Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 49

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Thượng Quan Tử Uyển lảo đảo một cái, rồi ngã xuống thềm đá.
Tử Hiên không biết lấy từ đâu ra một con dao.
Không biết thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp đâm xuống.
Mọi người xung quanh thấy tình huống như vậy không nói nên lời chỉ biết trợn trắng mắt.
Thượng Quan Tử Uyển nhìn con dao đâm vào giữa hai ngón tay.
Không nói hai lời, trực tiếp ngất đi.
Tử Hiên khinh thường nhìn Thượng Quan Tử Uyển kinh sợ mà bất tỉnh.
Quay đầu, đôi mắt xếch híp lại, thản nhiên lướt qua những người ở đó, không nói câu nào trước hành động của mình.
Những người chứng kiến tại đó chỉ biết run chân và cắn môi.
Nếu như cho họ lựa chọn lại lần nữa, họ thề nhất định sẽ không bao giờ trêu chọc tới Ngải Tuyết.



«Mấy ngươi tốt nhất nên đi cầu nguyện cho bản thân, nếu như người phụ nữ bên trong có xảy ra chút sơ xuất gì, các người chuẩn bị làm mồi cho cá mập!" Tử Hiên tuyệt đối không phải đang hù dọa họ, về năng lực này, anh có thể làm được mà không cần chịu trách nhiệm gì.
Bọn họ nhìn chăm chú đèn cấp cứu vẫn sáng không có dấu hiệu tắt, trong lòng thống khổ không thể tả.
Thời gian trôi như giết chết từng tế bào con người, cuối cùng cửa phòng cấp cứu cũng mở ra.
Viện trưởng lau mồ hôi trán đi ra.
«Như thế nào?" Tử Hiên và Lam Tịch Ảnh vội vàng chạy tới hỏi.
Bác sĩ thở dài một cái, chậm rãi nói ra mấy chữ «Xin lỗi, đứa bé không giữ được!"
Lam Tịch Ảnh cả kinh lui về phía sau một bước.
Tử Hiên nhướng mày, không nhịn gào thét lên.
«Cái gì mà không giữ được ? Các người là lũ vô dụng, bất tài. Các người không phải là bác sĩ giỏi nhất thế giời sao? Làm sao lại không có giữ được đứa bé? A !" Tử Hiên lửa giận tăng ngùn ngụt, hận không thể đem cả bệnh viện này dở bỏ ngay lập tức.
Cơn giận dữ của Tử Hiên làm ông muốn rời đi cũng khó.
Thật ra thì ông còn một câu chưa nói, sợ rằng cô gái bên trong không còn khả năng sinh sản nửa.
Nhưng nhìn Tử Hiên đang giận dữ đến mất lí trí như vậy, ông không dại dột gì nói ra.
Bác sĩ như ông đây bị cơn giận lây của bọn họ mà giảm đi tuổi thọ của mình.
Cô gái trong đó cứ hai ngày ba bữa lại chạy vô bệnh viện.
Mỗi lần tới đều dọa ông muốn chết đi sống lại.

Sớm muộn gì cũng có ngày ông mắc phải chứng bệnh tâm lí.
Hôm nay rất may là thiếu gia Mộ Dung không đến.
Nếu không anh đã đem bệnh viện này dỡ bỏ ngay lập tức mất.
«Đinh linh linh. . . . . . Đinh linh linh. . . . . . !" , Điện thoại Tử Hiên không thích hợp vang lên.
«Alo . . . . ." Lửa giận vẫn không giảm qua giọng nói lớn tiếng đó.
«Cái gì ? Anh nói lại lần nữa tôi nghe xem! . . . . . . Khốn khiếp, tôi lập tức tới ngay !" Khó chịu tắt điện thoại.
Nói với Lam Tịch Ảnh đang khóc ròng «Chăm sóc tốt cho Ngải Tuyết, có chuyện gọi điện thoại cho tôi!" .
Vội vàng rời khỏi bệnh viện.
Xe chạy điên cuồng tới bệnh viện tư nhân của Long Hổ bang, gương mặt lạnh lùng chạy thẳng tới phòng săn sóc đặc biệt.
"Cậu Quý!" Tử Mặc rất cung kính cúi đầu chào lên tiếng.
"Chuyện gì đã xảy ra? Anh tốt nhất cho tôi một lời giải thích hợp lí! Rốt cuộc là ai làm anh Kiệt bị thương thành như vậy?"
Tử Mặc cũng đau lòng không thôi "Là mẹ của đại ca đã nổ súng vào người anh!".
"Là bà ta, ả tiện nhân đó cư nhiên lại không quan tâm đến tình mẫu tử chút nào! Người đàn bà độc ác!".
Nhìn Mộ Dung Kiệt vẫn hôn mê bất tỉnh, suy nghĩ một chút, nhớ tới Ngải Tuyết mới vừa sanh non cũng hôn mê, Tử Hiên tiếc hận nện một quyền vào tường.
"Cậu Quý, hiện tại, đại ca đang còn hôn mê, công việc hàng ngày ở Long Hổ bang mong cậu hãy xử lí thay!" Quý Tử Hiên có một thân phận rất đặc biệt trong hắc đạo cũng như trong lòng Mộ Dung Kiệt, là Nhị Đương Gia của Long Hổ bang, bình thường rất phóng túng buông thả bản thân, nhưng tới thời khắc quyết định, luôn vì đại ca mà gánh vác tất cả.
"Bác sĩ có nói khi nào tỉnh lại không?" Tâm trạng dần ổn định lại, nhàn nhạt lên tiếng hỏi
"Viên đạn bắn lệch tim khoảng 1cmnhưng đã giải phẫu lấy ra, 48 giờ sau sẽ tỉnh lại !" Tử Mặc trầm giọng đến.
Tử Hiên ôm đầu chậm rãi trượt từ trên tường ngồi bệt xuống đất.
Mẹ của anh qua đời bởi vì hạ sinh anh khó khăn.
Ba cũng vì quá yêu mẹ với cái chết do cậu gián tiếp gây ra đã khiến ba không quan tâm đến anh kể từ lúc sinh ra.


Đi học thường bị bạn học khi dễ.
Nhưng chỉ riêng Mộ Dung Kiệt luôn ra sức bảo vệ anh, dạy anh làm người làm việc.
Trong lòng anh, Mộ Dung Kiệt chính là người thân cận nhất
Hiện tại, anh Kiệt và chị dâu cùng nhau hôn mê một lúc.
Trong lòng Tử Hiên vô cùng buồn bực.
Gọi điện thoại cho Lam Tịch Ảnh hỏi qua tình trạng của Ngải Tuyết, nghe qua rất khả quan nên cũng yên tâm phần nào.
Sau khi tắt máy, Tử Hiên lại gọi cho một người bảo họ đem Ngải Tuyết chuyển viện qua bên đây, để anh dễ dàng chăm sóc cho hai người.
"Cậu Quý, chị dâu đã xảy ra chuyện gì? ?" Tử Mặc nghe tin Ngải Tuyết nằm viện nghi ngờ hỏi
"Cô ấy sảy thai!" Tử Hiên thở dài một hơi!
Tử Mặc vừa nghe chị dâu sanh non, kinh ngạc đến bất động tại chỗ!
"Sanh non? Sao có thể như vậy? Đại ca tỉnh lại nhất định sẽ giết cậu đấy!"
Tử Hiên rét lạnh nhìn anh nói"Yên lặng một chút đi!".
Tử Mặc ngượng ngùng sờ chóp mũi, nhất thời ngậm miệng lại.
Hai ngày sau, Mộ Dung Kiệt khẽ lay động mí mắt, rồi từ từ mở mắt ra, cặp mắt trở nên vô hồn.
Lay động cánh tay làm bộ ngực đau đến tê liệt!
Nhanh chóng nhìn hoàn cảnh xung quang, là bệnh viện.
"Anh Kiệt, em tưởng anh có giấc ngủ ngàn thu ở đây luôn rồi" Vẻ mặt Tử Hiên tươi cười đi tới, anh đã khôi phục lại dáng vẻ bất cần đời huýt gió!
"Đi chết đi! ! !" Mộ Dung Kiệt khàn ra tiếng.
"Nước!"
Tử Hiên rót một ly nước đem tới.
Vì nóng Mộ Dung Kiệt kêu lên
"Em định mưu sát anh à? ?"
Tử Hiên vội vàng nhận lấy ly nước vừa đưa qua.
Nước nóng bắn vào tay anh.
Vì vậy, Tử Hiên cũng sợ hãi la thất thanh.
Chọc cho Mộ Dung Kiệt cười muốn nội thương, anh thề.
Nếu như cười có thể không động đến vết thương, anh nhất định không chút cố kỵ nào cười thật to.
Tử Hiên nhìn ra được vẻ mặt của Mộ Dung Kiệt muốn chọc quê anh.
Sắc mặt lập tức đen sì.
Cắn răng lên tiếng"Có gì đáng cười sao?" ?
Mộ Dung Kiệt cười ‘haha…’ một hồi lâu.
Rồi mới mở miệng nói"Nếu như heo nghe được tiếng người, chúng cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực rồi !".
Tử Hiên nghi ngờ hỏi"Tại sao?" ?
Thấy Tử Hiên hỏi như thế, Mộ Dung Kiệt rốt cuộc không nhịn được cười to lên.
Ngay sau đó đã động tới vết thương, làm anh phải cau mày vì đau.
Loại cảm giác vừa đau lại vừa muốn cười khiến khuôn mặt Mộ Dung Kiệt vặn vẹo không thôi.
Tử Hiên bất ngờ nhìn người đàn ông trước mặt này người luôn lạnh lùng khiến ai cũng phải kính sợ.
Nghĩ tới nếu để cho những người ở trong lòng xem anh như thần mà sùng bái nhìn thấy dáng vẻ lúc này của Mộ Dung Kiệt, có thể muốn đổi thần tượng hay không.
Khóe miệng Tử Hiên không khỏi co giật thật lâu.
Sau đó đặt mông ngồi xuống bên cạnh giường, bất đắc dĩ nhìn Mộ Dung Kiệt.
"Anh Kiệt, mẹ anh…?" Tử Hiên thật đau lòng, anh đang nghĩ, Mộ Dung Kiệt làm sao đối mặt với chuyện này.
Đôi mắt Mộ Dung Kiệt lập tức đen lại, tâm trạng giống như tiến vào hầm băng, nửa ngày sau, mới lạnh lùng lên tiếng"Nếu bà ta vô tình, cũng đừng trách tôi vô nghĩa, tự tay tôi giết bả!".
"Anh không có cơ hội rồi, hôm đó Trương Thiên đã giải quyết bà ta sau khi anh được đưa vào bệnh viện!" Trong lòng Tử Hiên như trút được gánh nặng, Mộ Dung Kiệt nói như vậy chứng tỏ anh không còn luyến tiếc gì với thứ tình cảm đó nữa.
Miệng thì nói như vậy, nhưng khi nghe bà ta bị giết chết tim anh đau như thắt, cánh tay đang cắm ống tiêm nắm chặt ga giường.
Làm kim tiêm trồi khỏi da thịt, máu chảy ra ngoài thế nhưng anh lại không cảm thấy đau chút nào!
"Ngải Tuyết đã xảy ra chuyện!" Tử Hiên thận trọng quan sát sắc mặt của anh.
Ánh mắt Mộ Dung Kiệt lập tức hốt hoảng mang the sự khẩn trương!
"Em nói cái gì?".
"Cô ấy đã sảy thai!" Thở dài một cái, chau mày nói.
Lời nói vừa dứt, Mộ Dung Kiệt như mất lí trí, trực tiếp tháo kim tiêm ra từ trên giường đi xuống.
Anh kéo cổ áo Tử Hiên lại.
"Em nói lại lần nửa xem, cô ấy đâu? Đang ở đâu?" Sanh non? Làm sao lại sanh non?
"Ở phòng bệnh kế bên, trước tiên anh hãy bình tĩnh một chút, vết thương của anh vừa lành không nên quá kích động!" Tử Hiên đã biết trước kết quả khi Mộ Dung Kiệt biết nhất định sẽ nổi điên lên.
Mộ Dung Kiệt đẩy Tử Hiên ra, nhanh chóng chạy đi!
Tử Hiên bị anh đẩy té xuống sàn đất nhưng lập tức đứng dậy đuổi theo!
"Anh Kiệt, anh bình tĩnh một chút!" Đáng chết, sao anh lại nói cho Mộ Dung Kiệt biết vào lúc này chứ.
Mộ Dung Kiệt chợt đá văng cửa phòng bệnh của Ngải Tuyết.
Các y tá đi ngang qua vì tiếng động mạnh đó mà hoảng sợ, hét toáng lên!
Mộ Dung Kiệt nhìn sắc mặt tái nhợt của Ngải Tuyết, đau lòng vô cùng.
Run rẩy vươn tay vuốt ve Ngải Tuyết giờ phút này khuôn mặt cô giống như tờ giấy trắng, răng và môi không khỏi run rẩy nhìn cô.
Lúc anh đi trên mặt cô vẫn còn vui vẻ mà.
Như thế nào? Anh mới vừa rời khỏi liền xảy ra chuyện?
Ánh nhìn hung bạo hướng đến Tử Hiên gầm thét!
"Cô ấy rốt cuộc là làm sao? Như thế nào lại sanh non?"
Tử Hiên vểnh môi gọi điện thoại cho Tử Mặc.
"Đem vào!" !
Chỉ trong chốc lát, Tử Mặc mang một đám người run rẩy đi vào phòng bệnh.
Là các người, dũng cảm lắm! Dám đụng đến phụ nữ của Mộ Dung Kiệt tôi?" Trong đầu Mộ Dung Kiệt lúc này nghĩ đến Tiểu Báo phục thù.
"Nói, các người đã làm gì cô ấy?" !
"Còn có con của tôi nữa, các người liên tục làm hại đến phụ nữ tôi rồi con của tôi, nói ai cho các người lá gan lớn như vậy!" Mộ Dung Kiệt lửa giận ngùn ngụt, cả lầu của bệnh viện như bị chấn động bởi cơn thịnh nộ của anh!
Có hai người sợ tới mức mềm nhũn xụi lơ xuống đất.
Những người khác cũng không tốt được bao nhiêu, đôi chân run cầm cập đứng không vững, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Không phải là họ vô dụng.
Mà người đàn ông trước mặt khí thế quá lớn.
Làm cho người khác không thể chống đỡ nỗi trước sự lạnh lùng, sát khí đó.
Trời ơi, đây chính là đại thiếu gia Mộ Dung mà mọi người thường nhắc đến đây sao…...
Là người đàn ông cao cao tại thượng như một vị vua.
"Tử Mặc!" Mộ Dung Kiệt chuyển ánh mắt qua Tử Mặc!
"Đại ca!" Tử Mặc một mực cung kính!
"Chặt tay chặt chân những ả đáng chết này, lấy cặp mắt ném cho cá sấu ăn!" Cư nhiên dám tổn thương đến bảo bối của anh, chán sống rồi!
Bọn họ không dám tin vào mắt mình, nhìn dáng vẻ người đàn ông trước mặt cảm giác không giống nói giỡn chút nào.
Cúi đầu quỳ xuống, kêu gào cầu xin tha thứ.
"Thiếu gia Mộ Dung, chúng tôi biết sai rồi, sau này không dám nữa, cầu xin anh bỏ qua cho chúng tôi!" !
Ngay cả Tử Mặc cũng rùng mình trước lời nói vô tình của anh.
"Lo lắng sao? Còn không mau đem đi!" Mộ Dung Kiệt hận không thể tự mình đem những mụ ác độc này ném làm mồi cho cá sấu ăn.
Không chỉ như vậy, anh còn muốn cho mọi người biết.
Ngải Tuyết trong lòng Mộ Dung Kiệt quý giá đến mức nào.
Anh là vua, cô chính là hoàng hậu đứng sau anh.
Ai dám động đến, giết không tha! ! !
Tử Mặc móc súng lục ra, chỉa vào đầu một trong số bọn họ.
"Đi mau!"
Mấy người đó vẫn không cam lòng mỗi bước đi rất chậm chạp và cẩn thận, họ hi vọng từ người Mộ Dung Kiệt sẽ xảy ra kỳ tích, sẽ thay đổi chủ ý lượng thứ cho bọn họ.
Ánh mắt Mộ Dung Kiệt vẫn lạnh lùng như cũ, chân mày chau thật chặt.
"Sợ rằng, còn có người đứng sau việc này!"
"Không hổ danh là đại ca của Long Hổ bang, dĩ nhiên có người, chính là Thượng Quan Tử Uyển!" Vẻ mặt Tử Hiên buồn cười nhìn hỏa khí ngút trời của Mộ Dung Kiệt, giống như, chưa bao giờ nhìn thấy qua cơn thịnh nộ đến mất khống chế từ anh ta.
"Thượng Quan Tử Uyển!" Lại là cô ta.
Dám can đảm nhiều lần khiêu chiến giới hạn của anh.
Cô ta cho rằng Mộ Dung Kiệt anh đây sẽ không làm gì cô sao?
Móc điện thoại từ trong túi ra, bấm một dãy số dài.
"Lãnh Băng, tới đây một chuyến, ở phòng làm việc chờ tôi!"



Thử đọc