Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 56

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Mộ Dung Kiệt cười lạnh, mới đây không lâu còn hỏi anh một câu nếu không có cô ở bên cạnh, mình có nhớ tới cô không?
Lời cảnh cáo thay cho câu trả lời, thế nhưng cô vẫn nhanh hơn một bước ngoài sự kiểm soát của anh, Ngải Tuyết, tốt nhất em nên cầu nguyện đừng để anh tìm thấy em, một khi anh bắt em đồng nghĩa với việc cuộc sống của em sau này chả khác gì ở địa ngục!
Mộ Dung Kiệt đấm mạnh vào tường, trên gương mặt tuyệt đẹp bây giờ nhăn lại thành một đống, làm cho người khác sợ hãi!
"Thiếu gia, không tìm thấy Ngải tiểu thư!" Một tên bảo vệ đầy mồ hôi lạnh hấp tấp chạy tới báo tin.
Ánh mắt Mộ Dung Kiệt đã lạnh nay càng lạnh hơn, lạnh lùng lên tiếng"Không cần tìm nữa!" .
Người phụ nữ chết tiệt, cứ rời khỏi anh như vậy, dễ dàng từ bỏ anh đến thế sao.
Lời anh nói rõ ràng như vậy, cho dù có con không, cô chỉ có thể là phụ nữ duy nhất của riêng anh.
Mộ Dung Kiệt anh nói được làm được, để cô có lòng tin, tin tưởng vào anh?Hay ngay cả chính anh cũng không có lòng tin với bản thân?
Tóm lại, Mộ Dung Kiệt anh không cần loại phụ nữ này! Bởi vì, cô ta không đáng giá! Thật sự không đáng để anh lưu tâm hay nhớ thương gì!
Anh không cần! Anh từ bỏ!



Một nơi khác, Ngải Tuyết mơ màng mở hai mắt ra, quan sát xung quanh có chút kì lạ.
Chợt, Ngải Tuyết mắt trừng mắt thật to, đây không phải là căn phòng của cô!
Lập tức muốn bò dậy, lại phát hiện trên người một chút sức lực cũng không có!
Chuyện gì xảy ra?Đây là đâu?
"Kiệt, anh đang ở đâu?"Ngải Tuyết kêu to.
"Kiệt, Mộ Dung Kiệt, anh ở đâu?"Trong lòng Ngải Tuyết hoảng loạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô nhớ Mộ Dung Kiệt đi ra khỏi phòng cô lập tức nằm ở trên giường chơi điện thoại! sao lại ở chỗ này?
Ngải Tuyết gian nan lăn xuống giường, ‘Bịch…’ cô té xuống đất.
Ngải Tuyết cắn chặt hàm răng, nước mắt đảo quanh tròng mắt, chẵng lẽ mình đang gặp phải nguy hiểm sao?
"Kêu la cái gì?Im lặng một chút đi!" Một tên cơ bắp vạm vỡ cuồn cuộn đẩy cửa đi vào, tức giận la Ngải Tuyết!
Ngải Tuyết bị hắn dọa sợ hết hồn"Anh, anh là ai? Mộ Dung Kiệt đâu?" .
Bắp thịt của kẻ vạm vỡ đó run lẩy bẩy, "Anh ta, cô cũng đừng nghĩ tới nữa, ông chủ nhà chúng tôi muốn gặp cô!Đi theo tôi!"
Không đợi Ngải Tuyết mở miệng, hắn trực tiếp vác Ngải Tuyết lên vai, rời khỏi phòng!
Ngải Tuyết hoảng sợ trợn to mắt, hai cái tay không ngừng đánh vào lưng hắn, nhưng chả khác gì chuột đánh voi, hắn không đau ngược lại cô đau đến đỏ tay, Ngải Tuyết muốn bật khóc!
"Anh muốn mang tôi đi đâu? Tôi không đi, tôi không muốn gặp ông chủ nhà mấy người, dẫn tôi đi gặp Mộ Dung Kiệt!".

Không chút khách khí ném Ngải Tuyết xuống đất, Ngải Tuyết đau đến nhíu mày, cắn răng chịu đựng.
Đang muốn thét lên chửi mắng hắn, sau lưng cô truyền đến âm thanh của người khác!
"Làm cái gì thế?Không thể nhẹ nhàng một tí sao?"
Ngải Tuyết hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn người ngồi ở trên ghế xoay, tay trụ cây gậy, mặt ông cụ Mộ Dung âm trầm!
Ngải Tuyết sững sờ"Ông, không phải ông đang ở Hawai sao?"Nghe Kiệt nói hai tháng nữa ông mới trở về, sao bây giờ lại xuất hiện ở đây, chuyện gì đã xảy ra?
Cho dù ông muốn gặp mình, cũng có thể gặp ở nhà mà!
Ông Mộ Dung hừ lạnh, ra hiệu cho thủ hạ, lập tức có người bưng tới một cái ghế, đỡ Ngải Tuyết ngồi lên!
Ngải Tuyết cắn môi, thế nào cũng nghĩ không ra ông Mộ Dung muốn làm gì!
Ông Mộ Dung liếc nhìn bụng Ngải Tuyết, nhàn nhạt lên tiếng"Đứa bé còn chứ?" .
Cả người Ngải Tuyết giật mình chấn động, trong lòng đau như bị kim chích! Con của cô. . . . . .
Có chút áy náy nhìn xuống đất, cô biết ông Mộ Dung rất thích đứa chắt này, cho dù không thích mình, cũng nể tình đứa bé trong bụng để cô ở lại nhà Mộ Dung.
Ở nhà Mộ Dung, mọi người từ trên xuống ai cũng chăm sóc cô chu đáo từng chút một, có thể thấy được ông cụ đối với đứa bé này rất thích, hôm nay, đứa bé đã mất, sợ là không còn lí do gì để ở lại nhà Mộ Dung!
Ông Mộ Dung cười lạnh, âm thanh ảm đạm vang lên"Nghe nói, cô không thể mang thai nữa!" .
Đầu Ngải Tuyết muốn nổ tung bởi câu nói đó, cô mím môi thật chặt thành một đường ngang.
Không dám tin nhìn ông Mộ Dung, "Ông?" .
Ông Mộ Dung đốt một điếu xì gà, chậm rãi rít một hơi, hồi lâu, vỗ tay, đi vào là một người đàn ông mặc tây trang màu trắng
Ngải Tuyết khẽ giật mình, đây không phải là viện trưởng chuẩn đoán bệnh sanh non cho cô mấy hôm trước sao?
Là ông ta nói, chẳng lẽ Kiệt cũng biết sự thật cô không thể sinh sản nữa sao?Dù cho hôm trước cô chỉ hỏi thử thôi.
"Lặp lại những lời của ông lần nữa!Một chữ không được bỏ sót!"Ông cụ Mộ Dung cao cao tại thượng ngồi trên ghế.
Hai mắt Ngải Tuyết vô hồn nhìn về phía bác sĩ, tại sao? Mình chịu đủ mọi đau khổ, sao còn muốn mình cảm nhận loại đau đớn đến xé nát tim gan này lần nữa!


Nhất định phải hạnh hạ cô sao?
"Ngải tiểu thư có chữa trị cũng chỉ thành công được vài phần trăm, căn bản là không thể nào mang thai nữa!" .Ánh mắt viện trưởng tỏ vẻ thương hại nhìn Ngải Tuyết, còn trẻ như vậy, lại phải chấp nhận đả kích đến vậy?
Đôi môi Ngải Tuyết run rẩy, nước mắt thi nhau rơi xuống!
Buồn bã nhìn ông cụ Mộ Dung"Ông có lời gì cứ việc nói thẳng!" .
Khóe mắt ông cụ Mộ Dung thoáng qua một tia thưởng thức, gật đầu một cái"Rất tốt, thẳng tính rất hợp với tính của tôi!"
Thả điếu xì gà vào gạt tàn, hai tay vịn thành ghế đứng dậy, đi tới chỗ Ngải Tuyết ngồi"Nhà Mộ Dung chúng tôi chỉ có mỗi thằng Kiệt là cháu đức tôn duy nhất nên vấn đề nối dõi tông đường…… Chắc Ngải tiểu thư có thể hiểu được nỗi lòng của vị trưởng bối như tôi!"
Nói xong dừng lại một lát, tò mò quan sát biểu hiện của Ngải Tuyết"Ngải tiểu thư, tôi có thể hỏi cô một câu hỏi được không?".
Ngải Tuyết điều chỉnh lại cảm xúc, khẽ gật đầu"Ông cứ hỏi!" Dù như thế nào, lễ tiết vẫn nên có!
Ông cụ Mộ Dung thoả mãn gật đầu"Cô có yêu thằng Kiệt nhà tôi không?" .
Ngải Tuyết dường như không nghĩ tới ông cụ lại hỏi vấn đề này nên hơi sững sỡ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Không do dự, trả lời dứt khoát"Yêu! ! !" .
Mặc dù cô chưa từng nói chữ này với anh, nhưng trong lòng cô đã có vị trí dành cho riêng anh, không biết bắt đầu từ khi nào, trong lòng đều tràn ngập hình ảnh của anh!
Ông cụ Mộ Dung quay lại chỗ ngồi, nhàn nhạt mở miệng:
"Nếu đã nói như vậy, chắc Ngải tiểu thư cũng không hi vọng nhìn người đàn ông mình yêu thương sau này không có con nối dõi chứ? Cô thấy đó, gia tộc Mộ Dung chúng tôi lớn như vậy, tương lai phải có người kế thừa, cũng không thể để mấy đời nhà Mộ Dung gầy dựng lên giao cho người ngoài, Ngải tiểu thư, tôi nói đúng không?"
Ông cụ Mộ Dung nói vẫn có vẻ dịu dàng, vì nể tình trước kia cô mang thai qua cháu của họ, bây giờ xem như là bù đắp, không nói quá trực tiếp!
Ngải Tuyết mím môi không nói lời nào, thì ra ông cụ Mộ Dung bắt cóc cô đến đây với mục đích muốn cô rời khỏi Mộ Dung Kiệt!
Ông cụ Mộ Dung thở dài"Cô là cô gái thông minh, có thể hiểu nguyện vọng của lão già này chứ?" .
Ngải Tuyết gật đầu một cái"Ông nội cứ yên tâm, lúc trước cháu cũng có ý định rời đi, chỉ là chưa có cơ hội thích hợp, nay ông nội cho cháu cơ hội này thật sự là quá tốt!" .
Ngải Tuyết nói cực kỳ bình tĩnh, nhìn không ra dấu vết thay đổi nào trên mặt cô, ai cũng không biết, trong lòng của cô đau thương đến cỡ nào, giống như cây dao hung hăng đâm sâu trong tim cô!
Ông cụ Mộ Dung buông lỏng người, đứa nhỏ này cũng biết ý thức lắm "Đưa thuốc giải đây!".
Một tên thủ hạ móc một lọ thuốc từ trong túi áo ra đưa cho Ngải Tuyết ngửi thử, Ngải Tuyết chỉ cảm thấy sức lực đã được hồi phục không còn mệt mỏi như lúc nãy, cả người bắt đầu có tinh thần lại!
Ngải Tuyết chu mỏ, là cái gì? Sao giống thuốc cổ thế?
Ngải Tuyết hoạt động gân cốt, nhìn ông cụ bằng ánh mắt lạnh nhạt, cúi đầu nói"Cháu có thể rời đi chưa?" .
"Cô không thể ở lại trong nước, người của tôi sẽ đưa cô rời đi, đây là tấm thẻ vàng đủ để cô sống cả đời khỏi phải lo đến chuyện ăn mặc. Sau này, nếu không có việc gì quan trọng cố gắng đừng trở về nước!"
Lời nói của ông cụ Mộ Dung đã làm Ngải Tuyết rơi vào vực sâu vạn trượng.
Lắp bắp hỏi"Không thể trở về nước?Ông muốn cháu sống mãi ở nước ngoài, tại sao? Cháu nói sẽ rời khỏi anh ấy, sau này sẽ không gặp lại anh ấy nữa!" .
"Chỉ cần cháu còn ở trong nước một ngày, Kiệt sẽ dùng thực lực của nó bắt lại cháu ngày đó, nó muốn tìm người nào quả thực là dễ như trở bàn tay, cho nên, đưa cháu ra nước ngoài thoát khỏi tầm mắt của nó là biện pháp an toàn nhất!"
Ngải Tuyết cắn chặt môi, vài giọt máu tươi chảy vào khoang miệng trượt vào cổ họng, thật chát, mặn quá! Nhưng làm sao sánh bằng tim của cô lúc này.
"Thật sự không còn cách nào khác sao?" Cô không muốn rời khỏi nơi cô sinh ra lớn lên, phải sống cả đời còn lại ở một nơi phương xa lạ lẫm, cô làm không được!
Ông cụ Mộ Dung lãng tránh đi chỗ khác không muốn nhìn đến sự bi thương của Ngải Tuyết, nhẫn tâm nói " Không còn, chỉ cần cô đi, mọi thứ sẽ trở về quỹ đạo của nó!" .
"Để tránh không xảy ra rắc rối, phiền toái gì thêm, ngay bây giờ tôi phái người hộ tống cô rời khỏi nước!"
Ngải Tuyết hoảng sợ mở to hai mắt, dùng sức lắc đầu"Không, ông nội, cầu xin ông, đừng làm như vậy, cháu hứa sẽ không bao giờ để Kiệt nhìn thấy cháu, mong ông tin cháu!" .
"Mang đi! ! !" Ông cụ Mộ Dung vừa nhắm mắt, vung tay lên, Ngải Tuyết liền bị mấy tên lực lưỡng lôi đi!
Ngải Tuyết cứ như đi đến bờ vực thẳm không còn lối thoát, chỉ còn nước mắt của sự tuyệt vọng lăn dài trên má!!!
Trên trực thăng, Ngải Tuyết yên lặng ngồi vào vị trí của mình, không nói câu nào, trước mặt một bàn thức ăn cũng không động đũa vào.
Trong lòng cô đã chết rồi, hai mắt nhắm lại, mặc cho nước mắt tùy ý tuôn rơi trên khuôn mặt.
"Đại ca, cô gái này không tệ a! Dù sao đã đưa đi rồi, không bằng. . . . . ." Đám thủ hạ này được ông cụ phái tới đã mê mẩn sắc đẹp của Ngải Tuyết từ lâu, nay thời cơ đã tới trong lòng bọn họ bắt đầu rộn rạo!
Đám thủ hạ ồn ào lên, ánh mắt cũng trở nên như sói như hổ, đã rất lâu bọn họ chưa chạm qua phụ nữ !
Trong lòng Ngải Tuyết kinh sợ trước lời họ nó, phản ứng theo bản năng kéo cổ áo của mình lại! Thấp thỏm lo âu nhìn bọn họ!
Nhiều người như vậy, nếu làm thật cô nhất định trốn không thoát, trừ phi tự mình liều chết nhảy khỏi trực thăng.
Người đừng đầu trong đám thủ hạ đầu không ngẩng lên, mắt cũng không liếc qua, vung cái tát thật mạnh vào tên có suy nghĩ đồi bại kia"Mày muốn chết sao! Có chơi cũng nên nhìn qua cô ta là người phụ nữ của ai!"
Tên bị đánh uất ức, nói thầm"Chỉ một người phụ nữ thôi đâu cần mạnh tay đến thế? Dù gì cô ta cũng đâu được bước chân vào nhà Mộ Dung lần nữa?" .
Mặt thủ lĩnh tối sầm, hất tay định cho hắn thêm một cái tát "Mày quả thật chán sống rồi, cô ta không tìm đến. Nhưng mày đụng thử xem, thiếu gia Mộ Dung cho mày vào ao cá sấu làm bạn với chúng nó đấy!" .



Thử đọc