Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa - Chương 47

Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả

“A!” Giản Tiểu Bạch hoảng sợ hét chói tai.
“Con thối tha này năm năm rồi mà mày còn giả vờ!” Ôn Hướng Đình cũng không vội vã tiến sát đến cô.
“Nói cho mày biết, ông đây tuy rằng không thể chơi kiểu kia được nữa nhưng mà tao vẫn còn có tay cho nên yên tâm đi! Tao sẽ cho mày trước khi ૮ɦếƭ được hưởng thụ một chút, sau đó vào lúc mày mơ mơ màng màng thì tao mới Gi*t. Mày nói có được không?”
“Ông!” Giản Tiểu Bạch cong thắt lưng bảo vệ mình.
“Ha ha, được. Nếu tao không thế thì làm sao trước khi ૮ɦếƭ mày có thể hưởng thụ được cực lạc nhân gian chứ! Thấy tao thương mày ghê chưa, lại đây đi! Mỹ nhân bé nhỏ cho tao thử xem mày sâu cạn thế nào nhé! Giải quyết xong tiếc nuối của chúng ta năm năm trước!”
“Ôn Hướng Đình, ông tha cho tôi đi! Tôi không muốn ૮ɦếƭ!” Giản Tiểu Bạch cầu xin, trong mắt vì hoảng sợ mà đã ràn rụa nước mắt. Cô không thể ૮ɦếƭ được, Thiên Thiên của cô còn nhỏ như vậy.
“Mày nói không muốn ૮ɦếƭ với tao. Mày không có ૮ɦếƭ một mình được, tao sẽ Gi*t ૮ɦếƭ mày rồi tao cũng sẽ ૮ɦếƭ, hai chúng ta cùng làm bạn chẳng phải tốt lắm sao?!” Ôn Hướng Đình cười đến dữ tợn, đôi mắt sáng quắc, nóng đến độ muốn bằng ánh mắt mà thiêu cháy Giản Tiểu Bạch.
Ánh mắt của hắn ta làm cho Giản Tiểu Bạch thấy buồn nôn: “Ông…, ông thả tôi ra đi!”
Cô đã bắt đầu òa khóc, hai vai run lên, vẻ mặt đầy đau đớn. Ôn Hướng Đình đột nhiên nhào tới, bàn tay béo ú xoa иgự¢ của cô. Giản Tiểu Bạch chỉ cảm thấy tóc gáy cả người đều dựng đứng cả lên. Dạ dày cuộn thốc lên ngay sau đó toàn bộ đồ trong dạ dày đều như sóng lớn cuộn trào mà trào lên. Kết quả là cô nôn hết ra ngoài. Đủ thứ dơ bẩn dính lên khắp người Ôn Hướng Đình.
Dường như không nghĩ tới cô sẽ nôn vào người mình nên Ôn Hướng Đình có chút sửng sốt. Hắn ta nổi điên lên: “Con mụ thối tha này sắp ૮ɦếƭ rồi còn không cho ông mày được sạch sẽ một chút, mày đi ૮ɦếƭ đi.”
Hắn nắm mái tóc dài của cô dùng sức cho cô hai cái tát vang dội. Bị hắn ta đánh, Giản Tiểu Bạch chỉ cảm thấy đầu óc càng choáng váng, phản ứng trong dạ dày càng mãnh liệt.
“Ọe.” Cô lại ói một trận, lúc này là trực tiếp văng lên mặt hắn ta.
“૮ɦếƭ tiệt, con mụ thối tha, gớm ૮ɦếƭ mất.” Ôn Hướng Đình nhặt váy của Giản Tiểu Bạch trên mặt đất lên lau mặt: “Mày tưởng ói ra người tao thì tao sẽ không động vào mày hả? Nằm mơ đi!”
Hắn ta đẩy cô một cái, Giản Tiểu Bạch vốn đã bị trói chặt tay, trọng tâm không vững nên hắn ta chỉ đẩy một cái là cả người liền ngửa thẳng ra phía sau, đầu đập vào một khối cứng gì đó thiếu chút nữa là hôn mê bất tỉnh.
Ôn Hướng Đình lại nhào qua, đè lên người cô. “Con mụ ૮ɦếƭ tiệt để tao chơi mày.” Nói xong bàn tay béo ịch của hắn ta liền xoa lên người cô.
“Hu hu.” Giản Tiểu Bạch khóc lớn.
Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
“A!”
Đột nhiên Ôn Hướng Đình hét thảm một tiếng. Giản Tiểu Bạch mở to hai mắt nhìn thấy Ôn Hướng Đình lăn qua một bên. Trên cánh tay cắm một thanh mã tấu Thụy Sĩ. Nơi cửa một người đàn ông cao lớn đeo mặt nạ màu vàng đi đến.
“Ô! Ôn Hướng Đình, mày bị cắt trứng rồi mà vẫn còn muốn bị cắt động mạch chủ sao?”
Người đàn ông có giọng nói rất trầm và êm tai.
Giản Tiểu Bạch giãy dụa ngồi dậy cuộn tròn người lại. Che đi sự bối rối của mình. Váy của cô đã rách thành hai mảnh rơi trên mặt đất. Ôn Hướng Đình kêu thảm ở một bên, thấy được người mang mặt nạ vàng hắn ta liền sửng sốt chỉ vào người đó: “Mày là người đó?”
Người đeo mặt nạ không nói gì, lớp mặt nạ đã che khuất vẻ mặt của anh ta chỉ có đôi mắt sáng ngời là hàm chứa nụ cười. Nụ cười đó đầy mỉa mai: “Ôn Hướng Đình, nếu mày muốn ૮ɦếƭ thì ૮ɦếƭ một mình đi, kéo một cô gái vô tội ૮ɦếƭ cùng như thế thì đúng là mất mặt quá.”
“Mày với tên mặt nạ bạc là một người. Ông chưa quên bọn mày, có thành quỷ cũng không quên.”
“Vậy mày cứ đi biến thành quỷ đi!”
Người mặt nạ vàng đi qua, Ôn Hướng Đình không khỏi lui người về phía sau. Anh ta rút mã tấu cắm ở trên cánh tay Ôn Hướng Đình ra, một dòng máu tươi liền phun lên. Ôn Hướng Đình hừ lạnh, mồ hôi trên mặt cũng theo đó mà rơi xuống.
Người mặt nạ vàng lắc đầu, chặc lưỡi thở dài: “Mới thế này mày đã chịu không nổi? Tao xem mày có muốn ૮ɦếƭ cũng khó!”
Giọng điệu mỉa mai của anh ta có chút quen tai, Giản Tiểu Bạch dường như đã nghe ở đâu đó.
“Mày Gi*t tao đi.” Ôn Hướng Đình khẽ la lên.
“Tự mày đi mà ૮ɦếƭ đi! Ngại quá tao là một người rất đặc biệt. Ở chỗ bọn tao thì tao chính là người đứng đầu. Mày càng bảo tao Gi*t mày thì tao càng không muốn Gi*t. Nếu mà mày cầu xin như vậy thì cái mạng của mày hôm nay đúng là không còn.”
Ôn Hướng Đình liều ૮ɦếƭ trừng anh ta. “Mày Gi*t tao đi! Cầu xin mày đó!”
Người mặt nạ không để ý tới anh ta mà đem thanh mã tấu dính máu lau lên quần áo Ôn Hướng Đình. Sau đó đi tới cắt đứt dây thường trói tay Giản Tiểu Bạch ra.
Một lần nữa được tự do Giản Tiểu Bạch cúi đầu thấp giọng nói: “Cám ơn anh!”
“Đừng khách sáo!” Mặt nạ vàng cười đem ϲởí áօ khoác của mình khoác cho cô.
Giản Tiểu Bạch choàng áo lên vai, một mùi hương riêng có của đàn ông hòa với mùi thuốc lá nhàn nhạt lan ra nơi chóp mũi. Cô lại cảm kích nói: “Cám ơn anh!”
Lúc này đây cô nâng ánh mắt lên, đối diện với một đôi mắt đàn ông ngăm đen. Anh ta có một đôi sáng ngăm đen sáng ngời, so với đêm tối còn đen hơn trong màn đêm đen ấy ngời lên ánh hào quang nháy mắt với Giản Tiểu Bạch: “Đi thôi, cô muốn ở trong này cả đời sao?”
“À!” Giản Tiểu Bạch bật cười, sau khi được cứu, tâm tư thả lỏng khiến cô không tự chủ được mà giãn mặt ra. “Cám ơn anh, anh mặt nạ vàng!”
“Mặt nạ vàng?” Anh ta ngoái đầu nhìn lại mà nở nụ cười. “Cái tên này tôi thích! Vậy thì sau này tên tôi sẽ là mặt nạ vàng.”
“Các người không được đi!” Ôn Hướng Đình la to, ôm cánh tay đầy máu đang xụi lơ buông xuống, hắn ta đứng lên lảo đảo vài cái.
Mặt nạ vàng cười khẽ: “Chút thương tích đó mà mày đã sợ đến vậy. Lá gan của mày cũng đâu có to lắm nhỉ.”
Ôn Hướng Đình không để ý tới sự châm biếm của mặt nạ vàng mà nói: “Gi*t tao đi! Tao thật sự muốn ૮ɦếƭ!”
Mặt nạ vàng lắc đầu: “Tao không thể Gi*t mày. Người như mày, tao nhiều nhất là tra tấn một chút cho vui thôi. Gi*t mày sẽ làm ô uế tay của tao!”
Giản Tiểu Bạch cẩn thận chạy đến cửa, tránh khỏi Ôn Hướng Đình. Mặt nạ vàng thấy cô vẫn còn sợ hãi thì không khỏi nở nụ cười.
“Mỹ nhân bé nhỏ cô tự gọi xe về đi! Trong áo khoác của tôi có tiền lẻ.”
Lúc này mặt nạ vàng dường như đứng sựng, nín thở nghe ngóng xong rồi anh ta mới nói: “Mà thôi cô cũng đừng gọi xe nữa. Tôi đoán người tới cứu cô cũng đã đến, cô mau ra cửa lớn của cái nhà xưởng cũ này đi. Tôi phải đi rồi, cũng không muốn chuốc phiền toái!”
Nói xong mặt nạ vàng giống như gặp phải quỷ nhún người một cái nhảy lên một chỗ tường cao bên cạnh, động tác mạnh mẽ khiến Giản Tiểu Bạch sợ ngây người. Người đó quả thực đúng là võ nghệ cao cường, Spider Man hiện đại. Chỉ thấy anh ta nhảy một cái liền biến mất tăm.
Lén nhìn về phía mặt Ôn Hướng Đình, cô nhanh chóng chạy thẳng một mạch đến cửa lớn. Lúc này vài chiếc máy xe cùng một chiếc xe thể thao két một tiếng dừng ở trước cửa. Nhìn thấy người đàn ông từ trên xe thể thao bước xuống, đôi mắt Giản Tiểu Bạch nhịn không được mà đỏ rực.
Lúc này vài chiếc xe cảnh sát cùng một chiếc xe thể thao két một tiếng dừng ở trước cửa. Nhìn thấy người từ trên chiếc xe thể thao bước xuống, đôi mắt Giản Tiểu Bạch nhịn không được mà ươn ướt.
Mạc Tử Bắc nhìn thấy cô khoác áo đàn ông chạy đến, trong lòng lên luôn lên. Cái áo tuy lớn nhưng cũng không che được cặp đùi đẹp của cô. ૮ɦếƭ tiệt cặp đùi tuyệt đẹp đó đều bị mấy tên cảnh sát nhìn thấy hết rồi.
“Mạc Tử Bắc!” Giản Tiểu Bạch chạy tới bổ nhào trong lòng vào anh. “Hu hu, Mạc Tử Bắc!”
Cô khóc thật thương tâm, sau cơn đại kiếp lòng cô vẫn còn sợ hãi khiến người cô sau khi nhìn thấy anh lại nhịn không được mà run lên. Mạc Tử Bắc ôm lấy cô thật chặt, thấp giọng nói: “Không có việc gì, anh đến rồi đây.”
“Tôi thiếu chút nữa là bị Ôn Hướng Đình…”
Cô bật khóc hu hu, Mạc Tử Bắc cứng đờ người: “Hắn ta đã làm gì em?”
Cô lắc đầu: “Ông ta thiếu chút nữa là … May là có một người đeo mặt nạ đã cứu tôi!”
Mạc Tử Bắc thở phào nhẹ nhõm một hơi, thân mình cũng dần dần bình tĩnh lại. Người đeo mặt nạ? Trong lòng anh hiện lên hình ảnh người đeo mặt nạ bạc lần đó. Chẳng lẽ?
“Anh Mạc, chung quanh đã bị chúng tôi bao vây. Anh yên tâm đi! Chúng tôi sẽ bắt được anh ta!” Một vị cảnh sát chạy tới nói với Mạc Tử Bắc.
“Cảnh sát Cao cám ơn anh. Tôi đi an ủi bà xã trước một chút!” Mạc Tử Bắc áy náy cười với vị cảnh sát.
“Anh đi đi!” Vị cảnh sát cũng rất khách khí.
Mạc Tử Bắc ôm lấy Giản Tiểu Bạch đi lên chiếc xe thể thao của mình. Chuyện người đó để sau rồi nói trước tiên an ủi cô chút đã.
Giản Tiểu Bạch tựa vào trong lòng anh, ngoan ngoãn như một chú cừu con. Bởi vì cơn sợ hãi vừa rồi mà cô vẫn đang run lên.
“Em tốt nhất đừng mở miệng!” Giọng anh nhẹ nhàng cất lên bên tai cô.
“Hức hức, vì sao?” Cô vừa khóc vừa cố lấy dũng khí hỏi.
“Để anh khỏi phải nhịn không được mà muốn Ϧóþ ૮ɦếƭ em.”
Con ngươi đen của anh bốc lên ngọn lửa giận, bùng cháy nhìn về phía cô. Anh đã sợ hãi chưa từng có, trong lòng chỉ sợ mất cô rồi thì đời này của anh cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Nhìn cô run rẩy ôm chặt lấy anh, sự ỷ lại của cô khiến anh vừa dễ chịu lại tức giận. Cô gái này cứ luôn muốn chạy trốn, chuyện lớn như vậy xem cô sau này có còn dám quên.
Mạc Tử Bắc thầm thở dài, anh xoa mái tóc dài của cô vẫn nhịn không được trách móc cô. “Vì sao em cứ muốn lén lút trốn đi một mình?”
“Hức hức hức, người ta cũng thiếu chút nữa là mất mạng, anh còn hung dữ với người ta. Hức hức hức.” Giản Tiểu Bạch quyết định giả ngu cho qua, tính dùng nước mắt tranh thủ anh thương cảm.
Mạc Tử Bắc nâng cằm cô lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ràn rụa nước mắt. “Hắn ta tát em?”
Giọng nói của anh không khỏi lạnh lẽo hẳn lên, gân xanh nổi trên trán khiến anh nhìn u ám đáng sợ như diêm vương muốn đòi mạng. Giản Tiểu Bạch gật đầu. “Hắn ta túm tóc của tôi, đánh tôi còn nói muốn tôi ૮ɦếƭ cùng hắn, còn nói muốn dùng tay… tôi! Hức hức hức.” Cô cố ý nói nghe thực thảm, Mạc Tử Bắc lại ôm chặt cô hơn: “Ngoan không có việc gì đâu!”
Có anh ở đây ai cũng đừng hòng tổn thương cô.
Anh ôm chặt cô, một mùi thuốc lá từ trên áo khoác của cô phát ra. Con ngươi ngăm đen của Mạc Tử Bắc se lại, nhanh chóng nhìn xuống người cô. Giản Tiểu Bạch sửng sốt không biết anh muốn làm gì. Mạc Tử Bắc đột nhiên đưa tay cởi nút áo của cô.
“A!” Một tiếng thét chói tai vang lên. “Mạc Tử Bắc đây là ở trên xe, bên ngoài còn có rất nhiều người đấy.”
Anh mặc kệ sự la hét của cô, cởi cái khoác của mặt nạ vàng khoác cho cô sau đó lại ϲởí áօ vest của mình ra khoác lên người cô. Ý thức chiếm hữu của anh rất mạnh, không thể nhìn người phụ nữ của mình mặc đồ của người đàn ông khác, vừa nhìn là đã thấy giận dữ, ghen ghét dữ dội.
Giản Tiểu Bạch không khỏi đỏ bừng mặt, nhìn thẳng vào ánh mắt u ám của anh, đôi mắt rơm rớm cũng ngượng ngùng cụp xuống, trên hàng lông mi thật dài còn đọng những bọt nước nhìn như là một bông sen xinh tươi vừa mới nổi lên mặt nước.
Anh vuốt ve gương mặt ửng đỏ của cô, hai dấu tay trên đó làm lòng anh thắt lại. “Còn đau không?”
Chỗ bị chạm vào lại đau đớn khiến cô rên lên: “Đau!”
Anh ôm cô tựa vào lòng mình, vuốt ve đỉnh đầu cô: “Sau này không được đi một mình, muốn đi đâu thì nói cho anh biết, anh có thể đi với em!”
Anh đột nhiên dịu dàng làm cho Giản Tiểu Bạch kinh ngạc không biết làm sao. Anh lại bắt đầu trở nên dịu dàng!
Lúc này ngoài cửa xe là một trận ồn ào, mấy người cảnh sát áp tải Ôn Hướng Đình bị thương đi ra. Mạc Tử Bắc liếc đôi mắt sắc lạnh ra ngoài cửa sổ định đi xuống. Giản Tiểu Bạch lại ôm chặt lấy cổ anh, không cho anh đi. Người cô vẫn đang run rẩy dán chặt vào anh. Cảm xúc quyến luyến như vậy khiến Mạc Tử Bắc trong lòng rất ấm áp. Nhưng anh muốn đi tìm Ôn Hướng Đình tính sổ.
“Ngoan chờ anh một chút, anh sẽ quay lại ngay.”
Giản Tiểu Bạch lúc này mới rời khỏi anh, lau nước mắt: “Tôi sợ lắm!”
“Không sao, anh ở đây rồi thì sẽ không có ai có thể tổn thương em đâu!” Anh hôn một cái lên trán cô rồi mở cửa xuống xe.
Ôn Hướng Đình bị áp giải ra đứng chờ ở chiếc xe cảnh sát bên cạnh xe anh. Cánh tay hắn ta cũng đã được băng bó. Mạc Tử Bắc nheo mắt lại, sự điên cuồng độc ác hình thành trong lòng, anh bước nhanh xông tới.
Cảnh sát Cao chú ý tới hành động của anh lập tức đi lên ngăn lại. “Anh Mạc, anh bình tĩnh một chút. Chúng tôi sẽ xử lý tốt.”
Mạc Tử Bắc không để ý tới cảnh sát Cao. Ôn Hướng Đình bị cảnh sát đưa đi thì trái lại không có chút lo lắng, đôi mắt thản nhiên, xem ra hắn ta đã làm tốt công tác chuẩn bị tư tưởng.
Mạc Tử Bắc đi tới, hắn ta liếc anh một cái. “Mạc Tử Bắc lần này tao không thành công xem như mày may mắn!”
Mạc Tử Bắc không nói hai lời vung một nắm đấm vào gương mặt béo ịch của Ôn Hướng Đình, máu mũi cũng phun ra. Cảnh sát Cao giữ chặt Mạc Tử Bắc: “Anh Mạc, chúng ta phải tin tưởng vào pháp luật. Pháp luật sẽ cho hắn ta một phán quyết thích hợp cũng sẽ trả lại công bằng cho vợ anh.”
Mạc Tử Bắc mới thôi phẫn nộ mà lên xe. Giản Tiểu Bạch nhìn thấy cú đấm kia của anh vung lên mặt Ôn Hướng Đình trong lòng cũng thấy hả hê. Anh vì cô mà ra tay điều này khiến cô rất hạnh phúc.
Từ từ! Vừa rồi lúc lên xe hình như anh nói với cảnh sát cô là vợ anh? Là cô nghe lầm sao? Cô không hiểu vì sao trước mặt người khác anh lại nói cô là vợ anh? Phát hiện này khiến cô khi*p sợ.
Mạc Tử Bắc mở cửa xe nhìn thấy cô đang ngẩn người thì thân thiết hỏi: “Sao vậy?”
“Vừa rồi anh nói tôi là vợ của anh?” Cô muốn xác định một chút.
Sắc mặt Mạc Tử Bắc lại căng thẳng: “Ngồi yên rồi đi!”
Anh đi ra phía trước mở cửa xe. Giản Tiểu Bạch lắc lắc đầu, trề môi, nhìn như là rất không hài lòng với câu trả lời của anh. Anh đang tránh nặng tìm nhẹ trốn tránh đáp án. Điều này nói lên cái gì?
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc