Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 61

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Tử Hiên mới vừa bước vài bước đến giường bệnh.
Ngải Tuyết đã tỉnh dậy, mặt thẩn thờ nhìn anh như người xa lạ, nhẹ nhàng ngồi xuống, bàn tay đặt lên khuôn mặt nhỏ của cô, khóe miệng mở ra hỏi"Tiểu Tuyết, là anh, Tử Hiên, Tử Hiên đây, em còn nhớ không?”
Ngải Tuyết một chút phản ứng cũng không có, Tử Hiên nóng nảy"Tiểu Tuyết, trả lời anh, anh không tin em quên hết mọi thứ, anh không bao giờ tin!”
"Em nhất định là cố tình không muốn để ý tới anh, cho nên cùng bác sĩ lừa gạt anh, có đúng không?Nói chuyện với anh!” Tử Hiên đưa tay dùng sức lay bờ vai của Ngải Tuyết, cuối cùng Ngải Tuyết cũng nhíu mày!
Một bên, Thang Tiệp vội kéo Tử Hiên ra"Anh làm gì vậy?Ngải Tuyết bị thương, sao anh có thể ép buộc cô ấy như thế!”
Tử Hiên cảm thấy mình như lâm vào bế tắc, nhìn Ngải Tuyết chau đầu lông mày lại, trong lòng mơ hồ cảm giác đau đớn chưa từng có?
Chết tiệt, mình làm cô đau!
"Tiểu Tuyết, thật xin lỗi, anh không cố ý, em thật sự không nhớ anh sao?” Tim Tử Hiên đập loạn nhịp vì lo sợ, vốn không mong Ngải Tuyết sẽ thích anh, nhưng, anh không hi vọng Ngải Tuyết không nhớ đến anh!
Vẻ mặt Ngải Tuyết lạnh nhạt, ánh mắt không đặt trên người Tử Hiên, nhìn ra xa!
Thang Tiệp hận không thể tự tát bản thân một cái thật đau, tự nhiên cô nổi hứng rủ chơi xích đu làm gì, để bây giờ hại Ngải Tuyết thành bộ dạng này!



Bây giờ phải làm sao?Hu hu hu, không chỉ có Ngải Tuyết mất trí nhớ, hơn nữa nói không chừng người đàn ông trước mắt sẽ giết chết cô!
"Cái đó……Bác sĩ có nói Ngải Tuyết còn phải học cách mặc quần áo đến ăn uống, nhưng hiện tại cái gì anh cũng hỏi không tới!”Thang Tiệp tốt bụng nhắc nhở.
"Câm miệng, đi ra ngoài cho tôi!”Tử Hiên nổi đóa, nhất định phải nhắc nhở anh sao?
Thang Tiệp ngượng ngùng ngậm miệng, rón rén đi tới bên mép giường, cô không ra, cô muốn chăm sóc Ngải Tuyết cho đến khi cô ấy nhớ lại tất cả mới thôi!
Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt, cho đến khi điện thoại của Tử Hiên vang lên!
"Anh Kiệt? ? ?” Thời điểm Tử Hiên nhận được điện thoại của Mộ Dung Kiệt, tâm tình phức tạp không thôi!
Nói chuyện tìm được Ngải Tuyết cho anh ấy biết sao? Nhưng cô đã mất trí nhớ, không hề nhớ đến anh ấy nữa, anh Kiệt sẽ giết người mất!
"Tử Hiên, anh có việc muốn em giúp một tay, người bên Italy cùng với các nước khác đã tìm được vị trí của Ngải Tuyết! Không được bỏ qua manh mối này!”
Khuôn mặt Mộ Dung Kiệt u sầu, anh lo lắng muốn chết! Trong phạm vi thế lực của anh một chút đầu mối cũng không có!
Anh không thể chờ đợi lâu thêm nữa, chỉ mong chính bản thân trực tiếp đi lục soát từng nước.
Hiện tại, thế giới hắc bạch của anh bao phủ toàn cầu, anh không tin, người phụ nữ của anh có thể trốn mãi!
Tử Hiên định thần cúp điện thoại, trong lòng quyết không thể nói vào lúc này!
Anh không nói cho anh Kiệt biết việc tìm được Ngải Tuyết, anh nghĩ, để Ngải Tuyết khá hơn một chút rồi hãy nói sau, nhưng thật ra sâu trong lòng anh có tính toán riêng!
Coi như Ngải Tuyết không thuộc về mình, giữ cô ấy ở bên người một thời gian cũng tốt, mặc dù không dài nhưng ít nhất, sau này cũng có cái để anh nhớ tới cô ấy!
Đi vào phòng bệnh, ánh mắt nhu tình nhìn Ngải Tuyết, "Tiểu Tuyết, anh nhất định để em hồi phục trí nhớ!Sau đó, trả em cho anh Kiệt!”

Năm năm sau! ! !
Ngải Tuyết ngồi cười khúc khích! Hì hì. . . . . . Hì hì!
Mặt Thang Tiệp không biết nên làm gì, nhìn Ngải Tuyết ngu ngốc bất đắc dĩ lắc đầu!
"Tiểu Tuyết, tớ xin cậu đừng cười nữa, tớ nghe mà da gà nổi đầy cả lên! !”
Ngải Tuyết liếc cô một cái, tiếp tục bụm miệng hi hi ha ha!
"Tiểu Tuyết, có gì đáng buồn cười sao?” Tử Hiên cợt nhã đi tới, cưng chiều sờ đầu Ngải Tuyết!
"Anh Tử Hiên, anh tới à?” Ngải Tuyết nhìn thấy Tử Hiên nhảy lên, nắm tay áo của anh lay lay!
"Đúng vậy, hôm nay chơi vui không?” Trong lòng Tử Hiên vô cùng ngọt ngào, kể từ khi Ngải Tuyết mất trí nhớ, tính cách của cô liền thay đổi, phải nói theo chiều hướng tích cực.
"Ừ, có chút nhớ anh!” Ngải Tuyết đỏ mặt xấu hổ!
Đôi mắt mê người của Tử Hiên tràn đầy nụ cười hạnh phúc, trái tim như hoa nở rộ!
"Tiểu Tuyết, chuyện lúc trước, một chút em cũng không nhớ ra sao?" Tâm tình của Tử Hiên rất phức tạp, đôi lúc mong cô nhớ lại tất cả nhưng có khi lại không muốn chút nào.
Năm năm qua cứ như vậy mà trôi đi, cô chỉ biết mỗi bản thân, trong lòng cũng tràn đầy hình ảnh của riêng mình, thật mong cô đừng nhớ lại!
Nhưng anh Tử Hiên đang nói gì thế?Sao anh có thể ích kỷ như vậy?
"Tử Hiên, hôm nay công ty không có việc nên rãnh rỗi chạy qua đây sao!” Thang Tiệp vừa cắn quả táo vừa hỏi! Lúc đầu biết anh là Quý thiếu gia.
Trong lòng cô không khỏi kinh ngạc!
Tử Hiên lườm cô một cái, không để ý đến cô, tiếp tục nhìn Ngải Tuyết đắm đuối, thấy khuôn mặt Ngải Tuyết đỏ như trái cà chua chín!
Từng nghe Thang Tiệp nói, năm năm trước, mình từ trên xích đu té xuống chấn thương não nên quên tất cả!
Chỉ có anh Tử Hiên vẫn luôn ở bên cạnh mình, mỗi ngày ở trong phòng luyện tập đi bộ với cô! Thậm chí là mặc quần áo hay ăn cơm đều tự tay anh dạy cô!
Nhớ lại khoảng thời gian đó, chả khác gì một bầu trời xám xịt, vô cùng thảm hại, nhưng cũng rất hạnh phúc!
"Ăn cơm chưa? Anh dẫn em đi ăn món mới có chịu không?”


Ngải Tuyết gật đầu liên tục, "Tất nhiên! ! !”
"Này này này, chờ tớ, chớ tớ một chút!” Thang Tiệp vội đuổi theo, trong lòng kêu la, xem cô là không khí sao! Thiệt là…..
Thành phố S, nhà Mộ Dung.
Ông cụ Mộ Dung tức giận nhìn hai người đàn ông trước mắt"Hừ, hai người tới đây muốn tống tiền sao!”
Năm năm trước, chính bọn họ đã bắt cóc Ngải Tuyết từ trong nhà Mộ Dung.
"Ông cụ, chúng tôi không còn cách nào khác, năm năm trước khi rời khỏi nhà Mộ Dung, chúng tôi đã tiêu hết số tiền đó, nhưng không phải là không có cách!”
Ông cụ Mộ Dung nghe qua đã hiểu được dụng ý của bọn họ, lửa giận bốc lên ùn ụt"Năm năm trước, tôi nói rất rõ ràng, cho các ngưới mỗi người 5 ngàn vạn vĩnh viễn không được trở về Trung Quốc, lúc này mới có năm năm, các ngưới dám trở về nước, còn xòe tay xin tiền!”
Bọn họ tôi nhìn anh, anh nhìn tôi rồi quay lại nhìn ông cụ hừ lạnh"5 ngàn vạn?Ông cụ, ông cảm thấy 5 ngàn vạn đủ che được cái miệng của hai anh em chúng tôi sao?"
"Ông có biết chúng tôi đã gặp bao nhiêu nguy hiểm khi làm việc này không? Nếu để thiếu gia Mộ Dung điều tra được, chúng tôi không có con đường sống, cho dù chết, cũng sẽ rất khó coi”
Mũi của Ông cụ Mộ Dung muốn xì khói vì tức giận"Cho nên tôi mới sắp xếp cho hai người định cư ở nước ngoài, sống càng xa càng tốt, nhưng lúc này, những gì hai người đang làm chả khác nào tự đưa mình vào chỗ chết!”
Bọn họ nghe xong cũng hơi sợ, nhưng vẫn không có ý định rời đi"Ông cụ, chỉ cần ông cho chúng tôi một trăm triệu nữa, chúng tôi đảm bảo, từ nay không bao giờ trở về nước, ông cũng không cần lo lắng thiếu gia Mộ Dung biết kẻ chủ mưu đứng sau việc này?”
"Một trăm triệu? Hai người biết mình đang nói cái gì không? Dám công phu sư tử ngoạm (*)!"Ông cụ Mộ Dung quát lên.
(*): Công phu sư tử ngoạm ở đây có nghĩa là chặt giá, đưa ra giá cắt cổ
Hai người cùng nhếch miệng"Gia tộc Mộ Dung lớn như vậy, chẳng lẽ một trăm triệu lại để vào mắt, đối với ông cụ mà nói, có khi không đủ nhét kẻ răng nữa kìa! "
"Hơn nữa, dùng 200 triệu mua lấy cuộc đời yên ổn, rất có lời nha!”
Bọn họ kẻ xướng người họa, nhất định không lấy được tiền quyết không rời đi!
Ông cụ Mộ Dung tức giận phát run, tay cầm gậy đập mạnh xuống đất"Hai người dám uy hiếp tôi! ! !”
"Nào dám!Nhưng chúng tôi không còn cách nào khác?Chỉ cần ông cụ cho thêm 200 triệu, chúng tôi sẽ tự động biến mất, chẳng lẽ ông cụ không sợ thiếu gia biết sao?”
"Đã muộn! ! !” Từ trong chỗ tối, hai mắt Mộ Dung Kiệt đỏ ngầu, bước ra! Giọng nói lạnh như băng mang theo sự độc ác!
Ngay tức khắc, khí thế của bọn họ như rơi xuống vực thẳm, hai chân bắt đầu phát run! Làm sao bây giờ?Sao thiếu gia Mộ Dung lại ở nhà vào lúc này? Không phải đã thăm dò kĩ rồi sao?
Trong bụng ông cụ Mộ Dung sôi ùn ụt, tiêu rồi, Kiệt đều nghe được! Trong lúc nhất thời ông ngây người như phỗng không biết làm như thế nào cho phải!
Cả người Mộ Dung Kiệt tỏa ra hơi thở lạnh như băng, ánh mắt không chút ấm áp nào khiến người nhìn phải phát run!
‘Phịch….’ Một trong hai tên đó nhanh chóng quỳ xuống đất, tên bên cạnh ý thức được cũng vội vàng làm theo!
"Thiếu gia Mộ Dung, tôi, chúng tôi. . . . . . !” Hai người hoảng sợ cúi đầu nhận tội! Xong rồi xong rồi, bọn họ xong đời!
"Hai người?Hai người to gan đến mức để tôi mở rộng tầm mắt đấy.Bắt cóc người phụ nữ của tôi, tống tiền ông nội tôi, rất đáng chết!” Mộ Dung Kiệt nói không nhanh không chậm, nhưng tim của bọn họ đã đập loạn cả lên!
"Chúng ta biết sai rồi, đều do đầu óc chúng tôi ngu dại, tài năng không có cứ thích làm chuyện lớn, cầu xin thiếu gia cho chúng tôi một con đường sống! Hiện tại Ngải tiểu thư đang ở La Mã!”Hai người dập đầu không ngừng, nói không thôi.
"Ha ha, thật nực cười! Mộ Dung Kiệt tôi chưa bao giờ nghe qua chuyện cười dễ nghe đến vậy! Trương Thiên, giúp tôi xử lý!”
"Dạ! ! !" Trương Thiên nghẹo cổ, xách bọn họ chả khác gì xách hai con gà!
Đi xa rồi, vẫn có thể nghe tiềng thét thảm hại của hai người! ! !
"Kiệt. . . . . .” Sắc mặt ông cụ Mộ Dung xanh mét như tàu lá chuối, không biết nên mở miệng ra sao!
Mộ Dung Kiệt cắn chặt môi, máu tươi từ khóe miệng chảy vào khoang miệng, mặn như vậy, đắng như vậy!
Xoay người nhìn ông cụ chột dạ.
"Tại sao?”Toàn thân cảm thấy đau thương chưa từng có.
Ông cụ Mộ Dung nhìn vẻ mặt của cháu nội như muốn ăn tươi nuốt sống ông ngay lập tức, trong lòng không khỏi run rẩy!
"Kiệt, cháu hãy nghe ông nói, ông làm tất cả đều vì muốn tốt cho cháu!" Ông cụ bắt đầu giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt!
"Ông biết rõ người cháu quan tâm nhất là cô ấy, nhưng ông vẫn một lòng không chấp nhận Ngải tuyết đưa cô ấy rời khỏi đây?Ông làm như vậy có cảm thấy cháu tốt lên được chút nào không?”
Mộ Dung Kiệt thu lại ánh mắt muốn giết người kia, anh vẫn là một đứa cháu hiếu thuận, cho dù ông cụ có tổn thương anh, nhưng anh không cách nào nói nặng với ông!
Tay ông cụ Mộ Dung run rẩy, sắc mặt tái nhợt"Kiệt, hãy nghe ông nói, con bé Ngải Tuyết không thể nào xứng với thân phận cao quý của cháu? Ông đã tìm cho cháu một cô gái khác, có thời gian hãy xem thử, chắc chắn cháu sẽ thích!”
Mộ Dung Kiệt cười ‘ha ha’, cơ thể lảo đảo có chút không ổn"Có gì khác sao, xứng hay không tự cháu biết được, chuyện riêng của cháu mong ông đừng xen vào hay sắp đặt cuộc đời của cháu!”
"Kiệt, sao cháu có thể nói chuyển với ông như vậy!" Ông cụ Mộ Dung vốn đã chột dạ, nhưng miệng vẫn còn cứng rắn!
"Vâng, sau này, ông cứ ở đây, có chuyện gì cứ tìm người giúp việc!”
Ông cụ Mộ Dung luống cuống tay chân "Kiệt, cháu muốn làm gì?”
Mộ Dung Kiệt không nói lời nào, xoay người rời đi không mang theo chút luyến tiếc nào!
Anh muốn đi tìm người phụ nữ ngốc kia! Năm năm rồi, anh tìm cô suốt năm năm liền, một chút tin tức cũng không bỏ qua!
La Mã, anh muốn đi La Mã ngay bây giờ!



Thử đọc