Tôi Muốn Gặp Lại Anh - Chương 02

Tác giả: Muối


Duy suy nghĩ một hồi nhưng không biết trả lời Hân làm sao đành nói đại vậy!- Lâu! … Tính ra cũng rất lâu đó!!!
- Thôi tới nhà Hân rồi! Cám ơn Duy đã đưa Hân về!- Hân leo xuống xe rồi tạm biệt Duy.
Duy quay đầu xe và chạy về nhà.
Hôm sau khi vào lớp Hân giật bắn người khi thấy Long và Duy đang ngồi trong lớp, Hân không biết là mình lại học chung lớp với hai tên kia. Không riêng gì Hân cả Long và Duy cũng ngạc nhiên khi thấy Hân đang hiện diện trong lớp mình.
Duy thấy vậy liền tới chỗ Hân hỏi chuyện:
- Ủa! Hân học lớp này hả? Vậy mà Duy không biết!- Duy cười cười với Hân.
- Ừh… Hân cũng không ngờ là mình học chung lớp với Duy đó!- Hân đáp lại nụ cười của Duy bằng một nụ cười khẽ nhưng cũng làm cho Duy có chút xao xuyến.
- Học chung lớp vậy cũng vui vui!- Duy lúc nào cũng vậy trên miệng luôn nở nụ cười baby làm bao nàng chết mê chết mệt.
- Uhm… Long với Duy hình như thân lắm hả?
- Ừh là bạn từ lúc còn khóc nhè!…thôi chết rồi!…
- Có chuyện gì hả?
- Duy phải sang lớp Pul một xíu không thôi ra về nó giết Duy luôn áh!- Duy nói xong chạy về học bàn lôi ra quyển truyện rồi vội vàng chạy sang lớp nó. Một lúc sau mới thấy Duy mò về lớp, Long không tha cho Duy liền hỏi ngay:
- Mày làm gì mà chạy như thằng khùng vậy?
- Tao quên đưa quyển truyện cho con Pul nên qua đưa cho nó!
- Thì để ra chơi đi cũng có sao đâu mà!!!
- Đợi tới ra chơi chắc về nó giết tao luôn á!
- Duy nhà ta cũng dại gái gớm nhỉ?- Long cười toe toét.
- Thôi mày ơi! Ai thì tao không sợ chứ nhỏ Pul thì có cho tiền tao cũng không dám chọc nó!
- Mày với nó… mà thôi…- Long muốn hỏi Duy về chuyện của Duy với nó nhưng lại thôi.
“Không lẽ nó quen con nhỏ đó thiệt hả ta? Trước giờ có thấy nó quan tâm ai vậy đâu! Mình thấy nhỏ đó có gì hay ho đâu mà… nói chuyện thì xấc láo, ngang ngược…thấy ghét!!!”- Long nhìn Duy mà suy nghĩ không biết thằng bạn mình nó bị cái gì mà mê mẩn con nhỏ đó đến vậy mà càng nghĩ tới nó hắn lại càng thấy tức hơn.
Bên lớp nó.
- Minh ơi cho Thiên coi chung sách với nha!- Thiên lấy hết can đảm để mở lời với nó.
- Ừh… mà làm gì ngày nào cũng không đem sách vậy?- nó có vẻ khó chịu.
- Thì… tại Thiên quen rồi!!!- Thiên cười hòa với nó.
- Lần này nữa thôi đó nha!
- Biết rồi mà mai Thiên đem sách theo là được chứ gì!
Nó thấy Thiên cũng đáng yêu nhưng hình ảnh ngày mà Thiên từ chối nó vẫn không thể nào thoát khỏi trong tâm trí nó. Nó tự nhủ là không được gần gũi với Thiên vì nó sợ sẽ lại bị hắn chinh phục mất nên nó cứ cố tỏ ra lạnh lùng với Thiên nhưng không vì thế mà làm Thiên nản chí, hắn lại càng muốn tiếp xúc với nó nhìu hơn và muốn biết tại sao nó lại lạnh lùng và khó chịu đến thế!
Còn Hân thì ngồi học mà tâm trí để ở đâu đâu. Hân lúc nào cũng nghĩ về Duy mặc dù chỉ ngồi cách nhau có vài bàn thôi nhưng Hân vẫn muốn quay xuống nhìn Duy nhưng lại không dám. Nhưng nhớ tới nó Hân lại thấy có chút buồn buồn vì Hân luôn nghĩ nó là bạn gái của Duy. Nhưng mà lỡ thích Duy rồi làm sao đây?
Ra chơi Duy và Long cùng xuống căn tin, Duy định rủ Hân đi cùng nhưng Hân đâu mất tiu rồi. Đi ngang lớp nó thấy nó đang nói chuyện với Hân Duy gọi nó và Hân cùng đi luôn. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
- Pul! Hân! Đi xuống căn tin không?
- Ừh tao với Hân cũng đang định đi. Đói bụng sáng giờ rồi nè!
- Ủa sáng tao nhớ mày ăn rồi mà!- Duy nhìn nó thắc mắc.
- Thì giờ đói nữa rồi được chưa?
- Đúng là heo có khác!- Long nói nó mà nhìn sang hướng khác, trên môi nở nụ cười thích thú.
- Thằng kia! Nói ai heo đó?- Nó nghe thấy vậy khó chịu hỏi lại liền.
- Ai cho you gọi tôi là thằng hả???
- Tôi thích thế đấy!!!!
- Nhìn bề ngoài you như thế mà không ngờ lại bất lịch sự như vậy!!!- Long biết có cãi tiếp với nó cũng vô ích nên chơi chiêu khích tướng may ra thì có hiệu quả.
- You…!- nó tức quá không biết nói gì đành ngậm ngùi đổi cách xưng hô với hắn.
- Cô bạn! Không nên tức như thế đâu… có hại cho sức khỏe đấy!!! Nhất là giống heo đấy!!!
- Hừ…anh bạn nói ai heo đó???
- Nói ai thì người đó tự biết!!!
- Ý anh là…nói tôi đó hả?
- Không biết! Nhưng mà thấy cô cũng giống giống!- Long cười đắc chí khi thấy vẻ mặt đang nóng bừng của nó.
- Anh…anh…còn đỡ hơn cái thứ mỏ nhọn như anh!- nó tức quá nói đại chứ thật ra “mỏ” Long không có nhọn.
- Tôi mà mỏ nhọn hả? Cô nhìn lại mình đi.
- Tôi sao nào? Đúng là cái đồ mỏ nhọn nói nhiều!
- Còn hơn cái thứ heo lai rùa như cô!
- Tôi còn nhanh nhẹn hơn anh đó!
- Chưa biết chắc àh nha!- nói xong Long vội chạy về phía trước.
- Thử coi!- Nó cũng chạy theo Long xem ai nhanh hơn
- Hân thấy Minh với Long giống con nít quá! Lúc nào cũng cãi nhau được hết!!!- Hân nhìn nó và hắn cười cười.
- Ừh hai đứa nó chẳng khác gì trẻ con… Nhìn bọn nó kìa!… haha…Cứ như hai đứa khùng ấy!!! haha!- Duy cười to khi nhìn thấy nó và Long cứ hết đứa này chạy lên rồi tới đứa kia chạy lên trước.
Sau một hồi chạy đua nó cũng tới sau Long (nó con gái mà sao chạy lại hắn chứ). Nó tức tối khi thấy vẻ mặt đắc thắng của Long. Hai đứa nó lại giành nhau cái ghế. Trong căn tin có phải chỉ có mỗi một cái ghế đâu mà nó với Long lại tranh giành quyết liệt với nhau một cái ghế như thế. Nó thấy mình yếu thế nên không giành với Long nữa nó lấy cái ghế bên cạnh rồi ngồi xuống. Long cười hớn hở khi cái ghế đã trong tay mình. Long vừa ngồi xuống thì nó giơ chân đá cái ghế ra làm hắn có một màn tiếp đất rất ư là đẹp mắt. Hai chân Long giơ lên trời còn hai cù chỏ tay thì chống xuống đất, vì quá bất ngờ với lại đau quá nên Long không kịp đứng dậy mà nằm một đống dưới đất.
- Trước giờ không được nằm dưới sàn hay sao mà giờ nằm dưới đó luôn vậy?- nó cười khoái chí.
- Cô được lắm!- Hắn lồm cồm bò dậy.

- Anh quá khen rồi!- nó cứ mãi ngồi cười hả hê.
Hắn tức khí mặt hầm hầm đi tới chỗ nó, hắn nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nó. Nụ cười trên môi nó vụt tắt khi phát hiện ra ánh mắt sát khí mà hắn đang dành đặc biệt chỉ riêng cho nó mà thôi. Nó định chuồn nhưng không kịp rồi. Lúc này mặt hắn với nó chỉ cách vài cm, chỉ cần nhút nhích một chút thôi là…mặt chạm mặt…mũi chạm mũi…môi chạm môi (nhưng chưa có thứ gì chạm nhau cả ngoài hai ánh mắt sát khí như thiêu cháy cả cái căn tin trường đang chiếu tilade vào nhau). Long từ từ giơ nắm đấm lên. Nó hơi sợ sợ vì không biết hắn định làm gì. Cùng lắm là sưng mặt thôi chứ gì. Đâu đó có tiếng đám học sinh bàn tán:
- Con nhỏ đó cũng lớn gan nhỉ? Dám chọc giận anh Long luôn!- NS1
- Ừh mà bị vậy là đáng!- NS2
- Tui thấy nhỏ đó cũng được mà! Đâu đến nỗi nào!- thằng con trai khác lên tiếng.
- Không dám đâu ông nội! Mà nó định làm loạn ở đây àk?- NS3
- #&%*%$*(
Nó khó chịu vì phải đứng sát nhau như thế này mà hắn muốn đấm thì đấm đi sao cứ đứng im mãi thế nó liền đẩy hắn ra nhưng hắn mạnh quá! Lúc này Duy và Hân cũng vừa tới.
- Ủa căn tin bữa nay sao đông vậy?- Hân thắc mắc nhìn Duy
- Duy cũng không biết nữa! Mà sao tụi con gái bu đông lại một chỗ chắc là có phi vụ gì đây!- Duy nhanh chân chen lại chỗ đang ồn ào đó.
- Long! Pul! Hai đứa mày làm cái trò gì vậy?- Duy chạy tới đẩy cả hai ra.
- Minh với Long có gì từ từ nói làm gì mà động tay động chân thế!- Hân cũng lôi nó ra rồi đẩy nó nồi xuống ghế.
- Tụi mày làm gì mà ra nông nỗi này vậy?- Duy hết nhìn nó rồi lại nhìn Long.
- Minh! Sao lúc nãy tao thấy mày với Long còn giỡn với nhau vui vẻ lắm mà!- Hân nhìn nó khó hiểu
- VUI VẺ?- nó và Long đồng thanh rồi quay sang nhìn nhau khó chịu.
- Bộ… không đúng sao?- Hân có vẻ hơi sợ khi thấy cả 2 lớn tiếng như thế.
- Thôi kể tao nghe coi Long. Tao mà không tới kịp chắc mày định đánh Pul rồi hả?
- Ai nói với mày là tao định đánh nó?- Long bực mình.
- Chứ sao? Tao thấy là vậy mà?!!
- Tao chỉ định dọa nó thôi chứ tao mà lại ra tay với loại con gái chân yếu tay mềm này hả?
- Tôi mà là loại con gái chân mềm hả?- Nó liếc Long đến nổi con mắt muốn lọt tròng ra ngoài.
- Chứ còn gì nữa!!!- Long tuy nói thế nhưng mà lúc nãy công nhận nó cũng mạnh gớm.
- Anh căn cứ vào đâu mà nói tôi vậy hả?- nó tức tối nhìn Long như muốn đạp cho hắn mấy đạp.
- Không cần biết! Giờ tôi thích nói vậy đó! Cô định làm gì tôi nào???- hắn cười nham nhỡ càng làm nó tức hơn.
- IM ĐI!!!- nó bực bội vì bị người khác nói là chân yếu tay mềm.
- Không im thì sao nào! Tôi có miệng thì tôi nói!!!- Long cố tình chọc cho nó tức điên lên thì mới vừa lòng.
- KHÔNG IM PHẢI KHÔNG????- nó giận dữ đứng phắt dậy- Vậy nói tiếp đi đồ mỏ nhọn nói nhiều!- nó hạ giọng rồi ngồi xuống quay mặt đi chỗ khác.
- Thôi mệt quá! Tụi bây không cãi nhau là không chịu nổi hả?- Duy bực mình quát nó và Long.
- Thôi giờ nói vô vấn đề chính đi! Mà sao Minh với Long lại nóng nảy thế?- Hân giờ mới có cơ hội để lên tiếng.
- Có gì đâu! Chỉ tại có ai đó nhỏ nhen… để ý chuyện nhỏ mà trả thù thôi!- nó nói khích Long.
- Cái gì mà nhỏ nhen? Cô làm tôi té xuống đất rồi còn nói nữa hả?- Long tức tối phân bua.
- Ai bảo anh dành ghế với tôi làm gì? Có cái ghế mà cũng dành không nhỏ nhen thì là rộng lượng hả?
- Tôi… tôi…thì…
- Tôi cái gì mà tôi! Nhỏ nhen thì nhận đi còn giải thích gì nữa!!!- nó lè lưỡi trêu hắn.
- Hahaha…… Có vậy mà tụi bây đòi đánh nhau đó hả? hahaha…- Duy cười khoái chí khi biết được nguyên nhân mà tụi nó phải động tay động chân như thế chỉ đơn giản như vậy thôi.
- VUI QUÁ HA?- Nó với hắn đồng thanh quát Duy.
- Thôi tao về lớp trước!- nó đứng lên một mạch về lớp.
- Tao cũng về lớp luôn đây! Cứ ngồi đó mà cười cho dẵ đã vào!!!! Chán mày quá!- Long khó chịu đứng lên thẳng cẳng về lớp.
- Duy này! Tự nhiên cười làm gì hai đứa nó giận rồi kìa!- Hân nhăn mặt với Duy.
- Duy có biết tụi nó vậy đâu…mà tại Duy thấy chuyện nó có gì đâu mà tụi nó lại xung đột như thế…nên Duy mới mắc cười thôi mà…- Duy xụ mặt xuống
- Thôi tụi mình cũng về lớp đi!!!
- Ừh!- giọng Duy yếu xìu, nét mặt buồn hiu.
Vào lớp nghe những học sinh khác bàn tán về chuyện của nó Thiên cũng hơi lo cho nó nên định hỏi nhưng lại thôi vì nhìn mặt nó lúc này cứ như là bom nổ chậm, ai mà dám đụng vào, mắc công lại bị **** oan mạng nữa. Nó ngồi học mà cứ rủa thầm Long, còn Long thì ngồi trong lớp cứ hắc xì liên hồi đến nỗi cái mũi sưng cả lên mà không biết lý do tại sao.
Ra về Duy hớn hở rủ tụi nó đi ăn kem để Pul zới Long làm lành nhưng đâu dễ dàng như thế khi cả hai đang còn trong cơn giận.
- Long ơi!... ra về đi ăn kem nha!- Duy cười tươi.
- Mày đi một mình đi! Tao không rãnh!- Long từ chối thẳng làm Duy hụt hẫng
- Ừh vậy thì thôi……
……………
- Pul rãnh hok đi ăn kem nha!- Duy nhìn nó cười ngây thơ.
- Mày suốt ngày chỉ có ăn với uống!- nó thì đang bực bội mà Duy thì lúc nào cũng cười được.
- hìhì……- Duy cười tít mắt- Đi Đi Pul!- Duy làm nũng với nó.
- Không! Tao về nhà!!!- Nó dứt khoát đẩy tay Duy ra.
- Ừh vậy thì thôi……- Mặt Duy bí xị.
- Thôi kệ vậy! Chắc tụi nó còn đang bực bội nên để lúc khác sẽ tốt hơn!- Hân an ủi Duy.
- Mặc kệ! Tụi nó không đi thì Duy với Hân đi! Có sao đâu! Đi thôi!- Duy kéo Hân đi.

- Từ từ thôi! Duy thả ra Hân tự đi được mà!- Mặt Hân đỏ ửng lên.
- Xin lỗi… Hân!- Duy thả tay Hân ra mà mặt cũng đỏ lên vì hành động quá trớn của mình vừa rồi.
- Uhm… không sao… mà Duy… thấy khó chịu hả?- Hân ấp úng hỏi Duy.
- Đâu có!… mà… cũng có chút chút!- mặt Duy buồn buồn.
- Hân thấy thắc mắc một chuyện……- Hân nhìn Duy như đợi câu trả lời từ Duy.
- Chuyện gì Hân nói đi!
- Sao Duy với Minh… nói chuyện với nhau lại xưng mày tao…mà không xưng khác?
- Cũng quen rồi! Tại tính Pul nó vậy, Duy có kêu nó sửa lại cách xưng hô rồi đó chứ mà nó có chịu đâu nào!- Duy thản nhiên trả lời mà không để ý là Hân đang buồn buồn!
- Uhm……
- Có chuyện gì buồn hả Hân?- Duy thấy thái độ Hân hơi lạ nên hỏi.
- Đâu có gì đâu!- Hân cười gượng.
……………
Nó thì hậm hực về nhà mà chẳng nói tiếng nào làm dì nó thấy lạ lạ.
Long cũng chẳng hơn gì nó về đến nhà là hắn lên thẳng phòng ngủ luôn.
Nó đã suy nghĩ kỹ, tại sao lại phải tức tối vì một thằng như Long chứ, vô bổ!!!! Hôm sau nó đến lớp với bộ mặt tươi rói.
Thấy nét mặt hớn hở của nó Thiên liền hỏi nó:
- Minh! Hôm qua có chuyện gì mà nhìn Minh có vẻ khó chịu vậy?
- Không có gì chỉ cãi nhau với một thằng chạm dây thôi mà!- nó cười cười.
- Vậy mà Thiên cứ tưởng chuyện gì! Tối nay Minh có rãnh hok?
- Minh cũng chưa biết nữa!
………………
Thiên cảm thấy vui vui vì nó không còn lạnh lùng với mình nữa. Thiên cảm thấy nó rất thú vị, Thiên muốn tìm hiểu nó, một con người khó hiểu.
Nó suy nghĩ một hồi rồi cũng đồng ý tối nay sẽ đi cùng Thiên, ở nhà cũng chẳng làm gì hết, chiều nay cũng không phải đi học thêm thôi đi với Thiên cũng không sao.
Ra chơi không thấy Duy qua tìm nó như mọi ngày nó cũng thấy đỡ mệt mỏi. Cũng tại Duy mà nó cãi nhau với tên nhỏ nhen ấy. Nó đâm ra tức khi tự nhiên lại nhắc tới Long. Còn Long thì nằm trong lớp ngủ một giấc. Duy biết nó và Long đang “giận” nhau rủ đứa này mà không rủ đứa kia thì không được, tốt nhất không rủ đứa nào hết. Nhưng đi một mình thì buồn!
- Hân ơi ra căn tin vơi Duy nha!- Duy nhìn Hân đang chép bài đợi câu trả lời.
- … đợi Hân một chút!- Hân dọn dẹp sách vở rồi xuống căn tin cùng Duy.
Trong mắt Duy thì Hân là một cô bé đáng yêu, tốt bụng lại rất biết cách an ủi rồi người khác. Còn với Hân không chỉ đơn giản như Duy, Hân dành cho Duy một tình cảm đặc biệt nhưng Hân nghĩ là Duy thích Minh nên không dám bày tỏ tỉnh cảm của mình.
Cứ như thế một tuần trôi qua mà nó không gặp cái bản mặt đáng ghét của Long nữa. Nó cũng thấy thoải hơn. Nhưng nó lại bực là sao Hân lại có thể mất tích một cách lạ lùng như thế nhỉ? Chắc là lại đi cùng Duy suốt rồi! Hân thiệt là… trọng sắc quên bạn mà! Nhưng nó cũng thấy vui vì nếu như Duy với Hân có thể thành một cặp.
Nó mệt mỏi trở về nhà cũng như thường ngày nó chào dì rồi lên phòng. Ngủ một giấc dậy nó định xuống tìm gì để ăn cho đỡ đói rồi đi học thêm thì nó thấy Hân đang ngồi ở phòng khách. Cả hai đều ngạc nhiên nhìn nhau. Hân bỡ ngỡ nhìn nó.
- Ủa Hân đến chơi hả? Cả tuần rồi không thấy mặt mũi mày đâu hết!- nó cười tươi rói.
- …uhm… ừ… tại tao bận chút việc!!!- Hân cười gượng đáp lại nó trong lòng Hân lúc này có chút gì đó xót xa khi thấy sự hiện diện của nó trong nhà Duy.
- Thôi mày ngồi chơi… tao đi trước nha!- Nó nói rồi quay đi, không lẹ là trễ học mất.
- Ừh!- Hân cười với nó nhưng trong lòng rất buồn.
Hân đang thắc mắc là không biết nó làm gì ở đây, không lẽ nó với Duy thân tới mức nó thường xuyên đến nhà Duy chơi sao? Hàng ngàn câu hỏi đang nhảy múa trong đầu Hân.
- Ủa nãy Hân nói chuyện với Pul hả?- Duy từ trong đi ra với hai cốc nước trên tay.
- Ừh!
- Sao Hân buồn vậy? Có gì không vui hả?
- Đâu có! Nhưng sao không thấy pa mẹ Duy đâu hết vậy?
- À… pa mẹ Duy ly dị từ lúc Duy mới 8 tuổi, Duy ở với dì Lan, dì Lan thương Duy như con ruột vậy… nên Duy rất thương dì và biết ơn dì rất nhiều.
- Vậy là Duy sống xa pa mẹ lâu rồi nhỉ? Duy không nhớ họ sao?- Hân nhìn Duy với ánh mắt thông cảm.
- Nhớ thì được gì chứ… thỉnh thoảng cả hai vẫn gọi hỏi thăm Duy… nhưng… Duy không hề cảm nhận được tình thương từ họ. Họ chỉ biết có tiền mà thôi…lúc nào cũng hỏi Duy có đủ tiền xài không… chứ chẳng hề hỏi xem Duy sống như thế nào học hành ra sao cả!!!- mặt Duy đỏ dần lên.
- Xin… lỗi!- Hân nhìn Duy mà đau lòng.
- Tại sao Hân phải xin lỗi? Hân có lỗi gì đâu!
- Không! Chỉ tại… Hân không nên nhắc lại nỗi đau của Duy thôi!
- Không sao đâu… Duy cũng quen rồi!- Duy cười cho Hân thấy Duy không hề đau chút nào cả nhưng trong lòng vẫn rất hận!
- Dì Lan nhìn cũng còn trẻ nhỉ? Hân chuyển đề tài.
- Ừ! Dì mới 25 tuổi thôi không trẻ sao được!- Duy cười tinh nghịch.
- Vậy dì bằng tuổi anh của Hân… nhưng dì còn trẻ thế mà sao Duy gọi bằng dì?
- Tại dì là em ruột của mẹ Duy mà!
- Àh…- Hân gật gù vì đã hiểu ra được cái thắc mắc từ nãy đến giờ.
- Thôi chết! Hân phải về rồi! Không là mẹ Hân giết Hân luôn đó!- Hân hốt hoảng nhìn đồng hồ.
- Ừh vậy để Duy lấy xe đưa Hân về!!!
……………………………
Về đến nhà Hân lặng lẽ trở về phòng. Thật ra Hân chỉ lấy cớ để về sớm thôi… Hân không muốn Duy biết Hân thích Duy. Hân mệt mỏi nằm phịch lên giường rồi suy nghĩ lung tung.
“Mình sao vậy nhỉ? Không lẽ mình thích Duy?... Nhưng Duy chỉ thích nhỏ Minh thôi… Duy cũng từng nói với mình vậy mà!... nhưng tại sao mình lại thấy buồn quá! Hân ơi là Hân mày tỉnh lại đi!!!”- Hân vừa suy nghĩ vừa đưa hai tay lên ôm đầu.

Sáng hôm sau vừa bước vào lớp nó đã thấy Hân đứng trước cửa đợi. Nó hớn hở chạy đến chỗ Hân nhưng Hân không cười với nó, nhìn mặt Hân lúc này rất nghiêm túc nên nó thấy hơi lạ.
- Hân! Sao tự nhiên đứng đây mà mặt mày nhăn nhó vậy?
- Tao… tao… có chuyện muốn hỏi mày!- Hân nhìn nó ấp úng.
- Có chuyện gì thì hỏi đi!- nó thản nhiên.
- Mày… mày với Duy thật ra là… là… quen nhau lâu chưa?- Hân không dám nhìn nó mà quay đi chỗ khác.
- Lâu rồi! Nhưng sao thế?- nó thắc mắc nhìn Hân.
- À không... không có gì!
- Mày có chuyện gì phải không? Tao thấy mày lạ lắm!
- Không có gì thật mà!- Hân chối phắt.
- Mày không nói phải không?- Nó hăm dọa Hân.
- tao…tao… khó nói quá!!!- Hân hết chịu nổi đứng dậy định bỏ đi nhưng bị nó kéo lại.
- Tao với mày bạn bè mà có gì khó nói chứ?
- Mày có thích Duy không?- Hân lấy hết can đảm hỏi thẳng nó.
- ………
- Sao mày không nói?
- Tao không hiểu ý mày!... thích hay không là sao? - nó ngơ ngác nhìn Hân.
- Thì mày nói đi! Có hay không?
- … không biết nữa! nhưng sao tự nhiên mày lại hỏi thế?
- Duy rất thích mày! Cũng phải thôi! Mày là bạn gái Duy mà! Nhưng sao mày không nói tao biết!- Hân có vẻ buồn kèm theo chút bực bội.
- Ai nói vậy? Tao có phải bạn gái nó đâu mà nói gì với mày chứ!!!- nó ngơ ngác nhìn Hân mà chẳng hiểu Hân đang nói cái gì nữa.
- Vậy sao hôm bữa mày nói với Long đó… mày nói mày là bạn gái Duy…với lại hôm qua tao thấy mày ở nhà Duy nữa… nên tao nghĩ vậy!- Hân ngại ngùng giải thích.
- Trời ơi!… Tao chỉ chọc tức tên đó thôi!...Vậy mà mày cũng tin nữa hả?- Nó vừa nói vừa cười sặc sụa.
- Ai biết! Vậy là mày không phải bạn gái của Duy… nhưng mày… có thích Duy hay không?
- Thích gì mà thích! Nó là anh họ tao đó!- nó vẫn chưa nín cười được khi phát hiện ra một điều không nên biết đó là…hình như Hân thích Duy!!!!
- Anh họ?- Hân la lên
- Mày làm gì mà la to thế? Muốn cả cái trường này biết tao là em họ nó hả?- nó lấy tay bịt mồm Hân
- Sao mày không nói tao? Mà mày dọn lên ở nhà Duy luôn hả?
- Ừ ở lâu rồi…
- uhm………
- Mày thích Duy phải hok?- nó nhìn Hân cười tinh nghịch.
- tao…tao…sao mày biết?- Hân đỏ mặt cuối xuống
- Minh mà! Chỉ cần nhìn thôi là biết mày thích nó rồi!
- Xạo quá đi mày!
- Được rồi! Tao sẽ giúp mày! Nhưng mày không được kể ai nghe chuyện tao là em họ của Duy, mắc công mấy nhỏ trong trường lại kéo tới hỏi thăm tao này nọ về Duy nữa! Thằng đó nhiều gái theo lắm!
- Ừh biết rồi mà!!!!
- Nhưng mà… còn có chuyện này… tao muốn nói mày biết!- mặt nó buồn buồn làm Hân cũng hồi hợp.
- Chuyện gì mày mau nói đi!- Hân nôn nóng hối nó.
- Thì là…
Reng reng!
- Thôi vào lớp rồi về lớp thôi! Để bữa sau tao kể cho nghe!- Nó kéo Hân đứng dậy
- Ừh!- Hân hơi tiếc nhưng cũng phải chấp nhận không thôi là tiêu với ông thầy dạy văn.
……………
Vào lớp Hân nhìn Duy với ánh mắt chứa chan tình cảm rất khác với mọi ngày làm Duy có cảm giác ngại ngại.
Còn Long thì thấy lạ là trong khi nó là bạn gái của Duy nhưng lại thấy Duy đi cùng Hân nhiều hơn, thấy Duy cũng rất quan tâm nó… nhưng cái kiểu quan tâm đó hơi lạ… nó không giống như là quan tâm bạn gái…còn đối với Hân thì…khác hơn một chút…
- Tao thấy… mày có gì đó lạ lạ…
- Lạ gì mày???- Duy thắc mắc nhìn Long
- Tao không hiểu… thật ra là mày…mày là bạn trai của nhỏ Minh khùng đó nhưng mà… sao tao thấy mày quan tâm Hân hơn…- Long cố gắng nói hết ra.
- Có gì đâu! Tao với Hân chỉ là bạn thôi! Tại mày với nó không chịu đi cùng, tao đi với mày mà không rủ nó thì nó giận mà đi với nó thì mày lại giận…đi với cả hai thì lại càng không được…nên tao đi với Hân cũng là chuyện thường tình.- Duy bình thản giải thích.
-… nhưng mà…tao… mà thôi!- Long định nói gì đó nhưng lại thôi.
………………
- Bảo Minh lên dò bài……- tiếng cô dạy Văn vang lên nhẹ nhàng nhưng lại là một áp lực lớn với nó.
Nó từ từ đi lên bảng, nét mặt khá lo lắng…đứng một hồi nó cũng trở về chỗ với nét mặt không mấy tốt, nhìn nó thì cũng biết kết quả là gì rồi!…Nó không thuộc bài vì hôm qua buồn ngủ quá nên chưa kịp học… Xui thật! Mấy bữa trước thuộc bài thì không dò hôm nay chỉ quên thôi mà bà đó lại gọi nó lên! Nó nằm dài lên bàn Thiên gọi nó mấy tiếng nhưng không thấy nó trả lời… Thiên cũng hơi lo nhưng Thiên lại không muốn làm phiền nó. Chắc là nó đang rất khó chịu…
Ra chơi
Nó đang ngồi thơ thẩn với quyển truyện trên tay thì có một bạn trong lớp bước đến chỗ nó:
- Minh ơi có ai tìm bạn kìa!
-… Ừh… cảm ơn…- nó bỏ quyển truyện xuống rồi đi ra trước cửa.
Nó lóng ngóng nhìn quanh nhưng không thấy ai, nó đang định đi vào trong lớp thì… có một bàn tay lôi nó đi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc