Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 53

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Ngải Tuyết lúng túng đẩy anh một cái, nhưng bị anh trực tiếp vùi trong ngực, không thể di chuyển dù chỉ một chút!
"Hôn anh!" Trực tiếp đưa mặt tới gần, chờ đợi cô hôn.
Mặt Ngải Tuyết vẫn ửng đỏ như cũ, lúc anh vừa nói xong, càng làm khuôn mặt cô đỏ hơn cả trái cà chua, nhìn càng thêm kiều diễm ướt át!
Không đợi Ngải Tuyết có phản ứng gì, những người ngồi bên cạnh bắt đầu ồn ào lên:
"Hôn đi, hôn đi. . . . . ." Bọn họ còn vui mừng hơn cả người được hôn, dường như đôi kim đồng ngọc nữ đó là đôi bạn thân với họ.
Ngải Tuyết cắn môi, tên đàn ông chết tiệt này, cố ý muốn làm khó mình mà, định xoay mặt, không để ý đến anh nữa,
Mộ Dung Kiệt không có kiên nhẫn chờ đợi, ném cho cô cái lườm cảnh cáo.
Nâng cằm của cô lên, chủ động đưa miệng áp vào miệng cô, hung hăn cắn!
"A! ! ! Sao cắn em, anh là mèo sao?" Ngải Tuyết bị đau nên che miệng lại, trong lòng tức giận bất bình lên tiếng.
Lúc này Mộ Dung Kiệt mới hài lòng nhếch miệng lên "Nha đầu ngốc, anh cố ý làm em đau, để em nhớ lâu một chút, anh là chồng của em, sau này, phải gọi anh như vậy, anh muốn em hôn thì em phải hôn, em quên trước kia anh nói gì sao, không cho phép em cự tuyệt tình yêu của anh, hôn cũng là một loại hình thức thể hiện sự yêu thương, biết không?"



Ngải Tuyết vì lời nói của anh mà xụ mặt xuống" Mộ Dung Kiệt, anh đừng bá đạo như vậy có được không?"
Lời vừa nói ra, một cái cốc vào trán cô, "Nha đầu ngốc, em dám gọi anh là Mộ Dung Kiệt, cái cắn lúc nãy không đủ đau sao? Hay là, em còn muốn cảm thụ sự thân mật với anh lần nữa!" Vừa nói vừa lấn người tới.
Ngải Tuyết sợ tới mức rụt cổ lại như chú rùa, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng gật đầu một cái "Được rồi, anh nói cái gì chính là cái đó đi!"
Mộ Dung Kiệt hài lòng trước kết quả này, trong mắt tràn đầy nụ cười hạnh phúc!
Ăn uống xong, Ngải Tuyết đem những lồng bánh không chồng lên nhau nói" Trong nhà còn có Lam Tịch Ảnh và Thủy Nhan chưa ăn thì phải!" .
Đi khỏi tiệm, ánh mắt bất thiện, trợn mắt nhìn ông chủ bán hàng, trong lòng thề ‘ Ông chờ đó, ngày tôi có tiền sẽ quay lại trả đũa ông’, Ánh mắt muốn giết người của cô làm ông chủ không ngừng sờ chóp mũi, che giấu vẻ chột dạ trong lòng.
Một tay Mộ Dung Kiệt lái xe một tay không an phận đưa vào cổ áo của Ngải Tuyết.
Ngải Tuyết dùng sức gạt tay anh ra, trong lòng kêu lên "Sắc lang, người đàn ông này chắc chắn là một ác ma tái thế".
"Bảo bối, ngồi đàng hoàng một chút, em muốn anh lái xe xảy ra tai nạn à!" Những lời này khiến Ngải Tuyết ngồi yên ổn lại mặc cho anh đùa giỡn.
Ngải Tuyết nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, không dám nhìn anh dù chỉ một cái.
Cô càng thờ ơ như vậy, càng làm Mộ Dung Kiệt không từ bỏ ý định trêu đùa cô.
"Kiệt, anh xem là ai kìa?" Ngải Tuyết giống như phát hiện chuyện lạ, chỉ thấy một đầu tóc bù xù, quần áo xốch xếch, thậm chí ngay cả giầy cũng không mang.
Người phụ nữ ấy ngồi bên lề đường, cả người run lẩy bẩy, bộ dáng đáng thương vô cùng, thoạt nhìn sao lại giống Thượng Quan Tử Uyển?
Mộ Dung Kiệt liếc nhìn theo tay của cô, sau đó là tiếng hừ lạnh, hơi thở lạnh lẽo phun trào.
"Là ả tiện nhân đó!" Chợt đạp thắng xe, sải bước đi xuống, Ngải Tuyết theo sát phía sau, nhìn thấy rõ người đó cả người tức giận phát run nói.

Xông tới trực tiếp giơ tay lên "Thượng Quan Tử Uyển, trả con cho tôi!" .
Thượng Quan Tử Uyển bị một cái tát bất ngờ, tức giận ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy lửa giận của Ngải Tuyết, đầu tiên là kinh ngạc một lúc, sau đó trên mặt đầy sự oán hận và nham hiểm!
Lập tức đứng lên, ánh nhìn độc ác, tay chỉ vào Ngải Tuyết "Là người đàn bà dơ bẩn như cô đã đem tôi trở thành bộ dạng như thế này, còn dám xuất hiện trước mặt tôi!".
Mặt Mộ Dung Kiệt tối sầm, ‘Bụp…’ một cái đánh đã làm rớt ngón tay đang chỉ Ngải Tuyết, đánh một quyền vào bụng Thượng Quan Tử Uyển "Lá gan cô vẫn không nhỏ? Dám đưa tay chỉ người phụ nữ của tôi!"
Thượng Quan Tử Uyển lảo đảo té xuống đất, răng và môi đều phát run.
Xung quanh nhiều người đi qua đi lại, bắt đầu bàn tán chỉ trỏ.
"Cô xem, sao người đàn ông này lại đánh cô gái kia."
"Thật không có đạo đức, còn có người phụ nữ bên cạnh anh ta nữa, nhìn rất yếu ớt lại không nghĩ tới cũng xuống tay đánh cô gái đó!" .
Thượng Quan Tử Uyển nhìn thấy những người đi đường đều đồng cảm với mình, lá gan lớn ra không ít.
Hai mắt lưng tròng, miệng kiên quyết nói "Ngải Tuyết, tôi nói rồi tôi không có giành Kiệt với cô, sao cô lại đối xử với tôi như vậy? Hiện tại, cái gì tôi cũng không còn, cô không nhìn thấy sao? Cô còn không chịu bỏ qua cho tôi, các người muốn tôi nhục nhã đến mức nào nữa?".
Con ngươi Mộ Dung Kiệt lạnh như băng, quả đấm vang dội thật mạnh, anh thề, chỉ cần người phụ nữ này nói thêm một chữ nữa, Mộ Dung Kiệt anh bảo đảm để cô chết ngay tại chỗ này!
"Thì ra là vì người đàn ông này, khốn khiếp thật!"
"Đúng vậy, cô nhìn đi, người đàn ông này trừ diện mạo đẹp trai, còn có cái gì chứ? Thật không hiểu nổi hai người phụ nữ này, vì người đàn ông như vậy mà tranh đấu nhau, đáng giá sao?".
"Còn có tiền nữa đấy, không nhìn thấy chiếc Ferrari phiên bản có hạn đậu bên đường sao?"
"Thôi đi, vậy là thiếu gia nhà giàu lắm tiền rồi!" Một tên con trai khác thái độ khinh thường.
Mặt Mộ Dung Kiệt xanh mét rõ rệt, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng, trực tiếp gọi điện thoại cho Trương Thiên, để anh ta xử lí đám người nhiều chuyện lắm mồm này.
Những người đó đương nhiên không hiểu rõ mọi chuyện, nhìn Mộ Dung Kiệt nói chuyện điện thoại xong, bộ mặt châm chọc cười ha ha:
"Anh cho rằng anh đang đóng phim a, làm cái gì bụi cơ ơ, tính chọc trẻ lên ba sao, cười chết mất!"
Mặt Thượng Quan Tử Uyển từ màu trắng chuyển sang màu xanh, trong lòng nhịn không được run lên.


Ngải Tuyết nhìn chăm chú vẻ mặt của Thượng Quan Tử Uyển thay đổi không ngừng.
Trong lòng có chút kích động, giết cô để báo thù cho bảo bảo!
Mộ Dung Kiệt nắm chặt bàn tay lạnh như băng của Ngải Tuyết, ý bảo cô đừng kích động.
"Bảo bối, tất cả giao cho anh, tin tưởng ông xã của em, anh sẽ không để cho con của chúng ta chết oan như vậy!" Ánh mắt đầy kiên định nhìn Ngải Tuyết.
Lời nói của anh làm tim cô ấm trở lại, nhẹ nhàng gật đầu, mím môi!
"Sao cô lại biến thành cái bộ dạng thảm hại này?" Một tuần trước cô ta vẫn còn diễu võ giương oai ở trước mặt mình mà.
Mộ Dung Kiệt ôm lấy cô "Chúng ta lên xe về nhà, anh từ từ kể cho em nghe có được không?"
"Ừ!" Ngải Tuyết cười yếu ớt, có Mộ Dung Kiệt ở đây, cô thật sự không cần quan tâm cái gì.
Mới vừa lên xe, Thượng Quan Tử Uyển liền vùng vẫy muốn chạy trốn, ánh mắt Mộ Dung Kiệt lạnh lùng, chân đá hòn đá dưới đường trúng ngay bắp chân cô ta.
Trong mắt Thượng Quan Tử Uyển tràn đầy đau thương, ai kêu cô chọc tới một đế vương như Mộ Dung Kiệt.
Một tuần trước, Thượng Quan Tử Uyển chính mắt thấy mấy thủ hạ đi theo cô bị ném vào ao cá sấu để làm mồi béo bỡ cho bọn chúng.
Mùi máu tanh bốc lên làm cô ngất đi, cũng may, Mộ Dung Kiệt còn lương tâm không ném cô xuống dưới.
Cô nghĩ thầm, anh vì muốn giữ thể diện cho gia tộc Mộ Dung nên mới không làm lớn chuyện, hoặc là, Mộ Dung Kiệt vì kính nể gia tộc cô mấy phần nên chỉ hù dọa cô một chút.
Ai mà ngờ, hai ngày sau, bi kịch liên tiếp giáng xuống đầu cô.
Một hôm kia, cô mời vài người bạn đến quán bar, mục đích là muốn ăn mừng vì đã bỏ được đứa bé trong bụng Ngải Tuyết, thật ra thì nếu nói trắng ra là cô muốn được thu hút hơn bởi bao tên đàn ông ở đây vì hành động dũng cảm của mình!
Thời điểm cao trào của bữa tiệc thì Trương Thiên mang theo chừng một trăm tên côn đồ xông vào.
Cô đương nhiên nhận ra đó là Trương Thiên, chính anh, mắt cũng không ra hiệu gì nhưng từng thủ hạ của anh đã hiểu ý, đem từng người của cô ném vào ao cá sấu.
Ngay lập tức bị hù đến hồn bay phách lạc, sau đó có ý nghĩ muốn trốn xuống gầm bàn.
Nhưng vẫn không qua được đôi mắt tinh tường của Trương Thiên, anh xách cô như xách con gà con kéo ra ngoài, ném đến một đám người đàn ông bên kia!
"Thưởng cho các người, mặc sức mà tận hưởng!" Âm thanh âm trầm, lạnh như đến thấu xương vang lên! ! !
Thượng Quan Tử Uyển chỉ cảm thấy đầu như muốn nổ tung, hoảng sợ muốn chạy trốn.
Vài tên côn đồ vì sốt ruột, không kiên nhẫn nên xông lên xé rách quần áo của cô.
Thượng Quan Tử Uyển hoảng sợ muốn cầu cứu đám bạn, chợt phát hiện bọn họ sớm bị khống chế, hai tay hai chân bị dao găm vào tường.
Tuyệt vọng nhìn quần áo của mình bị bọn họ xé rách, hai mắt tối sầm ngất đi.
Trương Thiên làm sao dễ dàng bỏ qua cho cô, sai người tạc một chậu nước lạnh để cô tỉnh.
Thượng Quan Tử Uyển chỉ cảm thấy xung quanh mình là một đám ác ma, nhiều khách hàng và nhân viên an ninh ở đây chỉ nhìn qua rồi tiếp tục hò hét ăn chơi cứ như không liên quan đến mình.
Cũng đúng, bọn họ đâu phải là đối thủ của Trương Thiên, nhìn thấy thì thế nào? Có thể đem bọn họ ra sao? Tránh còn không kịp, làm sao có thể tới cứu mình?
Hiện trước mắt cô là những người bạn của cô thay phiên bị bọn họ chà đạp, giày vò cả đêm.
Mỗi một lần bất tỉnh là một chậu nước lạnh được tạt tới.
Từng bộ phận rắn chắc ra vào trong cơ thể cô, hết người đàn ông này rồi tới người đàn ông khác cứ luân phiên như vậy……..
Cô tuyệt vọng vô cùng, quả nhiên, Mộ Dung Kiệt vẫn không bỏ qua cho cô!
Anh dùng phương thức hành hạ sống không bằng chết này, trả thù cô.
Cô hận, hận Ngải Tuyết đến tận xương tủy.
Cô không những không đoạt được Mộ Dung Kiệt, mà còn bị tra tấn đến người không ra người, quỷ không ra quỷ!
Đêm đó, cô tuyệt vọng đến mức tâm như chết lặng, trơ mắt để mặc đám đàn ông đó hành hạ điên cuồng trong cơ thể cô.
Suốt một buổi tối, bị hàng trăm tên đàn ông chà đạp, hủy hoại cả thể xác lẫn tinh thần.
Cô còn nhớ rõ, trước khi Trương Thiên rời đi đã nói cho tất cả mọi người ở quán bar biết thân phận của cô.
Từ giây phút đó, cô biết rõ, cả đời này cô không thể ngẩng đầu lên làm người nữa rồi.
Thậm chí, cô không còn mặt mũi để về nhà.
Chừng mấy ngày sau, cô kinh sợ phát hiện trong cùng một lúc, gia tộc của mình bị tập đoàn Mộ Dung nghiêm trị, không chỉ ngừng hẳn hợp tác giữa hai nhà, thậm chí rút tất cả vốn đầu tư về.
Khi nghe tin như vậy, nhiều đối tác của tập đoàn Thượng Quan cũng thi nhau rút khỏi cổ đông, ngay lúc đó tập đoàn Thượng Quan từ trên xuống đều bị cô lập dẫn đến bị phá sản.
Biệt thự bị niêm phong, chờ ngày đem đi đấu giá. Cũng vì chuyện động trời này mà bệnh tim của ông nội tái phát đột ngột qua đời, cho nên, từ đó về sau, Thượng Quan Tử Uyển cô đây một mình lẻ loi, hiu quạnh.
Thượng Quan Tử Uyển căm phẫn toàn thân co quắp, tại sao, mình gặp phải tình cảnh như thế này?
Tất cả đều do ả tiện nhân Ngải Tuyết đó, làm cô biến thành bộ dạng ngày hôm nay, cô muốn báo thù, bất kể giá nào cô cũng phải báo thù.