Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 49

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Hoa Đào Bay Tán Loạn: Cuối Cùng Là Vì Ai?
"Cái khác?" Mặc Liên Thành trừng mắt, đột nhiên nghĩ tới một chuyện vô cùng không tốt, mạnh mẽ cuộn tay áo của Mặc Ngưng Sơ lên cao, thời điểm nhìn thấy viên thủ cung sa đỏ như máu kia, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm "Cái khác là cái gì?"
"Cho dù có là người giàu có đi nữa thì cũng phải kiếm tiền từng chút từng chút một. Hắn là thương nhân, vốn là đến Hoa Điền Bắc buôn bán, tiện đường dẫn muội theo, lại có được tiền lộ phí, cớ gì không làm? Hơn nữa, muội vừa đến tuổi cập kê, các huynh không thèm đến chúc mừng thì thôi, lại đi gửi một phong thư muốn ta lập tức hồi kinh nhập cung làm phi tử gì đó. Hoàng đế tam cung lục viện, cớ gì còn muốn ta chết già trong thâm cung kia chứ? Các huynh đành lòng sao? Các người thật nhẫn tâm ... hu hu hu hu...." Mặc Ngưng Sơ như là bị chạm vào nỗi đau bi thương, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, mắt to ngập nước nhìn như chỉ cần chớp một cái nước mắt liền rơi, vô cùng tội nghiệp “Lại nói đến việc trên đường đào hôn gặp công tử Tịch, hắn với ca lại là bạn thân với nhau, hiển nhiên muội sợ hắn sẽ nói với các huynh. Muội mới nhờ người đó giúp muội đóng kịch, bằng không làm sao lừa gạt cái tên đáng ghét kia được."
Mặc Liên Thành lần nữa dao động, đau lòng lau nước mắt cho muội muội nhà mình, những lời nàng nói không phải không có lý, nữ tử đưa vào cung đều là sống hết quãng đời còn lại trong bức tường kia, nữ nhân Mặc gia không thiếu người đã làm cung phi, nhưng cho đến khi chính muội muội của mình phải tiến cung, vẫn là không nỡ, nhưng cho dù không nỡ thì thế nào, bệ hạ tự mình hạ chỉ, triệu Tiểu Sơ vào cung, bọn họ làm sao có thể phản kháng?
Hắn thở dài "Tiểu Sơ, chuyện của người kia huynh không so đo với muội, nhưng tốt nhất đừng để huynh gặp được hắn, tốt nhất muội cũng đừng có lui tới với hắn nữa."
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Mặc Ngưng Sơ đáng thương gật đầu, giống như gà mổ thóc, khó có được cử chỉ của tiểu thư khuê các.
Tiểu Mỹ đứng một bên nhìn giật giật khóe miệng, khả năng diễn kịch của tiểu thư quả là ngày càng tiến bộ, làm cho người ta không thể không bội phục.
"Nhị gia, thương tích của tiểu thư cũng không đáng lo ngại, chỉ cần điều trị kĩ càng, liền có thể khôi phục." Đại phu ngồi một bên nói xen vào, viết mấy phương thuốc, giao cho gã sai vặt chạy đi bốc thuốc theo đơn.
Mặc Liên Thành lấy một thỏi bạc ném vào tay hắn, đại phu lập tức tươi cười đi khỏi.
Họ hàng ở Hoa Điền Bắc cũng đã đến, đều là vài vị thúc thúc cùng di nương, biết Mặc Ngưng Sơ sắp tiến cung làm phi, ai nấy mắt đều sáng rỡ, muốn làm thân một chút để sau này dễ dàng mà nhờ vả. Mà xung quanh ai cũng biết Mặc nhị thiếu gia đến đây, tuổi của hắn cũng không còn nhỏ, lại chưa cưới vợ, thế là mọi người lại nhao nhao đẩy nữ nhi của mình đến phụ giúp.
Chỉ trong phút chốc, đã bao vây ba tầng xung quanh phòng của Mặc Ngưng Sơ, chật như nêm cối.
"Ca..." Bị vây xem như hàng triển lãm khiến cho tâm tình Mặc Ngưng Sơ trở nên khó chịu, Mặc Liên Thành cũng không thích thú gì, sắc trời cũng không còn sớm, hiện tại thân thể Mặc Ngưng Sơ lại không thích hợp đi xa, cách ngày nàng tiến cung cũng còn đến một tháng, hắn liền tính toán viết một phong thư đưa về kinh trước, nói cụ thể tình huống cho người trong nhà biết, đợi thân thể Tiểu Sơ khá hơn sẽ đem nàng trở về.
Hắn đem Tiểu Mỹ quăng vào phòng nàng, dùng sợi dây xích trói chân Tiểu Mỹ ở mép giường, phòng ngừa kẻ lanh lợi kia lại lập mưu chạy trốn, thân thể Tiểu Mỹ lớn như vậy, muốn mang nàng trốn đi nhất định sẽ rất khó khăn.
Hắn rời khỏi, tự nhiên những người khác cũng đi theo.
Trong phòng khôi phục thanh tĩnh, Mặc Ngưng Sơ nằm trên giường, mở mắt trừng trừng nhìn trần nhà rất lâu, cũng không trừng ra được người mà nàng muốn gặp.


Nàng quay đầu nhìn Tiểu Mỹ đang cực thê thảm ngồi bên mép giường. "Ngươi có thấy Lân Xuyên biến mất như thế nào không?"
Tiểu Mỹ lắc đầu, nàng cũng nhìn theo tiếng Nhị công tử đá cửa, lúc lấy lại tinh thần, đã không còn nhìn thấy cô gia -- không, bóng dáng Lân công tử. Bây giờ tiểu thư bị Nhị gia bắt được, dự đoán Lân công tử cũng không thể làm cô gia, về sau, cô gia là hoàng đế, nói chuyện không cẩn thận một cái cũng sẽ bị hoàng đế bệ hạ chặt đầu, ngẫm lại đều cảm thấy thật khủng bố.
Tiểu Mỹ không tự giác run lên, núp ớ góc sáng nhìn Mặc Ngưng Sơ: Tiểu thư, năm ngày ta sẽ không có cơm ăn sao?
Mặc Ngưng Sơ trừng mắt nhìn nàng: Cẩn thận ta cho ngươi mười ngày cũng không có cơm ăn!
Tiểu Mỹ yên lặng rơi lệ, Mặc Ngưng Sơ nhắm mắt, lại ngủ không được, trong đầu đều là hình ảnh của Lân Xuyên lúc rời đi, mấy ngày nay sống chung tình cảm cũng khắc sâu hơn, lúc còn ở chung với nhau thì không biết, đến khi hắn mất dạng, những hình ảnh này lại bắt đầu nhảy lên dẫm nát đầu óc nàng, điên cuồng kêu gào, khiến nàng phiền não.
Lúc hắn hôn nàng, lúc hắn ôm nàng, lúc hắn làm "như vậy" với nàng... Thậm chí, ngay cả lúc hắn đối xử ác với nàng -- Nàng không biết, rốt cuộc từ lúc nào nàng đã bị mắc chứng bệnh thích bị ngược? Quả thật là bệnh đã đến thời kì nguy kịch không có thuốc chữa!
Nhưng nàng kêu rên cách mấy cũng không còn hiệu dụng nữa, nàng triệt để từ bỏ, không thể đi đâu được, một ngày ba bữa đều có người mang đến, mà đến đưa cơm lại còn là một lão ma ma hung ác và một lão nhân thành tinh* không thích đùa giỡn, nàng nhàm chán làm một con hình nhân từ tài liệu nữ công mà Mặc Liên Thành đưa đến, gọi là "Tiểu Xuyên tử", mỗi ngày nàng châm hắn vài cái, ai kêu hắn không chịu giải thích đã bỏ lại nàng, nói cái gì "hạ quyết tâm" mới đến đón nàng? Cái gì mà nàng "còn chưa đủ gần"?
Vậy đối với hắn, nàng có ý nghĩa gì?
Hắn chưa từng nói với nàng, rốt cuộc là thích hay không thích, chỉ biết cường thế chiếm lấy nàng, muốn nàng theo ý hắn.
Nam nhân đáng giận như vậy còn nhớ hắn có ích lợi gì?
Chẳng lẽ hắn có thế giống Thiên Nữ Tán Hoa theo Thiên Nhi giáng trần, cướp nàng đi từ trong tay lão già hoàng đế hay sao?
Mặc Ngưng Sơ lấy tay chọc chọc hình nhân, lại phủi phủi đầu của hắn "Cái tên hỗn đản này, ngươi trêu chọc ta làm chi." Trêu chọc đã rồi lại biến mất, đâu có người nào thiếu trách nhiệm như vậy?
Nàng thật sự không biết một chút gì về Lân Xuyên, ngoại trừ việc hắn làm việc cho triều đình, còn là người có tiền bên ngoài, nàng hoàn toàn không còn biết gì nữa.
Ngộ nhỡ hắn đã có một đống thê thiếp? Ngộ nhỡ hắn lại là một hoa hoa công tử, chuyên môn thích đùa giỡn nữ nhân? Không cho đáp án chuẩn xác, lại đi trêu chọc trái tim nữ nhân, nam nhân đều không đáng tin, có lẽ hắn quen dùng trò lạt mềm buộc chặt?
Mặc Ngưng Sơ rối rắm trải qua mấy ngày cùng Tiểu Mỹ đã chán gần chết, dường như sắp điên mất.
Nàng muốn rời khỏi nơi đây, không muốn ở trong cái lồng này, nhưng lại không muốn đi, có lẽ nàng vẫn còn ôm một tia hi vọng, tên hỗn đản nào đó sẽ thật sự đến cứu nàng, hạ quyết tâm, hạ quyết tâm... Hạ quyết tâm không tiến cung làm phi? Cái quyết tâm này trái lại rất kiên quyết, nhưng hắn đến tột cùng là chừng nào mới chịu tới a a a a a....
Mấy ngày sau, cuối cùng Mặc Ngưng Sơ cũng không đợi được Lân Xuyên đến, nhưng lại gặp được một người đã từng muốn gặp, khi hắn khách khí gõ cửa, mang theo một gã sai vặt run rẩy xuất hiện trước mặt nàng, nàng đang cùng Tiểu Mỹ châm "tiểu Xuyên tử" thành cái tổ ong cho hả giận.
Thời gian thấm thoát, hắn đứng ở cửa, nàng hơi giật mình ngẩng đầu, hắn vẫn như cũ không thay đổi, giống như ảo ảnh ở Cẩm Trúc Cư ngày đó, khóe miệng hắn mỉm cười, hai mắt và khóe môi dịu dàng, mị lực vô cùng, năm tháng làm cho khí chất hắn lắng đọng, càng thâm thúy, hắn nhìn nàng, vẫn nhẹ nhàng gọi nàng một cách tao nhã như cũ "Tiểu Ngưng Sơ..."
Thời điểm Mặc Ngưng Sơ mới vừa bị "sung quân" đến Lê Thành, liền nghe nói Hoa Điền Bắc gieo trồng một rừng hoa đào rất lớn, mỗi mùa hoa đào nở thì đẹp không gì sánh nổi.
Nghe đến cảnh đẹp như vậy làm sao có thể không thích thú cho được. Mà hoa đào lại có một thâm ý đặc biệt đối với nàng.

Không nhịn được hấp dẫn, nàng liền dẫn Tiểu Mỹ đi đến Hoa Điền Bắc ở mấy ngày, nghe nàng muốn đi tìm rừng đào, họ hàng nơi đó cực lực ngăn cản, bởi vì rừng hoa đào này tuy đẹp nhưng lại rất nguy hiểm. Rừng đào được phân bố rộng lớn, mà bố cục quá rắc rối, luôn luôn làm người ta lạc đường, tuy là không có ai chết, nhưng thường xuyên có người hấp hối bị để ngoài rừng đào, nguyên nhân rất đơn giản, hoa đào cũng không thể ăn được, đói bụng lại lạc đường, không ở trong rừng đào chết đói mới lạ.
Nhưng những điều này không ngăn được Mặc Ngưng Sơ, ngược lại còn gợi lên tính ham mê khám phá bị chôn vùi đã lâu của nàng, thừa dịp một ngày để Tiểu Mỹ trấn thủ canh chừng ở cửa phòng, tự mình vụng trộm trốn đi, mang theo một túi bánh hoa hồng làm điểm tâm, một mình đi vào rừng hoa đào, theo ý của nàng, thưởng hoa hiển nhiên là phải có điểm tâm, thiếu nữ mỹ mạo khờ dại như nàng, kỳ thật đã trải qua hai kiếp người rồi.
Sự thâm trầm giấu tận sâu trong thể xác nàng chỉ khi nào nhìn thấy rừng đào vô tận như thế này mới có thể thả lỏng, trong trí nhớ, tại một khắc được đầu thai kia, trên đường đi qua nơi giống như hoàng tuyền, nàng cũng từng vì khung cảnh ngập trời hoa đào bay mà vô thức dừng chân lại... Cùng với một nửa bóng lưng thon dài với mái tóc đen tuyền như mực yên lặng đứng trong đó.
Cho nên, lúc nàng nhìn thấy Du Tử Tu một thân áo trắng đứng trong rừng đào, nàng đã bị kinh ngạc hồi lâu.
Hắn thấy nàng, cũng hết sức kinh ngạc, đây là trung tâm của rừng đào, bất cứ ai bị lạc đường cũng đều đi đến đây, nhưng tiểu cô nương một thân hồng phấn đứng ở trong mảnh rừng đào kia, quần áo bay phấp phới, nhìn qua cứ ngỡ tiểu tiên nữ nào đó đang dạo chơi.
Mặc Ngưng Sơ lúc đó chỉ cảm thấy trái tim như sắp đình chỉ, âm thanh bốn phía yên lặng, đầu óc trống rỗng, thân hình Du Tử Tu cao lớn, phong thái tôn quý, dung mạo tuấn tú, hình dáng xinh đẹp, làm cho người ta không thể dời mắt.
Hắn cho rằng nàng lạc đường, liền dịu dàng vươn tay ra với nàng -- kết quả nàng ôm một trái tim đang nhảy loạn trong ngực chạy mất dép, trở về giở rất nhiều sách y, cũng không thể đem triệu chứng mỗi lần nhớ tới hình ảnh của hắn trong rừng đào tim liền đập liên hồi chữa khỏi được.
Sau đó, nàng lại đem hình ảnh nam tử nàng gặp trong rừng đào so sáng với Du Tử Tu, càng lúc càng cảm thấy rất giống, tuy là hắn không có cầm lá cây xanh đậm trong tay, cũng không có chú ý xem ngón tay hắn có phải trắng như sứ không, nhưng nàng liền cảm thấy được người kia chính là hắn -- nếu tồn tại, phải bắt lấy, mặc dù nàng luôn tưởng rằng cái đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Từ đó về sau, nàng thường chạy tới rừng đào kia tìm hắn.
Lần đầu tiên trở lại, hình như đào hoa trận kia thay đổi, nàng hao phí rất nhiều tế bào não mới xông vào được, mặt trời dường như muốn xuống núi, trong rừng hoa đào thăm thẳm, ánh nắng chiều chiếu xuống từng mảng, áng mây xinh đẹp bị nhuộm thành một màu hồng hồng đẹp mắt, cũng nhuộm đỏ bóng dáng nam nhân đang ngồi uống rượu ở bàn đá, cùng với ánh mắt bởi vì kinh ngạc mà trở nên thâm thúy sáng ngời của hắn.
"Ta tên là Mặc Ngưng Sơ, huynh tên gì?" Nàng nhớ muốn quyến rũ một người, trước tiên phải nói như vậy.
Nàng cũng nhớ rõ, hắn ngừng rất lâu mới cười rộ lên, nói cho nàng, tên hắn là Du Tử Tu.
Âm thanh đó tựa như nước suối yên tĩnh, róc rách chảy qua lỗ tai Mặc Ngưng Sơ, sau đó hai người liền như vậy quen biết nhau.
Hắn gọi nàng "Tiểu Ngưng Sơ", đối với việc nàng thường xuyên ra vào nơi này tạo thành thói quen.
Bọn họ một lớn một nhỏ, hơn kém nhau mười tuổi, nhưng hắn nhìn không có già chút nào, ở tuổi mười chín vẫn còn là thiếu niên, là do nàng quá nhỏ, thân thể mới 9 tuổi, tuy là cao lớn, nhưng dáng người cũng vẫn còn con nít chưa dậy thì, nàng hận không thể mau chóng lớn lên, có thể trở thành "thiếu nữ" chân chính đứng bên cạnh hắn, mà không phải là một đứa bé như thế này.
Đối với đối tượng cho mối tình đầu tiên, luôn luôn là hao phí tâm trí để đi lấy lòng đối phương. Trước kia, Mặc Ngưng Sơ luôn là tiểu cô nương kiêu ngạo, nàng tự phụ mà dũng cảm, muốn là phải được, hẳn không giống như những đứa bé gái khác ra vẻ gượng ép.
Nàng luôn luôn quấn lấy hắn, nói chuyện phiếm, chơi cờ với hắn. Giao tình của hai người dần dần biến thành thân thiết, lại sợ hắn chỉ cho rằng nàng chỉ là một đứa bé bình thường, luôn nghĩ hết phương pháp chứng minh năng lực của nàng.
Có một ngày tán gẫu về chuyện công tử Tịch, tài tử nổi danh khắp thế gian. Mặc Ngưng Sơ không khỏi đắc ý kể chuyện mình trêu đùa hắn như thế nào, nói luôn cả chuyện nàng có trí thông minh hơn người, chuyện mà nàng luôn luôn giấu diếm gia đình và mọi người, nàng lại cho hắn biết. Như vậy không phải nàng đã ám chỉ rất rõ ràng với hắn sao, hắn là người đặc biệt của nàng, cho nên, nàng hi vọng nàng cũng là người đặc biệt đối với hắn.
Ít nhất, nàng cho rằng, hắn sẽ không bán đứng nàng, nàng đối với hắn vô cùng tin tưởng, không hề nghi ngờ, vô cùng yêu thích.
Hắn sẽ ở trong rừng đào vuốt ve tóc của nàng, làm điểm tâm ngon chờ nàng đến. Hắn cũng sẽ trong lúc trời đang mưa, che ô đi tìm xung quanh, sợ nàng ngốc nghếch ngay lúc này mà lại chạy vào rừng.
Nhưng nàng chính là ngốc nghếch như vậy, lúc nào cũng ướt sũng đứng trước mặt hắn, núp ở sau một gốc cây đào lạnh run.
Hắn không khỏi ôm nàng vào lòng, đó là lần đầu tiên hắn chạm vào nàng, trái tim Mặc Ngưng Sơ đập loạn rất lâu, mà đêm đó nàng không có quay về, mặc y phục của hắn nằm trên giường, hưởng thụ canh gừng hắn làm cho nàng, hạnh phúc nhìn hắn đút cho nàng từng muỗng từng muỗng, động tác cứ như vậy nhẹ nhàng chậm chạp. Nhìn ngũ quan hắn dịu dàng, lòng của nàng cũng êm ái theo, như là bị gió thổi qua, không bắt được lại gây ra tê dại.
Mà đêm đó hắn ngủ ở ghế tựa, chỉ là nghe tiếng hắn hít thở thôi mà nàng đã mất ngủ cả đêm.
Thậm chí nàng nghĩ, có một ngày, hắn sẽ chờ nàng lớn lên, chờ nàng đến tuổi cập kê, để cho nàng vì hắn mà đội mũ phượng Lâm Lang*... (*mũ cưới)
Nàng cho rằng trí nhớ kiếp trước ở rừng hoa đào chắc là ràng buộc như vậy, ràng buộc cả một đời. Nhưng sự thật chứng minh, dường như nàng đã sai lầm, năm tháng qua đi, hắn không còn là một thiếu niên khờ dại, cũng dần dần thu lại sự cuồng ngạo của chính mình. Hắn càng ngày càng bận rộn, việc phải làm càng ngày càng nhiều, khí chất hắn trời sinh không thuộc về mảnh rừng đào này, không thuộc về Hoa Điền bắc bé nhỏ, một ngày nào đó, hắn sẽ rời xa nơi này.
Mà nàng cho rằng, lúc hắn rời đi, hắn sẽ mang theo nàng.
Mãi cho đến năm nàng 12 tuổi, hắn 22 tuổi, sau khi bọn họ quen biết ba năm.
Cho đến khi nàng không cẩn thận thoáng nhìn được một màn đó... có lẽ nàng vẫn sẽ khờ dại như cũ, vẫn đáng yêu như cũ, vẫn mơ mộng tương lai tốt đẹp cùng với mối tình đầu. Đáng tiếc năm tháng không giữ được tất cả mọi thứ, có nhiều chuyện một đi không trở lại, nàng nghĩ, nếu không phải bị buộc hôn, có thể nàng sẽ không bao giờ trở lại nơi này.
Lại có lẽ, nàng sớm biết mình chạy không khỏi vận mệnh tiến cung, nghĩ cách đến gặp hắn một lần, xem như tạo ra một cái kết cuối cùng cho tình đầu với niềm hy vọng của nàng, tuy là đoạn thời gian đó nàng từng hận hắn rất nhiều...
Hiếm khi Mặc Liên Thành cho Mặc Ngưng Sơ ra ngoài, giao tình của hắn và Du Tử Tu không ít, thậm chí còn thân thiết hơn so với công tử Tịch. Lúc trước Mặc Ngưng Sơ không biết hắn và những người nhà mình lại quen biết nhau, về sau biết rõ, cũng tự giễu mình là một đứa ngu ngốc, trốn một mình trở về Lê Thành, không bao giờ quan tâm chuyện bên ngoài nữa.
Nơi này hoa đào vẫn tươi đẹp vô cùng, lúc này là đầu xuân, chính là lúc hoa đang nở rộ, hoa rơi rực rỡ, dường như tràn ngập trong cả một biển hoa mênh mông.
"Tiểu Ngưng Sơ, muội vẫn còn trách ta?" Du Tử Tu đứng bên cạnh nàng, nhướng đôi mắt đẹp nhìn nàng "Việc đó chẳng qua chỉ là hiểu lầm..."
Mặc Ngưng Sơ nhìn thẳng về phía trước, tầm mắt nhìn vô định, rơi vào nơi xa xôi nào đó, khó mà biết được.
Nàng quay đầu nhìn hắn nở nụ cười "Gió lớn quá, không nghe thấy được huynh nói gì… Thật xin lỗi."
Vừa rồi rõ ràng không có gió.
Du Tử Tu mấp máy môi, đưa tay muốn vuốt tóc nàng, lại bị nàng né tránh, chỉ thấy nàng đi đến phía trước, nhặt đóa hoa trên mặt đất, đặt trong lòng bàn tay, sau đó đặt bên miệng, thổi bay đi.
Động tác đơn giản, lại làm đi làm lại không biết mệt... Hắn thấy nàng như vậy cũng hiểu rõ, nàng là đang muốn trốn tránh hắn.
Hắn đi qua, kéo cánh tay nàng, nâng nàng đứng dậy, động tác mạnh mẽ, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ "Liên Thành nói, chân của muội đang bị thương, không thích hợp ngồi như vậy."
Mặc Ngưng Sơ mím môi im lặng.
Hắn lại thở dài, "Công tử Tịch cũng không biết chuyện của muội... Ta cũng không có nói với hắn, nhưng mà, cũng là do sai sót của ta, xin lỗi muội."
"Là do nàng?" Mặc Ngưng Sơ tươi cười, lúc nhắc đến chữ "nàng", không ngờ lại còn tự nhiên hơn so với tưởng tượng của mình.
Du Tử Tu lắc đầu, lại chậm rãi gật đầu "Ngày đó, ta say, cãi nhau với nàng, trong lúc vô ý nhắc tới muội, có lẽ nàng đã đoán được cái gì đó, mới mua chuộc gã sai vặt này, lấy danh nghĩa của ta nói cho công tử Tịch là người hắn muốn tìm ở tại Lê Thành."
Cho nên, hắn mới cố ý dẫn theo gã sai vặt đang run rẩy sợ hãi kia tới đây? Để có thể chứng minh hắn trong sạch?
Mặc Ngưng Sơ cười sâu xa.
Điều mà hắn muốn chứng minh cho nàng thấy, thật ra đã không còn cần thiết rồi.
Cho dù không phải là chính hắn nói với người khác, kết quả cũng như nhau thôi. Bây giờ nàng có trách hắn, cũng chỉ là ghi thêm vào hận xưa nhiều một chút nữa, không có gì khác biệt.
"Nhưng mà, ta và nàng ấy, thật sự không có gì cả." Du Tử Tu giải thích một lần nữa, ánh mắt hắn đầy nghiêm túc và chân thật, thật đến thiếu chút nữa đã làm nàng choáng váng.
Nếu không phải nàng tận mắt nhìn thấy, có lẽ bây giờ sẽ thật sự tin lời hắn nói.
Lúc nàng 12 tuổi, vào một đêm mưa, Du Tử Tu tinh thông thiên văn địa lý, hắn biết trước mưa lớn nên kêu nàng ở nhà. Nhưng nàng quá nhớ hắn, làm điểm tâm ở trong bếp, không quản ngoài trời mưa to còn chưa dứt chạy vào rừng hoa đào để gặp hắn.
Vì vậy, nàng đã gặp được người con gái kia, ăn mặc đẹp đẽ cao quý, phía sau còn có vài người hầu đi theo, tóc nàng bay trong mưa gió, váy lụa mỏng uyển chuyển buộc vòng quanh thân thể đẹp đẽ của nàng ta.
Du Tử Tu đứng ở trên thang lầu nhìn xuống nàng, gương mặt tuấn tú, không giống như hắn ngày thường hay mỉm cười. Sự yên lặng của hắn lúc này giống như khoảnh khắc trước khi mưa bão kéo tới vậy, nguy hiểm đến mức khiến người ta khó thở.
Sau đó, nữ tử kia đi tới, vòng tay quấn quanh cổ hắn, bờ môi nàng nhanh chóng hôn lên vành tai hắn... Mà hắn, một chút kháng cự cũng không có.
Nàng ta cứ như rắn quấn quanh bả vai cường tráng của hắn, dường như toàn bộ cơ thể nàng đều cọ lên thân hắn. Ngay sau đó, liền hôn lên môi hắn, cuối cùng, bọn họ đi vào phòng. Mấy người hầu trấn giữ ngoài cửa, không cho phép ai quấy nhiễu bọn họ một đêm ôn tồn.
Đêm đó, mưa cực kỳ lớn, hạt mưa to rớt xuống liên tục, nhưng không ai biết, những giọt mưa đánh vào trái tim yếu ớt đang bị tổn thương của một tiểu cô nương từng cảm thấy tràn đầy hạnh phúc là đau đến như thế nào.
Một mình nàng đứng ở ngoài lầu các của rừng hoa đào, dầm mưa cả một đêm, nước mắt hòa vào nước mưa chảy xuống, tầm mắt bắt đầu mờ mịt, nhưng nàng vẫn mở to mắt nhìn về hướng lầu các, cho đến khi mưa đã tạnh, nàng vẫn không thấy nữ tử kia bước ra ngoài.
Lảo đảo trở về nhà, cả một đêm nàng bị phát sốt cao, họ hàng thấy nàng đi ra từng rừng hoa đào, cho rằng nàng trúng tà, lại thỉnh đạo sĩ đến trừ tà, nàng mệt mỏi không muốn ở lại đây nữa, gượng ép thân mình trở về Lê Thành, từ đó về sau, nàng bị bệnh suốt một tháng, đau đớn mà nàng phải chịu không hề ít.
Nàng viết cho hắn một bức thư, trong thư đại khái nói về những gì nàng thấy được trong ngày mưa đó, nàng nói, nàng thích hắn, nhưng mà hiện tại sẽ không thích, sẽ không đi tìm hắn nữa, đều là chút vụn vặt, từ ngữ đau thương. Lúc người đang đau khổ, luôn là như vậy thích làm theo cảm tính, kỳ thật không cần nói nhiều, chỉ cần viết ra "sẽ không gặp lại" là có thể kết thúc mọi chuyện, ước chừng lại hao phí gần hết thời gian buổi chiều của nàng, viết một bức thư tuyệt tình gửi đi, sau đó cũng không nhận được một chút tin tức hồi âm nào.
Nàng cho rằng, cuối cùng chuyện giữa bọn họ sẽ cứ như vậy mà kết thúc.
Hiện giờ, Du Tử Tu lại đứng trước mặt nàng, dùng ánh mắt thâm thúy nhìn nàng, hắn còn muốn nói gì đó, nhưng người hầu từ ngoài xa tiến đến ghé sát lỗ tai hắn nói gì đó, vẻ mặt hắn liền thay đổi, dặn dò nàng ngoan ngoãn trở về nhà, trước khi đi còn hôn lên trán nàng, trấn an nàng, ý rằng hắn sẽ trở lại tìm nàng.
Nhưng mà, Mặc Ngưng Sơ cũng không còn là tiểu cô nương năm đó nữa.
Khoảng cách ái muội hắn cho nàng cũng không thể khiến nàng vui vẻ, nhìn bóng lưng hắn vội vã rời đi, bỗng nhiên nàng hiểu rõ một chuyện, nàng chỉ là quay lại để tìm về hồi ức, mà bây giờ hồi ức cũng không còn, có lẽ, nàng thật sự nên rời khỏi.
Nàng tự giễu cười cười, quay đầu đi về hướng ngược lại.
Không dễ dàng gì được ra ngoài, Mặc Ngưng Sơ không muốn lập tức trở về nhà, nhưng Tiểu Mỹ còn trong tay Nhị ca, nàng còn có thể đi được chỗ nào? Chỉ có thể từ từ chậm rãi đi về nhà. Một mặt đi, một mặt đá cục đá đang nằm trên mặt đất, đối với nàng mà nói cục đá này chính là đầu của Lân Xuyên, nhìn nó lăn lông lốc ra xa, tâm trạng nàng vô cùng vui vẻ.
Hoa Điền Bắc có cây cầu Lạc Tâm, dưới cầu là một hồ nước xanh thẳm, làm cho người ta nhìn thấy liền thoải mái, nàng núp dưới cầu, trốn ở chỗ mọi người không nhìn đến, nhìn mặt hồ gợn sóng, ngẩn người ngây ngốc.
"Tiểu Đào Tử, ngươi lại dám gặp gỡ tình lang sau lưng ta." Ngay lúc này, một giọng nói trêu tức bỗng nhiên vang lên, Mặc Ngưng Sơ kinh ngạc quay đầu, gương mặt đẹp đẽ cũa Lân Xuyên tựa như trăng sáng xuất hiện trong mắt nàng, nhưng một lần nữa thấy hắn, lại ngay sau khi vừa gặp Du Tử Tu, nàng chỉ cảm thấy suy nghĩ phức tạp, rối rắm vô cùng.



Thử đọc