Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng - Chương 16

Tác giả: Chiêu Hạ

Đánh dấu

Người Nguy Hiểm
"Ngươi, ngươi là..."
"Ta là cái gì?" Lân Xuyên tựa người về sau cười bí hiểm.
Cẩm Trúc Quân hoảng sợ quỳ xuống, một viên đá nhỏ mạnh mẽ bay tới khiến hắn lùi lại vài bước, hắn bất an quan sát nam nhân nhàn nhã tự tại phía trước, có chút bối rối "Nhưng mà bệ..."
"Hử?" Tiếng nói cắt ngang làm hắn kinh sợ.
Cẩm Trúc Quân rưng rưng run rẩy ".... Thật có lỗi, tiểu nhân thật có mắt như mù..."
Nếu biết sớm, hắn nhất định sẽ còn chạy nhanh hơn thỏ.
"Tìm ngươi không dễ chút nào." Lân Xuyên lạnh nhạt nói. "Từ đảo Đông Hải đến sườn núi Bạch Thọ, vải hạnh Thương Lan, cho đến bây giờ là Lê Sơn của Lê Thành, ngươi ẩn nấp tứ phía, làm cho người ta ghét không đến gần, ngươi mang theo bí mật kia trốn tới trốn lui, chỉ là không cách nào chấp nhận được cái chết, cho nên, bí mật của ngươi nhất định không giữ được."
Sắc mặc Cẩm Trúc trong nháy mắt tái xanh.
Lân Xuyên cũng không quan tâm, khóe môi câu lên rúng động lòng người ".... Có thể nói cho ta biết không?"



Cẩm Trúc chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên nặng nề, hốt hoảng run rẩy.
Hắn biết sẽ có ngày này, chỉ là không nghĩ đến, cuối cùng người tìm đến hắn lại là vị thiếu niên trẻ tuổi trước mặt này.
Trong lúc ông đang chần chừ do dự, lại có một thanh âm vang lên:
"Dân chúng gặp hạn hán, mấy trăm vạn lượng bạc vận chuyển từ Diêm Thành không cánh mà bay, cấp dưới báo lại là gặp sơn tặc, cử người lên núi tiêu diệt, giết vài tên tiểu tặc tai mắt liền coi như đã hoàn thành việc ta giao phó? Mà năm trước, Dã Thành ở các tỉnh phía đông bị hạn hán, có người lấy danh nghĩa nhà trời diễn trò cầu mưa, đem tất cả vũ khí làm tế phẩm, quăng bỏ hêt vào sông, cùng năm đó, kiếm môn trong thành bị tàn sát đẫm máu, chết hơn 180 người. Sau đó, chặn đường người đúc đồ giỏi về đế đô... Thương nhân buôn gạo ở Lương Châu nâng giá, dẫn đến việc phía bắc nổi lên bạo loạn của dân chạy loạn..." Lân Xuyên mỉm cười, ngừng một chút. "Mọi chuyện đều có liên hệ đến nhau, muốn ta từng chuyện từng chuyện một cùng ngươi nói sao?"
Về chuyện của lão, hắn biết không ít, đều là việc làm trong những năm vô tri ngu ngốc, không hiểu thế sự, tham lam hưởng lạc. Mà bây giờ, hắn lại đem từng chuyện nói rõ ràng, vẻ hung mãnh không ai bằng được giấu ở bên trong vẻ ngoài hiền lành vô hại, chỉ là ánh mắt của hắn áp bức đến mức khiến người ta không thể trốn được.
Cẩm Trúc sợ hãi run rẩy, trong đầu suy nghĩ như sóng lớn. "Không... Tiểu nhân không, không dám..."
"Xuyên Hạ thịnh thế, chẳng qua là vẻ bề ngoài, lão nhân gia nhà ta đến chết cũng muốn kéo ta xuống nước, ta đây cũng muốn đem thế nhân kéo theo xuống nước... Thịnh thế, thịnh thế, nếu đã là đồ của ta, có người muốn cướp, ta cũng không ngại từng bước từng bước đùa chơi với hắn.... Ta không có gì nhiều, chỉ có thời gian là rất nhiều, nhàm chán trôi qua." Lân Xuyên nhếch môi, trong mắt thoáng nhìn Mặc Ngưng Sơ đang hăng say chơi đùa, tươi cười có phần sâu hơn "Nhưng hiện tại ta không muốn chơi nữa, ta muốn nhanh chóng kết thúc toàn bộ, ngươi hiểu ý của ta chứ? Cẩm Trúc?"



Thử đọc