Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 54

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Bên trong xe, Ngải Tuyết vừa nghe xong vừa kinh ngạc miệng há to, thật ra thì trong lòng có chút áy náy,
"Kiệt, làm như vậy có quá đáng lắm không?" Ngải Tuyết mím miệng, đều là phụ nữ với nhau, nghĩ tới cô ấy bởi vì mình bị nhiều người thi nhau chà đạp như vậy, trong lòng vẫn không nên trả thù thì tốt hơn.
Mộ Dung Kiệt dịu dàng vuốt mái tóc Ngải Tuyết, hơi thở hừ lạnh "Bảo bối, em đừng quên ả ta đã từng làm gì em, sao em có thể nhân từ với loại người độc ác đó?"
Ngải Tuyết không nói gì nữa, rơi vào trạng thái suy tư.
Trương Thiên mang theo 50 hộ vệ nhanh chóng chạy tới hiện trường, phong tỏa hiện trường.
Nếu lúc đầu là thái độ khinh thường thì lúc này đám người đó bắt đầu trợn mắt há mồm, cái này, hình như là tới thật rồi, vội vàng muốn chạy trốn.
50 hộ vệ không tốn chút sức lực nào đã bắt được bọn họ giải tất cả lên xe.
Cách đó không xa một cảnh viên trẻ tuổi ngồi trong xe cảnh sát quát mắng muốn xuống xe ngăn cản hành vi của 50 người đó.
"Khốn kiếp, đừng làm chuyện dư thừa, cậu chọc không nổi đám người đó đâu." Một cảnh quan ngồi bên cạnh lớn tiếng quát lớn.
"Nhưng mà, chuyện lớn như vậy sẽ chấn động cả thành phố, mình làm sao giải thích với sếp đây." Cảnh viên trẻ tuổi không có cam lòng nói.



Vào cương vị nhiều năm như vậy cũng không có thành tích gì, hôm nay thật vất vả mới có cơ hội biểu hiện tài năng.
Tại sao lại khoanh tay đứng nhìn chỉ vì chọc không nổi? Vậy làm cảnh sát làm gì?
Cảnh quan hừ nhẹ "Cho dù cậu không làm cảnh sát, cũng không thể chọc phải tên Diêm Vương này, cẩn thẩn không chừng để cậu sống không bằng chết!"
Năm cảnh viên ngồi phía dưới khinh thường nhíu mày, trong lòng hừ lạnh "Lão già, nhát gan thì nói thẳng, chỉ biết giả vờ giả vịt!" Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng vẫn nghe lời lái xe rời đi, chạy đến khu khác trực, hắn cũng không muốn ở chỗ này mất mặt!
Quay lại hiện trường, Trương Thiên trực tiếp ném Thượng Quan Tử Uyển vào cóp xe, loại phụ nữ này, chỉ thích hợp ngồi sau xe anh?
Cách đó không xa, Lãnh Băng chứng kiến được màn này đầu tiên là kinh ngạc đến ngây người, ngay sau đó khóe miệng nhếch lên.
Cũng còn đàn ông tốt, cô thích! ! !
Tại sân huấn luyện của Long Hổ bang, Mộ Dung Kiệt ôm bảo bối của anh nhàn nhã ngồi trên ghế xoay.
Liếc nhìn đám người phía dưới.
"Nói đi, muốn cái chết thế nào!" Dám nói anh và người phụ nữ của anh, thật ra thì anh không quan tâm họ nói anh cái gì, nhưng nói đến bảo bối của anh, có thể bỏ qua sao?
Người phía dưới đều cảm thấy lạnh cả sống lưng trước lời nói đó, hai chân run cầm cập.
Thiên Long biết là đại ca của Long Hổ bang, nếu bọn họ biết sớm có đánh chết cũng không dám nói năng thiếu chừng mực như vậy!
Từng người một, tôi nhìn bạn, bạn nhìn tôi, ‘bùm’ toàn bộ đồng loạt quỳ xuống!
Ngải Tuyết cả kinh đứng lên muốn ngăn cản lại, cô không muốn như vậy!
Mộ Dung Kiệt kéo cô lại "Bảo bối, chuyện này không cần em nhúng tay vào!"

Ngải Tuyết lập tức ngậm chặt miệng, yên lặng rúc vào trong ngực Mộ Dung Kiệt.
Mộ Dung Kiệt không có dấu hiệu buông tha, ngay tức khắc liền có mười mấy người mặc áo khoác đen trên tay có mấy loại dụng cụ tra tấn.
Nhóm người đó sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, bọn họ biết sai rồi.
Nếu như cho bọn họ thêm một lần lựa chọn, họ thề có đánh chết cũng không dám nói lung tung, bữa bãi như vậy.
Mộ Dung Kiệt cúi đầu hôn lên gương mặt hồng hào của Ngải Tuyết.
Ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Tử Mặc.
Tử Mặc lập tức hiểu ý gật đầu, "Tự chọn một cái đi, nếu không, liền để cho người của tôi tùy ý lựa chọn, nhưng nói trước bọn họ ra tay không hề nhẹ a!"
Giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một cái "Một phút suy nghĩ cân nhắc!" .
Ngải Tuyết giương mắt lạnh lùng liếc Mộ Dung Kiệt, đưa tay lôi kéo cổ áo của anh.
"Bảo bối, sao vậy?" Sắc mặt Mộ Dung Kiệt dịu dàng xuống. Nhìn Ngải Tuyết cười yếu ớt.
Ngải Tuyết cắn môi, đôi mắt khẽ chớp "Đừng làm vậy, có được không? Bọn họ cũng không phải cố ý! Anh ngẫm lại xem, bọn họ cũng không biết chuyện giữa chúng ta và Thượng Quan Tử Uyển, nếu như đổi lại là em, em cũng sẽ nói thôi, đừng có như vậy mà?" .
Ánh mắt đám người phía dưới tuyệt vọng vô cùng nhưng nghe lời cô vừa nói như xuất hiện một tia sức sống, đưa mắt đến Ngải Tuyết tỏ ra cảm kích.
Khóe miệng Mộ Dung Kiệt nâng lên nụ cười lạnh khát máu "Không được, chuyện này anh đã quyết định thì không thể thay đổi, anh đưa em đi nghĩ ngơi một chút!"
Không đợi Ngải Tuyết có phản ứng gì, ôm lấy cô đi đến phòng ngủ.
Ngải Tuyết dùng sức giãy giụa, "Kiệt, van xin anh, thả bọn họ đi! Coi như nể mặt em có được không, !" Suy ngẫm một chút, bọn họ thật đáng thương.
Khi đụng phải tên ác ma Mộ Dung Kiệt này!
Mộ Dung Kiệt dứt khoát cõng cô trên vai, giơ tay lên hung hăng vỗ vào mông Ngải Tuyết "Em an phận một chút đi!" .
Ngải Tuyết vì đau nên kêu lên, hai tay không ngừng kéo tóc Mộ Dung Kiệt.
Mộ Dung Kiệt khẽ chau mày, hai ba bước đã đi tới phòng nghỉ, "Em muốn mưu sát chồng a!" .
Ngải Tuyết uất ức nháy mắt, cứ lẩm bẩm mãi một câu nói "Anh thả bọn họ được không?"


Mộ Dung Kiệt không nhịn được nhíu mày, bất đắc dĩ lườm Ngải Tuyết một cái.
"Việc em cần làm lúc này là ngủ một giấc thật ngon còn chuyện khác em không cần lo! Ngoan đi!" Nói xong xoay người đi tới cửa!
"Ông xã! ! !" Ngải Tuyết cắn răng, dùng cách này thử xem sao!
Quả nhiên, toàn thân Mộ Dung Kiệt bất động tại chỗ, không dám tin quay đầu lại nhìn Ngải Tuyết.
Cô, cô mới vừa gọi mình cái gì?
Xông tới nắm chặt bả vai của cô, vui mừng không thôi "Bảo bối, em vừa kêu anh bằng cái gì? Kêu một lẫn nữa được không?" .
Ngải Tuyết mím môi không nói, trong lòng vui sướng nhưng cố ý quay đầu không nhìn anh!
Mộ Dung Kiệt nóng nảy, nắm bả vai Ngải Tuyết khẽ lay "Kêu lần nữa đi một tiếng thôi cũng được!"
Ngải Tuyết nhíu mày "Trừ phi, anh tha cho bọn họ, em liền gọi!"
Mộ Dung Kiệt híp nửa mắt lại tỏ vẻ nghi ngờ nhìn Ngải Tuyết!
"Có thật không, anh thả bọn họ đi, sau này em đều gọi anh là ông xã?" Nếu như là vậy, tại sao lại không chứ?
Ngải Tuyết dùng sức gật đầu, "Được, chỉ cần anh chịu thả, em lập tức gọi!"
Mộ Dung Kiệt không nói hai lời, trực tiếp gọi cho Tử Mặc "Thả bọn họ!" Giọng điệu không giống nói giỡn chút nào.
Tử Mặc đang chuẩn bị hành động, đột nhiên phải ra lệnh cho đám thủ hạ dừng tay lại!
Nghi ngờ, chẳng lẽ Ngải Tuyết thuyết phục được đại ca rồi sao?
Nhất định là vậy, trừ cô ra còn người nào có bản lãnh đó? Hôm nào có cơ hội nhất định phải thỉnh giáo mới được!
"Là thiếu phu nhân của chúng tôi mấy người thoát khỏi án tử hình này nên nhớ mỗi ngày hãy khẩn cầu cho thiếu phu nhân!" Tử Mặc nhướng mày, nhàn nhạt nói!
"Bảo bối, gọi cho anh nghe!" Mộ Dung Kiệt có vẻ rất sốt ruột, không có kiên nhẫn chờ đợi.
Ngải Tuyết mắc cỡ mặt ửng hồng lên, chậm chạp nói "Ừ, cái nào. . . . . ." .
Đáng chết, mới vừa rồi gọi sao lưu loát thế. Bây giớ một chữ cũng nói không xong!
Thần sắc Mộ Dung Kiệt bắt đầu nóng nảy"Gọi nhanh! Anh muốn nghe! Nhanh lên!".
Nha đầu này, thật muốn anh gấp gáp đến chết mà!
Ngải Tuyết gãi tóc có chút rối bời, làm sao bây giờ, thật sự nói không được nữa!
"Cái đó, Kiệt, có thể để khi khác được không, cho em nợ nha?" Ngải Tuyết lúng túng quay đầu, lưỡi cứ như bị cắn mất nói hai chữ đó thật khó khăn với cô a!
Đôi mắt Mộ Dung Kiệt trở nên lạnh lẽo, cằm điện thoại gọi ra ngoài!
Ngải Tuyết vội vàng ngăn anh lại, "Em nói, em nói được chưa!"
Mộ Dung Kiệt bĩu môi một cái, đôi mắt lóe lên nụ cười bé nhỏ, nha đầu ngốc, anh không tin không trị được cô?
Quay đầu lại, nở nụ cười mê người nhìn cô, trong nháy mắt liền muốn đem cô lên giường giày vò đến thất điên bát đảo (*)!
(*)thất điên bát đảo: Thất: Bảy, thứ bảy. Điên: nghiêng ngã. Bát: tám. Đảo: lộn ngược. Điên đảo hay Đảo điên là lộn lên nhào xuống.
Thất điên bát đảo là bảy tám lần đảo điên, ý nói: nhiều lần đổi thay tan nát.
"Bảo bối, không gọi phải không?" Mộ Dung Kiệt thật không còn cách nào, vì muốn cô kêu một tiếng ‘ông xã’, nên anh phải dùng đến cách bức cung thế này!
Ngải Tuyết vừa nhắm mắt, cắn răng nói "Ông . . . . . Ông. . . . . . Ông xã!" .
Rốt cuộc, Mộ Dung Kiệt hài lòng nâng khóe môi lên, tâm tình thật tốt!
Bộ dáng rất gấp gáp cuối cùng cũng không nhịn được bổ nhào tới kéo Ngải Tuyết ngồi lên đùi mình để cô cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng đang dừng lại ở phía dưới của mình.
Ngải Tuyết sợ hãi kêu"Không thể như vậy, bác sĩ nói một tháng này không thể làm cái đó!". Thiệt là, người ta mới từ bệnh viện trở về không bao lâu a!
Mộ Dung Kiệt cau mày, chết tiệt, chỉ nhìn nhưng không thể ăn, tư vị này thật sự không dễ chịu chút nào! Nha đầu này thật biết cách hành hạ anh.
Chợt, khóe miệng nhếch lên, nhìn cậu nhỏ của mình không ngừng đấu tranh vì Ngải Tuyết.
Ngải Tuyết kinh sợ nhìn thấu được tâm tư xấu xa của Mộ Dung Kiệt, có một loại dự cảm không tốt trỗi dậy trong tim cô.
Vội vàng đẩy anh ra, chạy nhanh vào vệ sinh "Em, em muốn đi toilet!".
Sao Mộ Dung Kiệt lại dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy, một tay ôm cô vào trong ngực trở lại.
Khẽ cắn lỗ tai của cô, cả người Ngải Tuyết tê dại, không nhịn được hừ nhẹ.
Mộ Dung Kiệt cười xấu xa"Bảo bối, em biết không? Em có thể dùng cách khác để phục vụ cho anh mà!".
Ngải Tuyết nhìn sức hấp dẫn khiếp người của Mộ Dung Kiệt, sửng sốt "Cái . . . . . . Cách gì?" .
Mộ Dung Kiệt lại gần bên tai Ngải Tuyết, thì thầm nói nhưng không biết nói cái gì.
Chỉ thấy mặt Ngải Tuyết từ màu trắng chuyển sang màu đỏ đến cả mang tai, màu xanh đến tận cổ, hoảng sợ muốn trốn tránh"Không, không được, tại sao có thể như vậy!" .
Thực xấu hổ chết đi được!
Mộ Dung Kiệt liều mạng trực tiếp áp đảo Ngải Tuyết ở trên giường"Tại sao không được? Anh muốn! Em biết không?Bộ dạng trốn thoát của em thật mê người!"
Ngải Tuyết mắc cỡ hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, Mộ Dung Kiệt nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Ngải Tuyết, tim đập loạn nhịp không ngừng!
Thân dưới nóng bừng, sôi trào mãnh liệt như thủy triều dâng cao ở lòng biển, bàn tay tùy ý chạy loạn trên thân thể Ngải Tuyết.
Gấp gáp mà tham lam hôn khắp người Ngải Tuyết, đôi môi của cô mềm mại rất thích hợp để hôn, cơ thể tràn đầy sức sống, quyến rũ đến chết người! !
Cô chính là tiểu yêu tinh đến quyến rũ anh, làm anh muốn ngừng cũng không được! ! !
"Bà xã, em thật đẹp!" Mộ Dung Kiệt không ngừng nỉ non ở bên tai Ngải Tuyết.
Ngải Tuyết sợ tới mức liên tục lắc đầu, khuôn mặt đỏ bừng như trứng tôm luộc chín, mặc kệ có chết cũng không làm! !
Bàn tay nhỏ bé không ngừng đánh mạnh vào bờ ngực rắn chắc của anh.
Cô muốn gào thét, rất muốn gào thét! ! !
Cô càng giãy giụa không muốn, Mộ Dung Kiệt càng lấn lướt làm tới hơn.
"Em còn lộn xộn nữa đừng mong đêm nay được ngủ ngon giấc!!"
Lời vừa nói ra mang theo chút uy hiếp làm Ngải Tuyết không dám chống đối nữa. Có chút dở khóc dở cười đành phải phối hợp với anh
Ôi ôi ôi, tên ác ma này! ! !



Thử đọc