Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 44

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Nơi Đó Có Phải Có Người Ngươi Muốn Lấy?
Làm xong hết mọi chuyện, Mặc Ngưng Sơ lau mồ hôi, nàng lại cảm thấy có chút mệt mỏi.
Lân Xuyên nắm lấy tay nàng, nhiệt độ trong lòng bàn tay hắn cơ hồ có thể tổn thương da thịt nàng, Mặc Ngưng Sơ cũng lười kháng cự, liền chui vào giường, kéo chăn che đầu, nói ra mấy câu giống như làm nũng "Ta muốn ngủ, củ sâm núi trắng trẻo mập mạp kia cho ngươi dùng để hầm canh gà, chia ra uống trong bảy ngày, không cần uống nhiều quá, cẩn thận ngươi bị phun sạch máu mũi mà chết..."
Ngừng một chút, một đôi mắt to lại từ trong chăn nhìn ra "Ngươi nắm tay ta như vậy... Ta ngủ không được..."
Lân Xuyên nhìn năm ngón tay đang quấn quýt nhau một chút, chậm rãi buông tay nàng ra.
Mặc Ngưng Sơ thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó bên cạnh liền tăng thêm một hơi thở lạ, Lân Xuyên nằm nghiêng bên cạnh nàng, miệng cười cười "Ta cũng mệt"
"....." Mặc Ngưng Sơ đầu đầy vạch đen.
Bàn tay hắn ôm nàng vào ngực, vỗ vỗ đầu nàng nói "Ngủ đi."
Như vậy càng ngủ không được aaaaaaaaaaa
Nội tâm Mặc Ngưng Sơ kêu gào, toàn thân cứng ngắc không dám cử động, nhắm mắt lại giả bộ ngủ, hơi thở hắn truyền đến từ phía sau, phất nhẹ qua lỗ tai nàng, pha trộn mùi trà hương với hương thơm của bạc hà, xông vào hơi thở của nàng, theo hít thở lên xuống của hắn, nàng có thể nghe được nhịp tim mình đang dần dần đập nhanh hơn.



Nàng thật cẩn thận nhích ra phía trước, sợ bị hắn nghe được tiếng tim đập như trống "thùng thùng" rung động của mình, nó khiến nàng sợ hãi, lại đem đi hù người khác thì...rất không tốt…
"Tiểu Đào Tử, cũng gần tới Hoa Điền Bắc rồi." Giọng nói nhẹ nhàng của Lân Xuyên vang lên "Nơi đó có người ngươi muốn lấy phải không?"
Mặc Ngưng Sơ ngớ ra, mờ mịt quay đầu, bởi vì trong nháy mắt, dường như nàng nghe thấy trong giọng nói kia có chút gì đó đầy đau xót, đây là điều chưa bao giờ xảy ra, hắn là Lân Xuyên, là một Lân Xuyên cao cao tại thượng, đối với bất cứ mọi chuyện đều khinh thường không thèm ngoảnh lại nhìn, hắn trêu đùa nàng dễ như nắm trong lòng bàn tay, cũng đối với nàng lúc nóng lúc lạnh, rồi lại không để ý đến an nguy sinh mạng của mình mà cứu nàng, tặng tất cả dược phẩm trân quý cho nàng... Hắn đối với nàng luôn là một con người khó đoán biết được, nàng cũng không biết thật ra thì: hung ác, ấm áp, trêu đùa, nghiêm túc, cuối cùng người nào mới thật sự là hắn?
Ánh mắt Lân Xuyên rất đẹp, long lanh giống như ngôi sao trên trời, tóc đen của hắn tán loạn trên gối, hơi thở nồng nàn quẩn quanh. Mặc Ngưng Sơ ngơ ngẩn chống lại ánh mắt của hắn, là như vậy gần trong gang tấc, lại cùng nằm chung một giường, nhưng suy nghĩ của nàng lại lắng đọng an tĩnh, tay chân lạnh lẽo không độ ấm.
Trừng mắt nhìn hắn, có chút xấu hổ cười lên "Ta, ta không có..."
Ánh mắt Lân Xuyên dần lạnh, hắn vươn ngón tay phủ qua hốc mắt nàng "Vậy sao ngươi khóc?"
Mặc Ngưng Sơ kinh hoảng phát hiện ra nước mắt không tiếng động mà rơi xuống, không dừng được, rơi vào ngón tay lạnh lẽo của hắn, lại vỡ ra. Đột nhiên nàng không dám nhìn vào mắt hắn, cúi đầu nhanh chóng lau sạch nước mắt, nở một nụ cười "Chắc là vừa rồi bị hơi rượu thuốc làm cay mắt..."
Lân Xuyên trầm mặc thật lâu khiến cho tay chân nàng luống cuống, Mặc Ngưng Sơ cắn môi dưới, chậm rãi nói "Nơi đó có một người quen... Bởi vì đủ loại lý do, ta và hắn cũng có một chút thân thiết, ta cũng không phải là muốn gả cho hắn, chỉ là muốn hắn giúp ta thuyết phục người nhà, có thể đừng gả ta đi, đừng để ta tiến vào..." Cung.
Nàng phanh lại vừa kịp lúc, nàng lập lại lời nói dối trước mặt Lân Xuyên là như thế yếu ớt, nàng không biết hắn đã phát hiện hay chưa, nhưng mà nàng cũng không có dũng khí để nói ra sự thật cho hắn biết, nói cho hắn biết rằng thật ra đối tượng đào hôn của nàng lại chính là đương kim hoàng thượng, người quen kia lại từng là người nàng coi trọng, về việc có thích hay không, thời gian trôi qua đã quá lâu, lâu đến mức khiến nàng mơ hồ không rõ, có thể là thích, cũng có thể là ỷ lại, giống như một mảnh rừng hoa đào kia, từ lúc sinh mạng nàng bắt đầu lại một lần nữa, đã sớm gieo xuống vào sâu trong tâm trí nàng.



Thử đọc