Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 50

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

"Đại ca, có nhiệm vụ sao?" Lãnh Băng mặc bộ đồ màu trắng sạch sẽ có chút trang nhãn.
Tinh tế nhìn khuôn mặt sắc sảo của cô, chiếc mũi nhỏ cao, đôi môi đỏ hồng đầy quyến rũ, rất thích hợp để hôn. Mắt không nhỏ, nhưng cố ý híp lại, để toát ra sự lạnh lùng, hung ác trong cô.
Phần sát khí này khiến cho mồ hôi chảy ròng ròng trên trán cô cùng với mái tóc đen nhánh mềm mại như tơ tằm toả ra vẻ đẹp rất không đúng lúc.
Người đẹp thì là người đẹp, nhưng cũng không có ai dám có bất kì mơ tưởng gì với cô.
Mộ Dung Kiệt lười biếng ngồi thừ người trên ghế sofa.
Mắt liếc nhìn Lãnh Băng đứng trước mặt.
Người phụ nữ này là sát thủ đắc lực nhất của anh, chỉ khi có nhiệm vụ quan trọng mới xuất đầu lộ diện.
Lười nhát hừ một tiếng.
Rồi ngẩng đầu lên nhìn phía trước bàn làm việc.
"Sau này, nhiệm vụ của cô chỉ có một! Hãy bảo vệ sự an toàn cho người phụ nữ của tôi!"



Khóe miệng Lãnh Băng co giật "Bảo vệ phụ nữ của ngài?" Nghiêm túc gọi cô đến đây để bảo vệ cho phụ nữ của anh.
"Có ý kiến!" Lông mày Mộ Dung Kiệt nhíu lại tỏ vẻ không hài lòng.
"Không có, ảnh chụp!" Sau đó trở lại nét mặt như cũ vẫn không chút thiện cảm nào.
Mộ Dung Kiệt híp nửa mắt"Rất tốt, sau này cô ấy có xảy ra chuyện gì, tôi hỏi tội cô đầu tiên!"
"Vâng!"
Nhìn sắc mặt Mộ Dung Kiệt có chút tái nhợt.
Không nhịn được lo lắng, nhưng không lộ ra ngoài chỉ nhàn nhạt hỏi"Ngài bị thương?"
"Không nghiêm trọng lắm, sau này, chủ nhân của cô chính là Ngải Tuyết, cô ấy muốn cô làm cái gì, cô cũng phải làm theo!"
Thân thể Lãnh Băng cứng đờ, tiếp đó khom người xuống.
"Vâng!"
***********
Bên trong phòng bệnh, Mộ Dung Kiệt nằm bên cạnh Ngải Tuyết.
Anh đặt giường bệnh của mình cạnh giường của cô.
Nhất định đòi phải dưỡng bệnh với Ngải Tuyết.
Tử Hiên ngồi ở trên ghế sa lon nhìn Mộ Dung Kiệt lúc này chả khác gì đứa con nít.

Trong lòng vui mừng không thôi.
"Đi ra ngoài!" Mộ Dung Kiệt ôm Ngải Tuyết, cũng không quay đầu lại nhìn Tử Hiên.
"Anh Kiệt, anh xem, hai người đều là bệnh nhân, một người còn hôn mê chưa tỉnh, em làm sao yên tâm để hai người trong phòng!" Anh có ngốc mới đi ra ngoài, khi có dịp nhìn Mộ Dung Kiệt dịu dàng ôn nhu như vậy.
"Đi ra ngoài, hình như lâu rồi em chưa được thưởng thức mùi vị bị ném xuống ao cá sấu thì phải?" Mộ Dung Kiệt cáu kỉnh nói.
Tử Hiên khẽ rùng mình, ao cá sấu. . . . . .
Anh tuyệt đối không bao giờ quên, đây chính là cơn ác mộng của cuộc đời anh.
Có một lần, anh lười biếng không chịu đi huấn luyện, khóc nhè như một đứa con nít trước mặt Mộ Dung Kiệt.
Mộ Dung Kiệt không nói lời nào.
Trực tiếp treo hai chân anh lên, không chút do dự ném anh vào ao cá sấu.
Thời điểm đám cá sấu sắp vồ đến con mồi vừa được thả xuống như anh.
Anh liền hôn mê bất tỉnh.
Một tháng sau cũng không thoát khỏi ám ảnh, từ đó anh không dám lười biếng nữa.
Cũng từ đó đã tạo ra một Quý Tử Hiên như bây giờ.
Trừ Mộ Dung Kiệt ra không ai dám trêu chọc Tử Hiên anh đây?
Tử Hiên bất đắc dĩ đứng lên.
Mặt buồn bã đi ra ngoài
Mộ Dung Kiệt cẩn thận ôm Ngải Tuyết, cố gắng không chạm vào cánh tay đang có ống tiêm.
Sắc mặt Ngải Tuyết không có tia hồng hào nào.
Tim Mộ Dung Kiệt đau đớn vô cùng.
Hôn lên má cô không biết bao nhiêu lần, giống như chỉ có thể như vậy mới vơi đi sự khó chịu trong lòng anh.


Bác sĩ nói, cô bị thương rất nặng, phải hai ngày nữa mới tỉnh lại.
Anh muốn trông coi cô đến lúc cô tỉnh lại.
Để cô mở mắt ra người đầu tiên cô nhìn thấy là anh.
Trước kia, anh đã từng hứa, không để Ngải Tuyết rời khỏi anh dù chỉ một bước.
Nhưng chuyện lần này là ngoài ý muốn, vốn cho rằng cô ở bên cạnh Tử Hiên ở sẽ an toàn.
Không nghĩ tới, lại xảy ra chuyện lớn như vậy.
Ả tiện nhân Thượng Quan Tử Uyển đó, anh nhất định cho cô ta biết rằng.
Chọc giận Mộ Dung Kiệt anh đây sẽ lãnh hậu quả gì.
Nghĩ tới đây, cả người Mộ Dung Kiệt tản ra hơi thở lạnh như băng.
*****
Hai giờ khuya hôm đó, Ngải Tuyết từ từ mở mắt.
Chung quanh tối đen như mực, nhắm mắt lại.
Cười khổ không phải mình đã chết rồi chứ? Sao tối như vậy!
Cô nhớ, cô đang ở sân vườn nướng thức ăn một lúc rồi bị một đám người vây quanh đánh.
Họ đạp trúng bụng cô, đau đến xé tâm can.
Kế đến, cô thấy máu chảy ra rất nhiều, sau đó, liền hôn mê bất tỉnh.
Đột nhiên, ánh mắt của cô mở ra lần nữa, hoảng sợ sờ bụng.
Động tác của cô đã đánh thức Mộ Dung Kiệt.
Lập tức mở đèn ở đầu giường, mừng rỡ nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Ngải Tuyết.
"Ngải Tuyết, em đã tỉnh? Thật tốt quá, cuối cùng em cũng tỉnh!" Một tay kéo lấy tay cô nắm thật chặt.
Ngải Tuyết đẩy anh ra, đôi tay run rẩy vuốt bụng.
Không dám tin nhìn tới Mộ Dung Kiệt.
"Bảo bảo, bảo bảo của em, vẫn còn chứ?" Khóe mắt đẫm lệ hỏi.
Tim Mộ Dung Kiệt thắt lại trước lời cô nói, xoay mặt, để nước mắt không rơi xuống.
Nghẹn ngào nói"Ngải Tuyết, sau này, chúng ta sẽ có rất nhiều bảo bảo!"
Ngải Tuyết nghe anh nói, nước mắt không cầm được trực trào tuôn rơi.
Đôi môi run rẩy"Không có? Bảo bảo của em không có mất?" Không, cô không tin, không tin được.
Một tay Ngải Tuyết tháo ống tiêm ra, lật người đi xuống.
Mất thăng bằng té xuống đất.
Mộ Dung Kiệt nhanh tay nhanh mắt ôm lấy cô, không biết nên dỗ cô thế nào.
Anh biết phải mất rất nhiều thời gian để chấp nhận sự thật này.
Anh sẽ cùng cô, cùng vượt qua sự thật này.
Không ngừng an ủi cô"Bảo bối, chúng ta còn có rất nhiều thời gian để xây dựng một tương lai hạnh phúc, chúng ta sẽ có rất nhiều Bảo Bảo!"
"Bảo bối, sau này, em phải sinh thật nhiều bảo bảo cho anh!"
"Được không? Sinh năm nam năm nữ, bé gái xinh đẹp như em, bé trai thì khôi ngôi như anh! Có được không?"
"Bảo bối !" Mộ Dung Kiệt đỡ Ngải Tuyết ngồi xuống.
Chân sau quỳ gối trước mặt Ngải Tuyết, nhẹ nhàng nắm tay của cô.
Tay của cô lạnh như băng, cũng lạnh thấu tim Mộ Dung Kiệt.
"Bảo bối, sau này không cho em dọa anh như vậy, anh sẽ bị bệnh tim đấy!" ,
"Chờ em khoẻ lại, chúng ta cùng đi du lịch, em muốn đi đâu, chúng ta sẽ đi chỗ đó!" ,
"Paris ở nước Pháp có được hay không?".
" Great Barrier Reef của nước Úc như thế nào?" ? Mộ Dung Kiệt ngẩng đầu nhìn Ngải Tuyết đờ đẫn, không có tinh thần.
"Hoặc là, bang Florida ở nước Mỹ?".
"Đảo phía nam New Zealand có Mũi HảoVọng rất đẹp!".
Hai mắt Ngải Tuyết nhìn về phía trước, ánh mắt không có chút phản ứng nào.
Mộ Dung Kiệt nói lần lượt các địa danh nổi tiếng trên thế giới.
Nhưng một câu cũng không lọt vào tai cô! ! !
Cô chỉ cảm thấy trong lòng cô lúc này giống như có ngàn cây kim đâm vào tim.
Lòng của cô, trăm ngàn vết thương! ! !
Lòng của cô, đã thay đổi mất rồi.
"Bảo bối, em nói với anh một câu có được không?", Mộ Dung Kiệt nhìn Ngải Tuyết một lời cũng không nói, lòng lo lắng như ngồi trên lửa đốt.
"Bảo bối, em đừng dọa anh, anh cầu xin em đấy!" Ngải Tuyết không nói tiếng nào, ngay cả khóc cũng không có.
Vì động tác mạnh nên Mộ Dung Kiệt vô tình đụng phải vết thương.
Đã làm máu chảy ra.
Mặt Ngải Tuyết chợt tối sầm lại ngất đi.
"Bảo bối! Ngải Tuyết. . . . . . Em làm sao vậy?",
"Bác sĩ, bác sĩ, cút cho tôi đi vào!" Mộ Dung Kiệt ở bên ngoài gào thét điên cuồng.
Viện trưởng lảo đảo chạy tới.
Bị Mộ Dung Kiệt thô bạo ném ông vào phòng bệnh.
"Mau kiểm tra cho tôi, nếu bảo bối của tôi có xảy ra sơ suất gì, tôi lập tức lấy mạng của các người, một người cũng không tha!".
Mấy bác sĩ, hộ sĩ vội vàng hấp tấp chuẩn bị dụng cụ.
Để kiểm tra toàn diện cho Ngải Tuyết.
"Chờ một chút, ông không được, đổi lại thành bác sĩ nữ đi, không cho ông chạm vào phụ nữ của tôi!".
"Tôi ở đây, tôi muốn nhìn mấy người cứu chữa cho bảo bối của tôi, lo lắng làm gì! Mau làm đi!".
Mộ Dung Kiệt sốt sắng đi đi lại lại trong phòng.
Hung ác nhìn chằm chằm mấy vị bác sĩ, hộ sĩ đang luống cuống tay chân.
Đáng chết, đã kiểm tra một giờ rồi vẫn chưa xong?
Anh níu cổ áo bác sĩ nữ lại"Sao rồi? Sao còn chưa tỉnh?".
Răng môi bác sĩ nữ đều run rẩy"Cô… Cô ấy chỉ là thấy máu liền ngất! Một lát sẽ tỉnh lại.".
Toàn thân Mộ Dung Kiệt cứng đờ"Máu ở đâu?".
Bác sĩ nữ run rẩy chỉ vào ngực anh, không dám nhìn ánh mắt của anh.
Mộ Dung Kiệt cúi đầu vừa nhìn, thật là……
Tiếp theo ngẩng đầu lên rống to"Nếu đã kiểm tra được rồi, tại sao không nói sớm cho tôi biết, nhìn tôi bất an, lo lắng vậy rất vui sao?"
"Không. . . . . . Không phải. . . . . . Chúng tôi mới vừa kiểm tra xong, tiểu thư Ngải Tuyết, cô ấy. . . . . ." Bác sĩ nữ cắn chặt môi, không biết nên nói hay không nên nói.
Khi Mộ Dung Kiệt tức giận như vậy.
"Nói, lớn tuổi chứng này còn cắn môi giả bộ nai tơ à?"
Bác sĩ nữ trấn an cơ thể, run rẩy nói"Tiểu thư Ngải Tuyết sợ rằng không còn khả năng mang thai nữa!"
Đôi tay Mộ Dung Kiệt run lên, híp mắt liếc cô một cái.
Lạnh lùng lên tiếng"Cô nói cái gì? ? ? Bảo bối của tôi không thể mang thai?”
"Đúng, đúng vậy!" Bác sĩ nữ vừa nhắm mắt, cắn răng lên tiếng, chết thì chết thôi.
"Khi còn nhỏ cơ thể của tiểu thư Ngải rất mỏng manh yếu ớt, có thể nói là không có sức đề kháng, vốn không thích hợp sẩy thai, lần này sanh non, tử cung mỏng hơn, sợ rằng sẽ không bao giờ có em bé nữa!"
Sắc mặt Mộ Dung Kiệt vô cùng âm u.
Không trách được Ngải Tuyết lại kích động như vậy.
Sau đó không nói lời nào như suy sụp tinh thần.
Thì ra cô đã sớm biết sau này cô không còn cơ hội mang thai nữa.
Đau lòng nhìn khuôn mặt Ngải Tuyết không chút huyết sắc nào.
Cho tới bây giờ, Mộ Dung Kiệt cũng chưa từng thống hận bản thân như vậy.
Anh hận mình vô dụng, để cho người phụ nữ của mình chịu nhiều đau khổ như thế.
Hận mình không bảo vệ được đứa con của họ.
Hận mình không thể xoa dịu nỗi đau của Ngải Tuyết.
Lần đầu tiên anh cảm giác được, thì ra cũng có lúc anh lại vô dụng đến vậy.
Nhàn nhạt nói một chữ"Cút! !"
Toàn thân Mộ Dung Kiệt như bị rút hết sức lực.
Trong lòng buồn bực vô thức ngã trên ghế sa lon, thống khổ nhắm mắt lại.
Một lúc sau, đôi con ngươi Mộ Dung Kiệt đột nhiên mở to.
Hai mắt ánh lên sự lạnh lùng, nện quả đấm vào tường thật mạnh.
Thầm nhủ trong lòng cái tên: Thượng Quan Tử Uyển! ! !
Tức giận đến mức từng tế bào như muốn hiện đầy trên mặt!
Đôi mắt Mộ Dung Kiệt đỏ hồng như nhuốm máu.
Đêm đó, Mộ Dung Kiệt tựa người trên ghế salon nhưng không ngủ.
Vừa rạng sáng ngày mai.
Hai mắt Ngải Tuyết khép chặt đang run rẩy mấp máy, đôi lông mi dày ướt át vài giọt nước mắt còn đọng lại để người nhìn cô phải động lòng trước vẻ đẹp thuần khiết đó.
"Bảo bối, em thức dậy sao?" Giọng nói Mộ Dung Kiệt ấm áp bên tai cô.
Ngải Tuyết vội vàng khép chặt mắt lại, cố ý quay sang chỗ khác.
Đưa lưng về phía Mộ Dung Kiệt, răng cắn chặt môi dưới, khóe mắt trực trào tuôn rơi nước mắt.



Thử đọc