Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 64

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Hội Ngắm Hoa
Mười lăm tháng bảy.
Ngự hoa viên trăm hoa đua nở, đẹp không sao tả xiết, cả ngàn dặm trải dài cũng là những loài hoa cao quý, gấm đỏ lụa trắng cuộn vào nhau như mây, sơn dã châu ngọc tô điểm thành núi, các chòi mát sắp xếp từ cao đến thấp, người lui kẻ tới áo quần gấm hoa, ánh nắng chói chang chiếu xuống mặt đất thành một màu vàng rực rỡ.
Vào lúc sáng sớm, hội ngắm hoa còn chưa bắt đầu, tất cả cung nhân lớn nhỏ đều bắt tay vào chuẩn bị, hết sức bận rộn. Cung nữ bưng khay đi như con thoi ở giữa rừng, trong khay là thức ăn và rượu ngon.
Lần này văn võ bá qua cùng tề tụ ngắm hoa, đàm luận đại sự trong thiên hạ, là thịnh yến hiếm có.
Tần phi hậu cung có địa vị giống nhau, được tiếp đón chu đáo, mỗi người đều có vị trí của riêng mình.
Lại bộ, binh bộ đều chia ra ngồi ở dưới điện đế vương. Bên cạnh điện đế vương là thân bằng quyến thuộc, Thái Hậu ngồi đầu, dựa theo địa vị cao thấp theo thứ tự mà an bài tiếp theo, tiệc rượu bố trí khắp nơi, đàn sáo hợp tấu, lưu luyến vang xa.
Ngự lâm quân giữ nghiêm đề phòng trong hoàng cung, không bỏ qua bất kỳ kẻ khả nghi nào.
Ngay lúc này, một cung nữ áo xanh thở hổn hển vòng qua tường viện hoàng cung, trên đỉnh đầu còn đội một cái khay nhỏ, trên khay có điểm tâm thơm ngào ngạt, lén lút đi theo con đường nhỏ từ Ngự Thiện Phòng thông thẳng đến hậu cung liền bị người chặn lại.
"Dừng lại, hôm nay đại yến Ngự Hoa Viên, ngươi chỉ là một cung tỳ lại dám lớn mật, muốn bưng thức ăn chuẩn bị cho đại yến đi đâu?" Thủ vệ Ngự Lâm Quân canh giữ lối vào dùng ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn nàng, tiếng nói ồm ồm muốn đuổi nàng đi.



Nơi này vắng lặng, thường ngày ít người đi lại, chỉ cử mười người canh giữ chỗ này, ba người gác, bảy người tuần tra.
Lúc này người đi tuần mới vừa rời khỏi, tạm thời không quay lại.
Tiểu cung nữ áo xanh đảo mắt, lễ phép nói "Đại gia, tiểu nhân phụng mệnh đem thức ăn đến cho hậu cung nương nương, nếu còn trì hoãn sợ là không ổn."
Thủ vệ nhìn thoáng qua nàng, vô cùng bực mình "Nếu như ai cũng muốn ra ra vào vào như ngươi, chẳng phải sẽ làm nơi đây đều loạn cả lên sao? Đại yến sắp bắt đầu, nương nương các cung đều chuẩn bị, cung nữ như ngươi lại lén lén lút lút trốn ở đây..." Đột nhiên hắn cảnh giác liếc nhìn nàng "Thoạt nhìn ngươi cũng lạ mắt, ngươi là người cung nào?"
"Hồi bẩm đại gia, tiểu nhân thuộc Đông cung Nhu Tuyết Điện Quý Phi nương nương." Tiểu cung nữ cười lấy lòng, vẫn không quên đem yêu bài của mình đưa cho hắn thấy.
Thủ vệ híp mắt đánh giá nàng một phen, ngoại hình nàng cũng cực kỳ bình thường, không nhớ nỗi cũng không có gì lạ. Nhưng bây giờ, Quý Phi nương nương không được sủng ái gì, nếu lúc này dễ dàng thả nàng, rủi gây ra chuyện gì, hắn lại càng đảm đương không nổi.
Tiểu cung nữ như hiểu ý nghĩ của hắn, vừa cười hì hì vừa khom người "Đại gia, phong vân hậu cung làm sao ai có thể đoán được, đại yến ngắm hoa sắp bắt đầu, lần này Nhu Tuyết nương nương sẽ chứng minh bản lĩnh, biểu diễn tài hoa ở đại yến, mà nàng lại còn là thân thích với thái hậu nương nương. Lần này thắng thua chưa định, có thể Nhu Tuyết nương nương một bước lên trời..." Nàng ra vẻ thần bí nhìn bốn phía một chút, kề sát vào thủ vệ nói "Cách vị trí hoàng hậu, chỉ còn 1 bước ngắn thôi...."
Thủ vệ đờ mặt, rõ ràng bị quan hệ lợi hại như vậy thuyết phục, tiểu cung nữ thuận thế nói tiếp "Tiểu nhân cũng phụng mệnh làm việc, yến hội còn chưa bắt đầu, nương nương muốn ăn chút điểm tâm lót dạ, nếu như không đợi được, đến lúc nhảy múa ở ao sen không nỗi, khiến cho điệu múa không có sức sống, có cái gì sơ xuất, ngài có lẽ cũng sẽ tránh không được có liên quan."
Thủ vệ hoàn toàn dao động, Tiểu cung nữ lại móc ra mấy lượng bạc từ ngực áo, lặng lẽ nhét vào tay hắn "Tiền bạc tiểu nhân cũng không nhiều, chờ đến khi Nhu Tuyết nương nương ban thưởng, sẽ đến đáp tạ mấy vị đại ca."
Thủ vệ ho khan hai tiếng, ung dung thản nhiên lấy ngân lượng bỏ vào ngực áo, tránh qua một bên, buồn bực cất tiếng “Vậy ngươi đi đi, đừng có chậm trễ nữa.”
Tiểu cung nữ cười híp mắt, liên tục thở dài, sau đó bưng khay chạy vào trong con đường nhanh như làn khói.
Đi trên đường nhỏ quen thuộc hết sức thuận lợi, tiểu cung nữ nhìn về phía sau, hôm nay là thái hậu đại yến, các cung chủ đều trong cung đợi gọi, trên đường nhỏ vô cùng ít người, nàng thở phào nhẹ nhỏm, xoay người tiếp tục chạy.
"Tiểu chủ, thuật dịch dung của người ngày càng khá rồi." Một giọng nói hài hước trong bóng tối vang lên, mặc dù không thấy người, nhưng lại nghe thấy tiếng.
Tiểu cung nữ chu miệng "Thu Nguyệt đáng chết, ngươi châm chọc cũng rất khá rồi, nếu không nhanh lên thì sẽ trễ mất, Đại Ma Vương kia không chừng lại giết chết ta."
Từ trong bóng tối vang lên một tiếng dở khóc dở cười "Xem ra hoàng thượng đã sớm giận dữ rồi. Đêm qua ngài lại tự tiện rời cung, nếu như hoàng thượng muốn trách tội, khẳng định sẽ trừng trị ta trước... Hôm nay lại trở về muộn như vậy, ta nói là dùng khinh công dẫn ngài về, tiểu chủ ngài lại không chịu. Bây giờ nếu như ngài đến muộn, đoán chừng tiểu chủ ngài chỉ có thể nhặt xác Thu Nguyệt, rồi chọn một ảnh vệ khác bảo vệ ngài."

"Nói càn" Tiểu cung nữ nhanh như bướm vượt qua từng rặng cây, chân cũng tăng sức chạy "Hôm nay phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, cao thủ lại đông, ngươi dùng khinh công mang ta đi nhất định sẽ bị người khác phát hiện, ta một người tự mình đi, mục tiêu cũng nhỏ, đúng là Thu Nguyệt ngốc, có ta ở đây, chẳng lẽ Đại ma vương còn dám giết ngươi?"
Người đó chính là Mặc Ngưng Sơ.
Một tháng trước, nàng chính thức được người ta tự mình tứ phong "Ngự sử", bắt đầu tập thuật dịch dung, hơn nữa ban cho nàng một người bảo vệ an toàn của nàng, trong tay nàng có lệnh bài chữ "ngự", có thể hiệu lệnh tất cả ảnh vệ của hoàng cung. Mà cũng chính vì như thế, nàng thường xuyên không có ở trong hoàng cung, làm Nạp Lan Lân giận dữ mấy lần, xém chút đã thu lại quyền của nàng, chẳng qua mỗi lần nàng đều dùng sắc đẹp dụ dỗ mới bình phục tâm tình giận dữ của đế vương, có thể tiếp tục điều tra những việc nàng muốn biết.
Mà hôm qua khi nhận được tin tức, phàm là vị quan viên cấp cao một chút đều đang ở đế đô, cho nên nhất định sẽ quang minh chính đại tụm năm tụm ba lén lút nghị sự. Lúc này nàng đã xác định được một vị quan viên có quan hệ với chuyện nàng muốn biết, nóng lòng điều tra vụ án mất tích đồ ở Diêm Thành, nên đi ngay trong đêm, hôm nay sáng sớm mới hết bận quay về.
Mặc Ngưng Sơ từng bước từng bước chầm chậm chạy ở trên đường, Thu Nguyệt đang muốn đề nghị dùng khinh công mang theo nàng một đường chạy về, lại liếc thấy cách đó không xa có người, âm thầm hướng Mặc Ngưng Sơ nhắc nhở: " tiểu chủ, có người." Liền ẩn vào bóng tối, im lặng quan sát tình hình.
"Ngươi là tiểu cung nữ cung nào? Đại yến của hoàng thất sắp bắt đầu, một tiểu cung nữ như ngươi lại dám chạy loạn đến đây? Đi ngang qua cung điện Quý Phi nương nương sao còn dám lớn mật càn rỡ như vậy?"
Một tiếng mắng mỏ giận dữ vang lên, có người sờ sờ chắn trước mặt nàng.
Mặc Ngưng Sơ thầm rối rắm, nếu biết sớm thì đã không chọn con đường này, từ khúc đường này về Ngưng Lộ Cung, tất nhiên phải đi qua Nhu Tuyết Điện, bây giờ, chướng ngại vật kia chẳng phải là tỳ nữ của Nhu Tuyết Điện sao?
Mặc Ngưng Sơ còn chưa mở miệng, cung nữ kia đã bước tới, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt hoài nghi "Ngươi là người cung nào?"
Khóe miệng Mặc Ngưng Sơ kéo lên, tướng mạo đã trở thành vô cùng đáng thương, khom người hành lễ nói "Tiểu nhân là tiểu cung nữ ở Ngự Thiện Phòng, tiểu chủ ở Ngưng Lộ Cung đói bụng,nên tiểu nhân phải mang ít điểm tâm từ Ngự Thiện Phòng đến. Ngài biết đó, hôm nay có đại yến, những thức ăn này cũng là vì đại yến mà chuẩn bị, muốn ăn phải len lén lấy ra, tiểu nhân vì chuyện này thiếu chút nữa cũng đã mất cái mạng nhỏ. Tiểu nhân mạng khổ, xin tỷ tỷ đại nhân đại lượng tha cho tiểu nhân, vừa rồi tiểu nhân đi gấp, nhất thời quên mất quy củ, tiểu nhân thật đáng chết."
"Ngưng Lộ Cung?" Cung nữ kia híp mắt, sau đó nghe được nàng tủi thân lên án Ngưng Lộ Cung, sắc mặt cũng ôn hòa dị thường.
Ngưng Lộ Cung xưa nay chính là kẻ thù của Nhu Tuyết Điện, không, chính là kẻ địch của tất cả cung phi. Bây giờ nghe được ngay cả tiểu cung nữ của Ngự Thiện Phòng cũng bất mãn lên án, người trước mắt liền mỉm cười, thái độ cũng khá hơn nhiều "Ngươi xem ra cũng là kẻ hiểu chuyện, sau này đừng đi gấp như vậy, muốn gấp cũng phải mở mắt chó của ngươi xem đến tột cùng là đi qua nơi nào. Nếu không cẩn thận có ngày mất mạng, đến lúc đó cũng là do tự mình chuốc lấy."
Mặc Ngưng Sơ lại liên tục gật đầu.
Đang định mượn cớ rời khỏi, thì cửa của Nhu Tuyết Điện lại mở ra, kẻ ló đầu ra chính là cung nữ thân cận bên cạnh Phong Nhu Tuyết, nàng híp mắt, nhìn thấy phía ngoài "Cuối cùng là chuyện gì mà ồn ào như vậy? Quấy rối nương nương không thể chuyên tâm luyện múa?"
Người cung nữ bên cạnh lập tức chỉ vào Mặc Ngưng Sơ nói "Ta chưa kịp hái hoa cho nương nương, đã thấy tiểu cung nữ này chạy vội vàng từ Ngự Thiện Phòng đến đây, vô cùng vô lễ, ta liền cản nàng ta lại, bây giờ đã không có chuyện gì rồi." Dừng lại một chút, đôi mắt lại trừng Mặc Ngưng Sơ "Ngươi đã quấy rầy Quý Phi nương nương, còn không tạ tội?"
Mặc Ngưng Sơ vội vàng cúi đầu khom lưng, giơ cái khay điểm tâm lúc ẩn lúc hiện.
Cung nữ ở phía trong cũng nheo mắt, nhìn nàng "Sáng sớm ngươi đã bưng điểm tâm, là muốn đi đâu?"
Cũng là người bên cạnh lên tiếng trước "Tiện nhân này mang đồ cho tiểu chủ Ngưng Lộ Cung, còn nghe nói là lấy trộm từ điểm tâm chuẩn bị cho yến hội."
Cảm giác có tầm mắt lạnh lẽo bắn về phía mình, Mặc Ngưng Sơ ủ rũ, vội vàng nói thêm một câu "Tiểu chủ tại Ngưng Lộ Cung không nói đạo lý, tiểu nhân cũng không có cách nào, tiểu nhân thống hận nhất là người điêu ngoa như vậy, tôn kính nhất là người hiền lương thục đức như Quý phi nương nương."
Thu Nguyệt núp trong bóng tối mặt đầy vạch đen. Bây giờ công phu Tiểu chủ gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ càng ngày càng lợi hại, cho dù nơi đây là thâm cung ngư long hỗn tạp, chắc chắn nàng cũng có thể sống vô cùng tốt.


Chẳng qua là nếu để hoàng thượng nhìn thấy được bộ dáng này của tiểu chủ, có lẽ hắn sẽ phải trải qua cái chết đầu tiên.
Đệ nhất cao thủ ảnh vệ phải đi theo một chủ tử như vậy, không biết là nên vui vẻ hay là nên bắt đầu lo lắng đây.
Người của Nhu Tuyết Điện nheo mắt nhìn nàng một hồi, đi vào nói thầm hai câu, cửa lại bỗng mở ra, tỳ nữ kia lạnh lùng vẫy tay với Mặc Ngưng Sơ "Nương nương muốn gặp ngươi, đó là phúc phận của ngươi, mau vào đi."
"Nhưng tiểu nhân còn phải đem cái này đưa cho..."
Mặc Ngưng Sơ lại muốn lấy cớ, không ngờ tỳ nữ bên cạnh đẩy nàng một cái thẳng vào hướng cửa "Mè nheo cái gì, cẩn thận nương nương loạn côn đánh chết ngươi."
Cho nên Mặc Ngưng Sơ cúi đầu lệ rơi đầy mặt bước vào, nàng không muốn lãng phí thời giờ. Nàng còn chưa trang điểm thay quần áo, nếu đến trễ đại yến ngắm hoa, Đại ác ma sẽ nổi giận, cho dù dùng sắc đẹp giải quyết, đoán chừng ba ngày cũng không xuống giường được. Chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy kinh khủng lắm rồi, nàng cúi đầu, đi nhanh như chớp, chỉ mong các nàng có thể nhanh chóng thả nàng ra.
Chủ nào gió nấy. Vừa vào cửa, cơn gió mang mùi hương bay tới, lần trước là tới cứu người đánh người, cũng không nhìn kỹ cảnh trí ở đây, hôm nay có thể nhìn kỹ một chút, Nhu Tuyết Điện hoa mỹ sang trọng như vậy, cũng kiêu ngạo như chủ nhân của nó.
Trong điện, vài nữ tử trẻ tuổi đang mặc áo gấm đủ màu, búi tóc buông xõa xinh đẹp, hình như đang cố gắng luyện tập lần cuối, mà Phong Nhu Tuyết đứng đầu tiên, ống tay áo uốn lượn xem ra có vẻ đắt tiền hơn những cô gái khác rất nhiều, hoa Mẫu Đơn nở rộ dưới góc áo của nàng, những dải tơ lụa đủ màu quấn vào nhau tạo thành một đám mây, đẹp không sao tả xiết.
Xung quanh còn có mấy người ôm đàn tỳ bà và sáo trúc, diễn tấu ca khúc mà nàng đã phổ cho công tử Tịch - U Liên Phú chi khúc.
Thấy nàng đi vào, tất cả đều ngưng lại, nhìn thẳng vào nàng.
Mặt Phong Nhu Tuyết lãnh đạm, mama bên cạnh dâng lên trà nóng, nàng ngồi vào tháp quý phi, cao cao tại thượng nhìn Mặc Ngưng Sơ "Ngươi tên là gì?"
Mặc Ngưng Sơ lập tức làm lễ "Hồi nương nương, nô tỳ tên là Tiểu Đào Tử."
"Tiểu Đào Tử, những điểm tâm này, ngươi phải đưa đến Ngưng Lộ cung, cho tiểu chủ Ngưng Sơ sao?"
"Dạ!"
Phong Nhu Tuyết nheo mắt nhìn những điểm tâm mỹ vị kia, đột nhiên cười, sau đó nhẹ nhàng dặn dò mama bên cạnh mấy câu, mama kia đi vào phòng, sau đó trở ra, cầm theo một bình sứ, đến gần chỗ Mặc Ngưng Sơ, sau đó nhanh chóng đổ một lớp bột trong bình sứ ra.
Bôt phấn trong suốt, giống như phấn mài từ thạch tín, rắc lên khay nhìn như điểm tâm được phủ một lớp đường, không nhìn ra một chút sơ hở nào.
Mặc Ngưng Sơ sững sờ trong phút chốc, nhưng nhìn thấy hai mắt lạnh như băng của Phong Nhu Tuyết, vội vàng cúi đầu nói "Tiểu, tiểu nhân không nhìn thấy gì cả."
"Sao ta phải tin tưởng ngươi?" Ngón tay Phong Nhu Tuyết quấn lấy lọn tóc đen, khóe môi mấp máy, dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn nàng.
Mặc Ngưng Sơ vội vàng nói "Lòng của tiểu nhân, có nhật nguyệt chứng giám, tiểu nhân sùng bái nương nương vô cùng, sao tiểu nhân có thể dám lừa gạt nương nương?"
Phong Nhu Tuyết từ từ nhìn nàng, rồi sau đó nhẹ nhàng liếc người bên cạnh, lập tức có rất nhiều tỳ nữa đi lên, chế trụ miệng mũi của Mặc Ngưng Sơ, Thu Nguyệt ở chỗ tối bỗng híp mắt lại, lại bị Mặc Ngưng Sơ khoa chân múa tay ngăn lại, tiếp theo, một viên thuốc đã bị nhét vào miệng của nàng, cung nữ thô lỗ trút nước vào, cho đến khi nàng nuốt viên thuốc xuống thì thôi.
"Tiểu Đào Tử... Thuốc này gọi là Tiêu Dao Tán, sau 6 canh giờ mớt phát huy tác dụng, nếu ngươi hoàn thành tốt nhiệm vụ, bổn cung sẽ ban cho ngươi thuốc giải, nếu làm không tốt..." Phong Nhu Tuyết mím môi nhìn nàng "Hậu quả tự mình kiểm nghiệm đi."



Thử đọc