Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa - Chương 43

Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả

Bị giật mình, mặt Giản Tiểu Bạch trong nháy mắt đỏ như trái táo chín, ngượng ngùng rút bàn tay nhỏ của mình về.
Vốn là di động Mạc Tử Bắc kêu, anh nở nụ cười, khóe môi mị hoặc chúng sinh như tươi cười làm cho Giản Tiểu Bạch càng thẹn thùng.
“Ngại quá, anh đi nghe điện thoại!”
Anh đột nhiên lễ độ làm Giản Tiểu Bạch rất kinh ngạc, người đàn ông trước mắt này luôn làm những việc khiến người ta kinh ngạc, lúc thì vô cùng lạnh lẽo lúc lại dịu dàng như nước. Haizz! Giản Tiểu Bạch cũng không biết người nào mới đúng là anh.
“Alo! Mẹ! Chuyện gì vậy?” Thì là mẹ gọi điện thoại.
Đầu dây bên kia không biết nói gì chỉ thấy Mạc Tử Bắc cau mày, dáng vẻ rất mất kiên nhẫn, trong ánh mắt như ẩn chứa một vướng mắc rất lớn, giống như có rất nhiều chuyện ưu sầu không giải quyết được vậy. Anh chau mày, trái tim Giản Tiểu Bạch cũng căng thẳng theo.
“Con không đi! Kệ hắn ta đi! Tự làm bậy thì không thể sống chẳng thể trách người khác!” Đột nhiên nghe Mạc Tử Bắc nói như vậy, cũng không biết cụ thể là chuyện gì đã xảy ra. Sau đó lại nghe anh nói: “Kẻ cặn bã đó, đừng có nhắc hắn với con, con không muốn quan tâm! Cũng không xen vào!”
Sau đó anh cúp máy.
“Sao vậy?” Giản Tiểu Bạch nhịn không được quan tâm hỏi.
“Không có việc gì!” Mạc Tử Bắc không muốn nói.
Giản Tiểu Bạch trong lòng lại thấy thất vọng, vừa rồi anh còn nói muốn cùng cô như thế này, như thế kia, mới một hồi mà ngay cả tâm sự cũng không thể chia sẻ, còn có thể mong đợi cùng nhau ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn sao?
Trong lòng có chút thất vọng nhưng trên mặt vẫn không có biểu hiện gì. Vẫn xoay mặt đi nhìn cảnh sắc bên ngoài. Giữa non sông tươi đẹp xa xa là núi xanh, cây bách xanh, cảnh sắc một màu xanh mượt mà.
Mạc Tử Bắc thấy cô không thèm nói năng gì thì trong lòng đột nhiên cũng ý thức được điều gì đó. Anh mỉm cười mở miệng hỏi: “Tiểu Bạch, em còn nhớ Ôn Hướng Đình không?”
“?” Giản Tiểu Bạch lắc đầu.
“Còn nhớ một chi nhánh nhỏ trong công ty Ôn thị không?”
“À! Người đó hả!” Cô nhớ ra rồi.
“Sao vậy?”
“Hắn ta là anh hai cùng cha khác mẹ với anh!” Mạc Tử Bắc lần đầu tiên ở trước mặt người khác nói đến chuyện này, ngay cả bạn thân nhất của anh là Doãn Đằng Nhân cũng chưa từng nói như thế.
“!?” Giản Tiểu Bạch kinh ngạc. “Vì sao anh lại không mang họ Ôn?”
“Anh theo họ mẹ, nói cách khác anh là con riêng của ba anh.” Anh cười tự giễu.
“Con riêng?” Giản Tiểu Bạch có chút kinh ngạc.
Lần đầu tiên biết chuyện của anh, cô mới phát hiện cô không hề biết gì về anh nhưng không hiểu sao cô luôn bị người đàn ông này hấp dẫn.
Mạc Tử Bắc gật gật đầu nói: “Ôn Hướng Đình làm tổng giám đốc của Ôn thị, kết quả làm hỏng hết xí nghiệp của lão Ôn. Hiện tại lão Ôn đang nằm viện, bản thân ông ta cũng không có nơi để đi. Mẹ anh muốn anh làm cho ông ta một chuyện. Em nói anh có thể cho ông ta không?”
“Còn cái tên xấu xa dê xồm kia thì sao?” Cô nhớ một lần nọ, hắn ta thiếu chút nữa đã hại cô. Nếu không có Mạc Tử Bắc, cô có thể đã bị gã đó làm nhục hoàn toàn. Hắn ta thích săn lùng những cô gái xinh đẹp bên cạnh hắn.
“Hắn ta thất nghiệp rồi sao?”
“Ôn thị bị Doãn Đằng Nhân thu mua, công ty sụp đổ hắn ta tự nhiên phải thất nghiệp, hơn nữa thảm nhất là hắn ta lại trở thành thái giám.”
“Thái giám?” Gương mặt Giản Tiểu Bạch ửng đỏ: “Sao anh biết?”
“Hiện tại giới kinh doanh đều đang lan truyền chuyện này, nói là bị người ta lén cắt, anh lại thấy không phải. Có điều là hắn ta gieo gió gặt bão, mẹ anh quá lương thiện, cả đời bị người ta ức hiếp bây giờ lại thấy tội nghiệp hắn ta, bà muốn anh sắp xếp một chỗ cho hắn ta.
“À!” Giản Tiểu Bạch gật đầu, trong lòng có chút thương cảm cho gã đó, nhưng nghĩ đến gã dê như vậy, làm thái giám khỏi phải gây tai họa người khác thì trong lòng cũng coi như thản nhiên. “Anh tính sao?”
“Không đáng để ý tới!” Mạc Tử Bắc căn bản không muốn nói những chuyện riêng của anh nhưng không biết vì sao anh lại muốn nói hết với cô.
Lúc này đồ ăn cũng được dọn lên.
“Đến nhà hàng nổi chính là để ăn cá. Em nếm thử đi, hương vị tuyệt đối ngon hơn món chúng ta thường ăn ở khách sạn bội phần.”
Giản Tiểu Bạch gật gật đầu, không có khẩu vị lắm. Mai Thiếu Khanh vừa đi, trong lòng cô dù sao vẫn thấy không thoải mái, không phải luyến tiếc mà là chưa sẵn sàng, làm cho cô cảm thấy rất áy náy. Cô quan tâm anh không đủ cho tới nay cũng không đủ.
“Sao vậy? Vẫn không muốn ăn?” Mạc Tử Bắc dừng ở ánh mắt của cô.
Cô cười tươi cầm đũa bỏ thêm một miếng cá hấp cho vào miệng nếm thử: “Uhm! Hương vị không tồi!”
Mạc Tử Bắc nghe cô nói như vậy trong lòng rất là thỏa mãn, cũng ăn một miếng. Đột nhiên cảm thấy lòng tràn đầy cảm động, cho dù chỉ là cùng ăn một bữa cơm như vậy anh vẫn thấy vô hạn hạnh phúc. Không cãi nhau, cảm giác thật tốt.
“Tiểu Bạch, chuyện lúc sáng anh đề nghị, em đã nghĩ kỹ chưa?” Mạc Tử Bắc nhẹ giọng hỏi cô, đáy mắt tràn đầy dịu dàng.
“Đề nghị gì?” Giản Tiểu Bạch không hiểu đầu cua tai nheo.
“Em dọn đến ở cùng anh!” Mạc Tử Bắc đẹp trai ngời ngời ngồi ở chỗ kia chờ mong câu trả lời của cô.
Giản Tiểu Bạch khẽ giật mình, cho anh một nụ cười trông rất mâu thuẫn, cuối cùng vẫn từ chối. “Tôi không làm người tình của anh được không?”
“Muốn anh lấy trái tim ra theo đuổi sao?”
“Đúng vậy, không ngờ những lời đã nói 5 năm trước rồi mà anh vẫn còn nhớ.” Giản Tiểu Bạch khóe miệng chùng xuống, trong lòng hiện lên chút tang thương, 5 năm trước cô đã từng nói muốn cô thì cần lấy trái tim ra theo đuổi.
“Lời của em anh vẫn còn nhớ rõ, lấy trái tim ra theo đuổi rất dễ dàng!” Mạc Tử Bắc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô chậm rãi nói. “Năm năm trước, anh không hiểu, yêu đối với anh lúc đó mà nói chỉ là một sự trói buộc. Anh cũng đã bị trừng phạt, năm năm sau anh hy vọng chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa!”
“Có thể tin anh được bao nhiêu đây?” Năm năm trước anh đã không thật lòng rồi đúng không, năm năm sau sao có thể nào mong đợi anh thật lòng?
“Em muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu!” Mạc Tử Bắc chỉ thiếu đường là moi cả trái tim ra cho cô xem.
“Vậy anh theo đuổi tôi đi, không can thiệp vào cuộc sống của tôi, cũng không giở bất cứ một thủ đoạn đê tiện nào, nếu cảm động thì tôi sẽ cho anh một điều bất ngờ kinh ngạc.”
Điều bất ngờ mà cô muốn nói chính là Thiên Thiên. Nếu Mạc Tử Bắc qua được thử thách cô sẽ để Thiên Thiên nhận anh. Nếu là anh vẫn là chó không thay đổi được bản tính thì cả đời này cô cũng sẽ không nói cho anh biết.
“Theo đuổi em?” Mạc Tử Bắc vừa nghe liền thấy nhức đầu. “Theo đuổi thế nào?”
“Anh chưa từng yêu sao?”
Mạc Tử Bắc muốn nói là chưa nhưng vậy chẳng phải nói anh rất bất tài sao? Vì thế lập tức anh nói: “Yêu rồi!”
“Ừ!” Giản Tiểu Bạch trong lòng có chút thất vọng, cô vẫn chưa yêu ai, tinh khiết như một tờ giấy trắng, vậy mà gã này đã yêu rồi thực là làm cho người ta chán nản mà.
“Vậy thì lấy những chiêu thức khi yêu ra mà theo đuổi tôi đi, có lẽ tôi sẽ vui vẻ chấp thuận sự theo đuổi của anh.”
“Hẹn hò?”
“Okie!”
“Xem phim?”
“Được!”
“Đi nước ngoài du lịch?”
“Cũng tốt!”
“Tặng hoa?”
“Cũng được!”
“Vậy có thể ở chung không?”
“Không thể!” Giản Tiểu Bạch lườm anh một cái. “Chẳng lẽ lúc nào anh yêu đương cũng sống cùng với bạn gái sao?”
“Ai biết được!” Mạc Tử Bắc trợn mắt, anh căn bản chưa từng yêu, chỉ là cùng phụ nữ quấn lấy nhau mà cũng chỉ toàn là phụ nữ tự động đưa đên cửa, anh chỉ việc hưởng thụ thôi thì sao phải nghĩ tới mấy chiêu thức này chứ, có điều không phải trên TV đều chiếu như vậy sao?
“Anh đã từng sống chung với ai đó sao?” Giản Tiểu Bạch không biết giọng của mình đã bắt đầu căng lên.
Mạc Tử Bắc khẽ ૮ɦếƭ lặng: “Sống chung?”
“Đúng vậy, anh với bạn gái anh vừa bắt đầu đã sống chung sao?” Câu hỏi của cô làm cho đáy mắt Mạc Tử Bắc hiện lên tia u ám khó có thể nắm bắt.
“Em hy vọng anh đã từng sống chung hay chưa từng sống chung?” Mạc Tử Bắc cũng không dám trả lời lung tung, lỡ như nói nhầm, rồi dẫm phải bom thì khốn.
“Anh!” Giản Tiểu Bạch chán nản. “Nói như vậy là anh đã từng sống chung với những cô gái khác? Nói đi mấy người rồi!”
“!” Mạc Tử Bắc cong khóe môi: “Đúng là có mấy người thật nhưng mà không có sống chung. Chuyện quá khứ thôi đừng nhắc lại nữa. Anh sẽ dựa theo yêu cầu của em mà theo đuổi em!”
“Không nhắc tới!” Giản Tiểu Bạch căng thẳng trong lòng: Nói như vậy anh đã sống chung với vô số cô gái sao?
Cô không tự chủ được lại nhìn anh thật sâu, gã này có gương mặt anh tuấn, dáng người cao lớn, rắn chắc, sức khỏe cường tráng còn có cả cái khí phách kiệt ngạo bất tuân kia nữa. Một người đàn ông toàn thân tràn ngập sức hấp dẫn nam tính như thế đương nhiên sẽ là tiêu điểm chú ý của mọi người.
Phụ nữ rõ ràng biết anh là một cái xoáy đen có thể ૮ɦếƭ người, rõ ràng biết chỉ cần tiếp cận anh thì sẽ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa đến cả sinh mệnh cũng không còn nhưng vẫn không thể khống chế muốn được anh chú ý. Cũng như cô lúc trước cũng đắm chìm vào trong sức hấp dẫn của anh, không thể tự kềm chế, cho tới hôm nay cô vẫn chưa thể tự thoát ra được.
Anh có mấy cái phụ nữ đều không quá đáng nhưng mà vì sao tim cô lại khó chịu thế này?
Sắc mặt Giản Tiểu Bạch không khỏi ảm đạm hẳn, lòng cô giống như là uống dấm chua vậy, buồn bực, ê ẩm, chua chát. Cũng đều là gã này, anh nhất định là con ma mà kiếp mệnh này không thể nào trốn thoát.
Thôi! Tùy mệnh đi! Cô đột nhiên tin tưởng vào số mệnh! Có lẽ tất cả đều có liên quan đến số mệnh.
“Tiểu Bạch?” Mạc Tử Bắc thấy cô không nói gì thì có chút lo lắng.
“Hở!” Giản Tiểu Bạch trừng anh liếc mắt một cái: “Anh có nhiều cô như vậy vì sao tôi không thể có nhiều đàn ông như vậy? Thật không công bằng!”
Mạc Tử Bắc hoảng hồn: “Anh nào có nhiều cô như vậy.”
“Nói vớ vẩn, vừa rồi rõ ràng anh nói có rất nhiều phụ nữ đấy thôi.” Cô không ăn nữa, cầm túi lên định đi.
Trên thái dương Mạc Tử Bắc lấm tấm mồ hôi, đều do mình quá dối trá, ôi trời dẫm phải bãi mìn rồi. Mắt thấy cô muốn đi thì tóm lấy cổ tay trắng trẻo của cô: “Nghe anh nói đi.”
Giản Tiểu Bạch cứng đờ người, bỉu môi, cô nghĩ mình có phải đã quá nhỏ nhen rồi không: “Nghe anh nói cái gì?”
“Anh chưa từng sống chung với cô gái nào nhưng mà thật sự thì đã từng có qua lại với mấy cô.” Anh rất thẳng thắn thành khẩn. Đàn ông hơn ba mươi tuổi làm sao có thể chưa từng có người phụ nữ nào.
Giản Tiểu Bạch đột nhiên cảm thấy dạ dày rất khó chịu. Từng có người phụ nữ khác, anh đã cùng với người phụ nữ khác anh còn cùng với mình, thật bẩn quá đi! Trong lòng khó chịu!
Cô bỏ bàn tay anh ra lạnh lùng nói: “Tôi không ăn nữa, anh mau lên đi!”
Cô lại trở lại ghế mình, chờ anh ăn xong.
Mạc Tử Bắc không biết mình đã nói gì mà rõ ràng hại cô tức giận như vậy: “Em cũng ăn đi!”
“Không ăn!”
“Ăn đi!” Anh hảo tâm khuyên.
Sao anh cứ cảm thấy bây giờ cảm giác cứ như là đang yêu vậy nhỉ? Cô bạn gái tức giận, còn anh còn thì vụng về trêu cho cô vui. “Bây giờ có tính là đang yêu không nhỉ? Anh đã trêu em rồi chẳng lẽ em muốn anh hôn sao?”
Giản Tiểu Bạch xì một tiếng bật cười, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cô cũng hiểu mình có chút hẹp hòi, đều đã là chuyện quá khứ còn nắm lấy không buông, có phải là rất không độ lượng hay không. Sau đó cô nghĩ tới ba điều quy ước.
“Tôi hy vọng sau khi anh quen tôi sẽ không tìm những người phụ nữ khác. Nếu để tôi biết được thì cả đời này anh cũng đừng hòng biết được điều ngạc nhiên bất ngờ của anh là gì. Bây giờ chúng ta sẽ đặt ra ba điều quy ước.”
“Ớ! Okie! Em nói đi!” Mạc Tử Bắc sửng sốt, ban đầu là anh chủ động đề nghị chuyện này sao bây giờ lại thành cô chủ động vậy.
“Thứ nhất anh qua lại với tôi thì không được có người phụ nữ khác.”
“Okie!”
“Thứ hai không được làm loạn phá hoại công ty của anh Hùng nữa, anh ấy đối với tôi có ơn, sau này anh sẽ biết anh ấy đối với anh ấy cũng có ơn.”
“Uhm! Mà khoan vì sao anh ta lại sẽ có ơn với anh?” Mạc Tử Bắc cảm thấy rất kỳ quái.
“Thứ ba trước khi được tôi đồng ý thì không được hôn tôi, không được tùy tiện kéo tôi đến sống chung.” Giản Tiểu Bạch thực sự đỏ mặt nói điều thứ ba.
Mạc Tử Bắc sửng sốt: “Em nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Cái gì mà Hùng Lập Tân có ơn với anh chứ?”
Anh liên tục truy hỏi khiến Giản Tiểu Bạch hơi hận không thể cắn đầu lưỡi mình, sớm muộn gì cô sẽ bị những lời mình lơ đãng nói ra hại ૮ɦếƭ mất thôi.
“À không, là anh Hùng đối với tôi có ơn cho tôi công việc. Nếu không có anh ấy không biết tôi có thể sống tới ngày nay hay không, cả bọn nhỏ ở cô nhi viện cũng không biết có thể sống tới nay hay không. Mấy năm nay anh ấy đều đem tiền anh ấy tích cóp được quyên góp cho cô nhi viện. Người tốt như vậy không nên bị đối xử không công bằng.”
“À!” Mạc Tử Bắc hai tay khoanh trước ***, tựa lưng vào ghế: “Nếu anh cũng quyên góp tiền thì em có thể giảm kỳ hạn điều thứ hai cho anh không?”
“Ơ!” Giản Tiểu Bạch nuốt nuốt nước miếng: “Không được!”
Mạc Tử Bắc lại ý vị thâm trường nở nụ cười. Anh phải làm người khống chế thế cục, làm sao có thể dựa theo lời cô nói mà làm chứ? Ha ha anh bắt đầu thực chờ mong những ngày về sau.
“Vậy được rồi! Chúng ta ăn cơm nhanh đi! Nếu em không ăn thì anh không thể cam đoan anh sẽ giữ lời mình nói đâu đấy!” Mạc Tử Bắc xấu xa uy hiếp.
“Anh!” Giản Tiểu Bạch cầm lấy chiếc đũa bắt đầu ăn.
“Vậy đúng rồi.”
Hai người sau khi dùng cơm thì không muốn ở lại nữa, lúc đi ra hành lang dài của nhà hàng thì tình cờ gặp phải Doãn Đằng Nhân, anh ta cùng Túc Nhĩ Nhiên đi về hướng bên này. Nhìn thấy Doãn Đằng Nhân Mạc Tử Bắc rất kinh ngạc.
“Nhân, hôm nay không mang bạn gái theo hả?”
Doãn Đằng Nhân đột nhiên nhìn thấy bọn họ thì lại hơi đỏ mặt. Túc Nhĩ Nhiên thì trái lại rất tự nhiên đứng ở một bên, cách ăn mặc vẫn trung tính như vậy.
“Mạc, trùng hợp nhỉ, hai người cũng tới đây ăn cơm?”
Sau đó Doãn Đằng Nhân khoác vai Mạc Tử Bắc, cười với Giản Tiểu Bạch: “Cô Giản, cho mượn cậu ta một chút!”
Giản Tiểu Bạch lườm anh ta một cái, không để ý tới, cười cười với Túc Nhĩ Nhiên.
“Chào cô Túc!” Giản Tiểu Bạch đánh tiếng chào hỏi.
Túc Nhĩ Nhiên hơi ngẩn ra, tiện đà gật đầu mỉm cười nhưng không nói gì. Giản Tiểu Bạch trề trề môi. Đúng là một cô gái lãnh đạm, vì sao gần đây mình toàn gặp phải mấy cô gái lạnh nhạt thế nhỉ? Cả cái cô Ứng Tiểu Thuần kia cũng vậy.
Bị kéo sang một bên, Mạc Tử Bắc rất khó hiểu: “Sao vậy?”
“Cậu nói đúng rồi. Mạc này, mình đang bị báo ứng.”
“Vì sao?”
“Gần đây mình bắt đầu bị liệt dương!”
“Không phải chứ?” Mạc Tử Bắc chau mày, đột nhiên lại bật cười: “Cậu là không phải nửa đời trước đã dùng thứ đó đến hỏng rồi chứ?”
“Đi ૮ɦếƭ đi!” Doãn Đằng Nhân ai oán nhìn anh: “Haizz! Mình bắt đầu chán đám oanh oanh yến yến này. Đột nhiên mình thấy thực vô nghĩa nhưng mà mình lại bắt đầu cảm thấy một người khác có chút thú vị.”
“Ai?”
Doãn Đằng Nhân liếc mắt ra Túc Nhĩ Nhiên đang ở xa xa, Mạc Tử Bắc theo tầm mắt anh ta nhìn qua: “Tiểu Túc?”
“Ừ! Mình phát hiện mình vừa nhìn thấy cô ấy đã nghĩ chuyện đó. Còn khi ở bên những cô khác mà trong đầu chỉ cần hiện lên cái gương mặt lạnh nhạt đó của cô ấy là mình lại bắt đầu thấy khó mà động đậy.”
“Ha ha, tiểu Túc là chân mệnh thiên nữ của cậu rồi! Tiểu tử cậu cũng gặp phải rồi. Thái độ của cô ấy đối với cậu thế nào?” Mạc Tử Bắc nhìn không ra ý tứ của tiểu Túc.
“Cô ấy không để ý đến mình!” Vẻ mặt Doãn Đằng Nhân cũng nhanh chóng trở nên tủi thân muốn ૮ɦếƭ.
“Cậu không phải rất gọi chuyện trêu cho con gái vui vẻ sao?”
“Mấu chốt là cô ấy không phải một cô gái bình thường. Cậu đã từng gặp cô gái nào làm vệ sĩ chưa? Mình trêu không được, cũng đánh không lại, hức hức mệnh mình sao mà khổ quá!” Doãn Đằng Nhân giả bộ thực suy sụp.
Mạc Tử Bắc liếc mắt một cái đã nhìn thấu mánh khóe của anh ta: “Cậu đánh không lại cô ấy? Có quỷ mới tin! Là không nỡ chứ gì!”
“Hắc hắc! Mạc, cậu với cô Giản trở lại kết cục tốt đẹp rồi hả?”
“Gần vậy!” Ánh mắt Mạc Tử Bắc không tự giác nhìn về phía Giản Tiểu Bạch cũng dịu dàng rất nhiều.
“Không biết khi nào thì mới có thể chân chính ở bên nhau.”
“Cô ấy còn chưa ly hôn?”
“Haizz! Cô ấy căn bản chưa kết hôn!” Mạc Tử Bắc dường như nhớ tới cái gì đó: “Cậu giúp mình tìm người điều tra một người tên Mai Thiếu Khanh.”
“Chưa kết hôn? Mai Thiếu Khanh?” Doãn Đằng Nhân gật đầu: “Biết rồi, mình giúp cậu điều tra. Chưa kết hôn không phải rất tốt sao? Càng dễ qua lại.”
“Mình phát hiện càng để ý càng khó khống chế, cứ như đây là báo ứng cho loại đàn ông như bọn mình ấy!”
“Cậu cầu hôn cô ấy chưa?” Doãn Đằng Nhân hỏi.
“Chưa!” Mạc Tử Bắc lại đưa mắt nhìn Giản Tiểu Bạch. “Trước mắt mình còn chưa có quyết định này!”
“À! Cậu nói xem cô gái giống tiểu Túc thì thích cái gì?” Doãn Đằng Nhân đã suy nghĩ khổ sở rất lâu mà vẫn chưa nghĩ ra theo đuổi tiểu Túc thì cần tặng quà gì.
“Không biết, mình thấy cô ấy vô dục vô cầu, người như thế khó trêu nhất.” Mạc Tử Bắc lắc lắc đầu tiếc cho bạn tốt. “Đời này của cậu cũng gặp hạn rồi sao?”
“Haizz! Ôi dào! Không biết nữa!” Doãn Đằng Nhân ngượng ngùng: “Giúp mình giữ bí mật! Cô ấy còn chưa biết!”
“Cậu chưa nói hả?” Mạc Tử Bắc rất kinh ngạc. “Tiểu Túc còn chưa biết?”
“Ừ! Mình muốn bàn với cậu trước rồi mới ra tay!” Doãn Đằng Nhân chớp mắt: “Đừng có nói cho ai biết, chỉ cậu dòi hỏi thôi đấy!”
“Không thành vấn đề!” Mạc Tử Bắc phất tay.
Sau đó hai người mới tách ra, Mạc Tử Bắc trở lại bên cạnh Giản Tiểu Bạch: “Đi thôi!”
Vẫy chào Túc Nhĩ Nhiên, Giản Tiểu Bạch đi theo sau Mạc Tử Bắc, nhỏ giọng nói thầm: “Cái tên đó nói gì với anh?”
“À!” Mạc Tử Bắc nhíu chặt mày sau đó nở nụ cười. “Không có gì, bọn anh hẹn gặp nhau thôi!”
Mạc Tử Bắc ôm lấy Giản Tiểu Bạch, đi lái xe. Kế tiếp anh đưa cô đi rất nhiều chỗ vui chơi, mua sắm, đi dạo phố, ăn uống. Năm năm qua đây là lần đầu tiên Giản Tiểu Bạch thư giản như vậy, cũng lần đầu tiên rời xa con trai lâu như vậy. Hai ngày không gặp cô trong lòng rất khó chịu, cũng rất nhớ.
Vì thế cô nói với Mạc Tử Bắc: “Tối nay tôi có việc, đưa tôi về trước đi!”
Mạc Tử Bắc nghĩ đến ba điều quy ước của cô nên vẫn nhịn xuống gật đầu. “Được rồi anh đưa em về trước, ngày mai lại tới đón em.”
Giản Tiểu Bạch muốn tận dụng thời gian buổi tối đến gặp Thiên Thiên, đã lâu như vậy rồi cô rất nhớ con.
Chia tay ở dưới lầu, Giản Tiểu Bạch lên lầu buông đồ xuống sau đó đi rửa mặt. Thấy Mạc Tử Bắc chắc là đã đi xa vì thế cô lại ra khỏi cửa chuẩn bị gọi xe. Bởi vì con ngõ nhỏ quá sâu nên lúc Mạc Tử Bắc vừa từ trong rẽ ra thì vừa lúc nhìn thấy Giản Tiểu Bạch lên taxi. Anh thấy rất lạ, đã trễ thế này cô còn muốn đi đâu? Sau đó ma xui quỷ khiến thế nào anh lại đi theo sau chiếc taxi đó.
Trên xe Giản Tiểu Bạch vẫn không phát hiện ra anh, cô chỉ một lòng lo lắng cho con trai làm sao còn nghĩ được nhiều như vậy. Nửa đường cô gọi điện thoại cho Lâm Hiểu Tình nói cô muốn đến gặp Thiên Thiên. Lâm Hiểu Tình bảo để Hùng Lập Tân ở chân núi chờ cô bởi vì hiện tại anh ta cũng vừa lúc đang trên đường về.
Giản Tiểu Bạch bảo lái xe dừng ở chân núi rồi cô gọi điện thoại cho Hùng Lập Tân. Mạc Tử Bắc vừa dừng xe ở xa xa liền thấy cô gọi điện thoại. Ánh mắt anh nhìn thẳng chằm chằm vào hình bóng của cô, biểu cảm trên mặt nháy mắt u ám hẳn.
Lúc này một chiếc xe dừng ở bên cạnh cô, Giản Tiểu Bạch mỉm cười đi lên ghế bên cạnh tài xế. Cơn phẫn nộ lan tràn trên mặt Mạc Tử Bắc, anh không chút suy nghĩ nhấn chân ga đuổi theo. Sau đó anh đi theo xe mãi cho đến khu biệt thự trên núi, khi đến trước một căn biệt thự rất đẹp thì xe dừng lại, cửa chậm rãi mở ra cho xe đi vào.
Không có ai phát hiện ra Mạc Tử Bắc đi theo sau, Hùng Lập Tân xuống xe, hai người vừa nói vừa cười đi vào biệt thự. Gương mặt Mạc Tử Bắc lúc này đã phủ lên một màn sương lạnh như băng.
Cô dám lừa anh! Cô qua lại với gã này! Tức ૮ɦếƭ mất!
Mạc Tử Bắc vốn muốn bỏ đi nhưng anh không cam lòng, muốn vọt vào, nhưng sau khi suy nghĩ lại quyết định ngồi lại trong xe chờ cô đi ra. Anh muốn nhìn xem sau khi đi ra cô sẽ nói gì.
Bên trong Giản Tiểu Bạch tiến vào, Thiên Thiên đang ở chơi xếp gỗ.
“Con trai!” Giản Tiểu Bạch chưa nói gì đã muốn khóc, ngồi xổm xuống vẫy con trai.
“Mẹ! Mẹ đi đâu vậy? Mẹ không nhớ Thiên Thiên sao?” Thiên Thiên buông đồ xếp gỗ chạy tới ôm cổ của cô. “Mẹ, con nhớ mẹ với ba lắm!”
“Ừ! Con trai ngoan, mẹ cũng rất nhớ con!” Giản Tiểu Bạch hôn lên gương mặt con trai an ủi nói: “Con trai này, con ở chỗ mẹ Hiểu Tình một thời gian nhé. Hiện tại mẹ có việc phải giải quyết chờ giải quyết xong lại đến đón con, được không?”
“Bảo bối mới đến chỗ mẹ Hiểu Tình hai ngày đã muốn về, mẹ thật đau lòng đó!” Lâm Hiểu Tình giả vờ lau nước mắt.
Thiên Thiên lại quay lại, hôn lên mặt cô: “Mẹ Hiểu Tình đừng đau lòng. Thiên Thiên thích mẹ nhưng lại càng thích mẹ con hơn!”
Con nít sẽ không nói dối nhưng lời nói thực sự đau lòng, Lâm Hiểu Tình cảm động áp môi hôn lên mặt cậu nhóc một cái rồi lại thở dài một hơi: “Haizz! Mình đã chờ không nổi, muốn có cục cưng của mình lắm rồi.”
Giản Tiểu Bạch đi qua vỗ vỗ vai cô: “Đừng buồn, bây giờ còn trẻ, còn rất nhiều cơ hội!”
“Ừ!” Lâm Hiểu Tình buông Thiên Thiên ra. “Bảo bối ngoan, con đi chơi một lát đi, mẹ muốn nói chuyện với mẹ con một chút.
Thiên Thiên nhìn Giản Tiểu Bạch, cô cười ý bảo cậu nhóc đi vì thế liền ngoan ngoãn đi chơi.
Hùng Lập Tân lên lầu hai thay quần áo, Giản Tiểu Bạch cùng Lâm Hiểu Tình ngồi ở trên sô pha nói chuyện phiếm.
“Bây giờ cậu tính sao? Sao mình lại nghe cậu thành anh ta?”
“Đi bước nào tính bước đó thôi. Mình hy vọng vì Thiên Thiên mà có thể được anh ấy theo đuổi cho nên đã đề ra ba điều quy ước. Hiện tại trong lòng mình rất rối, anh Thiếu Khanh đi rồi, mình có chút áy náy, cũng không biết anh ấy đi đâu. Chuyện Thiên Thiên, Mạc Tử Bắc còn chưa biết mà mình cũng không muốn anh ấy biết. Ít nhất hiện tại không muốn.”
Lâm Hiểu Tình gật đầu đã hiểu. Hai người lại hàn huyên trong chốc lát, Giản Tiểu Bạch an ủi con trai một chút liền chuẩn bị rời khỏi. Lâm Hiểu Tình bảo Hùng Lập Tân đưa cô đi. Vì thế hai người ở qua bốn mươi phút sau lại đi ra.
Mạc Tử Bắc nhìn chằm chằm bóng dáng Giản Tiểu Bạch, toàn thân bao phủ hơi thở nguy hiểm tối tăm. Dường như cảm giác được hơi lạnh từ đâu đó, Giản Tiểu Bạch xoay người đưa mắt nhìn ra ngoài cửa lớn, sau đó đứng sựng bên cửa xe Hùng Lập Tân.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc