Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 60

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Tất cả đều do ả tiện nhân Ngải Tuyết kia, cô từ một thiên kim tiểu thư vạn người kính ngưỡng bây giờ biến thành một tù nhân!
Ngày đó để cho ả mất đi đứa bé xem như quá nhẹ cho ả, sớm biết trước ngày hôm nay, cô sẽ không nương tay để ả biến mất khỏi thế gian này!
Hai mắt Thượng Quan Tử Uyển tràn đầy lửa hận, coi như giờ phút này, trong lòng cô một chút hối hận cũng không có, thậm chí, cô càng ngày càng hận Ngải Tuyết, hận không thể tự tay mình giết chết cô ta!
Mộ Dung Kiệt kiềm chế để không giết cô ngay lúc này, vẻ mặt vẫn như cũ lạnh như băng"Nhìn thấy bên đó chứ?” Cách đó không xa là ao cá sấu, nhàn nhạt hỏi!
Sắc mặt Thượng Quan Tử Uyển xanh như tàu lá chuối, răng môi đều run rẩy "Không, anh không thể đối xử với em như vậy!”
Mộ Dung Kiệt nhíu mày, đôi môi bạc nhếch lên"Không thể?Vì sao không thể?Tôi không chỉ có có thể, tôi còn muốn cô chết không được toàn thây!”
"Tử Mặc, nên làm sao, biết rồi chứ?”
Tử Mặc hưng phấn ra mặt gật đầu hiểu rõ, đã rất lâu anh không được chơi trò chơi thú vị này!
Đi tới bên cạnh Thượng Quan Tử Uyển, mặc cho tiếng la của ả ta, anh trực tiếp trói ả ta lại.
"Tiện nhân, ai bảo cô ngu đụng đến bảo bối của đại ca chúng tôi, đây chính là tự làm tự chịu!”



"Anh, các người muốn thế nào?Không, không cần!” Thượng Quan Tử Uyển lạnh từ sống lưng đến lòng bàn chân!
Tử Mặc nâng khóe môi cười lạnh"Cũng không có gì đặc sắc, chỉ là treo ngược cô lên từng chút từng chút thả cô xuống ao cá sấu, khiến bọn chúng ăn từ bàn chân cô đến đùi cô rồi nội tạng của cô, ai nha, cô tưởng tượng xem có thú vị không. Hàaa...!”
Thượng Quan Tử Uyển theo lời Tử Mặc kể, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, không dám tin nhìn bọn họ không chớp mắt, bọn họ đang cười, nụ cười so với Diêm Vương chả khác là bao!
"Tụi bây, sao có thể đối xử với tôi như vậy, thật độc ác, không, không cần, cầu xin mấy người!”
Tử Mặc nhìn ánh mắt hoảng sợ của Thượng Quan Tử Uyển, khinh thường hừ lạnh một tiếng"Người phụ nữ rắn rết như cô, nên chịu loại trừng phạt độc ác này!Nếu không phụ lòng của cô sao?
Yên tâm đi, người của chúng tôi rất ý thức, sẽ không để cho cô chết nhanh như vậy đâu, cô phải tin tưởng, đại ca của chúng tôi rất nhân từ, luôn nguyện ý để cho cô biết rõ ràng, đến tột cùng cô chết như thế nào đi!”
Tử Mặc xách Thượng Quan Tử Uyển đến bên ao cá sấu, ném cho thủ hạ một ánh mắt, hai tên vạm vỡ hiểu ý lập tức treo cô lên!
Thượng Quan Tử Uyển khóc thất thanh, lớn tiếng cầu xin tha thứ"Không, không cần mà, cầu xin các người, tôi biết sai rồi, không cần đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy, Kiệt van xin anh tha cho em, sau này em không dám tái phạm nữa!”
Mộ Dung Kiệt hừ nhẹ một tiếng"Bây giờ có hối hận cũng muộn. Còn đứng ngây đó làm gì? Bắt đầu đi!”
Lời vừa dứt, đám thủ hạ không chút khách khí thả cô từng chút từng chút một xuống, thậm chí cắt đầu móng tay của cô để máu tươi nhỏ giọt vào ao, mùi máu tanh bốc lên khiến những con cá sấu trong hồ náo nức ùn ùn kéo tới!
Mặt Thượng Quan Tử Uyển chợt tối sầm, lâm vào hôn mê bất tỉnh! Rồi tỉnh lại lần nữa vì bàn chân đau như cắt tận vào xương tủy!
Cô đưa mắt nhìn, chỉ thấy đàn cá sấu đang tấn công đôi chân của mình, mỗi miếng thịt đều bị bọn chúng cắn xé không thương tiếc, còn đám người ở trên thay phiên kéo cô lên rồi kéo cô xuống như muốn dụ dỗ đàn cá sấu.
Cứ như vậy, Thượng Quan Tử Uyển hôn mê rồi tỉnh, tỉnh rồi hônmê! Ngay cả cầu xin tha thứ cô cũng không còn hơi sức!
Thời điểm cô còn ý thức được mọi thứ thì nhìn thấy Mộ Dung Kiệt cười lạnh đầy khát máu, con ngươi nhìn cô rất bình thản cứ như chuyện đang xảy ra không liên quan đến mình, lạnh lùng nói một câu "Cái này là do cô tự chuốt lấy, là hậu quả khi cô đụng đến phụ nữ của Mộ Dung Kiệt tôi!”
"Đại ca, đoạn video đây, tiếp theo nên làm gì?” Tử Mặc nghi ngờ hỏi, đại ca bảo quay lại để làm gì?

"Lập tức phát lên mạng, tôi không chỉ muốn tiêu diệt Thượng Quan Tử Uyển, còn muốn cảnh cáo bọn họ, một khi đụng đến người phụ nữ của Mộ Dung Kiệt, phải xem người đó có gan gánh lấy hậu quả như thế không!" Trong mắt Mộ Dung Kiệt nổi bão, người phụ nữ của anh, dễ bắt nạt lắm sao?
Tử Mặc gật đầu rồi lập tức đi làm! Vội vã trở về phòng làm việc hoàn thành nhiệm vụ!
Ngày hôm sau, đoạn video được phát trên toàn cầu, tất cả mọi người xem xong ai nấy đều rùng mình, trên dưới một lòng hoảng sợ!
Mặc dù không biết người phụ nữ trong đoạn video đã chọc giận gì Thiên Long, nhưng bọn họ nhận thức rất rõ, một khi Thiên Long nổi giận, hậu quả cực kì nghiêm trọng!
********
"Trời ơi, sau này không bao giờ chơi trò này nữa!" Thang Tiệp vừa xuống cáp treo, liền ói cả nửa ngày, sắc mặt tái nhợt.
Ngải Tuyết tức giận lườm cô quát"Đã bảo cậu đừng chơi, cậu không nghe, bây giờ gan mật đều nôn ra hết cảm thấy thế nào? Dễ chịu hơn chưa ?”
Thang Tiệp chu mỏ uất ức, bởi vì cả khu trò chơi chỉ có mỗi trò này mới kích thích được cô thôi.
Đột nhiên, mắt cô sáng lên, đưa tay bé nhỏ kéo ống tay áo của Ngải Tuyết "Tiểu Tuyết, chúng ta chơi xích đu nha, tớ đẩy cậu!”
Trán Ngải Tuyết hiện lên vài đường màu đen, cũng không còn con nít, chơi xích đu được sao!
"Thôi đi, chúng ta đâu còn nhỏ ở đó mà chơi xích đu, muốn quay về tuổi thơ a!” Ngải Tuyết châm chọc!
Thang Tiệp lãi nhãi bên tai, giọng nói hơi làm nũng: "Ai nói, tớ muốn chơi, vậy cậu đẩy tớ nha!”
Ngải Tuyết muốn nhức đầu với cô gái bên cạnh"Được rồi, chơi thì chơi!”
Thang Tiệp nghe Ngải Tuyết đồng ý, vui mừng nhảy cẩn lên chả khác gì con nít được ăn kẹo.
Ngải Tuyết đẩy Thang Tiệp chơi một lát, thấy gương mặt Thang Tiệp vui vẻ, cô cũng tươi cười theo!
"Tiểu Tuyết, tới tớ đẩy cậu!" Thang Tiệp cố ý đi xuống nhường cho Ngải Tuyết lên chơi!
Ngải Tuyết bất đắc dĩ nhún vai, chơi một chút cũng không mất mác gì! Ngây thơ thì cứ ngây thơ đi!
"Chuẩn bị xong chưa?" Thang Tiệp hỏi
"Rồi! ! !”
Thang Tiệp tay dùng sức đẩy, ngay lập tức, một cỗ lực từ sau lưng Ngải Tuyết đẩy cô bay lên cao!


"Ặc, Tiểu Tuyết bay, bay cao!” Thang Tiệp hưng phấn hô to.
Vốn cảm thấy trò này rất trẻ con nhưng thời khắc cơ thể được bay lên cao như lay động cả không trung, từng cơn gió ùa vào lòng cô.
Tất cả phiền não không vui đều bay mất theo cơn gió!
Vui mừng kêu to"Cao hơn chút nữa, cao hơn chút nữa!”
"Được" Thang Tiệp mỉm cười đáp lại!
Xích đu càng bay càng cao, tiếng cười của hai cô càng truyền đi xa! Trong khu trò chơi tràn ngập tiếng cười của hai cô gái, làm mọi người xung quanh vui lây!
Trong đám người đó, có một người đàn ông đứng bất động, đôi môi khêu gợi vẽ lên đường cong, đôi mắt mở to nhìn Ngãi Tuyết xinh đẹp như trong tranh vẽ.
Ngải Tuyết bay lượn trên không trung giống như một con chim nhỏ, càng quyến rũ như một con bươm buớm, cô bay rất cao rất cao, ánh mắt trời mùa thu dịu nhẹ rọi vào người cô, khoảnh khắc đó, cô tựa như một dãy sao băng xẹt qua bầu trời màu xanh, làm mọi người nhìn đến ngây dại!
Trong mắt của anh tràn đầy tưởng tượng xa vời, kia, thật sự là người phụ nữ làm anh ngày nhớ đêm mong!
Buổi sáng, trong công ty người anh nhìn thấy là cô sao?
Trong mắt Tử Hiên lóe sáng, càng không dám tin vào mắt mình!
Có chút ngơ ngẩn đứng nãy giờ nên bắp đùi tê cứng, nhe răng trợn mắt, là thật!
Ngay sau đó khóe miệng nhếch lên, vốn tới đây để nói rõ quan hệ với Lam Tịch Ảnh, không nghĩ tới, lại tìm được cô!
Thực là xa tận chân trời nhưng gần ngay trước mắt!
"Ngải Tuyết, Ngải Tuyết!" Tử Hiên vừa gọi kêu vừa chạy như điên!
Trên không trung Ngải Tuyết mở to mắt, có người gọi cô?Giọng nói rất quen thuộc!
Giật mình quay đầu tìm kiếm chung quanh, cơ thể ngồi không yên vặn qua vẹo lại, đột nhiên, sức lực trên tay buông lỏng, cả người Ngải Tuyết ở trên xích đu nhất thời bay xuống đất!
Xung quanh đầy tiếng kêu sợ hãi, càng dọa người đẩy xích đu - Thang Tiệp!
Bên trong bệnh viện, Tử Hiên và Thang Tiệp lo lắng đi đi lại lại dọc hành lang.
Đôi mắt Tử Hiên đỏ bừng, Thang Tiệp nhỏ giọng nức nở!
"Lần này làm sao bây giờ?Ngải Tuyết không sao chứ, từ trên cao té xuống như vậy, chắc bể đầu mất!" Thang Tiệp thấp thỏm lo âu, nếu Tiểu Tuyết của cô bị như vậy, cô sẽ ân hận đến chết.
"Câm miệng, ai cho cô đẩy cô ấy cao như thế?Lại không có phòng hộ, không biết nguy hiểm sao!"Tử Hiên nhìn Thang Tiệp rống to.
Thang Tiệp chu mỏ uất ức, chuyện lần này cô sai rồi, là cô lôi kéo Tiểu Tuyết chơi xích đu!
Tử Hiên ảo não đập đầu vào tường, chính anh cũng thế, nhìn thấy cô bay cao như vậy, anh còn kêu to, phân tán sự chú ý của cô!
Thang Tiệp nhìn Tử Hiên nóng nảy không nhịn được tò mò hỏi"Anh là gì của Tiểu Tuyết nhà tôi? Là bạn bè hay bạn trai"
Tử Hiên lườm cô một cái, trong lòng không cầm được rung động một chút.
Bạn bè hay bạn trai, câu hỏi dễ trả lời như vậy, nhưng có vẻ khó đối với anh, hỏi ngược lại"Cô nói thử xem?”
Mắt Thang Tiệp sáng ngồi"Bạn trai sao? Oa, không nghĩ tới Tiểu Tuyết có bạn trai xinh đẹp như vậy!”
Tử Hiên đen cả mặt vì câu trả lời của Thang Tiệp, cô nói anh xinh đẹp?Đáng chết, cô còn dùng từ xinh đẹp để miêu tả anh?
Mặc dù tức giận, nhưng cũng vì bị ngộ nhận là bạn trai của Ngải Tuyết, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào.
Hai mắt hung hăng trợn nhìn cô, thôi, so đo với cô chả khác nào mình không bình thường giống cô ta.
Đúng lúc này, đèn cấp cứu tắt, bác sĩ đi ra!
"Sao rồi?Có sao không?"Thang Tiệp và Tử Hiên tranh nhau chạy tới lôi kéo bác sĩ.
Hiển nhiên vị bác sĩ có chút không thích ứng, lúng túng ho khụ khụ"Không có vấn đề gì lớn, gãy hai xương sườn, nhưng có tin này, hai người phải chuẩn bị tâm lý, có thể cô ấy không còn nhớ rõ mọi người là ai!”
"Ông, ông nói Tiểu Tuyết mất trí nhớ sao?” Thang Tiệp cẩn thận hỏi, trong lòng nói thầm, không thể nào, không thể nào!
Bác sĩ gật đầu, ánh mắt lơ đãng nhìn tới biểu hiện của Tử Hiên"Đúng vậy, rơi ở độ cao như thế đã chấn thương não bộ dẫn đến bị mất trí nhớ, hiện tại, đầu óc của cô ấy trống rỗng như một đứa trẻ mới sinh ra! Ngay cả mặc quần áo, ăn cơm đều phải học lại từ đầu! Đây là quá trình khá dài!”
Bác sĩ lắc đầu một cái, nhìn vẻ mặt người đàn ông đối diện rất lo lắng cho bạn gái, phải là rất quan tâm chứ? Đáng tiếc, cô ấy cái gì cũng không nhớ ra, đáng thương cho anh ta!
Bác sĩ vừa đi, Thang Tiệp vẫy vẫy tay trước mặt Tử Hiên, Tiểu Tuyết mất trí nhớ rồi, đừng nói anh ấy sẽ nổi điên nhắm vào cô? Không thể!



Thử đọc