Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - Chương 41

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Ngải Tuyết ở bệnh viện suốt ba ngày liền, thật vất vả mới thuyết phục được Mộ Dung Kiệt cho cô xuất viện hôm nay.
Tâm trạng tốt hẳn lên, cảm thấy không khí bên ngoài cũng trở nên mới mẻ.
Những con phố quà vặt, hàng rong phảng phất mùi thơm nức mũi, làm Ngải Tuyết thèm đến chảy nước miếng.
Giật nhẹ vạt áo Mộ Dung Kiệt, "Muốn ăn. . . . . ." .
"Sao em lại tham ăn đến vậy?" Nói thì là nói như vậy, nhưng anh vẫn chìu theo ý cô.
Ngải Tuyết đứng trước một cửa hàng thức ăn tên Kantō, càng làm cô thèm đến nhỏ dãi.
"Cay quá, người mang thai không thể ăn!"Ánh mắt tức giận nhìn cô.
Ngải Tuyết theo anh dạo phố gần nửa giờ nhưng trong bụng không có một thứ gì chỉ vì câu nói “không thể ăn” lần thứ N của anh.
Cô cố gắng nhẫn nhịn không bộc phát cơn giận.
Đột nhiên xa xa thấy cửa hàng bán bánh bao hấp, vội lôi kéo anh chạy tới.



Nghiêng đầu hỏi"Cái này có thể ăn chứ?".
Không đợi Mộ Dung Kiệt trả lời, liền đặt mông ngồi trên ghế đẩu.
"Ông chủ, hai lồng bánh bao hấp." Sau đó như nhớ tới cái gì đó"Một lồng thôi!".
Quay đầu, đưa mắt nhìn Mộ Dung Kiệt "Người như anh những quán nhỏ lề đường cũng chưa ăn qua, chứ đừng nói ăn vặt?" .
Mộ Dung Kiệt vốn không có ý định ăn, nhưng nghe lời cô vừa nói như thế, thật cảm thấy không phải là không thể ăn.
"Hai vị, bánh bao đến rồi!".
"Cám ơn!".
Mộ Dung Kiệt nhanh tay gắp một cái bỏ vào miệng, sau đó mở to hai mắt quay chỗ khác ói ra.
"A, đáng chết, sao lại nóng như vậy!" .
Ngải Tuyết nhìn bộ dạng anh lè lưỡi ra thổi thật buồn cười, những cơn tức giận lúc nãy cũng tiêu tan đi.
Càng nhìn anh, cô càng cười lớn không giữ chút hình tượng nào.
"Anh đúng là chưa từng ăn qua, anh và những người kia thật khác nhau!" Ha ha ha.
Các bàn ăn xung quanh đều đưa mắt nhìn về phía bên này.
Một đôi nam thanh nữ tú, thật đẹp đôi!
Mộ Dung Kiệt không phục tiếp tục gắp một cái nữa, anh không tin, chỉ một bánh bao lại có thể làm khó anh?

Từ từ gắp một cái đưa tới miệng, ưu nhã cắn một miếng, tướng ăn đẹp như thế làm Ngải Tuyết nhìn đến ngây dại.
"Mùi vị không tệ! !"Ăn một miếng lại cắn thêm một miếng.
"Bột bánh trắng như tuyết, da mỏng, bên trong dường như có một túi nước ở đây, kích thước bánh bao hấp nhỏ vừa, tựa như bảo tháp, hiện lên hơi mờ ảo, nhưng trong suốt một màu vàng, trên nóc của bảo tháp tỏa mùi thơm theo gió bốn phía, hình dáng so với bánh bao cũng không sai biệt lắm, khó trách gọi bánh bao hấp".
Mắt Ngải Tuyết thấy bánh bao hấp cứ như vậy mất đi hết nửa lồng, mới ý thức lấy lại tinh thần.
"Mộ Dung Kiệt, anh lại giành ăn với tôi!" Tức giận nhìn anh
"Ngon!Mùi vị cực ngon." Anh ăn hết vào trong bụng, miệng đầy hương thơm của bánh bao, tiếp tục lấy thêm một cái bánh không rãnh mà để ý đến lời nói của cô.
Ngải Tuyết vội vàng đoạt cái bánh lại, ôm cả lồng bánh ở trước ngực.
Cái miệng nhỏ nhắn nói"Muốn ăn, tự mình mua!"Vừa nói vừa bỏ bánh bao vào miệng nhai chèm chẹp.
Nhìn cô ăn Mộ Dung Kiệt ngồi đối diện cười tà mị.
"Em đang ăn đây cũng là tiềndo tôi trảthôi." Tà ác bĩu môi một cái.
"Tự tôi. . . . . ." Đang muốn nói mình có tiền, giống như sực nhớ ra cái gì đó, lúng túng cười mỉm.
"Tôi không mang theo tiền!" Ánh mắt mang theo chút lo lắng nhìn anh, đừng nói, anh sẽ không trả tiền cho mình chứ?
Quay đầu, kêu to về phía ông chủ "Ông chủ, cho thêm hai lồng!"Suy nghĩ một chút, cần phải lấy lòng của anh mới được.
Để không thôi đến lúc tính tiền bị người ta nói ăn cơm chùa, khi đó thật mất mặt.
Bánh bao được bưng tới, Ngải Tuyết cười hì hì đem hai lồng bánh đẩy tới trước mặt Mộ Dung Kiệt.
Nũng nịu "Kiệt, anh xem, tôi tốt bụng giúp anh kêu thêm hai lồng!"
Mộ Dung Kiệt nhìn vẻ mặt lấy lòng của Ngải Tuyết, không nhịn được nén cười.
Ưu nhã gắp một cái lên, nhẹ nhàng đặt ở trong miệng cắn một miếng, hưởng thụ tự đắc nhắm mắt lại
Bộ dáng mĩ vị đó làm Ngải Tuyết chảy cả nước miếng.
"Cái đó, Kiệt, mới vừa rồi lồng bánh của tôi bị anh ăn hết một nửa, anh cũng nên trả lại cho tôi chứ?" Vừa nói vừa đem bánh bao gắp vào lồng bánh của mình.


Hoàn toàn không để ý những ánh mắt kinh ngạc xung quanh.
"Đôi tình nhân trẻ này, thật thú vị!"
Ặc, ?
Mộ Dung Kiệt nhìn dáng vẻ hấp tấp đáng yêu của Ngải Tuyết, nén cười thiếu chút nữa nội thương, không nhịn được liền muốn trêu chọc cô một chút.
"Không có tiền để trả sao?Gọi tôi một tiếng ông xã, tôi liền giúp em trả!"Nha đầu này, lúc bình thường luôn cứng đầu, Mộ Dung Kiệt có kêu cô gọi như thế nào cô cũng không chịu gọi, hôm nay lại đúng lúc để anh chỉnh đốn cô.
"Cái gì?Anh thừa dịp cháy nhà hôi của sao!" Ngải Tuyết lập tức tức giận nhảy dựng lên, hoàn toàn không nhớ tới chính mình đang lấy lòng người ta mà nói lời hung hãn như vậy.
Lại một lần nữa kéo sự tò mò của bao con người xung quanh phải chú ý tới họ.
Mộ Dung Kiệt khẽ chau mày, vì cô mà anh trở thành tâm điểm cho bao ánh mắt, trong lòng có chút khó chịu.
"Em không muốn gọi? ? ?" Tròng mắt hiện lên sự nguy hiểm, muốn cảnh cáo cô có gan dám chống đối lời anh nói.
Ngải Tuyết rụt cái đầu lại, trong lòng vạn lần không muốn.
"Ông xã. . . . . ." Giọng nói nhỏ đến mức như nghe được tiếng muỗi bay, sắc mặt đỏ bừng khi gọi.
"Cái gì?Tôi không nghe rõ!"Khóe môi khẽ nâng lên.
"Ông xã ! ! ! Anh phải trả tiền." Ngải Tuyết bị Mộ Dung Kiệt bức đến điên lập tức hét rống bên lỗ tai anh.
Mộ Dung Kiệt rốt cuộc cũng hài lòng nâng khóe môi lên"Dĩ nhiên, ông xã mãi yêu bã xã đến thiên trường địa cửu!" Trong lòng giống như ăn được mật ngọt.
Thoáng một cái lại tới cuối tuần, hôm nay là thứ sáu.
Ngải Tuyết miễn cưỡng bị Mộ Dung Kiệt dẫn đi làm tóc, hóa trang! Hơn mười người phụ nữ mỗi tay cầm một khay, bên trong toàn đồ trang sức cao cấp.
Ngải Tuyết hoàn toàn không tin vào mắt mình, dụi mắt một cái, mẹ ơi, anh ta giàu tới mức nào vậy?
Mộ Dung Kiệt đi một lượt nhìn qua từng khay, chỉ ưng ý mỗi sợi dây chuyền đơn giản nhưng đầy tinh tế đeo lên cổ cho cô, sau đó cư như ảo thuật gia từ trong túi quần móc ra một chiếc hộp tinh xảo, từ bên trong hộp lấy chiếc nhẫn ra đeo vào ngón áp út của Ngải Tuyết, nhẹ nhàng nói thầm.
"Đôi Cánh biểu tượng cho sự tự do bay lượn, chiếc nhẫn đại diện cho sự dừng lại, tôi sẽ không giam cầm em bay lượn, nhưng em chỉ có thể bay lượn ở trong lòng tôi, chờ khi em bay mệt rồi có thể liền dừng lại ở bên cạnh tôi, cả đời với tôi."
"Đây là chiếc nhẫn pha lê của tổ tiên nhà tôi, hãy nhớ dù ở thời điểm nào, em cũng không được tháo xuống!" .
Đầu óc Ngải Tuyết hoàn toàn hóa đá, anh bảo cô dừng lại rồi bay lượn là sao? Tay vuốt ve chiếc nhẫn ở ngón giữa, trong nháy mắt, dường như trái tim bắt đầu nở rộ!
Anh đưa cô đến trước gương, Ngải Tuyết nhìn mình trong gương một lượt từ trên xuống, Mộ Dung Kiệt ở sau lưng cười thỏa mãn, Ngải Tuyết cũng mỉm cười theo.
"Nếu tôi không đi, thì anh sẽ tìm người khác đi sao?" Ngải Tuyết không nhịn được lo lắng, mặc như vậy quá xa hoa, trước kia, cô ở Ngải gia chưa bao giờ tham gia một bữa tiệc dù lớn hay nhỏ, đều do Ngải Vũ đi thay, vừa đúng cô cũng không thích đến những nơi đó! !
"Em dám!"Mộ Dung Kiệt lạnh lùng ngắt lời cô, không cho cô cơ hội cãi lại.
"Tại sao không dám!Anh rốt cuộc lấy tôi vì mục đích gì?"Ngải Tuyết bất đắc dĩ thở dài, im lặng ngồi xuống một chỗ, không để ý tới anh.
Lúc thì dịu dàng quá mức, lúc thì lạnh lùng như vậy.
Xe của anh lái khỏi thành phố, dừng trước một tòa lâu đài lớn bao phủ xung quanh là rừng cây xanh đầy bụi rậm. Hai bên cửa ra vào là cặp sư tử to lớn màu đồng, ánh đèn trên cửa chiếu lên hai con sư tử lấp lánh giống như dát từng lớp vàng, khắp nơi hiện lên một thân phận đầy cao quý của chủ sở hữu nó.
"Thiếu gia Mộ Dung." Vừa vào hội trường, lập tức có người chủ động chào hỏi Mộ Dung Kiệt! !
Mộ Dung Kiệt gật đầu một cái, cũng không có nói chuyện với nhau bao nhiêu.Anh từ trước đến giờ vốn không thích nói nhiều.Cho nên cũng không có ai cảm thấy ngạc nhiên cả.
Ngược lại bên cạnh anh là Ngải Tuyết, vừa tiến vào lập tức trở thành tiêu điểm cho cả hội trường.
Gương mặt của cô phính hồng như hoa đào vừa chớm nở.Lông mày lá liễu thon dài, chớp chớp phủ trên đôi mắt to màu đen thuần khiết.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mà phấn hồng, chiếc mũi cao nhỏ, cái miệng anh đào chúm chím, lúc mỉm cười, hai bên má lúm đồng tiền, tựa như đóa hoa nở rộ.Mái tóc dài đen mung, xõa tự nhiên trên vai.Chiếc váy xanh sapphire, được cô mặc lên như đem cả thời Trung Cổ châu Âu đến bữa tiệc. Thật là đẹp, một cô gái rất có khí chất!
Mộ Dung Kiệt chau mày lại, khi ánh mắt của bao người đàn ông nhìn đắm đuối vào người phụ nữ bên cạnh anh..
Trong lòng vô cùng khó chịu, thuận tay đem cô vùi ở trong ngực mình!
Người phụ nữ của anh, không cho phép người khác cợt nhã như thế!
Chỉ một động tác nhỏ như vậy, làm những người phụ nữ xung quanh phải kêu lên! !
"Không thể nào, thiếu gia Mộ Dung có bạn gái rồi hả ?"Giọng nói chua chát.
"Không thể nào, chưa nghe nói qua a!"Không dám tin.
Còn những người đàn ông khác thấy người đẹp trước mắt mình là bạn gái của thiếu gia Mộ Dung.
Tất cả đều thở dài, đó là người bọn họ chọc không nổi.
Ngải Tuyết nhìn khung cảnh xung quanh.
Đèn treo thủy tinh khổng lồ, huy hoàng treo cao giữa không trung.
Bàn đá cẩm thạch màu trắng sáng bóng như gương với hàng loạt thức ăn cao lương mỹ vị trưng bày trên khăn trải bàn màu đỏ. Trải dài hội trường là những ly rượu sâm banh được xếp thành tầng đặt tinh tế trên bàn.Trước dùng ly rượu đỏ trong suốt xếp thành vài toà tháp thủy tinh hoa lệ, phía trên đỉnh tháp giữa ly thủy tinh chậm rãi chảy ra chất lỏng màu vàng, sâm banh tràn ra chảy dọc theo vách ly xuống, ở dưới đèn thủy tinh mỹ lệ lóng lánh như ánh sao, thật giống như từ trong nước suối phun ra những dải ánh sáng mộng ảo.
Tiếng nhạc dịu dàng du dương động lòng người. Mọi người ở đây như những đóa hoa đang khiêu vũtrong bầu không khí hài hòa cười nói nhẹ nhàng. Giờ phút này, bất luận là người có tiền ngày thường thường bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, hoặc là những người đã sớm thành thói quen giết chóc trên thương trường, tất cả mọi người đều biểu hiện phong độ ưu nhã ôn hòa khiêm tốn.
Thì ra là, đây chính là bữa tiệc của những quý tộc!
"Tiểu Tuyết!" Giọng nói rất quen thuộc, thân thể Ngải Tuyết như cứng đơ tại chỗ!
Có chút không dám tin quay đầu lại, nhìn người trước mắt quen vô, thân thể cô không khỏi đứng yên tại chỗ!
Mộ Dung Kiệt ngờ vực nhìn người đàn ông trung niên này, rõ ràng ông ta và Ngải Tuyết có quen biết, nhưng tại sao người phụ nữ ngốc lại phản xạ kỳ lạ như thế?
"Ngải. . . . . . Bác Ngải! Đã lâu không gặp, bác khỏe không?"Có chút không tự nhiên nhìn đi chỗ khác.
"Ừ, bác rất tốt, có thời gian rãnh, con nên về nhà chơi! Tất cả mọi người ở Ngải gia đều rất nhờ con!" Ngải Trung nhìn Ngải Tuyết, trong lòng rất áy náy!
"Tiểu Tuyết, con và thiếu gia Mộ Dung….? ?" Lúc thấy cô và Mộ Dung Kiệt cùng nhau đi vào, đã dọa ông giật mình !
Ngải Tuyết không biết trả lời như thế nào, cắn môi.
"Cô ấy là người phụ nữ của tôi, xin hỏi, ông là ai?"Mộ Dung Kiệt trả lời thay cô, vẻ mặt cùng giọng nói lạnh như băng.



Thử đọc