Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử - Chương 27

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh


Quyên Tử xấu tính nhìn Tả Hồng đột nhiên giống bị sấm sét giáng xuống đầu, trong nháy mắt hóa đá, nhìn chằm chằm bụng Quyên Tử không nháy mắt, giống như muốn xuyên qua cái bụng trực tiếp nhìn vào bên trong..
Sau hơn nửa ngày anh mới hồi phục lại tinh thần:
“Cái đó…….. Ừm! Danh sách tiền viện phí, phí giải phẫu……..cái đó…….”
Lời nói của Tả Hồng lắp ba lắp bắp không hề mạch lạc, cố gắng mấy lần nhưng cũng không nói rõ, trong đầu nghĩ lại lời nói vừa rồi của Quyên Tử, lập tức trừng mắt:
“Em dám, em dám để cho người khác làm cha đứa bé, anh…anh…”
“Anh làm sao nào?”
Quyên Tử nhìn anh chằm chằm hỏi ngược lại, Tả Hồng cúi đầu hung hăng hôn cô, nụ hôn này kịch liệt triền miên, mang theo ý muốn vui mừng của người được làm cha, đến tận khi hai người không thở nổi, Tả Hồng mới vui vẻ thả cô ra, nhỏ giọng nói:
“Trừ phi anh chết, nếu không, vĩnh viễn không thể nào có chuyện như vậy xảy ra, bây giờ có phải em nên giải thích cho anh một chút chuyện xảy ra trên báo chí, anh không nghĩ đó là ảnh có thể photóhop”
giọng nói của Tả Hồng giống như vừa uống phải mười bình dấm, oán khí ngất trời. Quyên Tử chợt nhớ tới cái gì, đưa tay hung hăng nhéo một cái trên eo anh, Tả Hồng ai ui hét lên thảm thiết.
“Em còn chưa có hỏi anh đấy? Là anh tự mình tố cáo bản thân trước, qua báo chí anh có bao nhiêu phụ nữ hả?”

Quyên Tử hừ một tiếng, đẩy anh đi ra ngoài, Tả Hồng vội vàng đi theo, Quyên Tử từ dưới bàn uống trà lấy ra một xấp tờ báo, vứt trên mặt bàn, cầm lên một tờ phía trên, , phát ra mấy tiếng chậc chậc:
“Nhìn ở góc độ này, thật là chụp đẹp quá rồi, hừ! Ghê tởm chết mất”
Càng nghĩ càng giận, Quyên Tử lúc này mới phát hiện, tại sao mình lại dễ dàng làm lành với anh như vậy, người này đúng là cái đồ ngựa đực, hoa hoa công tử, căn bản không phải người tốt lành gì, Quyên Tử mở cửa:
“Biến, bây giờ lập tức cút”
Tả Hồng dĩ nhiên không thể nào biến rồi, vất vả lắm mới hòa hảo lại được, anh cười ha ha hai tiếng đóng của lại:
“Em nhỏ giọng một chút, nơi này cách âm không tốt, nếu để cho hàng xóm nghe được ảnh hưởng không hay”
Quyên Tử liếc anh một cái:
“Anh đêm qua lúc đập cửa thế nào không nghĩ đến chuyện ảnh hưởng không tốt đi”
Tả Hồng ôm eo cô, vất vả giơ cánh tay bị thương lên:
“Anh thể, những cô gái này, anh chỉ tìm đến để chọc giận em, một người cũng không đụng đến, nhiều lắm chỉ là hôn một cái, hơn nữa cũng không có vươn đầu lưỡi (Ặc ặc, anh ghê quá), nếu như anh mà nói sai một câu, chết cũng không được tử tế”


Quyên Tử mặc kệ anh:
“Không vươn đầu lưỡi cũng là hôn, để em tìm Triệu Hành lại cũng hôn một cái, như vậy chúng ta mới tính là huề nhau”
“Em dám”
Sắc mặt Tả Hồng biến đổi, nhưng thấy sắc mặt Quyên Tử, lại vội vàng im lặng, nhìn qua có vài phần tức cười, Quyên Tử nhìn anh, đạp một cái:
“Cút vào đánh răng, trong vòng một tiếng, nếu không về sau không cho hôn em”
Tả hồng giơ giơ tay”
“Được, được, anh đi đánh ngay đây còn không được sao?”
Tả Hồng thật sự nghiêm túc đi đánh răng.
Phần 6
Anh đi đánh răng trong nhà tắm đúng một tiếng đồng hồ, lúc đi ra, cảm giác cả miệng và đầu lưỡi quả thật chết lặng không còn chút cảm giác nào rồi, nhìn vào gương, đôi môi cũng sưng lên, nhưng khóe miệng lại toét ra, cười y như một kẻ ngu vậy.

Anh vẫn muốn làm cha, con trai anh vẫn còn, điều này nói rõ trong lòng Quyên Tử nhà anh vẫn còn có anh, hơn nữa, anh có thể thất sự cảm thấy trong lòng cô ấy có anh, không phải một chút mà là rất nhiều.
Tả Hồng cảm thấy, chớp mắt một cái ngày hôm qua mình vẫn còn giãy giụa trong địa ngục, nhưng hôm nay đã lên thiên đường.
Lúc Tả Hồng đi ra, Quyên Tử đã nằm trên giường ngủ, ngoài cửa sổ sáng lên, ánh nắng ban mai xuyên thấu qua thủy tinh chiếu vào trong nhà, từng đợt từng đợt rơi xuống người Quyên Tử, Tả Hồng nhẹ nhàng trên ở bên người cô, tham lam ngắm nhìn cô thật lâu.
Chắc chắn cô ấy ngủ không được ngon, dưới mắt nhuộm một vòng thâm nhàn nhạt, gương mặt cũng có chút gầy gò, sắc mặt không tốt lắm, lại lộ ra sự mềm yếu trước nay chưa hề có, khiến cho người ta cảm thấy đau lòng thương tiếc.
Nghĩ đến bản thân mình không phân tốt xấu tát cô một cái, lại còn lời nói khó nghe ở trong hội quán, Tả Hồng hối hận không rút được cả hai bàn tay mình ra. Anh không phải là không biết tính tình của cô nhóc này, nhưng tại sao lúc đó lại quên mất.
Thật ra thì bây giờ anh nghĩ, so với đứa bé thì anh thực sự chỉ muốn cô, đứa bé chẳng qua là vì anh muốn giữ chặt cô hơn, chỉ cần trong lòng cô có anh, còn muốn anh, thì anh còn cầu xin cái gì? Nếu không buông ra được, thì mạnh mẽ nắm lấy, đây mới thực sự là cách hay.
Nhẹ nhàng chậm rãi vén sợi tóc trên mặt cô, cúi đầu, một nụ hôn rơi trên khuôn mặt cô:
“Anh yêu em, Quyên nhi”
Lúc Quyên Tử tỉnh thì trời đã tối rồi, rèm cửa sổ được kéo vào, trong nhà chỉ có ánh sáng đèn trên tường, Quyên Tử sờ tay ôm cái gối bên cạnh vào trong ngực, trên gối đầu vẫn còn mùi của Tả Hồng, bên cạnh có mùi của anh khiến cho cô ngủ rất ngon.
Mở của phòng ra đã ngửi thấy mùi cá nấu cải chua nồng đậm, khóe miệng vểnh lên, đi tới, tựa vào cửa phòng bếp, nhìn người đàn ông đang bận rộn trong phòng bếp nhỏ hẹp.

Động tác nấu cơm của Tả Hồng rất tao nhã, chi dù một bên cánh tay bị thương nhưng vẫn thành thạo như cũ, giống như là một tác phẩm nghệ thuật, trên thực tế anh nấu ăn thực sự ngon đến bất ngờ, có lẽ tương lại họ già rồi, có thể suy tính đến chuyện mở một nhà ăn nhỏ chăng.
Nghĩ đến chỗ này, Quyên Tử không khỏi bật cười.
Tả Hồng xoay người lại, hướng về phía cô oán trách liên tục:
“Phòng bêp quá nhỏ, gia vị cũng không đầy đủ hết, phòng tắm quá nhỏ, anh đi vào còn chiếm hơn một nửa, ghế salon phòng khách cũng không đủ mềm mại….”
Sau khi liên tục oán trách, thấy Quyên Tử vẫn còn nhìn anh cười, Tả Hồng tiến lên ôm cô:
“Chúng ta nên về nhà đi!”
Quyên Tử đẩy anh ra”
“Không được, bên này công việc vừa mới triển khai, sao em lại có thể không chịu trách nhiệm như vậy được, hơn nữa, em cảm thấy nơi này thích hợp với em hơn, em hiểu chưa?”
Tả Hồng âm thầm thở dài, tâm lý của cô gái này, sự nghiệp vĩnh viễn xếp hàng đầu tiên, nhưng vẫn có điểm mừng là, vị trí của anh đột nhiên tăng mạnh thêm một chút, ít nhất không phải là ở hàng cuối:
“Vậy anh đến đâu ở đây?”

Quyên Tử chau mày:
“Ở bên này anh có nhà sao? Không phải là tham ô đi! Em không biết là nhân viên công vụ lương cao như vậy, đúng rồi, mấy ngày trước em nhớ được có người nào đó vừa ra tay là mua ngay một chiếc túi số lượng hạn chế cho ai đó, thật sự là quá hào phóng a! Em có nên suy nghĩ giữ khoảng cách với anh một chút không, dù sao ngày nào đó nếu anh có bị tố cáo tham ô, cũng đỡ dính líu đến em”
Tả Hồm bấm nhẹ mặt cô không có cách nào nói:
“Anh cũng không tính nợ cũ với em, em xem miệng của anh đi, bây giờ vẫn còn sưng, hôn một cái, an ủi người đàn ông của em”
Quyên Tử đẩy mặt anh ra:
Trong lòng Tả Hồng không biết có cảm giác gì đây nữa? Đã bao nhiêu năm, cho tới tận hôm nay, cô nhóc này mới chú ý tới những chuyện này, có thể thấy được cô nhóc này từ trước đến nay không để ý đến anh như thế nào, nhưng mà ở một góc độ nào đó, cô cũng thay đổi rồi, cô nhóc này dù sao cũng đã bị anh cất trong trái tim nóng này rồi.
Tả Hồng xoay người lại tắt lửa, đem nồi canh lên khay trà, Quyên Tử không kịp chờ lấy vội đôi đũa, ngồi trên mặt đất, ăn ngấu nghiến như con mèo thèm ăn, ăn một lái rồi mới để ý hương vị, vừa đủ chua, thịt cá trơn bóng mềm mại ngon miệng, cô ăn hơn một nửa thịt cá, lại uống thêm hai chén canh mới hạ đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Tả Hồng, có chút lo lắng hỏi:
“Anh nói xem em sẽ không biến thành mụ béo chứ”
Tả Hồng bật cười:
“Dù em mập đến thế nào anh cũng đều muốn em”


“Cắt”
Quyên tử giơ chân lên đạp anh một cú:
“Đừng tưởng chuyện gì cũng tưởng mình nắm chắc, nói anh mập anh còn vội vàng hơn, nói mau, anh lấy ở đâu nhiều tiền như vậy, Diệp Trì còn có mở công ty, anh coi là cái gì?”
Trái hồng thở dài:
“em nghĩ mấy người bọn anh đều là giả hết sao, ban đầu lúc Diệp Trì thành lập công ty, anh cũng có cổ phần, không chỉ cậu ấy, cả công ty của Cẩm Thành bọn anh cũng đều có cổ phần”
Quyên Tử thâm thúy hỏi:
“Không phải không cho nhân viên công vụ buôn bán sao?”
Khó có được lúc cô nhóc này ngốc như vậy, Tả Hồng giơ tay lên chọc chọc mặt của cô:
“Cô ngốc, chỉ bằng từng này lương của anh, sớm đi uống gió tây bắc đi, thế nào nuôi nổi em nha”
“Anh cút đi, người nào cần anh nuôi”
“Được, được, là anh coi trọng Quyên Tử nhà anh, khóc lóc đòi nuôi em bằng được, được chưa bà cô”
Thu dọn xong, hai người nhàm chán nằm trên ghế sofa xem ti vi, Quyên Tử giơ quả táo to lên gặm, Tả Hồng phát hiện, cô nhóc này ăn cơm thật không hề ít, từ lúc mới đầu đến bây giờ cũng không để miệng nghỉ ngơi, hơn nữa hiện tượng nông nghén trước kia cũng biến mất, bàn tay Tả Hồng đặt trên bụng cô sờ sờ nói:
“Thế nào một chút động tĩnh cũng không có?”
“Anh ngu ngốc”
Quyên Tử liếc anh một cái:
“Nó mới vừa lớn lên, bác sĩ nói phải đợi đến năm tháng mới có động tĩnh”
Tả Hồng đắn đo hồi lâu, thử mở miệng:
“Em định làm thế nào?”
Quyên Tử buông quả táo trong tay, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt lóe lên:
“Cái đó, nói thật, lúc mới bắt đầu em thật sự không muốn đứa bé này, nhưng lúc nằm ở trên bàn mổ, đột nhiên không bỏ được, nó là đứa bé của em, không nên bởi vì nguyên nhân của chính mà tước đoạn quyền được ra đời của nó, nhưng mà, em còn chưa có chuẩn bị cẩn thận”
Tả Hồng thở dài thật sâu, ôm cô cúi đầu hôn lên trán:
“Được, em nghĩ như thế nào cũng được, chỉ cần không đuổi anh đi”
Lời từ trong miệng người đàn ông cao lớn như Tả Hồng vừa nói ra, Quyên Tử cảm thấy trong đầu cũng ê ẩm, ngẩng đầu lên hôn một cái vào khóe môi anh:
“Thật xin lỗi, lần trước tâm trạng em lộn xộn, nói không suy nghĩ”
Tả Hồng đột nhiên ôm mặt cô nhìn thật lâu:
“Em là Quyên Tử của anh ư, thế nào lại trở nên thấu tình đạt lý như vậy rồi?”
Quyên Tử cười hì hì một tiếng, hung hăng nhéo anh………..
Hai người náo loạn một lát, Tả Hồng mới nghiêm mặt nói:
“Anh đến bây giờ cũng không hiểu, sao cuối cùng em lại trở thành Mạc Vân Đan rồi, nghe nói là làm xét nghiệm DNA cũng không hề sai biệt, những chuyện khi em còn bé em một chút cũng không có ấn tượng gì sao, dù sao khi đó em cũng hơn ba tuổi, theo lý thuyết cũng nên có chút trí nhớ mới phải”
Quyên Tử suy nghĩ một chút nói:
"Chuyện trước kia thật sự em cũng không có chút ấn tượng nào, nhưng gần đây không biết làm sao lại có những hình ảnh mơ hồ thoáng qua, nhất là đối với khuôn mặt cha mẹ em, em cũng không cảm thấy xa lạ”
Tả Hồng đột nhiên ôm cô nở nụ cười:
“Chắc em còn không nhớ! Khi con bé anh đã gặp em mấy lần rồi, có một lần, ở tại nhà em, chính là căn nhà ở ngoại ô kia, cha mẹ anh mang anh đến đó chơi, người lớn đều đi nói chuyện, liền đưa cô nhóc nhà em và Vân Kha giao cho anh, Vân Kha từ nhỏ đã là một cô bé khéo léo, chỉ có em từ nhỏ đã là một yêu tinh”
Tả Hồng điểm một cái lên trán cô:
“Rõ ràng xinh đẹp như vậy, mặc một chiếc quần bông mới tinh, lại đeo nơ con bướm, nhưng lại nhất định đòi trèo lên cây bắt ve sầu, tự mình không đi, lại muốn anh trèo lên, nói anh nếu không trèo lên thì không phải đàn ông con trai, cái cô nhóc nhà em, trong bụng đều là ý nghĩ xấu xa.”
Quyên Tử tò mò hỏi anh:
“Cuối cùng thì sao, anh có trèo lên không?”
Tả Hồng gật đầu cười:
“Anh trèo lên rồi, lại không cẩn thận chọc phải tổ ong vò vẽ trên thân cây, khiến ba đứa chúng ta bị đốt thành mặt bánh bao, em và Vân Kha khóc đến khàn cả giọng, anh thì bị cha hung hăng đánh cho một trận, em nói anh có phải là oan quá không….”
Âm thanh của Tả Hồng trầm thấp, lại mang theo khuynh hướng cảm xúc mềm mại như tơ, giống như một âm điệu của tiếng đàn viôlông, trầm bổng du dương, nói đến câu chuyện cũ này, thật ra thì Quyên Tử một chút cũng không muốn đứng lên, tựa vào trong lòng người đàn ông này, suy nghĩ của cô lại trôi dạt đến nơi khác.
Về sau tương lai đứa bé của bọn họ ra đời, anh cũng sẽ như vậy, ở trên giường của đứa bé kể những câu chuyện cũ, kể về chuyện khi cha mẹ còn bé. Quyên Tử phát hiện, thật ra thì Tả Hồng là một người đàn ông rất ấm áp, loại tình cảm ấm áp này khiến cho cô cảm nhận được từ nó sâu trong đáy lòng, tựa vào trong ngực anh đột nhiên khiến cô cảm thấy những ngày tháng yên bình như vậy vô cùng tốt.
Tả Hồng nói đến một nửa, lại phát hiện cô gái trong ngực đã lăn ra ngủ rồi, cúi đầu nhìn xuống không khỏi bật cười, Quyên Tử nghẹo đầu, đặt trong khuỷu tay anh, đã ngủ thật say, khóe miệng mang theo một nụ cười ngọt ngào, nhẹ nhàng mà chậm rãi, giống như đang mơ một giấc mộng đẹp, Tả Hồng thật hy vọng vào giờ phút này thời gian có thể dừng lại, để giờ khắc này kéo dài mãi mãi, trong ngực anh có Quyên Tử, mà trong bụng Quyên Tử có đứa bé của bọn họ, ba người bọn họ chính là một nhà hoàn chỉnh.
Tả hồng nhẹ nhàng ôm cô, rất cẩn thận, chỉ sợ đánh thức cô, vừa ôm Quyên Tử đặt lên trên giường thì điện thoại trên đầu giường kêu lên, Tả Hồng cầm điện thoại trong tay nhìn một chút, xoay tay lại khoác chăn lên trên người Quyên Tử, ra ngoài phòng ngủ mới nhận:
“Tôi là Tả Hồng”
Mạc Vân Phong ở đầu bên kia trầm mặc một hồi lâu:
“Tại sao lại là cậu? Nói Vân Đan nghe điện thoại”
“Cô ấy đang ngủ, có chuyện gì thì nói với tôi”
Mạc Vân Phong phì cười:
“Tả Hồng cậu rất buồn cười cậu có biết không? Sao cậu lại ở đó với Vân Đan? Tôi cảnh cáo cậu…. cậu cùng Vân Đan là chuyện không thể, nhanh chóng tách ra đối với cậu và Vân Đan đều là chuyện tốt nhất”
Tả Hồng đi đến bên cạnh cửa sổ, đốt một điếu thuốc ngậm lên miệng:
“Vân Đan là ai? Tôi không biết, người tôi muốn chỉ là Quyên Tử, tôi yêu cô ấy, lúc yêu cô ấy, cô ấy chính là Quyên Tử của tôi, về phần Vân Đan, không có quan hệ gì với tôi”
“Cậu có ý gì?”
Mạc Vân Phong cảm thấy quả thật không thể nói lý lẽ với Tả Hồng.
“Ý của tôi rất đơn giản, chính là có trời cũng không can thiệp được chuyện của tôi và Quyên Tử, người nhà họ Mạc các anh có đồng ý hay không thì cô ấy đều là của tôi”
Nói xong, không đợi Mạc Vân Phong đáp lại, trực tiếp ngắt máy.
Mạc Vân Phong ngạc nhiên nhìn điện thoại di động, Vân Kha ngồi đối diện hé ra một nụ cười:
“Là Tả Hồng?”
Mạc Vân Phong gật đầu:
“Thằng nhóc này thật sự tính toán muốn dính vào Mạc gia chúng ta, ban đầu còn nói cái gì ước gì không có quan hệ gì cùng Mạc gia, bây giờ khi không lại đi tìm Vân Đan rồi, thật không có chút khí chất nào”
Vân Kha cười hì hì:
“Thật ra thì trong lòng đại ca cũng mong là như vậy đúng không dù ngoài miệng nói khó nghe như vậy. Mấy ngày nay em cũng đang suy nghĩ chuyện lúc còn bé, mặc dù Tả Hồng và Vân Đan chỉ gặp qua mấy lần, nhưng lần đó không phải là Tả Hồng dụ dỗ Vân Đan, Vân Đan từ lúc còn nhỏ như vậy đã đem Tả Hồng khốn khổ như vậy, có lẽ hai người bọn họ vừa mới bắt đầu chính là nhất định, đi một vòng lớn như vậy, cuối cùng vẫn là cùng nhau, không tách ra”
Mạc Vân Phong thở dài:
“Nhưng cha cố chấp như vậy”
Vân Kha đột nhiên cười khẽ lắc đầu:
“Dù cha cố chấp, nhưng Vân Kha còn cố chấp hơn so với cha, chỉ cần Vân Kha quyết định đi theo Tả Hồng, cha có phản đối cũng không có ích gì”
Mạc Vân Phong cũng khó có khi nở nụ cười, có lúc thật đúng là một người khắc một người.
Quyên Tử đổi ngày đi làm, nghỉ ngơi một ngày một đêm, thần sắc Quyên Tử nhìn qua lấp lánh hơn nhiều, mới vừa bước vào tòa sản lại có cảm giác rất không thích hợp, vào phòng làm việc của mình, vừa ngồi xuống thì một cô vé liền đi vào cười mập mờ:
“Chị Quyên Tử, chúc mừng”
Quyên Tử không hiểu nhìn cô, cô bé đưa tờ báo trong tay cho cô:
“Chị Quyên Tử, chúng em thật không biết chị lại có gia cảnh lớn như vậy, chị thật là người khiêm tốn………. "
Sau khi cô bé kia đi ra ngoài, Quyên Tử cầm tờ báo lên, vừa nhìn không khỏi nhíu chặt mày, ngày hôm trước chụp ảnh cô và Triệu Hành chỉ là một bức ảnh mơ hồ chỉ nhìn thấy một bên mặt, hôm nay lại là chân dung rõ ràng của cô in ở phía trên, còn có ảnh Tả Hồng, Triệu Hành, thậm chí cả Mạc Quan Vinh….
Tựa đề thì viết vô cùng lớn :
«Vạch trần khăn che mặt của cô bé lọ lem, bối cảnh gia thế hiển hách và tình sử đặc biệt "
Tờ báo này giới thiệu thân phận của Quyên Tử, có lẽ là viết trong lúc vội vàng, khiến cho sự việc cũng không rõ ràng lắm, chỉ nói cô chính là thiên kim tiểu thư mà nhà họ Mạc đã tìm thấy, còn có chuyện tình cảm của cô cùng Tả Hồng và Triệu Hành, lại viể giống như một câu chuyện cẩu huyết, hai nam một nữ cộng thêm địa vị bối cảnh của ba người, thủ đoạn cũng dùng đủ, Quyên Tử tự mình xem cũng cảm thấy cực kỳ đặc sắc.
Quyên Tử lần đầu tiên phát hiện, thái độ của bản thân đối với giới truyền thông, nếu càng náo loạn thì càng lớn chuyện, nếu như ba người bọn họ chỉ là người thường có lẽ sẽ không ai chú ý, nhưng ba bọn họ đều không phải, giới truyền thông tóm được chuyện này chính là cơ hội kiếm tiền, Quyên Tử hận không thể làm ầm ĩ một trận, đành phải tạm thời nghỉ phép, đi theo Tả Hồng trở về thành phố B………
Cuối cùng cũng phải để nhà họ Mạc giải quyết chuyện này, Mạc Quan Vinh ra mặt, một cuộc điện thoại liền dập tắt tất cả mọi chuyện trên báo chí, sau mấy ngày ổn định thì moi chuyện mới tính là tạm lắng lại, nhưng Quyên Tử và quan hệ với nhà họ Mạc thì thật sự rõ ràng trước bàn dân thiên hạ.
Mạc gia quyế định đặt tiệc ở khách sạn cao cấp năm sao ở Thành Đông, chính thức để Quyên Tử nhận tổ tông, thật ra thì đối với Quyên Tử chuyện này chỉ là hình thức, khá là mâu thuẫn với Mạc Quan Vinh, ông vô cùng cố chấp, nói muốn để tất cả anh em bạn bè đều biết cô là Vân Đan của Mạc gia.
Có lúc Quyên Tử cảm thấy từ sâu trong huyết thống của Mạc Quan Vinh đều là quan niệm chấp nhất quá mức, hơn nữa lại còn mang tính chất biệt lập, ngoại trừ đối với người nhà họ Mạc, cho dù là con dâu cũng hờ hững không bình thường, Mạc gia đến nay cũng không có một đứa trẻ con nào, nhưng suy nghĩ một chút thì vấn đề này cũng coi như trong dự định, dù sao quan hệ vợ chồng của ba người anh họ này lạnh nhạt như vậy thì có đứa bé mới gọi là kỳ quái.
Cho nên vào một ngày mùa đông ở tuổi hai mươi bảy này, cô không giải thích được tại sao lại biến thành Mạc Vân Đan. Thời điểm cánh tay cô vòng ở khuỷu tay Mạc Vân Giới đi vào phòng tổ chức tiệc thì Quyên Tử vẫn cảm thấy như lạc vào một giấc mơ.
Khách khứa chật nhà, mỗi người đều mang theo khuôn mặt tươi cười, rõ ràng là muốn lấy lòng nịnh bợ, Quyên Tử vô cùng ghét như vậy, nhưng Mạc Quan Vinh vẫn kiên trì muốn tổ chức.
Hồ Quân ở dưới chọc mặt Tả Hồng một cái:
“cũng không khác lắm, Quyên Tử nhà cậu đúng thật là hoa thơm cỏ lạ, cậu vội càng gấp gáp cũng không sao”
Tả Hồng liếc anh một cái, ánh mắt êm ái chậm rãi rơi vào người vừa tiến vào, ăn mặc tỷ mỉ, trên người cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ thẫm, sắc mặt xinh đẹp cùng lễ phục trên người hợp nhau càng thăng thêm sức mạnh, làn váy thẳng tắp buông xuống, kiểu cách đơn giản, nổi bật dáng người cao gầy, phía trên khoác một chiếc choàng lông màu trắng, hở đầu vai, lộ ra chiếc cổ thiên nga đẹp đẽ, cẩn cổ đeo một chuỗi dây chuyền ngọc trai sáng trắng.
Tóc dài vấn nhẹ lên, bên trên cài một chiếc châm cài tóc trân châu, hai bên tóc mai rủ xuống một một cách tự nhiên, mặc dù trang điểm rất nhạt, nhưng vẫn mỹ lệ như cũ, đây mới là Quyên Tử của anh, lúc nào cũng là tiêu điểm, lúc nào cũng ngẩng cao đầu đứng ở nơi đó, cô gái xinh đẹp kiêu ngạo, đúng là người anh yêu tận xương tủy.
Bà Tả có chút sững sờ, đây chính là cô gái mà mình luôn luôn cho là hèn mọn hà tiện sao? Con bé cao quý xinh đẹp, giống y như con dâu thứ hai nhà họ Mạc hào hoa phong nhã cách đây hơn hai mươi năm, sao bà lại không nhìn ra, hai mẹ con họ lại giống nhau như thế này.
Cha Tiểu Hồng nói bà đúng là có mắt không nhìn thấy thái sơn, bà Tả không khỏi cẩn thận hồi tưởng, không thể không thừa nhận bà thật sự là võ đoán, bà vẫn luôn đứng ở góc độ của chính mình để suy nghĩ về cô gái này.
Năm đó bà đã dùng hết thủ đoạn tâm cơ, cuối cùng vẫn phải dựa vào đứa nhỏ ở trong bụng mới có thể trở thành bà Tả thực sự, ngồi lên được vị trí nữ chủ nhân của Tả gia phải mất bao gian nan ẩn nhẫn, cũng chỉ có mình bà là hiểu rõ, bà cũng chắc chắn, trong đầu cha Tiểu Hồng vẫn duy trì tư tưởng truyền thống kia, Bất Hiếu Hữu Tam, Vô Hậu Vi Đại**.
** câu này có nghĩa là: bất hiếu có ba tội, không có con nối dõi là tội lớn nhất
Mà trong lòng chồng bà đã nhiều năm như vậym nhưng thủy chung cũng không quên được vợ trước, điều này khiến cho bà cảm thất thất bại vô cùng, toàn bộ ý định gần như đều đặt trên người Tả Hồng, bà hi vọng con trai có thể thành công, bà hi vọng Tả Hồng so với bất cứ ai khác cũng phải mạnh mẽ, cho nên bà không cách nào nhịn được, thằng bé vì một Quyên Tử không hề có bối cảnh như vậy mà trở mặt với nhà họ Mạc.
Hơn nữa, từ lần đầu tiên nhìn thấy Quyên Tử, bà cũng không thích cô, tại sao không thích, bà Tả hiểu rõ tại sao, bởi vì Quyên Tử vừa nhìn thấy bà thì dường như pahs vỡ tất cả ngụy trang củ bà, hơn nữa cô cũng không hề miễn cưỡng che dấu, trực tiếp nói thẳng với bà:
“Tôi hiểu rõ tại sao bà phản đối, , tôi hiểu bà làm thế nào mà có được vị trí này”
Chi tới bây giờ, cho dù cô đã là cháu gái của nhà họ Mạc, nhưng bà Tả vẫn không thích cô, Quyên Tử giống như khiến cho một mặt của bà không cách nào che giấu, khiến cho những âm u hèn mọn trong lòng bà cất giấu bao lâu lộ ra ngoài ánh sáng, có một cô con dâu như vậy vào của, có thể nghĩ được địa vị của bà mẹ chồng này như thế nào, huống chi trước đây hai người còn có nhiều khúc mắc như vậy.
Nhưng bà Tả cũng hiểu, chuyện ngày hôm nay đã là chuyện bà không thể can thiệp được rồi, Quyên Tử là Mạc Vân Đan, với bối cảnh của Mạc gia, bà đã không có quyền cự tuyệt nũa rồi, hơn nữa con trai của bà cũng không có tiền đồ, sống chết quấn lấy cô gái này.
Đoạn thời gian vừa rồi của bà Tả rất tồi tệ, cái loại đấu chí trước đây gần như đã hoàn toàn biến mát, kết hôn cùng chồng hơn ba mươi năm nay, đến tận hôm nay, trong lòng ông vẫn nhớ thương vợ cũ và con gái, con trai thì chưa cưới vợ cũng đã quên chính mẹ đẻ, có có một cô con dâu tương lai như vậy……….
Bà Tả nhìn Quyên Tử, cô gái này cả đời cũng không để ý đến cái nhìn của bà, nhưng khi ánh mắt Quyên Tử nhìn lướt qua bà, bà Tả không khỏi có chút ngoài ý muốn, cũng không hề có chút dương dương tự đắc, hả hê hoặc là khi dễ châm chọc như trong tưởng tượng, vẫn bình thản như cũ, bình thản đến mức kiêu ngạo.
Ngày hôm nay Mạc Quan Vinh vô cùng vui mừng, ngồi ở chỗ đó, khuông mặt nghiêm túc nhưng luôn nở nụ cười vui vẻ, nhìn Mạc Vân Phong dẫn Vân Đan đi đến lần lượt từng bàn mời rượu, người tới căn bản đều là bạn bè thân quen của Mạc gia, mà những người bạn tri kỉ của nhà họ Mạc hầu hết đều là quan chức chính phủ có địa vị không tầm thường.
Sau một vòng kính rượu, Quyên Tử cũng không có để ý, lại có chút mệt mỏi, cũng may cuối cùng cũng đã đến chỗ Tả Hồng bên này, Quyên Tử vừa đi đến, Tả Hồng liền đứng lên, ở bên người cô, bàn tay lặng lẽ kéo cô qua một bên, để cho cô dựa nửa người vào người mình nghỉ ngơi một chút, lại cúi đầu tiền đến bên tai cô nhỏ giọng oán giận:
“tại sao lại đi giầy cao gót”
Quyên Tử liếc anh một cái, trong lòng cũng nói đâu phải cô vui lòng a! Còn không phải là bị ép buộc, cô cũng không thể đến đấy kêu là mình là một phụ nữ có thai.
Quyên tử chỉ dừng lại một chút, đã bị Mạc Vân Phong lôi đi, sắc mặt Tả Hồng có chút lạnh lùng.
Phong Cẩm Thành lại cười nói:
"Chúc mừng hồng tử, vợ đến tay hay không thì còn chưa biết, nhưng cửa lớn của ông anh cả này đã qua rồi"



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc