Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử - Chương 15

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh


Khóa vòi nước, Quyên Tử ngẩng đầu nhìn mình trong gương, trông cũng đâu đến nỗi khó coi. Một chiếc váy dài trắng, trên vai điểm dải lụa màu xanh lục, chiếc ghim bằng kim cương đính trên dải lụa trông vừa có phần lãng mạn lại phong tình. Phía dưới là dải thắt lưng màu đen khổ rộng, khảm kim cương, bên hông khoét một miếng nhỏ, để lụa chảy xuống, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn.
Quyên Tử luôn biết cách ăn mặc, cũng thích phong cách ăn mặc của mình. Cô cho rằng là phụ nữ thì phải luôn xinh đẹp, không phải là hư vinh nhưng cũng không nên phụ lòng bản thân, phụ nữ xinh đẹp mới là vua, phải tự suy nghĩ ích kỉ một chút cho bản thân.
Quyên Tử lại gần gương, gẩy lọn tóc xoăn, trang điểm nhạt nhưng tinh xảo, đáng tiếc dù trang điểm tinh xảo đến mức nào thì so với cô gái bên ngoài kia, cũng thua kém không ít.
Mạc Vân Kha, cô ấy đẹp như vậy khiến Quyên Tử lần đầu tiên từ khi sinh ra cảm thấy có phần tự ti, hơn nữa người ta lại vô cùng dịu dàng. Dù cô mới nhìn thấy làn đầu tiên đã không tự chủ bị cô ấy hấp dẫn, huống chi là đàn ông.
Quyên Tử rút khăn giấy ra lau tay, đem giấy ném vào thùng rác, xách túi đi ra ngoài, cũng không thèm nhìn Tả Hồng đang chờ ở bên ngoài, trực tiếp lướt qua anh, đi ra phía cửa.
Tả Hồng sắc mặt âm trầm đi theo cô, bóng dáng hai người rất nhanh biến mất trong tầm mắt mọi người. Chu Yến bĩu môi, ôm cánh tay Mạc Vân Kha lắc:
"Chị Vân Kha, cô gái kia là ai vậy? Sao anh rể lại đi theo cô ta, để chúng ta lại chỗ này, có chuyện gì sao?”
Vân Kha nhàn nhạt liếc cô, Chu Yến im miệng, trong lòng kêu một tiếng, đừng tưởng tôi không nhìn ra, không phải là Tiểu Tam ư, cô gái kia chính là đồ hồ ly tinh.
Chu Yến mới vào Mạc gia được mấy ngày, nhưng với cô ta mà nói, đây giống như là một giấc mơ đẹp vậy. Giống như giấc mơ khi còn bé bỗng nhiên trở thành sự thật, cô trở thành công chúa cao quý nhất.
Chuyện khi bé cô không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rằng cùng cha mẹ nuôi sinh sống trong căn phòng nhỏ hẹp kia, bình tĩnh mà nói thì cha mẹ nuôi đối xử với cô rất tốt, sống hòa thuận, không có gì khác nhau.

Nhưng cô vẫn không hài lòng, lúc đi học nhìn thấy bạn học mặc quần áo mới trên người, thay đổi liên tục, mẹ cũng mua cho cô nhưng chỉ là quần áo rẻ tiền bán ctreen chợ, không có gì đặc biệt.
Đi làm, tự mình kiếm tiền, tiền lương mỗi tháng ít ỏi, những bộ quần áo, túi xách hàng hiệu kia đối với một tháng tiền lương của cô làm sao đủ, chỉ là một số lẻ.
Kết giao cùng mấy người bạn trai, nhưng không ai được như ý, mẹ nuôi cũng hay càu nhàu cô, đã sắp ba mươi tuổi, nếu chọn nữa chắc không ai them lấy.
Chu Yến cũng sốt ruột, nhưng cô nghĩ rồi thế nào cũng phải tìm một người đàn ông có nhà có xe, cô cũng không muốn sống như mẹ nuôi, tùng quẫn hèn mọn cả đời.
Khi nhà họ Mạc tìm thấy cô, cô mừng như phát điên, giống như một người nghèo cơm không có mà ăn, đột nhiên trúng thưởng năm vạn.
Chim sẻ biến thành phượng hoàng, tiến vào một thế giới mộng mơ, một thế giới xa xỉ, cao quý, hoa lệ mà xa lạ..
Nhưng cô mặc nhiên chấp nhận tất cả những chuyện kích động này, cố ý quên đi những kí ức nhỏ kia.
Hơn nữa, khi tiến vào cái thế giới này, cô ta mới biết, hóa ra mình đến với nó dễ dàng như vậy, dễ dàng đến buồn cười, dễ như trở bàn tay. Cô ta cảm thấy, có lẽ cô ta phải tìm được một người đàn ông lợi hại để kết hôn, như vậy dù tương lai có chuyện gì thì cô ta cũng không phải quay lại sống như trước đây.
Chu Yến có lòng ghen tỵ rất lớn, trước kia là ghen tỵ với cá bạn học hay đồng nghiệp có điều kiện tốt. Bây giờ cô ta bắt đầu ghen tỵ với Mạc Vân Kha, trong mắt cô ta Mạc Vân Kha có tất cả mọi thứ.
Cô ta xinh đẹp ưu nhã, có cha làm quan to,có mấy người anh thân thiết, còn có hôn phu xuất sắc như vậy, còn cô dù đã trở thành Mạc Vân Đan, sống trong Mạc gia, trừ bác trai còn mấy người anh họ, đều xem cô như người ngoài, không thân thiện một chút nào, nhìn qua có vẻ thân thiết nhưng thực ra là xa cách vô cùng.


Nhất định cô ta phải giữ được vị trai này của mình, bằng bất cứ giá nào, cô ta phải suy nghĩ cẩn thận về vấn đề này.Điện thoại dị động vang lên, Mạc Vân Đan cúi đầu nhìn, sắc mặt khẽ biến vội vằng cầm chăt di động.
"Chị Vân Kha, e đi toilet một chút nhé."
Bóng dáng cô ta biến mất ở khúc cua, Phong Cẩm Thành không nhanh không chậm nói:
"Tôi nghĩ nhà các cậu nên xét nghiệm ADN thì tốt hơn, dù sao đã nhiều năm trôi qua, có chuyện gì thay đổi cũng không ai biết được, máu mủ tình thân vẫn nên thận trọng thì hơn."
Lời nói của Phong Cẩm Thành ngắn gọn, nhưng mấy anh em nhà họ Mạc nghe được cũng phải trầm ngâm suy nghĩ. Hồ Quân nhìn chiếc bật lửa trong tay:
"Tôi nhìn cô ta chẳng đáng tin một chút nào, nhìn khuôn mặt cô ta với chú hai nhà các anh không có điểm gì giống nhau, bình thường ông cụ nhà các anh anh minh sáng suốt sao đến khi gặp chuyện này lại nhầm lẫn như vậy. Thôi tôi có việc phải đi trước, còn nữa, Mạc đại ca, tôi nói trước nhé, ông cụ nhà anh có tìm người gả cho cô ta cũng đừng tính đến tôi, tôi với cô em họ nhà các anh một chút hứng thú cũng không có. "
Phong Cẩm Thành và Hồ Quân đi rồi, chỉ còn lại mấy anh em nhà họ Mac. Mạc Vân Kha nhỏ giọng nói: Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
"Thật ra thì em cũng có nghĩ ngờ, tuy là trước đây điều kiện không được tốt nhưng mà gien của chú thím hai vẫn còn, hơn nữa em có một trực giác mãnh liệt, Chu Yến không phải Vân Đan. Hơn nữa các anh có cảm thấy, Quyên tử có chút quen thuộc, gò má quen thuộc hình nhua là ngày trước đã gặp rồi. . . . . .
Mạc Vân Phong nhìn em gái:
"Vân Kha, em không để ý gì sao, dù sao cô ta cũng là Tả Hồng. . . ."

Mạc Vân Phong nói chưa dứt lời, đã bị Vân Kha cắt đứt:
"Anh cả, em nghĩ là anh phải hiểu em chứ, Tả Hồng không phải người đó, hơn nữa đừng làm chuyện gì tổn thương Quyên Tử, em thích cô ấy."
Anh hai Mạc mở miệng:
"Anh cả, chúng ta có thể nói dối cha để làm xét nghiệm, nói thật em cũng nghi ngờ như vậy, nhanh chóng làm rõ tiết kiệm thời gian. Hơn nữa có bằng chứng xác thực vẫn hơn là tin vào bản thân mình. Phù hiệu của Mạc gia dù có trong tay cũng không chứng minh được điều gì. Viện trưởng cô nhi viện cũng nói lúc ấy có những ba cô bé ở tron cô nhi việ mười mấy tháng, mới được nhận nuôi. Trong thời gian này có vấn đề gì chúng ta cũng không biết, có lẽ Vân Đan làm rơi phù hiệu, bị đứa bé khác nhặt được. Còn nữa, trong ba nhà nhận nuôi chúng ta mới tìm được một nhà, còn lại hai nhà, trong tài hiệu đều là địa chỉ giả , chuyện sai lầm cũng rất có khả năng."
Mạc Vân Giới khẽ gật đầu, nhìn Chu Yến chạy đến, nhỏ giọng nói:
"Nói thật, em không hy vọng cô ta không phải Vân Đan, bây giờ trình độ khoa học kỹ thuật cao, chỉ cần một sợi tóc là có thể biết, không phải sao. . . . . .
Quyên Tử ra khỏi hội quán, căn bản là không để ý đến Tả Hồng phía sau, tự mình đi lên. Tả Hồng đi theo vài bước, kéo cánh tay cô lại:
"Em náo loạn cái gì, em và tên đàn ông kia uống cà phê, anh còn chưa nói gì, em lại dám xem anh như người chết sao."
Quyên Tử dừng bước, xoay người nhìn anh, đột nhiên cười:
"Tả Hồng, tôi theo ai đi uống cà phê, anh quản được sao, đừng nói là uống cà phê, có thuê phòng lên giường thì cũng không phải là chuyện của anh.” (xưng ‘tôi’ vì chị Quyên đang giận nhé)

"Em dám, em có tin anh phế tên đàn ông kia?”
Sắc mặ Tả Hồng ác độc dữ tợn, Quyên Tử nghiêm túc nhìn anh một lúc lâu:
"Tả Hồng, vị hôn thê của anh tốt như vậy, anh dây dưa cùng tôi làm gì, cùng cô ấy kết hôn không tốt sao, tôi xin anh, cách xa tôi một chút được không, tôi đây dân đen, cùng thiếu gia như các anh không chơi được. "
"Ai mẹ nó cùng em chơi, Quyên Tử, có đúng em muốn lôi mọi chuyện ra nói đúng không, hay em có tâm tư khác, cùng tên mặt trắng nhỏ kia có gì phải không, cảm động quá mà! Anh đều nghe ra rồi, cái gì mà mười năm, cái gì mà anh không hề quên em một ngày nào, cái gì mà anh thích em..... Anh ta là mối tình đầu của em, em thủy chung không quên tên đàn ông đó mười năm đúng không? Anh chỉ được xem là người đến sau, bây gờ hắn ta trở về, em cũng vứt bỏ anh, phải không? Quyên Tử, hôm nay em đừng hòng giấu anh, nếu em nói một câu muốn quay đầu, anh sẽ không phiền em, không bao giờ, Tả Hồng anh cũng có sĩ diện."
Tả Hồng cũng nổi giận, lửa giận chất chứa nửa ngày bùng phát, lời nói ra có chút hối hận nhưng cũng không thể thu lạiTrái hồng cũng nổi giận, chất chứa nửa ngày lửa giận, tán phát ra, có thể nói lời nói ra, đột nhiên liền hối hận, nhưng là cũng thu không trở lại.
Anh hiểu Quyên Tử, nếu như là ngày trước nếu anh nói những lời này, khẳng định cô ấy có chết cũng cãi nhau cùng anh.
Lúc đầu không biết anh phải tốn bao nhiêu công phu, da mặt dày dụ dỗ cô. Không sai, Tả Hồng chính là kẻ bỉ ổi, không có một chút kiên cười, ở trước mặt Quyên Tử, anh không kiên cường nổi, bởi vì nếu như kiên cường thì anh sẽ mất cô. Anh yêu cô, còn muốn cùng cô sống qua ngày, cho nên lúc nói ra những lời anh lại thấy sợ.
Anh sợ cô nhìn anh rồi nói:
"Phải, đúng như vậy, người tôi yêu đã quay về, anh mau cút đi."
Đến lúc đó, anh phải kết thúc như thế nào đây.

Phong Cẩm Thành đã nói trong tình yêu đàn ông không phải kẻ điên mà chính là kẻ ngu, Diệp Trì là kẻ điên, còn anh là kẻ ngu. Nhưng chỉ cần trong lòng Quyên Tử có anh anh cũng vui vẻ mà làm kẻ ngu.
Tức giận của Tả Hồng trong nháy mắt rút xuống, trong ánh mắt cận thận vô cùng hối hận, cứ như vậy không chút che đậy lộ ra, nhìn Quyên tử tha thiết.
Lời đến đầu lưỡi cư như vậy nghẹn ở trong họng, không nói ra.
Quyên Tử dễ giận dỗi anh, cô biết, cô luôi khi dễ người đàn ông nay, bởi vì Tả Hồng cưng chiều cô, yêu cô không thể rời bỏ cô, Trong tay cô nắm nhưng thứ này, khi dễ anh là chuyện tất nhiên.
Tỉnh táo suy nghĩ lại cũng biết thật ra là vì cô ghe, ghen với vị hôn thê của anh, ghen với Mạc Vân Kha. Bởi vì cô luôn kiêu ngạo tự tin, trong khoảnh khắc bị đả kích, cô gái kia xinh đẹp như thế, cô có cảm giác mặc cảm.
Ghen thì là cảm giác như vậy, ê ẩm chua chát, tâm tình đều đen tối, loại tâm trạng xa lạ không giải thích được.
Gót chân truyền đến một trận đau nhói, Quyên Tử cau mày, đôi giày cao gót đáng chết, sáng nay lúc đi ra ngoài không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại đi đôi giày này.
Phụ nữ đối với đồ giảm giá vĩnh viễn không có sức chồng cự, Quyên Tử lại càng hơn thế. Chân cô đi giầy cỡ 37 nhưng đôi cô đang đi lại là cỡ 36. Bởi vì đây là nhãn hiệu giày cô thích nhất lại chưa bao giờ giảm giá như vậy, cô không khống chế được liền mua, bây giờ miễn cưỡng đi khiến chân bị đau.
Cô mới đi một lần, rồi cất vào tủ giầy, sáng sớm hôm nay cảm thấy đôi giầy rất hợp với bộ quần áo này, mới lấy đi vào, bây giờ mới phát hiện không thoải mái.
Tả Hồng phát hiện cô có gì đó không đúng lắm, cúi đầu nhìn không khỏi thở dài, cảm thấy mình đối với cô đúng là không có biện pháp mà. Đưa tay đỡ cánh tay cô, để cô ngồi trên ghế phía sau hàng rào, còn bản thân ngồi xổm xuống, cẩn thận cởi giầy trên chân cô ra. (editor : Đời này kiếm đâu ra đàn ông tốt như vậy đâu TT)


Gót chân với ngón chân nhỏ bên hông sưng lên, tạo ra vết phỏng nước, lúc nãy còn chưa cảm thấy đau, ngón tay Tả Hồng vừa chạm vào, Quyên Tử đau đến hít mạnh môt cái, Tả Hồng tức giận nhìn cô:
"Em cứ làm điệu như vậy bị đau cũng đang đời "
Quyên Tử xem thường đạp anh, Tả Hồng trong miệng nói khó nghe nhưng lúc bắt được chân cô lại hết sức cẩn thận, giống như một ông già cằn nhằn:
"Rõ ràng là đi tìm việc, lai còn quyến rũ đàn ông, măc cái này dễ coi lắm sao. . . . ."
Dài dòng, Quyên Tử nóng nảy, chân đạp lung tung, sắp đạp phải anh lại phát hiện anh đã xoay người đưa lưng ngồi cạnh cô.
"Leo lên đi, anh cõng em, chúng ta trở về đã, xe của anh ở bên kia bãi đậu xe "
Quyên Tử hơi mím môi, lửa giận trong phút chốc biến mất, trong lòng có một thứ cảm giác âm ấm trào ra, trong nháy mắt lan tràn, nóng hổi ấm áp mà thoải mái.
Lưng Tả Hồng rất rộng mà đầy đặn, bình thường anh hay tập luyện thể dục, sáng sớm thức dậy đều chạy bộ một vòng. Thói quen này từ khi hai người ở chung một chỗ vẫn duy trì như thế, trở thành một thói quen tốt.
Không giống Quyên Tử, cô có cảm giác mình sắp béo phì rồi nên mới đi học khiêu vũ giảm cân. Quyên Tử đi học nhảy, theo một khía cạnh nào đó có cảm giác rất chuyên nghiệp.
Học sinh ở lớp khiêu vũ có đủ kiểu người, thầy giáo đều là cấp quốc gia, Quyên Tử thích múa bụng và múa Latin, để luyện cơ thể dẻo dai và giảm cân thì hai kiểu múa này là nhanh nhất. Thầy giáo còn nói thật ra cô rất hợp với múa ballet.
Những lời như vậy Quyên Tử nghe rất nhiều rồi, lúc cô học tiểu học giáo viên rất có hứng thú với môn học này, còn đề nghị cô đi cung thiếu niên học ballet, cô giáo nói cô có điều kiện tốt, quan trọng hơn là cô khả năng bẩm sinh, nói trắng ra thì là cô có thiên phú, cô giáo còn cố ý hỏi thăm nghề nghiệp cha mẹ Quyên Tử.
Quyên Tử đánh giá, cô giáo vì nghĩ nhà cô có gien di truyền nên mới muốn mình đi học, thực sự trong lòng Quyên Tử cũng muốn đi học nhưng đúng lúc trong nhà đang gặp khó khăn.
Hoạt động của cơ quan cha mẹ cô không tốt lắm, tiền lương cũng không có, công việc của cha cô là thợ nguội, lúc đó cha thường nhận làm thêm để kiếm thêm tiền sinh hoạt trợ cấp cho cả nhà. Sức khỏe mẹ cô không tốt lắm, không biết cách chi tiêu, sở thích này của cô cũng trở thành một gánh nặng cho cha mẹ.
Đây là điều tiếc nuối của cả cuộc đời cô, sau này đi làm có điều kiện cô mới dám làm theo sở thích. Học nhảy ở lớp này cô có cảm giác rất tuyệt vời, không kém dân chuyên nghiệp một chút nào. Cô giáo còn từng đề nghị cô nghỉ việc chuyên tâm học khiêu vũ, còn nói giới thiệu cô đi thi chuyên nghiệp.
Quyên Tử lúc ấy chỉ cười, cô thích khiêu vũ, nhưng dù sao thời gian đã qua lâu rồi, chỉ đơn thuần là một giấc mộng không thành, hơn nữa cô thích công việc phóng viên như hiện nay, thực sự thích.
Trong công việc cô thích cảm giác có được thành tựu, sung sướng lâm ly. Thời Tiêu từng nói tính tình của cô so với vẻ bề ngoài quả thực là một trời một vực, cứ như hai người vậy. Bên ngoài rõ ràng là là một cô gái kiều diễm xinh đẹp, bên trong lại cố chấp kiêm cường, không đáng yêu một chút nào.
Vì vậy đàn ông đều bị vẻ bề ngoài của cô hấp rất sau đó sẽ nhanh chóng phát hiện ra cô không hề dịu dàng, không đủ săn sóc. Đối với những người đàn ông như vậy Quyên Tử đều xoay người không chút do dự, so với đàn ông còn tự nhiên hơn.
Tại sao, phụ nữ phải nhường nhịn đàn ông? Pháp luật không có quy đinh nào như vậy, cô cũng không thích. Cô sống vì bản thân, sống không suy nghĩ nhiều, cho nên mới nói phụ nữ như vậy nếu đàn ông muốn giữ được thì chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn.
Chuyện này cũng với chuyện đánh giặc cũng khá giống nhau, đều phải dùng chiến lược, chiến thuật thích hợp, vừa đấm vừa xoa, khi cần thiết còn phải phát huy tinh thần vô lại, riêng chuyện này Tả Hồng có thể coi là ví dụ điển hình. Vì vậy anh mới có thể dây dưa cùng Quyên Tử lâu như vậy. Quyên Tử càng muốn tách ra anh lại càng không bỏ, hai người cứ bên nhau như vậy, bỏ cũng không xong, càng để ý càng loạn.
Tả Hồng cõng Quyên Tử, trong tay cầm đôi giầy cao gót của cô đi trên lối đi bộ. Nhìn anh như vậy nhưng không hề có chút nhếch nhác, ngược lại còn có cảm giác tuấn tú. Anh cõng cô không tốn chút sức lực nào, giống như Quyên Tử chẳng nặng một cân nào, dáng vẻ của anh tự tại phóng khoáng, rất đàn ông.
Cánh tay Quyên Tử vòng qua cổ anh, lúc đi ngang qua mấy nữ sinh thì có ánh mắt hâm mộ nhìn khiến cô không khỏi bật cười. Khi còn trẻ cô luôn ngốc ngếch đơn thuần, hiện tại đã đến tuổi này, rất khó tìm được cảm giác vui vẻ đơn thuần như vậy, chỉ là cô cảm thấy rất bình an, vào lúc này cô nằm trên lưng Tả Hồng, được anh vững vàng cõng cô cảm thấy thực sự rất bình yên.
Người đàn ông Tả Hồng này đúng là không thể không yêu, anh biết cách nịnh nọt phụ nữ, dù anh là đàn ông nhưng anh chăm sóc cô rất tốt, giặt quần áo, nấu cơm, làm việc nhà, hầu như lo liệu tất cả mọi việc lớn nhỏ trong nhà, có lúc nói ra thật đúng là không thể tin nổi.
Lúc mới bắt đầu, anh nói chuyện rất có kỹ xảo, dù là chuyện trên giường hay dưới giường anh đều rất lãng mạn dịu dàng, giọng nói có tình ý, là một người tình với phong độ tuyệt vời, không tìm ra một lỗi nào.
Dĩ nhiên là mới bắt đầu anh cũng không cho cô nấu cơm, càng không cho cô giặt quần áo, làm việc nhà rồi. Khi đó anh hoàn toàn không kém một thiếu gia chút nào, mười đầu ngón tay không bao giờ đụng nước, hình dung anh với từ thiếu gia cũng không hề quá đáng.
Lúc ấy dù nhìn anh tao nhã lịch sự nhưng từ bên trong lại toát ra vẻ lạnh lùng xa cách, cùng cô có quan hệ cũng chỉ là tình cảm nam nữ qua loa, hai người đều rõ chuyện này, ngầm thống nhất như vậy.
Anh có vị hôn thê, mà Quyên Tử cũng có cuộc sống và công việc của riêng cô, nếu có cùng nhau cũng không liên quan. Nhưng không hiểu tại sao lại biến thành chuyện như vậy, cần thận suy nghĩ hồi lâu Quyên Tử cũng không nghĩ ra được, giống như là rất tự nhiên. Thay đổi từng chút, từng chút một.
Cho nên mới nói, thói quen là điều đáng sợ nhất, bạn có thể không nhận ra được sự thay đổi đó nhưng nó lại lặng lẽ thay đổi từ từ, từng chút từng chút một.
Quyên Tử suy nghĩ lung tung một lúc đã đi đến chỗ để xe, Tả Hồng mở cửa ghế phụ, đặt cô xuống, để túi và giầy của cô vào ghế sau, đi vòng qua cửa chính ngồi vào, nghiêng người giúp cô cài dây an toàn :
"Trong nhà có rượu cồn và kim tiêm, về nhà anh sẽ xử lý vết thương trên chân, trong vòng một tuần em đừng đi giầy cao gót."
Vặn chìa khóa, lái xe, hai người ăn ý, ai cũng không nói về thời điểm vừa rồi, bỏ qua trận cãi nhau quá khích kia.
Nói thật, trong lòng Tả Hồng thực sự thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút buồn bực. Quyên Tử nhà anh sao hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy, chẳng lẽ đúng như lời Diệp Trì nói, tính khí thay đổi tốt hơn thật.
Suy nghĩ kỹ một chút, mặc dù hai người chơi đùa vui vẻ nhưng nói cho cùng nếu như là trước kia khẳng định Quyên Tử đã đuổi anh ra khỏi cửa thế mà hôm nay vẫn ngoan ngoãn để anh cõng đi.
Tả Hồng rẽ vào con đường ở chung cư nhà bọn họ, len lén liếc người ngồi bên một cái, ánh mắt dần trở nên nhu hòa, tốc độ xe cũng thẩ chậm. Vào đến chung cư, dưng xe xong lại không xuống mà nghiêng người nhìn Quyên Tử.
Dĩ nhiên là cô vô cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi. Cô ngủ rất ngoan, khác với lúc tỉnh táo, khéo léo yên tĩnh không nói ra được.
Hôm nay cô ấy nói Vân Kha rất đẹp, trong nháy mắt trong đầu Tả Hồng xẹt qua khuôn mặt Vân Kha, nhưng trong khoảnh khắc liền biến mất. Không thể phủ nhận là Vân Kha rất xinh đẹp, nhưng Tả Hồng lại chưa từng nghĩ tới cô ấy như thế nào.
So sánh thì Vân Kha tuy đẹp nhưng cô ấy giống như đồ quý giá trong viện bảo tàng, có thể thưởng thức nhưng để lấy làm của riêng thì có lẽ không phù hợp. Mặc dù cô là vợ chưa cưới trên danh nghĩa của anh nhưng Tả Hồng chưa bao giờ có một chút suy nghĩ tạp niệm nào với cô gái này,
Hơn nữa, nói đến đẹp, Tả Hồng thấy Quyên Tử nhà anh còn đẹp hơn, nói trắng ra thì đẹp là phải có sự chân thật, linh hoạt. Như vậy mới gọi là đẹp dù điều này khiến anh luôn lo lắng sợ hãi. Cô ấy giống như một hòn ngọc quý báu, phải luôn cẩn thận đề phòng người khác có ý định cướp đoạt, loại suy nghĩ này thật ngây thơ đến buồn cười.
Chợt nhớ tới lời nói hôm nay của Triệu Hành hoàn toàn là khiêu chiến với Tả Hồng anh. Người đàn ông kia thức sự không thể khinh thường, anh ta là quá khứ của Quyên Tử, Triệu Hành nghiêm túc, nghiêm túc muốn tranh giành Quyên Tử với anh.
Người đàn ông này có thực lực, hơn nữa anh ta và Quyên tử còn có một đoạn quá khứ mà Tả Hồng không biết. Mối tình đầu, người đàn ông kia rất có thể là mối tình đầu của Quyên Tử, mỗi lần nghĩ đến chuyện này Tả Hồng ghen tỵ muốn phát điên.
Anh ghen với Triệu Hành, vô cùng ghen tỵ, ghen tỵ hắn có phải đã từng có Quyên Tử, ở thời điểm đẹp nhất của cô, khi anh còn chưa biết cô thì hắn đã xen vào không. Với anh đây là đoạn ký ức của Quyên Tử mà anh không có khả năng thay đổi.
Nhưng mặc kệ bọn họ mười năm trước có vấn đề hay hiểu lầm gì thì bây giờ mười năm đã qua rồi, bây giờ Quyên Tử là của anh, là của Tả Hòng, cùng tên Triệu Hành kia một chút quan hệ cũng khồn có. Dù cho tên khốn kia có ý định gì cũng đừng hòng mơ tưởng đến.
Chuông điện thoại di động từ trong túi xách của Quyên Tử vang lên, Tả Hồng lấy ra nhìn một chút sắc mặt không khỏi căn thẳng, tên đàn ồn này đúng là âm hồn không tan mà.
"Điện thoại của ai vậy?"
Quyên Tử ngáp to, mơ màng hỏi, ánh mắt Tả Hồng lóe lên, nhanh tay ấn nút tắt máy, nhét điện thoại vào túi xách, hàm hồ nói:
"Không biết, có thể là gọi nhầm."
Tối qua Quyên Tử thật sự không ngủ được, cô phải chuẩn bị tài liệu để noppj, tên Tả Hồng cầm thú này còn theo cô không buông, tính ra cô mới ngủ được có mấy tiếng mà thôi, thế nên mới nằm trên xe ngủ gật.
Nghĩ đến chuyện này, chợt mở mắt ra, nhìn Tả Hồng trừng trừng:
"Tối hôm nay anh ngủ trên sofa, nếu không cút ngay về nhà của anh mà ở một mình đi."
Cô nói nghiến răng nghiến lợi, không chút lưu tình.
Tả Hồng dễ chịu gật đầu đồng ý:
"Được! Được! Anh ngủ trên sofa, anh ngủ trên sofa còn không được sao. . . . . ."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc