Tôi Muốn Gặp Lại Anh - Chương 06

Tác giả: Muối


Duy ngồi trước cửa phòng suy nghĩ. Nãy giờ cố gắng không để bị nó phát hiện… sau bao lâu nay Duy vẫn tỏ ra vui vẻ như không có chuyện gì nhưng thật ra trong đầu Duy vẫn còn nhớ mãi những ký ức ấy.
Cốc! Cốc!
- …………
- Duy mở cửa!
- …………
- Mở cửa cho tao cái Duy!!! Mày ngủ trong đó hả???
- …………
Nó thấy không có động tĩnh gì thì định đi nhưng cánh cửa lại bất ngờ mở ra. Nó nhìn vào phòng không có ai cả chỉ có một người đang ngồi dưới đất với hai lon bia đang uống dở.
- Mày sao vậy???- nó giật lon bia trên tay Duy.
- Ngồi xuống đi!- Duy giật lại lon bia trên tay nó uống tiếp.

- Mày… có chuyện gì hả?
- Tao…tao buồn quá Pul ơi!!!
- Nói rõ tao nghe coi! Sao lại buồn???
- Hôm qua… Hân có nói thích tao…
- Rồi mày nói sao???
- Tao từ chối rồi!!!
- Mày khùng hả???
- …………
- Mày không thích Hân thiệt hả???
- không biết…


- Hay là mày chưa… quên được…My!!!
- Uhm…
- Tao… biết rồi!!! Mày…muốn khóc thì khóc đi!
- Tao là con trai khóc gì mà khóc???
- Con trai cũng có lúc phải khóc chứ!
- Tao… phải làm sao bây giờ… hai năm rồi… tao cố tỏ ra như không có gì…tao cố sống vui vẻ như bao người khác… nhưng tại sao bây giờ tao lại…vẫn không thể quên được cái ngày ấy… cái ngày mà My rời bỏ tao?!
- Tao biết mà… mày cố gắng sống thật tốt để quên đi quá khứ… nhưng…cái gì càng muốn quên thì nó lại càng đeo bám mình… cứ để nó tự đến rồi sẽ tự đi… đừng ép mình!!!- nó nói một hơi nhìn xuống thì thấy Duy đã ngủ mất rồi.
Nó lôi Duy lên giường nhưng sức con gái thì không lôi nổi… nó cố hết sức kéo Duy lên nhưng vẫn lực bất tồng tâm…nó bực mình để Duy nằm dưới luôn.
Hôm sau
Nó đứng trước cửa lớp A8. Đứng đợi mãi nhưng chưa thấy Hân đến, nó đang định về lớp thì Hân lù lù đi vào.

- Hân ra nói chuyện với tao xíu!!!
- Để bữa khác đi! Tao đang mệt!
- Đi!… tao phải nói ngay bây giờ!- nó lôi Hân đi không đợi Hân nói thêm câu nào.
- Tao… biết hết rồi…chuyện hôm trước tao muốn nói với mày…là chuyện của Thảo My…người mà Duy vẫn không thể quên được…………- nó kể lại hết chuyện của Duy và My cho Hân nghe.
- Mày nói với tao để làm gì???- khuôn mặt Hân không chút cảm xúc.
- Tao muốn mày biết…nếu mày đã thích Duy thì mày nên biết chuyện này!!!
- Tao không muốn nghe!!!
- Hân!…tao là bạn thân của mày…tao muốn tốt cho mày thôi!
- Nhưng giờ kể thì có ích gì nữa!!!
- Nếu như mày thích Duy thật lòng thì… mày cũng biết mày nên làm gì rồi chứ!?

- Tao…không hiểu…uhm …à…ý mày là… tao không nên bỏ cuộc mà cố gắng làm cho Duy quên My???- Hân suy nghĩ một hồi thì cũng hiểu ra ý nó.
- Ừ!- nó ừ ngay không hề do dự.
- Tao…tao không làm được!!!
- Mày cố lên! Có tao ủng hộ mày mà! Tao biết mày sẽ làm được mà!!!! Cố lên!!!- nó cầm tay an ủi Hân.
- Tao…không làm được đâu!!!
- Vậy là mày không tự tin ở bản thân mày rồi! hoặc là mày không hề thích Duy thật lòng!
- Không!…tao thích Duy là thật…và cũng không có chuyện tao không tự tin ở bản thân mình!!!
- Vậy… thì mày chứng minh cho tao thấy đi!!!
- Được rồi! Tao sẽ cho mày thấy! Tao sẽ làm được!!!- Hân đứng phắt dậy.
- Vậy mới đúng là bạn tốt của tao chứ!!!- nó ôm Hân cười tươi.

Long cũng đã bắt đầu nghi ngờ về chuyện Duy uống say, hắn rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra giữa Duy và Hân…nhưng không biết phải làm thế nào…suy nghĩ một lúc Long quyết định đi tìm nó để hỏi rõ.
Vào lớp rồi mà vẫn không thấy mặt mũi Duy đâu cả…chắc lại trốn học đi đâu đó rồi. Còn Thiên thì từ lúc thấy nó đứng bên A8 thì đã rất khó chịu rồi nhưng tới giờ vẫn chưa thấy nó vào lớp khiến Thiên càng cảm thấy khó chịu hơn.
Ra chơi
Long vội vàng chạy qua lớp nó nhưng không có nó ở lớp…thế là hắn lại vòng ra căn tin nhưng cũng không có nó ở đó…cả sân thượng cũng không…suy nghĩ một lúc Long quyết định đi ra khu vườn sau trường tìm thử.
…………………
Thiên nghĩ trong đầu rằng nó sẽ đi chung với bọn của Duy nên sang A8 tìm nó nhưng nhìn mãi chẳng thấy cái mặt cần tìm nào xuất hiện hết.
- Bạn gì ơi…cho mình hỏi có Long hay Duy ở trong lớp không vậy?- Thiên hỏi đại một HS trong lớp.
- À…Duy hôm nay không đi học…còn Long thì mới đi đâu đó mình cũng không biết nữa!!!
- Cảm ơn bạn!!!
Về lớp Thiên luôn thăc mắc không biết nó đã đi đâu, cùng với ai…nhưng cũng đáng mừng là nó không đi cùng hai tên kia. Vậy cũng yên tâm hơn được một chút.


………………
Nhìn xa xa có dáng ai đó đang ngủ trông rất quen…đúng là nó rồi…Long vội chạy tới gốc cây nơi nó đang ngủ:
- Minh!…Dậy đi!!!- Long lay lay người nó.
- ……zz……zz……
- BẢO MINH!!!…CÒN NGỦ NỮA… DẬY ĐIIIIIIIII!!!- Long ghé sát tai nó hét lên thật to.
- hơ…- nó giật mình ngồi dậy thì đụng vào đầu Long cái cốp- Anh làm cái trò gì vậy?- nó xoa xoa đầu nhìn Long tỏ vẻ khó chịu.
- Đầu cô cứng còn hơn đá nữa đó!… Làm gì mà ra đây ngủ thế?
- Ở trong lớp chán nên ra đây ngủ thôi!!! Còn anh ra đây làm gì? Hân đâu rồi???
- Cô lạ nhỉ!!! Lúc sáng tôi thấy Hân đi với cô mà giờ cô hỏi tôi Hân đâu sao tôi biết được!!!
- Lúc nãy Hân còn ngồi đây với tôi mà!!!
- Bó tay! Không biết!
Nó nhìn quanh, Hân đi thật rồi cả cặp cũng không có, chỉ có mỗi mảnh giấy nhỏ dán ở lùm cây:
“ Minh ơi! Xin lỗi…tao đi trước nha! Chuyện lúc nãy tao sẽ cố gắng…Thanks mày nhìu nha!”
- Hân đi rồi! Về lớp thôi!- nó cầm cặp lên đi được vài bước thì bị Long kéo lại.
- Cô có bị khùng không??? Lỡ cúp rồi thì nghỉ hết buổi luôn đi!!!
- Tôi…à…ừ…cũng được!!! Nhưng nghỉ rồi đi đâu???- nó tròn mắt nhìn Long.
- uhm…à…tôi có một chỗ…rất thú vị!!!- Long nhìn nó cười gian.
Nói rồi Long đỡ nó leo lên trước, sau đó nó kéo Long lên rồi nhảy qua tường. Nó ôm theo cặp với lại mặc váy nên hơi vướng viếu. Kỹ thuật leo tường của cả hai đều không tệ chỉ cần vài phút là xong nhiệm vụ trèo tường giờ chỉ còn nhiệm vụ nhảy xuống mà thôi. Nó tiếp đất cũng khá đẹp không mấy khó khăn.
……………
- taxi!!!
- Đi đâu mà phải gọi taxi thế?
- Đi rồi biết!!!- Long mở cửa xe rồi đẩy nó vào trong.
- Anh lúc nào cũng vậy!!! Làm gì mà mạnh tay thế???- nó tỏ vẻ khó chịu.
- Không đi thì thôi vậy!!!- Long nhìn nó cười thích thú.
- không…tôi đi mà!!!
Nói thì nói thế nhưng nó vẫn rất muốn biết Long đưa nó đi đâu… không biết có nên tin hắn không! Nhưng dù sao thì cũng đã đi cùng Long rồi…mặc kệ vậy…nhưng có lẽ là nó nên tin ở Long.
- Đi đâu mà xa thế???
- Sắp tới rồi!!! Rán chờ thêm chút nữa rồi sẽ biết!
- Anh không lừa tôi đi đâu đấy chứ? Khả nghi quá!!!
- Tôi đâu có rãnh…lừa cô tôi cũng có được gì đâu nào?!
- Làm sao tôi biết được anh đang nghĩ gì chứ!!!……
- Tới rồi đó!!! Xuống xe thôi!
- Đẹp thật!!! Nhưng mà…đi xa thế rồi chừng nào mới về để tôi còn xin phép dì nữa.
- Chừng nào thích thì về!!!
Nó nghe xong liền lấy điện thoại ra gọi cho dì xin ở lại một hôm với lí do là về thăm nhà bạn ở dưới quê, dì nó chẳng những không khó chịu với cái lí do ấy lại còn khuyến khích nó ở lại vài ngày nữa, dì nó đúng là một người khó hiểu………
Cốc…cốc
- Bà ơi! Mở cửa cho con!!!- Long gõ gõ cửa nhưng vẫn không thấy ai trả lời.
- Ủa…Long…về rồi hả con?
- Dạ!- Long ôm bà vào lòng.
- Không đi học hay sao mà xuống thăm bà vậy?
- Dạ…con được nghỉ học ạ!- Long cũng thấy ngại vì lại phải nói dối.
- Còn đây là…
- Con chào bà ạ!!! Con là bạn của Long!
- Thôi hai đứa vào nhà đi!
Nó đi theo Long vào nhà, bà ngoại Long xuống bếp rót nước rồi đem lên cho bọn nó.
- Cậu mợ với bé Bi đi đâu rồi mà nãy giờ con không thấy?
- À…Mấy hôm nay thằng Bi nó được nghỉ học nên cả nhà nó kéo nhau du lịch xa rồi!
- Sao bà không đi cùng với cậu mợ?
- Bà cũng lớn tuổi rồi…đi thì ai trông chừng nhà cửa!
- Dạ!
- Cháu của bà nay lớn quá…tí nữa là bà nhận không ra rồi…lần này về còn dẫn theo bạn gái nữa! Mà con tên gì thế? Nói nãy giờ mà bà chưa biết!!!- bà nhìn sang nó cười hiền.
- Dạ con tên Bảo Minh… bà cứ gọi con là Pul được rồi ạ!!!
- Ừ…trông cũng xinh xắn quá! Nhưng bà nhìn Pul thấy giống thằng Duy quá!
- Pul là em họ của Duy đó bà!
- À…Lúc đầu nhìn bà còn tưởng Pul là em sinh đôi với Duy đấy!!! - từ lúc nó và Long về bà cười nhiều hơn hẳn.
- Bạn gái con xinh bà nhỉ?- Long cười toe toét.
- Ừ…xinh!!!- bà nhìn sang nó cười mãn nguyện còn Long thì cười thích thú.
- Bà ơi…con…không phải bạn g…- nó chưa kịp nói hết câu thì bị Long chặn họng.
- Bà ơi con đói bụng quá…có gì ăn không bà???- Long quay đi chỗ khác để tránh ánh nhìn “thân thiện” mà nó dành cho Long.
- Bà đang tính đi chợ! Hai đứa đợi bà xíu…
- Thôi bà… để con với Pul đi cho!
- Ừ cũng được! Hai đứa đi nhớ về sớm!!!
Khoảng 10’ sau nó và Long có mặt ở chợ. Nãy giờ đi với nhau mà nó không nói tiếng nào làm Long thấy khó chịu. Nó đang bận suy nghĩ về một thứ gì đó… liên quan đến người đang đi cạnh nó nãy giờ. Nó thắc mắc không hiểu sao Long lại nói với bà nó là bạn gái hắn…có lẽ là muốn bà vui nên nói thế!
- Pul!…làm gì mà im lặng thế??? Giận tôi hả?
- Tôi làm gì dám giận anh!!! Mà này… anh đến đây nhiều lần lắm hả?
- Ừ…nhưng cũng lâu rồi tôi không về thăm ngoại nên lần này sẵn lúc rãnh rỗi thì về luôn!
- Cúp học mà bảo là rãnh rỗi à!…
- Chính vì cúp học nên mới rãnh!
- Anh có hay đi chợ như thế này không???
- Không! Lâu lắm rồi tôi mới được đi chợ đó! Lúc trước tôi thường đi với mẹ tôi…- giọng Long buồn hẳn đi.
- Thế mẹ anh đâu rồi?
- Mẹ tôi mất năm tôi lên 12.
- Tôi…xin lỗi! Tôi không nghĩ là anh có hoàn cảnh như vậy!- nó nhìn Long mà thấy buồn theo.
- Không sao! Tôi quen rồi!- Long cười cố tỏ ra như không có gì.
- Tôi thấy rất lạ…nói thật thì…ngay lần đầu gặp anh…tôi thấy ghét anh vô cùng! Một con người kiêu ngạo…làm người khác bực bội đến nỗi tôi muốn đạp cho anh mấy đạp mới hả dạ!
- Tôi cũng có ưa gì cô đâu! Ngang tàng…chanh chua…đanh đá…nói chuyện thì chẳng giống ai, tính tình thì như con trai!
- Có cần phải nói quá thế không??? Tôi đâu có đến nỗi như thế?- nó trợn mắt nhìn Long.
- Sao lại không? Tôi nói đúng mà!- Long cười trêu nó.
- Không nói với anh nữa!!!
- Cô sang kia mua con gà…còn tôi thì đi mua một ít rau! Mua xong quay lại chỗ này nhé!!!
Nó đi loanh quanh một lát thì cũng tìm được chỗ có thịt gà. Nó nhìn mãi mà không biết nên chọn con nào…con nào trông cũng ngon cả…thôi lấy đại vậy.
- Cô ơi! Lấy cho con con gà này đi! Bao nhiêu vậy cô?
- 120k
- Cám ơn cô!
Mua xong nó quay lại chỗ lúc nãy đợi Long nhưng đứng gần 15’ rồi mà không thấy bóng dáng Long đâu…nó thấy bực bội vì phải đợi ai đó lâu như thế.
Long suy nghĩ mãi nhưng vẫn không biết nên ăn rau gì…đi hết một vòng chợ cuối cùng Long cũng mua đại một ít nấm rơm và một số loại rau khác với một ít thịt bò và quay lại chỗ lúc nãy thì thấy nó đã đứng đó chờ sẵn.
- Hù!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc