Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 52

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Đừng Đi
Khi Mặc Ngưng Sơ tỉnh lại, liền viết một phong thư, nội dung trong đó là cự tuyệt đề nghị của Du Tử Tu, để cho hắn triệt để hết hi vọng. Nàng bày tỏ hoàn toàn ý nghĩ của mình, nàng không muốn liên lụy người nhà. Tuy nhiên tới Hoa Điền Bắc đích thực là vì tìm y, nhưng mà bây giờ đã khác, nàng đã hiểu rõ ý muốn của mình, nàng phải có trách nhiệm với gia đình của mình, nhiều năm được sống trong sự bảo bọc của gia đình như vậy, bây giờ, đã đến lúc nàng cần phải tự lo cho chính bản thân mình rồi.
Hắn hiểu nàng rất rõ, nhìn vào những hàng chữ này, chắc chắn hắn sẽ biết được nàng đang rất nghiêm túc.
Mà nàng đã không muốn gặp lại hắn, nên có thể nói, nếu như lại xảy ra tranh chấp chỉ càng tăng thêm bi thương mà thôi.
Nàng không muốn ngay cả sự tôn trọng sau cùng này cũng mất đi, liền sai Tiểu Mỹ đưa thư đến rừng đạo, dặn dò Tiểu Mỹ tùy tiện mướn một người nào đó cùng với nàng đi đến bìa rừng, để cho người đó rống to ba tiếng "Nữ nhân ngu ngốc, Hoa Hải Đường." Sau đó, Tiểu Mỹ chỉ cần đem thư này giao cho cái nữ nhân có cái mặt thối tha đó là được. Mặc Ngưng Sơ chắc chắn Hải Đường sẽ mở phong thư ra xem lén, mà khi xem xong, tâm tình nhất định sung sướng vô cùng, Tiểu Mỹ lại bị câm, ả sẽ không làm khó dễ nàng.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Quả nhiên, chỉ trong chốc lát Tiểu Mỹ liền quay về.
Tâm tình Mặc Ngưng Sơ cũng rất tốt, đi tìm Mặc Liên Thành, tỏ vẻ muốn cùng hắn hồi kinh, chuẩn bị một chút, về nhà bái kiến cha mẹ và đại ca, tam ca, rồi nàng có thể tiến cung làm Vương phi nương nương của nàng.
Mặc Liên Thành băn khoăn rất lâu, không tin được lời nói từ đáy lòng của tiểu muội nhà mình, hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, vỗ vỗ bả vai khen nàng đã trưởng thành. Nhưng mặt khác hắn lại cảm thấy thương cảm, tiểu muội vẫn còn nhỏ bé như trước, bả vai, thân hình lại gầy yếu như vậy, mặt còn không to bằng nắm tay của hắn, tựa như gió thổi qua liền ngã. Mà trước kia nàng chưa bao giờ có trách nhiệm với danh tiếng nhà mình, luôn luôn quấy rối, bây giờ đột nhiên lại biết chuyện như vậy, cũng là lúc nàng phải rời xa bọn họ.
Nếu có thể, bọn họ tình nguyện nàng vĩnh viễn không lớn lên.
Nhìn hai mắt đẫm lệ của tướng quân ca ca oai phong lẫm liệt đang cực kỳ u buồn là một chuyện rất thú vị, nếu như nhóm binh sĩ dưới trướng hắn có thể nhìn thấy bộ dáng này, không chừng sẽ bị hù đến chết. Mặc Ngưng Sơ không chú ý cười ha ha, nói muốn trước khi rời đi, phải ăn một bữa tiệc lớn, những tỷ muội đã từng chơi đùa từ nhỏ đến lớn ở biệt viện này cũng nên gặp mặt trước khi đi, miễn cho sau này nhớ đến...
... Về sau, có lẽ sẽ không còn cơ hội tái tụ nữa.
Mặc Ngưng Sơ yên lặng suy nghĩ, không đem câu nói sau cùng này nói ra.
Tiểu muội quá mức hiểu chuyện, Mặc Liên Thành không nhịn được thương cảm, nói vài câu, rồi đi chuẩn bị một buổi tiệc nhỏ buổi tối cho nàng.
Ngày hôm nay, biệt viện ở Hoa Điền Bắc cực kỳ náo nhiệt, giăng đèn kết hoa, đèn lồng treo cao, con gái sắp tiến cung làm phi, kỳ thật ở trong mắt người khác là một chuyện đáng chúc mừng, phu quân là hoàng đế bệ hạ trên vạn người, vinh hoa phú quý không cần suy nghĩ, nếu được sủng ái, Mặc gia cũng được vinh quang theo, với bà con dòng họ nhất định cũng không thiếu phần.
Người tới chúc mừng đông hơn trong tưởng tượng, nhà già trong trấn biết được tin này đều nhao nhao mang theo lễ vật quý giá đến bái phỏng. Mặc Liên Thành vì muốn cho Mặc Ngưng Sơ cảm thấy náo nhiệt, nên đều nhận, cùng lúc đó, nơi nơi trong đại viện đều bày bàn chỉnh tề, còn có lễ vật chồng chất như núi.


Mặc Ngưng Sơ ngơ ngác ngồi trong phòng, bó gối nhìn hoàng hôn hạ xuống phía chân trời, trời chiều chạng vạng, những đám mây cũng đã nhuộm đẫm những ánh sáng xinh đẹp đầy màu sắc.
Tiểu Mỹ cũng bị kéo đi hỗ trợ, nàng là nhân vật chính đương nhiên sẽ xuất hiện sau cùng.
Nàng khó khăn lắm mới có được một phen ăn mặc tỉ mỉ, cánh môi đỏ mọng kiều mỵ, con mắt sáng long lanh, chuỗi ngọc lung linh, tóc đen buông xuống bên hông thật dài, khiến cho ngay cả đám mây phía chân trời đằng xa kia cũng phải thất sắc.
Có lẽ, nàng nên hủy dung chính mình đi, như vậy thì không ai còn muốn cưới nàng nữa.
Mặc Ngưng Sơ cười cười, vốn cho là sẽ bình tĩnh trôi qua một đêm cuối cùng ở Hoa Điền Bắc, không ngờ hóa ra có người vẫn không muốn bỏ qua cho nàng dễ dàng như vậy.
Chỉ nghe cửa sổ rắc rắc vang lên một tiếng, một bóng người nổi giận đùng đùng chạy vội vào, Mặc Ngưng Sơ quay đầu lại thì thấy người đến hóa ra là Hải Đường.
Lúc nàng thấy ả trừng mắt nhìn nàng, không giống chút nào lúc ả phong tình vạn chủng ôm cổ Du Tử Tu ba năm trước, quả thực tựa như hai người khác nhau hoàn toàn, một trời một vực.
"Nữ nhân chết tiệt này." Hải Đường nói năng lỗ mãng "Cuối cùng ngươi dùng phương pháp gì quyến rũ Du đại ca?"
Mặc Ngưng Sơ tròn mắt, còn chưa có cơ hội phát ngôn, Hải Đường đã nắm lấy cổ áo nàng lôi ra ngoài -- Cái này là cái áo xinh đẹp nhất của nàng, Mặc Ngưng Sơ không muốn bị phá hư, đành phải theo Hải Đường đi đến cửa sổ, lúc sắp bị lôi ra ngoài, nàng bất ngờ thốt lên "Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"
Nàng cũng không muốn vào lúc ầm ĩ này lại mất tích, chỉ sợ tính tình ca ca hung bạo kia lại cho rằng nàng mượn yến hội này thừa cơ lẫn trốn.
"Hiện giờ Du đại ca đang muốn đi tìm Mặc Liên Thành. Hắn nói, hắn muốn kết hôn với ngươi, không muốn ngươi gả vào cung. Tên nữ nhân hỗn đản như ngươi, có phải trong phong thư kia ngươi đã ám chỉ trù hoạch gì hay không? Có phải trong đó còn ẩn giấu nội dung khác hay không? Ta thật sự đã quá xem thường ngươi. Ngươi quả thực là một con hồ ly tinh không hơn không kém." Lúc Hải Đường mắng toàn thân đều run lên.
Mặc Ngưng Sơ thực sợ nàng run rẩy thành bị bệnh kinh phong.
"Nữ nhân ngu xuẩn, ngươi có biết tại sao Du đại ca ưu tú như vậy phải ru rú ở trong rừng đào không? Đều là lỗi của Mặc gia ngươi. Cái này còn chưa đủ sao, ngươi còn muốn để Du đại ca rước lấy họa lớn như vậy, ngươi có biết không, lúc này hắn có rất nhiều phiền toái? Cưới ngươi, cưới ngươi nghĩa là bị ngươi hại chết."
Vì thế Mặc Ngưng Sơ bị nàng quải lên chạy đi.
Cơn gió mát lạnh kia có phải cũng bất đắc dĩ giống như nàng hay không?
Mặc Ngưng Sơ bị khiêng trên lưng, tâm tình gì cũng không có, chỉ có thể đung đưa theo bước chân rất nhanh của Hải Đường lúc lên lúc xuống.
Lúc nàng ngàn lần muốn gả cho Du Tử Tu, hắn một chút tin tức cũng không có.
Nhưng giờ lúc nàng không muốn gả cho hắn, hắn lại chủ động đưa đến tận cửa.
Mặc Ngưng Sơ rất muốn cười nhạo bản thân, nhưng chỉ việc khẽ cong khóe môi thôi cũng không thể làm được



Thử đọc