Tôi Muốn Gặp Lại Anh - Chương 08

Tác giả: Muối


- Còn hỏi hả? Hôm qua đứa nào đạp rầm rầm trên giường không cho ai ngủ hết!!!- Duy tự nhiên bực mình khi nghe nó hỏi như thế, cũng tại nó mà Duy mới mất ngủ…mà cũng không hẳn là tại nó!
- Ừ…thì…thì…- nó cứ ấp úng mãi- “mình đạp nhẹ lắm mà ta!”- nó quay sang chỗ khác thắc mắc không hiểu làm sao Duy lại biết chứ.
- Thôi ăn sáng đi mà còn đi học nữa!- dì nó lại là người giải quyết vấn đề khi bọn nó lại cãi nhau hay tranh chấp gì đó.
- DẠ!!!
Ăn xong Duy lên phòng thay đồ còn nó thì phụ dì dọn dẹp. Nó dọn xong được một lúc rồi mà chưa thấy Duy đâu, nó đi qua đi lại sốt cả ruột.
- Duy ơi! Xong chưa! Làm gì mà lâu vậy? Đừng nói là mày lên đó ngủ tiếp đó nha!!!
- Gần xong rồi! Làm gì mà hối dữ vậy mày? Mấy lần trước tao đợi mày còn lâu hơn vậy nữa mà tao có nói gì đâu…mới đợi có xíu mà la làng!!!- Duy đứng trong phòng vừa thay đồ vừa nói.
- Trời ơi! Còn 10’ nữa là vô lớp đó…không hối sao được…Tao không muốn trèo tường vào biết không? Biết không?- nó đứng dưới hét lên.
- Mệt quá! Xong rồi nè! Đi thôi!
- Ủa! dì đi đâu mà phải đi bằng xe hơi thế?- nó nhìn thấy dì đang lái chiếc Landcuiser từ trong sân ra.

- Chắc đi công tác xa! Thôi hay kêu dì chở đi học nhá!- Duy nhìn nó ánh mắt thăm dò xem phản ứng nó ra sao.
- Thôi! Đi bộ lẹ đi mày! Sắp vô lớp rồi đó! Đứng đó mà nói nhiều!
- Hai đứa lên dì chở đi!- dì nó ngóc đầu ra khỏi xe nhìn cả hai cười tươi…hình như dì nó đang có chuyện gì vui thì phải.
- Dạ!- Duy hớn hở mở cửa xe rồi chui vào- Không đi à?- Duy thấy nó cứ đứng nhìn mãi mà không chịu vào nên hỏi nó.
- Nhưng…
- Nói nhiều quá! Mày thích trèo tường vào thì cứ đứng đó đi!- Duy đành chơi chiêu khích+hăm dọa thì nó mới chịu vào.
- Uhm…- nó chui vào xe rồi đóng cửa lại mà mặt mày bí xị.
- Làm gì mà mặt mày bí xị vậy?
- Có sao đâu…không thích thôi!!!
- Sao mà không thích?


- Thì người khác nhìn vô thấy sao sao ýh!
- Sao đâu mà lo! Ai nhìn kệ họ!
- “Thằng âm binh này chắc hồi trước ngày nào cũng đòi dì lấy xe hơi chở đi chứ gì! Nhưng mà sao mình cứ thấy kì kì sao ýh!”- nó nhìn ra phía cửa sổ khẽ thở dài.
Chiếc xe dừng lại, Duy vội mở cửa ra nó từ từ theo sau Duy bước xuống với bao cái nhìn ngưỡng mộ có, ganh tỵ có, ngạc nhiên cũng có nốt kèm theo nhiều tiếng xì xầm to nhỏ.
- Chào dì con đi học!- cả nó và Duy đều vẫy tay với dì nó.
Nó chào xong rồi nhanh chân đi thẳng về lớp, Duy nhìn theo nó mà cũng không nhịn cười được với nó.
- Nhỏ đó với Duy nhìn xứng đôi ghê nhỉ?- Hs1
- Mắt pà bị lé hả? Duy đẹp trai vậy còn con nhỏ đó xấu quắc, xứng gì mà xứng???- Hs2
- Pà ganh tỵ với người ta thì đúng hơn! Tui thấy xứng thiệt mà!-Hs1
- Thôi đi pà ơi…

Bên nam thì cũng không ngoại lệ:
- Cái thằng Duy đó là gì của Bảo Minh nhỉ? Sao tao thấy tụi nó hay đi chung với nhau lắm!- NS1
- Ai biết! Chắc là đang quen nhau! Nhìn cũng xứng đôi lắm mà!!!- NS2
- Vậy là tao bị bỏ rơi hả?- NS1
- Nó có nói thích mày bao giờ đâu mà bỏ với chả rơi!- NS2
- #^%^*(^(&)$
Nó biết là có rất nhiều ánh mắt đang nhìn nó mà bán tán xa gần nhưng chuyện cũng đâu có lớn…cũng có gì lạ đâu, cũng nhiều người đi xe hơi đến trường đó thôi…có lẽ là vì đi cùng Duy nên mới thế…đẹp trai cũng khổ…đúng là bọn rãnh hơi mà.
Vừa bước chân vào lớp nó đã được tặng cái nhìn không mấy thân thiện từ những đứa con gái trong lớp nhưng điều đáng ngạc nhiên là Thiên cũng thế…không lẽ Thiên bị đồng tính! Nó chợt bật cười với cái suy nghĩ oái ăm của mình vừa rồi.
 
- Minh có vẻ vui nhỉ???
- Uhm…nhưng Thiên sao thế? Sao mà nhăn nhó như khỉ ăn ớt vậy?- nó tính chọc cho Thiên cười nhưng lại nhận được cái liếc xéo từ Thiên nên đành im lặng.

- Minh có quan hệ gì với Duy?
- Quen biết vậy thôi!
- Nói dối!
- Gì nữa!
- Vậy sao lúc nãy Minh đi chung xe với Duy đến trường???
- Hả???…À…tại sắp trễ học nên đi nhờ đến trường thế thôi!- nó quay qua Thiên giải thích.
- Thiệt hok???
- Thiệt mà!
Nó mệt mỏi nằm dài lên bàn. Cái trường này đúng là phiền phức…mà tại sao mình phải giải thích làm gì cho mệt chứ! Cậu ấy là gì của mình đâu mà tra hỏi cứ như mình là tội phạm không bằng. Nó nghĩ lại thấy mình cũng rãnh+ kiên nhẫn lắm nên mới chịu khó giải thích với Thiên như thế.
Duy vừa bước chân vào lớp việc đầu tiên là nhìn sang chỗ Hân trước đã. Bất chợt hai ánh mắt chạm nhau làm cả hai đếu suy nghĩ vu vơ. Mới vừa đặt cặp lên bàn thì bị Long tra tấn rồi.

- Sáng mày đi chung xe với Pul tới trường hả?
- Ừ…có gì hok?
- Không! Tao chỉ thấy lạ thôi!
- Lạ gì mày?
- Thì…có bao giờ thấy mày chịu đi xe hơi tới trường đâu!
- Sắp trễ học rồi…tại Pul nó hối quá với lại dì tao sẵn tiện đường nên chở đi… mà chủ yếu là coi thái độ của con Pul nó sao thôi!
- Hả? Sao? Con Pul nó sao mà phải coi thái độ của nó???- Long nhìn Duy ngơ ngác chẳng hiểu gì.
- Thì trước giờ nó có chịu đi xe hơi đâu!
- Sao mà nó không đi! Mà tao cũng thấy lạ…nó lúc nào cũng đòi đi bộ…xe máy thì may ra còn chịu đi…xe hơi thì cũng không…nó bị gì hả mày?
- Tao cũng không biết…nhưng mà hình như là…nó bị ám ảnh cái gì đó.


- Ám ảnh??? Là sao?
- Thì lúc nhỏ đó…mà mắc gì tao phải kể cho mày nghe chứ! Mày thích nó hay sao mà tra hỏi kĩ lưỡng thế?
- Ờ…thì…không kể thì thôi!- Long quay đi chỗ khác mà mặt đỏ ửng lên.
- “rõ ràng là thích nó mà xạo hả?”- Duy cười thầm khi thấy thái độ kì lạ của thằng bạn.
………………
Hai tiết học thanh thản trôi qua, cũng đã tới cái giờ mà bọn hs thường kéo nhau đi “giải quyết” những chuyện cần thiết của mình.
Duy định bụng là sẽ lên rủ Hân đi xuống căn tin, lâu rồi không cùng đi với Hân…nhưng mà sao khó nói quá. Duy muốn nối lại tình bạn trước kia…nhưng không dễ chút nào.
Duy vừa bước được vài bước tới chỗ Hân thì:
- Hân ơi! Xuống căn tin một lát nhá! Tôi…có chuyện muốn nói với Hân!!!- một tên con trai từ đâu ra không biết, đang đứng trước mặt Hân và có vẻ ngại ngùng.
- Hả?…Nhưng cậu là ai tôi không quen!
- Không nhớ à…tôi là…bạn của Phước Sang em họ Hân đó!
- À…nhớ rồi! Cậu là…là.. Khoa đúng không?
- uhm…hì…- Khoa cười tít mắt trông rất là baby.
- Thôi…mình đi xuống đó rồi nói chuyện tiếp!
Cả hai cùng nhau vừa nói vừa cười vui vẻ xuống căn tin. Có ai đó nhìn theo mà lòng buồn man mác.
- Long ơi!!!
- Gì mày?
- Hân chơi với thằng Khoa hả?
- Thằng mới nói chuyện với Hân đó hả?
- Ừh!
- Chung lớp với cái con Pul nên chắc vậy mới quen nhau.
- Nhưng mà Pul nó có chơi với thằng đó đâu?
- Ai mà biết…mày đi mà hỏi nó đó.- Long mệt mỏi nằm dài lên bàn.
- Ừh…- giọng Duy buồn hiu.
 
- Mày sao vậy? Lúc người ta tỏ tình thì không chịu đợi lúc người ta đi rồi thì mới tiếc…anh em nhà mày đúng là…nản quá!
- Gì mày? Con Pul nó có làm gì mày đâu mà mày lôi cả nó vào thế? Anh được rồi còn em nữa. Thằng điên!- Duy bực mình làm cho một dây.
- Ai điên? Mày mới điên đó!- Long cũng không vừa gì mà cãi lại ngay.
- Thôi…cả hai thằng đều…đ àh “không điên”… thôi…đi xuống căn tin với tao đi! Lẹ lên!- Duy nói rồi nhanh tay kéo Long ngồi dậy.
- Không đi đâu!
- Đi đi mà! Ở lớp không chán lắm!!!- Duy nhanh tay lôi Long kéo đi, ngang qua lớp nó thì dừng lại.
- Sao đứng đây???- Long ra vẻ ngây thơ như con nai tơ.
- Còn hỏi nữa! Vô kêu con Pul ra đi!
- Sao lại là tao? Mày đi đi!
- Nó ngủ rồi…cho nên mày vào kêu nó dậy đi!
- Ngủ rồi thì thôi…kêu làm gì? Đi!- Long bước được vài bước thì đứng sựng lại khi nghe Duy khiêu khích:
- Nhìn nó với thằng kia lúc nào cũng kè kè tao thấy nản quá!
- Gì?- Long nhìn vào thì thấy nó nằm gục lên bàn còn Thiên thì ngồi bên cạnh nhìn nó chăm chú làm hắn bực mình đi thẳng vào trong.
- Pul! Dậy đi!
- Uhm…zzzzzzz…uhm…zzzzzzz
- Minh ngủ rồi! Tôi nghĩ cậu không nên phá giấc ngủ của người khác như thế!!!- Thiên thấy Long thì lộ rõ vẻ bực tức đã được dồn nén bấy lâu.
- Kệ tôi! Không khiến cậu xen vào!
- Nhưng đây là lớp tôi, cậu không nên vào lớp người khác rồi làm loạn như thế!- Tuy tức lắm nhưng nét mặt Thiên vẫn bình tĩnh.
- Này! Có dậy không hả con heo kia!- Long không thèm để ý gì Thiên mà một mực gọi nó dậy cho bằng được.
- Thằng điên nào ồn ào vậy?- nó đang ngủ mà nghe la oai oái ngay bên cạnh muốn không dậy cũng không được nhưng nó không ngẩng đầu lên mà lại ngủ tiếp làm hắn cụt hứng.
- Con nhỏ này!- Long bực bội nắm tay nó lôi đi trong tình trạng mắt nó vẫn nhắm nghiền.
Còn Thiên thì đầu bốc khói tức mà không làm gì được hắn.
Duy đứng ngoài nhìn nó và Long cười khúc khích khi biết thằng bạn mình mắc bẫy rồi.
- Đi thôi Duy! Còn đứng đó nhìn gì nữa!!!- Long ra tới cửa lớp rồi mà thấy Duy vẫn đứng đó cười như thằng điên.
- Tao về lớp trước đây! Tao quên…còn có bài tập chưa làm! Hì…- Duy nói xong zọt thẳng về lớp.
- Mày…- Long nhìn theo Duy khó hiểu có bao giờ thấy Duy làm bài tập đâu mà quên với chả nhớ nhưng vẫn tiếp tục công việc lôi nó đi.
- Đi đâu vậy? Anh làm cái quái gì thế? Buông tay ra!- giờ nó mới tỉnh hẳn ra thì la oai oái lên.
- Dậy rồi hả? Cô im lặng chút đi! Ồn ào quá!
- Anh…- nó rõ là tức nhưng im lặng thì tốt hơn vì biết có hỏi thêm hắn cũng chẳng nói.
Tới chỗ gốc cây mà nó hay trốn ra để ngủ thì Long buông tay nó ra rồi ngồi phịch xuống đất chẳng nói năng gì cứ ngồi im như khúc gỗ. Thấy nó cứ đứng mãi Long kéo tay nó ngồi xuống bên cạnh hắn, hắn định mở miệng nói gì đó nhưng nó cứ nhìn chăm chăm thế là không nói được đành quay đi chỗ khác…chốc chốc hắn lại quay qua…nó thấy hắn lạ lại nhìn hắn chờ xem hắn nói gì nhưng…tự nhiên hắn lại quay sang hướng khác.
- Này! Anh bị khùng hả hay sao mà lôi tôi ra đây đã rồi ngồi im vậy sao???
- ………
- Anh không nói tôi đi về! Tôi không có rãnh như anh đâu! Buồn ngủ gần chết!!!- nó đang định đứng dậy thì bị Long kéo ngồi xuống lại, đầu nó đập nhẹ vào thân cây.
- Cô ngồi im đó!- Long nhìn nó lạnh lùng.
- Á…Anh làm gì mà mạnh tay thế?- Nó xoa xoa cái đầu.
- TÔI…- lần này hắn quyết tâm sẽ nói…nhưng ông trời hình như không cho hắn cơ hội để nói thì phải…chuông reng…- Về lớp thôi!- Hắn cụt hứng đứng phắt dậy đi thẳng về lớp.
- TRẦN ĐINH LONG! ANH ĐÙA VỚI TÔI ĐÓ HẢẢẢẢẢẢẢ???- nó thấy tức vì khi không lại phá giấc ngủ của nó, lôi nó ra đây không chịu nói gì rồi đùng đùng bỏ về lớp, không điên máu sao được.
-…………- hắn đứng lại, quay lưng về phía nó, mắt hướng về một phía xa xăm.
Thấy Long không nói gì nó tức quá lấy chiếc giày phan vào đầu hắn cái cốp. May là nó không mang guốc không thôi bể đầu như chơi.
- Ui da…- Long đứng xoa xoa đầu rồi hùng hổ đi về phía nó ánh mắt sắt lạnh - Cô…đúng là cái tật không bỏ được mà!
 
- Này! Anh nhỏ nhen vừa thôi! Anh giận tôi chuyện gì thì anh nói đi chứ cứ im im lì lì ai mà biết được.
- Tôi giận cô???
- Ừ…chứ không sao anh cứ lơ tôi hoài thế? Tôi hỏi mà không thèm trả lời còn gì???
- Ừ! Thì sao?
- Anh còn tức tôi chuyện lúc ở nhà ngoại anh àh?
- Không!
- Vậy thì chuyện gì?
- …………
- Rõ ràng là anh đang giận tôi chuyện đó mà!...Chuyện cũng đã lâu rồi mà!
- Cô thật sự nghĩ thế sao?
- uhm…- nó nhìn Long ngây thơ.
- Thì cứ cho là vậy đi!
- Vậy…bây giờ tôi làm gì anh mới hết giận???… Hay là…anh muốn đánh tôi thì đánh đi, tôi sẽ không né đâu!
- Không né thật chứ? Đứng im cho tôi đánh à?
- Ừ…nhưng nhẹ tay thôi nhá!
- Nhắm mắt lại!
- …………- nó nhìn Long nghi ngờ một lúc thì cũng nhắm mắt lại.
Nó đang chuẩn bị tinh thần để ăn đòn, cảm giác rất hồi hộp, không biết sẽ bị gì nữa…cùng lắm là một cú đấm trời giáng thôi mà…có gì đâu…nó tự trấn an mình như thế nhưng cái cảm giác hồi hộp nó vẫn bám lấy nó mãi.
- Không được mở mắt đó!!!
- Biết rồi! Nhẹ tay chút nhá!- nó nói nhưng hơi thở nó gấp gáp hơn.
Nó sắp chịu không nổi mở mắt ra thì có thứ gì đó nóng nóng mềm mềm đang chạm vào môi nó. Nó giật mình đẩy Long ra rồi tròn mắt nhìn Long.
- Cảm giác thế nào??? Giờ thì chắc cô biết cảm giác khi bị đối xử như thế rồi chứ???
- …………- nó vẫn đứng im không nói tiếng nào nhìn Long trân trân.
- Được rồi! Tôi không giận cô nữa!- Long đi thẳng về lớp mà miệng thì cứ cười tủm tỉm.
Thật sự thì Long không có giận nó chuyện lúc ở nhà ngoại như lời nó nói mà Long tức vì thấy nó lúc nào cũng thân mật với Thiên. Lúc này thì hắn đã nhận ra được một điều…hắn đã yêu nó mất rồi.
Về lớp tuy bị mắng một chút nhưng chuyện đó giờ chẳng là vấn đề gì cả mà lại còn cười thích thú như thằng điên nữa nên Duy nghĩ chắc trong bụng là nó đã làm hòa với con Pul rồi cũng ngồi cười theo hắn luôn. Thầy giáo nhìn xuống tưởng Duy và Long giỡn trong lớp nên đuổi cả hai ra ngoài đứng hết tiết.
- Tại mày mà tao mới bị ra ngoài này đứng đó!!!- Duy nhìn Long lộ rõ vẻ bực dọc.
- Mắc gì tại tao? Tao có làm gì mày đâu!- Long ngây thơ chẳng hiểu gì.
- Tại mày cứ cười mãi làm tao cười theo nên ổng mới tưởng tao với mày giỡn nên…
- Ai bảo mày rãnh rỗi cười ké rồi còn la làng nữa hả?- Long nói mà vẫn giữ nét mắt hớn hở như lúc mới vào.
- Mà thi xong rồi có học hành gì đâu…giỡn xíu cũng có sao đâu! hừ…- Duy tức tối dặm chân cái rầm.
- Mày không biết ông già đó có bệnh ghét handsome boy àk?
- Ừ thì…thôi mệt quá! Mà mày làm cái quỷ gì mà cứ cười như thằng trốn trại thế?
- Có gì đâu! Hì…- Long cười tít mắt.
Ra ngoài đứng nhưng Long vẫn cười mãi không thôi còn Duy thì tức mà chẳng nói gì được cái ông thầy khó tính+ghét trai đẹp đó, khi không chẳng làm gì mà lại bị ra ngoài đứng nắng còn cái thằng điên này thì bị ra ngoài là đáng thôi, mình có tội tình gì đâu! Hứ!
Sau khi Long đi khỏi nó ngồi phịch xuống đất mắt nhìn lên trời, nó nhìn thấy bầu trời hôm nay rất đẹp…nhưng sao hôm nay ông trời lại trêu đùa nó như thế. Nó không nghĩ là Long lại hành động như thế, nó còn tưởng hôm nay sẽ vác cái mặt bầm tím về nữa chứ… không bị đánh nhưng cũng rất đau và khó chịu, đau vì nó đã hiểu được cái cảm giác khi bị đùa cợt như thế, khó chịu vì người làm nó đau lại là Long. Nhưng chính nó cũng từng đùa với Long như thế mà nên nó không giận Long được. Xem như hòa vậy, nhưng sao cứ ấm ức trong lòng làm sao. Những cơn gió thỉnh thoảng cứ nhè nhẹ lướt qua mặt nó làm nó có cảm giác dễ chịu hơn và từ từ đưa nó chìm dần vào giấc ngủ.
Thiên ngồi trong lớp đợi nó mãi ra về rồi mà vẫn không thấy nó đâu. Thiên cứ nghĩ nó đi cùng Long nên lại càng tức hơn. Thiên quyết định tối nay sẽ tỏ tình với nó, không thể chờ thêm nữa nếu không cơ hội sẽ vụt mất.
Đang mãi suy nghĩ thì Thiên thấy Duy và Long đang đi cùng nhau nói chuyện gì đó không biết Thiên vội chạy lại chỗ Duy và Long đang đứng:
- Này! Bảo Minh đâu rồi???



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc