Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 65

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Cửa lớn Nhu Tuyết điện bị mở ra, đáng thương cho tiểu cung nữ bị đuổi ra ngoài cửa, tỳ nữ Nhu Tuyết điện uy hiếp nàng một phen, lại cố tình nói nặng thêm vài câu, mãi đến lúc tiểu cung nữ kia sợ run lẩy bẩy, sắc mặt tái nhợt, mới mạnh mẽ liếc xéo nàng một cái, để nàng nhanh đi làm chuyện nên làm.
Tiểu cung nữ liên tục gật đầu, đầu gật giống như băm tỏi nhìn như thiếu chút nữa liền có thể rớt xuống mặt đất.
Các tỳ nữ rất là hài lòng, nhưng ngay ở góc khuất họ không thấy được, tiểu cung nữ đang chôn đầu xuống nhẹ nhàng nhếch lên một đường cong, đôi mắt to sáng ngời yếu ớt nhìn vào trong khe cửa, ánh mắt hướng về nữ tử đang đứng đầu đoàn vũ sư. Nàng ta dường như còn chỗ nào không hài lòng, dạy dỗ các vũ sư bên trong nên thay đổi vị trí như thế nào, hôm nay là đại yến ngắm hoa, nàng phải bỏ nhiều công sức.
Cửa chính chậm rãi bị đóng lại, bóng dáng nhảy múa của nàng ta ở trong khe hở bắt đầu ngăn cách với bên ngoài, tiểu cung nữ lúc này mới ngẩng đầu lên, lạnh lùng cười một tiếng, vỗ vỗ tay áo, bắt đầu nâng bước chân chạy về Ngưng Lộ cung.
Thanh âm Thu Nguyệt lại vang lên: “Tiểu chủ, có người đi theo người, là tỳ nữ trong điện vừa rồi.”
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Mặc Ngưng Sơ cũng lười quay đầu lại nhìn: “Các nàng chỉ muốn nhìn một chút, ta có đưa những thứ có độc kia cho vị tiểu chủ Ngưng Lộ cung hay không. Sau đó tiện đường muốn xác nhận xem, vị tiểu chủ Ngưng Lộ kia có phải bị giết chết rồi hay không, các nàng cũng dễ dàng an tâm…Phong nương nương cũng thật là, không kịp đợi như vậy, có lẽ nàng cũng biết Thái hậu nương nương gần đây chọn mấy vị tuyệt sắc giai lệ, lại không hỏi tới nàng, trong lòng nóng nảy, coi như không thể được sủng ái, cũng muốn liều một phen cá chết lưới rách…Chậc chậc, tiểu chủ Ngưng Lộ thật đúng là bị người người hận thấu xương.”
Đầu Thu Nguyệt đầy vạch đen: “Tiểu chủ, đợi trở về cung, xin người để ta xem mạch, Tiêu Dao tán này là loại thuốc nào, ta cũng chưa từng nghe, nếu như cần, ta lập tức đến Nhu Tuyết điện đoạt thuốc giải ra.”
“Đây chỉ sợ là tên Phong Nhu Tuyết bịa đặt, sợ ta biết là loại độc nào, tự mình tìm được thuốc giải.” Mặc Ngưng Sơ chạy nhanh hơn một chút, bím tóc cung nữ cuộn tới cuộn lui trong gió, hai tay áo phất phơ: “Trước khi ta nuốt xuống, đã nhét chút ít thuốc trong kẽ răng rồi, đợi lấy ra liền có thể tra ra thành phần bên trong, không có gì đáng ngại.”
Thu Nguyệt hết sức bội phục vị tiểu chủ này, lúc trước đối đãi với nàng như một vị phi tử được cưng chiều bình thường, hoàn toàn là một quyết định sai lầm. Đi theo nàng một tháng nay, đã thấy qua vô số trò mới lạ, quả thật là mở rộng tầm mắt.
Đi đường vòng, Ngưng Lộ cung đã gần ngay trước mắt, Tiểu Mỹ đã sớm xoay quanh trước cửa cung chờ đợi, không tới một nén nhang nữa, sợ rằng người trong cung sẽ đến đón giá. Ngày hôm qua bệ hạ sắc mặt xanh mét ở trong này đợi một đêm, nếu không phải sáng sớm Hỉ công công vội vội vàng vàng đến đây, bẩm báo bệ hạ Thái hậu nương nương muốn đi Càn Không cung tế tổ với hắn trước khi đến tiệc thưởng hoa, sợ rằng hắn lại ở chỗ này đợi đến khi chủ tử trở lại để dạy dỗ một trận.
Chỉ thấy cách đó không xa, một tiểu cung nữ áo xanh chạy như bay đến, vừa chạy vừa làm dấu tay, Tiểu Mỹ sửng sốt, lập tức hiểu được, mở cửa, kiêu ngạo hống hách cau mày cho tiểu cung nữ mau chóng đi vào giống như chủ tớ, sau đó cửa chính ầm ầm đóng lại, ngăn cách tầm mắt kẻ rình trộm.
“Tiểu thư a, người xong đời, sáng nay thời điểm bệ hạ đi sắc mặt tối đen, rất dọa người!” Tiểu Mỹ luống cuống tay chân đón lấy cái mâm Mặc Ngưng Sơ cầm, không quên miêu tả đêm qua bệ hạ tức giận cỡ nào, thiếu chút nữa là xuất cung đi bắt nàng.
Mặc Ngưng Sơ bước vào tẩm điện, nơi này giống như là có sát khí cường đại của người nào đó lưu lại, làm cho nàng sợ run cả người, đang muốn cởi quần áo, may mắn kịp thời dừng lại: “Thu Nguyệt, tự mình cút ra ngoài chơi.”
Xung quanh đều an tĩnh, sau đó có một bóng dáng yên lặng từ chỗ tối đi ra.
Toàn thân áo đen, ngay cả miệng cũng che lại, chỉ chừa một đôi mắt sâu thẳm cùng sống mũi cực kì cao, khuôn mặt nhìn thế nào cũng mơ hồ, nếu không chú ý nhìn, không có một chút cảm giác tồn tại.


“Tiểu chủ, thật ra thì người có thể xem ta là nữ nhân.” Thu Nguyệt mở tay ra, cười híp mắt, “Hơn nữa, người ban thưởng tên mới cho ta, lại là tên nữ tử, cho nên tiểu chủ, người không cần để ý.”
Vốn khi còn là quỷ có tên là “Sị Mị”, mà lúc bị chọn trúng, lại bị chủ tử mới ban cho tên “Thu Nguyệt”, bị đồng liêu cười nhạo hồi lâu, quả thật chính là một sỉ nhục lớn trong đời. Sau khi biết bản lãnh của Mặc Ngưng Sơ, hiện tại đã thành thói quen, không cảm thấy có gì không ổn.
Dừng một chút, lại thêm một câu: “Hơn nữa, với thân thể nhỏ của tiểu chủ người, sợ là cũng chỉ có bệ hạ thích…”
Lời còn chưa dứt, một cái gối đầu bay tới, nện trên mặt hắn.
“Đồ nhân yêu, ngươi muốn chết!” Mặc Ngưng Sơ tốn hơi thừa lời chớp chớp nhìn hắn.
Đúng vậy, Thu Nguyệt không có họ tên, hắn là một trong Ngũ Quỷ Nạp Lan Lân tự mình bồi dưỡng lúc còn là thái tử, mấy người bọn hắn đều là cô nhi hắn tìm được trong tộc. Thậm chí còn lớn tuổi hơn Nạp Lan Lân, nhưng đều được thu nhận sử dụng, thần phục đến nay, Thường Tự cũng là một người trong đó, còn lại mấy người Mặc Ngưng Sơ chưa từng gặp qua, mà trong Ngũ Quỷ, lại chỉ có Thu Nguyệt bất nam bất nữ, thân thể hắn trời sinh quái dị như thế, lực phát ra so với người thường càng mạnh mẽ hơn. Lúc còn nhỏ, bị đồng hương cho là quái vật mà xua đuổi, lúc hấp hối được Nạp Lan Lân cứu, tự mình dạy dỗ.
Hôm nay đã có đầy bản lãnh, phụng mệnh bảo vệ vị Ngưng phi nương nương “yếu đuối” này.
“Đi ra ngoài.” Mặc Ngưng Sơ híp mắt, cuối cùng hạ lệnh.
Thu Nguyệt bẹt bẹt miệng, từ trong tay lấy ra một đĩa gốm sứ nhỏ, cùng một thứ giống như tăm xỉa răng, đi lên trước , nói: “Xin tiểu chủ há miệng, để tiểu nhân lấy thứ trong kẽ răng ra, cho dù độc tính yếu, cũng không thể khinh thường.” Rồi sau đó lấy ra một viên thuốc: “Đây là thanh độc hoàn dựa theo phương thuốc người viết ra mấy ngày trước, xin ăn trước một viên.”
Miệng Thu Nguyệt tuy rằng đáng ghét, nhưng làm việc cực kì cẩn thận, giống như thái độ gà mẹ chăm sóc gà con, chiếu cố vô cùng tỉ mỉ.
Mặc Ngưng Sơ ngoan ngoãn há mồm, Tiểu Mỹ đã bắt đầu thay nàng chải tóc mai thật nhanh, chọn lựa trâm hoa, đặt cung y chọn xong ở trên giường, một hồi chỉ cần thay là được. Dược thủy dùng để rửa sạch dịch dung trên mặt cũng đã chuẩn bị ổn thỏa, vội vã kinh khủng.
Thời gian một nén nhang trôi qua nhanh chóng.
Mặc Ngưng Sơ vừa mới trang điểm trên mặt xong, thay xong hoa phục, cửa chính cũng ngay lập tức bị mở ra, ngoài cửa cung tỳ xếp thành một hàng, cung kính chờ, thanh âm vịt đực của Hỉ công công vang dội cả hậu cung, mà các tiểu công công còn lại lần lượt lặp lại hô hào, thanh âm kia theo bốn phương tám hướng lan ra đè lẫn lộn lên nhau, ở trong sương sớm tinh mơ, lay động như gió ___
“___ cho mời các vị nương nương bãi giá Ngự hoa viên!!!!”
Trừ Thái hậu và Quý phi là được kiệu mềm nâng đi, các cung phi còn lại đều do cung tỳ của mình đỡ đi về phía trước.
Mặc Ngưng Sơ là Mỹ nhân, gần như đi cuối cùng trong đội ngũ, mà so với các nương nương cung khác, nàng chỉ có một tì nữ là Tiểu Mỹ, thoạt nhìn thế lực đơn bạc, không có gì đáng kể. Nhưng cố tình nàng lại là nữ nhân được bệ hạ cưng chiều nhất làm các cung nữ khác ít nhiều có cảm giác hâm mộ cùng ghen tị, tụm năm tụm ba lại một chỗ, cười nói với điệu bộ phóng túng, thỉnh thoảng chỉ chỉ trỏ trỏ về phía nàng, cố ý cô lập nàng.
Mặc Ngưng Sơ cũng không để ý, nếu có thể, thậm chí nàng muốn theo tính toán của Phong Nhu Tuyết, giả vờ trúng độc, không thể tham dự bữa tiệc, nhưng hậu quả sẽ có thể làm hoàng đế đại gia dời tiệc ngắm hoa đến Ngưng Lộ cung, chưa nói là đem thể diện của Thái hậu vứt bỏ, còn có thể làm nàng vô tình nhận danh hiệu “hồng nhan họa thủy”…
Văn võ bá quan đều có mặt, các ca ca phụ thân nhà mình giữ chức vị quan trọng, tất nhiên sẽ là nhân vật quan trọng.
Nếu như làm ra chuyện rắc rối nào, đoán rằng phụ thân lại muốn trình diễn tiết mục “đoạn tuyệt quan hệ phụ tử”, sợ là mẫu thân ở nhà sẽ phải khóc đến chết đi sống lại, các ca ca lại càng chắc chắn liên tiếp đến trông nom dạy dỗ___liên tục suy tính, nàng vẫn nên ngoan ngoãn làm tốt bổn phận của chính mình. Cũng may vị trí của Mỹ nhân ở rất xa, nàng chỉ cần ăn uống thật tốt, chờ sau khi tất cả chấm dứt, mới đi tìm Phong Nhu Tuyết tính sổ.
Hoa trong Ngự hoa viên đua sắc khoe màu, bố trí cực kì xa hoa, nương nương các cung ai nấy đều trang điểm như trăng sáng, mềm mại quyến rũ, vị trí của các phi tần ở giữa các bụi hoa, cùng trăm hoa đồng loạt đọ sắc đọ hương, đẹp không sao tả xiết.

Các đại quan viên đã ngồi vào chỗ và chờ đợi, Mặc Ngưng Sơ tinh mắt liền phát hiện ra người thân nhà mình, cha là tể tướng chức cao, ngồi ở chỗ gần Kim Quang điện nhất, sau đó ngoại trừ nhị ca Mặc Liên Thành đang ở biên quan không cách nào trở về, hai ca ca còn lại mặc trường sam bạch ngọc, đội thanh mộc quan, anh tuấn đến trời giận người oán, khiến cho tiểu cung nữ hầu hạ bên cạnh cũng không khỏi nhìn thêm vài lần.
Tam ca Mặc Lưu Vân phong lưu phóng khoáng, mỉm cười nói chuyện với tiểu tỳ nữ bên cạnh, vẻ mặt dịu dàng mang theo một tia cợt nhả, làm cho nữ tử kia đỏ mặt ngượng ngùng, so sánh với đại ca chính trực như lão già, thật sự là khác nhau một trời một vực.
Mặc Ngưng Sơ che miệng len lén cười, vốn định khiêm tốn ngồi vào chỗ ngồi xa xa trong “tiệc mỹ nhân”, nhưng sau đó lại không có cách nào như ý nguyện, mới vừa ngồi xuống, Tử Uyển điện hạ kim quang lấp lánh liền chạy tới, thân thiết kéo tay nàng, mạnh mẽ lôi nàng đi về phía chỗ ngồi của vương gia công chúa.
“Ngươi là phi tử hoàng huynh sủng ái, sao có thể ngồi cùng một chỗ với những phi tử nhỏ nhoi này? Ta đã đáp ứng hoàng huynh, chiếu cố ngươi thật tốt, quyết không thể ủy khuất ngươi.”
“Không…Không, tuyệt không uất ức.” Khóe miệng Mặc Ngưng Sơ co giật phản kháng, tiếc rằng Tử Uyển điện hạ đã từng luyện võ, hạt đậu nho nhỏ như nàng tuyệt không là đối thủ của nàng, liền bị bắt lên phía trước. Hôm nay Tử Uyển điện hạ mặc cung trang màu tím hoa lệ vô cùng, phía trên dùng sợi tơ vàng thêu chim sơn ca, mắt chim dùng bảo thạch tô điểm, dưới ánh mặt trời, lấp lánh không gì sánh được, làm cho mọi người nhìn chăm chú hết sức, bây giờ lại có thêm nàng kế bên, khiến cho hầu như tất cả tầm mắt mọi người đều tụ về đây.
Lập tức nghị luận ầm ĩ, bốn phía bắn tới đủ loại ánh mắt hóng chuyện.
Ca ca, phụ thân nhà mình khẳng định cũng đang nhìn, những cung phi cung tỳ kia khẳng định cũng đang nhìn, tất cả mọi người đều đang nhìn nàng…Mặc Ngưng Sơ phản kháng không có hiệu quả, liền dứt khoát bày ra vẻ mặt bình tĩnh, thẳng lưng, mím môi lại, thở chậm rãi đi theo sau lưng Tử Uyển, không kiêu ngạo không tự ti, cũng không mất một chút khí phách nào.
Ngự hoa viên thay đổi cực kì an tĩnh, mọi người nhìn nữ tử thanh lệ tựa như tinh linh, như một luồng gió thổi phất qua trăm hoa nở rộ trong Ngự hoa viên.
Ánh mặt trời chiếu xuống rực rỡ, nàng cất bước bước lên lầu các màu vàng kia, trong mắt một đám những kẻ long phượng kiêu tử ngồi ở đó sáng ngời rực rỡ, quả thật sáng rực tới mức làm cho đám người xung quanh đều ảm đạm thất sắc.
Hoa trong Ngự hoa viên nở rộ xinh đẹp, cảnh đẹp như thế cũng không theo kịp khi nàng chậm rãi đi ngang qua khẽ cười một tiếng, khuynh thành tuyệt sắc, vĩnh hằng bất diệt.
Mọi người vẫn còn hoảng hốt muốn nhìn nàng rõ hơn, bên ngoài Ngự hoa viên, một đội ngũ chỉnh tề nhẹ bước tới, công công hắng giọng trang nghiêm hô: “Bệ hạ giá lâm! Thái hậu nương nương giá lâm!!!”
Trong Ngự hoa viên mùi hoa bốn phía, hương thơm nồng nàn.
Khắp nơi rối rít quỳ xuống, trán chạm đất, lễ nghi chúc phúc được hô hào vang trời, bóng dáng màu vàng sáng kia liền chậm rãi đi đến.
Đây là lần đầu tiên Mặc Ngưng Sơ thấy bộ dáng khí thịnh lăng nhân (chỉ nét mặt giận dữ khiến cho ai nhìn cũng khiếp vía) của Nạp Lan Lân như vậy, rũ con mắt, đem khí thế đế vương nồng đậm đọng lại trên khuôn mặt lạnh lùng nhưng họa thủy kia của hắn, một đoạn tóc đen nhánh được kim quan buộc cao trên đỉnh đầu, còn lại để rủ xuống, lộ ra uy nghiêm và xinh đẹp, hắn mím thật chặt môi mỏng, con ngươi vô cùng thâm thúy khẽ giương, nhìn quanh bốn phía một lượt.
Mà khi tầm mắt hắn rơi vào người bên cạnh Tử Uyển, khóe môi lạnh lùng khẽ giơ lên, vô cùng dọa người.
Mặc Ngưng Sơ sợ run cả người, chột dạ cúi đầu thấp hơn.
Cũng may hắn không có ở trước mặt dạy dỗ nàng, chỉ lạnh nhạt đi lên vị trí ngồi, nhưng một cái chi tiết nhỏ của đế vương bị Thái hậu ở bên cạnh thu toàn bộ vào trong đáy mắt, màu sắc con ngươi của bà dần dần trở nên lạnh đi, chuyển một cái liền biến mất. Sau đó dắt tay Nạp Lan Lân, cùng ngồi lên chỗ cao nhất, mọi người lại hô to vạn tuế lần nữa, âm thanh rung trời, kể cả hoa trong Ngự hoa viên cũng trở nên run rẩy.
Bữa tiệc bắt đầu, các cung nữ nối đuôi nhau vào, đem từng món ngon rượu ngon bưng lên, đàn sáo tấu nhạc, thật là vui vẻ.
Các đại thần nâng cốc cười nói, kính rượu các nương nương được cho là được hoàng đế ân sủng.
Trên vũ đài, các vũ linh (giống vũ cơ, ngôn ngữ hiện đại gọi là diễn viên múa) nhẹ nhàng múa, tay áo dài mềm mại như nước, giống như bươm bướm bay lượn tung tăng trên đài dựng ở Ngự hoa viên.
Thái hậu nương nương rất có thủ đoạn, vẫy vẫy tay xuống phía dưới, lập tức có vài nữ tử vô cùng xinh đẹp đi vào trong tiệc phi tần, thay thế cung tỳ rót rượu gắp thức ăn cho Nạp Lan Lân, rất biết hầu hạ hắn.
Mà Nạp Lan Lân cũng không có cự tuyệt, mặc dù hắn ăn rất ít, nhưng cung phi bên cạnh cũng hết sức săn sóc, cười duyên dùng đũa gắp thức ăn bỏ vào thìa bạc, lần lượt đưa lên miệng hắn, trong lúc đó còn nhẹ nhàng gật đầu cười một cái với cảnh múa hát bên dưới.
Mặc Ngưng Sơ ở dưới ánh nhìn đăm đăm, cũng không biết nên như thế nào mới đúng. Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng thấy hắn bị một đống lớn mỹ nhân bao quanh như vậy, trong lòng nàng vẫn là có một cỗ khí chạy toán loạn khắp lục phủ ngũ tạng, làm đầu óc nàng choáng váng.
Tử Uyển không biết từ lúc nào cũng đã chuồn mất, thấy sắc quên bạn đến kề sát bên đại ca của nàng, mà vị điện hạ này vốn luôn một mình trong cung chạy loạn, mọi người thấy thế nhưng không thể trách. Đáng thương cho nàng, bị đẩy lên cái vị trí “bị xem xét” này, trong ngực ngột ngạt nhưng không có chỗ phát tác, không thể làm gì khác hơn là thở phì phò quay đầu lại ăn ngấu nghiến thức ăn trên bàn mình, cho đến khi trong miệng đầy thịt, suýt thống khổ nghẹn chết thì trước mắt đột nhiên đưa tới một chén canh, tiếp theo là một thanh âm nhu hòa giàu từ tính vang lên: “Ăn chậm một chút, không có ai giành với nàng.”
Mặc Ngưng Sơ vừa quay đầu, liền thấy một nam tử ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn nàng, đưa qua bàn tay trắng nõn lại thon dài, một đôi mắt phượng hẹp dài, khuôn mặt tuấn tú như hoa lê, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười lập tức như gió nhẹ chạm vào mặt… Vừa nhìn đã biết không phải là người tốt lành gì!
"Tiểu cô nương, nàng là bằng hữu của vị điện hạ nào? Cũng không biết là chư hầu Quận chúa nhà nào?" Thanh âm của hắn ôn hòa, ánh mắt không rời khỏi Mặc Ngưng Sơ, liếc mắt thấy trên bàn nàng đã hết đồ ăn, nụ cười không khỏi càng sâu hơn, vẫy tay gọi người sau lưng, nói: "Đi chuẩn bị một phần thức ăn nữa."
Mặc Ngưng Sơ lúng túng rút trừu khóe miệng: "Không cần… Ta… "
Nhưng khi người hầu mà hắn phân phó đứng dậy đi qua người nàng, nàng liền giật mình.
Người hầu mặc áo trắng vải thô, tướng mạo bình thường, lúc hắn đi lại, gió thổi ống tay áo hắn lên, trong một khắc kia, Mặc Ngưng Sơ dường như ngửi được mùi hương hoa đào quen thuộc như có như không, bất chợt liền biến mất trong tích tắc.
Nàng hơi ngạc nhiên, lập tức ngẩng đầu nhìn bóng lưng đi xa của người nọ, như muốn nhìn rõ được gì đấy.
"Cửu ca, đây chính là Ngưng phi nương nương của bệ hạ, ngài đến gần như vậy, sẽ bị bệ hạ ghen ghét đấy." Đột nhiên, cách đó không xa cũng vang lên một tiếng cười hài hước, kéo lại suy nghĩ của Mặc Ngưng Sơ, mà chủ nhân của tiếng nói vừa rồi là Thập nhị vương gia của Xuyên Hạ hoàng triều, Nạp Lan Luật.
Mặc Ngưng Sơ biết hắn, lúc điều tra việc chôn kiếm ở Dã thành, Tri huyện Cửu phẩm ở Diêm thành - người cuối cùng mà vu sư gặp vốn là người Mặc gia nhưng đã tách ra từ lâu, nhưng vị Tri huyện kia qua lại nhiều nhất cũng không phải Mặc gia, mà là vị Thập nhị vương gia này, bởi vì thiên kim nhà Tri huyện gả cho hắn làm thiếp, chỉ là sau khi xảy ra sự kiện Diêm thành, Tri huyện tự vẫn chết, mà vị thiên kim Tri huyện này không hiểu sao bỗng nổi điên trong vương phủ, không lâu sau thì chết.



Thử đọc