Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo - Chương 02

Tác giả: khiconhaudau

6h tối tại nhà hát trưng vương:
- mày đứng đây tao đi gởi xe nha.- Diễm Hồng vừa nói vừa chạy đi
- uhm. nhanh lên nha. Nó gọi theo

Một lúc sau, khi 2 đứa đi tung tăng vừa ăn kẹo ʍúŧ, bỗng:
- Áaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!! . nó ᴆụng pải tên con trai, lúc này kẹo đã ko còn trên tay nó nữa.

- cô đi kiểu gì thế hả? 1 giọng nam lên tiếng

- xin lỗi bạn, bạn ấy ko cố ý đâu, bạn bỏ qua nha. Diễm Hồng năn nỉ tên đó. Nó vẫn đứng im vì nó ᴆụng pải 1 tên rất chi là........đẹp chai
- cô ta ᴆụng chứ pải cô đâu muk cô lên tiếng. Sao hả ᴆụng người ta rồi ko xl muk bảo người khác xin lỗi dùm sao? ba mẹ cô ko dạy cô hả? - tên đó nói có vẻ láo xược
- anh bảo tôi xin lỗi hả? nếu như anh đi đứng nhìn thì thấy tôi ko nhìn anh pải tránh ra chứ, sao lại đâm vào tôi. - nảy giờ nó nhịn nhưng xúc phạm đến nó thì thui nha.........
- cô........Tên kia cứng họng

- cô gì muk cô, trước khi mún người ta xin lỗi thì anh hãy xem lại mình đi nha. - Nó cũng ko vừa, tuy có đẹp thiệt nhưng nó chúa ghét những tên kiêu ngạo lúc nào cũng cho mình nỗi bật.

Nói xong rồi nó kéo tay bạn nó đi. Bỏ lại tên đáng ghét đó 1 cục tức to đùng. vừa đi nó vừa than vãn:
- xui xẻo thiệt khi không gặp pải tên gì đâu ấy, làm kẹo của tao ko còn nữa rùi! nó vừa nói xong thì

- Kẹo của cậu nek! Vừa nói cậu ta vừa đưa trước mặt nó
- Gia Kiệt????????? - Nó hơi ngạc nhiên: cảm ơn cậu! đón lấy kệo nhưng nó ko nhìn cậu í (thế đó pà kon ak)
- Sao cậu lại ở đây? - Diễm Hồng thắc mắc

- Sao ko cho tớ đến đây ak? - Gia kiệt trả lời
- ak ko, ai dám chứ! - Diễm Hồng cười đểu

- ek Gia Kiệt! huy Hoàng cùng bảo khang í a í ới vừa gọi vừa chạy lại chúng.
- Thấy mấy em là mày bỏ tụi này lun hả? huy Hoàng vẫn cái giọng đó.
- đâu có mày? gia Kiệt cười bù

- ủa 2 bạn cũng đi xem ca nhạc hả? Bảo Khang lên tiếng
- uhm. Diễm hồng trả lời.

- thui sắp đến giờ rùi, chúng ta vào thui. Gia Kiệt bảo. Thế là kả bọn kéo nhau vào, vừa đi vừa tóm chuyện vu vơ, ai cũng nói nhìu nhưng chỉ có nó là nói ít thui mặc dù Gia Kiệt cố tình đi gần nó và hỏi đủ chuyện, nó chỉ có nhiệm vụ trả lời thui ak.
Cuối cùng buổi ca nhạc cũng kết thúc, cả bọn vừa đi vừa nói vừa cười haha.
- Chúng ta đi uống gì đi rùi về nhỉ? Huy Hoàng đưa ra ý kiến

- Uhm, được đó. Nảo khang nối tiếp
- 2 bạn đi được chứ? - gia Kiệt hỏi

- mình pải về rồi, về trễ nhà minh sẽ la. - Nó từ chối
- thế thì tụi mình zề trước, các bạn cứ đi chơi tiếp ha. - Diễm Hồng lên tiếng
Thế là 2 nàng bỏ đi để lại 3 chàng với dáng vẻ hơi thất vọng nhưng bùn nhìu hơn ai hết vẫn là Gia Kiệt.

Tối về gia Kiệt vẫn ngủ ko được cậu đang suy nghĩ và cố tìm cách để cưa nó cho bằng được và rồi cậu đã có cách làm cho nó chú ý.
Còn về phần nó, độc thoại nội tâm lại tái diễn:
- tại sao mình ko đồng ý nhỉ?

- tại sao mình ko nhìn cậu ấy?
- chẳng lẽ cậu ấy thik mình?
........................................
Sáng hôm sau, tại lớp hok, thầy bước vào lớp, kả lớp đúng lên chào thấy. Đó là tiết Toán. Giảng 1 hồi thầy đưa ra 1 bài toán về sin cos:
- Các em tự giải ko phải bấm mấy tính đó! - thầy vừa nhắc xong thì

- bằng 1 pải hok thầy? nó trả lời

- bấm máy tính ak? thầy nghi ngờ, đi xuống chỗ nó
- dạ ko ạ! vừa nói nóvừa đưa ra cách giải cho thầy xem (nhìn zạ nó thông minh lém, tính toán và nhẩm cũng rất nhanh nữa)
- uhm. - thầy gật gật cái đâu.

Đó là lần đầu tiên thầy chú ý tới nó và tỏ vẻ hài lòng về nó, nhưng thầy ko khen, nếu muk khen thì nó nổ tung cái mũi lên rùi, nói zậy thui chứ nó cũng ko thik ai khen nó hết vì hồi lớp 7 thầy toán nó hỏi cả lớp:

- các em biết trong lớp mình ai hok được toán nhất ko?

Cả lớp vẫn ko biết là ai. Bỗng thầy chỉ nó, chính nó cũng hơi bất ngờ về điều nay, nó cũng vui lắm, từ đó cả lớp gọi nó là"siêu toán", nhưng cũng vì thế muk nó hok sút hẳn lên, chính nó cũng ko biết tại sao nên giờ nó ko thik nge những lời khen đó, cũng may là thầy lúc nảy đã ko kkhen nếu không thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì với nó nữa ak. Nhưng 1 lần nữa nó chứng tỏ được bản lĩnh của nó với cả lớp, ai cũng khâm phục.

Hết tiết. gia Kiệt Sang chỗ phía sau nó ngồi đổi chỗ với con bạn muk. Qua đây cậu thực hiện chiến lược chọc nó, cậu ngồi sau vuốt tóc nó mặc dù nó đã nghiêm cấm cậu nảy giờ nhưng cậu vẫn bỏ ngoài tai. Nó bực mình, lúc này nó gét cậu rùi đó. Nhưng nó vẫn ko hỉu ý cậu gì hết.

Hôm sau Gia Kiệt xin cô sang chỗ phía sau đó ngồi và ko được chấp thuận chàng ta thất vọng, còn nó thì vẫn bình thản. Lúc này mới xảy ra chiến tranh giữa nàng và chàng nek.
Cứ mỗi lần lên lớp thì cậu chọc nó, đánh nó, nó cũng không vừa đánh lại, cứ thế ngày nào 2 đứa gặp nhau trên lớp cũng đánh qua đánh lại. Cậu ta thương nó muk cứ đanh nó ko thương tiếc, nó đâu lém, nhìu lúc nó tức muk khóc lun , con bạn cũng chẳng làm được gì.
- sao mày lại đánh nó zậy hả? nó khóc rùi kìa.- bảo khang lên tiếng
Không biết trong đầu cậu giờ nghĩ gì nữa. Tối về cậu lại suy nghĩ,

- mình chỉ mún cô ấy nhớ đến mình thui muk, đâu pải mình cố ý đâu, nhưng tại sao lại ko hỉu cho tớ chứ? - cậu lẩm ca lẩm cẩm.
Hôm nay nó ốm, ko bùn nói chuyện,
- đau ak? Gia kiệt nói có vẻ lo lắng
- bị mày đánh zậy ko đau mới lạ. - huy Hoàng châm chọc

Nó vẫn làm thinh.
Một lúc sau:

- nek. Gia Kiệt đưa ra cho nó 1 phong kẹo colia, cái muk nó vẫn thường ngậm mỗi khi bị đau.
- tránh ra! nó hét

- cậu sao thế? mình chỉ........ Gia Kiệt ngạc nhiên
- Tôi ghét cậu. Nó vừa hét vừa chạy ra khỏi lớp
- Kiều My! - Diễm Hồng chạy gọi theo

Để lại đó 1 thằng ngốc ko biết chuyện gì đang xảy ra.
- con gái nói ghét là thương....... Bảo khang châm chọc
- Tránh ra mày! Gia Kiệt hét lên và đẩy cậu bạn ra

huy Hoàng và Bảo Khang cũng pó te
- yêu rùi! HUy Hoàng nói móc.
Gia Kiệt vẫn ngồi im, trong đầu cậu đang suy nghĩ

- chẳng lẽ mình đã sai ak? Đúng là sai thật có ai như anh chàng cơ chứ mún người ta để ý muk suốt ngày cứ đánh người ta như cơm bữa ak.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc