Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử - Chương 19

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh


Triệu Hành để điện thoại xuống, quay người lại đã nhìn thấy Tô Đồng đứng cạnh cửa phòng làm việc. Nói thật, Tô Đồng rất đẹp, lần đầu tiên nhìn thấy cô đã nhận ra đây là một cô bé xinh xắn, đã nhiều năm trôi qua, tâm ý của cô lúc ban đầu anh cũng thấy khó hiểu, nhưng về sau cũng rất rõ ràng.
Huống gì, cô cũng không có ý định giấu diếm, lúc ở Mỹ, cô luôn ở cạnh anh, cảm giác thực sự rất ấm áp, nhưng chỉ giới hạn trong tình cảm an hem bạn bè. Triệu Hành nghĩ, chuyện nam nữ cũng rất tế nhị, giống như Quyên Tử, ban đầu chỉ là một cô nữ sinh mười bảy tuổi, nhưng lại khiến anh khó có thể khắc chế.
Nhưng đối với Tô Đồng, cho dù xinh đẹp tươi mới đứng trước mặt thì cũng không kích thích nổi dục vọng của anh, tình dục và tình yêu đi cùng với nhau, một người đàn ông không đụng đến thân thể một phụ nữ, thì người đó sao có thể yêu thương được cô gái kia?
Triệu Hành nhiều lần nói nửa đùa nửa thật với Tô Đồng, giục cô tim bạn trai, nhưng Tô Đồng rất cố chấp, cố chấp là chỉ vĩnh viễn đi một con đường không lối ra. Triệu Hành đã từng nghĩ rằng, chỉ cần mình trở về nước thì cô sẽ buông tay, nhưng sau đó cô ấy cũng quay về, khiến Triệu Hành cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Phải nói, bây giờ anh còn có chút oán giận, ngày đó Quyên Tử nói những lời như vậy, anh cũng đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy chỉ có thể là Tô Đồng, Tô Đồng chơi trò này, có lẽ là lúc cô ấy lên cấp trung học năm thứ hai
.Khi đó, anh chỉ cho rằng cô là đứa bé đùa dai, nhưng từ đó trở đi, Tô Đồng chính là có ý phá hỏng. Triệu Hành cũng không muốn trực tiếp chất vấn Tô Đồng, nhìn cô ấy đến gần như là lấy lòng, thậm chí là nở nụ cười hèn mọn, Triệu Hành bỗng không đành lòng, dù sao thì hai nhà bọn họ cũng còn có giao tình, cô ấy cũng làm bạn với anh nhiều năm như vậy.
Cũng may anh và Quyên Tử gặp lại nhau, may mắn còn có cơ hội. Đối với Tô Đồng, chỉ cần anh và Quyên Tử ở chung một chỗ, cô tự nhiên biết khó mà lui, đi tìm hạnh phúc cho riêng cô. Triệu Hành tính toán như vậy, nhưng dĩ nhiên đó là anh nghĩ quá đơn giản, bất luận là đối với Quyên Tử hay Tô Đồng.
Mặc dù gặp lại Quyên Tử, nhưng đã qua mười năm, anh phát hiện, có lẽ chỉ có anh còn nhớ mãi không quyên chuyện mười năm trước, Quyên Tử là cô gái không tim không phổi, có lẽ đã sớm quên, cô ất từ trước đến nay đều là người phóng khoáng ngông nghênh.
Còn có Tô Đồng, cho dù anh cố ý lạnh nhạt vẫn không ngăn được cô đến gần, cô ấy hình như không cảm nhận được sự lạnh nhạt này. Triệu Hành biết, Tô Đồng không phải là người ngây thơ ôn hòa như vẻ bên ngoài, có lẽ bởi vì biến cố của gia đình nên có vài phần mưu mô, cũng chính điều này khiến cho Triệu Hành mỗi khi đối mặt với cô đều không đành lòng, không đành lòng trách cứ, không đành lòng tổn thương, không đành lòng một nhát cắt đứt tình bạn nhiều năm như vậy. Quả thật không hề dễ dàng!
Tô Đồng đứng ở ngoài cửa nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt có chút đặc biệt, không thể nói là khổ sở mà còn có cả thương tâm. Thậm chí Triệu Hành còn không biết cô đứng ở đó bao lâu rồi, có phải chuyện anh nói với Quyên Tử qua điện thoại cô đều nghe thấy?

Nhưng Tô Đồng chỉ im lặng một lát, cô nâng lên một nụ cười, đẩy cửa đi vào, bước chân nhẹ nhõm tự nhiên, giống như vừa rồi chỉ là Triệu Hành nhìn nhầm. Cô đi đến khoác cánh tay Triệu Hành, lắc nhẹ:
“Anh Hành, buổi tối chúng ta đi ăn đồ ăn Hàn Quốc được không, em mời”
Triệu Hành nhìn cô chằm chằm, khẽ thở dài:
“Đồng Đồng, buổi tối anh có hẹn”
Đáy mắt Tô Đồng thoáng qua tia tức giận:
“Là cô ta, đã nhiều năm như vậy, anh vẫn không quên được cô ta, cô ta có gì tốt, anh có biết cuộc sống riêng tư của cô ta rất loạn, cô ta và người đàn ông đã có vợ sống chung mấy năm, cô ta chính là đồ đàn bà hư hỏng….”
Chát…………… Triệu Hành tát Tô Đồng một cái, đưa tay bắt bả vai cô, khiền cho Tô Đồng không thể không ngẩng đầu nhìn thẳng mắt anh, Tô Đồng có chút sợ hãi, cô chưa bao giờ thấy Triệu Hành như vậy, khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn bị sự tức giận làm vặn vẹo có chút dữ tọn, ánh mắt sắc bén như dao, thẳng tắp đâm vào người Tô Đồng.
“Không cho cô mắng chửi cô ấy, cô có biết nếu không phải vì cô thì cô ấy đã sớm là của tôi. Cô ấy vốn dĩ là thuộc về tôi, trong lòng tôi, cô ấy bây giờ hay mười năm trước đều vô cùng tốt đẹp.”
Đột nhiên Tô Đồng sửng sốt, thì thào nói:
“Anh đã biết, thì ra anh đã sớm biết………”


Triệu Hành buông cô ra, xoay người đi đến cửa sổ sát đất, đốt một điếu thuốc hít một hơi thật sâu, một lúc lâu mới chậm rãi nói:
“Chuyện trước đây, anh đã không muốn hỏi nữa rồi, em đi đi, hi vọng em có thể tìm được hạnh phúc của chính em, anh khẳng định hạnh phúc của em mãi mãi không phải là anh.”
"Ha ha ha!"
Tô Đồng phá lên cười, tiếng cười bén nhọn, còn có chút điên cuồng:
“Anh Hành, anh cho rằng không có tôi thì anh và người phụ nữ kia có thể ở cùng một chỗ sao, nằm mơ đi, vì tôi sẽ nguyền rủa anh, cả ngày lẫn đêm nguyền rủa các người….”
Triệu Hành xoa bóp huyệt thái dương co rút đau đơn, tiếng cười cuối cùng của Tô Đồng như vang vọng trong đầu anh làm anh phiền muốn chết. Quyên Tử đặt dao xuống, quét mắt nhìn Triệu Hành:
"Không thoải mái sao, gần đâ siêu thị thuộc tập đoàn Worle xuất hiện tin tức lừa gạt tiền, chuyện này rất khó xử lý?”
Triệu Hành thả tay xuống, ngẩng đầu cười:
"Mặc dù em không làm chuyên mục này nữa nhưng tin tức của em lúc nào cũng rất nhanh nhạy. Thôi hôm nay không nói chuyện của anh, công việc của em thế nào. Nếu như em không ghét bỏ, thì vào tập đoàn Worle, làm công việc tuyên truyền nội bộ, nghiêm túc mà nói, việc này với chuyên ngành học của em cũng không quá khác biêt.”
Quyên Tử đưa ly rượu lên lắc nhẹ:

“Em vẫn thích làm phóng viên, còn nữa, em đã tìm được việc rồi, tạp chí Thương Mại thời đại, mặc dù vẫn là chân phóng viên vòng ngoài, nhưng trước mắt mà nói thì em rất hài lòng.”
Triệu Hành cười khẽ:
“Em luôn biết mình muốn làm gì, giống như trong cuộc đời em, chưa bao giờ có mơ hồ và không xác định.”
Quyên Tử nghiêng đầu suy nghĩ một chút:
"Thật ra thì cũng có , chỉ là người khác không biết thôi."
Ánh mắt Triệu Hành lóe lên, vừa định nói chuyện thì điện thoại QUuyeen Tử vang lên, ánh mắt Triệu Hành rơi xuống tay cô, không khỏi cau mày.Triệu hành ánh mắt chợt lóe, vừa muốn nói chuyện, Quyên Tử điện thoại vang lên, Triệu hành rơi vào ánh mắt cạnh tay nàng, không khỏi khẽ cau mày.
Quyên Tử nói xin lỗi, đứng dậy đi sang bên kia nghe điện thoại, vừa nghe điện đã nhanh chóng để điện thoại ra xa dù vậy cũng có thể nghe được tiếng quát cực to của Tả Hồng………
Quyên Tử mặc kệ anh dài dòng lảm nhảm, chờ anh gào xong, nhanh chóng nói một câu:
“Nửa tiếng nữa em về.”
Nói xong, cúp điện thoại nhanh chóng tắt mắt, vừa thầm mắng Thời Tiêu dám làm gián điệp. Quyên Tử hiểu rất rõ Tả Hồng, bây giờ người đàn ông kia cũng chỉ là không chịu được trêu chọc, là một bình dấm chua, hơn nữa càng ngày càng chua. Trước kia đúng là không biết anh lại có sức ghen lớn như vậy, hơn nữa hình như anh vô cùng kiêng kỵ Triệu Hành.

Từ trước đến giờ Quyên Tử không thích dài dòng chơi trò mập mờ, mấy ngày nay Quyên Tử cũng đã nghĩ kĩ, không thể không nói gặp lại Triệu Hành cô thực sự có chút hoảng hốt. Dù sao đối với Triệu Hành mà nói, cũng đã từng là thời kỳ theo đuổi trẻ trung, hơn nữa những năm vừa rôi, thái độ của cô với trò chơi tình cảm cũng ít nhiều bị ảnh hưởng, nhưng cô hiểu rõ.
Đối với Triệu Hành, cô chỉ còn thiện cảm, ngay cả tức giận chôn sâu trong đáy lòng cũng dần dần phai nhạt, đối với người đà ông này cô không còn cảm giác kích tình đó nữa, cô chỉ cảm thấy cô và anh giống như bạn bè, mọi chuyện qua đi chỉ còn lại tiếng cười bằng hữu, cô không muốn tiếp tục trêu chọc anh, không có ý định quay lại. Quyên Tử cảm thấy đây chính là chuyện cười, nếu như đã là tình cũ thì cần gì phải đốt cháy lại.
Quyên Tử nâng cằm lên, quan sát người đàn ông đối diện, khôi ngô anh tuấn, văn nhã dịu dàng, vô cùng khôn ngoan tài giỏi, đáng tiếc không phải là thức ăn trong mâm của cô.
"Triệu Hành, không cần lãng phí thời gian ở bên cạnh em, dù mười năm trước có hiểu lầm gì thì mọi chuyện cũng đã qua, hơn nữa cho dù mười năm trước không có hiểu lầm thì chúng ta cũng không thể ở bên nhau………. "
Quyên Tử chưa nói xong điện thoại Triệu Hành vang lên, Triệu Hành có chút phiền loạn nói xin lỗi, đi sang bên kia nghe điện thoại, vừa nghe xong sắc mặt tối đen đứng lên:
"Xin lỗi Quyên Tử, anh có việc gấp đi trước, có chuyện gì để sau hãy nói."
Nói xong, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng ăn, Quyên Tử hơi ngạc nhiên, thấy trên ghế còn áo khoác của anh, vội cầm lên đuổi theo, thấy xe của anh ở bãi đầu xe, Quyên Tử thở phào nhẹ nhõm, đi đến gõ của sổ xe.
Cửa sổ xe hạ xuống, Quyên Tử không khỏi lắc đầu nhìn Triệu Hành trong xe, có chút nóng nảy hốt hoảng, tay cầm chìa khóa xe, nhưng không đút vào được, Quyên Tử đi vòng qua, mở cửa xe, đầy anh sang chỗ bên cạnh ghế lái, tự mình ngồi lên, lấy chìa khóa, khởi động lái xe :
"Đi chỗ nào, em chở anh đi"
Triệu Hành cũng lấy lại bình tĩnh, nói địa chỉ. . . . . .

Lúc Quyên Tử và Triệu Hành đến nhà trọ của Tô Đồng thì Tô Đồng đã hôn mê, trên tủ đầu giường còn vứt la liệt thuốc ngủ.......... Xe cứu thương tới, Quyên Tử đi cùng Triệu Hành vào bệnh biện, ngồi ở ngoài phòng cấp cứu đợi. Quyên Tử cũng khôi phục lại tinh thần, Tô Đồng, mới chỉ gặp cô gái này hai lần, nhưng lại đi tự sát.
Thật ra thì, Quyên Tử cảm thấy đây càng giống như uy hiếp, dù sao nếu thật sự muốn chết, trước khi tự sát còn gọi điện thông báo cho người khác, Triệu Hành lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo lại, đang gọi điện thoại………
Giày vò đến nửa đêm, Quyên Tử cùng Triệu hành mới rời khỏi bệnh viện, dù sao cấp cứu kịp thời, không nguy hiểm đến tính mạng, Triệu Hành báo cho người nhà Tô Đồng biết chuyện.
Đột nhiên Quyên Tử đột nhiên cảm thấy, cô có chút không hiểu người đàn ông này, nếu nói anh ta vô tình với cô ấy, nhưng khi nghe cô ấy nói tự sat, lại rất hốt hoảng, những nếu có tình ý thì tại sao không ở lại trong bệnh viện chăm sóc?
Triệu Hành giống như hiểu suy nghĩ của cô, nghiêng đầu nhìn cô nói:
"Đồng Đồng là hàng xóm của nhà anh, từ nhỏ anh nhìn cô ấy lớn lên, nghiêm túc mà nói, cô ấy chính là em gái anh, mặc dù anh không thương cô ấy, nhưng anh cũng không hy vọng cô ấy chết vì anh, em hiểu chưa?"
Triệu Hành lái xe đưa Quyên Tử về chung cư, từ xa đã nhìn thấy Tả Hồng ngồi ở ở bậc cửa đầu hành lang hút thuốc lá. Lúc này Quyên Tử mới nhớ đã quên không báo cho Tả Hồng, hơn nữa điện thoại di động của cô hình như cũng đã tắt máy.
Nhìn thấy ánh đèn sáng, Tả Hồng ném thuốc lá trong tay đứng lên, nhìn rõ ánh sáng, thấy rõ người ngồi trong xe, lửa giận muốn ép lại cũng không ép nổi.
Xe vừa dừng lại Tả Hồng đã mở cửa xe từ bên ngoài, kéo Quyên Tử từ bên trong xe, vừa kéo vừa chống cửa xe nhìn Triệu Hành giọng trầm thấp : " Xuống xe. "
" Tả Hồng, anh nổi điên cái gì ? Xảy ra chút chuyện, em chưa kịp thông báo cho anh biết….. "


Không để cho Quyên Tử giải thích xong, đã bị Tả Hồng cắt ngang : «Cô cút sang một bên cho anh, đừng có mang dáng vẻ đó ra, các người cô nam quả nữ, lại là tình yêu đầu, có thể xảy ra chuyện gì, không cần nghĩ cũng biết ! Muốn cắm sừng tôi, không có cửa đâu ! "
Quyên Tử tức giận giơ chân đá anh : " Tả Hồng hôm nay anh động thủ thì chúng ra coi như xong, xong thật rồi, tôi nói lời giữ lời. "
Nói xong cũng không để ý đến hai người, quay người đi lên tầng.
Trong lòng Tả Hồng khó chịu kìm nén, nếu như là trước kia anh đã đạp cho tên kia một trận rồi, nhưng con nhóc Quyên Tử kia, anh thực sự không nói nổi. Anh cũng giận chính bản thân mình, mới bắt đầu anh đã chịu đựng cô, tại anh chiều chuộng con nhóc này quá mà, nếu không cô dám đè đầu anh như vậy.
Sự chần chừ của Tả Hồng rơi vào trong mắt Triệu Hành, trong lòng xông lên một cảm giác vô lưc, hai người kia cứ tự nhiên cãi nhau, nhưng lại thân mật như vậy, thân mật đến mức giữa họ, anh giống như là một người xa lạ hoàn toàn.
Đột nhiên Triệu Hành cảm thấy không có chút nào thú vị, ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt : " Nếu như muốn đánh nhau, xin lỗi ! Tôi không thể đáp ứng, cũng không nhàm chán như anh… "
Đến khi Triệu Hành lái xe ra khỏi chung cư thì Tả Hồng vẫn còn buồn bực, cuối cùng chỉ còn mình anh là người đơn độc, ngẩng đầu nhìn lên tầng, giậm chân đi lên, vừa vào cửa đa mang giầy cao gót Quyên Tử đá rơi vào trong tủ giầy, bỏ quần áo vào trong máy giặt, đè ép lửa giận, đứng ở bên ngoài nhà vệ sinh gõ cửa, giọng nói ôn tồn hỏi : " Quyên Tử, cuối cùng là em và anh ta đi đâu, anh nói có gì sai chứ, em nói với anh sẽ về ngay, anh đợi đến tận nửa đêm cùng chưa thấy, về tình về lý em đều phải cho anh một cái nguyên nhân rõ ràng, đúng không ? Quyên nhi, anh phải phân rõ phải trái… "
Quyên Tử kéo cửa nhà vệ sinh ra, ngón tay cầm lấy đai lưng áo choàng tắm, cười híp mắt quan sát một vòng : " Không đánh nhau ? "
Tả Hồng kêu lên, tức không chịu nổi, tiến lên khiêng cô vào phòng ngủ, ném cô lên giường, đè trên người cô : " Nói, buổi tối hai người làm gì ? Thành thật khai báo, nếu không em chờ phục vụ đi. "
Quyên Tử cười ha ha mấy tiếng : " Cút sang một bên, cả người đều là mùi thuốc. "
Tả Hồng vô lại, cúi đầu há mồm hung hắng cắn môi cô : «Em ghét bỏ anh hả ? Cấm nói lảng sang chuyện khác, nói nhanh. "
Đôi tay Quyên Tử níu tai anh, kéo đầu anh lại gần, trước đây cô chưa bao giờ giải thích nhưng hôm nay lại mở miệng : «Bạn của Triệu Hành tự sát, nên trì hoãn ở bệnh viện đến bây giờ. "
Tả Hồng sững sờ, khóe miệng vểnh lên : " Chắc chắn là nợ phong lưu của Triệu Hành, đúng không ? "
Quyên Tử nghiêng người, trong nháy mắt rời khỏi chỗ nằm, ngón tay Quyên Tử nhẹ nhàng lướt qua mặt Tả Hồng : " Nợ phong lưu ?Có người nào hơn được Tả Hồng nhà chúng ta, nhớ ngày đó hồng nhan tri kỉ khắp nơi nhỉ ! Em nhớ lúc đầu anh được gọi là cái gì mà, Tả thiếu ôm một mười tám tuổi, hôn nhau kích tình bắn ra tứ phía, thiếu chút nữa đã đành dã chiến…. "
Nói chưa hết câu, đã bị Tả Hồng chặn miệng lại, môi lưỡi dây dưa, Quyên Tử ô ô mấy tiếng, không có âm thanh gì rồi…. Lúc Tả Hồng buông Quyên Tử ra cô đã thở dốc lấy hơi, chờ hơi thở đều đặn mới kêu lên : " Chột dạ, đúng không ? "
Ánh mắt Tả Hồng lóe lên : " Đó là nợ cũ bao lâu rồi, lôi chuyện cũ ra nói cũng không phải là hành vi của người quân tử. "
Quyên Tử giơ ngón tay lên, hung hăng bóp mặt anh : " Vậy anh sao lại nhiệt tình với Triệu Hành như vậy, hả ? "
" Ai ! Ai ! Quyên nhi, Quyên nhi, em véo chỗ khác được không, nói thế nào thì đàn ông cũng rất quan trọng bộ mặt, trên mặt có vết thương người khác nhìn thấy nhiều không tốt. "
Quyên Tử ghé lại gần tai anh cười : " Ít nhất Tả thiếu của chúng ta còn muốn giữ lại khuôn mặt, nhưng em nghĩ là, da mặt anh cũng dầy như vỏ cây lâu năm vậy." Nói xong cắn một cái lên tai trái Tả Hồng.
Tả Hồng rên lên, lại có cảm giác hơi nhột, trong nháy mắt gợi lên ý nghĩ khác, tay trượt nhẹ một chút, sờ vào áo choàng tắm màu hồng, nhưng lại bị Quyên Tử phát hiện.
.Quyên Tử đứa tay đầy bàn tay quấy rối của anh ra, lật người nằm ở một bên, giơ chân đá anh: «Đi tắm, nếu không, đừng có lên giường của bà, bẩn lắm."
Tả Hồng đành phải đàng hoàng đi tắm, đánh răng, súc miệng… Lúc đi ra ngoài Quyên Tử đã ngủ rồi, Tả Hồng lắc đầu một cái, nhẹ nhàng rón rén lên giường, ôm cô vào trong lòng, Quyên Tử rầm rì hai tiếng, tìm tư thế thoải mái hơn trong lòng anh, ngủ say.
Tả Hồng khẽ thở dài, ngắm cô thật lâu, nhỏ giọng lầm bầm: «Cái cô nhóc này lại dám lừa gạt anh, sáng mai anh sẽ đòi lại gấp đôi, em biết không hả?"
Cúi đầu hôn vào trán cô.
Trong lúc đó, phòng khách nhà họ Mạc đèn điện sáng bừng, kiểm tra đối chiếu DNA đạt 99% trở lên, mặc dù đã trong dự liệu, nhưng cũng làm cho Mạc Quan Vinh kích động vô cùng, chính xác rồi, cô nhóc kia chính là Vân Đan nhà bọn họ, còn chuyện tại sao phù hiệu của Mạc gia lại ở trên tay người khác, đã không còn là chuyện quan trọng nữa rồi, cuối cùng ông cũng đã tìm được cháu gái rồi.
Con bé có rất nhiều điểm giống người nhà Mạc gia, kiêu ngạo cố chấp, thậm chí xinh đẹp, sắc sảo như vậy, màu Mạc gia, gien di truyền của nhà họ Mạc đều chảy trong người cô, đây mới là Vân Đan: «Gọi Tiểu Trương chuẩn bị xe, ta muốn đón con bé về nhà ngay lập tức."
Mạc Vân Phòng vội vàng nói: «Cha, bây giờ đã muộn rồi, hơn nữa, con cảm thấy vẫn nên thận trọng một chút, chúng ta chưa nghĩ đến cảm nhận của Vân Đan."
Vân Kha gật đầu: "Ít nhất chúng ta phải biết rõ, năm đó đã xảy ra chuyện gì, còn nữa, nghe cha nói thì, Quyên Tử cho tới bây giờ cũng không biết mình là bị nhận nuôi, nếu chúng ta tùy tiện nhận người thân, sẽ mang đến tổn thương cô ấy."
Mạc Vân Giới chợt nghĩ đến buổi tối đó cô gái làm người ta huyễn hoặc vì vẻ mỹ lệ, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài, thế nào cũng không nghĩ đến, cô ấy chính là Vân Đan, từng ý nghĩ xông lên đầu khiến anh không khỏi cảm thấy nuối tiếc. Nhưng lý trí phân tích, Vân Kha nói rất đúng, cô nhóc đó tự nhiên phóng khoáng, lại chí tính chí nghĩa, Mạc gia muốn nhận người thân, nếu như là người khác, thì có lẽ là một chuyện tốt, nhưng đối với cô nhóc kia, tuyệt đối sẽ khinh thường, đó là một cô gái có cá tính, bây giờ nghĩ lại, cũng có mấy phần giống với thím hai.
Mạc Quan Vinh cũng trầm ngâm, ngày đó con bé cũng đã nói rồi, ông còn nhớ rõ ràng : «Nếu thật sự tôi là cháu gái đã thất lạc của nhà họ Mạc, tôi hi vọng, các người vĩnh viễn không cần đi tìm tôi, không cần nhận tôi, bởi vì tôi sống rất tối, rất hạnh phúc, chỉ cần các người tránh xa tôi là tốt rồi, không nên đặt tiêu chuẩn của các người để cân nhắc mọi chuyện, cũng không phải ai cũng muốn biến thành phượng hoàng, trong thế giới của tôi, tôi chính là phượng hoàng, không cần thiết phải làm điều thừa thãi, vì vậy, nếu đúng là tôi, xin các người hãy tránh khỏi thế giới cửa tôi, để lại sự bình yên cho tôi, tôi sẽ rất cảm kích."
Vân Đan kiêu ngạo như thế, sao có thể dễ dàng tiếp nhận Mạc gia ! Anh hai mở miệng nói: «Con thấy, chúng ta không cần ngại cha mẹ nuôi cô ấy, chỉ cần bồi thường nhiều tiền bạc là được."
Mạc Vân Kha chau mày nhìn anh hai: «Ngươi ta nuôi Vân Đan hơn hai mươi năm, Vân Đan cũng không hề có cảm giác là bị nhận nuôi, điều này chứng tỏ cha mẹ nuôi thực sự coi cô ấy như con ruột, nếu như chúng ta mang tiền bồi thường mà làm họ đồng ý thì họ cần gì che giấu, ngay từ ban đầu họ đã cố ý che giấu thân thế Vân Đan, điều này đủ để chứng minh, người ta căn bản không muốn cho Vân Đan tìm được cha mẹ ruột."
Mạc Quan Vinh đứng lên nói: “Ta đã gặp cha mẹ nuôi con bé trước đây, Vân Giới, ngươi đi sắp xếp đi, Vân Phong, công việc của Vân Đan sắp xếp như thế nào rồi?"
Chân mày Mạc Vân Phong giãn ra: «con bé làm về hoạt động kinh tế, nhưng trước mắt là phóng viên, con bé tự mình yêu cầu, nói muốn tự mình phát triển lên."
Mạc Quan Vinh khẽ cau mày: «không phải là rất vất vả sao?"
Mạc Vân Phong cười: "Cha, khổ cực mới có thể tạo nên thành tích, đây chính là điểm đáng nể của Vân Đan."
Mạc Quan Vinh khe khẽ thở dài: "Con bé này quá mạnh mẽ, giống Quan Anh vô cùn, rất cứng đầu! Con bé này không hiểu lý lẽ! Vân Kha, hôn sự với Tả gia bỏ đi, thằng nhóc Tả hồng này! Con và Vân Phong cũng đừng tìm nó nữa, tốt nhất là bỏ đi."
Vân Kha muốn nói lại thôi, vân Phong vươn tay mở của phòng Vân Kha, mới nói: "Anh hiểu em muốn nói gì, nhưng cha quá cố chấp, cũng không phải em không biết."
"Em thấy Tả Hồng thực sự yêu Vân Đan , rất nghiêm túc yêu."
"Vậy thì như thế nào?" Vân Phong chau mày: "Anh thực sự không hiểu, tình yêu thật sự có quan trọng như vậy sao?"
Vân Kha chợt ngẩng đầu, ánh mắt yên lặng, chợt lóe ra ánh sáng lóng lánh: "Anh cả, tình yêu rất quan trọng, chỉ cần ở trong lòng em có tình yêu, em bằng lòng buông tay tất cả."
Vân Phong giật mình: "Vân Kha, em chưa từng quên cậu ấy?"
Vân Kha xoay người: "Em nghĩ, đến khi chết rồi, có lẽ sẽ quên."
Vân Phong tại chỗ cả nửa ngày, mới xoay người nói với Mạc Vân Giới: "Chuyện cha mẹ Trần, tạm thời kéo dài thời gian càng lâu càng tốt "
Mạc Vân giới sửng sốt: "Nhưng cha nói tất cả. . ."
Vân Phong vỗ vai của anh: "ngày mai cha đi cùng đoàn phỏng vấn quân sự sang nước Mỹ, lịch trình cũng phải một tháng, để nhà họ Trần và Vân Đan một chút thời gian giảm áp lực, dù sao chúng ta cũng không thể ỷ thế ức hiếp người ta. "
Mạc Vân Giới nhìn anh trai, đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh trai như vậy, cảm thấy có chút kì lại, hỏi: "Anh cả, anh làm sao vậy?"
Mạc Vân Phong nhẹ nhàng lắc đầu: "Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy, rất nhiều việc, có lẽ là chúng ta đã làm sai."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc