Tiểu Mỹ Nữ - Chương 21

Tác giả: Thời Câm

Hô hấp của anh dừng ở trên tai Phó Tinh Thần,máu của cô mơ hồ dồn hết lên mặt, nổi lên rặng đỏ.

Đầu đóc Phó Tinh Thần nóng lên, buột miệng thốt ra: “Giang Dạ,anh phát sốt rồi sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Phó Tinh Thần liền hối hận.

Giang Dạ phát sốt hay không cô không biết, nhưng cô phát sốt mất rồi, còn cháy hỏng cả đầu.

Phó Tinh Thần cảm thấy toàn thân mình đều nóng lên, cô rụt rụt, muốn đẩy anh ra, tay mới đụng phải bờ vai của anh, liền nghe được Giang Dạ hỏi: “Còn động?”

Thanh âm lần này so với vừa rồi thanh lãnh hơn không ít, loáng thoáng ý cười.

Phó Tinh Thần nghe có giống cười lạnh, động tác cứng đờ, không dám động.

Giang Dạ đem cửa xe mở ra, sau đó một lần nữa lui về tay lái, nhẹ híp mắt mở miệng: “Vốn dĩ sau lần thân mật này liền ký tên ——”

Phó Tinh Thần nhíu mày, cùng lúc đó, trong lòng “Lộp bộp” một chút.

Giang Dạ còn thâm ý mà chạm vào môi dưới: “Tiểu mỹ nữ,lần sau anh không nói chuyện tốt như vậy đâu.”

Phó Tinh Thần tựa hồ có thể nghe thấy tiếng đập của tim chính mình.

Phanh phanh phanh, một tiếng lại một tiếng.

Cô không đáp lại cũng không lại ở lâu, gần như chạy trối chết khỏi xe.

Cô phảng phất như bị đâm một đao.

…… Mạc Văn Ngữ đúng là đồng độ heo!

Trước khi tiến vào đoàn phim, nhiệm vụ chủ yếu của Phó Tinh Thần, trừ bỏ xem kịch bản, chính là xem kịch bản.

Học kịch bản cả hai ngày,đầu óc Phó Tinh Thần bây giờ chỉ toàn là lời kịch.

Từ Tây Đại trở về cùng ngày, Phó Tinh Thần liền đem sự tình “Tôi là đại sủi cảo” là cháu trai của Giang Dạ nói cho Mạc Văn Ngữ.

Về Tạ Cảnh Phi, Phó Tinh Thần còn làm tổng kết: Tên lấy được dễ nghe, người lớn lên cũng đẹp, chỉ là đầu óc không bình thường.

Cái biểu cảm khác người của cô đã lan rộng khắp weibo, bất quá ngoài ý muốn chính là không chỉ người ghét cô không ngừng tăng, người thích cô cũng không người tăng, lượt theo dõi weibo không ngừng dâng lên.

Buổi tối thứ sáu, Phó Tinh Thần nhàn rỗi nhàm chán lướt weibo, sau đó thấy được một tin nhắn ——

“Tiểu tỷ tỷ, tuy rằng kia bức ảnh xác thật thực…… Ha ha ha, nhưng em tin chắc người khác có thể nhận ra từ trong xương cốt chị là một mỹ nhân!



“Tiểu tỷ tỷ, chị biết có một câu hát được như viết vậy: Nếu em thích quái nhân, kỳ thật anh rất đẹp…… Khả năng anh thích quái nhân, bởi vì anh cảm thấy em rất mê người.”

“Chỉ cần nhìn tên, liền biết tiểu tỷ tỷ là một tiểu tiên nữ có nội tâm tốt đẹp.”

Phó Tinh Thần: “……”

Chẳng lẽ nhìn không ra tên cô chỉ có mấy chữ,chẳng lẽ đây là biện pháp tu từ nhân hóa trong truyền thuyết.

Các tin nhắn kéo đến không ngừng.

Phó Tinh Thần hoa cả mắt vài phút sau lại buồn bực mà thoát khỏi weibo, đối với mấy chục fans theo dõi lại thở ngắn thở dài, bắt đầu nghĩ khởi điểm của mình cũng không tính là tệ.

Điện thoại của Mạc Văn Ngữ đánh tới, tác phong của cô nàng như cũ báo cáo ngắn gọn rành mạch: “Chuyện thứ nhất, buổi tiệc tối ngày mai chớ quên, nhớ rõ rời giường sớm một chút, kịp thời gian trang điểm với thay trang phục.”

“Chuyện thứ hai, ngày hôm qua Tạ Cảnh Phi nhắn tin cho tớ.”

Không cho Phó Tinh Thần cơ hội nghi ngờ, Mạc Văn Ngữ tiếp tục nói: “Tạ Cảnh Phi nói anh ta cùng Cố đạo diễn nhắc tới cậu, hỏi cậu khi nào có thời gian cùng Cố đạo diễn gặp mặt.”

Phó Tinh Thần không có phản ứng.

Mạc Văn Ngữ: “À, đúng rồi, Cố Niên là mẹ của nam thần.”

Phó Tinh Thần: “……”

Mạc Văn Ngữ cảm thán: “Quả nhiên chỉ có Cố đạo diễn mới có thể giáo dục ra Giang Dạ, lớn lên đẹp trai lại có tài hoa, thành công lại nam tính.”

Phó Tinh Thần cuối cùng biết nguyên nhân Giang Dạ như tự tin như vậy.

Anh đào sẵn một cái hố, chỉ chờ cô nhảy vào.

Mạc Văn Ngữ ở kia đầu hỏi cô: “Thần Thần, chừng nào thì cậu có thời gian?”

“……”

“Thần Thần, mặc kệ cậu có đi gặp Cố đạo diễn hay không, chữ ký của tớ cậu phải lấy về đây.”

Phó Tinh Thần như cũ không nói lời nào, hận không thể trở lại mấy ngày trước, đem lời thề son sắt lúc nhắn tin cho Mạc Văn Ngữ bóp chết.

Mạc Văn Ngữ không chút để ý cô nàng đang ảo não, bắt đầu thay cô tính toán:" Thời gian lấy chứ ký, ngày mai đi là ngày tốt, vừa lúc thiên thời địa lợi nhân hoà……”

Chữ “Cùng” chưa nói ra, Mạc Văn Ngữ đã bị cúp điện thoại.

Âm mưu thực hiện được, Mạc Văn Ngữ câu môi cười cười, sau đó nhanh tay nhắn tin cho " Tôi là đại sủi cảo", “OK” để thủ thế.

Nửa giờ trước, tại Giang Gia.

Tạ Cảnh Phi khó được một laàn về đây, kết quả mới vừa ngồi xuống không đến năm phút đồng hồ, di động đã bị cầm đi.

Cố Niên: Tạm thời tịch thu.

Bà cũng không phải ngăn cách với người bên ngoài, trên weibo bao nhiêu thứ hay, bà liền lẻn trộm vào các diễn đàn giao lưu gặp mặt——trong nhà có hai người đàn ông lớn tuổi độc thân thoạt nhìn không thích con gái, Cố Niên suy nghĩ vài ngày, dứt khoát kiên quyết mà trà trộn vào diễn đàn gặp mặt

Kết quả con dâu không tìm được ai, nhưng lại nghe được một số tin tức.

Trên sô pha,Cố Niên mang kính vào, cầm điện thoại đến gần Tạ Cảnh Phi hỏi: “Mợ thấy cô gái này rất xinh đẹp, sao lại bị con biến thành như vậy?”

Bởi vì bảo dưỡng mà không tồi, Cố Niên thoạt nhìn giống mới qua tuổi bốn mươi, đầu tóc thậm chí không nhìn thấy tóc bạc,chỉ là khi nhíu mày nếp nhăn bên khóe mắt sẽ có chút rõ ràng, làm cho biểu tình của bà ấy khá nghiêm túc.

Vốn dĩ cũng không cần quá nghiêm túc.

Nhưng cháu đích tôn của mình lại làm việc xấu, Cố Niên cảm thấy cần thiết phải giáo huấn cháu mình thật tốt.

Chỉ là ý niệm này hình thành chưa quá năm giây, bà nhìn bức ảnh hai người tức giận liền biến mất, Cố Niên đẩy đẩy mắt kính: “Cô ấy còn quen biết chú ba của con?”

Tạ Cảnh Phi gật gật đầu, “Chú ba còn mưu toan trâu già gặm cỏ non.”

Cố niên: “……”

Tạ Cảnh Phi còn biết dùng lời lẽ chính đáng mà khiếu nại Giang Dạ.

Cố niên không quan tâm, click mở weibo của anh, từ mấy tin nhắn gần đây tìm được người đại diện của cô gái đó, sau đó gửi tin nhắn qua.

Vì tránh bại lộ, bà chỉ đánh hai chữ cái tiếng Anh.

Hi.

Chờ đối phương trả lời lúc sau, Cố niên lại lần nữa đẩy đẩy kính, tận lực học theo ngữ khí của Tạ Cảnh Ph đánh một hàng chữ: “Mợ của em muốn gặp tiểu tỷ tỷ, có thể chứ?”

Mạc Văn Ngữ cầu mà không được.

Cô phảng phất thấy được chữ ký của Giang Dạ vẫy tay trước mặt, nhắn lại “Chờ một lát”, không nói hai lời liền call cho Phó Tinh Thần.

Buổi sáng ngày hôm sau, Phó Tinh Thần vẫn ngủ đến trưa.

Điện thoại Mạc Văn Ngữ đánh lại đây rất nhiều lần, vài lần trước còn bị cô coi như chuông báo thức, cuối cùng rốt cuộc cũng không chịu nổi sự bất kham này nhiễu mày ấn nghe.

“Phó Tinh Thần, cho cậu mười phút, lập tức từ nhà tới đây!”

Phó Tinh Thần kéo kéo chăn, có chút mồm miệng không rõ: “Vài giờ?”

“8 giờ,” Mạc Văn Ngữ cảm thấy nói như vậy không được, ngay sau đó bỏ thêm nói mấy câu uy hiếp: " Nếu không tớ sẽ nhờ Hoắc tổng lên kêu cậu”

Quả nhiên không ra mười giây, Mạc Văn Ngữ nghe được kia âm thanh mặc quần áo.

Dùng Hoắc Cận Sơ uy hiếp Phó Tinh Thần, bách phát bách trúng.

Cắt đứt điện thoại, Phó Tinh Thần đi vào toilet rửa mặt.

Buổi tối cô ngủ không ngon, lúc này quầng thâm trên mắt so với mấy ngày hôm trước đậm hơn không ít,cô lười trang điểm, đổi xong quần áo đã đi xuống lâu.

Lúc Phó Tinh Thần ở nước ngoài, chụp quảng cáo cũng sẽ làm tạo hình, trang điểm thay lễ phục, tiêu phí không ít thời gian.

Bởi vì sợ Mạc Văn Ngữ sốt ruột chờ, Phó Tinh Thần nửa giây cũng không dám trì hoãn, cơ hồ như gió lốc chạy đi.

Kết quả chạy đến cửa, tay còn chưa gặp phải then cửa, đã bị Hoắc Cận Sơ đang đi từ trên lầu xuống gọi lại: “Ăn cơm trước."

Động tác đổi giày của Phó Tinh Thần không dừng: “Không cần, tôi không đói bụng.”

“Thần Thần, em cũng biết mình hay bị tuột huyết áp nhỉ?”

Phó Tinh Thần: “……”

Chần chừ nửa phút, Hoắc Cận Sơ đã cầm một hộp sữa bò lại đây: “ Mấy ngày hôm trước dì Vân mới mua sữa bò, uống trước lót bụng, đợi chút làm bữa sáng mang theo.”

Phó Tinh Thần hoài nghi,vừa rồi Mạc Văn Ngữ đã gọi điện cho Hoắc Cận Sơ.

Hoắc Cận Sơ đem sữa bò nhét vào trong tay cô, “Buổi chiều anh đi công tác, cho nên tiệc tối hôm nay không tham gia, em nhớ rõ đừng uống rượu.”

Phó Tinh Thần liếc anh ta một cái, sau đó đặc biệt nghe lời gật đầu.

Hoắc Cận Sơ như cũ không yên tâm: " Đừng để người ta khi dễ.”

“Yên tâm, chỉ có tôi khi dễ người khác.”

Phó Tinh Thần nói xong hướng anh vẫy vẫy tay, lưu lại một câu “Chú ý an toàn”, cầm di động chạy ra ngoài.

Chân chính “Khi dễ” người khác, Phó Tinh Thần ăn sáng trên đường khi đi đến chỗ tạo hình.

Mạc Văn Ngữ xuống xe đi mua trà giải rượu, mắt cô nàng dạo qua một vòng, sau đó dừng ở một siêu thị nhỏ vài giây, xuống xe đi mua một cái bút ghi âm.

Bút ghi âm đối với nghệ sĩ là thứ tốt.

Chỉ cần mang theo bên người,đôi lúc có thể bắt được điểm yếu của người khác.

Tỷ như Trình Miểu cùng Trì Minh.

Đem bút ghi âm đặt ở ví cầm tay, Mạc Văn Ngữ còn “Tấm tắc” ngạc nhiên: “Ngôi sao nhỏ nhà chúng ta trưởng thành rồi, nội tâm trưởng thành so với trước kia rất nhiều.”

Đương nhiên ngạc nhiên.

Rốt cuộc Mạc Văn Ngữ mới vừa nhận thức cô lúc ấy, Phó Tinh Thần vẫn là đóa hoa bạch liên thơ thuần dễ dụ.

Phó Tinh Thần khinh phiêu phiêu mà “Ừ” một tiếng, sau đó từ trong ví lấy ra hộp sữa bò, lấy ống hút cắm vào uống vài ngụm.

Hương vị không tồi, giống vị kẹo sữa ăn khi còn nhỏ.

Ngọt ngào, khi thở ra mang theo hương thơm nhàn nhạt,ngửi thấy có thể làm tâm tình trở nên tốt hơn.

Lúc Phó Tinh Thần trang điểm thay trang phục xong, đã chạng vạng.

Thời gian cách lúc tiệc tối bắt đầu còn hai giờ.

Vì tránh cho buổi tối cô ăn quá nhiều đem lễ phục xé rách, Mạc Văn Ngữ còn đặc biệt tri kỷ mà chọn cho cô bộ lễ phục lớn.

Lễ phục màu xanh biếc thiết kế cúp ngực, chiều dài vừa mới đến đầu gối, bởi vì số đo không thích hợp, cho nên mặc ở trên người Phó Tinh Thần, luôn có cảm giảm nó sẽ bị tuột xuống.

Người trang điểm rất cao siêu, buổi sáng quầng thâm ở mắt cô còn đen xì nay đã biến mất không còn tung tích, làn da Phó Tinh Thần rất đẹp, cho nên trang điểm không quá đậm, chỉ là đuôi mắt kẻ cong màu đỏ, làm cô tăng thêm vài phần quyến rũ.

Tiệc tối được tổ chức tại lầu 37 của Hán Giang.

Từ lần bị tuột huyết áp lúc trước, trong ví Phó Tinh Thần luôn có một viên đường,lúc Mạc Văn Ngữ ấn thang máy, Phó Tinh Thần nhét vào trong miệng một viên, thừa dịp thang máy xuống dưới cúi đầu lướt Weibo.

Fans của cô, đã tăng tới một trăm vạn.

Mạc Văn Ngữ thò tới nhìn thoáng qua: “Nếu hôm nay cậu chụp một bức hình đăng lên, nói không chừng có thể tăng tới hai trăm vạn.”

Phó Tinh Thần cười, không để trong lòng.

Nói chuyện một lúc, cửa thang máy đã mở ra, hai người nhấc chân đi vào.

Mười giây sau, cửa thang máy đóng lại, liền ngừng ở tầng lầu này, không lên cũng không xuống.

Mạc Văn Ngữ cùng Phó Tinh Thần liếc nhau, Phó Tinh Thần mở miệng trước,ngữ khí hoàn toàn khẳng định: “Đi sai thang máy.”

Bởi vì cô phát hiện, lúc cô ấn vào nút thang máy để đi xuống nó cũng không phản ứng.

Cô hông nghĩ tới, Hán Giang không ngừng tăng lên thang máy VIP.

Loại tình huống này, nếu không có người muốn đi vào, các cô tạm thời không có biện pháp đi ra ngoài.

Mạc Văn Ngữ liếc nhìn co một cái, còn không có mở miệng nói chuyện, thang máy nhẹ chấn một chút, sau đó bắt đầu bay lên.

Bởi vì đang ở bên trong thang máy, không thể khiến cho thang máy dừng lại, chỉ có thể nhìn thấy số tầng đang nhảy lên, tới tầng hai mươi mấy, Mạc Văn Ngữ mở miệng hỏi cô: “Thần Thần, rốt cuộc suy nghĩ của cậu về Giang Dạ là như thế nào?”

Suy nghĩ thế nào?

Ở nơi này, là bắt đầu từ khi đụng phải xe của anh.

Ở nơi khác, đại khái là từ hai năm trước bắt đầu từ khi anh đưa cô vào khách sạn.

Phó Tinh Thần không có biện pháp trả lời rõ ràng.

Phó Hinh Vân vừa vặn gọi tới, cô nghiêng người tiếp nghe, hoàn mỹ mà tránh đi đề tài này.

Phó Hinh Vân kỳ thật cũng không có việc gì, chỉ là không quá yên tâm về cô, rõ ràng chỉ cần nửa phút là có thể nói xong nói, hai mẹ con lại nói đến khi thang máy dừng lại mới chịu cúp.

Phó Tinh Thần không lập tức đi ra ngoài, cô cúi đầu cười cười, chờ Phó Hinh Vân nói xong câu cuối cùng mới cắt đứt.

Mạc Văn Ngữ thấy không khí không thích hợp, quá an tĩnh,vài giây sau cô nàng khụ một tiếng: “Kỷ tổng, Giang tổng.”

Giây tiếp theo, Phó Tinh Thần liền cười không nổi, cô nheo mắt, ngẩng đầu nhìn

Không biết sao hai người này lại chạm mặt nhau,

giờ phút này liền đứng ở bên ngoài thang máy, thần sắc khác nhau.

Mạc Văn Ngữ phản ứng lại, vừa muốn kéo Phó Tinh Thần đi ra ngoài, liền nghe thấy Giang Dạ mở miệng: “Cùng nhau đi xuống.”

Phó Tinh Thần chú ý tới, đây là lầu 47.

Cô lôi kéo Mạc Văn Ngữ hướng vào trong góc, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, tận lực đem chính mình biến thành không khí, cái gì cũng không nói.

Giang Dạ cùng Kỷ Thần Viễn đứng ở phía trước, cơ hồ muốn cản trở tầm nhìn của hai cô.

Hơn mười giây sau, Phó Tinh Thần nhậm được một tin nhắn ——

“Lạnh không?”

Tầm mắt lại hướng lên trên nửa phần, cô thấy tên Giang Dạ

Khóe miệng Phó Tinh Thần nhẹ nhàng xả một chút, cúi đầu đánh chữ.

“Không lạnh.”

Thời gian lúc này không còn sớm, đầu mùa hạ, Mặt Trời sắp tắt, độ ấm liền sẽ giảm xuống, huống chi điều hòa trong thang máy chính là gió lanh.

Hai cánh tay cùng chân của cô đều bại lộ ở trong không khí, kỳ thật là có chút lạnh.

Không chờ Giang Dạ hồi đáp, cửa thang rất nhanh đã mở ra.

Bốn người trước sau đi ra ngoài, sau đó đi bất đồng phương hướng.

Đi thêm vài bước,Phó Tinh Thần nhận tiếp một tin nhắn ——

“Tiểu mỹ nhân, trên người của em rất thơm.”

Lầu 37, tiệc tối sắp bắt đầu.

Có tiếng dương cầm từ phía Tây Nam truyền tới, ưu nhã lưu loát, nhưng khúc giữa lại đàn sai mấy nốt.

Từ lúc đụng xe về sau, Phó Tinh Thần rất ít khi đụng vào dương cầm.

Tuy thời gian dài không đánh, nhưng lý luận tri thức vẫn phải có,cô có thể nghe ra tới.

Từ một đoạn nhạc này liền biết, người đàn dương cầm không phải tay mới, cũng không có khả năng vượt qua cấp tám.

Phó Tinh Thần đi toilet một chuyến, ra tới cửa đụng phải Kỷ Thần Viễn.

“Thần Thần.”

Kỷ Thần Viễn đang đợi cô, hắn dựa người vào hành lang trên vách tường, mũi chân trên mặt đất đánh cái vòng, đột nhiên cúi người thò qua.

Phó Tinh Thần động tác mau lẹ, lui về phía sau một bước, trên mặt mang theo cười, nhưng thanh âm rất lạnh: “Như thế nào, Kỷ tổng muốn cùng bạn gái cũ nối lại tình xưa?”

Kỷ Thần Viễn nhìn thẳng cô, “Nếu anh nghĩ như vậy?”

“Nhưng tôi không nghĩ như vậy,” Phó Tinh Thần giơ giơ lên cằm, đôi mắt cô rất sáng, ẩm ướt nhuận nhuận, tựa hồ tổng mang theo ánh sáng “Đừng nói lúc ấy anh uống say, cũng không cần lo lắng lấy cớ, chúng ta chia tay trong hòa bình, anh không cần lo lắng tôi ở bên ngoài nói xấu làm anh bại hoại thanh danh.”

Dừng một chút, cô cười một chút, “Kỷ Thần Viễn, anh hẳn biết, tôi cả đời này thứ không thể tha được, chính là ngoại tình’.”

Nguyên nhân Phó Tinh Thần không thể tha thứ chuyện này, bởi vì cha ruột của cô.

Mười mấy năm trước, Hứa Chính Nam ngoại tình nữ nhân khác, trong một đêm đem cô cùng Phó Hinh Vân kéo từ thiên đường kéo đến địa ngục.

Trước mười tuổi, Phó Tinh Thần có một ba ba tốt nhất trên thế giới.

Mười tuổi về sau, ông ta trở thành ba ba tốt nhất của người khác.

Loại sự tình này, căn bản không có biện pháp tha thứ.

Lời nói của Phó Tinh Thần lần này, cùng lúc chia tay Kỷ Thần Viễn cơ hồ giống nhau như đúc.

Ánh mắt Kỷ Thần Viễn đạm xuống, chung quanh có không ít người đi lui đi tới, đại khái là nhận ra anh là ai, không ai dừng lại vượt quá ba giây.

" Lời nên nói tôi đều nói xong, Kỷ tổng, lần sau gặp.”

Phó Tinh Thần xoay người liền đi, đi hành lang, vốn dĩ muốn đi xem người đàn dương cầm là ai, kết quả còn không chưa đi đi, đã bị Mạc Văn Ngữ kéo đến bên cạnh.

Mạc Văn Ngữ vứt một thiên lôi lại đây: “Người vừa rồi đàn dương cầm chính là Trình Miểu.”

Phó Tinh Thần sờ soạng lỗ tai, trên lỗ tai cô khó được mang theo một bộ khuyên tai, lạnh lạnh nằm ở vành tai, vuốt còn rất thoải mái.

Trình Miểu xác thật biết đánh đàn dương cầm, bất quá không tinh thông.

Vừa rồi những nốt bị sai kia đã có thể giải thích, Phó Tinh Thần gật gật đầu, khách quan mà đánh giá: “Đánh cũng không tệ lắm."

So sánh với mấy năm trước,cấp bậc bay lên không ngừng.

Mạc Văn Ngữ duỗi tay chỉ chỉ phía tây, “Tớ vừa thấy Trình Miểu đi qua, không cần tớ bồi cậu qua chứ?”

Phó Tinh Thần lắc đầu, “Mười lăm phút sau tớ còn chưa trở về, nhớ tới đấy tìm tớ.”

Phía tây Hán Giang là một loạt lộ thiên ban công, địa lý vị trí rất tốt, cơ hồ có thể đem phong cảnh cả thành phố thu hết vào đáy mắt.

Phó Tinh Thần trước tiên đem bút ghi âm từ tay ví lấy ra, sau đó nắm chặt ngón tay, nhấc chân từ cửa hông đi ra ngoài.

Ban công nam bắc chiều ngang quá lớn, buổi tối mang theo một chút lạnh lẽo, Phó Tinh Thần mới đi qua không hai phút liền cảm thấy có chút lạnh.

Bên trong như cũ ăn uống linh đình, thoạt nhìn hoà thuận vui vẻ.

Bên ngoài ban công không có điẹn, chỉ có ánh trăng cùng ánh đèn nê ông đánh lại đây, ánh sáng nhạt nhẽo thậm chí chiếu không rõ bóng người.

Phó Tinh Thần ôm cánh tay, lùi vế sau một bước nhắn tin cho Mạc Văn Ngữ:" Cô ta thật sự đi về hướng này?”

“Thật sự.”

Phó Tinh Thần nhíu mày run rẩy, thập phần hoài nghi này tính chân thật của hai chữ nay, vừa muốn trả lời, liền nghe thấy phía trước truyền đến âm thanh đàn dương cầm.

Phó Tinh Thần lúc này mới chú ý tới, phía trước có một cây đàn dương cầm.

Người bên kia hẳn còn chưa chú ý tới cô, thanh âm dương cầm ban đầu lưu loát, nửa phút sau, tiết tấu dần dần chuyển chậm.

Phó Tinh Thần màn hình di động sáng một chút.

“Tiếp tục đi về phía trước.”

Phó Tinh Thần tay chân nhẹ nhàng mà đi về phía trước vài bước, sau đó thấy được người đầu kia chính là Giang Dạ.

Áo khoác tây trang để tùy tiện một bên, chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng, cà vạt cũng bị kéo ra một ít, đặc biệt không chút để ý mà mở miệng: “Mặc áo vào.”

Ý anh chỉ là chiếc áo khoác kia

Phó Tinh Thần chần chờ vài giây, cũng chỉ là vài giây, Giang Dạ đã ngẩng đầu nhìn cô nàng, lấy quá áo khoác khoác lên trên người cô

“Sẽ đánh chứ?”

Phó Tinh Thần gật đầu, ý thức được anh sẽ không thấy được hành động của mình, lại mở miệng nói: “Sẽ.”

Dứt lời, Giang Dạ cầm lấy cổ tay cô lôi kéo, Phó Tinh Thần trọng tâm không vững, thuận thế an vị ở bên cạnh anh.

Âm thanh đàn duơng cầm đột nhiên dừng lại, Giang Dạ mở miệng: “Em đánh trước đi.”

Ngón tay Phó Tinh Thần ngón có chút cứng, đôi tay ở phím đàn khẽ vuốt quá một lần, lúc sau mới ấn vài giai điệu đơn giản.

Cách vài giây, Giang Dạ ngón tay tùy ý mà ấn mấy âm, “Tính toán khi nào lấy chữ ký của anh?”

Phó Tinh Thần động tác dừng lại, chậm một cái, không thể đuổi kịp Giang Dạ.

Động tác Giang Dạ cũng dừng lại, tay anh còn ở phím đàn ấn nhẹ, ngón trỏ nâng lên nhẹ điểm vài cái, sau đó cúi người để sát vào mấy tấc: “Em còn định trốn tránh đến khi nào?”

Phó Tinh Thần:...

Cô không hiểu ý tứ của Giang Dạ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua.

Vành tai Phó Tinh Thần phản chiếu ánh sáng, sáng lấp lánh, nhưng kém xa với ánh sáng trong mắt cô.

Giang Dạ kéo kéo cà vạt, sau đó ở trước ánh mắt nghi hoặc của Phó Tinh Thần, bắt đầu cởi nút áo sơmi.

Vừ mặt Phó Tinh Thần hoảng sợ, “Anh——”

“Anh” nửa phần kêu chung, Phó Tinh Thần mới đem nửa câu sau nói ra hoàn chỉnh,hô hấp cô có chút loạn, thanh âm thực nhẹ, còn mang theo điểm âm rung: “Anh cởi quần áo làm gì?”

Trời đã khuya,trong đầu Phó Tinh Thần không chịu khống chế mà nhảy ra hình ảnh cấm trẻ em.

Cô cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, gấp đến độ cất bước liền phải chạy, kết quả chân còn chưa bước đi,lại bị Giang Dạ lôi kéo lui về phía sau một bước để ở trên tường.

Nơi này là góc chết duy nhất trên ban công, nút áo sơ mi của Giang Dạ đã gỡ bốn viên, Phó Tinh Thần còn không kịp thấy rõ vẻ mặt của anh, tay trái đã bị anh lôi kéo tới bà vai.

Cơ thịt săn chắc, bóng loáng, sờ được một dấu vết.

Phó Tinh Thần đã biết —— là dấu răng.

Phó Tinh Thần tim đập hai phách, một phách là bị kinh, còn có một phách, là từ đáy lòng dâng lên tới rung động.

Mặt cô có chút hồng, hốc mắt đều là hồng, vừa muốn nói chuyện, liền nghe được cách đó không xa có tiếng bước chân truyền đến.

Giang Dạ ngón tay nhẹ để ở bên môi cô, hô hấp trì trệ, cô nghe thấy anh nhẹ giọng nói câu: “Đừng nói chuyện.”

【 ngoại truyện 2】

Phó Tinh Thần từ trước đến nay không có thiên phú vẽ vời, ngày nọ đột nhiên động kinh cầm lấy bút vẽ.

Bức vẽ đầu tiên, cô vẽ Đường Mộ Bạch.

Bức vẽ thứ hai, cô vẽ Đường Ngộ.

Bước vẽ thu ba, cô vẽ Tạ Cảnh Phi.

Ba bức họa đều có một điểm giống nhau ——nhìn giống như một chú gà trống.

Tới bức thứ tư, Giang Dạ cảm thấy, nên đến lượt chính mình.

Cho nên lúc Phó Tinh Thần cầm một bức con gà tới đây hỏi anh là ai, vì không muốn đả kích lòng tự tin của cô, Giang Dạ mặt không đỏ tim không nhảy mà nói cái từ " Anh".

Phó Tinh Thần cong cong mắt cười: “Không dám vẽ anh, sợ vẽ không ra"

Ba người bị vẽ thành gà được nhét cho một đống thức ăn cho chó.

Ha hả.

Tin được mới lạ.



Đang tải...

Thử đọc