Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Chương 75

Tác giả: Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

Đánh dấu

Chị Em Quý Linh Linh Đồng Lòng
"Làm sao cô tìm được đến đây?"
Khi Tần Mộc Vũ nhìn thấy Thẩm Hiểu Phỉ trước cửa, không khỏi giật mình.
Thẩm Hiểu Phỉ giơ một cái hộp lớn trên tay lên, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Tần Mộc Vũ, "Tôi tìm Quý Linh Linh."
A, không phải tìm anh, anh còn tưởng rằng mình có sức quyến rũ chết người, khiến cô gái này đuổi theo mình đến đây.
"Xin hỏi, chủ nhà này tên là Mộ Ly?" Thẩm Hiểu Phỉ ngước đầu nhìn quanh nhà, nghe Quý Linh Linh miêu tả qua, thì người đàn ông đang ngồi bên kia không phải là Mộ Ly.
"Đúng vậy, cô tìm Quý Linh Lịm làm gì?" Tần Mộc Vũ nhìn Thẩm Hiểu Phỉ đang không để ý đến sự tồn tại của anh trong phòng khác, trong lòng hơi khó chịu. Bọn họ đã gặp nhua những hia lần, hơn nữa mỗi lần gặp mặt đều "Oanh oanh liệt liệt" , nếu như nói không nhớ anh, thì không thể nào có thể xảy ra chuyện như vậy.
Lúc này Thẩm Hiểu Phỉ mới chú ý đến giọng nói của Tần Mộc Vũ, "Tôi tìm cô ấy, có liên quan tới anh sao?"
Trời! Cô nàng này vẫn là cay độc như thế.
"Cô không biết tôi?" Ngay sau đóTần Mộc Vũ đổi đề tài.



"Chúng ta quen biết nhau?" Xem ra Thẩm Hiểu Phỉ thật sự không nhớ anh.
Ha ha, thật đúng là chuyện kỳ lại rồi, thế nào mà đột nhiên, Tần Mộc Vũ cảm giác sức quyến rũ của mình đã rớt xuống trầm trọng như vậy, cô ta lại có thể không biết mình ?
"Nhìn không quen mắt ?"
"Nhìn quen mắt? A, nhìn rất quen mắt, mặt của anh cũng bự ghê, nhìn quen mắt." Thẩm Hiểu Phỉ lại có thể là một người toàn thốt mấy câu không cần thiết.
Xỉu . . . . . Tần Mộc Vũ anh rốt cuộc cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy, tự đi tìm phụ nữ cho mình.
"Xin hỏi tiểu thư cô tìm ai?" Lúc này Lão Trung chạy tới.
"Xin chào, con tìm Quý Linh Linh." Thẩm Hiểu Phỉ thấy một ông lão đi tới, liền lễ phép chào hỏi.
Tần Mộc Vũ càng nhìn càng không vừa mắt, thái độ của cô ta với mình còn thua xa một ông lão.
"Này, cô thật sự không nhớ rõ tôi?" Bàn tay Tần Mộc Vũ đặt lên bả vai Thẩm Hiểu Phỉ, xem ra anh không ép Thẩm Hiểu Phỉ thì không biết anh là ai rồi.
Rồi Thẩm Hiểu Phỉ chợt ngẩng đầu lên, nhưng vẻ mặt cô không thể nhịn thêm được nữa, "Anh có chuyện gì? Loại người như anh mà đến cách tiếp cận cũng không ra hình thù gì!" Nói xong, trực tiếp đánh lên bàn tay anh một cái.
"Tiểu thư, xin hãy đối xử khách sáo với lão đại của ta đi." Đang lúc ấy thì, Quách Hiểu Lượng chạy ra khỏi nhà bếp.
Thẩm Hiểu Phỉ nhìn con bé ăn mặc quỷ dị đang tới, dáng dấp thì đang tức giận, nó lại đang mặc một bộ tây trang, rồi nhìn cái tay áo đang cuộn lên của nó, cô chỉ thấy nó quá lãng phí gương mặt của mình trên đống đồ kia.
"Dạy bảo lão đại cô cho tốt, trước hết nên để cho tay chân anh ta sạch sẽ một chút." Thẩm Hiểu Phỉ thể hiện vẻ mặt khó chịu, một đấng mày râu còn phải để một con nhóc bảo vệ, quá mất mặt.
Tần Mộc Vũ thấy thế, sự khó chịu trong bụng cũng bùng cháy.
"Cô đây là định vờ tha để tóm thật sao?" Mấy người phụ nữ thủ đoạn chính là đây, rõ ràng là thích bạn, nhưng lại nguyh trang mình thật chắc chắn, rồi đến một lúc nào đó người đàn ông ấy sẽ rơi vào cái bẫy đã đặt ra.

"Anh nghĩ giống như bị thừa vậy." Lần này Thẩm Hiểu Phỉ cũng không nhìn anh ta, vì ánh mắt đang đặt lên người đàn ông đang đi ra.
Ngay lúc này, Tần Mộc Vũ đang muốn nói cái gì, lại bị lại bị Quách Hiểu Lượng chặn trước mắt, anh không hiểu ý cô, nhìn con bé đang đứng trước ngực anh, dáng người nhỏ nhắn, đầu chỉ ngang ngực anh mà thôi.
"Tiểu thư, lão đại của chúng coi trọng cô, nói đi, cô có yêu cầu gì."
Tần Mộc Vũ chậc lưỡi, xem ra Quách Hiểu Lượng nhà mình thuộc phái hành động, hơn nữa còn. . . . . .Hiểu anh đến vậy, oa ha ha, lần đầu tiên phát hiện ra để cô cạnh bên người là điều hoàn toàn chính xác.
Nghe câu này, nét mặt Thẩm Hiểu Phỉ trở nên khó coi, "Lão địa của mấy người là cái thá gì chứ, thế mà cũng dám để ý tôi ư?" Thẩm Hiểu Phỉ cũng không phải là Quý Linh Linh, chỉ cần cô không thích thì cô liền bất chấp tất cả.
"Tiểu thư, tôi lại nhắc nhở cô một lần, nên khách sáo với lão đại của tôi một chút!" Quách Hiểu Lượng thường lộ ra vẻ mặt si mê lão địa, giờ lại chuyển sang nét âm trầm kinh người trên đó.
Tần Mộc Vũ đột nhiên nhận ra có điều gì đó không đúng, hỏa khí của hai người đều lớn như nhau.
"Không khách sáo thì sao chứ? Hắn ta là lão đại cổ cô, đối với tôi đau có quan hệ gì." Thẩm Hiểu Phỉ hoàn toàn không quan tâm tới nét mặt chuẩn bị ăn thị người của Quách Hiểu Lượng, hứ, cái loại mặt hù dọa này, cô nhìn chán từ nhỏ rôi.
"Vậy thì đừng trách tôi không khách sáo!" Nói thì chậm như hành động thì nhanh, Quách Hiểu Lượng ngay lúc Tần Mộc Vũ vẫn chưa còn phản ứng, trực tiếp bay qua chỗ THẩm Hiểu Phỉ đá cô ta một cước.
"Này!" Tần Mộc Vũ kinh hãi, anh không nghĩ rằng Quách Hiểu Lượng lại nóng tính như vậy, lại đánh nhau với cô gái cay đọc kia. Nhưng Quách Hiểu Lượng là người học võ, cô gái kia nhất định bị đánh.
"Hiểu. . . . . ." Nhưng lời của anh còn chưa hết, chỉ thấy Thẩm Hiểu Phỉ trực tiếp nhấc một chân lên đá chân Quách Hiểu Lượng trở về, sau đó hai người đánh nhau, người tới người lui, một công một thủ, đánh rất náo nhiệt.
"Tần Mộc Vũ, cậu đàng làm gì đấy hả? Sao lại đánh nhau?" Mộ Ly mới đi đến cửa thì thấy ngay cảnh này.
“À, chỉ là tranh giành người tình thôi." Tần Mộc Vũ lên tiếng, đủ đê tiện, vậy mà cũng thành dạng tranh giành người tình rồi ư?
"Lão Trung, cô ấy là người tìm Quý tiểu thư?"
" Vâng, Mộ tiên sinh ."
Giờ đến lượt Mộ Ly rối rắm, chẳng lẽ bạn của Quý Linh Linh là người quen của Tần Mộc Vũ?
"Mặc kệ như thế nào, cản họ lại đi, đừng khiến họ đánh nhau nữ." Mặt Mộ Ly có chút khó coi, có chút khó coi.
Tần Mộc Vũ thì hưng phấn huýt sáo, liếc mắt nhìn cô gái không phân cao thấp với bản lĩnh của Quách Hiểu Lượng bên kia, xem ra cũng không tệ lắm, tốt lắm, mục tiêu tiếp theo của anh là cô.
Ngay lúc Tần Mộc Vũ muốn cản họ lại, thì hai người khác xuất hiện trước mặt mọi người.
"Sao họ lại đánh nhau chứ?" Lục Vân Thiên tự giác núp sau lưng Vu Uyển Tinh.


Vu Uyển Tinh liếc Tần Mộc Vũ và Mộ Ly đang đứng ở cửa chính, "Có lẽ có người lại treo hoa ghẹo nguyệt rồi. " Nói xong, cô đi lên hai bước, đi thẳng vào giữa Thẩm Hiểu Phỉ và Quách Hiểu Lượng, trực tiếp giơ chân, đá văng hai người ra hai bên.
"Ban ngày lại dám công khai đánh nhau, có tin tôi bắt mấy người không?" Vu Uyển Tinh dùng ánh mắt nhìn hai người không ra gì, không có nết người, lại vì đàn ông đấu đá.
"Tiểu Tinh, không nên hiểu lầm, hai cô ấy đều là bạn tôi." Tần Mộc Vũ cất giọng nói.
Thẩm Hiểu Phỉ liếc anh một cái, ai là bạn bè với anh!
Rồi vào lúc này cô mới nhìn thấy Mộ Ly đang đứng ở của chính, người đàn kia kia, chính là người định bảo Quý Linh Linh là tình phụ sao? Nhìn khuôn mặt trắng trắng non mềm của anh ta, dáng vẻ rất an tĩnh, đại khái không giống như người có đức có tài, thật sự là mặt người dạ thú.
"Mộ Thượng tá, tôi tới đây tìm Linh Linh, mang ít đồ cho cô ấy." Dù sao Thẩm Hiểu Phỉ cũng là một người con gái có tâm cơ, ở trước mặt Tần Mộc Vũ thì cô biểu hiện dáng vẻ không quan tâm của mình, nhưng bây giờ chủ yếu là việc giải quyết người đàn ông của Quý Linh Linh, cô phải cấp cho mình bộ mặt tốt nhất.
"Quý Linh Linh?" Lục Vân Thiên đi tới bên cạnh Vu Uyển Tinh, "Chẳng lẽ con tiện nhân đó đang ở đây?"
Mặt Vu Uyển Tinh vẫn băng bó, không nói gì.
"Cô ấy ở trong phòng, xin mời." Mặt Mộ Ly trở nên nhu hòa hơn, nhưng nhìn về hướng Lục Vân Thiên và Vu Uyển Tinh thì không muốn tiếp đãi hị cho lắm, bây giờ Quý Linh Linh đang ở đây, anh không muốn xảy ra xung đột.
"Mộ Ly, không mời bọn em vào sao?" Vu Uyển Tinh lên tiếng.
"Mời vào." Nụ cười bên môi Mộ Ly tăng thêm mấy phần..
Sau khi Thẩm Hiểu Phỉ đi vào, Vu Uyển Tinh và Lục Vân Thiên cũng theo sao vào nhà.
"Lão Trung, mời trà."
"Vâng, Mộ tiên sinh."
Đoàn người đi vào, ngồi trên ghế sopha ngoài phòng khách.
"Oa, nhà của Mộ Ly thật là lớn." Lục Vân Thiên ghé vào tai Vu Uyển Tinh, nhỏ giọng thở dài nói.
Với Uyển Tinh liếc cô một cái, nhưng không lên tiếng, quả nhiên là hiếm thấy, một đứa con gái của Thị trưởng Thành phố, thì loại biệt thự sang trọng này sao lại không biết qua?
Giờ chỉ còn Tần Mộc Vũ và Quách Hiểu Lượng ở phòng ngoài.
"Lão đại, em chưa đánh cô ấy." Quách Hiểu Lượng cúi thấp đầu, làm như rất áy náy.
"Về sau đối xử tốt với cô ấy một chút, không cho phép cô ra tay lần nữa, nếu không. . . . . . Cô ra đi." Tần Mộc Vũ vốn muốn nói câu không quan trọng, nhưng anh lại nghĩ đến chuyện khác, nói không sao, Quách Hiểu Lượng thì không hiểu rõ chuyện gì, nên không lên tiếng nói.
Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vàoanh , hình như hoàn toàn không hiểu rõ vấn đề mà lão đại đang nói.
"Bởi vì sau này cô ấy sẽ là vợ của tôi." Khóe mắt Tần Mộc Vũ tạo thành một đường con đẹp mắt.
(Bỉ : tôi đã suýt khóc khi edit đoạn này, Lượng nhà tôi ra sao đây ? =><=)
A, cô hiểu rồi.
"Ừ, em hiểu rồi lão đại ,em sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt." Quách Hiểu Luownhj gật đầu lia lịa, lão đại thì cô phải bảo vệ, vợ của lão đại cô cũng phải bảo vệ.
Tần Mộc Vũ nheo mắt cười, giơ tay vỗ vỗ bả vai cô, "Không tệ, hiểu rất nhanh, vào nhà đi." Nói xong, anh bước vào nhà trước.
Lão đại lại cười với cô kìa, thật là hiếm thấy. Nhìn vợ tương lai của lão đại đi, dường như là người rất quan trọng đối với lão đại, cô phải liều mạng bảo vệ cô ấy. Nghĩ tới đây, Quách Hiểu Lượng đơn bào đứng lên đi theo sau Tần Mộc Vũ vào nhà.
Thẩm Hiểu Phỉ nhận lấy ly trà trong tay Lão Trung, đáp một câu cảm ơn, sau đó Lão Trung cười thân thiết đáp lại.
"Thượng tá Mộ, Linh Linh đâu?" Thẩm Hiểu Phỉ hỏi.
"A, xin chờ một chút, tôi mang cho cô ấy bộ quần áo, xin chờ thêm một lát." Mộ Ly vừa nhớ tới hình ảnh ban nãy, cho nên anh cũng không muốn Quý Linh Linh quấn khăn tắm chạy ra đây, huống chi Tần Mộc Vũ vẫn còn ở nơi này."Uyển Tinh, Vân Thiên xin cứ tự nhiên." Dứt lời, anh liền rời đi.
"Chuyện xấu rồi, con tiện nhân kia lại ở đây!" Lục Vân Thiên nhíu mày, tựa như người đàn ông của cô mới bị cướp đi vậy.
Với Uyển Tinh trầm mặc không nói như trước, nhưng biểu hiện trên mặt đã bán đứng cô, khuôn mặt oán hận.
Thẩm Hiểu Phỉ uống một ngụm trà, thừa dịp quan sát Vu Uyển Tinh và Lục Vân Thiên.
Con tiện nhân là đang chỉ Quý Linh Linh? Trong lòng Thẩm Hiểu Phỉ không vui, chắc hẳn một trong hai ả này, một chính là thiên kim nhà Thị trưởng chết tiệt kia, một người khác rất có thể chính là người tình của Mộ Ly. Tốt, tới thật là đúng lúc, hai cùng xuất hiện, để cô có thể thay Quý Linh Linh hả giận.
"Phu nhân lão đại, em rót trà cho chị." Lúc này Quách Hiểu Lượng đi tới, giống như ban nãy hai người hoàn toàn không có màn đánh nhau vậy, một phen đoạt lấy ly trà nóng trong tay Thẩm Hiểu Phỉ đi
"Cô . . . . ." Thẩm Hiểu Phỉ nhất thời trừng lớn đôi mắt, cái gì mà phu nhân lão địa chứ? Làm gì với trà Ô Long của cô đó?
Mà Lục Vân Thiên với Vu Uyển Tinh cũng sốc không kém, không hiểu chuyện gì đãng diễn ra.
"Khụ khụ. . . . . . Cái này thì có lúc cũng không cần hiểu đâu." Tần Mộc Vũ trực tiếp bên cạnh Thẩm Hiểu Phỉ.
"Hiểu Lượng cũng cho tôi tôi một ly đi, Lão Trung ông càng ngày làm việc càng không được, đến trà của tôi cũng quên mất" Tần Mộc Vũ theo sát Thẩm Hiểu Phỉ, làm một tình thế bắt buộc.
Lão Trung xuôi tay đứng một bên, chỉ là cười cười, cũng không nói chuyện.
Mà Thẩm Hiểu Phỉ thì trừng mát nhìn anh một cái, ngay trước phụ nữ khác, nên cô không tiện phát tiết mà thôi. Hai người bọn họ thục nữ hơn cô rất nhiều, nên cô bắt buộc phải làm tốt hơn.
"Ha ha, khảu vị của Tần lão đại cũng càng ngày càng nặng." Vu Uyển Tinh lạnh lùng nói một câu như vậy.
"Tiểu Tình, ý của cô là gì? Sao toi có cảm giác trong lời nói của em toàn mùi giấm chua nha." Tần Mộc Vũ không để ý đến giọng nói không ôn hòa của Vu Uyển Tinh.
"Vừa mới vào nhà người khác, đã động thủ đánh nhau, quả nhiên là vật họp theo loài, cùng dàng với người nào đó y chang, chẳng phân biệt tình huống hiện tại mà đánh nhau." Giọng nói quái quái của Lục Vân Thiên chợt vang lên.
Tần Mộc Vũ nhìu mày nhìn hai cô gái đang ngồi phía đối diện, anh phiền nhất là dây dưa với phụ nữ, nhưng cái người trước mặt này , thật sự khiến anh lên tiếng chửi lại.
Thẩm Hiểu Phỉ nhìn sang Lục Vân Thiên, "Còn tưởng rằng con gái của Thị trưởng là hoàng tốt lanh, không ngờ cũng chỉ là một ả chen ngang tình cảm của người ta, điển hình cho loại tiểu tam chuyên nghiệp ấy. Thiên Kim họ Lục này, cô đến với tên Nghiêm Tử Tuấn kia, trong lòng khẳng định đặc biệt thoải mái mà thôi." Thẩm Hiểu Phỉ cũng không chịu yếu thế, hiên tại cô chưa hiểu rõ về Vu Uyển Tinh nên chỉ có thế r đấu với ả này trước.
"Phu nhân lão đại, lão đại, trà của hai người đây ah." Quách Hiểu Lượng đặt hai ly trà vào tay họ.
"Cô . . . . ." Lục Vân thiên vừa nghe Thẩm Hiểu Phỉ quan minh chính đại đem dao đâm thẳng vào mình, cô ta lại chỉ là người tầm thường, lại dám công khai khiêu chiến với co, "Không có bản lãnh, giữ được người đàn ông mình yêu, cái này thì khó trách được ai. Đàn ông mà, cái họ thích chính là sức quyến rũ một chút, có thủ đoạn một chút, chứ không giống như loại người giống mấy bà già, bị người ta đá đi cũng đáng." Lục Vân thiên nâng ngón tay của mình lên, loay hoay sơn móng tay trên ngón tay của cô, trong giọng nói lộ ra sự kiêu căng vốn có.
Không cần biết cô ta là cái gì với Quý Linh Linh, dù sao tới lúc bị đá thì cũng chính là cô ta!
"A, hoá ra là như vậy, vậy bây giờ không phải cái người có sức quyến rũ có thủ đoạn đang hối hận rồi nhỉ? Mới vừa kết hôn không bao lâu, thấy đàn ông khác đẹp trai hấp dẫn hơn Nghiêm Tử Tuấn gấp mấy lần, người đó hối hận đến nỗi ruột gan xanh mét luôn rồi phải không ?" Dám đấu với Thẩm Hiểu Phỉ cô thì chỉ có nước đâm đầu vào chỗ chết mà thôi.
"Cô . . . . ." Lục Vân Thiên bị Thẩm Hiểu Phỉ đâm chọt vào ngay chỗ đau, nhưng họ chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng tại sao cô ta lại có thể nhận ra mình có ý với Mộ Cách? Quý Linh Linh, nhất định là do cái con đê tiện kia, nói xấu sau lưng người khác về mình.
"Vân Thiên uống trà đi." Vu Uyển Linh giơ tay chắn ngang ngực Lục Vân Thiên, ý bảo cô ta không nên nói nhiều nữa.
Vu Uyển Tinh giương đôi mắt, cùng ánh mắt khiêu khích của Thẩm Hiểu Phỉ ở chung một nơi. Quý Linh Linh không phải kiểu người đơn giản, thì ra bạn bè của cô ta cũng không phải là kẻ chỉ biết ngồi không.
"Tần lão đại, chúc mừng anh đã tìm được một người vừa xinh đẹp vừa có miệng lưỡi sắc bén như vậy, thực sự không tồi nha." Trên mặt Vu Uyển Tinh hiện lên nụ cười giả tạo, Lục Vân Thiên chẳng qua là một con cọp giả, nếu gặp khó khăn thì chỉ có mình cô ứng phó, nếu như lúc này cô đấu với Thẩm Hiểu Phỉ, khó bảo toàn được chuyện Tần Mộc Vũ sẽ đứng về phí cô, hơn nữa chút nữa Mộ Ly đưa Quý Linh Linh ra ngoài, cô chắc chắc sẽ trở thành chuyện tiếu lâm cho cả bọn ở đây. Nghĩ đến đây, cô mất kiềm chế.
Lục Vân Thiên thấy Vu Uyển Tinh không giúp mình phản kích lại, trong lòng không khỏi tăng thêm mấy phần tức giận, tại sao như vậy, còn chưa là bạn bè, lại không giúp mình. Cô dùng lực đặt ly trà lên bàn thủy tinh, ngay sau đó phát ra một chuỗi âm thanh chói tai.
"Vị tiểu thư này, bộ trà này Mộ Tiên sinh rất thích, hi vọng cô đừng làm hư nó." Lão Trung đi tới, gương mặt lạnh lùng nhắc nhở cô.
"HAe. . . . . ." Lục Vân Thiên sửng sốt ngẩng đầu lên.
"Nói không lại người ta, lại đi phát giận với cái ly trà, đúng là không có bản lĩnh." Quách Hiểu Lượng đứng sau lưng Tần Mộc Vũ và Thẩm Hiểu Phỉ, lên tiếng châm chọc cô ta.
"Cô. . . . . ." Lục Vân Thiên đem ánh mắt chuyển sang người Quách Hiểu Lượng.
"Tôi thì sao? Cẩn thận, chả quan tâm cô có phải là con gái của Thị trưởng hay không, tôi cũng sẽ đánh cô rơi đầy răng trên đất!" Quách Hiểu Lượng không phải là người không hiểu được nhân tình thế thái, một mình cô cũng có thế lật ngược người Lục Vân Thiên lên đất.
"Cô . . . . Cô là cái thá gì chứ?" Lục Vân Thiên hét lên, bây giờ là thì sao, tại sao người nào cũng dùng cái giọng nói ấy với cô, dù sao cô cũng là thiên kim tiểu thư của Thị trưởng thành phố.
"Thật xin lỗi, Lục tiểu thư, cô ấy là người của tôi." Tần Mộc Vũ nở nụ cười, lên tiếng nói.
"Anh . . . . . Mấy người. . . . . ."
Nét mặt Vu Uyển Tinh ngày càng khó coi, chỉ số thông mình của Lục Vân Thiên càng ngày càng thấp, đã đến lúc này rồi, cô ta lại không thấy rõ tình thế, lại nói không ngừng làm chi không biết.
"Vân Thiên, trà lạnh rồi đấy." Cô lại một lần nữa nhắc nhở.
Nhưng lần này Lục Vân Thiên lại trừng mắt nhìn Vu Uyển Tinh một cái, cô cũng biết làm người tốt thật đấy, thấy bọn họ cùng nhau ức hiếp tôi, lại không nói câu nào, còn để cho mình cô cãi lại. Vẫn là câu nói kia, nếu như thiếu não là một loại bệnh, vậy thì nó không bao giờ có thuốc chữa.
"Hiểu Phỉ, cậu đén rồi a, mình rất nhớ cậu." Nhớ mốc xì, chỉ nhờ cậu ấy mang đồ đến thôi.
"Linh Linh, mình cũng rất nhớ cậu nha." Thẩm Hiểu Phỉ đứng lên, cười đến mức nổi da gà.
VU Uyển Tinh thì nhìn chằm chằm vào Quý Linh Linh, cô ta mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, bởi vì vóc người cô ta hơi cao, nên viền áo ấy chỉ vừa đến mông mà thôi, chỉ cần làm động tác hơi mạnh một chút, sẽ khiến cảnh xuân bên dưới lộ ra.
Lục Vân Thiên nói không sai, tiện nhân chính là tiện nhân, chỉ nhìn cách mặc cũng đã biết.
Thẩm Hiểu Phỉ làm mặt ý tứ nhìn Quý Linh Linh, ngay sau đó Quý Linh Linh liền hiểu rõ rồi, cô đưa mắt nhìn về phía Lục Vân Thiên và Vu Uyển Tinh, thật là tốt.
Quý Linh Linh càng tựa sát vào người Mộ Ly: "Anh à, biết có khách tới mà lại thân mật với em nữa chứ, làm trễ thời gian của người ta kìa, anh thật đáng ghét quá đi." Cô cố ý nũng nịu trên người anh.
Mộ Ly ơi Mộ Ly, anh tại sao mỗi lần đều thử thách lòng kia định của tôi, một Vu Uyển Tinh còn chưa đủ, ngay cả phụ nữ đã lập gia đình như Lục Vân Thiên anh cũng không bỏ qua, muốn ói . Lục Vân thiên không hiểu được người phụ nữ này, có lẽ do Quý Linh Linh đa chọc cho cô ta giận đến phát điên lên rồi: "Quý Linh Linh cô mặc thành như vậy rồi đấy, ở trong nhà với chủ mà không cảm thấy ngại sao?"
Quý Linh Linh cười, vừa đúng tìm được chỗ phát giận trong lòng, cô ta lại tự tìm cho mình cái bậc thang.
Vu Uyển Tinh thật sự không thể không muốn mắng Lục Vân Thiên này được, trước mắt đều rõ ràng như vậy, hai người bọn họ mới đi ra khỏi phòng ngủ, vậy là thế nào?
"Ha ha, chúng ta chuyện không để ý cũng đã làm rồi, tôi sẽ đi quan tâm chuyện nào sao? Anh yêu, anh nói đi?" Quý Linh Linh giơ tay lên, nếu như không có người thì đã tát anh một cái.
Oa, được lắm, thiếu chút nữa Thẩm Hiểu Phỉ đã huýt gió trầm trồ khen ngợi rồi đấy, Quý Linh Linh diễn cứ như y thật ấy. Thiên kim thị trưởng thì sao nào, cô ta có phải bị gì không, ngay cả ánh mắt nhìn cũng không thấy rõ chuyện gì đang diễn ra sao?
"Cô. . . . . . Đồ hạ lưu, toàn mánh lhoes." Lục Vân Thiên không chú ý đến địa điểm lên tiếng chửi.
"Vân Thiên!” Vu Uyển Tinh lên tiếng mắng cô ta một cái.
Lúc này, còn chưa đợi Quý Linh Linh mở miệng, sắc mặt Mộ Ly âm trầm, "Lục tiểu thư, cô đang ở chỗ tôi, là khách của tôi , nhưng như cô dám nói người phụ nữu của tôi như vậy, cũng đừng trách tôi không để ý đến tình cảm và thể diện cho cô." Một câu nói không xen lẫn bất cứ tình cảm nào, khiến cho mặt Lục Vân Thiên tái mét.
Quý Linh Linh cười lạnh một tiếng, Lục Vân Thiên, cô thật sự không nhìn ra, hay là giả bộ không nhìn ra, Mộ Ly là ai, người nào được sủng ái nhất, thì người đó đều đúng. Nhưng cũng xứng đáng bị dạy dỗ như vậy, đều do cô không biết thời điểm.
Cô ngửa đầu nhìn cằm Mộ Ly, cái người này đúng là đem mình thành thần, chẳng lẽ phụ nữ khác đều sẽ quỳ lạy dưới gối anh sao?
"Mộ Ly, Vân Thiên không có ý đó, không nên hiểu lầm." Vu Uyển Tinh thật sự không nhìn nổi nữa rồi, Lục Vân Thiên cứ như vậy, chắc hẳn sẽ dụ dỗ mình vào tròng.
"Vậy cô ta có ý gì? Tôi đã cảnh cáo cô, đối xử với Quý Linh Linh khách sáo một chút, cô ấy là người phụ nữ của tôi!" Mộ Ly không giữ bất kì mặt mũi nào cho Vu Uyển Tinh, đem chuyện hôm đó lặp lại một lần nữa, nói xong anh còn bá đạo ôm Quý Linh Linh vào trong ngực, giống như ý bảo với mọi người, Quý Linh Linh cô là phụ nữ của anh, không được ức hiếp.
Anh . . . . . . Vu Uyển Tinh ngó thấy mình cũng bị hắt một gàu nước lạnh lên mặt, lửa giận trong lòng càng sâu, anh ta lại dám xem cô ta là người phụ nữ của mình sao? Ngày hôm qua ở trong khách sạn, không phải đã rất rõ ràng rồi sao, bạn trai của cô ta là Lãnh Dạ Hi! Tại sao. . . . . . Tại sao bây giờ hai người bọn họ lại ở cùng với nhau?
Ngày hôm qua, cô cứ cho rằng từ giây phút ấy Mộ Ly sẽ không còn bất cứ quan hệ gì với Quý Linh Linh, cho nên sáng sớm cô gọi Lục Vân Thiên đi cùng mình tới gặp anh, nhưng ai biết, khi cô đến, lại gặp phải tình huống như hiện giờ.
Quý Linh Linh mặc áo sơ mi của anh, hai người thân mật xuất hiên trước mặt cô. Đây là ông trời đang đùa giỡn với cô hay sao? Ai có thể nói cho cô biết, trung gian đã xảy ra vấn đề gì, tại sao Quý Linh Linh kia cứ như âm hồn bất tán vậy, cứ bám lấy Mộ Ly? Tại sao?
"Anh yêu, đừng nổi giận như vậy nha, ảnh hưởng không tốt tới cơ thế." Âm thanh dỗ dành của Quý Linh Linh vang lên, khiến Mộ Ly hưởng thụ gấp đôi,
"Linh Linh, đồ mình mang đến cho cậu này, công ty còn có chuyện, mình đi trước, không quấy rầy cậu." Việc đùa bỡn nhau này cô cũng nhìn đủ rồi, không bằng đi sớm một tý, nhìn hai cô kia bị mắng, tuy thế nhưng cũng thấy họ hơi bị đáng thương. Nhưng người đáng thương, cũng phải có chỗ đáng hận, làm người xem vẫn tốt hơn nhiều.
"Ừ được, chắc ngày mai mình mới về nhà được , Hiểu Phỉ, chút cậu đến nhà một một chuyến, nói cho cho mẹ mình biết, tối hôm qua mình ở cùng với chồng mình, bảo bà ấy đừng lo lắng nhiều." Một từ “chồng” của Quý Linh Linh, làm cho Thẩm Hiểu Phỉ cũng phản ứng không kịp.
"A, ha ha, được, mình nhất định sẽ nói cho bác gái biết."
Truyện không được cop đi nơi khác nếu chuơng xin phép
Chồng? Cư nhiên gọi chồng?
"Mộ Ly, lãnh đạo buổi tọa đàm ở thành phố T lần này. . . . . ."
"Uyển Tinh, bây giờ tôi có chuyện quan trọng cần xử lý, chuyện gặp mặt lãnh đạo bàn bạc, tôi sẽ tìm người giải quyết nó, cô không cần nhiều lời." Mộ Ly không chờ Vu Uyển Tinh nói dứt lời, liền trực tiếp cắt đứt lời của cô ta.
"Mộ. . . . . ."Vu Uyển Tinh còn muốn nói tiếp cái gì, nhưng mắt thấy Quý Linh Linh được ôm trên người Mộ Ly, mà ánh mắt của anh đều bị hấp dẫn bởi người cô ta.
Được, Quý Linh Linh tốt lắm, lại dám quyến rũ Mộ Ly một cách trắng trợn như vậy.
"Anh ơi, bụng em rất đói, không tin thì anh sờ đi." Nói xong, Quý Linh Linh cầm lấy tay Mộ Ly đặt lên cái bụng bằng phẳng của cô.
Rồi Mộ Ly chợt cúi đầu, nhìn tay cái nơi anh đang sờ, bộ dáng kia tựa như đang vuốt ve đứa trẻ đang trong bụng cô ta vậy. Nhẹ nhàng nhưng mập mờ. . . . . .
Mà lúc này, đang lúc Mộ Ly đang cúi đầu sờ bụng, Quý Linh Linh lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vu Uyển Tinh, đôi mắt ngập tràn mùi vị khiêu khích. Vu Uyển Tinh, đây là chỉa vào cái tên biểu trưng cho một người cao cấp như cô ta, cô lại là người lòng dạ hẹp hòi, người đàn ông mình không chiếm được thì không thể người khác bắt được nó dễ dàng.
"Cô bị xuất." Quý Linh Linh lấy khẩu hình miệng phát âm, hướng về phía Vu Uyển Tinh nói một câu, sau đó khóe miệng chợt hiện lên một nụ cười hả hê.
Thẩm Hiểu Phỉ đem nét mặt Quý Linh Linh thu hết vào trong mắt, rồi nhìn hai ả Vu Uyển Tinh và Lục Vân Thiên bên cạnh, hai ả này chống lại mình cũng đã khó rồi, còn dám chọc giận Quý Linh Linh bộc phát, công nhận hai người này bị thiểu năng trí tuệ rồi.
Vu Uyển Tinh nhận ra được âm khẩu hình của Quý Linh Linh, "Anh đã có chuyện “quan trọng” hơn, vậy chúng ta trước, không dám quấy rầy." Nói xong, Vu Uyển Tinh đi ra khỏi cửa đầu tiên.
"Uyển Tinh, Uyển Tinh!" Lục Vân Thiên tưởng rằng Vu Uyển Tinh sẽ khiến cho Quý Linh Linh mất mặt, không nghĩ tới cô ta lại đầu hàng trước, khiến cho Quý Linh Linh hả hê một lần, cứ như vậy sao?
Lục Vân Thiên biết giờ một mình mình ở chỗ này cũng không làm được gì, mà cô cũng không dám nói gì thêm, lập tức quay người đuổi theo.
Quý Linh Linh nhìn Vu Uyển Tinh thở hồng hộc bỏ đi, trên mặt ngưng lại nụ cười thắng lợi, còn chưa tới chiêu cuối cùng, mà bọn họ lại cụp đuôi bỏ đi trước.
"Anh à, Vu Uyển Tinh tiểu thư tức giận rồi." Quý Linh Linh đưa tay sờ mu bàn tay Mộ Ly.
"Ừ, cô ta có chuyện, không cần để ý."
Nghe câu trả lời của Mộ Ly, Thẩm Hiểu Phỉ không thể không nín cười, người đàn ông này không thể nhìn ra anh ta thông minh được bao nhiêu, lại bị Quý Linh Linh xoay xoay vòng vòng.
"Linh Linh, không có chuyện cần nói thì mình về trước, cậu làm xong chuyện rồi thì đi về nhà nha, đừng là trễ nài công việc ở công tay." Thẩm Hiểu Phỉ mập mờ nói qua chữ "Làm", hai cô gái cười thầm.
"Ừ, mình biết rồi, chờ điện thoại của mình nha."
"Lão Trung, đưa Thẩm tiểu thư về."
"Dạ, Mộ tiên sinh." Lão Trung xuôi tay đồng ý.
"Không cần đâu Mộ tiên sinh, tôi với lão đại sẽ đưa Thẩm tiểu thư về." Lúc này Quách Hiểu Lượng cơ trí lên tiếng.
Tần Mộc Vũ ngồi đó thưởng thức Quách Hiểu Lượng, không tệ, chỉ như vậy mà đã đem câu “Phu nhân lão đại “ đặt chắc trong lòng.
“Ly, cậu đi lo chuyện của mình đi, không cần phải để ý đến bọn mình. Hiểu Lượng, đi lái xe."
"Dạ, lão đại." Quách Hiểu Lượng nhân được chỉ thị, đi ra ngoài lấy xe.
Thẩm Hiểu Phỉ quay đầu trợn mắt nhìn Tần Mộc Vũ một cái, "Tôi đi trước." Nói xong, cô liền rời đi.
"Ly, mình cũng nên đi rồi!" Tần Mộc Vũ cười đến mặt mày cũng vui sướng.
"Tần. . . . . ." Mộ Ly muốn gọi Tần Mộc Vũ , nhưng lại nhìn người trong phòng, chỉ còn lại anh và Quý Linh Linh mà thôi.
"Uyển Tinh, cô đi chậm một chút, tôi theo không kịp." Lục Vân Thiên chật vật đuổi theo.
Nhưng Vu Uyển Tinh sải bước lớn đằng trước vẫn không để ý đến cô ta, tức giận đi thẳng.
"Uyển Tinh!" Lục Vân Thiên chạy nhanh thêm mấy bước, giữ tay Vu Uyển Tinh lại, "Rốt cuộc cô bị thế nào vậy, đây không phải là tính cách ngày thường của cô."
Vu Uyển Tinh dừng chân, trong mắt vẫn còn sót lại sự tức giận, hung hăng nhìn chằm chằm cô ta.
"Uyển. . . . . . Uyển Tinh, nếu như cô tức giận như vậy sao không dạy dỗ con Quý Linh Linh kia cho tốt? Để cho cô tay ức hiếp cô như vậy, nhìn cô ta kia. . . . . ."
Vu Uyển Tinh vốn không muốn để ý đến cô ta, nhưng Lục Vân Thiên vừa mở đầu đã không chịu dừng.
"Uyển Tinh, Quý Linh Linh kia là thứ gì, chỉ bằng quan hệ giữa cô và Mộ Ly, tại sao cô lại có thể chen giữa như vậy chứ, chiếm vị trí của anh. Uyển Tinh, chẳng lẽ cô cứ như vậy, khiến Quý Linh Linh lấn áp lên người cô sao?" Lục Vân Thiên giờ chỉ muốn nhắc nhở cho Vu Uyển Tinh, để cho cô ta có thể thay mình xử lý lý Qúy Linh Linh và có thể khiến mình hả giận.
Nhưng, cái nhỏ mọn này của Lục Vân Thiên, Vu Uyển Tinh sẽ đoán không ra sao? Nhưng bây giờ cô vẫn không thể vậy mặt Lục Vân Thiên, dù sao cô ta cùng là thiên kim Thị trưởng, sau này vẫn còn chỗ lợi dụng cô ta.
"Cô không nhận ra địa vị của cô ta là gì sao?" Vu Uyển Tinh lạnh lùng hỏi ngược lại, cố đè sự phẫn nộ trong lòng mình xuống.
"Địa vị gì? Không phải chỉ là một thủ đoạn nhỏ của cô ta sao, câu Mộ Ly vào trong tay, ngoại trừ bản lĩnh dụ trai thì làm được gì chứ." Lục Vân Thiên khinh thường.
Hừ, rốt cuộc đã biết tại sao Lục Vân Thiên bị Quý Linh Linh đánh, chỉ ở sự nhiệt tình nhu ngốc này của cô ta, ngay cả mình cũng không chịu được.
"Tôi còn có chuyện, không muốn nói chuyện này nữa." Vu Uyển Tinh dứt lời, nói xong liên đi ngay, không muốn bị cô ta làm chi tức chết.
"Uyển Tinh, Uyển Tinh, cô chời tôi nói xong đã!" Mà Lục Vân Thiên vẫn chưa nhận ra mình có bao nhiêu ngu ngôvs, cô ta cứ lôi kéo Vu Uyển Tinh.
"Nói gì?"
"Uyển Tinh, không nên đối với tôi như vậy, tôi làm vậy chỉ đều vì cô thôi. Là tôi không ưa cái dạng của Quý Linh Linh kia thôi, cứ như vậy chiếm đoạt Mộ Ly đi, cô ta là cái thá gì, tại sao chứ? . Uyển Tinh, nhưng cô là cảnh quan cao cấp, cô ta có chỗ nào so được với cô? Tôi cảm thấy nơi nào cô ta cũng không được bằng cô, chỉ cần cô tiếp tục cạnh tranh, Mộ Ly sẽ trực tiếp đỗ dưới chân cô , vứt Quý Linh Linh kia đi thật xa." Lục Vân Thiên mang theo vài phần nịnh hót nói rõ.
"Cô i có biện pháp gì?"
"Uyển Tinh, bằng vẻ đẹp thùy mị của cô, chỉ cần cô cử động đầu ngón út, cô nghĩ Mộ Ly sẽ không ngã quỵ trước cô sao? Loại người như Quý Linh Linh mà anh ta còn thích, huống gì là cô."
Vu Uyển Tinh nhìn cô ta, ý bảo nói tiếp
"Uyển Tinh, nếu như ngày nào đó cô mặc hấp dẫn một chút, nếu anh ta làm bộ quân tử, cô lại dùng thêm một ít thủ đoạn, hoặc là tôi giúp cô đánh thuốc mê anh ta, không phải anh ta đx thuộc về cô sao? Loại người giống như anh ta, cô cảm thấy anh ta không chịu trách nhiệm với việc làm của mình sao?" Lục Vân Thiên quan sát cẩn thận từng biến hóa nhỏ trên mặt Vu Uyển Tinh, quả nhiên, cô ta nghe được lời cảu mình, có chút động tâm
"Anh ta là người có loại trách nhiệm rất mạnh, nhưng sẽ giải thích với tôi, đến bây giờ trừ Quý Linh Linh ra, đến bây giờ vẫn chưa bao giờ tiếp xúc với một người phụ nữ nào khác. . . . . ."
"Mộ Ly là loại như thế. . . . . ." Lục Vân Thiên vừa nghe Vu Uyển Tinh nói như vậy, trong lòng không khỏi hối hận, cô do sơ ý mà không khống chế được mình, lại đi tìm cái hàng đaz sài rồi như Nghiêm Tử Tuấn, lại bỏ qua cái hàng cao cấp như Mộ Ly!
"Ừ."
"Vậy. . . . . . Này như vậy, sao Uyển Tinh cô không thử một lần?" Lục Vân Thiên hỏi dò, trời mới biết, cô không muốn Mộ Ly và Quý Linh Linh ở chung một chỗ, càng không muốn Mộ Ly và Vu Uyển Tinh ở chung một chỗ với nhau.
Một người không ưu tú như Quý Linh Linh còn có thể, có lẽ cô vẫn có cơ hội, nhưng với Uyển Tinh thật sự quá ưu tú, mình không được nửa phần của cô ta. . . . . . Lục Vân Thiên cô thật sự quá ngây thơ, chẳng lẽ tình yêu đều vì sự ưu thú của một người mà đến với nhau? Quả nhiên. . . . . . Thiếu não!
Vu Uyển Tinh nghĩ ngợi về câu nói của Lục Vân Thiên, nhìn cô ta bình thường đều ngốc nghếch, nhưng là không nghĩ tới, cô ta cũng có vài phần suy nghĩ tốt hơn so với heo.
"Tôi sẽ suy nghĩ kỹ, đi thôi." Vu Uyển Tinh nghe được sự nhắc nhở của Lục Vân Thiên, một kế hoạc nho nhỏ trong lòng cũng đã tạo thành, thái độ của cô đối với Lục Vân Thiên cũng cải thiên hơn trước.
"Ừ, được." Lục Vân Thiên cúi đầu, đi theo Vu Uyển Tinh, nhưng một thứ mà Vu Uyển Tinh không nhìn ra được, nụ cười đang ngưng trên khóe môi Luc Vân Thiên.
"Lão đại phu nhân, mời lên xe." Lúc này Quách Hiểu Lượng đang đứng chặn trước mặt Thẩm Hiểu Phỉ, Tần Mộc Vũ thì nhàn nhã ngồi trên xe, chờ phụ nữ kia mắc câu.
"Lão đại phu nhân, mời lên xe." Lúc này Quách Hiểu Lượng đang đứng chặn trước mặt Thẩm Hiểu Phỉ, Tần Mộc Vũ thì nhàn nhã ngồi trên xe, chờ phụ nữ kia mắc câu.
Thẩm Hiểu Phỉ nheo mắt lại, gương mặt không vui, "Tôi cảnh cáo cô, đừng gọi ‘ lão đại phu nhân ’ nữa!"
"A, được, mời phu nhân lên xe đi, đừng để lão đại chờ lâu." Quách Hiểu Lượng phá chiêu tức khắc.
Mộ bước rồi một bước như bức chết Thẩm Hiểu Phỉ tại chỗ!
"Tôi nói này em gái, em đừng đùa nữa được không? Tôi đã có bạn trai, nói như em vậy, sẽ khiến cho mọi người hiểu lầm, làm trái với quy luật của xã hội." Thẩm Hiểu Phỉ thật sự không chịu nổi đối với hai người ngốc này nữa.
"Cô có bạn trai?" Quách Hiểu Lượng nghe cậu này, giống như gặp sấm sét giữa ban ngày.
Tần Mộc Vũ ngẩn ra, cuống quít nhìn Thẩm Hiểu Phỉ rồi làm bộ xuống xe.
"Đúng vậy, đều đã gặp mặt hai bên, cũng chỉ thiếu hình thức thôi, hơn nữa trong bụng tôi đang có cục cưng. Nhà mấy người không bá đạo như vậy chứ, cưới một mà gả hai?" Thẩm Hiểu Phỉ thật sự muốn cười, thông minh như cô đây, mới dám đi ra ngoài lăn lộn.
"Cô nói cái gì? Cô. . . . . Cô. . . . . ." Tần Mộc Vũ quả nhiên bị sốc nhảy xuống xe."Tôi mang thai, có muốn đi kiểm tra kết quả không?"
Tần Mộc Vũ . . . . . . Bị thương, rối rắm, anh thật sự không biết nên nói gì cho phải, mình vừa có cảm giác với một cô gái, mà cô ấy …. Chính cô ấy lại nói . . . . . .
"Lão đại, chúng ta đi thôi." Quách Hiểu Lượng thấy thế, lên tiếng nói.
"Không muốn đưa tôi về sao?" Thẩm Hiểu Phỉ hỏi.
"Lão đại của chúng tôi không hứng thú với phụ nữ có thai. " Quách Hiểu Lượng xoay người lên xe, tiểu thư kia thật là lợi hại, mang thai cũng có thể khiến lão đại mình say như điếu đõ.
Tần Mộc Vũ cũng hoàn toàn sững sờ, nhìn Thẩm Hiểu Phỉ thật lâu cũng không nói nên lời.
"Được rồi, vậy tôi không thể làm gì khác hơn là tự las9i xe về thôi." Thẩm Hiểu Phỉ cứ dương dương tự đắc bỏ đi, đàn ông có chỉ số thông minh thuộc số lẽ như vậy, lại được người ta xưng là lão địa, đúng là chuyện cười.
Tần Mộc Vũ, có thể đứng trên đường cãi nhau với một cô gái, sau lại cũng bởi vì cô gái đó mà thổn thức. Một người đàn ông như anh ta, lại có thể dùng khuôn mặt cao cao thượn tại kia nữa sao, và anh ta mãi cho rằng phụ nữ trên toàn thế giới đều cúi đầu trước anh ta so?
"Lão đại, chúng ta đi nha..., chúng ta đi điều tra thị trường thôi." Quách Hiểu Lượng hô to.
“Thị trường?" Tần Mộc Vũ hỏi.
"Nơi đó nhất định có rất nhiều phụ nữ đẹp, anh tới đó chọn đi, chọn tới cái nào, em dọn dẹp giùm anh cái đó!" Quách Hiểu Lượng không phải là con trai, rõ ràng đây là việc đi cướp cô dâu nhà, vậy Tần Mộc Vũ anh trở thành cái người gì, trắng trợn đi cướp đoạt phụ nữ đàng hoàng? Loại chuyện như vậy nếu như truyền ra ngoài, cũng khiến anh đủ mất thể diện.
Tần Mộc Vũ liếc cô một cái, cũng không nói lời nào, trực tiếp nhảy lên xe.
"Đi."
"Đi đến đó à ?"
"Về nhà!"
"Vâng. . . . . ."
"Muốn ăn thứ gì không?" Mộ Ly rời khỏi ghế so pha, ôm Quý Linh vào trong lồng ngực, thân mật vuốt mái tóc dài của cô.
"Muốn ăn anh." Ha ha. . . . . . Quý Linh Linh dùng ngón trỏ vuốt ve ngực anh.
Mà Mộ Ly thì không chịu nổi cái hấp dẫn chí mạng này, một phen nắm lấy cô, ngăn trở động tác của cô.
"Không phải anh thích em sao? Sao không thích em làm như vậy?" Ngay sau đó Quý Linh Linh liền trưng ra bộ mặt tức giận, nghiêng đầu làm bộ không để ý đến Mộ Ly.
"Không ! Làm sao biết chứ, là anh đang lo lắng. . . . . ." Mộ Ly khàn giọng rồi.
"Lo lắng cái gì?" Đôi mắt Quý Linh Linh chợt xuất hiện một ít nước, làm cho người ta nhìn qua thật buồn cười.
"Em còn chưa ăn cơm, anh lo cơ thể của em sẽ chịu không nổi." Mộ Ly nói xong, hôn lên môi cô, bày tỏ mình cực kỳ yêu thương cô.
"Ha ha. . . . . ." Quý Linh Linh cười tránh né nụ hôn của anh, "Anh rất khỏe mạnh mà, mà nói cứ như mình không muốn không bằng." Nói xong, còn nâng tay lên đập vào ngực anh.
"Anh chỉ nổi sắc với mình em không được à?"
"Dĩ nhiên không được..., ghét. . . . . ." Mộ Ly tiến tới gần cổ cô, khiến cô ngứa ngáy, rồi bật cười.
"Vậy anh cũng làm vậy với người phụ nữ khác được không? Em thích như vậy không?" Mộ Ly dừng lại động tác, hỏi cô.
Quý Linh Linh nhìn anh, trên mặt chỉ còn lại vài phần nụ cười, có phải anh muốn cho người khắp thế giới này biết anh là hạng người như thế nào? Còn dám biện minh như vậy sao?
"Anh dám không? Nếu như anh dám làm như vậy, em sẽ khiến anh hối hận cả đời." Quý Linh Linh nói một câu là thật một câu là giả, bởi vì cô muốn anh phải hối hận ngay bây giờ.
"Anh không dám, hơn nữa cũng sẽ không đi làm cái chuyện như vậy, bởi vì anh thích mình em là đủ rồi." Nói xong, Mộ Ly ôm chặt cô vào trong lòng, giống như một vật qúy báu chờ đợi đã rất nhiều năm.
Hừ, là bây giờ không biết rõ bản thân mình thôi, ban đầu chắc anh cũng ôm Lục Vân Thiên và Vu Uyển Tinh vào lòng và nói với hai bon họ như vậy, nếu không hai người họ đâu nhìn cô bằng ánh mắt độc ác như vậy chứ.
"Anh, em đói, anh giúp em đi làm đi, đầu em bây giờ hơi choáng, em muốn đi nghỉ." Quý Linh Linh cố làm ra vẻ mệt mỏi.
"Ừ, anh lập tức đi làm ngay. Anh ôm em trở về phòng trước nhé." Anh chợt ôm lấy cô.
"Này, đừng quên cầm theo hộp quà của em."
"Ừ, em bảo Hiểu Phỉ mang đồ tới làm gì cho mất công, có cần , tìm anh là được rồi." Mộ Ly cưng chiều nhéo gương mặt cô.
"Không có gì..., chỉ là chị em tốt tặng cho em một ít quà thôi. Được rồi, ôm em về phòng mau." Quý Linh Linh một tay ôm cổ của anh, nói lên yêu cầu này thật khiến cho người khác khó lòng cự tuyệt cô.
"Được."
Mộ Ly ôm Quý Linh Linh về phòng, lại đem hộp quà mang vào phòng cho cô, lúc này mới đi ra chuẩn bị cơm trưa cho cô.
Đợi Mộ Ly đi khỏi, Quý Linh Linh nổi máu, nhất thời tỉnh táo tinh thần.
Hiểu Phỉ ơi, động tác của cậu quá nhanh thật khiến cho mình không kiềm chế nổi!
Quý Linh Linh run rẩy mở hộp quà ra "Oa!" Thấy đồ vật bên trong, hai mắt cô tỏa sáng, trời ơi, mấy thứ này chỉ có thể thấy được trên Internet, không nghĩ tới giờ cô lại có thể nhìn thấy tận mắt.
Nếu đêm mấy thứ này đặt hàng lúc trước thì, cô muốn nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng không nghĩ tới, lúc này nó lại trở thành sự thật!
"Ôi, Hiểu Phỉ, cậu cũng thiệt là, bộ tính mua hết đồ tình dục ở cửa hàng đó luôn à?" Quý Linh Linh nhìn hộp quà, mắt đều hoa cả lên.
May mấy món đồ này đều có hướng dẫn sử dụng, nếu không thật sự biến thành thằng khờ mất, nói thật, trừ biết mấy thứ này là đồ đặc biệt ra thì cô không biết gọi tên chúng bằng gì.
"Cái này là. . . . . ." Quý Linh Linh cầm lên một chuỗi hạt trân châu nhỏ "Đây là cái gì. . . . . .Sao lại có một chuỗi hạt nhỏ nhỏ ở đây, chẳng lẽ là đồ trang sức?" Đương nhiên không phải rồi, khi cô đọc đến hai chữ kia thì không khỏi đỏ mặt —— giang châu.( Hạt chen vào hậu môn =_= )
Trời ạ, thật sự quá dung tục, loại đồ này mà cũng làm đẹp như vậy, cô hơi kích động, khẽ cong món đò, sau đó quấn nó trên tay. Nhưng khi nghĩ kỹ món đồ này sẽ làm gì, cô lập tức buông tay ra, ghét bỏ liếc qua.
Mộ Ly, lần này xem anh sẽ bị gì nhé, nếu như tối nay không hầu hạ cho anh sảng khoái tinh thân, thì cũng tôi cũng cảm thấy mình có lỗi với chị em tốt của mình!
Cuối cùng, ánh mắt của cô rơi xuống chiếc áo lót màu đen.
"Nội y sexy?" Quý Linh Linh cầm đồ đó lên, lau, quả nhiên kích tình, rất thú vị! Cư nhiên mỏng như vậy!
Ba nơi đều là những mảnh vải trong suốt, không thừa thải. Đây chính là đáp án của câu hỏi ban nãy, nơi lộ ra ngoài không phải là trọng tâm, mà nơi bị dấu đi mới là trọng tâm.
"Nếu như mặc đồ này vào, thì không phải bị nhìn thấy hết sao?" Quý Linh Linh có chút chần chờ, "Nhưng là. . . . . . Cái tên kia hình như. . . . . ." Đã sớm nhìn thấy sạch bách người cô rồi, con em nó, còn cái gì để nhìn nữa chứ. Phải để sự nghiệp cách mạng hoàn thành trước, việc đổ máu và hi sinh là điều không thể tránh khỏi, hiện tại cô chỉ muốn làm chuyện “vĩ đại’này mà thôi, bỏ ra một chút mất mác, cũng là việc nên làm.
Rốt cuộc, Quý Linh Linh đã hoàn toàn thông suốt tư tưởng, tiếp đó, chính là đợi, đợi đến trời tối, đợi đến khi anh ta trút bỏ cảnh giới, và cô có thể. . . . . Ha ha, oa ha ha. . . . . . Suy nghĩ phút giây ấy, thật khiến cho cô hưng phấn!
Cuối cùng, cô xem xét hết toàn bộ đồ, bây giờ thì không dùng được, cho nên cuối cùng cô lấy ra một lọ thuốc tình dục, tình dược, đêm hết đồ còn lại bỏ vào hộp, rồi đem cái hộp bỏ vào tủ quần áo.
Quan sát cái lọ nhỏ nhỏ trên tay, không có bất kỳ hướng dẫn sử dụng kèm theo, cô bất đắc dĩ gọi điện cho Thẩm Hiểu Phỉ.
"Này, Hiểu Phỉ."
"Ha, Linh Linh, mấy món đồ mình đem cho cậu có được không?" Sự hưng phấn trong giọng nói của Thẩm Hiểu Phi bộc lộ rất rõ ràng.
"Vô cùng hài lòng! Nhưng là có một vấn đề, cái bình thuốc bột nhỏ này là dùng như thế nào?"
"A, cái đó à, cái đó cậu phải dùng cẩn thận, mình nghe bạn mình nói, dược tính của nói rất mạnh, nếu uống toàn bộ có thể hại đến cơ thể."
"Dược tính vừa đủ thì sao? Hậu quả sao đây?" Quý Linh Linh không rõ.
"Hậu quả chính là làm đến mệt chết thì thôi!"
Trời. . . . . . Mồ hôi lã chã. . . . .
"Lợi hại như vậy!"
"Dĩ nhiên, hơn nữa sau khi uống thứ âm, thứ kia rất lớn, cậu cũng bị choáng đấy nhé, cho nên đây là đồ cấm! Trên thị trường không cho bán nó." Thẩm Hiểu Phỉ nói như một tên tặc buôn lậu.
"Thuốc cám? Vậy sao cậu có được? Cậu không sợ vào cục ngồi à?"
"Yên tâm, mình là người thế nào không phải cậu không biết! Hắc hắc, chị đây sẽ tự có phương án để kiếm nó. Nhưng lúc cậu dùng, cần phải chú ý liều lượng, đừng để cái tên kia chơi đùa đến chết, cậu phải gánh hậu quả đấy." Thẩm Hiểu Phỉ dặn dò thật kỹ.
"Nó lợi hại đến vậy sao?"
"Không tin cậu thử một ý đi, dù thế nào đi nữa thì khi anh ta chết rồi, thì cậu cũng hưởng án treo."
"Mình còn chưa thử, vì thứ người như thế không đáng giá." Quý Linh Linh có cảm giác tim mình đột nhiên đập thật nhanh, cái gì mà thúc dục với tình dược chứ, rõ ràng chính là độc dược.
"Vậy thì tốt rồi, liều lường phải vừa phải, số lượng vừa phải, khiến anh ta bị trừng phạt là được. Người đàn ông kia không biết trước đây đã làm qua chưa, lúc làm thì cậu đừng quên tra dầu, nếu không sẽ có chút phiền phức . . . . . . Đúng rồi, cậu sẽ bôi dầu sao?"
"Hả. . . . . ." Quý Linh Linh suy tư một chút, "Không biết."
"Đần quá! Không phải có thuốc à, cậu nghĩ biện phát cột hai tay anh ta lên, khiến anh ta không thể phản kháng được, sau đó đem thuốc này bôi lên chỗ đó của anh ta, hiểu chưa?"
"Cái gì, mình phải sờ?" Âm thanh Quý Linh Linh thất thanh.
"Cậu không sờ thì phải làm sao? Cậu còn phải xoa bóp cho anh ta nữa, nơi đó của đàn ông không giống với phụ nữ, nếu như không vào được thì cậu không đạt được mong muốn hiệu quả đâu. Cậu chỉ có thể hành hạ anh ta cho tốt, thì mới có thể trừng phạt anh ta được!"
(Sao giống anh Ly được lời vậy.. =_=)
"Ừ. . . . . . Nhưng. . . . . ."
"Nhưng cái gì? Này, không phải cậu xấu hổ chứ, nhớ lại mấy chuyện tên khốn kiếp kia đã làm đi, vì việc làm chết tiệt của anh ta, cậu phải quyết tâm đến cùng." Thẩm Hiểu Phỉ, cái người này có phải hay không chê chuyện chưa đủ lớn, có nghĩ tới hay không, sau khi Mộ Ly bôi thuốc thì sẽ thành cái dáng vẻ gì?
"Đương nhiên là mình không có quên! Tốt lắm, không cần lo lắng, mình biết rồi, mình sẽ làm anh ta thoái mái nhưng cũng khiến anh ta bị hàng hạ!" Mặc dù Quý Linh nói vậy, nhưng nội tâm cô lại suy nghĩ theo chiều hướng khác. Mặc dù mình bị anh ta xem sạch bách rồi, nhưng cô không có bất kỳ hứng thú nào nhìn anh ta.
"Còn mấy thư chạy bằng điện như gậy, roi, ..., cũng nên lợi dụng một ít, để cho anh ta biết rằng, phụ nữ cũng không phải dễ chọc, để xem sau này anh ta còn dám phụ tình cảm của cậu hay không!"
"Ừ được! Nhưng là, làm sao cậu biết điều này hả Hiểu Phi? Chẳng lẽ cậu đã làm?" Quý Linh Linh vừa nghĩ, Thẩm Hiểu Phi không ác độc như vậy, loại chuyện như vậy, sao cậu ấy lại biết rõ vậy chứ.
"Nói nhảm, mình đây đâu thuần khiết như cậu, làm chuyện này khi nào? Hơn nữa, bên cạnh mình cũng đâu có một mảnh đàn ông chứ."
"Vậy làm sao cậu biết . . . . . ."
"Làm ơn, bà chị đây của cậu đã bao nhiêu tuổi, chưa ăn thịt heo thì không có nghĩa chưa nhìn thấy heo chạy! Thật, nhất định mình phải nói rõ ràng ra cho cậu biết à?" Thẩm Hiểu Phỉ thật lòng không muốn để ý đến cô, người lớn đến vậy chẳng lẽ một mảnh ... Cũng chưa xem qua sao? Cuộc sống đó có phải hay không thiếu thốn niềm vui?
"A, học trong tivi à, sau này mình cũng xem một chút. Đúng rồi, lát nữa nhớ tới nhà mình đó, thăm dò ý tứ của mẹ mình với nha, báo với bà ấy mình đi làm thêm giờ."
"Yên tâm đi, mình mới vừa đi ra từ nhà cậu, dì ấy còn khen cậu đi làm siêng năng, lấy cậu làm kiêu ngạo đấy kìa."
"A, khỏe rồi, vậy cứ như vậy đi nhé, mình cúp trước."
"Được rồi, vậy mình sẽ ngồi chờ tin tức từ cậu! Cố lên nhé!"
"Yên tâm!"



Thử đọc