Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 69

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thời Buổi Rối Loạn
Boston, nước Mỹ.
Mới vừa xuống máy bay, Tiêu Diệc San kéo hành lý đơn giản đi ra cửa sân bay. Cô vừa đi vừa nhìn địa chỉ và tấm hình cầm trong tay do thám tử đưa cho, người con trai có khuôn mặt lịch sự, tuấn nhã đó chính là em trai Sở Mạnh - Sở Khương sao? Thấy thế nào cũng giống như đứa con trai chỉ biết chui đầu trong chồng sách vở, đột nhiên đến đại học nổi tiếng ở Mĩ học kinh doanh, nhất định không tránh khỏi có liên quan đến Quan Ngưng Lộ. Bản quyền thuộc về
Chỉ mong, cậu sẽ không làm tôi thất vọng! “Moa” một tiếng, Tiêu Diệc San nặng nề hôn người con trai mặt mày sáng sủa, thông minh, bước chân đi nhanh hơn … Truyện được chuyển ngữ bởi
Chính là chỗ này! Tiêu Diệc San nhìn đồng hồ trên tay, cách thời gian Sở Khương tan học còn chừng nửa tiếng nữa, cô quyết định ở chỗ này chờ cậu ta tan học, theo thám tử điều tra, mỗi ngày sau khi tan học cậu ta đều đi ngang qua cái cửa này, sau đó đi một đoạn đường mới ngồi lên xe trở về nhà trọ của nhà họ Sở ở Boston.
Trên lối đi bộ, quét dọn rất sạch sẽ, cây xanh cao lớn ở trong gió mát xòe ra lá cành. Chung quanh đi qua đi lại đều là học sinh, trên những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy tinh thần phấn chấn, hoặc tụm năm tụm ba ngồi ở trên bậc thang nói chuyện phiếm, hoặc ôm quyển sách bước nhanh mà đi, đây chính là đại học, đây chính là thanh xuân, đây chính là khoảng thời gian tốt đẹp nhất trong cuộc đời mà sau khi đi qua sẽ không có cách nào quay lại nữa. Nhưng mà, đoạn thời gian như vậy đối với anh mà nói, cũng là thống khổ, khó khăn nhất. Bản quyền thuộc về Những thứ cười đùa tức giận mắng chửi kia, những tự tin, hào hứng kia đều không thuộc về anh. Việc anh phải làm chính là học tập và học tập, phải am hiểu tất cả các lĩnh vực tri thức, như vậy anh mới có năng lực lấy lại từng thứ thuộc về anh. Vì ngày đó, nhiều đau khổ hơn nữa, nhiều mệt mỏi hơn nữa anh cũng nguyện ý chịu đựng.
Vòng qua khu kiến trúc đồ sộ của trường, Sở Khương tạm biệt bạn học qua loa. Quãng thời gian giống nhau, tâm trạng giống nhau, đây là cuộc sống của anh gần nửa năm qua ở Mỹ. Không có quá nhiều sóng gió, yên ả giống như hồ nước tĩnh lặng, gió lớn hơn nữa cũng không gợn nửa con sóng nhỏ. Đây là trạng thái anh cố ý muốn duy trì.
"Sở Khương, chờ một chút." Sau lưng một giọng nữ nhỏ nhẹ truyền vào tai, bước chân của Sở Khương ngừng lại, không quay đầu lại cũng biết là ai.
"Có chuyện gì sao?" Trước sau như một giọng điệu lạnh nhạt, anh đối với người nào cũng giống như nhau.
"Không có gì, mình vừa đúng cũng muốn về. Không bằng chúng ta cùng đi đi!" Một mái tóc dài đen nhánh Nghiêm Hinh Duyệt vui mừng ôm chồng sách nặng nề đứng ở trước mặt anh. Đó là một thiếu nữ chừng hai mươi tuổi, trang phục đơn giản làm tôn lên vóc người thon thả, đôi mắt to thanh thuần tựa như trăng non.
Đúng vậy, cô thích người con trai đến từ chung một quốc gia này, bề ngoài đối với người nào cũng tao nhã lịch sự, nhưng lại chưa từng có người nào có thể đến gần hơn anh. Lúc đầu khai giảng, trong ánh mắt anh luôn chút đau đớn không sao xóa sạch. Anh mỗi ngày đi học nghiêm túc, ghi chép, sau khi tan học cũng chưa bao giờ đi cùng bạn bè. Truyện được chuyển ngữ bởi Anh như vậy khiến cô tò mò, cho nên không nhịn được quan sát anh, đến gần anh, nhưng mà anh đối với cô trừ gặp mặt bình thường, cười nhạt một tiếng thì không có gì khác biệt những bạn học khác.
Cô quan sát lâu như vậy, chưa từng gặp qua anh cùng bạn nữ nào thân mật qua lại, sau giờ tan học đều có tài xế đưa đón. Cho nên cô nghĩ, có lẽ anh chỉ là trời sinh tính tình tương đối lạnh nhạt mà thôi, nếu như mình từ từ tiếp xúc với anh nhất định sẽ có cơ hội chăng? Bản quyền thuộc về Cô không muốn chưa thử liền buông tha, cho nên mỗi ngày vừa tan học cô đều chủ động đi cùng anh, dù là chẳng nói gì, lẳng lặng đi tới cửa trường học sau đó tách ra riêng phần mình, cô cũng vui vẻ. Mà anh không có từ chối cô, có phải là có chút ít đồng ý hay không?
"Sở Khương, ngày mai là chủ nhật, bạn có kế hoạch gì không?" Xung quanh mình đều là học sinh thao thao bất tuyệt tiếng Anh, không ai nghe hiểu được bọn họ nói tiếng Trung, cho nên Nghiêm Hinh Duyệt không lo lắng có người cùng nước chê cười cô còn dùng lời nói không thể quê mùa hơn nữa để mở đường một cuộc hẹn như cô vậy.
"Mình rất bận." Giọng Sở Khương rất nhẹ, nhưng rõ ràng lại có xa cách. Có điều, anh bận là lời nói thật, trừ bình thường đến lớp, anh còn phải chăm chỉ nghiên cứu biến động thị trường chứng khoán Wall Street, mặc dù mới vào không bao lâu, nhưng bản thân bỏ vào một khoản tiền nhỏ lại càng ngày càng nhiều lên. Sự thật chứng minh anh cũng là năng lực, không phải sao? Tin chắc không lâu sau, anh có thể theo kế hoạch tạo dựng tập đoàn đầu tư của riêng mình rồi. Cho nên, bận rộn hơn nữa, mệt mỏi hơn nữa anh cũng không bận tâm.
"Không sao! Bận cũng tốt! Ha ha!" Trong lòng khó tránh khỏi có chút mất mác, Nghiêm Hinh Duyệt cười châm biếm. Nhưng cũng là bởi vì người đàn ông như vậy quá hiếm có, cho nên cô càng không muốn buông tha.
"Hẹn gặp lại." Hai người vẫn không nói gì thêm, một trước một sau mà ra cửa trường, Sở Khương mới nhẹ nhàng phun hai chữ. Anh vốn không phải người vô tâm, như thế nào lại không nhìn ra tâm tư của Nghiêm Hinh Duyệt? Nhưng mà, tim của anh đã sớm trao trên người một cô gái khác, không tìm về được rồi. Những người khác đối với anh mà nói một chút ý nghĩa cũng không có, anh làm tất cả đều chỉ vì một ngày kia có thể đoạt lại người con gái thuộc về anh. Không hiểu sao anh chẳng thể tránh xa Nghiêm Hinh Duyệt cô, chỉ là bởi vì mái tóc dài của cô ấy, mái tóc dài cực kỳ giống người con gái đó … Truyện được chuyển ngữ bởi
"Hẹn gặp lại." Nhìn bóng dáng của anh đi qua, Nghiêm Hinh Duyệt đè xuống cảm giác chua chát trong lòng, lúc tài xế mở cửa xe, phương hướng của bọn họ trái ngược nhau. Nhưng có thể có một ngày chúng ta hướng về một phía không?
"Sở Khương!" Lại một giọng phụ nữ vang lên ở sau lưng. Sở Khương cảm giác hôm nay mình ra cửa không đốt hương, nổi danh đến ngay cả tha hương trên đất khách quê người cũng có người nói tiếng Trung quen biết anh. Lần này anh không có dừng bước lại, cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi theo đường của mình, bởi vì âm thanh kia không phải là người anh quen, cho nên không cần thiết biết là ai.
"Sở Khương, đứng lại!" Tiêu Diệc San kéo vali hành lý bước mấy sãi ngăn ở trước mặt anh. Mới vừa rồi lúc anh cùng một cô gái phương Đông cùng đi ra khỏi cửa trường thì cô đã phát hiện. Bản quyền thuộc về Lúc ấy còn dọa cô giật mình, nếu như cô bé kia là bạn gái mới cậu ta, cô coi như đã uổng công tới đây. Chứng minh Quan Ngưng Lộ ở trong mắt cậu ta không có quan trọng như cô tưởng tượng, nếu quả thật quan trọng như vậy cậu ta sẽ không tách ra mới mấy tháng thì có bạn gái mới. Nhưng mà thấy bọn họ cũng không có bất kỳ hành động thân mật bên ngoài, trái tim lơ lửng cô lại buông xuống. Chẳng qua là, thái độ của cậu ta làm cho người ta chán ghét. Chẳng lẽ là đi theo bên cạnh Sở Mạnh đã lâu, ngay cả tính khí cũng giống như vậy sao? Anh em? Bọn họ coi là loại anh em gì chứ?
"Xin lỗi, tôi không biết cô. Xin tránh ra." Sở Khương lạnh lùng nhìn cái người cản trở ở trước mặt anh, vóc người cao gầy, mặt mũi xinh đẹp lại là kiểu phụ nữ có vẻ mặt làm cho người ta không dám nịnh bợ, тһô Ьạᴏ cùng ngang ngược quá đáng. Cô ta là ai? Khi trong đầu anh tìm tòi sự tồn tại của người này, nhưng cô ta lại biết được tên của anh, cũng đến nơi này làm du học sinh sao? Truyện được chuyển ngữ bởi Lại không giống, bởi vì bộ dạng cô lôi kéo hành lý giống như mới đến. Nhưng mà mắc mớ gì tới anh? Cho nên anh cũng không muốn quan tâm tới cô ta.
"Tôi có việc muốn nói với cậu." Tiêu Diệc San không buông tay xuống, khóe miệng mỉm cười. Chuyện cô nói nhất định sẽ khiến cậu ta hứng thú.
"Tôi không có hứng thú." Sở Khương đẩy tay cô ngăn giữa không trung ra, nghiêng người đi về phía trước.
"Chuyện Quan Ngưng Lộ, cậu cũng không có hứng thú sao?" Tiêu Diệc San lạnh lùng cười, cô không tin cậu ta nghe dược cái tên này còn có thể đi. Quả nhiên, vừa nghe đến cái tên này, thân hình của cậu ta lặng lẽ dừng lại.
Mười phút sau, bọn họ đã ngồi trong Starbucks trong khuôn viên trường.
Sở Khương cầm cái muỗng khéo léo, nhẹ nhàng khuấy ly cà phê đen, ánh mắt nhìn người và xe không ngừng qua lại bên ngoài cửa gương. Người phụ nữ tự xưng Tiêu Diệc San này không phải là muốn nói với anh chuyện Ngưng Lộ sao? Tại sao vào quán cà phê rồi nhưng vẫn nhìn anh mà không nói chuyện? Nhưng mà, nếu cô ta chủ động tìm anh, vậy anh sẽ chờ cô mở miệng.
Nhẹ nhàng hớp một ngụm Latte gồm cà phê cùng sữa tươi, Tiêu Diệc San trong lòng thầm nghĩ: thật là bình thản. Một người con trai trẻ mới 21 tuổi lại có loại phong thái điềm tĩnh này, quả là hiếm có. Cực kỳ Sở Mạnh giống năm đó, tỉnh táo giống nhau, thâm trầm giống nhau.
"Cậu một chút cũng không quan tâm cô ấy sao?" Rốt cuộc, Tiêu Diệc San phá vỡ sự yên lặng, mở miệng hỏi. Mà Sở Khương chẳng qua là nhìn cô một cái không nói gì.
"Cậu ở đây cũng vô ích. Cô ấy đã là vợ người khác, nhưng mà. . . . . ." Tiêu Diệc San cố ý ngừng.
"Cô Tiêu, có lời gì xin nói thẳng. Nếu như không có, tôi còn có việc đi trước." Sở Khương đứng lên, anh vô cùng ghét người ta dùng cái giọng giống như uy Hi*p nói chuyện với anh, hừ! Người đàn bà này dựa vào cái gì để anh tin tưởng cô? Ngưng Lộ kết hôn với anh hai, đã là sự thật không thể chối cãi, nhưng lấy năng lực của anh bây giờ làm sao cũng không chống lại được anh hai, anh quan tâm thì có thể làm gì? Cô có thể quan tâm anh lần nữa không? Anh cái gì cũng không làm được, chỉ biết đau lòng thôi. Lộ Lộ, ở bên cạnh anh hai, em có phải sống rất khổ sở không?
"Cậu thật sự không quan tâm Quan Ngưng Lộ ૮ɦếƭ hay sống sao?" Tiêu Diệc San cảm giác mình có phần tính toán sai. Cô cho là, người đàn ông mọt sách như Sở Khương vừa nghe đến tên tình nhân cũ nhất định kích động đến mức lôi kéo tay của cô, thỉnh cầu cô nói ra tình trạng gần đây của cô ta. Kết quả thế này thật khiến cô bất ngờ.
"Cô Tiêu, sống ૮ɦếƭ của cô ấy không tới phiên tôi hay cô để ý. Xin hỏi cô là gì của cô ấy nào? Tôi là gì của cô ấy?" Nội tâm Sở Khương sôi trào lên.
"Sở Khương, đây chính là thái độ của cậu đối với người phụ nữ cậu yêu sao? Cậu không muốn giành chút cơ hội cho mình sao?" Tiêu Diệc San cố ý khích anh.
"Cô Tiêu, chuyện tôi với Ngưng Lộ thì mắc mớ gì tới cô? Nếu như cô chỉ muốn khiêu khích, gây chia rẽ thì cô có thể đi. Tôi không có lý do gì tin tưởng lời nói không căn cứ của một người phụ nữ như cô." Sở Khương thấp mắt xuống lạnh nhạt nói.
"Thời gian tôi biết Sở Mạnh không thể so với cậu, chúng tôi quen biết cũng có hơn chục năm. Có lẽ cậu không biết, nhưng không sao. Tôi cho cậu là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa, kết quả cũng chỉ là một người đàn ông hèn yếu, không có năng lực thôi. Có điều, tôi lại miễn phí nói cho cậu biết một cái tin, cô ấy với anh hai cậu đã có con. Cũng không biết đứa bé này là cô ấy tự nguyện sinh hay là có người ép buộc nữa! Lời của tôi đã nói xong rồi, đây là số điện thoại và địa chỉ cô ấy, sợ cậu ngày nào đó muốn giải cứu cô ấy thì còn có đất dụng võ. Chúc cậu may mắn!" Tiêu Diệc San đem tờ giấy ghi điện thoại và địa chỉ Ngưng Lộ trong túi xách để trên bàn, kéo cặp da nhỏ nghênh ngang rời đi. Dù sao mục đích đã đạt một nửa, cô yên lặng theo dõi là tốt rồi. Tới Mỹ trước, vì không để cho người ta nghi ngờ, cô còn đặc biệt về Pháp một chuyến. Mẹ muốn cô làm chuyện cẩn thận không thể gấp gáp, vậy cô chầm chậm làm! Kế này không được, chẳng lẽ sẽ không nghĩ ra biện pháp khác? Cũng chờ nhiều năm rồi, chẳng màng đợi thêm một hồi nữa.
Mới vừa rồi người phụ nữ kia nói biết anh hai vài chục năm rồi sao? Tại sao anh chưa bao giờ có nghe anh hai đề cập tới? Hơn nữa cô chưa từng xuất hiện ở nhà họ Sở, là bạn gái anh hai sao? Chẳng lẽ là bởi vì anh hai đột ngột kết hôn cho nên cô ta không cam lòng mới tìm anh? Nhưng mà tìm anh có tác dụng sao? Nếu như cô ta thật sự là bạn gái anh hai, vậy cô ta nên hiểu, anh hai đã quyết định thì không ai thay đổi được. Nếu như có thể, cô ta hôm nay cũng không có cơ hội ngồi ở trước mặt nói những lời này.
Điện thoại của cô ấy sao? Sở Khương nhìn những con số trên giấy, không muốn cầm nhưng tay lại tự động đưa tới. Những chữ số xa lạ như vậy là số điện thoại cô ấy ư?
Cuộc sống mới vừa yên tĩnh trở lại nhưng bởi vì tờ giấy nhỏ này mà rối loạn lên. Tối hôm đó, Sở Khương trở lại nhà trọ vẫn tự giam mình ở trong phòng, cho đến ánh sao sáng lên trong đêm đen, anh vẫn ngồi ở bên cạnh bàn.
Ánh trăng nhàn nhạt, trong hình là khuôn mặt của cô gái ấy, sao quen thuộc mà lại xa lạ, tờ giấy viết số điện thoại cô đặt dưới khung hình.
Vậy mà cô ấy đã có con! Con, đó là một từ xa xôi bao nhiêu! Nhưng mà, hôm nay người phụ nữ kia nói cô có con! Ở trong mắt anh, cô vĩnh viễn là công chúa, cô gái nhỏ đã có con sao? Là anh hai ૮ưỡɳɠ éρ cô sao? Đúng vậy, nhất định vậy, anh tin tưởng Ngưng Lộ sẽ không muốn sinh con của anh hai, nhất định sẽ không. Nghĩ đến điều này, anh đau tới xương tủy còn dễ chịu hơn một chút. Công chúa của anh làm sao có thể chịu sinh con của người đàn ông khác? Công chúa của anh chỉ biết sinh con của anh.
Đây là ngày thứ 183, Lộ Lộ, anh tới Mỹ đã 183 ngày, bất kể em sống như thế nào, nhất định phải chờ anh trở lại. Anh nhất định sẽ trở về dẫn em đi. 乃út đỏ lại đánh thêm một dấu "×" trên lịch treo tường.
Sở Khương nhìn ngày tháng trên lịch: ngày 16. Nửa tháng nửa chính là sinh nhật cô rồi, sinh nhật 21 tuổi của cô. Từ lúc 16 tuổi, sinh nhật cô hàng năm đều là ở cùng anh, bọn họ cùng đi qua nhiều năm tháng như vậy! Nhưng năm nay anh không thể ở cùng em, em phải thật vui vẻ, được không Lộ Lộ?
Từ иgự¢ trào lên hơi thở nặng nề khiến Sở Khương nằm ở trên bàn. Lộ Lộ, anh thực sự rất nhớ em! Tờ giấy nhỏ bị vo lại trong lòng bàn tay.
Ở trong nhà an tâm nghỉ ngơi, mỗi ngày đều được tẩm bổ bởi các món canh dinh dưỡng của thím Trương, gương mặt Ngưng Lộ tái nhợt rất nhanh đã hồng hào, da dẻ càng thêm trắng mịn mà sáng. Sở Mạnh có thời gian cũng sẽ chở cô trở về nhà họ Quan, nhưng anh lại chưa bao giờ để chú Trương chở cô về, giống như anh muốn tận mắt nhìn cô đi vào nhà họ Quan mới yên tâm. Không giải thích được, mà anh ta nghĩ thế nào thì làm như thế đó đi!
Tháng mười một thời tiết không coi như lạnh lắm, sau giữa trưa, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào rèm cửa sổ, âm nhạc du dương ngập tràn căn phòng.
Ngưng Lộ trước sau như một, lười biếng nằm thoải mái trên sofa lớn. Bởi vì bác sĩ nói để cho phụ nữ có thai mỗi ngày nghe nhạc giao hưởng rất tốt cho việc dưỡng thai, vì để cho cô ngủ được thoải mái hơn, Sở Mạnh đặc biệt đặt hàng một cái sofa lớn, vô cùng mềm mại từ nước ngoài. Mặc dù đặt ở phòng khách đổi thành phòng nghe nhạc có chút không hài hòa, nhưng bình thường cũng sẽ không có người khác sử dụng, vậy cũng không sao.
Mang thai năm tháng, thai đạp càng thêm rõ ràng. Lần trước khám thai, bác sĩ Tống nói cơ thể đứa nhỏ và hệ thần kinh đã hoàn thiện, thính giác cũng phát triển tốt, có thể nghe được tiếng tim đập của mẹ, với âm thanh bên ngoài cũng sẽ sinh ra phản ứng. Cho nên, gần đây Sở Mạnh về nhà chuyện làm đầu tiên chính là tìm cô, sau đó dán vào bụng cô nghe động tĩnh bên trong, có lúc đứa nhỏ đạp, anh sẽ cho là nó đang nói gì đó với anh.
Anh ta như vậy khiến Ngưng Lộ càng không hiểu. Hành động của anh rõ ràng là cực kỳ yêu đứa nhỏ trong bụng của cô, anh đối với cô cũng không yêu cầu quá đáng giống như trước nữa, cô đối với anh lạnh nhạt anh cũng không quan tâm, cứ làm việc anh muốn làm, ví dụ: bắt cô ăn cái gì đó. Mang thai đến thời kỳ giữa, khẩu vị của cô càng ngày càng kém, bác sĩ nói là đứa nhỏ ở trong bụng dạ dày đã phát triển, cho nên ăn không hết bao nhiêu thứ, chỉ có thể ăn nhiều bữa để đền bù. Anh ta đối với lời của bác sĩ coi như thánh chỉ, bất kể có bận chừng nào cũng sẽ gọi điện thoại về bảo thím Trương đốc thúc cô ăn đúng giờ theo lượng nhất định. Có buổi tối về trễ nếu thím Trương nói cô không có ăn bữa khuya, bất kể cô tìm cớ gì từ chối đều không có tác dụng, anh lấy miệng kề miệng cũng ép cô ăn.
Cho nên, qua mấy lần, cô đã có kinh nghiệm, bất kể có đói bụng hay không cũng sẽ ăn, nếu như anh ta không về thì tốt hơn, còn có thể làm nũng với thím Trương nói ăn không vô, thím Trương cũng chỉ là cười híp mắt cầm chén bưng đi. Mà buổi tối lúc ngủ, tự do của cô càng nhiều, gần như là một mình chiếm hơn phân nửa cái giường. Cô không để cho anh ôm, anh cũng không ép buộc cô, chẳng qua là nhẹ nhàng nói một tiếng: ngủ ngon, đi ngủ thôi. Nhưng có lúc Ngưng Lộ cảm giác mình thật đáng xấu hổ, bởi vì sau khi cô ngủ lại không tự chủ dựa vào thân thể ấm áp đó, sáng sớm lúc tỉnh lại trước anh, cô phát hiện mình đang ở trong иgự¢ anh ...
Thì ra là giữa nam nữ chung ᴆụng lâu ngày sẽ thành nghiện. Mỗi lần khi tỉnh lại trong иgự¢ anh đều cảm thấy mâu thuẫn trong lòng càng nhiều hơn, bị một người đàn ông không yêu ôm, nghĩ lại đến người mình yêu, thật là một chuyện lý trí và đạo đức, cũng cảm thấy là một chuyện đau khổ không chịu nổi.
Không biết trên quyển sách nào có thấy qua người ta từng nói như thế này: "Phụ nữ chỉ quan hệ với người đàn ông cô ta yêu." Cô hận anh, tuy nhiên cô và anh lại có quan hệ nam nữ thân mật nhất trên cõi đời này, trong bụng của cô mang thai đứa con của anh. Nếu như câu nói kia đúng, bây giờ cô đối với anh chỉ là hận sao? Còn điều gì khác mà cô không hiểu không? Hay là lòng của cô đều ở đây, một lòng một dạ yêu Sở Khương, nhưng còn bây giờ thì sao? Ngưng Lộ căm ghét mình! Một cảm giác không biết tên luôn quẩn quanh trong lòng cô, khiến cô khó chịu không thôi.
Đứa nhỏ trong bụng như cảm thấy được mẹ không vui, bắt đầu tạo phản: "Thật xin lỗi, bảo bối!" Thân thể thay đổi khiến Ngưng Lộ tạm thời dừng lại đau khổ của mình, bàn tay nhẹ vuốt cái bụng nhỏ đã nhô ra, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng an ủi cảm xúc Bảo Bảo.
Lúc cô kiên nhẫn vuốt ve, cuối cùng tên tiểu tử yên tĩnh lại.
"Cô chủ, điện thoại của cô." Đang muốn ngồi dậy uống nước Ngưng Lộ nghe được nhạc chuông quen thuộc của điện thoại di động. Điện thoại di động của cô hình như vừa rồi đặt ở trên sofa phòng khách hả? Lúc đang nghi ngờ thì thím Trương đẩy cửa đi vào. Nếu như là Sở Mạnh, Thím Trương đã sớm nói rồi.
Ngưng Lộ nhận lấy điện thoại di động, đó là một số điện thoại xa lạ. Có nên nhận hay không đây? Có phải là người ta gọi nhầm hay không đây? Ngưng Lộ nhìn chằm chằm điện thoại lúc lâu không có nghe.
"Cô chủ, sao không nhận?" Thím Trương trước khi đóng cửa lại vẫn không quên hỏi.
"Thím Trương, cám ơn thím. Con không biết số này, có thể là người ta gọi nhầm rồi. Lát nữa người ta sẽ tự cúp máy." Ngưng Lộ đặt di động lại lên bàn, không muốn để ý tới.
Quả nhiên, lời của cô vừa dứt, nhạc chuông cũng đột nhiên ngừng lại. Xem ra thật sự là lộn số rồi, thím Trương cười đóng cửa lại.
Lúc cửa đóng, điện thoại di động vang lên lần nữa. Mới vừa đứng lên muốn đem rèm cửa sổ kéo qua, Ngưng Lộ quay người lại liếc mắt nhìn, vẫn là cái số vừa rồi sao? Chẳng lẽ là người quen? Nhưng mà người kia không nhất định Sở Mạnh, nếu như anh ấy gọi lần đầu không có ai nhận, lần thứ hai nhất định sẽ gọi thím Trương. Là ba mẹ bọn họ sao?
"Alo, xin chào!" Ngưng Lộ cuối cùng vẫn nhận.
"Cô ấy rốt cuộc thế nào?" Sở Mạnh nhận được Thím Trương điện thoại liền vứt cái dự án đang thảo luận chạy về nhà. Vừa rồi ở trong điện thoại nói không rõ ràng lắm, Sở Mạnh vừa về tới nhà lập tức chạy đi hỏi.
"Tôi cũng không biết cô chủ rốt cuộc thế nào. Buổi trưa vốn còn đang nghỉ ngơi, sau đó có hàng chuyển phát tới, cô chủ nhận được đồ liền khóa mình trong phòng. Gọi sao cũng không mở cửa." Thím Trương đứng ở ngoài cửa, trong tay còn đang cầm điểm tâm Ngưng Lộ đều muốn ăn mỗi xế chiều. Bà mới vừa rồi cho là cô chủ ngủ rồi nên cũng không có gõ cửa, nhưng đã hơn nửa tiếng, điểm tâm và đồ ngọt đều muốn lạnh, bà đi lên lần nữa, vẫn không có đáp lại, nắm tay cầm cửa mới biết cửa đã khóa lại. Thím Trương lo lắng cô ở bên trong có chuyện gì, dán lỗ tai vào trên ván cửa nghe, hình như nghe được bên trong có tiếng khóc! Khóc sao? Bây giờ cô chủ đang mang thai, ngộ nhỡ có việc không hay xảy ra thì biết làm sao? Cho nên thím Trương sau khi liên tục gõ cửa không có trả lời, quyết tâm gọi điện thoại cho thiếu gia.
"Chuyển phát?" Sở Mạnh đang lên lầu thì dừng bước chân lại, xoay người nhìn thím Trương. Làm sao có thể có người đưa thư cho cô ấy? Hơn nữa số điện thoại của cô chỉ có một mình anh biết, người khác tra không được. Chuyển phát tới thật là kỳ lạ! Xem ra lần này anh phải điều tra là chuyện gì xảy ra!
"Đúng vậy, một kiện hàng nhỏ." Thím Trương và Ngưng Lộ đi xuống lầu lấy, nhưng không nhìn thấy bên trong là thứ gì. Mà cô chủ sau khi nhận được kiện hàng, đầu tiên là vẻ mặt không thể tin nổi sau đó trên mặt giống như dáng vẻ đau lòng, cũng không nói lời nào liền lên lầu khóa cửa lại. Điều này bà không dám nói cho thiếu gia, chỉ sợ bị trách cứ nói quá muộn! Rõ ràng thấy cô không vui còn không nói sớm một chút đó không phải là biết mà không báo sao Nhưng thím Trương lúc ấy cũng không có để ở trong lòng, cho là đồ là bạn bè hay bạn học đưa tới, cô nhìn thấy người cũ có thể có chút thương cảm thôi. Không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như thế. Ngàn vạn lần không nên xảy ra chuyện gì! Thím Trương ở trong lòng âm thầm cầu nguyện, xem ra cậu chủ để bà nhất định phải để ý hành động của cô chủ là chính xác.
"Từ nơi nào gửi tới?" Sở Mạnh nhắm mắt lại nghĩ những chuyện có khả năng, có thể để cho cô ấy có hành động mất khống chế thế này, người hay chuyện chỉ có một. Chỉ mong mọi thứ không như anh nghĩ.
"Cái này tôi không có thấy!" Vẻ mặt Thím Trương buồn rầu.
"Thôi, con hỏi cô ấy!" Lúc này, Sở Mạnh không có tâm trạng đi trách cứ thím Trương.
"Ngưng Nhi, mở cửa." Ở trên lầu Sở Mạnh kéo tay cầm cửa. Nhưng bên trong một chút đáp lại cũng không có.
"Có chuyện gì chờ anh vào lại nói được không?" Bị giam ở bên ngoài, anh lại không biết tình hình của cô, chỉ biết càng ngày càng lo lắng. Nhưng đáp lại anh vẫn là sự yên lặng.
Tốt, rất tốt, vô cùng tốt! Cô lại thành công làm anh tức giận. Trong khoảng thời gian này, bọn họ chung sống mặc dù không tính là tốt, nhưng cũng không giống như bây giờ, khiến anh cảm thấy bất lực. Buổi sáng lúc ra cửa còn tốt, sao bỗng nhiên lại cáu kỉnh?
"Thím Trương, đi lấy chìa khóa lên!" Sở Mạnh phiền não mở miệng. Mấy ngày nay anh bề bộn nhiều việc, mấy chi nhánh công ty nước ngoài thành lập có mấy đơn đặt hàng lớn cần anh xử lý, mỗi ngày bận rộn ngay cả thở cũng tạm bợ.
Nhưng vì có thể có thời gian ăn cơm cùng cô, anh hết sức đem tất cả công việc khẩn cấp xử lý hoàn tất trong ngày, mỗi một dây thần kinh trên người cũng căng thẳng. Hôm nay anh một lần nữa từ hội nghị khẩn cấp chạy trở về còn phải đối mặt với việc cô không cho anh vào phòng, đừng nói anh vốn tính tình không tốt, coi như đàn ông tính tình khá hơn nữa chỉ sợ cũng vui không nổi! Mặc dù anh thật sự rất không muốn tức giận với cô, anh đã hết sức đè nén bản thân, bởi vì anh tức giận không phải là chuyện cô có thể tiếp nhận được, anh biết mình nhất định sẽ làm tổn thương cô. Nhưng cô lại lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu chiến sự chịu đựng của anh, người phụ nữ này từ nhỏ đã là khắc tinh của anh.
"Cậu chủ, tôi đã thử qua, không mở được!" Thím Trương cẩn thận mở miệng nói. Vừa rồi sau khi gọi điện thoại cho thiếu gia, Thím Trương vẫn không yên lòng, cho nên đã cầm cái chìa khóa đi lên, nhưng không biết làm sao mở không ra!
"Quan Ngưng Lộ, mở cửa! Nếu như mà anh đếm tới ba em không mở, anh lập tức gọi phòng an ninh đem máy ghi hình lên." Quả đấm nặng nề đánh vào trên vách tường, tia máu nhạt rỉ ra từ trên tay anh, thế mà anh lại không cảm giác được đau đớn. Không thấy được tình hình của cô làm cho lòng của anh rất loạn, đã không còn bận tâm đi lo đau đớn trên thân thể.
"Một, hai. . . . . ." Chữ “Ba” còn chưa nói, cửa đột nhiên mở ra, Ngưng Lộ xuất hiện ở trước mặt anh, trên mặt tái nhợt mà tiều tụy, hơn nữa mắt của cô cũng sưng đỏ, Sở Mạnh biết cô nhất định là khóc cả buổi chiều, anh giật mình, trong mắt cô rõ ràng có lạnh nhạt và xa cách, hình như còn mang theo hận thù.
"Nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Sở Mạnh ý bảo thím Trương lui ra sau đó, ôm cô đóng cửa phòng lại.
"Không nên ᴆụng tôi!" Cô hung hăng nhìn chằm chằm tay của anh, giống như sự ᴆụng chạm của anh là không thể chấp nhận. Cô cũng không biết làm sao, sau khi nhận được vật kia đột nhiên cảm giác khó chịu, rất là khó chịu! Khó chịu đến mức không muốn nhìn thấy anh ta! Cũng không muốn cùng anh ta sống chung một phòng.
"Quan Ngưng Lộ, sự kiên nhẫn của anh có hạn, rốt cuộc em muốn nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?" Sở Mạnh lần đầu tiên cảm thấy nhức đầu. Người phụ nữ này, đừng xem hình dáng nhỏ yếu của cô lúc nào cũng có thể bị gió thổi, nhưng mà tính tình ngang ngược trong xương tủy không thể thua kém với bất kỳ ai. Nếu như không phải là nhìn thân thể cô bây giờ, anh thật sự muốn tàn nhẫn mở đầu óc cô ra, xem thử rốt cuộc bên trong đang chứa cái gì.
"Anh có thể tránh ra, chuyện này không liên quan đến anh. Lấy bàn tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi." Cảm giác chua xót trong mắt khiến cô như mất khống chế, thét lên rồi dùng sức vung mạnh cổ tay bị anh nắm ra.
"Chuyện không liên quan đến anh?" Tính tình của anh lần nữa bị kích động, ôm cô áp trên cửa phòng, bắp đùi có lực cũng đè ép cô thật chặt không để cho cô giãy giụa nữa, sợ sẽ động đến đứa nhỏ trong bụng.
"Đúng! Chuyện này không liên quan anh." Cô ghét anh luôn cậy mạnh như vậy. Mặc dù trước đó đã nhiều ngày, cô không chọc anh ta. Nhưng hôm nay, sau khi cô nhận được quà sinh nhật từ một người ở quốc gia xa xôi gửi tới, cô đột nhiên cảm giác lòng mình bị thứ gì đó đâm vào, đau đến nói không nên lời. Thì ra cho là vết thương đã tốt hơn, mặt ngoài đã lành lặn, nhưng bên trong vẫn là vết thương lòng thối rữa không chịu nổi. Cô không thể quên anh ấy, tất cả chẳng qua là đang lừa gạt mình!
"Tốt, chuyện không liên quan đến anh đúng không?" Nâng cằm nhỏ ngang ngược của cô lên, dùng sức chặn lên môi của cô, ở môi cô dùng sức đè ép, Lเế๓ láק, đầu lưỡi тһô Ьạᴏ thăm dò vào trong miệng cô mạnh mẽ cuốn đầu lưỡi của cô lên, ngang ngược đòi hỏi.
Nụ hôn này tràn đầy bạo lực, тһô Ьạᴏ cùng tức giận, khiến cô cảm thấy khó chịu tột cùng! Không chút nghĩ ngợi, dùng sức cắn đầu lưỡi ở trong môi cô, mùi máu tươi mặn tràn ra trong miệng hai người. Sở Mạnh đau hừ một tiếng, rốt cuộc buông kiềm chế với cô ra, đưa tay quẹt qua khóe miệng, máu đỏ tươi chảy xuống. Người phụ nữ này thật là độc ác, lại dùng thêm chút sức nữa sẽ cắn đứt lưỡi anh sao? Đây đã là cô lần thứ hai cắn anh, lần đầu tiên là ở bệnh viện, anh thừa nhận là anh có chút quá đáng, nhưng lần này, người sai hình như là cô chứ? Trở về cũng không nói lời nào đã bày cái sắc mặt này với anh. Xem ra anh thật sự đã nuông chiều cô quá lâu, lâu đến mức cô quên mất anh là gì của cô rồi.
“Chuyện không liên tới anh sao? Hả? Anh là gì của em, không phải là em muốn anh nhắc lại chút chứ?” Giọng nói của anh lạnh lẽo, nhưng lúc vuốt cái bụng tròn vo của cô lại cực kỳ dịu dàng.
Ngưng Lộ nhắm mắt lại không nhìn anh, cũng không muốn nhìn. Vừa nhìn thấy anh, căm giận trong lòng cô sẽ không nhịn được phát tiết ra. Cô khổ sở, cô rối rắm, cô không biết làm sao, nên nói thế nào mới phải! Chính cô đều không phân rõ rồi, huống chi người khác! Cho nên, cô chỉ có thể đè nén ở trong lòng.
Lại nữa rồi! Cô nhắm mắt lại cảm giác giống như muốn anh ngăn cách ở bên ngoài, khiến Sở Mạnh cảm giác đầu mình bốc lửa. Rốt cuộc lại vì chuyện gì mà ầm ĩ với anh đây? Đột nhiên buông cô ra, con mắt sắc bén nhanh chóng nhìn một vòng gian phòng, trừ cái gối KIT¬TY bị ném xuống đất kia ..., còn có. . . . . .
Rất nhanh anh liền phát hiện kia trên ghế sa lon trước mặt bàn thấp nhỏ chính là quả cầu KITTY thủy tinh màu hồng số lượng có hạn, tinh xảo đến lòng người sinh ra trìu mến cùng mấy tờ giấy viết thư tinh tế nằm rải rác. Đúng rồi, chính là nó! Cất bước tiến lên, nhặt trang giấy đầy chữ kia lên.
"Không được!" Ngưng Lộ thật nhanh xông tới muốn ςướק bức thư về, là cô sơ sót, lúc mở cửa cho anh ta đi vào đã quên cất xong đồ. Chẳng qua cô là đối thủ của anh sao? Anh một tay cũng đã chế trụ được cô. 
Mỗi ngày phê duyệt văn kiện đã sớm luyện thành bản lĩnh đọc nhanh như gió, mấy trang giấy khi anh trên tay rất nhanh đã đọc xong, sự việc cũng lập tức sáng tỏ.
Khinh thường ném tờ giấy xuống, Sở Mạnh lạnh lùng khẽ hừ: "Xem ra Sở Khương đối với em còn chưa hết hi vọng! Đối với một người đã là phụ nữ của anh hai mình còn dành nhiều tình cảm như vậy, thật là cảm động! Đáng tiếc, nó yêu lầm người rồi!"
"Chuyện đó không liên quan anh." Ngưng Lộ cúi người muốn lấy lại đồ, nhưng có người nhanh hơn cô một bước.
"Đàng hoàng cho tôi một chút. Quan Ngưng Lộ, em không phải sẽ quên thỏa thuận chúng ta ký kết ban đầu chứ? Hả? Điều thứ nhất là cái gì? Em nói cho tôi nghe đi!" Dùng sức kéo thân thể của cô xuống, để cho cô ngồi ở trên ghế sa lon lại không thương tổn được cô, còn anh thì nửa quỳ trước người của cô, một đôi mắt thật sâu nguy hiểm híp lại. Người phụ nữ này, thật sự là càng ngày càng không để anh trong mắt, cô gái nhỏ có khuôn mặt ngây thơ mà luống cuống lúc đầu đi đâu rồi?
"Anh ấy chỉ là viết thư cho tôi mà thôi, giữa chúng tôi thì có gì chứ? Anh rốt cuộc muốn thế nào?" Nước mắt uất ức cũng nhịn không được nữa, chảy xuống một giọt lại một giọt. Đúng vậy, chỉ là một phong thư mà thôi, chỉ là một món quà sinh nhật nho nhỏ mà thôi. Ngưng Lộ không nghĩ tới Sở Khương còn có thể nhớ sinh nhật của cô, còn có thể nhớ thực hiện lời hứa năm đó anh nói, hàng năm cũng sẽ tặng cô một con Hello Kitty mà cô thích nhất, đợi đến khi bọn họ về già, sau khi con cái của bọn họ lớn lên, bọn họ có thể kiêu ngạo mà nói cho các con, năm đó ba mẹ của chúng yêu nhau cỡ nào. Lời thề khi đó dường như vẫn còn vang bên tai, nhưng mà ông trời vô tình như vậy, cô đã không còn là công chúa của anh, anh cũng không nữa là hoàng tử của cô, thì ra là truyện cổ tích đều là gạt người, công chúa và hoàng tử căn bản là không thể ở chung một chỗ, công chúa bị ác ma vây hãm, cũng không trốn thoát được.
Cô chỉ là khó chịu, khó chịu Sở Khương một mình ở bên ngoài chịu đựng những khổ sở, còn cô thì sao? Ở chỗ này hưởng thụ cuộc sống thiếu phu nhân giàu sang quyền thế, không biết nhân gian khó khăn. Cô thật sự không biết, thì ra cô ở trong mắt anh còn là thiếu nữ trong sạch đó, anh lại muốn cô chăm sóc thật tốt đứa nhỏ trong bụng. Giữa các câu chữ dài như vậy, không có một câu là trách cứ cô..., cho nên cô mới có cảm giác mình thật sự rất có lỗi với anh, sự tốt đẹp của anh ấy, tất cả cô không cách nào hồi báo. Sở Khương, kiếp sau, kiếp sau chúng ta nhất định phải ở chung một chỗ, được không? Đời này chúng ta bỏ qua quá nhiều, làm sao quay lại đây?
"Tôi muốn như thế nào? Những lời này là tôi hỏi em mới đúng chứ? Ban đầu người muốn kết hôn là em, hiện tại người muốn đổi ý của cũng là em! Sao? Vừa nhìn thấy tin tức từ tình nhân cũ là muốn đem tôi hất ra đúng không? Quan Ngưng Lộ, em nói đi, tôi là người đàn ông tùy ý để phụ nữ bỏ rơi như vậy sao? Kết hôn là em nói ra, thỏa thuận cũng là em ký tên đúng không?Các người tự hỏi lòng đi, tôi có ép em không? Xin hỏi em có ý thức hiện tại em là vợ tôi không? Ở trước mặt của tôi đau lòng bảo vệ tình nhân cũ như vậy? Em nói xem, rốt cuộc là tôi muốn như thế nào? Vậy thì em muốn thế nào?" Đối xử với cô tốt cũng không được, đối với cô xấu cũng không được, cô cuối cùng muốn anh làm sao mới hài lòng? Nếu như nói muốn hài lòng, vậy chỉ có một, chính là để cô rời đi, nhưng đó là chuyện không thể nào.
"Tôi không muốn nhìn thấy anh, tôi muốn anh tránh ra được không?" Lời của anh từng chữ từng câu đem toàn bộ lỗi đổ trên đầu cô, khiến Ngưng Lộ cảm thấy vô cùng uất ức. Cái gì đều là lỗi của cô, vậy anh ta không có sao? Anh ta tại sao có thể quá đáng như vậy?
"Không thể. Tôi tránh ra để em tiếp tục nhớ thương người yêu cũ có phải hay không? Tôi cảnh cáo em lần nữa, đừng để cho tôi phát hiện còn có chuyện như vậy xảy ra." Sở Mạnh buông cô ra, xoay người lại nắm đống thư rải rác lên, ngọn lửa zippo màu lam nhạt sáng lên.
"Không được, không được. . . . . ." Anh ta rất quá đáng, lại muốn đốt đồ của cô. Nhưng anh ta một tay đã giữ vững cô lại, khiến cô chỉ có thể trơ mắt nhìn những nhớ thương tràn đầy tình cảm của Sở Khương với cô thành tro bụi.
"Còn có vật này cũng không thể giữ lại!" Ầm một tiếng, quả cầu KIT¬TY thủy tinh đáng yêu đó đã vỡ tan tành trên mặt đất.
"Sở Mạnh, anh thật là quá đáng! Thật sự rất là quá đáng!" Con rối nhỏ dễ thương vỡ tan tành ngay trước mắt, nước mắt Ngưng Lộ cũng ngăn không được, cứ vậy mà chảy xuống đất, loại đau lòng giống như dao đâm vào. 
"Tôi quá đáng? Em tốt nhất rõ ràng cho tôi, em bây giờ là vợ của tôi, về sau ít qua lại không minh bạch với những tên đàn ông kia đi." Cho đến khi ngọn lửa nhỏ trên mặt đất đã tắt, Sở Mạnh mới thả tay cô ra. Đoán chừng thảm cao cấp cũng bị đốt rụi, nhưng điều này thì có là quái gì?
"Sở Khương không phải là đàn ông không minh bạch, anh ấy là em trai anh. Hơn nữa chúng tôi cũng không có liên lạc, anh ấy chỉ là gửi quà tặng cho tôi mà thôi." Chưa tới hai ngày nữa chính là sinh nhật 21 tuổi của cô rồi, nếu như không phải là hôm nay nhận được đồ Sở Khương gửi tới, chính cô đều không nghĩ ra. Một cái gối ôm thật to nện chính xác trên người anh rồi rớt xuống đất.
"Em dám ở trước mặt tôi nhắc tên hắn, em thử nhìn xem đi?" Hai tay nâng gương mặt của cô lên, ép cô nhìn thẳng anh.
"Tôi hận anh! Tôi hận anh! Tôi không muốn nhìn thấy anh!" Anh trừ uy Hi*p cô, anh còn biết cái gì khác sao! Nhưng Ngưng Lộ lại cảm thấy uất ức vô cùng.
"Quan Ngưng Lộ, em vẫn nói tôi quá đáng, vẫn nói hận tôi! Thật ra thì đến bây giờ tôi mới phát hiện, em quá đáng so với tôi không kém chút nào. Ít nhất tôi ở bên em là muốn cho em cuộc sống vui vẻ, nhưng em ngoại trừ một mực từ chối tôi, đẩy tôi ra, chán ghét tôi, trong lòng em, trong mắt em căn bản không nguyện ý nhớ tới tôi một chút nào cả! Hận? Lúc này, tôi cảm thấy được bản thân mình cũng hận em! Hận không đến muốn nhìn em." Biết rất rõ ràng cô lúc này không thể chịu kích thích, nhưng cái cảm giác đó làm tim anh khó chịu đến ૮ɦếƭ, rất khó chịu. Có lẽ lúc này hai người tạm thời tách ra sẽ tốt hơn! Cô mất khống chế, mà anh cũng vậy.
Cửa phòng bị đóng lại nặng nề, anh cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài, bên trong phòng yên tĩnh lại như trước.
Ngưng Lộ nhìn bãi chiến trường trên đất, lại nhào vào bên giường đau khóc thành tiếng. Đúng vậy, anh ta nói anh ta cũng hận cô, vậy thì hận đi! Anh ta hận thêm chút nữa sẽ để cô rời đi đúng không?
Rời đi? Đi sao đây? Bảo Bảo trong bụng dường như cảm thấy tâm tình bất an của mẹ từ buổi chiều tới nay, không ngừng tạo phản, đạp liên tục! Chẳng lẽ Bảo Bảo đang trách cô sao? Là cô không tốt, biết rất rõ ràng đã có con còn không kiềm chế cảm xúc. Thật xin lỗi, Bảo Bảo, mẹ không khóc, mẹ đứng lên đây!
Ngưng Lộ đỡ mép giường muốn ngồi dậy, chợt cảm thấy người mất thăng bằng, thấy hoa mắt, cả người mềm nhũn mà nằm trên mặt đất …
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc