Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 47

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Lão Hoàng Đế
"Của ngươi?" Mặc Ngưng Sơ há to miệng nhớ đến cái lầu các kia "Cái ở Lê Thành kia --?"
"Cũng là của ta." Lân Xuyên không hề phủ nhận.
Hắn âm thầm bố trí sản nghiệp khắp thiên hạ, mỗi một nơi đều không chỉ kiếm ra tiền, mà cũng là nơi thu thập tin tức, ẩn giấu vô cùng sâu, thậm chí các nơi đó cũng không biết đến sự tồn tại của đối phương, không hề có liên lạc với nhau.
Mặc Ngưng Sơ băn khoăn, nàng thật rất muốn hỏi, rốt cuộc là hắn có bao nhiêu tiền?
"Tiền kiếm được lấy một phần đi sửa chữa thư viện và trường học, nuôi cô nhi và người già nghèo khổ." Về phương diện tiền bạc, có vẻ như hắn không muốn bị Mặc Ngưng Sơ hiểu lầm, vì vậy càng dễ dàng giải thích từng chút một rõ ràng cho nàng. Ngay tại thời điểm ánh mắt nàng càng trừng càng lớn, hắn liền dùng tay nhẹ nhàng bưng kín mắt nàng, "Cẩn thận coi chừng rớt tròng mắt ra ngoài."
Mặc Ngưng Sơ ngồi không yên, mông cứ nhúc nhích vặn vẹo, sau đó cực kỳ mất tự nhiên mở miệng "Thật sao?"
"Chẳng lẽ là giả?" Âm điệu của hắn hơi hơi cao lên.
Tiểu Mỹ và Thường Tự hầu hạ ở một bên, không hẹn mà cùng nhau nở nụ cười. Hai người bọn họ dường như không còn giương cung bạt kiếm như trước, tuy vẫn không ưa đối phương, một người ghét cái đầu heo béo của người kia, một người ghét cái mặt đen như than của người nọ, nhưng nếu bỏ qua những thứ này, thì hai người quả thật là "một đôi".
Mặc Ngưng Sơ suy nghĩ rất lâu, mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật này. "Ngươi có thể đi điều tra chuyện quan trọng như vậy, khẳng định là quyền cao chức trọng, lại thích làm việc thiện, nhất định là người liêm khiết... Nhưng ngươi sẽ không phải là xuất phát từ kinh thành, đi làm việc cho cái lão hoàng đế đáng ghét vừa già vừa xấu xí đó chứ?"



Lời này như sấm nổ, khiến cho Thường Tự xém chút văng nước miếng đầy đất, không ngừng ho khan, bị Lân Xuyên lạnh lùng quét mắt qua, mới nghiêm túc đứng yên trở lại, quay mặt đi chỗ khác cố gắng kìm nén gắt gao.
"Này Tiểu Đào Tử, tại sao ngươi lại cho rằng là lão hoàng đế? Hơn nữa còn vừa già vừa xấu? Lại cực kỳ đáng ghét?" Lân Xuyên uống một ngụm nước trà, trọng điểm nghe ra đều rơi vào mấy chữ ở mặt sau.
"Ta là nghe người khác nói nha, vừa già vừa ngốc…haizz, thật sự là xấu hổ chết được, đã lắm tuổi như thế, còn muốn tam cung lục viện, đúng là không biết xấu hổ, trong khi thiên tai xảy ra khắp nơi như vậy, hắn lại không chịu lo chuyên tâm xử lý chính sự, chỉ biết đắm chìm trong nữ sắc."
Mặt Lân Xuyên rốt cuộc cũng chuyển sang tái xanh "..."
Nửa ngày sau, hắn mới có thể hòa hoãn nói "Ngươi nghe ai nói?"
Mặc Ngưng Sơ thất thần.
Ai? .... Là ai nhỉ?
---"Phụ hoàng của ta, vừa già vừa đáng ghét, xấu hổ chết được."
Một giọng nói mơ hồ vang lên trong trí nhớ, Mặc Ngưng Sơ ngây cả người, sau đó trong đầu nhanh chóng xoay chuyển giải tán đi những ý nghĩ không thể nhớ được kia, mơ hồ không rõ trả lời Lân Xuyên " Đã là chuyện rất lâu, rất lâu trước kia rồi, nhớ không được."
Này đúng là chuyện rất lâu, rất lâu trước kia.
Hình như lúc đó nàng mới 5 tuổi, bị lạc đường ở ngự hoa viên trong hoàng cung, nhưng chuyện này không nên nói ra nha.
Nàng là Tiểu Đào Tử, là một tỳ nữ đào hôn, làm sao liên quan đến hoàng cung?
"Vậy rốt cuộc ngươi đã bao lâu không quan tâm đến chuyện bên ngoài?" Cuối cùng Lân Xuyên không nhịn được hỏi.
Tiểu Mỹ khoa tay múa chân, nàng lấy hai tay làm ra một khoảng cách dài ơi là dài, vì thế tất cả mọi người nhìn vào đều hiểu đó là "Thật lâu, thật lâu, cực kỳ lâu rồi ".
Mặc Ngưng Sơ cực kì xấu hổ, dùng ánh mắt cảnh cáo Tiểu Mỹ đừng nhiều chuyện.

Tâm tình Lân Xuyên biến đổi tốt một chút, đang muốn để Thường Tự chuẩn bị buổi trưa, hạ thân đột nhiên run lên, mạnh mẽ quay đầu kéo cổ Mặc Ngưng Sơ, sau đó không để ý đang ở trước mặt mọi người, hôn nàng thật sâu.
Môi lưỡi va chạm, mềm mại ẩm ướt.
"Nhớ kỹ, Tiểu Đào Tử, những chuyện hôm nay ngươi biết được đều là bí mật của hai chúng ta." Ngón tay hắn vuốt qua môi của nàng, cười cười với nàng, lúc nàng còn đang sững sờ, hắn đã buông nàng ra.
Cũng một khắc đó, dưới lầu truyền đến âm thanh ầm ầm, tiếng tiểu nhị kêu "Không thể vào" cũng chẳng có ích gì. Mặc Ngưng Sơ quay lại nhìn theo tiếng động, một âm thanh nhanh như chớp vọt vào, sau đó "ầm" một tiếng mạnh bạo, cửa bị đá văng ra.
"Tiểu Sơ" Người cầm đầu chạy nhanh đến, vừa thấy bóng dáng Mặc Ngưng Sơ ngồi ngơ ngác bên trong, cơ hồ liền có cảm giác muốn nhảy dựng lên, hắn nhanh chóng đi đến trước mặt nàng, kéo vai nàng, kiểm tra lên xuống trái phải mấy lần, lúc tay hắn chạm vào vết thương trên trán của nàng, đau lòng kêu to "Tiểu Sơ, quả nhiên muội bị thương."
Mặc Ngưng Sơ cuối cùng cũng phản ứng kịp "Ca ca."
Người tới chính là nhị ca của nàng Mặc Liên Thành.
"Huynh chờ muội ở đây rất lâu rồi." Hắn thở dài, vốn đã chuẩn bị một đống lời trách cứ, nhưng lúc thấy tiểu muội bình an vô sự ngồi trước mặt như thế này trong lòng hắn như trút bỏ được gánh nặng.
"Đi theo huynh, trở về mới từ từ trừng phạt muội." Mặc Liên Thành đứng lên liền kéo nàng đi, ý kêu gia đinh tiến lên, bắt Tiểu Mỹ bên cạnh, Mặc Ngưng Sơ vùng vẫy "Ta, ta không đi... Ta, ta muốn ở cùng Lân...." Chữ Xuyên còn chưa nói ra, nàng lại im lặng nhìn sang một bên.
Vị trí ở bên cạnh nàng, chỉ còn lại có một ly trà an tĩnh đặt trên bàn, ngoài cửa sổ tiếng người đầy huyên náo. Nhưng bóng dáng người kia lại cô đơn không thấy đâu.
Dường như trong phòng vẫn còn lưu lại mùi trà hương pha lẫn bạc hà nồng nàn của hắn, khi nãy, hắn còn mới vừa kéo nàng qua hôn lên môi nàng.
Hắn nói, đây là bí mật của hai người bọn họ.
Nhưng hắn cứ như một cơn gió xuân, sau khi thổi qua chỉ để lại cả gian phòng trống rỗng, hình ảnh tươi cười của hắn còn đang quẩn quanh trong đầu Mặc Ngưng Sơ, sau đó lại như mây bay đi mất.
-- Không thấy Lân Xuyên đâu nữa.



Thử đọc