Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 31

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Tửu Quán Ô Viện
Nhìn thấy Tiểu Mỹ ngày càng gần, nếu hiện tại lập tức trở về phòng thì sẽ chạm mặt với nàng. Chưởng quầy có nói muốn đến Ô Viện là phải đi dọc theo hành lang phía trước, bước vào gian phòng có mành châu kia là có thể tránh được phiền toái này.
Mặc Ngưng Sơ hạ quyết tâm, nhịn đau, dựa sát vào người Lân Xuyên, nũng nịu đáng yêu "Lân ca ca, muội lạnh, muội muốn uống rượu mơ. Muội muốn đi Ô Viện"
Đôi mắt đen thăm thẳm có một cảm xúc chợt lóe rồi biến mất. Lân Xuyên bất chợt lại nhớ đến ngày đó ở trên nóc nhà, ánh mắt mờ mịt ngắm nhìn tiểu cô nương áo hồng chạy nhảy loạn xạ, ánh mắt nàng vừa sáng vừa mơ màng, khóe miệng cong lên giống như một đóa hoa đào xinh đẹp.
Hắn lại ngẩng đầu nhìn mưa to ngoài cửa, đêm nay nhất định có gió lớn, cực kỳ thích hợp làm chuyện xấu.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Ngừng một chút, đôi tay to lớn liền ôm lấy Mặc Ngưng Sơ đi về phía Ô Viện.
Công tử Tịch khóe môi nhẹ nhàng co giật, hướng về phía công chúa Vi Lộ làm động tác "thỉnh" , hai người nhanh chóng nối gót theo sau.
Thường Tự vừa mới tới cửa, Tiểu Mỹ và mấy người hầu trên thuyền cũng vừa bước tới mái hiên, bỏ dù xuống, đúng lúc nhận được ánh mắt của Mặc Ngưng Sơ, lặng lẽ khoa chân múa tay với nàng "Trốn đi."
Tiểu Mỹ sửng sốt, còn muốn xác định lại cho cẩn thận thì mấy người kia cũng đã biến mất sau mành châu.
Nhưng mà, cái người đi phía sau tiểu thư kia, không phải từng là lão sư của tiểu thư……Công tử Tịch?
---------------
Rượu mơ danh bất hư truyền, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt bốn phía, cảnh sắc của Ô Viện cũng rất khác biệt. Mặc dù hạt mưa nặng trĩu, nhưng có lẽ là do cấu trúc các mảnh ngói trên mái hiên được thiết kế như hình vảy cá nên khi mưa rơi xuống lại giống như một mành nước mông lung. Mấy đóa hoa lê nở rộ trong biệt viện càng làm tăng thêm vẻ phong tình.
Mặc Ngưng Sơ đã thay váy bông sạch sẽ, ngồi ở bên cạnh bệ nấu rượu ấm áp dễ chịu, nhấm nháp mấy ly rượu mơ khiến cho nàng cảm thấy cả người như mây bồng bềnh, ấm từ đầu đến chân. Dưới làn váy lót đầy nệm bông, cả thân thể nàng như lọt thỏm vào trong đó, tâm tình khẩn trương lúc nãy cũng được lơi lỏng, còn có chút buồn ngủ.
"Tiểu muội muội, ta và muội mới gặp mà như đã quen nhau từ lâu, muội lại tốt bụng mời ta đến đây trú mưa, ta thật không biết cảm tạ muội thế nào đây." Vi Lộ mỹ nhân cũng thay y phục xinh đẹp, đeo đầy nữ trang sáng lóng lánh bức người. Hai chữ "cảm tạ" của nàng phát ra đặc biệt rõ ràng, tươi cười càng thêm bắt mắt, ngón tay thon dài bưng ly rượu trên bàn, nói với Mặc Ngưng Sơ "Ly rượu này là ta kính muội, phải giữ cho thân thể ấm áp, tỷ muội chúng ta còn nhiều điều muốn nói với nhau nha."
Mặc Ngưng Sơ im lặng.


Nàng không thể không thừa nhận nữ nhân này thật sự rất mạnh mẽ. Lúc nãy luân phiên đả kích nàng ta như vậy nhưng nàng ta lại không nổi trận lôi đình, ngược lại còn cố gắng bảo trì sự bình thản, chờ đợi thờ cơ để công kích trở lại. Xét về ấn tượng ngực to não nhỏ, nàng ta quả thật không nằm trong loại này.
Còn xét về phương diện tửu lượng, mình lại không cao, huống hồ hôm nay không dễ dàng gì được xuống thuyền, nàng còn có chuyện trọng yếu hơn phải làm.
Mặc Ngưng Sơ chậm chạp cười. "Tỷ tỷ nói đùa, tỷ kính rượu, làm sao ta dám không uống? Nhưng thân thể ta không tốt lắm, vừa rồi mới uống mấy ly nhỏ, bây giờ đầu đã bắt đầu đau...." Nàng chớp chớp con mắt vô tội, nhìn nam tử mặc y phục màu lam bên cạnh. "Lân ca ca, ca có thể giúp muội không?"
Lân Xuyên khóe miệng không để lại dấu vết thản nhiên cười nhẹ, cô gái nhỏ này, lại dám nghĩ biện pháp đối phó mình.
Mà hắn im lặng như vậy khiến cho công tử Tịch nghĩ hắn không muốn. Trong trí nhớ của công tử Tịch, có một tiểu cô nương bởi vì uống chút rượu mà xém chút nữa phá hủy cả đại sảnh. Tuy là thời gian ở chung không lâu, nhưng cả hai lại giống nhau đều ngây thơ đáng yêu, nghĩ đến đây, không khỏi cười nhẹ, giơ rượu của mình lên "Ta có thể uống thay Tiểu Đào Nhi tiểu thư..."
Nói còn chưa hết câu, ly rượu trước mặt Mặc Ngưng Sơ đột nhiên bị bưng lên, rượu bên trong cũng bị người bên cạnh nàng một hơi cạn sạch.
"Nữ nhân của ta, khi nào cần ngươi lo?" Môi của Lân Xuyên dính vài giọt rượu nhìn có chút trơn bóng, lời nói phát ra lại cay nghiệt vô cùng, khí lạnh tỏa ra bốn phía, đến nhiệt độ trong phòng cũng giảm xuống đột ngột.
Gương mặt công tử Tịch ôn hòa bất biến, nhưng so với trước đã lạnh hơn một phần.
-- Vì thế, cuộc chiến giữa nữ nhân với nhau đã đột ngột chuyển biến thành cuộc chiến của nam nhân.



Thử đọc