảm xúc ‘vui vẻ’ của Nhan Như y lập tức biến mất tăm!
Cô nhìn ra cửa chính, bây giờ anh còn đứng ngoài cửa không?
Vẫn còn đứng đó sao?
Cô bước nhẹ chân, đi tới trước cửa, thông qua mắt mèo nhìn ra ngoài…
Bên ngoài không có người, Nhan Như Y mở cửa ra, thân thể đi ra bên ngoài, trong hành lang trống rỗng, đến cả gì dọn dẹp cũng không có!
Trong nháy mắt, tim cô lại thấy mất mát, ảo não che mặt…
Nếu như thời gian có thể quay về năm phút trước, cô nghĩ, cô sẽ không lựa chọn hư vậy…
Ít nhất, nói như vậy, cô cũng không vui!
*** Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, mong nhận được sự ủng hộ của mọi người***
Bốn giờ sáng, trời đã tạnh, cả đêm qua, Nhan Như Y không hề chợp mắt, xách túi du lịch xuống dưới, trả phòng!
Đi bộ khoảng mười phút trở về nhà trọ mình, thu dọn lại gian phòng một lần, ăn bữa sáng, đi đến công ty!
Lúc đi vào công ty, cô bất ngờ gặp Hoắc Doãn văn! Cô tới công ty lâu như vậy, lần đầu tiên gặp anh trong đại sảnh!
Anh còn đi giày Tây, quần áo cắt may chỉnh tề, tóc được chăm sóc kỹ, hai bên tóc cũng tương đối gọn gangf, khiến khuôn mặt anh càng dễ nhìn hơn!
Nhưng… hôm nay, nhìn qua, anh có vẻ không có tinh thần.
Lúc cô quan sát anh, anh cũng đi tới, chờ thang máy!
Hoắc Doãn Văn nhất định là tấm gương tốt, mặc dù tổng giám đốc có thang máy riêng, không cần chen chúc với với mọi người trong thang máy nhân viên chật chội!
“Tống giám đốc, chào buổi sáng!” Nhan Như Y gật đầu chào hỏi.
“Khụ khụ…” Tay trái của anh nắm thành nắm đấm, chặn ở miệng, ho khan. “Chào buổi cáng!”
“Tổng giám đốc bị cảm?” Xung quanh còn có người khác, cho nên cô chỉ có thể bình thường quan tâm anh.
“Khụ khụ… không sao…” Nói xong, anh lại ho lớn hai tiếng!
Giọng nói của anh rất khàn, tiếng ho khan cũng giống như muốn tê tâm liệt phế, điều này khiến Nhan Như Y rất khổ sở. Tối hôm qua không phải rất tốt sao? Sao sáng nay lại bị cảm rồi!
Cửa thang máy mở ra, tất cả mọi người đi vào, bởi vì quá nhiều người, Nhan Như Y bị chen vào trong góc. Cách chỗ Hoắc Doãn Văn đứng rất xa, Nhan Như Y đứng sau lưng quan tâm nhìn anh. Chỉ mấy tầng ngắn ngủi. cô thấy anh ho khan mười hai lần!
Anh cảm rất nặng, lại dám nói không sao!
‘Tinh’, cửa thang máy mở ra, Hoắc Doãn Văn và những đồng nghiệp khác ra khỏi thang máy, sau khi Nhan Như Y nhìn thời gian trên điện thoại di động, quả quyết nhấn nút đóng cửa, trở lại tầng một.
Còn mười lăm phút nữa mới đến giờ làm việc, cách công ty không xa có một hiệu thuốc, cô chạy qua chắc sẽ kịp!
Ra khỏi công ty, cô nhạy vội đến hiệu thuốc, sau khi mua thuốc chống sưng, thuốc ho, thuốc cảm, cô lại dùng tốc độ chạy nước rút một trăm mét, chạy về công ty, tám giờ năm mươi ba phút lại chen vào thang máy…
Trong thang máy, cô không ngừng thở gấp, lỗ mũi và miệng cũng nhau hô hấp!
Cũng may, cũng may, trước chín giờ, cô nhất định có thể lên đến nơi!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc