Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 42

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Người Nguy Hiểm
"Gia, trận hỏa hoạn đó rất bất thường, là do có người cố ý bắn hỏa tiễn đốt khách điếm, thuộc hạ đã phái người thăm dò xung quanh, bắt được mấy người nhưng đều là tử sĩ, họ lập tức cắn thuốc độc tự sát... Đầu tiễn chế tác kỳ diệu, thêm một thời gian nữa nhất định sẽ tra được dấu vết để lại. Mặt khác, công tử Tịch và Vi Lộ công chúa ở lại cảng chờ cứu viện, dường như hiểu lầm rằng chúng ta là người phóng hỏa, mà Vi Lộ công chúa khẳng định chắc chắn trận hỏa hoạn này là nhằm vào nàng, thuộc hạ cũng đã phái người liên lạc với mật thám bên Mỗ quốc của công chúa Vi Lộ, lúc nào cũng có thể lấy được tin tức." Thường Tự quỳ trên mặt đất, nâng mật tín do bồ câu truyền đến trong tay, hắn cúi đầu thấp xuống một chút "Gia, kinh thành đã không thể duy trì được, nếu người vẫn không trở về, sự tình bại lộ, chỉ sợ sẽ xảy ra nguy hiểm lớn hơn nữa."
Lân Xuyên ngồi ở chính giữa giường, một tay nâng cắm, một tay cầm mấy công văn cần xử lý mấy ngày gần đây.
Thậm chí hắn cũng không thèm ngước mắt.
Thường Tự đợi thật lâu, thật lâu cũng không có lời đáp lại, trong lòng càng thêm sợ hãi, dập đầu thật mạnh, nói "Bệ...."
"Thường Tự" Một giọng nói lạnh lẽo cắt ngang hắn.
"Ngươi đã theo ta bao lâu?" Lân Xuyên ngước mắt, ngón tay thon dài đặt ở trên trang giấy chi chít chữ, ý vị hơi lạnh lùng.
"Mười bảy năm" Thường Tự cúi đầu nói.
Từ ám vệ trở thành thị vệ thân cận, đã trọn vẹn hơn mười bảy năm, Lân Xuyên đã cho hắn quyền lợi sống trong ánh sáng một lần nữa, cho hắn quyền lợi thoát khỏi bóng tối âm u kia, có thể lộ diện ngày đêm thủ hộ bên cạnh.
"Trận hỏa hoạn này rốt cuộc là nhằm vào ai.... Ta không muốn hỏi đến." Lân Xuyên mím môi. "Những thứ giấu trong bóng tối kia có một ngày không chờ được cũng sẽ phải tự lộ diện thôi, ta không muốn lãng phí tinh lực đi tìm bọn họ, việc gì nên tới đều sẽ tới, không phải sao?.... Còn kinh thành, ta có thể trở về, nhưng ngươi có nghĩ đến, tại sao bọn họ lại vội vàng hy vọng ta quay về? Ta không có ở kinh thành, không phải thiên hạ sẽ đại loạn như ý bọn họ sao?"



Thường Tự nghẹn lời.
Lân Xuyên nhìn hắn nói "Ngươi đi theo ta 17 năm, xung quanh ta có loại người gì ngươi hẳn là nên rõ ràng nhất, chỉ là, mục đích của chuyến đi này, e là làm bọn họ sợ hãi..."
"Là thuộc hạ ngu dốt." Thường Tự quỳ dưới đất, có chút xấu hổ. Là hắn tính tình nóng vội, luôn luôn không giúp được chủ tử.
Một lần nữa Lân Xuyên tập trung trả lời thư trên bàn, tiếng động lật sách vang lên trong phòng, lư hương để trên ngăn tủ tỏa ra mùi vị bạc hà the lạnh, có tác dụng nâng cao tinh thần.
Thuyền hoa đã từ từ chạy đến một cảng khác, thấp thoáng nơi xa hiện ra thành trấn.
Thường Tự không nhịn được an tĩnh trong phòng, ngẩng đầu nói "Gia, xin cho thuộc hạ bôi thuốc cho người."
"Chỉ là vết thương nhỏ, không cần."
"Nhưng cái này không phải vết thương nhỏ." Thường Tự cũng là một người cố chấp, chỉ cần là việc có liên quan đến thương tích trên thân thể Lân Xuyên, hắn liền căn cứ vào đạo lý mà bảo vệ quyền lợi của chủ tử mình "Chủ tử, ta biết người giận ta. Ta tự tiện để lại Tiểu Đào Tử tiểu thư ở khách điếm một mình là lỗi của ta. Người phạt ta ra sao ta cũng bằng lòng, nhưng, thỉnh người để cho ta thoa thuốc cho người."
Lân Xuyên thản nhiên nói "Ngươi có thể lui xuống."
Thường Tự cắn răng, quyết định của chủ tử không cho phép ai có thể thay đổi, bị thương như vậy mà chỉ bôi thuốc đơn giản, cho dù có là tiên nhân trên trời cũng sẽ không khỏi được.
Hắn lo lắng, vết thương nặng như vậy một khi có chuyển biến xấu, hậu quả lúc đó thật khôn lường.
Đột nhiên, hắn nhanh chóng quay đầu nhìn ra cửa, kiếm trong tay đã xuất ra, lạnh lùng nói "Ai?"
Trong ánh sáng của kiếm, một cái đầu nho nhỏ đang kề sát mũi kiếm, bàn chân trần đứng trên mặt đất, y phục trắng trên người bị gió thổi bay lượn, đôi mắt mở to, hít thở không đều.
Thường Tự sửng sốt "... Tiểu Đào Tử tiểu thư "
Lông mi Lân Xuyên khẽ run, ngẩng đầu, liền thấy tiểu nha đầu thương tích đầy mình, đường đường chính chính đứng ở cửa, thừa cơ Thường Tự sững sờ, trong chớp mắt đã nhảy vào muốn chui vào sau lưng hắn.

Lân Xuyên nhíu mày, cầm lấy cổ tay của nàng, quay đầu sang nhìn nàng, lạnh lùng ra lệnh "Quay về."
Mặc Ngưng Sơ giật mình, nam nhân này lúc nóng lúc lạnh như vậy khiến người ta không kịp thích ứng, nàng cong môi, rầu rĩ "Để cho ta xem thương tích của ngươi đi."
"Cút" Người đối diện nói ra một chữ đầy ương ngạnh lạnh lùng.
Mặc Ngưng Sơ nén giận, nàng căm giận nhìn đôi mắt đen của nam nhân kia, lại bị khí thế bên trong mắt làm chấn động, ánh mắt đó sâu thăm thẳm, như một loại vòng khóa nàng.
Mặc Ngưng Sơ khó thở, dường như nàng luôn biết, nhưng cho đến bây giờ mới cảm nhận được rõ ràng – Hóa ra hắn là người nguy hiểm như vậy.
Thường Tự bình tĩnh nhìn tình hình trong phòng một chút, tự giác cúi đầu lui ra.
Trong phòng chỉ còn hai người bọn họ, Mặc Ngưng Sơ thở trở lại, có chút mất tự nhiên lắc lắc tay, muốn thoát khỏi gông cùm của hắn.
Nhưng năm ngón tay của hắn thon dài lại mạnh mẽ, cổ tay nàng lại quá mỏng manh, vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Ngược lại khiến hắn nắm càng chặt, hơi thở đều đều của hắn gần trong gang tấc, cằm hắn có hình dáng tuyệt đẹp mà lạnh lùng, nàng không dám nhìn vào mắt hắn, chỉ có thể nói thầm nho nhỏ ".... Đau..."
Tay nàng rốt cuộc cũng được thả lỏng một chút.
"Quay về đi." Lân Xuyên lặp lại, khi ánh mắt hắn chạm đến cái chân đang đỏ lên vì lạnh của nàng, giọng nói liền thay đổi, trầm thấp dọa người "Tiểu Mỹ đâu?"
"Không liên quan đến nàng." Nàng làm như không có gì ngồi bên cạnh hắn, chắc chắn hắn sẽ không làm đau nàng liền thừa cơ hắn nới lỏng tay nhảy lên giường, nhanh chóng thò tay ra muốn cởi đi trường bào của hắn.
Lân Xuyên nhíu mày, bắt lấy hai bàn tay nhỏ, tránh được nơi thụ thương "Ngươi có biết ngươi đang làm gì không?"
"Ta chỉ muốn xem vết thương của ngươi."
Môi hắn dần dần mím lại, ánh mắt trở nên thâm thúy, kéo mạnh nàng vào trong ngực, hơi thở phà vào mặt nàng "Nhìn thấy thì sao? Không nhìn thấy thì sao? Là vì ngươi áy náy nên mới đến đây thăm hỏi thương tích của ta? Để cho lương tâm ngươi khỏi phải cắn rứt, khỏi phải ngủ không yên?"
Lời hắn nói ra cứ như là cố ý muốn làm nàng đau lòng, từ lúc nàng bước vào phòng cho đến bây giờ giọng điệu của hắn luôn là sắc bén cùng lạnh lùng , hắn có thể cho nàng cảm thấy ấm áp, cũng có thể cho nàng cảm thấy lạnh lẽo.
Mặc Ngưng Sơ trợn mắt nhìn hắn "Ngươi hơi quá đáng rồi đó."
"Vậy thì đi về đi." Hắn gằn từng chữ, nắm tay vứt nàng trên mặt đất, trường bào lạnh lẽo phất qua gương mặt nàng, không hề có một chút ấm áp nào.
Mặc Ngưng Sơ lui vài bước mới đứng vững lại được, cẳng chân bị thương lại bị đau, lông mày nhỏ nhăn lại, nếu dễ dàng bỏ qua như vậy thì đâu còn là Mặc Ngưng Sơ nữa. Bỗng nhiên, trong đầu nàng chợt lóe ý tưởng, bước chân lảo đảo không ngừng, thuận thế ngã lên trên bàn thấp --- tiếp theo đó là âm thanh vỡ vụn của bàn trà.
Ngay lập tức mấy cây trúc đóng bàn bị một ánh sáng trắng quét qua chém thành từng mảnh nhỏ, mà cổ tay Mặc Ngưng Sơ đã bị người khác nắm lấy, ra sức lôi nàng lên, nàng quay vài vòng, lưng liền rơi trên giường êm ái --
Nàng kêu lên sợ hãi, liền bị người khác đè xuống, Lân Xuyên cúi xuống sát mặt nàng, hơi thở phả lên mái tóc tán loạn trên gò má nàng, sau đó hắn nhìn xuống mặt nàng ".... Thì ra ngươi lại khẩn cấp đến như vậy."


"Hả?" Mặc Ngưng Sơ vẫn còn đang chưa kịp hoàn hồn.
"Chạy đến bên cạnh nam nhân, còn cởi quần áo của hắn..." Lân Xuyên nhìn nàng, ngón tay thuận thế nắm lấy cằm nàng, lại chậm rãi nâng mặt nàng lên, môi hắn liền kề sát vào đôi môi đỏ mọng của nàng ".... Thì ra là ngươi muốn như vậy?"
Mặc Ngưng Sơ thở hổn hển đầy tức giận, nhưng lại bình tĩnh vững vàng, cắn răng nhắm mắt, nâng môi mình lên trước thêm một chút, khiến cho khoảng cách cực kỳ bé nhỏ kia biến mất.
Lân Xuyên sửng sốt, trong nháy mắt Mặc Ngưng Sơ liền mở mắt ra, quay mặt qua một bên không dám nhìn thẳng hắn, gương mặt quật cường ửng đỏ nóng lên, nàng cứng nhắc nói "Ta… mạng của ta là ngươi cứu về, bị ngươi đùa giỡn cũng không phải một hai lần, nhìn cũng nhìn rồi, sờ cũng sờ rồi, trong sạch của nữ tử cũng đã mất lâu rồi, dù sao ta cũng đào hôn , không có thủ cung sa bọn họ cũng sẽ không còn ép ta xuất giá.... Ngươi ngươi ngươi ngươi thích như thế nào thì làm như thế ấy.... Ta, ta chỉ muốn nhìn một chút thương tích của ngươi."
Hơi thở sát bên tai nàng rút lui, sức nặng đè trên thân nàng trong phút chốc cũng giảm bớt, rồi sau đó liền nghe thấy một tiếng nói cách đỉnh đầu không xa vang tới "Càn rỡ."
Mặc Ngưng Sơ lập tức mở mắt, nghe ra được trong hai chữ đó không còn vẻ lạnh lùng như trước, chỉ còn lại vừa tức vừa bất đắc dĩ, nàng lập tức biết mình đã thành công, cười ha ha ngồi dậy, sau đó tiến đến bên cạnh Lân Xuyên "Yên tâm, ta sẽ không phi lễ ngươi."
".........."
Coi như không nhìn thấy ánh mắt đầy lạnh lùng của Lân Xuyên đang chằm chằm nhìn nàng, nàng hùng tâm tráng chí liền đưa tay tới trực tiếp cởi bỏ đai lưng của hắn, vải mềm và mát, tay áo có thêu một chùm hoa lam điểu, nhưng tuyệt đối không có phong cách của nữ nhân, ngược lại hoa mỹ vô cùng, yêu khí dày đặc.
Quả thật là nghiệp chướng.
Từng tầng từng lớp y phục được cởi bỏ, đầu vai trắng trẻo trần trụi nhanh chóng được phơi bày ra ngoài, xương quai xanh rõ ràng, da dẻ rắn chắc, ngón tay nàng vừa đụng đến da thịt của hắn liền cảm thấy toàn thân hắn cứng ngắc.
Thì ra sắc lang cũng sẽ thẹn thùng.
Nàng cố gắng nhịn cười, nhưng rất nhanh, nàng liền cười không nổi.
Một vết đỏ tươi kéo dài trên lưng, so với da thịt trắng nõn xung quanh càng làm cho người nhìn cảm thấy chói mắt hơn, bị một cây cột đang cháy đập vào, dường như hoàn toàn bong da tróc thịt. Trên miệng vết thương còn có chút bột trắng, có lẽ là kim sang dược, nhưng vết thương quá dài, máu tươi cũng bị ngưng tụ đóng thành vảy khiến cho tất cả đều sưng tấy lên.
Mặc Ngưng Sơ hoàn toàn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào vết thương, yết hầu như bị nghẹn lại, nói không nên lời.
Nhớ đến vừa nãy, nàng chỉ nhìn thấy trước thân hắn trần trụi, nàng nhớ rõ chính mình còn chen hắn đụng đến góc tường, như vậy lưng hắn sẽ dựa sát vào vách, chẳng phải là sẽ rất đau sao? -- Vậy đến tột cùng là có biết bao nhiêu đau đớn??? Nàng không dám nghĩ nữa -- mà hắn tại sao lại có thể lãnh đạm không thèm bận tâm đến như vậy, vết thương nhỏ? Vết thương nhỏ cái cọng lông chó a.
"Xem xong rồi, ngươi có thể đi."
Lân Xuyên liền muốn mặc quần áo, lại bị bàn tay Mặc Ngưng Sơ đánh nhẹ một cái như vuốt ve, nàng trợn to mắt đầy tức giận, cơn giận này so với việc vừa rồi bị hắn làm nhục chỉ có hơn chứ không kém "Ngươi làm cái gì vậy? Ngươi điên rồi, Ngươi hẳn phải biết nếu cứ mặc kệ không quan tâm như vậy sẽ bị nhiễm trùng, mà hậu quả của việc đó để lại là nghiêm trọng cỡ nào có biết không? Hả?"
Nàng nổi điên kêu lên "Cái con người đáng chết này, thuốc để ở đâu?"
Lân Xuyên nhẹ nhàng nhướng lông mày.
Cái gì?
Đáng chết?
Lần đầu tiên nghe được có người dám gọi hắn như vậy, quả là rất thú vị.
"Không có thuốc" Hắn cười với nàng.
Toàn bộ thuốc đã dùng để trị vết thương cho nàng, ra ngoài vốn không mang theo nhiều thuốc, hắn cũng không thể ngờ hắn lại vì một sai lầm không đáng nói đến như vậy mà bị thương. Tất cả những loại thuốc trân quí nhất đều được bôi trên vết thương của nàng, chắc chắn sẽ không để lại một vết sẹo nhỏ nào. Mà hắn là nam tử hán, một chút sẹo này đáng là gì, kim sang dược mặc dù phát huy hiệu quả chậm nhưng dùng cũng rất tốt.
Hắn không cho Thường Tự bôi thuốc, chỉ là không muốn để hắn ta lo lắng, còn có việc ngăn ngừa hắn ta cứ suốt ngày càu nhàu giống như một ông già.
Mặc Ngưng Sơ chợt ngẩn ra, nàng thông minh như vậy, lập tức hiểu được hàm ý trong lời nói của hắn. Bất chợt, nàng cảm thấy hốc mắt có chút ươn ướt, lông mi lay động, tim cũng theo đó mà run rẩy.
Tay Lân Xuyên nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, đột nhiên nàng nghẹn ngào nói "Ta có thể chế thuốc, mau cho thuyền cập bờ"
Mặc Ngưng Sơ quệt bút vào mực, suy nghĩ một chút, liền ghi liên tục danh sách thuốc trên giấy tuyên thành, chữ viết như rồng bay phượng múa, thoăn thoắt hiện ra đầy xinh đẹp, viết xong nàng liền giao cho Thường Tự, để hắn lập tức đi mua thuốc đúng theo số lượng nàng đã ghi. Lại dặn dò Tiểu Mỹ đi vào trong trấn, tìm một chút nước sạch mang về.
Nàng thở dài ra một hơi, sau đó trừng mắt liếc Lân Xuyên một cái, đi đến bên giường, vẫy tay đuổi hắn đi, dọn ra một vị trí dành cho mình, nhanh chóng leo lên cuộn tròn lại chợp mắt một chút, lại không quên nhắc nhở hắn liên tục, không cần biết như thế nào khi Thường Tự trở về phải đánh thức nàng dậy.
Nàng đã quá mệt mỏi, thân thể vốn bị thương còn suy yếu, vừa rồi dường như là dùng hết tinh lực của nàng. Khi Thường Tự về nàng còn phải hao phí năng lượng để chỉ đạo làm thuốc, hiện tại ngay cả khí lực để nàng đi đến bên cạnh giường cũng không có, cho nên nàng cần phải nghỉ ngơi một chút.
Dường như vừa mới nằm xuống giường, ngay lập tức liền chìm vào mộng đẹp, nhớ rõ lúc trước, nàng có rất nhiều việc cần phải làm, bởi vì cha mẹ có nàng, áo cơm không cần lo, thậm chí còn bị người khác chú ý, làm một đứa bé thiên tài sẽ bị ký thác rất nhiều hi vọng, nàng có quá nhiều phương trình và dự án phải hoàn thành, mỗi khi đi ngủ, cũng là do nàng liều mạng tranh thủ một ít thời gian mới có được... Rất lâu rồi nàng không có cảm giác áp lực như vậy, khiến cho nàng cảm thấy quen thuộc, nhưng lần này là nàng cam tâm tình nguyện.
Sóng vỗ vào bờ từng đợt từng đợt, Lân Xuyên giơ tay vén lên những sợi tóc đang rơi lòa xòa trên trán nàng.
Bởi vì mệt nhọc nên trán nàng phủ một lớp mồ hôi tinh mịn, kết lại như giọt sương đọng trên hai gò mát hơi nhợt nhạt của nàng, làn da vô cùng mịn màng, đôi môi đỏ mọng kiều diễm như nụ hoa chớm nở, đẹp như tiên tử trong rừng.
Cho đến bây giờ hắn đều biết rằng nàng rất xinh đẹp, từ rất lâu về trước hắn đã biết điều này.
Nhưng bây giờ nàng đã lớn lên, càng đẹp động lòng người, khiến cho người ta càng thêm mơ ước, khiến hắn nhịn không được mà muốn phá hủy nàng đi, trừ hắn ra ... không ai có thể đạt được...
Tay chạm đến cổ nàng, nhìn vết thương nhỏ giữa ngón tay, ánh mắt càng thêm thâm u.
"Sơ...." Môi hắn chạm nhẹ vào viền tai nàng, dịu dàng kêu "Ngươi nên giác ngộ, ta sẽ kéo ngươi đến thế giới của ta... Nơi đó e là đầy rẫy sợ hãi, đầy rẫy hắc ám, đầy rẫy bất an. Như vậy sẽ phá nát ánh mặt trời của ngươi, nhưng ngươi.... có lẽ sẽ không có cơ hội trốn chạy..."
Ngoài cửa sổ, ánh sáng tươi đẹp soi trên khắp mặt đất.
------------
Lúc Mặc Ngưng Sơ tỉnh dậy, không ngờ đã là ngày hôm sau.
Cho dù nàng đã căn dặn nhất định phải kêu nàng dậy, nhưng đâu ai dám vượt qua Lân Xuyên đi quấy rầy nàng? Nàng bình yên ngủ cả một ngày, lúc biết được chân tướng mọi việc thì không tránh được tức giận, nhưng tinh thần tốt hơn hôm qua, đau đớn trên người cũng giảm đi rất nhiều, sảng khoái tinh thần chuẩn bị điều chế thuốc.
Thường Tự làm việc cực kỳ có trách nhiệm lại cực kỳ cẩn thận, đem thuốc phân loại rõ ràng không để nàng phải tốn nhiều công sức. Mặc Ngưng Sơ lại viết ra rất nhiều toa thuốc, chỉ đạo Tiểu Mỹ đem đi cân từng chút từng chút một, cất vào hộp thuốc, đưa cho những người khác nghiền ra.
Nàng chuẩn bị rất lâu, đột nhiên nhớ ra cái gì, sau đó nhìn về phía nam nhân đang ở một bên xem náo nhiệt đã lâu kia, đem những lời nói trong bụng cất giữ đã lâu nói ra "...Kỳ thật, Lân Xuyên, có lẽ phương diện kia của ngươi có vấn đề? Có muốn ta tiện tay giúp ngươi điều trị hay không?"
Nam tử kia ngẩn ra, sau đó bình tĩnh vươn ngón tay ra nâng lên lọn tóc đang rũ xuống của nàng, đặt lên mũi ngửi ngửi, cười nhẹ "Không bằng ngươi đến thử một chút xem?"
Mặc Ngưng Sơ sợ hãi bỏ lại một câu "Ta đi chế thuốc" liền chạy mất dép.
Lân Xuyên nhìn bóng lưng nàng hốt hoảng chạy đi, khóe môi nhếch lên tạo ra một đường cong xinh đẹp, nhẹ nhàng nở nụ cười
P/s: Ây da, Sơ Sơ - Xuyên Xuyên, 2 đứa thật là dễ thương



Thử đọc