Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 17

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Dã Sơn Sâm Đại Thúc
Từng câu nói của hắn đều khiến Cẩm Trúc không thể nói nên lời.
Cẩm Trúc khẽ run, gió lạnh thổi qua khiến toàn thân lão không thể kìm nỗi lạnh run.
Lời nói của Lân Xuyên rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo uy nghiêm trầm trọng. Cẩm Trúc đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói đó, mà hắn cũng biết hôm nay chạy không thoát, những nơi có thể trốn đều bị vị đại nhân này chỉ đích danh từng cái, trong giọng nói hàm chứa uy hiếp rất rõ ràng.
Đã không thể kéo dài thêm được nữa.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Mười năm trước Cẩm Trúc Quân vốn là một du sĩ đức cao vọng trọng, nổi tiếng về việc buôn bán tin tức tình báo, người muốn xin lão hỗ trợ không ít, nhưng năm năm trước, lão đột nhiên rửa tay gác kiếm rồi biến mất, có thể nói biết càng nhiều việc thì càng nguy hiểm, nghe đồn là lão chọc đến người không thể trêu chọc, bởi vậy phải quy ẩn giang hồ.
Mà nguyên nhân thực hư này, chỉ có mình lão biết rõ.
Cẩm Trúc thở dài một tiếng, lạy Lân Xuyên một cái "Thật sự tiểu nhân biết không nhiều, chuyện năm đó ta đã thề không nói cho người khác nghe, nếu vi phạm lời thề, sẽ gặp cảnh đầu lìa khỏi cổ, chết không có chỗ chôn."
Ngẩng đầu, thoáng nhìn qua biểu tình "hiện tại có thể cho ngươi chết cực kỳ thảm" của Lân Xuyên, không khỏi nuốt nước miếng, rất nhanh bổ sung thêm "Nhưng tiểu nhân lại sợ chuyện quan trọng như vậy lại vì chính mình mà biến mất, nên lại lập lời thề ghi chép lại một phần..."
Dứt lời liền chạy vào trong nhà, mở khóa ba tầng mật đạo, lại mở ra cơ quan, lấy ra một cái rương bạc khóa vàng, niêm phong bằng nến đỏ cất trong kho, có thể thấy được là cỡ nào quan trọng.
Hắn lại từ một nơi khác trong cơ quan lấy ra chìa khóa, xóa nến đỏ, mở ra khóa cài, hai tay bưng ra đồ vật bên trong, rưng rưng chậm chạp chạy đến dâng lên trước mặt Lân Xuyên "Công, công tử mời xem qua..."
Thật sự là đủ uất ức a....
Đôi mắt Lân Xuyên bỡn cợt nheo lại, mở ra phong thư trắng, thong thả nhìn chữ viết trong đó.
Trầm mặc thật lâu, thậm chí Cẩm Trúc cũng không dám ngẩng đầu nhìn biểu tình trên gương mặt tuấn mỹ kia. Yên lặng quỷ dị làm cho người ta bất an không ngừng, gió nhẹ thổi qua cũng có thể khiến cho người ta sởn gai ốc.
Ngừng một chút, Lân Xuyên đột nhiên nở nụ cười, nói ra một câu không liên quan gì đến phong thư "Cẩm Trúc, nơi này của ngươi có khá nhiều bảo bối thú vị, ta nghĩ muốn lấy đi một thứ, có được không?"


Cẩm Trúc sửng sốt, theo ngón tay thon dài kia nhìn qua, miệng giật giật "Công, công tử xin cứ tự nhiên..."
Gương mặt nửa bên giật giật, nửa bên xấu hổ, cái thứ đó ở Lê Sơn này cực kỳ phổ biến... Hắn muốn làm cái gì? Bộ dáng của mình thật có hình tượng như vậy sao? Công tử là đang nói đùa với hắn? Vì sao câu nói đùa này lại khiến cho người ta kinh hồn táng đảm như vậy?
________________________
Bóng đêm chậm rãi hạ xuống, khi Lân Xuyên làm xong tất cả mọi chuyện, Tiểu cô nương hồng nhạt kia đã dựa vào tảng đá lớn ngủ thiếp đi , lông mi rủ xuống, bị gió thổi lung lay.
Hắn cúi người, ôm nàng vào trong lòng, Cẩm Trúc nhắm mắt đi theo sau hai người, muốn nói lại thôi.
"Còn gì muốn nói?"
"Công tử, người xem thư, chẳng lẽ không có gì nghi vấn sao?"
"Tại sao phải có?"
Cẩm Trúc có chút xấu hổ sờ sờ đầu, nghĩ nghĩ, cuối cùng lại nói "Đó là.... Công tử thông minh như vậy, thấy việc nhỏ này đã liền hiểu được. Nhưng ta còn muốn nói với ngài một chuyện.... Vị cô nương này, sau này nhất định sẽ tuyệt sắc khuynh thành, hồng nhan họa thủy, xin công tử suy nghĩ kỹ."
Lân Xuyên nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái, không nói gì cả, xoay người lướt qua cầu gỗ đi về phía trước.
Môi hắn mỉm cười bí ẩn trong sương mù, Cẩm Trúc không thấy rõ, cũng nhìn không hiểu. Thân lão bây giờ còn khó bảo toàn, hơi đâu mà đi nghiên cứu vị đại gia này muốn cái gì. Tốt nhất là nên trở về dọn dẹp một chút, đi đến trấn nhỏ xa xôi ở Nam Cương, vĩnh viễn không trở lại.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, Cẩm Trúc trấn an hoa cỏ của mình, đang muốn thừa lúc đêm tối trốn đi, đột nhiên trước mắt hạ xuống một đôi giày đen đi đêm, lão ngẩng đầu cảnh giác, thấy một gương mặt hiện ra, phút chốc giật mình, lập tức cười cầu huề nói "Chủ nhân, sao người lại đến đây... Đều đã tiến hành theo người phân phó... Ta không có..." Lời còn chưa nói hết đã thấy một tia sáng lạnh bỗng nhiên vạch xuống.
Thân hình thấp bé kia vô thanh vô thức rơi vào trong bụi cỏ.
Tiếng chim hót tràn đầy bi thương, hoa nở đương lúc tươi đẹp lại trông cô tịch mà lặng im.
Bầu trời dường như lại tắt mất một vì sao, Mặc Ngưng Sơ giật mình tỉnh giấc trong lòng Lân Xuyên, đôi mắt nhập nhèm nhìn thế giới trong sương, còn có chút bần thần chưa tỉnh ngủ “Dã Sơn Sâm đại thúc đâu?”
"Ở trong ngực của ngươi."
Mặc Ngưng Sơ sững sờ xem xét trong áo, một cây sâm núi to lớn lại sáng bóng đang cắm ở đai lưng nàng, còn vừa mới được nhổ ra, rễ còn mang theo một chút bùn đất... Vì vậy, nàng chỉ còn biết há hốc mồm rơi lệ.
Làm ơn đi đại gia, hơn nửa đêm rồi, ngài có thể hay không đừng kể chuyện cười lạnh như vậy chứ...
Đường dài mênh mang, Mặc Ngưng Sơ tự biết mình có phản kháng cũng không thành công , cũng lười giãy giụa, ở trong lòng Lân Xuyên tìm vị trí thoải mái tiếp tục ngủ.
Trong mơ lại thấy một khung cảnh hoa đào tao nhã, từng cánh một rơi đầy rực rỡ, mà ở phía cuối đằng kia là một nam tử ngọc thụ lâm phong, tóc đen dài nhuộm một tầng ánh trăng, hắn đứng đưa lưng về phía nàng, lạnh lùng cao quý.

Nàng nhìn rất lâu, cũng không nhìn rõ được gương mặt của hắn. Nhưng hắn lại như một hạt mầm bình thường được ươm trồng ngay từ lúc cuộc sống trùng sinh của nàng bắt đầu, luôn luôn xóa không mất, quên không được...



Thử đọc