Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử - Chương 23

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh


Lạch cạch, Tả Hồng đang cầm chiếc muỗng nếm canh trong tay rơi xuống bếp, anh chợt xoay người, bắt lấy bả vai Quyên Tử đang chống đỡ trên tường, gần như là bật ra từng chữ từng chữ một từ trong miệng:
“Em có ý gì?”
Quyên Tử bị phản ứng của anh hù dọa, chống lại tầm mắt của anh, trong đôi mắt ấy chứa đầy sự tức giận, từ chỗ sâu nhất trong đôi mắt nhuộm một màu lạnh lẽo, khiến cho Quyên Tử không khỏi âm thầm sợ hãi.
Quyên Tử không biết tại sao Tả Hồng lại muốn đứa bé như vậy, thật ra thì cô đã suy nghĩ kỹ mấy ngày nay, cô cảm thấy tình hình trước mắt của hai người bọn họ không nên có đứa bé này, đây mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Có đứa bé thì phải có trách nhiệm, chẳng lẽ anh không biết sao? Quyên Tử cảm thấy, cô không có đủ tinh lực (tinh thần và thể lực) và thời gian để chăm sóc con mình, huống chi, hai người bọn họ còn chưa cưới, hơn nữa cô cũng không muốn kết hôn, cô đã từng thề độc với mẹ Tả Hồng, nếu như thực sự gả vào nhà họ Tả, ra cửa sẽ để cho ô tô đâm chết, như vậy hiện tại tính là gì đây?
Nghĩ đến chỗ này, Quyên Tử tránh khỏi Tả Hồng, mở miệng:
“Lời này giống như em nên hỏi anh, anh có ý gì?”
Tả Hồng nặng nề nhìn cô thật lâu, giơ tay lên, đấm một cú trên vách tường sau đầu nàng, phát ra một tiếng kêu bịch, dọa cho Quyên Tử nhắm mắt lại, đến lúc mở mắt ra không khỏi cảm thấy buồn cười, trong nháy mắt đó, cô thế nhưng lại cho rằng anh muốn đánh cô.
Tả Hồng gần như là cắn răng nghiến lợi nói:
“Ý của anh chính là kết hồn, cùng sống cùng chết, sống qua ngày, Quyên Tử, đừng nói anh không cảnh cáo em, nếu như em dám làm gì đứa bé trong bụng, giữa chúng ta thật sự xong rồi.”

“Cạch!”
Cho đến khi âm thanh sập cửa vang lên, Quyên Tử mới giật mình một cái hồi hồn, có lẽ là mấy năm nay, đây là lần đầu tiên Tả Hồng lớn tiếng như vậy với cô, hơn nữa còn dùng chia tay uy hiếp cô, nhớ lại thật đúng là rất châm chọc, trước kia đều là lời nói của cô, lúc nào thì bị anh đoạt lấy, nói ra còn rất dễ dàng.
Quyên Tử vào phòng bếp tắt lửa, bưng nồi canh đặt trên khay trà trong phòng, tìm cái đệm ngồi xuống đất, uống một hớp, mùi vị vừa phải, xem ra là đã hầm rất lâu, chỉ là uống hai ngậm, Quyên Tử đã buông xuống, cho dù bụng rất đói, nhưng lại không nuốt trôi, giống như có gì đó chặn ở cổ họng, khổ sở vô cùng.
Quyên Tử thở dài, nhìn cửa trước bên kia một lát, Tả Hồng không mặc áo khoác, cô sờ dưới bàn uống trà, chìa khóa xe, điện thoại di động cũng không mang. Quyên Tử đột nhiên cảm thấy buồn cười, thế mà cô lại có thể len lén thở dài một hơi, cô cảm giác mình thật sự thay đổi rồi…..Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
Trong lúc tức giận Tả Hồng ra khỏi chung cư, vẫy xe đi đến chỗ Hồ Quân, bây giờ mấy có mấy anh em thì cũng chỉ còn Hồ Quân là kẻ cô đơn.
Hồ Quân mở cửa, nhìn hai mắt anh, không khỏi ngạc nhiên:
“Cậu cứ như vậy đi tới đây?”
Tả Hồng đẩy anh ra, theo thói quen vào cửa, vốn nghĩ là đổi giầy, cúi đầu xem xét, không khỏi lắc đầu cười khổ, anh thế mà lại đang đi dép, đeo tạp dề, liền chạy ra ngoài, không trách được lúc nãy người tài xế kia dùng ánh mắt kì quái như thế nào nhìn anh, hình tượng này mà lại hợp với một người có vóc dáng cao to như anh thì đúng là quá nhiều quỷ dị rồi.
Hồ Quân vỗ vai anh:
“Hồng tử, cậu sắp bị con nhóc Quyên Tử kia chỉnh thành bệnh thần kinh rồi, tội gì phải như vậy, mình nói này, cậu chính là nghĩ không thoáng, phụ nữ như vậy, cần gì phải đau lòng, anh em giúp cậu tìm một người, xinh đẹp mỹ nữ nhiệt tình, tha hồ cho cậu chọn.” (Đoạn này ta chém, nhưng đại khái là Hồ Quân muốn giới thiệu mỹ nữ cho anh Hồng đó)


Tả Hồng cầm tạp dề kéo ra, ném sang một bên, ngồi trên ghế salon, nhích lại gần phía sau, vùi người trên ghế sô pha mềm nhũn, lấy tay bụm mặt, một lúc lâu sau mới nói:
“Cậu cũng không cần phải khuyên mình, mình con mẹ nó chính là bị coi thường, mình chính là yêu cô ấy, cậu nói xem? Mình cũng biết cô ấy là người phụ nữ không tim không phổi, nhưng mình lại yêu cô ấy như vậy, mang rượu tới đây!”
Hồ Quân lắc đầu một cái, sớm biết chuyện này cũng không khuyên được, người anh em này giống như lên cơn sốt đột ngột, chỉ hi vọng được phục vụ người phục nữ khốn kiếp kia, anh thân làm bạn cũng chỉ có thể cùng cậu ấy uống rượu, làm thùng rác, nghe cậu ấy cằn nhằn.
Quyên Tử ăn thêm một chút, ngồi yên trong phòng xem tu vi, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía đồng hồ quả quýt trên đầu ti vi, đã sắp mười một giờ, Tả Hồng đi lúc bảy giờ, anh ấy sẽ đi chỗ nào chứ? Anh cũng sẽ không về ngay, hoặc là về lấy đồ, rồi cùng cô mỗi người một ngả sao.
Đột nhiên Quyên Tử cảm thấy trong lòng mình vô cùng náo loạn, dù sao cũng mới là thời kỳ đầu mang thang, đến sau nửa đêm Quyên Tử ngủ thiếp đi. Sáng sớm cô bị tiếng chuông đồng hồ báo thức làm tỉnh dậy, mở mắt ra mới phát hiện ra bản thân thế mà lại tựa vào ghết salon ngủ cả đêm, hơn nữa trong nhà lành lạnh không có chút khí người, hiển nhiê Tả Hồng cả đêm không về.
Quyên Tử lấy điện thoại của Tả Hồng ở dưới khay trà ra, trên điện thoại di động đồng hồ báo thức chỉ đúng tám giờ, Quyên Tử đứng lên mới cảm giác được eo mỏi lưng đau, hơn nữa cô cũng vô cùng đói, đói đến mức không chịu nổi, đánh răng súc miêng, hâm lại nồi canh cá hôm qua, ăn xong liền đi làm.
Cho đến trưa công việc cũng không có chút hiệu suất nào, nghiêm trọng là cô không có chút tâm trạng làm việc nào, buổi trưa lúc nghỉ ngơi, điện thoại trên bàn cô vang lên, bình thường điện thoại bàn đều là nội tuyện, gần như lập tức Quyên Tử nghe máy, nhưng nghe thấy âm thanh đầu bên kia Quyên Tử không khỏi có chút thất vọng:
“Ừm! ở đâu? Đối diện Starbucks, tôi biết rồi”
Quyên Tử đặt điện thoại xuống, thật phiền chết đi được, ở thành phố S Mạc Vân Phong đã tìm cô hai lần, hi vọng cô nhận tổ quy tông. Quyên Tử cảm thấy rất buồn cười, cũng đã là năm nào rồi, còn coi trọng nhận tổ quy tông
Lại nói. Người sinh ra cô là ai? Cô căn bản cũng không nhớ, nhưng cô biết cha mẹ cô yêu thương cô hơn hai mươi năm, cho đến tận hôm nay, nếu như cô cứ như vậy nhận tổ quy tông, vậy cha mẹ cô phải làm thế nào.

Hơn nữa, trước đây nhà họ Mạc khi dễ cô, cô tin tưởng, nếu như không phải bọn họ điều tra ra cô chính là cái gì mà cháu gái nhà họ, đoán chừng không biết họ còn chỉnh cô thảm đến mức nào nữa, bây giờ muốn cô nhận người thân, cô liền nhận sao, làm gì có chuyện đơn gian như vậy chứ.
Mạc Vân Phòng dò xét Quyên Tử một cách cẩn thận:
“Em bị ốm hả? Chỗ nào không thoải mái sao?” (Nhận người thân rồi nên editor đổi xưng hô nha)
Âm thanh dịu dàng và vui mừng, cùng với vẻ bề ngoài lạnh lùng của anh ta rất không tương xứng
Quyên Tử cảm thấy trong đầu có chút on gong, huyệt thái dương cũng giật giật, âm thanh trầm thấp của Mạc Vân Phong rơi vào trong tai cô, giống như cách một tầng nào đó, có lẽ là do tối hôm qua ngủ không ngon.
Quyên Tử nhàn nhạt nhấp một ngụm cà phê, xoa bóp huyệt thái dương, nói:
“Tôi nói cục trưởng Mạc hẹn tôi ra ngoài, không phải vì quan tâm đến sức khỏe nhân viên chứ?”
Mạc Vân Phong khẽ cau mày:
“Vân Đan, sao lần nào em cũng tự biến bản thân thành một con nhím vậy? Chúng ta là người thân của em, anh là anh trai của em, quan tâm em thì sai sao?”
“Anh trai? Xin lỗi, tôi là con gái một, không hiểu ngài từ lúc nào lại trở thành anh trai tôi?”

Mạc Vân Phong cũng không hiểu tại sao cô lại cố chấp như vậy, cố chấp không nghe đề nghị của anh, cố chấp không tiếp nhận ý tốt của bọn họ, cố chấp kiên trì làm theo cách của bản thân mình.
Mấy ngày nay tiếp xúc với cô, Mạc Vân Phong cảm thấy, Quyên Tử so với bất cứ người con gái nào trong nhà anh thì cô thực sự rất giống cha anh, phải nói là rất giống với ông nội, cố chấp không lý giải nổi.
Mạc Vân Phong đang định mở miệng, đã bị Quyên Tử trực tiếp cắt đứt:
“Ngài không phải lại tìm tôi nói chuyện lần trước, không phải tôi đã nói rồi sao, tôi và người nhà họ Mạc các người không có quan hệ gì, chúng ta cứ giống như trước kia, mỗi người một con đường, tôi họ Trần, ngài họ Mạc, ở cơ quan ngài là lão đạo của tôi, chúng ta âm thầm cứ coi nhau như người xa lạ, xin lỗi, tôi có chuyện, đi trước.”
Quyên Tử cầm túi đứng lên, chỉ nghe thấy Mạc Vân Phong trầm giọng nói:
“Em cho rằng em rất kiêu ngạo sao? Cứ như vậy phủi sạch mọi quan hệ với nhà họ Mạc, sao em không suy nghĩ một chút, nếu như em không phải Vân Đan, sao có thể có cơ hội làm công việc này, chỉ bằng vào năng lực cá nhân của em có thể nhận được sao? Cho nên, Vân Đan, không nên quá kiêu ngạo, trong người em đang chảy dòng máu nhà họ Mạc, cả đời này đều không thể thay đổi.”
Quyên Tử ngồi ở chỗ của mình, còn đang suy nghĩ lời nói của Mạc Vân Đan, thực sự thì nếu không có quan hệ với ông cụ Mạc, tạp chí Thương Mại căn bản cô khồn vào được, cho nên, cô vẫn luôn kiêu ngạo về công việc của mình, trên thực tế là kết quả người khác bố thí.
Cái gì cũng sai, cuộc đời của cô, cho đến bây giờ cái gì cũng sai, giống như trong nháy mắt, cuộc sống của nàng thay đổi đến mức rối loạn rồi, cuộc sống, đàn ông.
Ở cửa chung cư lúc nhìn thấy mẹ Tả Hồng, Quyên Tử mới hiểu được, cuộc sống của cô còn chưa đủ hỏng bét, còn có cái hỏng bét hơn chờ cô!
Quyên Tử cũng lười phải cãi nhau với bà ta trước cửa, quá khó coi, chỉ nhanh chóng nói một câu:

" nếu như có chuyện muốn nói thì lên tầng nói, nếu không cút ngay " (Nguyên văn đóa nha@@, chị dã man, dám bảo mẹ chồng tương lai cút)
Đối với sự không lễ phép của Quyên Tử, bà Tả tức giận khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, như vì sĩ diện không thể làm ầm lên chỗ nàu, đi lên tầng cũng tốt, dù sao cũng là chuyện của nhà họ Tả, để cho người khác nghe được cũng không hay.
Nếu như con nhóc này không cố kỵ gì để cho bà đi lên, có nghĩa là Tiểu Hồng không có ở đây, hơn nữa, bà Tả cũng thật sự tò mò, con trai bây giờ ở chỗ này, từ lúc biết con nhóc này, con trai mình liền từ trong nhà chuyển đến nơi này, bà Tả cũng chưa vào qua lần nào.
Quyên Tử cầm chìa khóa mở cửa, cũng không quan tâm bà Tả phía sau, đổi giầy, đi vào phòng bếp rót một cốc nước lạnh, Quyên Tử nghĩ, chuyện này thật sự không tốt rồi, lần này Tả Hồng thật muốn chia tay cùng với cô, mới vừa nãy khi bào cửa cô phát hiện chìa khóa xe và điện thoại di động dưới khay trà đã không còn, có lẽ anh đã quay lại.
Bà Tả có chút ngoài ý muốn, bên ngoài nhìn đều giống nhau, bên trong lại lắp đặt thiết bị cũng không kém, phong cách rất ấm áp, chỉ là ấm áp cũng không phải là chỗ con trai nên ở.
Ánh mắt bà Tả rơi xuống bụng Quyên Tử, không khỏi cười giễu cợt:
“Thế nào, sốt ruột, muốn dùng đứa bé giữ chân đàn ông, vào của nhà họ Tả?”
Quyên Tử vừa nghe xong, đã hiểu ý của mẹ Tả Hồng đến làm gì, cũng không giận, ngồi ở trên ghế salon, bắt chéo chân:
“Người nào nói cho bà biết, trong bụng tôi là đứa bé của Tả Hồng, đừng quá tự cho là đúng, đàn ông, bà đây không thiếu, không riêng con trai của mình bà, nhà họ Tả các người có nhà cao cửa rộng hơn nữa, tôi cũng khinh thường trèo”
“Cô hèn hạ!”


Bà Tả tức chết, nằm mơ cũng không nghĩ đến con nhóc này lại dám nói như vậy, lời nói bật thốt ra không suy nghĩ.
“Hèn hạ?”
Quyên Tử quan sát bà từ trên xuống dưới một vòng, gật đầu một cái:
«Tôi rốt cuộc hiểu rõ, ban đầu bà chính là dùng chiêu này vào cửa nhà họ Tả phải không? nói đến đê tiện, bà thế mà là tiền bối nha! Vãn bối mặc cảm "
«Cô»
Bà tả xấu hổ, thiếu chút nữa tức đến ngất đi, muốn lập tức xông lên túm lấy bàn tay cô, không đợi bà Tả có hành động thì âm thanh trầm thấp của Tả Hồng từ bên kia cửa trước đã truyền đến:
"Quyên Tử, nói xin lỗi mẹ anh, ngay lập tức."
Tả Hồng ở dưới tầng nhìn thấy xe nhà mình, cũng biết là mẹ anh đến. Trong lòng Tả Hồng rất rõ ràng, mẹ anh và Quyên Tử chính là oan gia mấy đời nối tiếp nhau, người nào cũng đều nhìn không thuận mắt người kia, nên anh vội vàng chạy mấy bước lên tầng, vừa mở cửa đã nghe thấy những câu nói kia.
Mặc dù anh cũng hiểu nhất định là trước mặt cô mẹ anh đã nói những lời không xuôi ta, nếu không Quyên Tử cũng sẽ không nói những lời nói chua ngoa khó nghe như vậy, nhưng dù sao mẹ anh cũng là người lớn, dù bà có lỗi trước, nhưng người nhỏ tuổi mà nói người lớn tuổi như vậy cũng là không đúng, huống chi, Quyên Tử lại chọc đúng nỗi đau của mẹ anh.
Năm đó anh còn nhỏ, nhưng vẫn thừa đủ sức nhớ một ít chuyện cũ, ân oán đời trước, anh không có quyền bình luận đúng sai, nhưng Quyên Tử nói mẹ anh như vậy, thì đúng là không nên, cho nên anh muốn cô nói xin lỗi, lại quên mất tính tình Quyên Tử thà rằng chịu thiệt cũng không cúi đầu, đụng vào bức tường chắn cũng không quay đầu lại, cứng đối cứng, dù phải thua cũng không thể nghi ngờ.
Quyên Tử nhìn hai mẹ con họ một chút, nhìn mẹ anh muốn giả vờ ngất xỉu, lại nhìn con trai bà với dáng vẻ chính nghĩa làm chỗ dựa cho mẹ mình.
Quyên Tử cảm giác chuyện này quả thật quá hoang đường, quá buồn cười, hai mẹ con nhà này không biết đây nào nơi nào sao, tìm đến cửa mắng cô đê tiện, cô mắng trả lại, con trai bà ta lại đến bắt mình xin lỗi.
Ngươi mời ta một thước, ta mời ngươi một trượng, đây là lời cha Quyên Tử răn dạy, nhưng ngươi tát ta một cái, ta còn đem nốt bên kia mặt cho ngươi đánh, Quyên Tử không có ngu như vậy nha, cách làm của Quyên Tử là ngươi đánh ta một tát, ít nhất ta cũng phải dùng cả hai bàn tay đánh trở lại mới coi là đủ vốn, tại sao ta phải nhịn, lão yêu bà đó có quan hệ gì với cô? Tả Hồng kia là cái khỉ gì?
Quyên Tử chợt phát hiện, có lẽ vì mình dần dần mềm yếu, cho nên Tả Hồng liền bắt đầu càng ngày càng cứng rắn, quan hệ của hai người đã sớm chạm đến ranh giới cuối cùng của Quyên Tử, chỉ là cô cố chấp không chú ý mà thôi.
Đối mặt với mẹ con họ như vậy, Quyên Tử chợt nở nụ cười quỷ dị. Thấy nụ cười này, Tả Hồng cũng biết là nguy rồi, nhưng không đợi anh kịp phản ứng, Quyên Tử đã đi mấy bước xông ra mở cửa, giơ tay lên chỉ: «Đây là nhà tôi, các người cút ra ngoài cho tôi."
«Tiểu Hồng, con xem đi! Là đồ đàn bà như thế nào, con mở mắt ra xem một chút đi!"
Bà Tả sống đến tận ngày hôm nay cũng chưa bao giờ bị người ta xua đuổi thẳng mặt như vậy, mặt lúc tím xanh lại một hồi trắng bệch, giận dữ đến mức quở trách Tả Hồng.
«Mẹ, mẹ bớt tranh cãi một tí! Không phải con đang nói Quyên Tử xin lỗi mẹ sao? Mẹ là người lớn nhưng cũng có lỗi, em cùng người lớn nói chuyện như vậy cũng không đúng!"
Quyên Tử hờ hững nhìn anh, căn vản là lười phải nói nhảm cùng anh : «Không nghe tôi nói sao? Tôi bảo anh biến, mang theo mẹ anh, cút ngay!"
Lửa giận trong lòng Tả Hồng cũng nổi lên, anh không biết bao nhiêu lần bỏ hết tôn nghiêm, còn thiếu quỳ xuống cho cô, để cô cùng mẹ anh hòa hảo một lần, làm sao lại khó như vậy.
Tả Hồng bình tĩnh nhìn cô, lần đầu tiên ánh mắt anh nghiêm nghị mà quyết tuyệt: «Hiện tại có phải là em đuổi anh đi, anh cũng sẽ không về nữa, em nghĩ như vậy là tốt lắm sao?"
Quyên Tử chợt cười ha ha ha, lúc nào thì người đàn ông này có thể không chút kiêng kỵ dùng những thứ này uy hiếp cô, Quyên Tử cô lúc nào thì lại rơi vào tỉnh cảnh bi thảm như vậy rồi hả?
Quyên Tử ngẩng cao đầu lên, từng chữ từng chữ, mở miệng nói rõ ràng khác thường: «Cầu cũng không được, hiện tại mang theo mẹ anh cút ra khỏi nhà tôi…."
Cửa sau lưng vang lên tiếng cạch đóng lại, sắc mặt Tả Hồng tái xanh, người phụ nữ này thế mà làm thật, một chút thể diện cũng không để lại cho anh. Ngược lại mẹ Tả Hồng lại vô cùng vui mừng, xuống dưới tầng, Tả Hồng đỡ mẹ anh lên xe, bà Tả kéo anh lại: «Con và mẹ cùng nhau về nhà."
Trên mặt Tả Hồng có chút chần chờ, bà Tả chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: «Cô ta căn bản cũng không nói con quay lại, cô ta đối xử với mẹ thế nào, mẹ nhịn được, nhưng đối với con mà cũng có thể như vậy, con còn có cái gì mà không bỏ được? Đi, cùng mẹ về nhà, cha con gần đây sức khỏe không tốt, thường nhắc đến con…. Con cũng nên về thăm nhà một chút đi?"
Tả Hồng do dự một chút, liền bị mẹ anh kéo vào trong xe. Anh nghĩ hay là cứ như vậy suy nghĩ một chút cũng tốt, anh và Quyên Tử đều cần tỉnh táo lại để suy nghĩ, có chút chuyện như vậy, đầu một chuyện, cuối một chuyện, cũng là chuyện sớm hay muộn. Nếu như cô quyết định không cần đứa bé, không cần anh, như vậy anh phải làm gì đây? Anh cũng cần suy nghĩ thật kỹ, lâu như vậy, anh thật sực có chút kiệt sức, sao anh lại gặp phải người phụ nữ như vậy chứ?
Quyên Tử đứng ở cạnh cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra nhìn, dưới tầng Tả Hồng đỡ mẹ anh lên xe, nghênh ngang rời đi, trong lòng cảm thấy vô cùng chua chát. Cuối cùng vẫn có kết cục như vậy, vừa bắt đầu cứ cho rằng sẽ tốt lắm, cô nên vui mừng mới phải! Rốt cuộc cũng bỏ được tên Tả Hồng dính như keo da trâu này, cô nên cất giọng cười sung sướng mới phải, nhưng sao trong lòng lại khó chịu như vậy chứ?
«Pằng!" Quyên Tử giơ tay lên tự tay tát chính mình: «Ngươi là đồ không có tiền đồ ! Đàn ông có thừa, anh ta đi đúng lúc lắm, mày còn khôn muốncái gì ? mày còn khổ sở cái gì?"
Quyên Tử xoay người lại, đột nhiên cảm thấy trong nhà lạnh tanh có chút không chịu nổi, ôm cánh tay vào phòng ngủ, nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, cảm thấy quá mệt mỏi rồi, nhưng cô không ngủ được, cô nên làm gì đây, chuyện nhà họ Mạc, công việc của cô, đứa bé trong bụng….. Một đống hỗn loạn.
Quyên Tử mở mắt ra ngồi dậy, có gì khó khăn có thể làm khó cô? Giải quyết từng người một ! Trước đây Quyên Tử làm sao sống được thì sau này vẫn sẽ sống như vậy. Cô tìm điện thoại di động, gọi cho chị Chu….
Chị Chu thả dao nĩa trong tay xuống, nhìn Quyên Tử đối diện nuốt không trôi bát mì, chị nói: «Em thật gầy quá, có phải là bị bệnh hay không? Thân thể là của mình, nhớ đi bệnh viện kiểm tra một chút."
Quyên Tử cầm khăn ăn lau khóe miệng xong để xuống: «Em không sao, em muốn hỏi cơ hội lần trước mà chị nói, bây giờ có còn không?"
Chị Chu chau mày: «Mặc dù đó là cơ hội tốt, nhưng không phải em nói tạp chí Thương Mại còn khó có được hơn, điều này cả chị và em đều biết mà."
Quyên Tử cười khổ: «Em muốn từ chức."
Chị Chu nhìn cô một lúc lâu: «Có thể nói cho chị biết tại sao không?"
Quyên Tử lắc đầu một cái: «Chị đừng hỏi nữa, tóm lại em muốn thay đổi môi trường."
Chị Chu gật đầu một cái: «Đương nhiên là không có vấn đề, dù sao với năng lực của em, có thể đi giúp một tay thì tốt quá, chỉ là, chuyện ở đây em có bỏ được không?"
Quyên Tử gật đầu: «Đương nhiên không có vấn đề gì, sức khỏe cha em không tốt đã có mẹ em, còn có hàng xóm mấy chục năm cạnh nhà em chăm sóc. Mà thành phố bên cạnh cũng không phải là rất xa, lái xe một tiếng đồng hồ là có thể trở về rồi."
Chị Chu hơi trầm ngâm: «Em vẫn biết mình làm gì chứ, nếu như quyết định rồi, thì chị ủng hộ em."
Ngày thứ hai, Quyên Tử gửi đơn xin từ chức, về nhà nói qua với cha mẹ, phải đi thành phố bên cạnh.
Kể từ sau khi Quyên Tử tốt nghiệp đại học, vợ chồng Trần Quốc Hoa đều không quản chuyện công việc và cuộc sống của con gái. Con gái ông bà kiên cường độc lập, hai vợ chồng ông bà cảm thấy dù con gái quyết định làm gì thì cũng đều đúng, bọn họ ủng hộ. Cho nên, dù họ có là cha mẹ nuôi thì Quyên Tử vẫn làm theo cảm tính trước đây.
Buổi chiều ngày thứ hai Quyên Tử đã đến thành phố bên cạnh.
Bạn học của chị Chu là một người HongKong giàu có, họ Lương, mọi người gọi anh ta là Lương Sinh, nghe nói cả nhà anh ta đều khỏi nghiệp bằng nghề báo chí, vì vậy mở một tòa soạn cũng là chuyện đương nhiên.
Quyên Tử đến đây đúng lúc tiếp nhận công việc của phòng thương mại, mặc dù diện tích kém hơn nhiều so với tạp chí THương mại nhưng Quyên Tử có thể xưng bá một phương, cũng coi như là một cơ hội để rèn luyện.
Phía sau công ty có dãy nhà trọ, Lương Sinh giúp cô tìm nhà, chỗ này không lớn nhưng rất sạch sẽ, giá tiền cũng không đắt, Quyên Tử rất hài lòng, ít nhất nơi này rất thanh tĩnh, có thể tránh người, ví dụ như mẹ ai đó quấy rầy.
Quyên Tử kéo rèm cửa số phòng ngủ, phía dưới có ánh đèn bên dòng sông uốn khúc, từ bên này nhìn sang, trong nháy mắt Quyên Tử vẫn có cảm giác như vẫn còn ở trong chính nhà mình.
Hoảng hốt một lúc lâu, Quyên Tử không khỏi bật cười, mới không bao lâu, cô thế nào lại nhớ nhà rồi hả ? Trước kia cô đều thích đi khắp nơi, ghét nhất là ở nhà.
Giơ tay lên sờ sờ bụng, một chút cũng không cảm giác được dấu hiệu của một sinh mệnh, bình thản yên tĩnh, cho nên, nên chọn thời điểm chưa có dấu hiệu gì mà giải quyết, có lẽ là lựa chọn sáng suốt nhất !
Quyên Tử dùng hết sức khắc chế đi những cảm xúc mờ ảo không ngừng xông lên, cố chấp nghĩ, nếu không có đứa bé, cô và Tả Hồng kết thúc mọi chuyện hoàn toàn rồi.
Chỉ là, từ ngày đó bọn họ đã kết thúc rồi. Cô làm tốt lắm, anh cũng không giống như trước đây quay đầu lại dây dưa với cô, có lẽ anh ấy cũng mệt mỏi, chán ghét cô cố tình gây sự, chán ghét việc phải dụ dỗ cô, chán ghét nấu cơm, làm việc nhà cho cô. Anh vốn là đại thiếu gia phong lưu náo nhiệt, sao có thể để cô sai bảo thành một người đàn ồn ngu ngốc được, có lẽ là đã sớm chán ghét mình.
Quyên Tử lắc đầu một cái, cảm giác mình vô cùng buồn cười, đã nói dứt khoát cắt đứt với anh, nhưng lại cứ nhớ đến anh, cũng cảm thấy bản thân mình thật không có tiền đồ. Nhưng cô phát hiện cô không thể khống chế được, thói quen thật sự là việc đáng sợ, không thể nhận ra rằng, Tả Hồng đã biến cô trở thành một cô gái không dứt khoát.
Ngày mai sẽ tốt thôi, ngày mai sẽ quên hết, quên không còn chút nào. Cô đã hẹn làm phẫu thuật ngày mai, nghe nói kỹ thuật mới không đau, không làm chậm trễ công việc, ngủ một giấc, đứa bé trong bụng sẽ biến mất, đúng là kỹ thuật tốt. Từ ngày mai trở đi, cô và Tả Hồng một chút liên quan cũng không còn.
Có lẽ cha anh muốn gặp đứa bé kia, con gái của vợ cux. Đối với ân oán đời trước, Tả Hồng không rõ ràng lắm, chỉ biết là cha mẹ tái hôn, hơn nữa sau khi cha cùng vợ cũ ly hôn thì mang theo con gái, cũng không nhận cha, nhiều năm như vậy cũng không có liên lạc.
Tả Hồng biết cha anh không quên được. Có một lần khi vào trong thư phòng của cha, thấy trong sách kẹp ảnh chụp gia đình đã cũ, không phải anh và mẹ, là cha và một người phụ nữ khác, người phụ nữ trong ảnh không xinh đẹp bằng mẹ, nhưng nhìn qua cũng rất hiền lành, bọn họ còn ôm một cô gái trên đùi, tết tóc hai bím.
Tả Hồng đoán có lẽ cha cùng vợ cũ và con gái. Tả Hồng nghĩ, có nên tìm đến người chị gái chưa từng gặp mặt này, để choc ha anh được gặp mặt, giải tỏa tâm sự trong lòng, có lẽ có lợi cho sự phục hồi sức khỏe của ông. Ai ngờ vừa nói cho mẹ anh, bà liền phản đối kịch liệt, nói thẳng với anh là nuôi dưỡng anh mà anh lại nghĩ cho người ngoài.
Có lúc Tả Hồng cũng cảm thấy mẹ anh có chút không thể giải thích nổi, cái gì mà người ngoài ? Nói cho cùng thì đó cũng là người chảy cùng một dòng máu với anh, trước kia khi chưa có đứa bé, Tả Hồng còn chưa có cảm giác gì, bây giờ tự nhiên có đứa bé, Tả Hồng phát hiện, làm cha, không có một người nào là không muốn gặp con của mình.
Cái loại tình thân máu mủ đó dù như thế nào cũng không thể vứt bỏ, nghĩ đến đứa bé của mình, trong lòng Tả Hồng lại mềm như bông vải, anh cảm thấy Quyên Tử lần này Quyên Tử nhà anh cũng sẽ suy nghĩ ra, dù sao đó là con của anh và cô, là huyết mạch của bọn họ, kéo dài tính mạng của họ, suy nghĩ như vậy anh cũng thấy rất vui vẻ.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc