Tình Cờ Anh Đã Gặp Phải Em - Chương 25

Tác giả: Diệt Tuyệt

Ngọt Ngọt Ngào Ngào…
Đều nói “Người gặp hỉ sự tinh thần sảng khoái “, Hứa Thanh Hoan cảm thấy lời này một chút cũng không sai.Đánh giá cô gái trước mắt mặt mày xinh đẹp phong tình vô hạn, nàng có chút hiểu rõ cười nói:
“Hòa hảo rồi?”
Mạc Lục cười mà không nói, xem như cam chịu.
Hứa Thanh Hoan nhìn xem nàng mỉm cười, đột nhiên sinh lòng cảm khái:
“Trẻ tuổi thật tốt.”
Mạc Lục bởi vì nàng đột nhiên xuất hiện cảm thán cười ra tiếng:
“Thanh Hoan tỷ, chị ở đâu già rồi? Em dám cam đoan chị nếu như là dám lớn tiếng một chút nhất định sẽ bị ánh mắt oán giận của các nữ đồng nghiệp nháy mắt Gi*t!”
Hứa Thanh Hoan bị nàng nói cùng biểu diễn chọc cười, nói:
“Mọi người thường nói nữ nhân 18 một cành hoa, 28 đã có thể là bã đậu…”
Mạc Lục nghe được lời của nàng lập tức phản bác:
“Nữ nhân bốn mươi thì tốt, nam nhân bốn mươi bã đậu! Hơn nữa quan trọng nhất là tại trong lòng biểu ca Thanh Hoan tỷ vĩnh viễn là đẹp nhất!”
Nhớ tới Dương Cảnh Nam, Hứa Thanh Hoan trong lòng vi ngọt. Vẻ u sầu tản đi thành mát lạnh trong ngày mùa hè.
Mạc Lục nhìn xem nàng nụ cười trên mặt, trêu ghẹo nói:
” Biểu tẩu! len lén nói cho chị biết ngày đó chị đáp ứng biểu ca cầu hôn sau, hắn hưng phấn trắng đêm không ngủ, khuya khoắt gọi điện thoại quấy rầy một đám hảo hữu nữa đấy ~ “
Hứa Thanh Hoan nghe nàng vừa nói như vậy, trên mặt có chút nóng lên, ho nhẹ một tiếng che giấu không được tự nhiên của mình.
“Thôi, không nói những cái này nữa, ăn cơm không nguội hết rồi.”
Mạc Lục nghe nói trong mắt thoáng hiện lên giảo hoạt kế tiếp bắt đầu an phận ăn cơm.
Rất nhiều thời điểm tâm tình thật xấu có thể ảnh hưởng nghiêm trọng khẩu vị. Mạc Lục gần hai tuần lễ nay hôm nay khẩu vị mới thấy tốt. Loại thức ăn thường ngày giờ phút này đến trong miệng đều thành mỹ vị.
Buổi chiều đi làm không lâu sau, ngồi cạnh nữ đồng nghiệp bát quái đến cạnh tai nàng trêu ghẹo nói:
“Sách sách sách, tiểu Lục, sức mạnh của ái tình quả nhiên là vĩ đại ! Mới một buổi tối không gặp, nhìn một chút mặt mày em này, dường như thành 1 người khác~~~~ “
“Này..này.. .cái gì gọi là dường như? Em chính là tối hôm qua ngủ ngon, cho nên hôm nay tinh thần tốt mà thôi ~!”
Nữ đồng nghiệp nghe được nàng phản bác, trên mặt ý tứ hàm xúc không rõ vui vẻ càng sâu. Nàng đưa tay vỗ vỗ vai Mạc Lục, giả bộ nghiêm trang nói:
“Ừ, chị đã rõ!”
Nàng nói xong cũng chạy về chỗ ngồi của mình tiếp tục công việc. Lưu lại Mạc Lục một mặt không rõ ràng suy nghĩ ngắn ngủi bốn chữ, sửng sốt không có suy nghĩ cẩn thận trong lời nói của đối phương ý tứ gì. Đợi đến hơn 10 phút sau sau, Mạc Lục đột nhiên khai khiếu, hiểu được đồng nghiệp trong lời nói ý tứ gì. “Oanh” một chút đỏ mặt…
Rất rất rất… không thuần khiết !
Sắp tan ca, Mạc Lục đi một chuyến toilet. Lúc soi gương nàng bị gương mặt trong gương gò má ửng đỏ, đầu lông mày đuôi mắt đều mang theo nụ cười ngây ngẩn cả người. Khó trách… Tất cả mọi người lại nói nàng yêu…
Đúng là, giống như cũng không có nói sai…
Nàng mấy ngày nay suy tính hơn thiệt, tất cả đều là bởi vì người kia. Chỉ cần nghĩ tới cuộc điện thoại rạng sáng kia, nghĩ tới người con trai còn chưa gặp mặt kia nàng liền không nhịn được nhếch miệng mỉm cười. Hắn trở thành dòng suối trong cuộc sống vui vẻ, chuyện hảo tâm của nàng tất cả đều là bởi vì hắn. Trước kia nàng cũng có qua loại tâm tình này, sung sướng luôn dẫn theo nhàn nhạt khổ sở. Bởi vì vô luận nàng cố gắng như thế nào, nàng cùng Hướng Mãn trong lúc đó vĩnh viễn khoảng cách không xa không gần không cách nào vượt qua.
Nhưng lúc này đây không giống, nàng biết mình không phải là tương tư đơn phương, nàng biết rõ hắn cũng thích mình.
Như vậy như vậy đủ rồi… Nàng vui vẻ.
Buổi tối lên trò chơi, lập tức nhận được tin nhắn của Nguyệt Hắc Phong Cao phát tới.
[mật ngữ] [Nguyệt Hắc Phong Cao] : tiểu Lục, đến YY phòng 416*** ,mật mã ***
[mật ngữ] [nước biếc người ta quấn] : a, tốt ~
Đánh mật mã sau khi vào phòng, Mạc Lục phát hiện trong phòng chỉ có hai người bọn họ.
Bất quá nàng đối với loại tình huống này đã có thể rất bình tĩnh. Bởi vì từ lúc nàng lên YY cho tới bây giờ đều là cùng hắn ngây ngốc ở trong một phòng nói chuyện phiếm ~ >0< Vừa thấy được Mạc Lục tiến đến, Nhạc Hằng liền mở miệng hỏi: “Gần đây thực tập như thế nào? Công tác sẽ không mệt ૮ɦếƭ chứ?” “Hì hì, yên tâm đi, công tác không tính quá nặng, hơn nữa thực tập lần này thu hoạch khá nhiều~!” Trong lời nói tiểu nữ nhi kiều thái, ngay cả người trong cuộc cũng không có phát giác. Nhạc Hằng nghe được đáp án của nàng, khóe môi khẽ nhếch: “Thực tập tới khi nào mới xong?” “A, nhanh, đại khái đến đầu tháng sáu đi.” Mạc Lục nói, nho nhỏ nói thầm câu: “Thực tập hết không sai biệt lắm liền đến lễ tốt nghiệp… Thực vui vẻ…” “Anh…” Nhạc Hằng lời nói mới ra miệng lại lại đột nhiên dừng lại. “Làm sao vậy?” Mạc Lục bị hắn phản ứng lạ làm cho có chút khó hiểu. “Không có việc gì, chính là đột nhiên nghĩ đến người nào đó còn nợ anh 2 bữa cơm không có mời~ “ Mạc Lục đang nói chuyện tại khung chat phát cái vẻ mặt khinh bỉ, đối với tai nghe nói ra: “Quỷ hẹp hòi, lão nương lại không nói không mời! Là chính anh không có thời gian đến thành phố S, cũng không nên trách em!” Nhạc Hằng vụng về thở dài. “Anh đây không phải là lo lắng em sẽ không hoan nghênh mình sao! Em biết nếu là tha hương bị người ta kỳ thị là sẽ lưu lại bóng ma trong lòng.” Mạc Lục nhịn không được tranh cãi nói: “Ơ, không nhìn ra anh cũng để ý cảm thụ người khác như vậy!” Nhạc Hằng theo lời của nàng nói: “Ừ, anh chỉ để ý cảm thụ của người trong lòng mình.” >__< nói rõ ràng như thế, nghe không hiểu là người ngu! Dứt bỏ lịch sử 2 năm thầm mến, Mạc Lục với chuyện tình cảm cũng coi là trắng không thể lại là trắng. Cho nên khi nghe được đối phương nói những lời này nàng nhịn không được đỏ mặt…
Bởi vì tìm không được lời nói trả lời, nàng đành phải trái nhìn quanh mà nói cái khác:
“Cái kia, các anh học chương trình nghiên cứu sinh căng hay không?”
Nàng mới vừa nói xong, đầu kia thanh âm rõ ràng mang theo vui vẻ:
“Tiểu Lục, em đang khẩn trương cái gì?”
Mạc Lục có chút quẫn bách, dùng thêm can đảm nói:
“… Ai nói lão nương khẩn trương? !”
Nàng mới vừa nói xong, trong tai nghe tiếng cười càng lớn. Nàng tức giận nói:
“Cười cười cười, anh bán rẻ tiếng cười!”
Nhạc Hằng tựu thu lại: “Được rồi…là anh không đúng, anh không nên tùy tiện loạn cười, anh sai rồi.”
Mạc Lục nghe hắn rõ ràng cười mức rất vui vẻ. “Hừ” một tiếng, không để ý hắn.
Nhạc Hằng biết rõ nàng không có thật sự tức giận, chuyển đổi đề tài nói:
“Tiểu Lục, tên gọi thật của em là gì, để anh tìm thêm vào ?”
“Mạc Lục. Khi tìm anh nhớ ghi rõ, không em sẽ không biết”
“Ừ, Ok, anh gọi là Nhạc Hằng.” Nhạc Hằng nói bắt đầu tìm tòi tin tức Mạc Lục, hắn liền thấy 1 cái danh sách mà người nào đó xếp đầu tiên.
Đợi đến hắn thông qua lời mời kết bạn sau có thể thấy trang chủ thông tin cá nhân của nàng, nhịn không được hỏi ra miệng vấn đề.
“Tiểu Lục, em rõ ràng đứng top ngôi sao mà vì cái gì chưa bao giờ thêm người xa lạ?”
“Không có biện pháp, mị lực quá lớn có đôi khi cũng là chuyện xấu.” Nàng tạm ngừng, bắt đầu nói thật:
“Lão nương vừa nhìn thấy những người kia gửi tin nhắn hỏi phương thức liên lạc đã cảm thấy phiền!”
“Ừ, làm rất đúng!” Trước một khắc còn tính trêu chọc đối phương quá tự luyến Nhạc Hằng một giây sau lập tức tán thành.
Kế tiếp, hai người bắt đầu thăm quan thông tin của 2 bên, chứng kiến những bình luận qua lại không vừa mắt.
Vì vậy sau một đoạn thời gian rất dài trong, chỉ cần hai người tại trong phòng một chỗ lúc, cũng sẽ truyền ra đoạn đối thoại ghen tuông rất đậm.
“Ơ, côn đồ, không tệ lắm, lại có nữ sinh nhắn lại muốn cùng anh kết giao bằng hữu, diễm phúc rất sâu~~~ “
“Em cũng không tồi, không phải nói chỉ thêm người quen ? Cái tên Lý XX cũng là bằng hữu của em sao? Rõ ràng nhắn lại nói là thích em…”
“Người ta muốn yêu thích em, em có biện pháp nào chứ? Em xem ngươi danh sách bạn tốt kia phần lớn đều là nữ, không có vài người là anh chính thức biết đi?”
“… Tiểu Lục, anh có thể lý giải vì em đang ghen sao?”
“Cái đại đầu quỷ nhà anh! Anh mới ghen, cả nhà anh ghen! ! !”
“Đúng… là anh ghen tị. Em được hoan nghênh như vậy, có một ngày đột nhiên chướng mắt anh phải làm sao bây giờ…”
“Nguyệt Hắc Phong Cao! ! ! Lão nương giống như là người có mới nới cũ như thế saosao? ? ?”
“Như vậy anh liền có thể an tâm.”
“…”
Mạc Lục Quyết Định!
Ngày này là cuối tuần Mạc Lục cùng Nhạc Hằng tại YY nói chuyện phiếm.
Hai cái người ngây thơ đối với vấn đề “Có muốn thăng cấp hay không ” tiến hành khắc sâu thảo luận.
Mạc Lục trải qua chuyện lần trước đối với 2 chữ “Thăng cấp” có mâu thuẫn tâm tình. Nàng cho rằng dù sao cấp bậc cao hơn nữa, cũng không được gì, cho nên liền đừng lãng phí thời gian. Kỳ thật cuối cùng là vì nàng lười…
Nhạc Hằng ý tưởng ngược lại. Hắn cho rằng đang là vì lần trước sự kiện phát sinh, càng bởi vì nên tăng cường năng lực bản thân, làm cho kẻ địch không còn cơ hội đánh lén mình. Ít nhất, vạn nhất hắn ngày nào đó không có online nàng cũng có thể tự vệ.
Chỉ là vô luận hắn nói như thế nào Mạc Lục không có ý thăng cấp không chút nào dao động.
Nàng thậm chí còn an ủi hắn nói: “Hai ta từ giờ trở đi liền là một cây châu chấu, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật! Cho nên an tâm những thứ người ngu xuẩn kia sẽ không tái phạm lần thứ hai sai lầm ~!”
Nhạc Hằng dở khóc dở cười. Mặc dù trải qua sự tình lần trước sau, không có người nào sẽ quang minh chính đại trêu chọc nàng, nhưng là hắn lo lắng có người sau lưng. Lần trước cái Phiêu diêu mưa hắn đi thăm dò một chút, phát hiện liền lúc trước cái nữ nhân tên Băng Nhượckia. -_-||| Tâm nữ nhân dưới đáy biển ai biết phía sau còn sẽ sinh ra bao nhiêu thiêu thân. Huống chi tương lai trong cuộc sống, hắn nếu có chuyện không thể online mà nói, nàng làm sao bây giờ?
Lần này Nhạc Hằng còn chưa kịp trả lời, đột nhiên bị tin tán gẫu kinh đến.
[mật ngữ] [ba nghìn phồn hoa] : a Hằng, đợi lát nữa cậu nhìn thấy ta nhớ rõ coi như không biết! Còn có điểm trọng yếu nhất, cậu nhớ rõ đứng im, mắng không nói lại! Hôm nào uống rượu với nhau ,hắc ~
[mật ngữ] [ba nghìn phồn hoa] : ngàn vạn nhớ kỹ đó! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
( ⊙ o ⊙ )! Bây giờ là tình huống gì? ? ?
Từ trước đến nay tự xưng là thông minh Nhạc Hằng giờ phút này cũng có chút không hiểu được.
Mạc Lục đợi nửa ngày cũng không thấy hắn mở miệng nói chuyện, còn cho là mạng mình xảy ra vấn đề.
“Này? Này…Côn đồ, anh có nghe em nói hay không?” Kiểm tra lại 2, 3 lần sau, Mạc Lục thành công nghe được tiếng Nhạc Hằng vì vậy nàng một lần cho rằng là tai nghe mình có vấn đề!
Nhạc Hằng lấy lại tinh thần sau, chỉ nói một câu nói: “Tiểu Lục, đợi lát nữa trong trò chơi chứng kiến gì đừng mở miệng, chúng ta yên lặng theo dõi kỳ biến!”
“… A “
Hai người đều không nói thêm gì nữa, lẳng lặng ngắm nhìn nữ hiệp cùng thích khách lúc này sở tại Thanh Điền dạo sợ bỏ lỡ trò gì hay.
Một phút đồng hồ sau, biển hoa Thanh Điền có hai vị khách không mời mà đến.
Đó là 1 kiếm khách của Thương Sơn hoàng hôn Ba nghìn phồn hoa mang theo một người mới cấp 35 gọi Con mắt Gi*t, xuất hiện ở trước mặt Nguyệt Hắc Phong Cao cùng Nước biếc người ta quấn.
[trước mặt] [ba nghìn phồn hoa] : có phải hay không người này?
[trước mặt] [con mắt Gi*t] : đúng vậy đúng vậy, chính là Nguyệt Hắc Phong Cao này! ! !
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: em đêm hôm đó vừa truyền tống đến đã bị hắn Gi*t! ! !
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: ỷ vào bản thân cấp cao, không hỏi xanh đỏ đen trắng liền Gi*t người, loại người này rất đáng giận có đúng không? ? ?
[trước mặt] [ba nghìn phồn hoa] : ừ, mới chơi cực nhọc vất vả luyện cấp cũng rất không dễ dàng… Ca ca liền cho tới bây giờ không có tùy tiện Gi*t người! ! !
-_- Má, trước máy tính Nhạc Hằng chứng kiến người nào đó nói khoác ko ngượng miệng, khóe miệng co giật. Người này điển hình khác thường tính là không nhân tính…
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: cho nên ngươi cùng hắn là không giống nhau, mặc dù có cái tên trên là giống nhau.
[trước mặt] [ba nghìn phồn hoa] :…
[trước mặt] [ba nghìn phồn hoa] : đó là đương nhiên! Hắn là hắn, ta là ta, chúng ta làm sao có thể sẽ là giống nhau chứ?

Mạc Lục nhìn xem đây lời nói 2 người kia nhịn cười không được.
Ba nghìn phồn hoa người này thực nên may mắn tiểu cô nương kia trong đầu còn không có khái niệm bang phái… Bằng không này phỏng đoán sẽ phải ….~
Nhưng là một giây sau, Mạc Lục lại có chút ít không bình tĩnh.
-_-# Ba nghìn phồn hoa người này quá không hiền hậu! Rõ ràng đem nanh vuốt đưa về phía hắc y thích khách! ! ! Mà hắc y thích khách không đánh lại, mặc cho huyết điều giảm.
Mạc Lục chỉnh tai nghe, sau đó mở miệng hỏi: “Tên này sẽ không phải thật sự vì tiểu cô nương kia muốn chém anh đi?”
Trong tai nghe truyền đến người nào đó rõ ràng cười: “Không quan hệ, vì hạnh phúc anh em, đáng giá ~!”
Mạc Lục ⊙﹏⊙b đổ mồ hôi. Nhìn chằm chằm hắc y thích khách quan sát hồi lâu nàng rốt cục chọn xảy ra vấn đề .
“Nói, làm như vậy có thể hay không quá? ? Rõ ràng khi dễ người ta chỉ số thông minh cô bé kia sao!”
Mạc Lục mới vừa hỏi xong, lập tức đã nhìn thấy kênh trước mặt xoát ra một hàng chữ
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: kỳ quái, người này rõ ràng đánh không đánh lại?
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: ( ⊙ o ⊙ ) a! Hai người các anh sẽ không phải là biết nhau đi?
Tiểu cô nương mới vừa hỏi xong, lập tức liền xem đến bên cạnh kiếm khách kia chẳng biết tại sao đột nhiên đấu pháp làm một cái quần công đem chung quanh Hoa Yêu vô tội làm cho ૮ɦếƭ…
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: quả nhiên cao thủ chính là không giống , lúc Gi*t người cũng không tầm thường.
[trước mặt] [ba nghìn phồn hoa] :…
Liên tục xem kịch vui Nhạc Hằng nhịn không được, trực tiếp cười phun ra. Nếu như hắn đoán thì kỳ thật Ba nghìn phồn hoa là vì lời của nàngkia, run lên tay, đánh sai kỹ năng đi…
Đợi đến hắc y thích khách ngã xuống đất bỏ mình sau, Ba nghìn phồn hoa có chút vô lực đối với người bên cạnh nói:
[trước mặt] [ba nghìn phồn hoa] : đi thôi, cái kế tiếp là ai?
[trước mặt] [con mắt Gi*t]: hồng mang thai phủ đầu
Tra xét đối phương ở đâu sau, Ba nghìn phồn hoa bạn học mang theo phiền toái nhỏ kia chạy về phía truyền tống thạch.
Mấy giây sau Nhạc Hằng nhận được một cái tán gẫu tin tức.
[mật ngữ] [ba nghìn phồn hoa] :: a Hằng, lúc nào có rảnh nói, địa điểm tùy cậu chọn.
[mật ngữ] [Nguyệt Hắc Phong Cao] : ừ hừ, cơ hội khó được, tiểu tử cậu sẽ chờ bị ta hung ác làm thịt đi ~
Nhìn xem trong nháy mắt Thanh Điền lại an tĩnh cùng với YY yên ắng Nhạc Hằng mở miệng đánh vỡ yên lặng.
“Đang suy nghĩ gì?” Hắn hỏi.
Mạc Lục sờ sờ cái cằm đáp: “Kỳ thật cũng không còn gì, chính là cảm thấy hai người này quan hệ không đơn thuần. không đơn thuần…”
Nhạc Hằng nghe xong bất đắc dĩ phê bình nói: “Tiểu Lục, em điểm này nhất định phải đổi! Em chừng nào thì có thể đem nhiệt tình đối với bát quái dời đi một chút quan tâm đến ai đó nói chuyện với em, anh tin tưởng người kia nhất định sẽ thật cao hứng…”
Mạc Lục nghe xong lập tức liền nở nụ cười: “Anh đang ở đây chỉ chính mình sao?”
“Ừ hừ! Không tệ lắm, cuối cùng khai khiếu.”
“Nhạc – - Hằng – -” Mạc Lục vốn là dự định gọi Nguyệt Hắc Phong Cao, không biết tại sao đột nhiên sửa lại miệng gọi tên thật của hắn. Đây là nàng lần đầu tiên kêu tên của hắn giọng nói đang mang theo một chút mất tự nhiên.
Bất quá Nhạc Hằng một chút cũng không ngại, nàng kêu tên hắn mềm nhẹ phảng phất nói nhỏ giữa tình nhân . Hắn lần đầu tiên phát hiện thì ra tên của mình kêu lên cũng có thể dễ nghe như vậy.
Hoảng thần mấy giây, hắn lấy lại tinh thần ho nhẹ một tiếng, để che giấu lơ đãng động tâm.
YY đầu kia Mạc Lục chỉ lo chính mình khẩn trương, ở đâu phát giác ra tâm tư biến chuyển. Đợi đến khi nàng rốt cục có thể như bình thường đối với tai nghe trêu chọc “Anh da quá dầy !” Lúc đó, rồi lại bị đối phương đột nhiên một câu tâm tình làm cho ý loạn tình mê.
Hắn nói: “Tiểu Lục, anh đột nhiên phát hiện mình càng ngày càng thích em.”
Mạc Lục che lấy gò má nóng lên hồi lâu, mới xuất một chữ: “Nha…”
Bên tai truyền đến tiếng cười của Nhạc Hằng:
“Tiểu Lục, anh hát cho em nghe một bài nhé?”
“Nha…”
“Em muốn nghe bài gì?
“Bằng không hát bài Em đáng yêu , ok?”
“Nha…”
Kế tiếp trong lúc nói chuyện với nhau, nàng vẫn tái diễn cái âm tiết này hồi lâu. Cho đến khi tiếng hát êm tai trong tai nghe truyền ra, lí trí nàng thật vất vả trở về một lần lâm vào tiếng hát thâm tình này không cách nào tự kềm chế.
Tell me I am a part of you
Into my world I’ll take you home
I gotta find you
Love You You have lost faith but just believe in me
Just look into my eyes and you will see
Please let me fix you
Love You
Show me you love me
Yes you should take that part
Back into my life
Enlightening your heart
Just realize
I am your shining star

Không có ai biết tại tháng năm bóng đêm sắp bao phủ, nàng nghe hắn hát cho mình tình ca, che иgự¢ áy náy, làm một cái quyết định dũng cảm bao nhiêu.
Nàng nói: “Nhạc Hằng, chúng ta gặp mặt đi!”
(L: có nghe qua xúc động là ma quỷ, khoảng khắc đó rung động, rồi khi bình tĩnh sẽ thấy mình thật mất mặt, mình quá dũng cảm, quá ko có e lệ, như vậy có làm người kia thấy sợ hay không? Nếu yêu có thể khống chế xúc động thì đó là chuyện của con tim không có nhịp đập phải ko ?)
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc