Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 53

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Cuối cùng cũng đuổi kịp trước khi Du Tử Tu gặp Mặc Liên Thành.
Dừng lại ngay trước cửa trạch viện Mặc gia, lúc hắn sắp bước vào cửa, Hải Đường nhanh chóng đem Mặc Ngưng Sơ đặt ngay trước lối đi của hắn, ngăn cản hắn làm chuyện ngu ngốc.
Nữ tử toàn thân mặc áo lụa trắng mềm mại đứng trong gió, đẹp mê người hơn bất cứ ai, sắc mặt Hải Đường không tốt, nhìn thoáng qua Du Tử Tu, sau đó lại nóng nảy hành lễ một cái rồi bỏ đi.
Du Tử Tu ngây người, lẳng lặng nhìn Mặc Ngưng Sơ một chút, sau đó nhẹ nhàng nở nụ cười "Rất đẹp."
Mặc Ngưng Sơ xấu hổ giật giật khóe miệng, nàng không muốn nói rằng, kỳ thật đây là tâm lý ganh đua bình thường của nữ nhân, có vài vị cô nương ở biệt viện đều là mỹ nữ khiến người người ghen tỵ, tối nay khẳng định các nàng sẽ trang điểm xinh đẹp, nàng cũng không muốn tại buổi tối này bị khách đẹp hơn chủ, trở thành trò cười cho người khác.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Du Tử Tu hiển nhiên không chú ý tới cách nghĩ loạn thất bát tao* của nàng, tươi cười, nhìn nàng sâu sắc "Tiểu Ngưng Sơ, đừng tiến cung… được không?"
(Loạn thất bát tao: lộn xộn, lung tung.)
Mặc Ngưng Sơ nhìn lại hắn, sau đó kiên định lắc đầu.
"Nếu ta nói, ta muốn cưới muội, muội có thể không đi không?"
Tuy là đã nghe Hải Đường nói trước, nhưng đến khi nghe hắn nói trực tiếp như vậy, Mặc Ngưng Sơ vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Nàng gắng gượng cười nói "Du Tử Tu, ta phải trở về, ca ca đang đợi ta."
Nàng muốn chạy trốn, Du Tử Tu liền tiến lên một bước, bắt lấy tay xoay người nàng lại "Ta đang rất là nghiêm túc."
"Ta cũng rất nghiêm túc." Nàng quay lưng lại với hắn, cô đơn cười "Chúng ta không thể, ta không muốn liên lụy huynh, coi như không có việc phải tiến cung, ta cũng không lấy huynh."
Trên cổ tay nàng dường như bị tăng thêm một chút lực, trong giọng nói của hắn nghe có vẻ đầy bi thương và bất đắc dĩ ".... Tại sao? Bởi vì ba năm trước muội thấy Hải Đường hôn ta? Thấy nàng ở trong phòng ta suốt đêm không đi ra? Chúng ta không có phát sinh bất cứ chuyện gì..."
"Du Tử Tu." Nàng nhanh chóng lắc đầu "Tại sao huynh còn không hiểu rõ, những chuyện đó đều đã là quá khứ rồi, đã không còn ý nghĩa gì nữa."


Cho dù không có sự việc đó, ngăn cách giữa bọn họ cũng còn rất nhiều.
Ví dụ như tại sao Hải Đưởng xuất hiện, tại sao hắn lại ở trong rừng đào, tại sao Hải Đường nói toàn bộ đều là do lỗi của Mặc gia, tại sao hắn cưới nàng lại là bị nàng hại chết?
Hắn chưa từng có suy nghĩ sẽ nói với nàng những chuyện này.
"Huynh nói rất đúng, biết càng nhiều, sống càng mệt mỏi, ta nghĩ chúng ta thật sự không hợp." Mặc Ngưng Sơ gỡ từng ngón tay hắn đang nắm cổ tay nàng, cũng không biết sức mạnh có từ đâu, nàng nhanh chóng tách ra từng ngón, từng ngón tay thon dài kia, lúc có thể tránh thoát gông cùm của hắn, hắn lại đột nhiên mạnh mẽ bắt lấy nàng một lần nữa.
"Đừng đi... Có được không?" Hắn dùng một tay ôm nàng vào trong ngực, cánh tay này lại mạnh mẽ dùng sức đến như thế, như thể muốn đem nàng hòa làm một cùng hắn, khiến cho nàng hít thở trở nên khó khăn. "Rồi sẽ có một ngày nàng sẽ rõ tất cả..."
"Nhưng Mặc gia không đợi được ngày đó." Lông mi Mặc Ngưng Sơ run rẩy, giọng nói khàn khàn "... Xin huynh đừng như vậy."
Hô hấp thâm trầm của người đó vùi vào mái tóc nàng.
Nhưng hắn vẫn không buông nàng ra, cứ cố chấp ôm lấy nàng như vậy, nhiệt độ nóng bỏng kia dường như đốt cháy nàng.
Bỗng nhiên hắn nói "Chẳng lẽ trong lòng muội có người khác?"
Trong đầu Mặc Ngưng Sơ kỳ tích xuất hiện gương mặt Lân Xuyên, nàng nhanh chóng xóa đi, lại có chút chột dạ "Không có" Hoặc như muốn bổ sung thêm cái gì để hắn không hiểu lầm, ma xui quỷ khiến nói thêm một câu "Kể cả huynh ta cũng không thích."
Nhưng Du Tử Tu giống như thở phào nhẹ nhõm, làm như không có nghe đến câu nói phía sau, điều này làm cho Mặc Ngưng Sơ cực kỳ không thích ứng được. Lúc trước, hắn luôn là một người lạnh nhạt, luôn luôn mỉm cười một cách ôn hòa, đối với rất nhiều chuyện đều là thản nhiên không quan tâm, nhưng lúc này, hắn giống như ngày càng trở nên xa lạ.
Hắn nói "Ta sẽ nói với Liên Thành, gả muội cho ta, như vậy bọn họ sẽ không để muội tiến cung."
Mặc Ngưng Sơ muốn điên rồi "Du Tử Tu, tới cùng là huynh có nghe ta nói gì hay không? Ta không gả cho huynh, chắc chắn không! Ngày mai, ta sẽ hồi kinh, từ này về sau chúng ta không còn liên quan đến nhau nữa."
Gió thổi, nước chảy.
Mọi nơi an tĩnh đến thần kỳ.
Mặc Ngưng Sơ nhìn nhiệt độ trong mắt hắn dần dần lạnh lại, ánh sáng bên trong từng chút từng chút biến mất.
"Chẳng lẽ, thật ra là do chính muội muốn gả vào hoàng cung? Muội thích hoàng đế bệ hạ cao cao tại thượng?" Biểu tình của Du Tử Tu đột nhiên kỳ quái.
"Huynh có ý gì?" Đột nhiên Mặc Ngưng Sơ cảm thấy hoang đường đến mức không thể cười nổi, vì sao, vì sao ngay cả hồi ức tốt đẹp sau cùng này của nàng hắn cũng muốn phá hoại?
"Chẳng lẽ không đúng?" Hắn hỏi lại, ánh mắt đã hoàn toàn trầm xuống.
Mặc Ngưng Sơ nghiến răng phun ra 2 chữ "Không đúng."

Hắn bình tĩnh nhìn nàng, gió thổi qua làm tóc hắn xoay tròn trong không trung, hắn nhìn nàng gần như thế, cơ hồ có thể chạm được cả lông mi của nàng, thật lâu sau, đột nhiên hắn gằn từng chữ nói "Nhớ kỹ lời muội nói."
Tiếng nói của hắn chứa đầy lạnh lẽo chưa từng có, người trước mắt giống như không phải Du Tử Tu, mà là một người khác. Tựa như ba năm trước, khi nàng nhìn thấy hắn đứng ở trên bậc thềm đá, biểu tình hắn lúc đó cũng tràn đầy tối tăm và lạnh lẽo.
Nàng kinh hãi, nhưng hắn đột nhiên lại ôm lấy nàng lần nữa, như là chuyển hóa trở lại, lại vô cùng dịu dàng "Tốt lắm, muội chờ ta, sẽ có một ngày, ai cũng không thể ngăn cản được nữa."
Mà rất nhiều năm sau, Mặc Ngưng Sơ mới chính thức hiểu được ý nghĩa mà Du Tử Tu nói lúc đó.
-----------
Thấy Du Tử Tu rời đi, mặt Hải Đường lại sáng lạn trở lại, lúc đưa Mặc Ngưng Sơ trở về cũng mang đầy ý cười trên môi, phong tình như có như không.
Có thể thành thật mà nói, Mặc Ngưng Sơ rất rất là không muốn phải nhìn thấy gương mặt vui vẻ không một chút ý tứ này một lần nào nữa. Cũng may là, về sau sẽ không cần gặp lại, hiện tại ghê tởm, ghê tởm nhanh trôi qua đi.
Vừa mới trở về phòng, liền thấy Tiểu Mỹ rối rít xoay quanh, vừa rồi Mặc Liên Thành đến tìm nàng, tìm không thấy người, quả thật nôn nóng muốn nổi bão rồi.
Mặc Ngưng Sơ cười cười, ý bảo Tiểu Mỹ dẫn đường, bây giờ nàng liền qua đó.
Nhưng khi Tiểu Mỹ đi đến cửa, lại quay đầu lại, thần sắc kỳ quái nhìn nàng chằm chằm : Tiểu thư, hôm nay người rất kỳ quái.
"Đâu có đâu." Mặc Ngưng Sơ lườm nàng một cái, liền vỗ vỗ váy đi ra ngoài.
Nhưng hốc mắt người có chút hồng à. Tiểu Mỹ đuổi theo, tiếp tục xem xét nàng.
"Tại vì gió lớn, hạt cát bay vào mắt, ngu ngốc" Mặc Ngưng Sơ làm mắt lé với nàng, sau đó phát hiện ra Nhị ca mình đang giận dữ mắng hạ nhân vô dụng, sắc mặt xanh mét, liền lập tức tươi cười, nhào tới, làm nũng giống như mọi lần bị mắng, ha ha giải thích mình vừa đi vệ sinh.
Mặc Liên Thành nhìn nàng một cái, cũng không nói thêm gì nữa, thấy cách nàng ăn mặc xinh xắn đẹp đẽ, khóe miệng cũng dần nở nụ cười.
Bóng đêm phủ xuống khắp nơi, giống như được một tấm màn tối đen bao phủ lấy.
Có vật gì đó như là bị đánh rơi, nhưng rốt cuộc lại không nhặt lại được.



Thử đọc