Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 60

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Ta Muốn Ức Hiếp Ngươi, Ai Cũng Không Ngăn Được
Thật lâu sau đó, Mặc Ngưng Sơ không gặp nam nhân kia trong một thời gian dài.
Mỗi ngày trôi qua, ngự y vẫn đến như cũ, ngự lâm quân vẫn bao vây chặt chẽ ở bên ngoài như cũ, không có “hoàng thượng” cho phép, ai cũng không được vào.
Ai có thể là hoàng thượng? Hoàng thượng là người như thế nào? Mặc Ngưng Sơ nhìn cánh hoa đào rơi chầm chậm trong sân, đột nhiên nhận ra đúng ra mình nên đi đọc qua mấy cuốn sách lịch sử, đọc để hiểu rõ mỗi một hoàng triều của đất nước này, biết rõ từng gã hoàng đế của Xuyên hạ hoàng triều từ trước tới nay, lịch sử như sông dài, nếu đã dính vào, hoặc là biết hết toàn bộ, hoặc là cái gì cũng không biết.
Hoàng thượng là người chủ yếu ở đây. Nhưng hôm nay nàng lại không biết một chút gì về hắn khiến cho nàng cực kì khó chịu, không thể nghĩ ra, lại bị bế tắc, ngoài manh mối suy đoán trong đầu ra, cũng không có một đáp án khẳng định nào, giữa đường đứt gánh làm cho trong lòng vô cùng bất an, lo lắng suy nghĩ.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Trong Ngưng Lộ cung không có sách vở muốn tìm, ngự y đến đây lại chẳng khác gì bị câm điếc, cho dù nàng đặt câu hỏi như thế nào, bọn họ cũng không dám nhiều lời nửa câu, càng miễn bàn tới chuyện cùng nàng nghiên cứu lịch sử dài dòng cộng thêm trên dưới N năm kia. Mà bọn họ tới đây, ngoài việc chẩn bệnh và kiểm tra tình trạng hồi phục, rồi ở bên ngoài bẩm báo sau lưng người kia, nhưng cũng không phải là tới để chữa bệnh, chẳng qua là làm trợ thủ cho Mặc Ngưng Sơ, giúp nàng bổ sung dược liệu cần thiết, sau đó hoàn chỉnh đưa vào Ngưng Lộ cung, để cho nàng sử dụng.
Thân thể Tiểu Mỹ khôi phục rất nhanh, điều kiện trong cung cực tốt và thoải mái, người bệnh có thể được tĩnh dưỡng hoàn toàn, đây là điều thứ nhất. Phương thuốc chữa bệnh của Mặc Ngưng Sơ đều chưa từng được nghe qua, nhưng hiệu quả lại làm cho người ta không ngừng thán phục. Cung tỳ kia bị thương, mọi người đến xem, ít nhất cũng phải nửa năm mới có thể ngồi dậy, mà làn da toàn thân nàng đều bị roi da trâu làm bị thương, lúc mang về đã hấp hối, thậm chí khả năng sống sót không nhiều. Nhưng hiện giờ nàng đã có thể xuống giường đi đứng, làm những động tác đơn giản.
Mặc dù hoàng thượng đã dặn dò, dù có nhìn thấy chuyện gì ở Ngưng Lộ cung cũng không được tiết lộ nửa phần. Riêng về Ngự Y viện cũng không ai dám thảo luận, trong lòng đều biết vị Ngưng phi mới vào cung không giống bình thường, hoàn toàn phá vỡ hình tượng ham chơi nghịch ngợm đồn đãi khắp phố phường của thiên kim Mặc gia. Ngày ngày vào Ngưng Lộ cung, trong mắt bọn họ cũng mang nhiều thêm vài tia bội phục và tôn kính.
Mặc Ngưng Sơ cũng không thèm để ý cách nhìn của người khác với nàng, nàng vẫn như cũ cự tuyệt tất cả cung nữ ma ma được sai tới, tự mình chăm sóc Tiểu Mỹ. Mới đầu nàng sợ Tiểu Mỹ nửa đêm phát sốt kêu đau, liền đem ghế quý phi chuyển đến bên giường. Lúc miệng vết thương kết vảy, nàng lại sợ Tiểu Mỹ bởi vì lên da non mà ngứa ngáy khó nhịn, lại trực tiếp ngủ trên giường, giữ tay nàng ta, đề phòng nàng ta nhịn không được cạy vảy kết miệng vết thương. Sinh hoạt thường ngày cũng do nàng tự mình chăm sóc, tự mình đút đồ ăn, tự mình đổi y phục, tự giặt khăn trải giường, dịu dàng cẩn thận chăm sóc đến nỗi làm cho vị “hoàng thượng” nào đó biết được ghen tị muốn chết.
Mà miệng vết thương của chính nàng cũng đã sớm liền miệng kết vảy, chỉ để lại một vết sẹo nhợt nhạt.
Đảo mắt một cái, trời cũng đã vào hạ.
--------------------
Tháng sáu.
Kì thi khoa cử kết thúc, thường lục viện thủ phụ đại nhân Mặc Chuẩn Du mặc kệ phụ thân trách móc, lúc hạ triều ngăn kiệu rồng của hoàng thượng ở dọc đường, khẩn thiết xin ngài đồng ý cho hắn gặp mặt tiểu muội. Trong thâm cung xảy ra chuyện lớn, tiểu muội lại không có một chút tin tức truyền ra, làm cho người ta rất lo lắng.
Nam tử vào cung, cũng không hợp lễ nghĩa cấp bậc, nhưng long ân mênh mông cuồn cuộn, niệm tình tình thân sâu nặng, hoàng thượng đặc biệt cho phép, mở tiệc nhỏ ở U Lan đình, cũng mời hoàng muội Tử Uyển điện hạ cùng ngắm hoa lan.


Mọi người đều biết, hoàng thượng đây là có ý tác hợp Tử Uyển điện hạ với con cả Mặc gia, xem như là một đoạn nhân duyên tốt, bởi vậy cũng đã thành thói quen, không cảm thấy kỳ lạ. Mà không ai có thể ngờ được, người nào đó là do lòng dạ hẹp hòi không muốn tiểu Đào tử nhà mình đơn độc ở chung với nam nhân, cho dù là ca ca nhà nàng…. Vì thế, mới đem muội muội nhà mình góp vào, nhiều nữ nhân ở bên cạnh theo dõi, hắn mới yên tâm.
Ngày mùa hè nắng chói chang, U Lan đình này là nơi tránh nắng tốt nhất trong hoàng cung, hắn cố ý vận chuyển băng đá nghìn năm cực lạnh để ở dưới đình, hai năm thay một lần, so với những nơi khác mát mẻ hơn rất nhiều. Lúc xây dựng, hắn thuận tiện đem nó quy vào phạm vi của Ngưng Lộ cung, chỉ tuyên bố với bên ngoài là đình viện thông thường, một cái đình trong một trăm hai mươi tám cái đình ở hậu cung, không có nhiều ý nghĩa lắm.
Đại điện Ngưng Lộ cung rộng rãi sáng sủa.
Mặc Chuẩn Du đi theo Tử Uyển điện hạ được hành quốc lễ lúc tiến vào, Mặc Ngưng Sơ đang ngồi ngẩn ngơ đong đưa hai chân dưới tàng cây, nghe thấy tiếng vang mới giật mình lấy lại tinh thần, thấy rõ ràng gương mặt kia đúng là đại ca nhà mình! Rất lâu không gặp người quen, vị hoàng thượng nào đó tư tưởng xấu cũng không thông báo trước, lúc này nàng bị kinh hỉ một phen, nụ cười bắt đầu nở rộ như một đóa hoa, thật đẹp.
Mặc Chuẩn Du thấy tiểu muội nhà mình đã ốm đến mức lộ cả cằm nhọn, mới rồi ngẩn người chìm trong sầu muộn âm u, bỗng nhiên hiểu được chỗ khổ tâm của hoàng thượng, tâm tình khẩn trương mấy ngày liên tiếp không khỏi thoải mái một chút.
Tiểu muội vừa mới tiến cung, lại gây ra mâu thuẫn lớn như vậy với quý phi Phong gia, thậm chí kinh động đến thái hậu.
Bọn họ tất nhiên biết tiểu muội nhà mình trời sinh ham chơi và liều lĩnh, nhưng cũng không ngờ lại có thể quậy trời long đất lở như vậy ở hậu cung, làm cho phụ thân rất tức giận, tuyên bố nàng là con gái bất hiếu, không học tập tốt nữ đức. Nếu nàng còn không sửa lại tính tình thiên kim tiểu thư kia, Mặc gia sẽ dễ dàng từ nữ nhân này.
Nhưng nói là như vậy, ai chẳng biết người lo lắng nhất cũng chính là vị phụ thân nghiêm khắc này, ngoài mặt nghiêm khắc, thật ra lúc ở một mình, ai cũng biết ông ở trong phòng lo lắng đi qua đi lại trăm ngàn lần, thiếu chút nữa làm bong cả sàn nhà.
Sự kiện này, cuối cùng phát sinh như thế nào không ai biết. Gia đình Phong gia đổ tất cả trách nhiệm lên người Mặc Ngưng Sơ, hơn nữa dưới sự trợ giúp của thái hậu nương nương, đem Phong Nhu Tuyết từ trong Tông Nhân phủ ra ngoài, đưa về hậu cung một lần nữa. Thái hậu mạnh mẽ vang dội giống như hoàng thượng, muốn che chở ai, người đó liền không người nào có thể động vào.
Nhưng làm người khác không thể hiểu được, là thái độ của hoàng thượng.
Sau ngày đó, mọi chuyện giống như chưa bao giờ xảy ra. Đối với vị Ngưng phi nương nương bướng bỉnh phá phách này, vẫn sai Ngự Lâm Quân trông coi như cũ, mọi dò hỏi hay tin tức, ở ngay bên ngoài tường viện thâm cung kia, ngừng lại im bặt.
“Ngươi chính là tiểu Sơ?” Tử Uyển điện hạ tính tình chân thật, rất ít khi nghe được có nữ nhân so với mình còn dữ dội ầm ĩ hơn. Bây giờ đã có thể gặp mặt, thật ra nàng đã muốn gặp từ lâu, bất đắc dĩ Mặc Ngưng Sơ từ khi vừa mới tiến cung đã bị hoàng huynh giam lại. Lúc mới vừa quen biết đầu gỗ Mặc Chuẩn Du kia, tiểu nữ Mặc gia này đã bị đưa đến Lê thành, từ đầu đến cuối không thể gặp một lần.
Người nàng mong muốn gặp từ lâu, hôm nay mới có dịp gặp, lại là một đứa nhỏ phấn điêu ngọc trác, tóc mái ngay ngắn phân tán trên trán, tóc đen cũng không biết làm sao xử lý, miễn cưỡng dùng một cây trâm ngọc vén lên, gầy gầy nho nhỏ, cảm giác như chỉ cần dùng một đầu ngón tay cũng có thể làm cho nàng té ngã. Lúc không nói lời nào giống như một đứa nhỏ biết nghe lời, không ngờ có thể làm cho khí thế của mẫu hậu tụt xuống bất ngờ, còn quý Phi Nhu Tuyết ương ngạnh kiêu ngạo kia bị nàng chỉnh đốn cho vào Tông Nhân phủ… thật đúng là….người nhỏ nhưng năng lực lớn!
Mà Mặc Ngưng Sơ lúc đó vừa mới đi vào nơi bị hoàng thượng ra lệnh mở tiệc - Đình U Lan, phát hiện đây thật ra là một nơi hẻo lánh thuộc Ngưng Lộ cung của nàng, nàng gần đây rất bận rộn, tâm tình lại không vui vẻ thoải mái, mới có thể không chú ý bỏ qua một nơi tốt như vậy! Một bước đi vào, mát mẻ bao phủ trong nháy mắt, giống như mở máy lạnh, khoan khoái nhẹ nhàng.
Nàng vui vẻ muốn cởi giày chạy đến, bị Mặc Chuẩn Du kịp thời ngăn cản, ho nhẹ hai tiếng, Mặc Ngưng Sơ mới nhớ là đi chung còn có muội muội của hoàng thượng, cũng là người mà ca ca nhắc tới trong thư, Tử Uyển điện hạ… Có khả năng, là đại tẩu tương lai của nàng.
Ngay lập tức quay sang lôi kéo tay Tử uyển, nhếch môi cười hắc hắc “Mặt đất ở đây thật thoải mái giống băng tằm tơi, đại tẩu có cùng lên không?”
Vì thế chân trần của hai nữ nhân dán trên mặt đất lạnh lẽo thoải mái, hưởng thụ bữa đại tiệc mà hoàng thượng ban thưởng. Mặc Chuẩn Du đỏ cả mang tai, quay lưng đứng ở chỗ không xa, chờ các nàng ăn xong, mang giày vào, mới đi vào nói chuyện với tiểu muội.
Nữ tử trước khi xuất giá, mắt cá chân không thể bị nam tử nhìn, nếu không, đó là bất nhã.
Mà một tiếng “Đại tẩu” kia của tiểu Sơ lại như sấm đánh ngang tai làm hắn càng thêm hoảng sợ, trong lòng suy nghĩ phức tạp, hít thở có chút dồn dập, làm sao cũng không thể hồi phục.
Mặc Ngưng Sơ đảo mắt lườm bóng lưng của đại ca, lại thu tầm mắt về, nhìn Tử Uyển cười “ Đại ca thật là tối dạ, gặp được đại tẩu là may mắn của huynh ấy!”

Tử Uyển ngượng ngùng đỏ mặt, không nghĩ tới ngày thường chỉ có nàng trêu chọc người khác, ngày hôm nay lại bị người khác trêu chọc. Nhưng chủ yếu nhất là, cuối cùng cũng không có chút tư tưởng phản kháng nào, bị tiểu cô nương này mỗi câu mỗi chữ đâm vào trong lòng, hoàn toàn quy phục.
Mặc Ngưng Sơ gắp một đũa thức ăn đến chén của Tử Uyển, cười hì hì nói “Đại ca và phụ thân đều là những người đàn ông chuyện gì cũng tỉ mỉ cẩn thận, nhưng đối với nữ nhân lại luống cuống tay chân, chậm chạp muốn chết. Có lẽ chính họ cũng không biết, nếu không phải người họ để ý, cơ bản là họ sẽ không ở lại bên cạnh đối phương, vừa rồi muội thấy đại ca và điện hạ đi chung, giống như một đôi bích nhân, cũng không biết tiểu Sơ có thể mau uống rượu mừng của đại tẩu và ca ca không? Chờ đợi thật khiến người ta sốt ruột, hoàng thượng nhất định sẽ tự mình ban hôn, nhất định làm vạn người hâm mộ.”
Mặt Tử Uyển lại một lần nữa đỏ lên.
Vì thế, nữ nhân hoàng tộc phóng khoáng nhất Xuyên Hạ hoàng triều lại bị những lời ba xạo như vậy thu phục.
Sâu trong ánh mắt của Mặc Ngưng Sơ lóe lên, nàng cúi đầu, ăn một miếng khổ qua, giả vờ như không chút để ý “Hôm nay quả thật nên đa tạ hoàng thượng ban thưởng buổi tiệc này. Nếu không muội cũng không thể nhìn thấy đại tẩu xinh đẹp và ca ca đã lâu không gặp, long ân mênh mông cuồn cuộn, mà muội lại thấp thỏm không yên, chỉ sợ là nhận không nổi sủng ái như vậy.”
“Tiểu Sơ, đừng sợ, có ta đây!” Tử Uyển vỗ ngực “Có ta ở đây, trong hậu cung này không ai dám bắt nạt muội.”
“Còn có thái hậu nương nương ….”
“Mẫu hậu….” Tử Uyển nhíu mày “Mẫu hậu không phải là mẹ ruột của ta và hoàng huynh. Chỉ cần ta làm cho hoàng huynh hướng về muội, muội tất nhiên không cần để ý đến thái hậu.”
Mặc Ngưng Sơ ngẩng đầu, quay mặt nhìn Tử Uyển xinh đẹp, bề ngoài tinh tế đẹp đẽ, mà nàng còn có chiếc mũi cao cao thanh tú, rồi tới cằm tuyệt đẹp…
“Vậy hoàng thượng và ngài, là cùng một mẹ sao?” Nàng cúi đầu hỏi.
“Muội không biết sao?” Tử Uyển lộ ra thần sắc kỳ dị.
“Muội lúc nhỏ đã bị đưa đến Lê thành. Bởi vì không hiếu học, cũng không thể hỏi đến chuyện bên ngoài, nữ công và cầm nghệ lại quá kém, bị phụ thân dạy bảo đã lâu, nói tóm lại, muội học chả hay cày chả biết, bướng bỉnh quậy phá, muội vốn từng nghĩ rằng muội như vậy cũng chỉ có thể gả cho người bình thường, trôi qua một cuộc sống bình thường, đối với chuyện hoàng thất cũng chưa từng tìm hiểu. Bây giờ vào cung, cái gì cũng không biết, thật xấu hổ…”
Tử Uyển nở nụ cười “Ta và hoàng huynh cùng một mẹ sinh ra, hơn kém nhau bốn tuổi, chẳng qua hình dáng chúng ta giống nhau, nhất là mũi và cằm, cũng bởi vì hình dáng này, hoàng huynh lúc nhỏ thường bị đùa cợt là giống con gái…Ngày trước ta nhớ rõ hoàng huynh mỗi ngày đều đến Ngưng Lộ cung của muội, chắc hẳn lúc muội nhìn thấy lần đầu, nhất định cũng cảm thấy huynh ấy giống nữ nhi, hô hô… Muội đừng nói cho hoàng huynh, nếu không huynh ấy lại tức giận…”
Mặc Ngưng Sơ cũng cười theo, nhưng mà tiếng cười như bị nghẹn lại trong họng, phát không ra tiếng.
“Tiểu Sơ, ta thích muội thẳng thắn thừa nhận như vậy, không giống như những nữ nhân kia, cả ngày suy nghĩ dựa dẫm bên cạnh hoàng huynh, muội muốn biết việc gì cứ hỏi ta, về mặt cầm nghệ thơ ca vẽ tranh, ta nhất định giúp muội tìm một tiên sinh giỏi, đánh bại các cung phi kia.”
Tử Uyển điện hạ vừa nói tới việc làm sao áp chế người khác thì làm sao cũng ngừng không được, Mặc Ngưng Sơ một bên mỉm cười, một bên mơ hồ trả lời.
Nàng cố tình lấy ca ca ra chống đỡ, lại nói vài lời khách sáo với người xem như là quen thuộc vị “hoàng thượng” kia nhất.
Nàng thật sự rất muốn biết rõ chân tướng, nhưng lại sợ hãi khi có cơ hội tìm hiểu rõ ràng.
Nhưng cho dù nàng biết rõ, có thể thế nào? Cho dù biết rõ, nàng chẳng lẽ có khả năng làm chút gì?
Dùng bữa trưa xong, Mặc Chuẩn Du thật khó khăn mới có thể cùng nàng nói chuyện, Mặc Ngưng Sơ lại đem đề tài chuyển tới chung thân đại sự của hai người bọn họ. Mặc Chuẩn Du chuẩn bị một đống chuyện cần nói lại bị dìm ngập không nói được, mặt đỏ tới mang tai. Sau cùng Mặc Ngưng Sơ nói một cách đơn giản chuyện của mình, để cho đại ca nói với người trong nhà, không cần lo lắng.
Tử Uyển nói sau này nhất định sẽ đến thăm nàng, Mặc Chuẩn Du cũng nói với nàng, phụ thân đã xử lý xong chuyện với Phong gia. Người nào làm cho nàng uất ức, Mặc gia sẽ trả lại bọn họ gấp trăm lần.
Từ đầu tới cuối, Mặc Ngưng Sơ mỉm cười nhìn bọn họ. Cuối cùng đưa mắt nhìn bọn họ rời đi.
Ngày mùa hè oi bức, tiếng ve kêu cứ vang lên giữa trời xanh, mùa làm cho người ta thấp thỏm bất an nhất kéo dài như thế, Mặc Ngưng Sơ mím môi ngồi ở Đình U Lan lạnh lẽo thật lâu, cho đến khi tiểu Mỹ phát hiện nàng ngủ ở trong đình, mới ôm nàng trở về tẩm điện.
Gió nhẹ thổi qua lỗ tai nàng, rất giống với ngón tay của người kia lạnh lẽo dịu dàng, từng mân mê da thịt nàng.
Nhưng thật ra, là người nào lừa gạt người nào?
--------------
P/s : sr các nàng, vì nhà ta bán shop nên thời điểm này hơi bận rộn... tối mịt ta mới về tới nhà và edit + post truyện cho các nàng... mà ta edit còn gà mờ nên mong các nàng thông cảm... ta không phải cố tình để các nàng đợi đâu!!! hức hức *cúi đầu*!! Mong các nàng luôn ủng hộ truyện!!
Nạp Lan Lân đã ở Ngự Thư Phòng mấy ngày xem công vụ trắng đêm, tấu chương gấp đôi như núi, làm cho mi tâm hắn nhíu lại rồi buông ra. Ngoài cửa sổ phía chân trời trắng bệch, mây màu sớm bắt đầu thổi quét đám mây phía chân trời, trùng điệp bốc lên sắc màu sáng lạng .
Nhưng tâm tình của hắn vô luận như thế nào cũng không sáng lên được, đã lâu không có đi nhìn Tiểu Đào Tử, coi như lợi dụng Hoàng Muội của mình cũng chỉ có thể nghe được chút tin tức lẻ tẻ, tỷ như nàng ngây thơ lại thẳng thắn, câu chữ ngọt ngào khiến người vui lòng. Nhưng hắn lại biết, con người chân chính của nàng nơi nào sẽ câu chữ ngọt ngào khiến người vui lòng, nàng giống như là một mảnh đêm tối, đem lấy chính mình ngụy trang ở dưới mảnh ban ngày, lòng của nàng che giấu so kim dưới đáy biển còn phải thâm trầm hơn, hắn rõ ràng đã vạch rõ lòng nàng, đem lấy nàng dần dần kéo về phía mình, nhưng bây giờ, đột nhiên biến hóa, lại đem ràng buộc không dễ dàng hình thành chém đứt.
Nạp Lan Lân vuốt vuốt mi tâm, chỉ muốn mau chút đem các loại phiền toái giết hết, sau đó kết thúc tất cả.
Lúc ánh mặt trời hoàn toàn từ khe hở cửa sổ xâm nhập mà vào, Thường Tự gõ cửa.
". . . . ." Hắn đứng ở ngoài cửa, trong tay còn bưng bát canh mới làm tốt lắm, muốn nói lại thôi.
Hồi lâu, Nạp Lan Lân cuối cùng từ trong tấu chương ngẩng đầu lên, nâng lên con mắt xinh đẹp nhìn hắn.
Thường Tự nhẹ nhàng hít một hơi, mới trấn trọng nói: " Hoàng thượng, Ngưng phi nương nương đột nhiên té xỉu. . . . ." Dừng một chút, "mà Ngự Lâm quân báo lại. . . . . Tỳ nữ thận cận của nương nương nói, nương nương chỉ mong tiếp nhận một ngự y chẩn bệnh. . . . ."
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ra nghênh tiếp chính là Tiểu Mỹ.
Nàng bởi vì bị bệnh mà gầy đi một vòng lớn, mất nước thuận tiện cũng bị tẩy nhờn, thân hình so với lúc trước, quả thật có thể sử dụng như yến để hình dung. Trong họa lại có phúc, nàng không cần mỗi ngày vòng quanh hậu viện chạy một trăm vòng cũng có thể gầy xuống.
Khoảng cách sự kiện quất roi kia cũng đã qua nửa tháng, vết thương của nàng đã hoàn toàn khang phục, cũng nhờ một thân thịt béo này mới để cho nàng có đầy đủ năng lượng chống đỡ xuống. Hôm nay nàng đã có thể rất thuận lợi mặc xuống quần áo nhỏ mà Mặc Ngưng Sơ đổi cho nàng, mặc dù vẫn là béo phúng phính được cưng chiều như cũ, chỉ là đã không còn là mập mạp như trước mà là mượt mà đáng yêu.
Lúc Thường Tư đi theo sau lưng chủ tử đến thấy nàng, lại hoàn toàn không có nhận ra nàng. Trong suy nghĩ của hắn, Tiểu Mỹ là một con heo chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, nhưng bây giờ heo đã có thể nhẹ nhàng lên cây, này thật sự là chuyện rất bất ngờ. Mà hắn lại sẽ nhìn con heo biến hóa có thể lên cây sau, cư nhiên liền ngây ngốc ở nơi đó, gắt gao nhìn chằm chằm nàng, bất động một hồi lâu.
Quả nhiên là biến hóa quá lớn, xung kích quá lớn sao?
May mà sắc mặt Nạp Lan Lân quá dọa người, hắn rất nhanh liền bị kinh sợ hồi hồn, khôi phục bình thường, đi theo sau lưng chủ tử liền trực tiếp vào hướng tẩm điện, ngự y chân chính đã hầu ở tại cửa ra vào, chờ đợi sai khiến. Hôm nay đến mức này, Mặc Ngưng tiểu chủ còn điểm danh yêu cầu ngự y tên là" Lân Xuyên" , đó chính là chỉ đích danh muốn gặp hoàng thượng. Y thuật của nàng lại cao như vậy, đây là thật bị bệnh, hay là chỉ muốn gặp hoàng thượng, còn không biết được.
“Tiểu thư nói, chỉ muốn một mình Lân công tử đi vào.”
Ở ngoài cửa, Tiểu Mỹ lại một lần chắn trước mặt Thường Tự, cầm một tờ giấy trắng trong tay, phía trên là một chuỗi chữ viết bay múa. Hắn sửng sốt, vội vàng hướng về phía trước kêu: " gia --"
"Ngươi giữ ở ngoài cửa." Từ phía trước tràn ra một câu ngắn gọn rồi lạnh lùng vô tình bỏ mặc hắn.
Thường Tự rối rắm nhìn cửa bị đóng lại, lại rối rắm liếc mắt nhìn Tiểu Mỹ cô nương bên cạnh đang giống như Môn Thần giữ cửa. Sau khi người trở nên gầy đi chẳng lẽ sẽ có biến hóa thần kỳ như vậy sao? Thì ra ánh mắt giấu ở dưới thịt béo là lớn như vậy sao? Hông của thân thể bị thịt béo bao phủ này thì ra là cũng có thể có độ cong sao? Đứng ở bên cạnh nàng, tại sao lại có một loại cảm giác da đầu tê dại?
Vì vậy Thường Tự lại vô hạn rối rắm cả người không được tự nhiên.
*******************tiểu Hạ phân cách tuyến************************
Nạp Lan Lân một mình đi vào trong phòng.
Nơi này tất cả đều quen thuộc như cũ, từ màn tơ che phủ cho đến bày biện xung quanh. Bởi vì những thứ kia đều là hắn ở rất nhiều năm trước tự mình thay nàng sắp xếp, hắn từng vô số lần lưu luyến ở gian phòng này, nghĩ tới nàng có thể thích hay không. . . . . Một năm rồi lại một năm, gian phòng dần dần đầy đủ, từ từ càng thêm mỹ lệ. Giống như nàng đã trưởng thành, xinh đẹp làm cho người ta không dời mắt được.
"Quả Đào ngốc." Hắn đứng ở cửa kêu nhỏ một tiếng.
Sau rèm che màu hồng chính là người kia không nhúc nhích, giống như là thật hôn mê ngủ thiếp đi.
Hắn không khỏi đi lên, xuyên qua tầng tầng màn lụa tuyệt đẹp, ẩn sâu trong mi chứa nặng nề lo lắng. Hắn vén lên một tầng rèm cuối cùng , mắt thấy sẽ ngồi vào bên giường hẹp : " Làm sao nàng lại bất tỉnh. . . . ."
-- thanh âm đột nhiên ngừng lại.
Trên gối đầu mềm mại không có vật gì.
Nạp Lan Lân lập tức nhăn lại mày, một cái vén lên cái chăn phủ ở trên-- có mấy cái gối ghép lên giống hình người, hẳn là gối đầu dự bị đặt ở trong ngăn tủ, như ngó sen liên tiếp ghép ở chung một chỗ, không tiếng động ở hướng về phía hắn lộ ra nụ cười giễu cợt.
Hắn hơi nhếch môi, ngón tay siết chặt: "Quả Đào ngốc. . . . . Nàng đang muốn đùa giỡn cái gì?"
Nhưng là không có tiếng trả lời, gian phòng yên tĩnh giống như chỉ có một mình hắn.
Hắn bình tâm lại, dùng lỗ tai đi tìm nàng.
Vẫn như trước không thu hoạch được gì.
Bước chân của hắn chợt tăng nhanh, đẩy ra tẩm điện tìm những gian phòng còn lại, nhưng từng phòng đều không có bóng dáng của nàng, nàng giống như là đột nhiên biến mất. Tức giận trước đó đều biến mất, đột nhiên xuất hiện sợ hãi theo nhau mà đến.
"Mặc Ngưng Sơ!" Hắn lại lớn tiếng gọi tên nàng, mang theo đầy bất an căng thẳng," nàng đi ra cho ta!"
Thanh âm của hắn vọng trong từng phòng, sự kiên nhẫn của hắn cơ hồ sắp dùng hết, lập tức muốn quay lại đem Tiểu Mỹ chộp tới, ép hỏi nàng Quả Đào giảo hoạt lại đáng ghét kia rốt cuộc lăn đi nơi nào, cho đến khi hắn " rầm" một tiếng đạp ra cánh cửa cuối cùng --
Nơi đó là hồ tắm thật lớn hắn vì nàng xây lên, lớn đến có thể để cho nàng giống như một con cá bơi qua bơi lại ở bên trong.
Rồi sau đó hắn sững sờ đứng tại chỗ, con ngươi đen tối ám trầm chăm chú nhìn chằm chằm phía trước, không nhúc nhích.
Trên hồ tắm , một người nổi lơ lửng, đầu hướng xuống, hoàn toàn bao phủ trong nước, mà tóc đen của nàng giống như là hoa sen đen yêu dị quỷ quyệt, vặn vẹo biến hóa nở rộ trong nước. . . . . Mà nhìn xuống một chút, là quần sam màu hồng của nàng, thân hình gầy gò quen thuộc của nàng ngay lúc này cứ như vậy an tĩnh ngâm mình ở trong nước, không tiếng động giống như là đã. . . . . Chết đi. . . . . .
"Đáng chết!" Nạp Lan Lân nguyền rủa thấp một câu, thân hình cũng đã nhảy tới trước thật nhanh , mũi chân điểm nhẹ ngón tay đưa ra, liền muốn ôm nàng vào trong ngực, mà cũng chính là một khắc kia! ! ! -- bộ phận che dưới quần sam màu hồng ầm ầm hoạt động, một cái dây thừng chợt quấn lên cổ tay Nạp Lan Lân, sau đó một cỗ sức lực làm cho người ta ứng phó không kịp bỗng chốc đánh tới, kéo hắn về phía sau --! ! !
Nạp Lan Lân dùng sức dừng lại, thân thể rơi vào trong nước, văng lên bọt nước khổng lồ, ánh mắt hắn rét lạnh, lập tức muốn từ trong tay phải tự do nghiêng ra một đạo ánh sáng lạnh bén nhọn, nhưng người nằm trong nước cũng ở lúc này đột nhiên đứng lên, sau đó chợt bổ nhào tới hắn -- trong nháy mắt hắn thấy rõ diện mạo của nàng, nhanh chóng thu đao trong tay, chỉ sợ đả thương nàng dù chỉ một chút -- nhưng ngay lúc này, nàng đột nhiên thay đổi phương hướng hướng dọc theo hồ tắm một đầu đánh tới! ! !
Tâm Nạp Lan Lân cả kinh, vội vàng lấy tay đi ngăn cản, lúc sắp đem nàng bắt được, một sợi dây thừng giống như là ảo thuật xuất hiện tại trên cổ tay hắn. Rồi sau đó một lực kéo khổng lồ từ trong nước đánh tới, vì vậy, một cái tay tự do khác của hắn cũng đã biến mất, sống lưng "rầm" đụng vào trên thạch bích bên hồ tắm. Lại một lần nữa , dây thừng lần lượt xuất hiện, nhanh chóng trói ở hông của hắn, chân của hắn --
"-- nàng muốn làm gì?"
Thanh âm của hắn thật chặt băng lãnh, cổ tay bị sợi dây treo ngược, mà phần eo trở xuống lại bị cột vào trong bồn tắm, nước thấm ướt áo của hắn, dán thật chặt ở trên làn da.
Quay đầu lại , là khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tinh xảo.
Cả người nàng đã sớm ướt đẫm, cặp mắt đen nhánh tĩnh mịch nhìn không thấy đáy. Nàng mím môi, sau đó đi lên trước, đưa tay cởi áo hắn. Ống tay áo màu hồng của nàng lơ lửng ở trên mặt nước, theo sự di động của nàng làm nổi lên từng mảnh từng mảnh sóng gợn lăn tăn mềm mại.
"Mặc Ngưng Sơ --" Hắn gằn từng chữ mà nói, mắt sáng như đuốc, không nhúc nhích đem nàng nhìn chằm chằm, canh chừng ngón tay nàng gỡ xuống đai lưng gấm màu trắng của hắn, mặt mũi của nàng an tĩnh mà tái nhợt, vai thon gầy cùng cánh tay thật nhỏ đều giống như gập lại liền đứt. . . . . Nhưng nàng lại tỉnh táo như thế, giống như là tích chứa lực lượng vô cùng lớn, tụ tập ở trong đôi mắt sáng ngời của nàng , sáng chói như trăng sáng.
Rồi sau đó, nàng nâng mắt lên nhìn hắn, dưới cái nhìn soi mói bức người của hắn , điểm lên mũi chân của mình, đem dây áo bó quấn lên hai cổ tay hắn, đem bọn chúng quấn quanh lại với nhau, quấn quít xen kẽ, đánh một cái nút.
". . . . . Nàng biết bây giờ nàng đang làm gì không?" Môi của hắn càng mân càng chặt, tròng mắt đen mịt mờ không ngừng phản chiếu bóng dáng nhỏ nhắn của nàng .
Mặc Ngưng Sơ rốt cuộc nở nụ cười, một nụ cười cực mỏng manh, nhưng lại chính là nhìn một lần nhìn không thấy đáy.
Môi cánh hoa của nàng trắng bệch, nhưng thanh âm lại như là gió nhẹ, nhàn nhạt xẹt qua, ". . . . . Đem hoàng đế tôn quý trói lại, có phải là tử tội hay không ?"
Nạp Lan Lân ngẩn ra.
Con mắt đen như mực của nàng ngước mắt theo dõi hắn: " Tại sao ngươi phải làm như vậy? Tại sao muốn coi ta như một kẻ ngốc tới trêu đùa? Ngươi rõ ràng biết ta là ai -- từ lúc vừa mới bắt đầu đã biết, sau đó nhìn ta bò qua bò lại ở trong lòng bàn tay ngươi . . . . . Như vậy, rất thú vị?"
Nàng lại nói: "Nữ nhân của hoàng thượng dù sao cũng nhiều như vậy, tam cung lục viện 72 Tần phi, chia cho ngươi một người cũng không sao?. . . . . Để cho ta tới đoán một chút, là trong lúc bất chợt ngài cảm thấy nhàm chán, muốn dùng ta tới trêu đùa? Hoặc là chỉ là đơn thuần cảm thấy những phi tần kia khiến ngài không hài lòng, muốn thứ khác mới mẻ hơn --"
"Mặc Ngưng Sơ! !" Thanh âm Nạp Lan Lân dày đặc ám ách trầm thấp, nàng lạnh như băng cùng suy nghĩ đầy lý trí làm cho hắn cảm thấy bất an. Lúc nàng hoàn toàn kéo xuống tầng ngụy trang dịu ngoan này, giống như bông hoa Dạ Mị nở ra trong đêm tối, đẹp mà mang theo độc chập chờn phiêu tán, yên tĩnh nhưng trương dương, thậm chí khóe môi kéo nhẹ cũng sẽ mang theo bộ dáng mỉa mai.
Hắn ghét nàng dùng thái độ này đối đãi hắn.
Chán ghét đến mức muốn xông lên, đem lấy khuôn mặt thờ ơ này của nàng cắn nát, hôn nuốt vào trong bụng. Muốn dùng một cây đuốc, đem lấy nàng đốt cháy chỉ còn thuộc về mình.
"Tại sao?" Nàng nhìn chằm chằm hắn.
. . . . . . . . . . . . .
. . . . ." Bởi vì ta là ngự y. . . . ."
. . . . ." Tiểu Đào tử. . . . . Ta muốn nhiều hơn. . . . .".
. . . . ." Bỏ trốn?"
. . . . ." . . . . . Ta dẫn ngươi đi Hoa Điền Bắc. . . . ."
. . . . ." Tiểu Đào Tử, những chuyện này. . . . . Đều là bí mật của hai người chúng ta" . . . . .
. . . . .
Cho nên, nàng ngây ngốc thay hắn giấu kín bí mật, ngây ngốc chờ đợi hắn, tưởng niệm hắn, nhưng không có nghĩ đến, người vẫn bị giấu giếm, lại chính là mình! !
"Đừng nói với ta . . . . ." Mặc Ngưng Sơ chợt lại nhẹ nhàng cười lên: "ngươi có nỗi khổ tâm không thể nói."
Nạp Lan Lân bị tự giễu ở đáy mắt nàng làm đau nhói, ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng: "Ngoan, Tiểu Đào tử, thả ta xuống trước đã."
"Ta không phải Tiểu Đào tử! ! !" Mặc Ngưng Sơ cắn răng, hung hăng nhìn chằm chằm hắn: "Từ lúc mới bắt đầu, đã không hề có Tiểu Đào tử, cũng chưa từng có Lân Xuyên! ! ! Ngươi biết ta là Mặc Ngưng Sơ, thiên kim Mặc gia đào hôn , ta nhưng vẫn xem ngươi là Lân Xuyên -- ngươi vẫn luôn nhìn ở rõ mọi chuyện! Nhưng lại muốn nhìn ta từng bước từng bước đi theo ngươi! ! ! !"
Quả Đào xù lông giống như con nhím, một cây một cây đều là gai, Nạp Lan Lân rất muốn vươn tay, đem gì đó chán ghét chướng mắt tất cả đều nhổ hết, nhưng là tứ chi của hắn đều bị nàng trói, không thể động đậy. Hắn nên bội phục sự thông minh của nàng, biết dùng nước tới kềm chế sức lực của hắn, nút buộc cũng trói thật sự chặt, dùng sức mạnh chỉ biết chắc là tránh thoát không ra. Nàng dùng mình làm mồi, đúng là lựa chọn vô cùng chính xác, nếu đổi lại là những người khác, hắn sẽ một kiếm đưa bọn họ xé nát.
Hắn nói thật nhỏ: " Ở tại trước mặt nàng, ta cho tới bây giờ đều là Lân Xuyên. . . . ."
Vô luận là ở Lê thành, hoặc là Hoa Điền Bắc, còn có hoàng cung này. . . . . Thậm chí, rất nhiều năm trước, hắn ở trước mặt nàng, chỉ là Lân Xuyên, mà không phải người khác.
Mặc Ngưng Sơ lại đột nhiên hỏi hắn: "Tiểu Đào tử đối với Lân Xuyên rốt cuộ là cái gì? Mà Mặc Ngưng Sơ này đối với hoàng đế bệ hạ ngài – rốt cuộc là cái gì? ! ! ! !"
Nạp Lan Lân mở miệng còn chưa kịp trả lời, nàng đã đột nhiên nhào tới giống như một con sư tử nổi giận, níu lấy cổ áo hắn kéo hắn đến trước mặt nàng, rống giận: "Ngươi là một tên lường gạt! ! ! Tên lường gạt! ! !"
Vì vậy hoàng đế bệ hạ cao ngạo vô cùng lần đầu tiên nếm thử bị một nữ nhân buộc lại, còn níu lấy cổ áo liều mạng lay động, nhưng một khắc kia, đáy lòng của hắn vô luận như thế nào cũng không tức giận được. Nàng luôn là đặc biệt như vậy, tất cả chuyện nàng làm ra đều khiến hắn ngạc nhiên, khiến cho hắn kinh sợ ao ước, khiến cho hắn yêu thích không thôi.
"Ta đang nói chuyện với ngươi a! ! ! Nam nhân các ngươi đều không phải là đồ tốt! ! ! Lời nói ra đều là chuyện hoang đường gạt người ! ! !" Nàng tức giận không cho hắn chút cơ hội chen miệng vào, nắm đấm nhỏ cuồng oanh loạn tạc đấm vào ngực hắn. Hắn không tránh, chỉ là an tĩnh nhìn nàng, mặc cho nàng phát tiết.
"Ngươi đùa bỡn cảm tình của ta! Lại đùa bỡn thân thể của ta! ! Tên nam nhân đáng chết này , ngươi cho rằng -- ta muốn ức hiếp ngươi, ngươi có thể ngăn cản sao? ! ! !" Móng vuốt nàng sắc bén hung mãnh giống như đao, nàng túm lấy trường bào mềm mỏng của hắn ,"xoạt" một tiếng, liền hung hăng kéo ra một đạo lỗ hổng thật dài, lồng ngực trắng nõn của hắn cứ như vậy bại lộ tại trong không khí, hòa lẫn hơi nước, bốc hơi ra một mảnh mờ mịt.
Mặc Ngưng Sơ níu chặt cổ áo của hắn, ánh mắt hung tợn như sói con.
Ánh mắt Nạp Lan Lân thâm thúy nhìn theo, hắn cúi đầu nhìn nàng "Tiểu Đào Tử, nghe lời, đừng náo."
" Tiểu Đào Tử chết rồi!!!"
Xoẹt một tiếng, hắn không có mang thắt lưng, quần áo lỏng lẻo dễ dàng bị hung hăng kéo ra.
Nàng tức giận, hơn nữa rất tức giận.
Rõ ràng nàng thành thật nghiêm túc chuẩn bị ngả bài thẳng thắn vấn đề với hắn, nhưng hắn lại nói phong khinh vân đạm như thế, sự bình tĩnh khách quan liền biến mất, ngay lúc này nàng càng giống như kẻ điên !!
"Nàng hãy nghe ta nói..."
"Ngươi được lắm!" Nàng giận dữ, phun ra tiếng nói vang dội kịch liệt vang dội "Chờ ngươi cái gì, tin tưởng ngươi cái gì, đừng náo cái gì! Từ đầu đến cuối ngươi đều đang gạt ta! Gạt ta!!!!"
"Tại sao ngươi lại đối với ta như vậy?" Việc hắn làm với nàng rành rành trước mắt, hắn đùa giỡn nàng! Sờ sẫm nàng! Đem nàng ăn sạch sành sanh, lại lấy một loại tư thái khác xuất hiện trước mặt nàng -- Tự cho là đúng trợ giúp nàng, thương hại nàng, nhưng hắn có biết hay không, nếu không phải bởi vì hắn, tại sao nàng có thể gặp nhiều phiền phức như vậy? Nếu không phải hắn, làm sao nàng có thể cần hắn giúp đỡ?
Đều là bởi vì hắn! Bởi vì một tờ chiếu thư của hắn, làm hại nàng muốn chạy trốn đào hôn, đào hôn lại gặp được hắn, bị hắn cưỡng chế mang theo bỏ trốn, nhưng lại cuối cùng bởi vì hắn, đem tất cả mọi chuyện quay về nơi bắt đầu, nàng đứng ở hoàng cung, thành phi tử của hắn! Nhưng hắn vẫn lừa nàng! Ngự Y chết tiệt!
Hai mắt Mặc Ngưng Sơ vì giận mà mở to sáng ngời, lửa giận hừng hực thiêu đốt bên trong. Nhưng nàng lại đáng yêu như vậy, so với lúc nàng bình tĩnh lạnh như băng, hắn càng thích nàng bây giờ hơn, cho dù là lửa giận ngập trời, hắn cũng luyến tiếc nổi giận, cùi đầu cọ nhẹ tóc đen của nàng, giọng nói khẽ trầm "Tiểu Đào Tử, ngoan, đừng nóng giận nữa..."
"Ta nói rồi. Ta không phải Tiểu Đào Tử --"
"Sơ...." Đột nhiên hắn kêu lên một tiếng.
Mặc Ngưng Sơ ngẩn ra.
"Sơ Sơ... Nàng có biết ta lại thích nàng nhiều như thế nào sao..." Hơi thở hắn chậm rãi, phả vào lỗ tai nàng.
Lông mi Mặc Ngưng Sơ run lên một cái, gắt gao quan sát hắn, ngay sau đó, nàng đẩy mạnh hắn ra, nghiến răng nghiến lợi "Ta mới không tin chuyện ma quỉ của ngươi."
Nhưng trong lòng lại như dịu đi được một ít, hít thở hoảng loạn không thông.
Mà trong lúc hít thở, không hiểu sao lại lúc nhẹ lúc nặng không đều.
Nhưng nàng vẫn giận bừng bừng như cũ, nhìn thẳng vào trong đôi mắt đen của hắn. Tuy vậy, tức giận tích tụ bừng bừng trong lòng nàng lại luẩn quẩn, phát tiết không ra, như vết dầu loang lại dầy thêm một lớp, khó chịu đến sắp phát điên lên. Nàng lại đánh tiếp, nắm tay nhỏ giống như mưa đánh vào trên người hắn, dùng hết sức lực nện hắn, đánh hắn. Nhưng nàng đánh hắn không đau, thậm chí ngay cả lông mày của hắn cũng không có nhăn lại một chút, Mặc Ngưng Sơ rối rắm dùng hết sức, trong bể văng lên cánh hoa và nước, từng trận từng trận bay lên, rớt xuống trên da cả hai người.
Sức của nàng càng ngày càng yếu, Nạp Lan Lân đánh giá nàng đã đánh mệt mỏi, muốn dùng nội lực lấy nhuyễn kiếm trong tay áo cắt đứt dây thừng. Lúc trận chiến tạm dừng, đột nhiên, Mặc Ngưng Sơ quát to cho hả giận một tiếng, sau đó giống như nổi điên kéo quần áo của hắn, nhưng quần áo của hắn đã buông ra từ lâu, làn da lõa lồ dưới hơi nước càng có vẻ đầy mê hoặc, sau khi nàng lôi kéo loạn xạ, đứng ở trong nước thở dốc, ngay sau đó --- nàng lại lôi kéo quần áo bản thân !
Quần áo hồng nhạt bị ném ra thật xa, cái này còn chưa đủ, nàng lại lấy tay bắt đầu cởi sợi dây yếm của mình --
Rốt cuộc hắn nhíu mi, vẫn hung hăn nhăn lại, khẩu khí nham hiểm "Nữ nhân chết tiệt, nàng đang làm cái gì? Mặc quần áo lại cho ta."
"Nữ nhân chết tiệt? Nữ nhân chết tiệt? Nữ nhân chết tiệt?" Mặc Ngưng Sơ trừng mắt nhìn hắn, âm điệu ngày càng lên cao. Vừa nãy còn nói thích nàng, bây giờ đã kêu nàng là nữ nhân chết tiệt?! Quả nhiên là lời nói của nam nhân đều là ma quỷ. Cùng ma quỷ giống nhau.
Nàng cười lạnh một tiếng "Ta vốn không định dùng cái này trừng phạt chàng, là bản thân chàng bức ta."
Nạp Lan Lân sửng sốt, Mặc Ngưng Sơ đã đánh tới, bóp miệng của hắn đưa vào một viên thuốc, lại ngửa mạnh đầu của hắn, vỗ lưng của hắn, dùng sức vừa đủ để hắn nuốt vào yết hầu.
Công dụng của thuốc chẳng phải xuất hiện liền, hắn híp mắt, nguy hiểm bắt đầu khởi động "Đó là cái gì?"
Mặc Ngưng Sơ ngẩng đầu liếc hắn "Chàng không phải thích trêu cợt ta như vậy sao. Bây giờ, ta cũng cho chàng nếm thử mùi vị như vậy." Dừng một chút, trong khẩu khí nhếch lên ý cười lạnh lẽo "Cái đó sẽ cho chàng say đến điên đầu, chàng yên tâm, lúc chàng chịu đựng thật sự không nổi nữa, ta sẽ giúp chàng tìm nhóm nương nương ở cung khác đến hầu hạ chàng...."
"Mặc Ngưng Sơ" Hắn lại bắt đầu hung dữ lên.
Nàng ngoan cố chống lại khí thế hơn người của hắn, không hề sợ hãi ngẩng đầu nhìn thẳng hắn.
"Đáng chết. Thứ này nàng lấy từ chỗ nào?" Hắn gần như đã muốn rít gào.
Nàng bị tiếng rít gào của hắn làm cho hơi lùi bước, nhưng ý muốn trả thù lại nổi lên. Nàng cười lạnh lùng, chậm rãi tiêu sái tiến lên, thân hình chỉ cách một lớp yếm mỏng manh ôm lấy eo của hắn, dùng hai cánh tay trắng bóng vòng qua người hắn "Nhờ phúc của bệ hạ, ngự ý mà ngài phái tới không hề nghi ngờ gì cung cấp phương thuốc cho thiếp, thiếp muốn dược liệu gì, tự nhiên đều có được..."
"Ngự Y Viện?"
Tốt lắm, bọn họ sau này cũng đừng nghĩ xuất hiện trước mặt hắn nữa.
Trong cơ thể dấy lên một trận lửa nóng khó hiểu, lúc nàng đến gần lại vọt lên một độ cao, hắn nghiến răng, cắn bên tai nàng "Nàng có biết, hiện tại nàng làm như vậy sẽ có hậu quả ra sao không?"
Lông mi Mặc Ngưng Sơ run rẩy, nghe lời nói uy hiếp không có lý do kia như cây kim đâm vào, hoảng hốt khó chịu, nhưng nàng gắt gao đè lại, đáp lại một câu "Đương nhiên ta biết, ta chỉ là một thường dân nho nhỏ, làm sao là đối thủ của ngài? Bệ hạ tôn kính, ngài có thể ném ta vào lãnh cung, cũng có thể đem ta xử tử, lóc từng miếng thịt ta..."
"Mặc Ngưng Sơ! Nữ nhân ngu ngốc này." Hắn giận dữ mắng mỏ một tiếng, giọng nói trầm thấp nghèn nghẹn làm cho tim người khác đập nhanh, mà trên tay hắn, đột nhiên lóe lên một tia hàn quang, ngay sau đó dây thừng cũng đứt ra.
"Ta vốn không nghĩ như vậy..." Hắn mạnh mẽ đè chặt nàng, hàn quang bay khỏi tay, lọt thẳng vào trong nước, chém đứt dây thừng quấn quanh hai tay hai chân hắn, sau đó một tay hắn để bên cạnh bể, khuôn ngực cường tráng cúi xuống, hơi thở trong môi nóng bỏng "--- Là nàng bức ta."



Thử đọc