Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Chương 74

Tác giả: Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

Đánh dấu

Quý Linh Linh Vồ Đến Vi Thịt Nướng
Mộ Ly đặt Quý Linh Linh lên giường, dùng chăn bao bọc lấy người cô, anh lấy điện thoại di động ra, gọi ới cho một người bên Tổng bộ không quân, nhưng kết quả là đây ~
"Thượng tá Mộ, bây giờ mưa rất lớn, không cách nào cử máy bay qua bên đó được ạ."
Nghe đối phương xin lỗi, thiếu chút nữa Mộ Ly đã chửi thề, cuối cùng coi như ở trong anh vẫn còn lại một chút xíu thiện lương, nên buông tha cho họ.
"Sau khi mưa tạnh, nhanh chóng chạy tới đây cho tôi." Ra lệnh xong, Mộ Ly ném điện thoại di động xuống , vội vã chạy vào phòng tắm.
Đầu tiên, dùng nước lạnh chườm mới được!
Nhìn Quý Linh Linh nằm trên giường, vì bị sốt mà tứ chi huơ huơ lung tung, một tên đàn ông ngăn lại sự nóng bỏng tỏng lòng, dùng khăn lạnh lau khắp nơi trên người cô. Bắt đầu từ cái trán, cho đến ngón chân, khắp nơi, anh đều không bỏ qua, có thể thấy được trình độ nhận biết của anh như thế nào.
Hoàn thành quá trình lau người cho cô, Mộ Ly sớm đã mồ hôi đầm đìa cả người, và sau khi người Quý Linh Linh được anh lau lết toàn bộ, khiến cho nhiệt độ trên người hạ xuống một phần. Mộ Ly lo lắng cơn sốt của cô chị hạ xuống tạm thời mà thôi, cho nên anh đi đôit mậu chậu nước lạnh khác, tiếp tục lau cơ thể cô.
Mặc dù bây giờ Quý Linh Linh đang sốt, mặc dù bây giờ anh cũng không thể làm gì với cô được, nhưng dù sao, anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, nhìn một người con gái, hơn nữa còn là người con gái anh yêu, cứ như vậy lộ hết trước mặt anh, anh có thể không động tâm sao, cái kia có thể không động sao?
Hoàn toàn không có thể! Cho nên khi anh lau hết người Quý Linh Linh một lần nữa, không nhịn được chạy đến phòng tắm dội một trận nước lạnh, nhìn như vậy thôi, chứ Quý Linh Linh là một con yêu tinh nhỏ quỷ quái, sớm muộn muộn gì cũng khiến anh bị bệnh liên quan đến sinh lý mà thôi..



Nhiệt độ trên người Quý Linh Linh đã hạ, giảm xuống còn 38 độ, so với vừa rồi thì giảm được một ít, thì ra chườm khăn lạnh cũng có tác dụng quá đấy chứ.
Cũng có lúc người như Mộ Ly cũng có thể lộ ra được vẻ mặt nhẹ nhàng sau nhưng trân lo lắng vì cô. Lần sau có dùng khổ nhục kế, cũng không thể lôi kéo cô làm như mình, dù kế sách có thành công thì cũng không để cô bị bệnh, như vậy so giết anh còn khó chịu hơn rất nhiều.
Quý Linh Linh nghiêng người nằm trên giường, so sánh với nhưng lúc bình thường của cô thì có vài phần an tĩnh hơn, nhưng lại thêm vài phần tiều tụy. Mộ Ly đưa tay sờ lồng ngực của mình, anh yêu cô quá sâu rồi phải khồng , thấy cô như thế, anh nhận ra lòng mình rất đau.
A. . . . .Anh kiềm chế mình không nên suy nghĩ quá nhiều, sờ người cô thấy nhiệt độ đang từ từ hạ xuống, dùng đá chườm có vẻ hiệu quả hơn một chút.
Nghĩ tới đây, Mộ Ly đi vào nhà bếp, lấy mấy viên đá trong tủ lạnh, đem khăn lông ngâm trong nước đá một chút rồi đặt lêên trán nàng.
"Quý Linh Linh, sớm tỉnh lại giùm anh đi nhé." Anh nói nhẹ bên tai cô, ngay sau đó nằm bên cạnh cô.
"Nếu như lúc này có thuốc hạ sốt thì tốt biết bao nhiêu. . . . . ." Thuốc hạ sốt!
Đáng chết! Mộ Ly lập tức ngồi dậy, làm nhiều chuyện như vậy, nếu như có thuốc hạ sốt chẳng phải tốt hơn sao, mà chỗ anh ở cũng có thể hạ sốt trong tủ mà. Toàn là mấy ông già cổ lỗ sĩ ở Tổng viện, chỉ nói kiếm thứ làm hạ cơn sốt, lại không nói cho anh biết mình có thể dùng thuốc hạ sốt!
Thượng tá Mộ à, người ta là ông già cổ lỗ sĩ thì làm sao bietea nhà anh có thứ này? Lần trước là chuyện tới tháng của phụ nữ, cũng kêu hết bọn họ qua đây. Người ta cho rằng, ở trong nhà đều có loại thuốc cấp cứu thông dụng này, sẽ không sao cả đâu mà anh lo!
Mộ Ly lấy một viên thuốc con nhộng trong hộp, lại lấy ly nước ấm, cho Quý Linh Linh uống.
Mệt . . . . .Tất cả đều làm xong cả rồi, cô gái này thật sự khiến anh không yên lòng mà, qua hai tiếng nữa, se xem lại tình hình của cô như thế nào.
Có lẽ bởi vì ngâm trong mưa, Mộ Ly cũng cảm thấy người mình hơi mệt mỏi, sau đó anh đến bên cạnh Quý Linh Linh, ôm cô tiến vào giấc ngủ.
Sau khi tỉnh lại, hi vọng hiểu lầm giữa cô và anh sẽ được xóa bỏ, sẽ không còn có những chuyện khác.
===== Bỉ Ngạn Hoa phân cách ====
"Anh cả, điểm tâm đã làm xông!" Quách Hiểu Lượng ba bước chạy hai bước lên trên lầu, chân này rất tốt, với cái tốc độ đã lên đến nơi ngay tức thì.

"A!" Bởi vì Quách Hiểu Lượng chưa nói gì đã mở cửa phòng Tần Mộc Vũ ra, thấy ngay cô gái mới tỉnh đang nằm trên giường, liếc thấy cô ấy đang cuống quyết cầm chăn che hết cả người lại.
Mà Tần Mộc Vũ thì nằm bên cạnh cô ta, hình như hành động của cô giúp việc đã quen thuộc đối với anh rồi, chắc cũng rất nhiều lần, ho tới bây giờ vào phòng của anh không gõ cửa, quan trọng hơn là, mỗi lần đều dùng cái lực mạnh nhất đẩy ra, có biết cửa phòng của anh sắp không kiên trì nữa rồi hay không.
"Lão đại, phu nhân lão đại, điểm tâm em đã làm xong rồi ạ, hai người có thể rời giường ăn cơm." Quách Hiểu Lượng vẫn duy trì nụ cười sáng lạn, giống như cô chính là một nữ siêu nhân siêu cấp vậy, mỗi ngày đều mang tinh thần cao ngất trời vào phòng anh.
Khi cô gái đẹp kia vừa nghe Quách Hiểu Lượng gọi mình là "Phu nhân lão đại" thì trong lòng hồi hộp, "Vũ, người giúp việc nhà anh rất biết ăn nói nha." Nói xong, ngón tay của cô đặt lên ngực Tần Mộc Vũ, vuốt ve tới lui, như nịnh hót.
Người đẹp thì vui vẻ ra mặt, nhưng nét mặt tên đàn ông kia thì cực kỳ khó coi.
"Quách Hiểu Lượng!" Giọng nói trầm thấp mang theo chút tưc giận.
"Có! Lão đại có gì phân phó?" Quách Hiểu Lượng không ý thực được rằng, đây là sự bình tĩnh trước cơn bão táp.
“Vũ, đối xử dịu dàng với cô ấy một chút chứ, không cần dữ dội như vậy á." Người đẹp lúc này nghiễm nhiên trở thành một người chủ trong cái nhà này.
Tần Mộc Vũ lạnh mắt nhìn ả đàn bà bên cnahj, ngay sau đó nói với Quách Hiểu Lượng: "Dẫn cô ta đi, chờ ta sau khi tôi tắm xong, nơi này không cho phép bất kỳ người nào vào." Trong giọng nói không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, Tần Mộc Vũ cầm một chiếc khăn tăm quấn quanh hông, đi về phía nhà tắm.
"Vũ. . . . . ." Nhất thời nét mặt người đẹp thay đổi như trời sắp sập đến nơi vậy, khuôn mặt vốn xinh đẹp lỗng lẫy, lúc này lại nhuộm đầy nước mắt vì đau buồn.
Quách Hiểu Lượng hình như không chấp nhận đối với cách làm của Tần Mộc Vũ, cô bĩu môi một cái với anh ta, sau đó đáp: "Tuân lệnh, lão đại."
Người đẹp nghe Quách Hiểu Lượng nói câu này, càng khóc như dứt ruột đứt gan.
Quách Hiểu sLượng dâng lên lòng thương hại, nhưng bất đắc dĩ thôi, lão đại nhà cô là loại gì: diệt vô số phụ nữ, lạnh lùng vô tình, được xưng cỗ máy giết người trong tình trường, phụ nữ loại gì anh ấy cũng đã đụng qua, dĩ nhiên những lời này đều do đại ca Võ Nhân nói cho cô biết.
Đối với một người đàn ông như lão đại, một loại nhìn thấy đã chạy trốn để khiến bản thân họ không bị tổn thương, một loại khác như con thiêu thân lao vào trong lửa, mặc dù biết rõ chính mình sẽ bị thương, nhưng vẫn cứ làm một việc không chịu lùi bước.
"Vị tiểu thư này, mới đi theo tôi. Nếu không đi, tính khí của lão địa chắc cô cũng hiểu rồi chứu." Quách Hiểu Lượng cúi thấp đầu, nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của người đẹp ngẩng lên, nước mắt lăn xuống, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, thật sự khiến cho người ta thương tiếc.
Khi cô rời đi, lại lưu luyến nhìn phái phòng tắm một lần nữa.
"Tần Mộc Vũ, em có thể ngủ cùng anh một lần, đời này cũng không còn gì để tiếc nuối nữa." Người đẹp lớn tiếng nói xong, rồi che cái miệng nhỏ nhắn bỏ đi.
Quách Hiểu Lượng nghe xong thì ngây ngốc, dạo này, còn có mấy em ngây thơ như vậy ư, quả thât không đơn giản mà. CÔ cũng không khỏi liếc mắt nhìn về phía phòng tắm, chậm rãi đưa ra ngón tay cái, thủ đoạn thật là cao!
"Lão đại, đây là bữa ăn sáng, có sữa tươi, báo bao, đậu hũ hoa, bánh tiêu, hai quả táo, một ly nước chanh, một nãi chúi tiêu, một gói hạnh nhân, một chai nước tương hoa quả, một. . . . . ."


"Tôi có mắt !" Tần Mộc Vũ không nhị được, không phải anh không thể tiếp nhận dáng vẻ nhiệt tình của Quách Hiểu Lượng, nhưng cô mỗi ngày tới lúc ăn cơm của anh, đều báo cáo tên món ăn, cái này ai mà chịu nổi, càng làm cho anh tức giận hơn là, sáng sớm cô đều chuẩn bị đống đồ như vậy cho anh, cô coi anh là heo để nuôi à?
"A, lão đại còn có cái này." Nói xong, Quách Hiểu Lượng lấy một quyển tạp chí từ sau lưng mình ra.
"Cái gì?" Tần Mộc Vũ chưa bao giờ có thói quen trước khi ăn sáng mà đọc tạp chí cả, nhiều lắm cũng lướt qua một tờ báo.
"Đây là đồ bạn của em ở bên Nhận Bận chuẩn bị cho anh, 188 cách kích tình!" Quách Hiểu Lượng tươi tỉnh lấy “báu vật” ra cho anh xem.
"Khụ. . . . . ." Một ly sữa tươi, trong nháy mắt phun mất nửa ly!
"Lão đại, em thấy anh xem cái này rất tốt, em nghĩ quyển tạp chí, sau khi anh xem xong, lúc anh làm cái chuyện kai kìa, nhất định là oai phong lẫm liệt đấy nhé!" Quách Hiểu Lượng cô có thể lựa lời mà nói được hay không, cái gì mà bảo anh oai phong lẫm liệt chứ? Tần Mộc Vũ anh chơi nguyên một đêm lên đến 3456p cũng không có vấn đề, cần quái gì coi cái này để làm hả?
Khóe miệng Tần MỘc Vũ co giật, nổi giận, anh hoàn toàn nổi giận, Quách Hiểu Lượng là một đứa thật ngốc, mỗi lần anh mang phụ nữ về đều nghĩ tới chuyện xấu, cái âm thanh mở cửa lúc sáng sớm đều để lại di chứng đối với anh, những chuyện này anh cũng không nhắc làm gì nưã, thế nhưng một lần. . . . . .Cô dám đem anh biến thành một tên “Không có năng lực”? Mẹ kiếp, đây quả thực là sự không thể nhẫn nhịn!
"Quách Hiểu Lượng, đầu cô bị khung cửa kẹp hả?" Tần Mộc Vũ, mày phải nhịn, mày là lão đại, mày phải lấy tư cách lão đại dạy dỗ cô ta mới đúng đạo.
"Cửa kẹp?" Quách Hiểu Lượng nghe xong câu này, vội vàng để quyển tạp chí xuống, vuốt vuốt đầu tóc của mình, một lát sau, rồi nghe cô nói: "Lão đại, đầu của em rất tròn, không có bị móp!"
Té ghế! Hai mắt Tần Mộc Vũ lúc này có thể phun ra lửa, đáng chết, rốt cuộc cô ta ngốc đền trình độ nào đây?
"Lão đại, anh xem này, anh xem mấy cái đồ trong này nè, cái động tác 3p này rất khó, nhất nam nhiều nữ, em cảm thấy nó rất phù hợp với thân phận của lão đại đấy, hay anh học trước một chút đi nhé?" Quách Hiểu Lượng không cảm nhận được cơn lửa giận của Tần Mộc Vũ, còn làm cái vẻ giống như một nhân viên bán hàng vậy, giải thích và giới thiệu sản phẩm cho anh.
Vạch đen, một đống vạch đen.
"Còn cái này nữa, lão đại anh xem đi, đây là tư thế bình thường dành cho 1 nam 1 nữa, thế nhưng cái mặt cô gái này lại rất hưởng thụ, người đàn ông này cũng vậy, em nghĩ với động tác này, anh mà dùng đến thì khẳng định nói vừa có thể vui chơi vừa có thể thư giản nữa."
"Lão đại, anh nhìn này, còn có cái này, còn có cái này, còn có cái này. . . . . ." Quách Hiểu Lượng nhìn thấy Tần Mộc Vũ không lên tiếng nói chuyển, chỉ đành phải tiếp tục giới thiệu.
Liến thoắng không ngừng, liến thoắng không ngừng, rốt cuộc anh đã làm sai chuyện gì, tại sao phái cái người phụ nữ này tới hành hạ anh? Mạc Vũ Nhân, cậu hãy nhớ đấy, chuyện lần này, tôi sẽ tính sổ với cậu nguyên một lần.
Anh vốn thấy cái người Quách Hiểu Lượng này, mặc dù cải trang thành đàn ông, nhưng khuôn mặt cũng coi là thanh tú, chuyện dọn dẹp trong nhà và nấu ăn cũng làm tạm được, mặc dù mỗi ngày anh đều phải ăn cái món trừng xào cà chua, nhưng là ít nhất nó nóng, mấy chuyện này anh có thể nhịn được. Nhưng bây giờ anh không thể nhịn được nữa rồi, có biết tính tình của người đàn ông vào sáng sớm đều rất khó chịu hay không, là thời điểm ham muốn mạnh mẽ nhất, đang bữa ăn sáng mà cô lại đưa cho anh một cuốn tạp chí tình dục khi mình đang ăn mặc kín đáo nữa chư, cộng thêm cía việc đứng bên cạnh giải thích! Muốn lấy đi mạng sống của anh phải khồng
"Lão đại, xem chỗ này đi . . . . ."
"Câm miệng!" Tần Mộc Vũ đạp mạnh tay lên mặt bàn ăn, "Rầm" một tiếng, khiến Quách Hiể Lượng sửng sốt.
"Quách Hiểu Lượng, nếu như muốn ở lại chỗ của tôi, phải đem mấy cái đồ này vứt đi, không thì cô cút cho tôi!" Nói xong, anh vỗ lên trán, cầm chìa khóa xe rồi như một cơn gió chạy ra ngoài.
Khi cánh cửa đóng lại, Quách Hiểu Lượng mới phản ứng, "Chỉ cho phép tôi phóng hả mà không cho tôi đốt đèn là sao chứ?" Thiệt là, rõ ràng cô rất hiểu ý mà, , cũng là muốn hoàn thành nhiệm vụ Vũ Nhân ca ca đưa cho mình, nhưng lão đại nhà mình thật sự khó hầu hạ.
Một ngày anh ta đem phụ nữ về nhà có khi vượt qua ba lần, bây giờ anh ta lại mắng cô cầm thứ “Đồ cấp thấp” này, thiệt là, thân phận cô thất vậy mà cũng không dám nói ra nữa là.
Nhưng mà, quyển tạp chí này tất đã, không chỉ có màu sắc sinh động, mà động tác, vẻ mặt cái gì cũng giống như thật vậy, làm sao lại khống khiến lão đại nhà mình phản ứng nhỉ?
Nhìn bữa ăn sáng mình cực khổ chuẩn bị, có trời mới biết, cô không biết lão đại ăn giống như mèo ăn ấy, mỗi lần ăn sáng đều ít lắm, mấy đồ còn dư lại, cô sợ lãng phí, nên cho hết vào bụng của mình luôn, mà nếu cứ tiếp tục như vậy thì cô chắc sẽ vỗ béo chính mình.
" Bây giờ lão đại đang giận mình rồi, nhất định làm cảm thấy cô xâm phạm riêng tư của anh, dù sao anh ta cũng quá sĩ diện đi, ngay trước một cô gái cầm tạp chí tình dục, mà cũng sợ mất hình tường là sao ta —. . ." Quách Hiểu Lượng nghĩ đi nghĩ lại.
"Đúng rồi!" Cô đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, trực tiếp cầm tạp chí, chạy lên lầu, đem cuốn tạp chí nhét dưới gối ngủ của Tần Mộc Vũ, như vậy mới để cho lão đại nhà mình dễ dàng làm việc!
Ôi, mình quá thông minh, để nhận được phần thưởng, vậy, đi xuống ăn hết bữa sáng dưới đó đi nào!
Đang lúc Quách Hiểu Lượng ngồi trước bàn ăn, qua một khoảng thời gian nhất định, Tần Mộc Vu quay lại.
"Lão đại!" Quách Hiểu Lượng một tay nắm bánh tiru, một tay cầm miếng bánh mì, trong miệng đang gặm một quả chuối tiêu, trên mặt vương vãi nước chanh, sữa tươi cũng dính trên đó, trên chóp mũi còn có mấy miếng đậu hũ . . . . .
Tần Mộc Vũ bị hình dạng bây giờ của cô làm cho khiếp sợ, nhìn đống đồ ăn trên bàn, phần llớn đồ đã không còn, chỉ dư lại một chút canh.
" Cô có đem tôi ăn đi không?" Sững sờ đến phút cuối, Tần Mộc Vũ thốt ra một câu.
"A . . . . ." Quách Hiểu Lượng dùng tốc độ nhanh nhất nuốt xuống miếng chuối tiêu, "Lão đại, em . . . . . Em ăn không được nhiều lắm đâu, không nhiều lắm. . . . . ."
Trời ạ! Còn như vậy mà nói không nhiều.
Tần Mộc Vũ yêu thích mấy người xinh đẹp thôi, anh thật sự không chịu nổi mấy người phụ nữ lôi thôi lếch thếch.
"Đi thay một bộ quần áo, tôi ở ngoài chờ cô." Dứt lời, anh liền đi ra ngoài.
Quách Hiểu Lượng sững sờ, lão đại muốn mang cô ra khỏi cửa ? Không đúng, muốn đưa cô đi làm bảo vệ mới đúng.
Tần Mộc Vũ trở lại trên xe, mới lái được một nửa thì anh quay về, anh tính toán đi tìm Mộ Ly, nhưng chỉ sợ người này không thể đụng được. Tránh khỏi việc nói mình làm hư chuyện tốt của anh ta, mang theo Quách Hiểu Lượng, đến lúc đó có chết cũng có một vật hy sinh thay mình.
"Lão đại, em tới đây!"
Cửa xe bị một lực mở ra, Quách Hiểu Lượng trong bộ tây trang mày đen, một c đôi kính che lấp đi nửa khuôn mặt của cô, ngay cả mái tóc ngắn trên đầu, cũng được cô dùng keo vuốt tóc chẻ theo kiểu ba bảy, nằm sát xuống da đầu.
"Cô định mặc vậy để đi chụp Bến Thượng Hải!" Tần Mộc Vũ thật bó tay với Quách Hiểu Lượng, bảo cô đi thay một bộ quần áo mà thôi, thế mà cô lại biến mình thành một tên bảo vệ!
Vỗ trán, có cơ hội anh nhất định phải hỏi chuyện với Mạc Vũ Nhân mới được, rốt cuộc cậu ta bảo anh an tâm cái quái gì đây, đem Quách Hiểu Lượng nằm vùng bên cạnh anh, có phải muốn khiến anh tức đến chết hay không?
"Bến Thượng Hải? Lão đại, em đẹp trai như vậy sao? " Quách Hiểu Lượng lập tức nhảy vào chỗ ngồi phía trước, “rầm” một tiếng, đóng cửa xe.
"Lần sau cô làm việc nhỏ nhẹ một chút đii." Tần Mộc Vũ cũng không biết nói lại như thế nào, thiếu não là một loại bệnh không thể trị tận gốc.
"A, Được."
Tần Mộc Vũ nhíu nhíu mày: "Có thể mỗi lần cô trẻ lời câu hỏi của tôi, đừng lớn tiếng như vậy được không, tim tôi khống tốt đâu." Nghe mấy cô gái khác nói chuyện nhỏ nhẹ đã thành thói quen, nhưng khi nghe cách thức trả lời y trong quân đội của Quách Hiểu Lượng, thật sự khiến không chịu nổi."Lão đại, tim của anh có vấn đề sao?" Quách Hiểu Lượng cả kinh, cái tay nhỏ nhắn lập tức đặt lên trước ngực anh, động tác của cô quá nhanh, khiến cho Tần Mộc Vũ không kịp phản ứng.
"Cô đang làm cái gì đó hả?"
"Lão đại, em xoa xoa cho anh mà!" Quách Hiểu Lượng làm cái vẻ muốn hành động thật ra cho anh xe,.
Trời ạ, Tần Mộc Vũ muốn chết.
Bàn tay to của anh nhanh chóng hất tay cô ra, "Về sau không cho phép chạm vào tôi! Lát nữa chúng ta đi gặp một người, nếu như anh ta mắng tôi, chửi tôi, co biết mình nên làm cái gì chứ?"
"A, phế anh ta!" Trong đôi mắt Quách Hiểu Lượng lộ lên tia kiên định.
Ách. . . . . .
"Không được ra tay, giúp tôi nói mấy câu là được." Mồ hôi đầm đìa, nếu như cô ta ra tay với Mộ Ly, có trời mới biết phía sau sẽ xảy ra chuyện gì.
"Ừ, lão đại yên tâm, em sẽ không để cho anh chịu uất ức đâu!" Nói xong, tay của cô lập tức định vỗ lên bã vai của Tần Mộc Vũ
Nhưng cơ thể của anh đã nghiêng qua một bên, ơ. . . . . . Bảo cô không được đụng vào mình mà, tại sao lại không nhớ hả?
Thấy cô đang nhìn về phía trước, Tần Mộc Vũ lời vừa tới miệng, cũng không thể nói ra ngoài, dù thế nào đi nữa anh cũng đã thăm dò tính tình của Quách Hiểu Lượng, cái đồ này là kẻ ngốc thật sự, phàm nói chuyện gì thì cũng đều từ tai trái qua tai phải rồi bay luôn, thay vì tức giận với cô thì mình nghỉ ngơi cho tốt còn sướng hơn.
"Lão đại, chúng ta chưa lên đường sao?"
Trời ơi. . . . . . Quách Hiểu Lượng đã không chờ nổi. Tần Mộc Vũ cho cô cái nhìn, chân đạp bàn nhấn ga, xe từ từ đi ra ngoài.
. = Bỉ Ngạn Hoa phân cách =
"Tân Sinh tiên sinh, chuyện sai anh làm, đã làm xong chưa?" Tư Kỳ Nại Mỹ bắt chéo hai cái chân trắng nõn ngồi trên ghế so pha trong phòng khách.
" Tiểu thư Nại Mỹ, tất cả đều chuẩn bị xong." Tỉnh Tân Sinh mặt nhún nhường trả lời Tư Kỳ Nại Mỹ.
"Hả? Chuyện của cha tôi bên kia cũng xử lý rồi?"
“Dạ, Tư Kỳ tiên sinh cũng đa gởi một lá thư tới bộ phận trung ương bên này, bọn họ cũng đã trả lời lại, đối với chuyện chúng ta muốn làm, bọn họ đều thu xếp ổn thỏa."
"Thật sao? Này Tân Sinh tiên sinh, anh cũng đi chuẩn bị chút đi, ngày mai, tôi muốn tất cả những người thuộc giới chính trị, tham gia tiệc cùng với tôi. "
"Dạ, được ạ. Mấy người ở đây có thể tham gia tiệc cùng với Tiểu thư Tư Kỳ, là vinh hạnh của bọn họ." Tỉnh Tân Sinh biết thời vỗ mông chủ.
"Chủ yếu nhất là người đó kìa, anh nên hiểu rõ." Tư Kỳ Nại Mỹ đứng lên, một thân áo đầm màu đen tuyền, khiến cho là da trắng nõn của cô nổi bần bật, mặc dù nhỏ nhắn, nhưng trong ánh mắt lại để ra cái khí chất khác xa so với nhưng người bằng tuổi.
"Xin tiểu thư Nại Mỹ yên tâm, đến lúc đó nất định người đó sẽ tới."
"Được, giao hết cho anh."
"Tôi nhất định làm tốt." Tỉnh Tân Sinh khẽ gập người, và Tư Khi Nại Mỹ cùng cũng đó rời đi.
"Tân Sinh tiên sinh, tiểu thư Nại Mỹ muốn Mộ Ly tham gia, nhưng. . . . . ." Lúc này, có một người đi tới bên cạnh Tỉnh Tân Sonh, khổ sở nói qua.
"Thế nào?" Tỉnh Tân Sinh cảm giác có chuyện không tốt sắp xảy ra.
"Lần trước nhân viên ở công ty IDE mà tiểu thư Nại Mỹ tới giải quyết ấy, có quan hệ rất tốt với Mộ Ly, bây giờ Mộ Ly vì cô gái ấy mà bác bỏ hết mọi sự giúp đỡ của tập đoàn Tư Kỳ với bộ phận Trung Ương bên này."
"Cái gì? Đây là chuyện gì vậy?" Nét mặt Tỉnh Tân Sinh nhất thời xanh mét, tại sao nó với cái tin tức anh nhận được hoàn toan khác nhau.
"Sáng sớm hôm nay mới tra ra được tin này, chắc hẳn cái người Mộ Ly đó muốn lấy lại công bằng cho cô gái kia."
"Công bằng?" Tỉnh Tân Sinh chợt rên lên một tiếng "Lần trước anh ta đem người đả thương người của bọn mình, chuyện này cũng chưa xong sao? Giờ anh ta muốn lấy lại công bằng cho cô gái kia nữa, thật sự cho mình được tiểu thư Nại Mỹ coi trong, nên anh ta được nước làm tới à?"
"Chuyện này. . . . . . Nếu như bữa tiệc tối mai, anh ta không xuất hiện thì làm thế nào?" Người tới lo lắng nói.
"Bữa tiệc tối mai, là vì anh ta mà chuẩn bị, làm sao anh ta có thể không xuất hiện ở đó, tôi tự có biện pháp, cậu đi sai bảo người khác lo chuẩn bị chu đáo đi."
"Dạ vâng, Tân Sinh tiên sinh." Người tới liền rời đi.
Phòng khách to như thế nhưng cũng chỉ còn lại một mình Tỉnh Tân Sinh, "Mộ Ly, một mình cái tên Thượng tá quèn như anh, lại muốn đối đầu với Tập đoàn Tư Kỳ, có phải quá đề cao mình không?"
=Bỉ Ngạn Hoa phân cách =
"Em à, em tha thứ cho anh có được hay không, tha thứ cho anh nhé?"
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lúc Quý Linh Linh tỉnh vào sáng sớm hôm sau, chuyện bị sốt đã không còn một chút dấu vết, và tàn dư để lại là cơn giận dâng lên tận đỉnh đầu của cô.
Quý Linh Linh đứng ở trên giường, trên người bọc một cái khăn tắm, trên cao nhìn xuống Mộ Ly.
Cái lão hồ ly này, tối hôm lừa hôn còn chưa tính, lại cởi hết đồ của cô ra, nếu như cô không ngã bệnh, chắc hẳn, lúc này đã. . . . . .
"Mộ Ly, cái tên khốn kiếp nhà anh, cái tê giống heo nhà anh!" Quý Linh Linh một tay chống ở eo, một tay chỉ thẳng vào mũi anh rồi rống to.
Khốn kiếp? Được rồi, anh nhận. Nhưng. . . . . .
"Này, cái gì mà bảo anh giống héo?" Khuôn mặt Mộ Ly thống khổ, có trời mới biết, bây giờ anh vẫn còn chưa tỉnh ngủ, gương mặt mọc đầy râu ria, khiến cho anh có vẻ tiều tụy, nhưng lúc này, anh lại còn phải phí sức đấu trí với Quý Linh Linh nữa.
"Anh. . . . . ." Cố ý, cố ý, anh ta muồn dùng chiến thuật trì hoãn mà, kéo mình đến chỗ này, sau đó tiến hành, anh ta không muốn người khác biết hàng động bỉ ổi của mình mà thôi. Được lắm Mộ Ly, anh không phải cái tên hồ ly tầm thường, cố ý chọn lúc trời mưa to đến tìm cô, tóm được sự mềm lòng của cô, hơn nữa còn rất thông minh, cố tình nới mơ hồ anh đang ở dưới lầu, mạo hiểm dưới cơn mưa xuống gặp anh. Dĩ nhiên anh còn chính xác nắm rõ rằng, cô sẽ cảm động, thừa dịp đầu đầu cô đang mê man, trực tiếp chiếm tiện nghi của cô.
Điều này thì còn có thể chấp nhận, vậy mà anh ta lại dám mang cô về nhà của mình, sau cái một loạt hành động bỉ ổi ấy, cũng không thèm nghĩ giùm cho cô!
"Em à, em bị bệnh mà, đừng giận như vậy, đối với thân thể không tốt." Mộ Ly chỉ sợ cô có gì sơ sẩy, thì anh sẽ đau lòng hơn.
"Đừng có lấy cái lý do ấy quan tâm tôi!Tôi không giận sao, thì không ngu ngốc để cho anh ôm? Mộ Ly, anh không cần mặt mũi phải không, sao toàn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn vậy hả?”
"Tối hôm qua anh thấy em bị cảm . . . . ."
"Nói tầm bậy, anh ôm tôi đến toát mồ hôi!"
Đó, quá kích tình, Quý Linh Linh vừa mở miệng đã cảm thấy mình nói cái gì đó không ổn.”
"Emà, anh không biết em nóng, vậy em cởi khăn tắm ra đi, anh mở cửa sở nhé, vừa có thể tản bớt nhiệt độ trên người." Mộ Ly nói xong, làm bộ đi mở cửa sổ.
Tên khốn đáng chết này, lại còn trắng trợn bảo cô cởi hết ra nữa chứ, quý Linh Linh nhắm ngay chỗ dưới gối anh ta, trực tiếp đá một phát.
"Này, mưu sát . . . . . ."
"Hả?" Quý Linh Linh trừng mắt liếc anh một cái, trực tiếp khiến Mộ Ly không giám nói ra cái từ “Chồng” phía sau.
"Mộ Ly, đối với loại người không chịu trách nhiệm như anh, không có bất kỳ hành động chính nghĩa nào, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu." Quý Linh Linh đột nhiên nheo mắt lại, trầm giọng nói.
"Không bỏ qua anh? Được, anh hy vọng em đừng bỏ qua cho anh." Mộ Ly làm dáng vẻ hưởng thụ , tốt nhất là khiến cô ngủ cả đời bên cạnh mình "Anh muốn nói một chút, Lãnh Dạ Hi không thích hợp với em đâu.."
Quý Linh Linh nhìn anh, không có trả lời.
"Một người giống như Lãnh Dạ Hi, hoàn toàn không xứng với khí chất của em, Nhưng anh thì khác, anh đều đã hỏi người ta, bọn họ đều nói chúng ta là một đôt trời đất tác hợp." Mộ Ly, snah lại dám tự kỷ nữa rồi.
"Hừ." Quý Linh Linh trong mũi phát ra tiếng hừ lạnh, anh với con nào cũng là một đôi trời đât tạo nên thôi.
"Đừng đứng đó nữa, để anh sờ còn nóng không, nếu như còn nóng, anh kêu người tới kiểm tra một chút." Mộ Ly nói xong, giúp như dụ dỗ một đứa trẻ con, khiến cô có thể ngồi xuống.
Dáng người Quý Linh Linh cũng không được coi là lùn, mà cô lại cứ đứng trên giường, anh khó kiềm chế suy nghĩ về chiếc khăn tắm kia. . . . . .Đôi chân trắng noãn của cô dưới lớp khăn, chậm rãi chuyển mắt lên cái bắp chân kia. . . . . .
"Anh đi qua một bên cho tôi! Tôi muốn quần áo của mình." Mộ Ly vừa mới đến gần, Quý Linh lập tức lui về sau một bước dài.
Mộ Ly thấy thế, cái cô gái này vì sao khi nào tỉnh dậy cũng trở thành người khác vậy hả? Không được, Anh không thể để cho tình huống này cứ tiếp tục được, nếu để cho cô đi, tất cả chuyện ngày hôm qua, không phải là làm không công cho cô rồi à?
"Quý Linh Linh, tối hôm qua rõ ràng em chủ động hôn anh, chẳng lẽ như vậy là em chưa tha thứ cho anh hay sao?" Người nào chủ động hôn người nào đêì đã rõ ràng, dù sao lúc đó cô đang bị sốt, hãm hại xong rồi tính.
"Anh nói cái gì?" Quả nhiên trí nhớ của người nào đó không còn gì.
"Em của tối hôm qua, ôm chầm lấy rồi cứ ôm chầm, em chẳng qua muốn ôm lại ôm một cái là được rồi, nhưng là không ngờ, em lại cắn mooti của anh, vừa gặm vừa cắn nhiệt tình, em xem khóe miệng anh đây này." Lời nói này như một sự uất ức nho nhỏ, y hệt Quý Linh Linh mới là người ăn hiếp anh vậy, nói xong, còn dùng tay chỉ khóe môi của anh.
Oa. . . . . . Quả nhiên, vành môi của anh sửng đỏ! Chẳng lẽ mình thật. . . . . . Quý Linh Linh nhốn nháo, không thể nào, cô không phải là người không biets kiềm chế, hơn nữa cô của tối hôm qua. . . . . . Cô khẽ cắn môi dưới, tự hỏi, chuyện tối ngày hôm qua, chỉ biết rằng khi nhìn thấy anh đứng ở dưới cơn mưa, mình chạy tới, ôm lấy anh, kế đó . . . . . .
Quý Linh Linh, chỉ mình cô mà dám đấu lại Mộ Ly sao? Ngươi nhiều lắm cũng chỉ là một con thỏ biết cắn người mà thôi, còn Mộ Ly thì sao, hoàn toàn là một con hồ ly thành người, và hai người có cùng cấp bậc không? ( người nào mới hôn người nào, không rõ thì quay lại chướng trước ~~~ ) hơn nữa chỉ đứng đó mà nhìn khóe môi của anh ta hay sao, cô cũng nên đi soi gương đi, đôi môi của cô cũng đã bị chà đạp kinh khủng, còn có nơi bị rách da nữa đó.
Thấy Quý Linh Linh không nói lời nào, tâm trạng Mộ Ly vui vẻ: "Ngày hôm qua mưa rất lớn, mặc dù đang ở dưới lầu nhà em, nếu anh và em cứ như vậy lên đó, người nhà em nhất định sẽ nghi ngờ, mà em trai và bạn gái của nói vẫn đang ở đó, sẽ phát hủy hình tượng chị gái của em. Cho nên anh mới đưa em về đây, anh đây là đang suy nghĩ giùm em mà!"
Chuyện này. . . . . . Nghe lời này, thật lòng thật ý nghĩ, nhưng. . . . . ."Làm sao anh biết có bạn gái của em tôi ở nhà?Anh điều tra tôi?"
"Ngoan, không nên tức giận, lúc ăn cơm ngày hôm qua, anh có nhìn trộm một chút. Anh sợ cái tên Lãnh Dạ Hi kia làm điều bát chính với em, rồi khiến em bị thương nữa chứ sao." Sự ngụy biện của Mộ Ly đã thuộc hạng cao nhất, rõ ràng anh phái người điều tra , mà giờ lại biến thành cái lời này.
"So với anh ta thì anh mạnh hơn nhiều !" Quý Linh Linh thuận miệng nói.
"Oan quá mà, Quý Linh Linh, hôm qua anh chẳng làm gì cả , tất cả đều bị ép buộc, không được, em nên ngoan ngoãn suy nghĩ một chút đi. Lúc chúng ta về nhà, thì em đã ngủ thiếp đi rồi, anh vừa đưa em vào cửa, thì em trực tiếp làm tầm bậy trên người anh. thiếu chút nữa ngã lên sàn nhà. Em cào hết quần áo của anh ra nữa chứ, rồi gặm rồi cắn ngực anh, không tin em xem một chút đi này." Nói xong, banh áo đưa ra cái dấu ra mà Quý Linh Linh tức giận cắn anh vào tối qua "Tôi. . . . . ." Quý Linh Linh hoàn toàn bị Mộ Ly lừa gạt.
"Tối hôm qua em cứ nói mình nóng, nói mình nóng quá, anh nào có biết hơi sức của em lớn đến như vậy đâu, còn thiếu chút nữa là, nếu như anh không bảo vệ mình thì, ai, anh đã bị em. . . . . . Mà em còn tóm lấy nơi này của anh nữa chứ." Mộ Ly cầm trên tay một cái khắn lụa, che lại một phần khuôn mặt tỏ ý thẹn thùng, nhìn dáng vẻ của anh giờ này, quả thật nói dối mà cũng không cần viết nháp, trực tiếp nói chuyện mà Quý Linh Linh đã làm ra sao, và tự mình thêm dầu thêm mỡ, khiến nó trở thành một câu chuyện hoàn toàn mới.
Quý Linh Linh nhìn nơi mà ngón tay anh đang chỉ đến, không khỏi nuốt nước miếng một cái, trời ạ, rốt cuộc Quý Linh Linh cô đói khát đến mức nào đây, thấy anh mà lại không thể kiềm chế, còn lại chủ động trước người ta. Nhìn môi anh, nhìn ngực anh, nhìn nơi kia. . . . . . Trong ấn tượng, lòng bàn tay cảm giác sự đầy đặn của nơi ấy, và cô còn nhớ rõ mình đã bóp nó một cái!
Trời. . . . . Tại sao co có thể làm như vậy?
"Linh Linh, thật ra thì, em cũng không cần trách mình đâu, anh. . . . . . anh cam tâm tình nguyện, mặc dù tối hôm qua em thô bạo một chút, nhưng mà lòng anh cũng đã thuộc về em rồi, nên cơ thể này cũng là của em luôn. Được rồi, anh quyết định, nếu như em muốn chiếm đoạt anh, đến đây đi, bây giờ anh đang ở đây, em tới đi, anh cũng suy nghĩ thông suốt rồi!" Mộ Ly dựa vào cửa, lời nói ỏng ẹo như một cô ả kỹ viện, nhưng lời nới ấy là không có vẻ nào là hy sinh.
Nhìn hai cánh tay đang giang ra của anh, nhắm chặt hai mắt, khẽ nhếch đôi môi. . . . . . Hừ, tại sao có thể như vậy?
"Tôi mới không cần!" Quý Linh Linh không hề nghĩ ngợi, liền lớn tiếng cự tuyệt."Em à. . . . ." Nghe kỹ giọng nói của Thượng tá Mộ, hoàn toàn mềm mại như nước vậy, nhưng trong lời nói ấy lại mang theo 45o ưu thương cùng cực.
Quái . . . . . . Quý Linh Linh cia dáng vẻ đàn bà của Mộ Ly, trên người lập tức nổi một lớp da gà.
"Em à, ngày hôm qua thiếu chút nữa em đã thịt anh, , tại sao không quan tâm đến anh hả, đến nha, đến nha, muốn anh đi mà. Bây giờ người ta toàn tâm toàn ý với em rồi này, thật đó. Anh chỉ có một yêu cầu, sau khi em thịt anh, đừng có đi tìm người đàn ông khác được không, anh sẽ đau lòng."
Trời! Đây rõ ràng là nam sủng trong truyền thuyết sao? Này Mộ Ly, anh ta đặc biệt như vậy mà biến thành cái dạng này là sao, chẳng lẽ tối hôm qua mình quá bạo, khiến anh ta sợ? Không thể nào! Quý Linh Linh rất nhanh vứt bỏ loại ý nghĩ này, cô là một người yêu chuộng hòa bình nhân loại, là một đứa con gái lương thiện vô cùng, ngày thường ngay cả con kiến cũng không dám giết, làm sao có thể đối xử thô bạo với anh ta như ta vậy?
"Đùng đùng. . . . . ."
Mộ Ly vừa định nhảy lên giường, chuẩn bị khiến Quý Linh Linh gián tiếp chiếm đoạt lấy mình, nhưng ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Cắn răng! Trong lòng thật sự là tức gần chết, người ngoài cửa tốt nhất nên cho anh một lý dao thích hợp! "Chuyện gì?" Mộ Ly mở cửa, đứng giữa cửa, thì ra là Lão Trung.
"Mộ tiên sinh, Tần tiên sinh tới, anh ta dẫn theo một mỹ nữ để tặng cho ngài, hỏi anh có muốn dẫn trực tiếp vào phòng ngư hay không." Lão Trung cúi đầu, thật thà nói xong.
"Ừm" Mộ Ly lập tức cấm âm Lão Trung, ngay sau đó anh quay đầu, liếc mắt nhìn Quý Linh Linh, thấy gương mặt bình tĩnh của cô, trong lòng thở dài một hơi, nguy hiểm thật "Anh đi ra ngoài một lát, em ngồi ở đó chờ anh."
Nói xong Mộ Ly đi ra ngoài với Lão Trung .
Mà lúc này Quý Linh Linh thì đang chậm rãi ngồi trên giường, nghĩ tới lời Lão Trung vừa mới nói: "Tần tiên sinh đưa tới cho anh một mỹ nữ, nếu như không có cô trong phòng, khẳng định đã trực tiếp đưa vào đây."
Tốt, tốt lắm Mộ Ly, quả nhiên coi cô như mấy phụ nữ kia. Lại dám giam cầm cô như vậy, tùy ý chà đạp, hơn nữa. . . . . . Mới vừa khi anh nói chuyện, cô xác định 100% anh ta đang nói bậy, vì không chiếm được mình, nên hãm hại cô ngược lại.
May Lão Trung tới đúng lúc, nếu không cô đã bị lừa.
Cái màn đùa giỡn của Thượng tá Mộ rất được đấy, vì muốn cô nằm gọn trong tay mình, mà mạo hiểm đứng dưới trời mưa để khiến cô cảm động, Quý Linh Linh cô cũng quá ngu, anh ta chỉ làm ít chuyện như vậy mà đã mềm lòng, chắc hẳn đều giống cách anh ta theo đuổi mấy cô gái khác mà thôi, đại khái thì thủ đoạn đều như nhau.
Suy nghĩ kỹ chuyện này, Quý Linh Linh hận đến nghiến răng. Quả thật, cô đối với Lãnh Dạ Hi không có bất kỳ loại tình cảm nào, tất cả đều vì chuyện lần trước, cũng là sau khi có chuyện đó, cô mới phát hiện được tình cảm của mình dành cho Mộ Ly, nhưng bởi vì cô thấy thân phận mình thấp hèn, nên sự kiêu ngọa trở thành sự tự tin.
Nhưng đối mặt với sự nhiệt tình của anh, cái tự ti vốn có đã tan thành may khói, nhưng cô chưa kịp chạy đến đây, lại để cho cô phát hiện ra bộ mặt thật của anh, cô đau khổ, cô tức giận!
Cô muốn đi khỏi đây, một giây cũng không muốn ở thêm nữa, nghĩ tới đây,Quý Linh Linh giữ khăn tắm xuống giường. Vừa đi đến của, nghe thấy. . . . . .
"Ha ha, Tần Mộc Vũ anh cũng quá khách khí, trả lại cho tôi mà đưa. . . . . ." Còn lại đều bị tiếng cười che đi, khiến cô không nghe rõ.
Đáng chết, cười đến bỉ ổi như vậy.
"Mình không thể cứ như vậy, nếu không, anh ta còn dùng lý do khác tới tìm mình. Lần này ra đi, cùng nên để lại cho anh ta một món quà thật to." Một ý nghĩ xẹt qua, cô động não, Mộ Ly, không phải anh muốn hầu hạ tôi sao? Lần này thì tôi sẽ cho anh một cơ hội cực kỳ tốt.
Quý Linh Linh cầm điện thoại trên giường lên, bấm số điện thoại của Thẩm Hiểu Phỉ.
"Này, Quý Lịnh Linh, cậu đi đâu vậy, hôm nay mình lên lầu tìm cậu đó, bọn họ nói cậu không đến. Cậu không thể biểu hiện rõ ràng như vậy được đâu, mặc dù được ông chủ cưng chiều... nhưng tại sao cậu có thể như vậy hả?" Thẩm Hiểu Phỉ há mồm là mắng.
"Ngừng lại! Hiểu Phỉ, bây giờ mình có chút phiền phức, có một tên ức hiếpmình, mình cần cậu giúp một tay." Quý Linh Linh mềm mại nói.
"Ức hiếp cậu?" Quả nhiên Thẩm Hiểu Phỉ lập tức tăng âm lượng.
"Đúng vậy,tên kia. . . . . Mình. . . . . ." Quý Linh Linh lập tức giả bộ yếu ớt.
"Không cần gấp, Quý Linh Linh, cậu nói rõ ràng cho mình biết đi nào, rốt cuộc là ai ức hiếp cậu, lão nương dẫn người tới chém chết hắn!" Tính khí hung bao của cô nàng bộc phát.
"Mình. . . . . . Thật ra mình không sao..., nhưng lòng của anh ta lợi hại quá, anh ta có rất nhiều người tình, mà cò muốn mình là người tình của anh ta, nếu không thì. . . . . ."
"Cái gì! Người tình? Thời này là thời nào rồi, lại dám để một thiết kế sư nổi tiếng như cậu làm người tình, chắc mắt hắn bị mù!" Thẩm Hiểu Phỉ thật hận mình không thể giúp Quý Linh Linh bằm nát cái tên kia ngay lúc này.
"Mình. . . . . . Hiểu Phỉ, cậu có giúp mình không?" Quý Linh Linh luôn có bản lãnh làm nũng.
"Nói nhảm! Mình không giúp cậu thì ai giúp cậu, dám khi bạn thân của lão nương đây sao, mình sẽ khiến cho anh ta cả đời không lật được người!"
Chị em tốt!
"Này Hiểu Phỉ, mình nhờ cậu mua mấy thứ, sau đó đưa đến nơi đây, trong vòng một giờ phải đưa tới." Quý Linh Linh nói địa chỉ nhà Mộ Ly ra.
"À? Linh Linh những thứ đồ này. . . . . ." Thẩm Hiểu Phỉ mấy thứ mình ghi nhớ trong đầu, cái gì mà ống rửa ruột, giả dương x. . . . . . Thúc giục, tình dược, còn có thuốc ngủ! Quý Linh Linh muốn làm gì?
"Hiểu Phỉ, mình muốn cho tên đàn ông kia hối hận cả đời, hối hận anh ta đã để cho mình là người tình, cậu nói đi, có đúng không?"
Nghe Quý Linh Linh nhắc đến từ “Người tình” , Thẩm Hiểu Phỉ lại nổi điên "Đúng quá, ngược chết thằng nhóc này đi, mình sẽ mua cho cậu thêm vài thứ , búa, roi da. . . . . . Yên tâm, tmình sẽ mua hất cho cậu , cậu cứ chờ đó nhé."
"Hiểu Phỉ, cảm ơn cậu nhé."
"Được rồi, Quý Linh Linh, cậu phải nhớ, nếu như Lãnh Dạ Hi cũng muốn cậu làm người tình, cậu cũng biến hắn ta thành sủng cho mình!"
"Ừ, được!"
"Vậy thì cứ như vậy, bây giờ mình đi ra ngoài mua đồ cho cậu, cậu chờ mình nhé."
"Đừng quên thuốc kích tình, và áo lót nha" Quý Linh Linh nhắc nhở.
"Yên tâm đi!"
Nói xong liền cúp điện thoại.
Quý Linh Linh nhìn điện thoại, nhìn cửa, "Mộ Ly , tôi sẽ khiến cho anh cả đời không thể quên được ngày hôm nay, anh dám ức hiếp phụ nữ, ức hiếp tôi!"
Một đã thành hình kế hoạch, và đã bắt đầu chuẩn bị trong đầu cô
Mộ Ly, tôi sẽ ngoan ngoãn yêu anh đấy nhé!
Lúc này, cô mở cửa, lần nữa bao cơ thể bằng khăn tắm, cả gan đi ra ngoài như thế.
"Ly, anh ở đây làm cái gì vậy?" Quý Linh Linh nói xong thì đi qua.
Chết tiệt. . . . . . Lúc Quý Linh Linh ăn mặc vậy xuất hiện, cả bốn ngoài đều sửng sốt
"Ngốc ơi , người ta đợi anh khỏe lại mà lâu muốn chế , sao còn chưa tới hả?" Rất tốt, cô hài lòng về vẻ mặt của họ.
Nói xong, cô lắc lắc cặp mông đẹp của mình, đi tới chỗ bọn họ.
"Báu vật." Tần Mộc Vũ không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, mà động tác này của anh ta, lại rơi tõm vào trong đôi mắt của Mộ Ly.
Trừ Lão Trung đang cúi đầu, hai người còn lại đều nhìn thấy Quý Linh Linh lẳng lơ kéo cánh tay Mộ Ly.
Rồi cô nhón chân lên, hôn một bên mặt Mộ Ly.
"Nữ thần của anh cũng không tệ." Một tên đàn ông cảm khái nói.
Mộ Ly thì chỉ thấy cả người mình cứng ngắc."Anh yêu, làm gì mà không nói lời nào vậy, người ta chờ anh đấy." Quý Linh Linh nói xong, còn cố ý dùng cái nơi đầy đặn của mình cọ lên cánh tay anh.
“Con mẹ nó!" Tần Mộc Vũ không nhịn được thốt ra một câu thô tục, rốt cuộc đã biết tại sao Mộ Ly thương yêu nữ thần của anh ta rồi, đủ loạn đủ non, đổi lại là anh, anh cũng không rời cô ấy nửa bước.
"Lão Trung, tiễn khách." Nói xong, gương mặt Mộ Ly như băng bó, bế Quý Linh Linh lên.
"A a, anh xấu quá đi, dọa người ta giật mình này." Quý Linh Linh nhẹ đánh lên lòng ngực anh một cái.
"Vâng, Mộ tiên sinh. Hai vị xin mơi."
"Này, này, sao hẹp hòi thế, tôi liếc mắt có tý thôi mà? Mới thế mà không đợi được!" Tần Mộc Vũ không hài lòng lầm bầm .
"Lão đại."
"Làm gì?"
"Em thấy vị tiểu thư kia rất khá, so với mấy cô gái anh tìm thì hơn nhiều lắm nha." Quách Hiểu Lượng không biết dùng từ gì để bày tỏ sự hâm mộ của mình.
Tần Mộc Vũ nghe câu nói này, mặt tối sầm, "Rốt cuộc cô có biết ăn nói không? Có mắt không? Cô ta thì làm sao sánh được với phụ nữ của tôi!" Anh không hài lòng, vô cùng không hài lòng!
"Mấy người phụ nữ kia à, không có khí chất đặc biệt như vị tiểu thư này đâu," Quách Hiểu Lượng nói thêm một câu, vốn là Tần Mộc Vũ cũng đã ghen tỵ muốn chết, bây giờ còn nói câu này, chăng phải muốn kích thích anh ta đến chết sao?
"Cô . . . . ." Bình tĩnh! Không thểtức giận, mình tuyệt đối không thể tức giận.
"Tần tiên sinh, xin mời." Lão Trung giống như đang đuổi người.
"Lão Trung, ông đi xuống trước đi, bọn tôi còn chưa ăn cơm mà. Quách Hiểu Lượng, qua coi tủ lạnh còn gì không. Làm bữa sáng đi."
"Dạ, lão đại."
Làm ơn, đây là nhà mấy người chắc?
Gương mặt Lão Trung khó xử.
"Được rồi, Lão Trung ông mau đi xuống đi, dù sao ta nghĩ Ly cũng không ra sớm được." Nhìn nữ thần của anh ta đi, không đem anh ta hút khô là còn may, chắc chắn không ra sớm được.
Lão Trung tự biết cái người Tần Mộc Vũ này không phải là người dễ đối phó hơn nữa anh ta với Mộ LY là anh em tốt, anh ta đã nói như vậy, mình cũng không cần khuyên can làm gì.
"Được, Tần tiên sinh." Nói xong Lão Trung lui đi.
Còn Tần Mộc Vũ thòi tùy tiện ngồi xuống ghế salon, anh không đi, nguyên nhân rất đơn giản, anh muốn xem một người mới phá xử như Mộ Ly, có thế duy trì được bao lâu!
Nhắc tới Tần Mộc Vũ cũng đủ chuyện bại hoại, loại chuyện như vậy, anh ta cũng để ý, không thể chịu nổi được rồi. Một người diệt vô số phụ nữ lại đi so sáng với một người còn xử nam, hay ho lắm sao?
Mộ Ly một chân đá tug cưa, đi tới bên giường, nhẹ nhàng đặt Quý Linh Linh lên giường.
"Ừ, anh à, không được xa em." Quý Linh Linh đột nhiên ôm chặt lấy cổ anh, khiến cho anh không cử động được.
"Này . . . . . Em. . . . . ." Nói thật, Mộ Ly cũng bị Quý Linh Linh hù cho sợ, thay đổi kiểu này hình như quá nhanh so với thời gian anh nghĩ đến.
"Hả? Anh yêu, anh muốn nói cái gì vậy? Có phải không thích em không?" Quý Linh Linh nói thêm một cậu, mắt chợt đỏ, đảo mắt một cái thì nước mắt có thế rơi xuống.
"Không có. . . . . . Không có, anh. . . . . ." Anh dám nói bây giờ mình không trung thực sao? Anh nằm mơ cũng chưa từng nghĩ cô sẽ làm ra hành động như thế này. . . . . . Nhiệt tình mà chọc giận. . . . . .
"Vậy anh ôm em."
"Được" Mộ Ly ôm lấy cô .
Sau đó Quý Linh Linh tựa đầu lên cổ anh, "Anh yêu, em rất muốn anh." Nói xong, môi của cô khẽ chạm lên vành tai đỏ rực của anh.
A! Cả người Mộ Ly giống như bị kích điện, cả người chấn động! Chuyện này. . . . . . Ai có thể tin cô sẽ biến thành cái loại yêu tinh này.
"Linh. . . . . ."
"Ừ. . . . . . Đừng có gọi tên của người ta chứ, gọi em yêu, hoặc gọi em là vợ yêu. . . . ." Quý Linh Linh nói xong, trên mặt liền hiện lên cái vẻ thẹn thùng, sau đó cúi gầm mặt xuống.
Phúc lời trời ban! Vợ yêu. . . . . . Đây là thứ mà anh nằm mơ cũng chưa từng muốn!
"Thế nào? Chẳng lẽ anh không yêu em, không muốn gọi em như vậy?" Quý Linh Linh đột nhiên ngẩng đầu lên, trong thời gian quá ngắn, khiến anh không kịp suy nghĩ gì thêm.
"Làm sao có thể chứ! Vợ yêu à, anh rất thích!" Không thích là nói dối, anh hận mình đã không thể gọi cô như vậy sớm hơn, chỉ sợ Quý Linh Linh một chân đá chết anh thôi.
"Ừ. . . . . . Thật đáng ghét, chúng ta cũng chưa làm gì cả, đã kêu người ta là vợ yêu rồi, thật là đáng ghét thấy ớn." Quý Linh Linh diễn cái cảnh thẹn thùng y như thật, chọc cả người Mộ Ly nóng ran.
"Anh yêu, lạnh à? Sao cả người run cầm cập vạy?" Quý Linh Linh đã không thể ngừng làm, đã làm thì làm cho xong, trực tiếp bất cứ giá nào, để trừng phạt anh ta có hiệu quả nhất, cô cũng phải liều mạng."Hửm, không có đâu. . . . . . Chỉ là có chút kích động!" Mộ Ly tóm lấy cánh tay cô, chỉ sợ cô làm thêm động tác nào đó thì anh chết toi cái mạng này.
"Ừm, anh yêu ơi, nét mặt của anh đáng yêu quá đi, mà sao em nhìn ảnh có vẻ không thoải mái vậy?"
"Không có. . . . . . Không có gì, rất tốt!" Lúc này Mộ Ly đã bị Quý Linh Linh dụ đến đầu quay cuồng, cũng không biết nên nói cái gì cho đúng. Lúc cô cự tuyệt mình, anh đã suy nghĩ đến những cách có thể dụ dỗ cô lên giường, nhưng bây giờ cô chủ động lại, khiến anh không biết mình nên làm thế nào.
"Anh yêu à, em khát nước, anh đút em uống nhé?" Muốn đàn ông cắn câu, giai đoạn đùa giỡn phải làm cho tốt, nhìn Mộ Ly đi, hừ, sướng chết đi được! Mà cái người như Quý Linh Linh này, loại chuyện như vậy cũng làm được.
"A, chờ một chút, có nước liền." Mộ Ly chịu đựng sự khó chịu của cơ thể mình, đi tới bên giường, mang một ly nước cho cô " Uống đi em." Nói xong, anh đem ly nước tới bên môi cô.
"Ừ. . . . . . Không thích . . . . ." Quý Linh Linh lắc đầu.
“Không phải em khát sao?"
Quý Linh Linh giơ tay lên, dùng ngón tay trỏ vuốt môi của anh: "Em muốn anh dùng cái này, anh có cảm thấy nó như vậy sẽ ngọt ngào hơn không?"
Mộ Ly lập tức trợn to hai mắt, yết hầu chuyển động lên dưới, anh liếm môi một cái, trong miệng cũng đang khát vì thiếu nước. . . . . .
"Thế nào? Anh yêu, không muốn à?"
Mộ Ly không lên tiếng trả lời cô, trực tiếp uống một hớp nước lớn, ôm lấy cổ cô, trực tiếp hạ mội xuống, cắn lên môi cô, tìm được khe hở, rồi bắt đầu mớm nước cho cô.
Mà Quý Linh Linh cũng bị động tác của anh hù cho sợ, cô còn tưởng rằng anh sẽ chần chừ hạ xuống, dịu dàng một chút, ai ngờ lại dã man như vậy. . . . . .
"Khụ. . . . . . Khụ. . . . . ."
"Vợ à, em vbij sao vậy? Bị sặc sao?" Mộ Ly thấy Quý Linh Linh ho sặc sụa thì nóng lòng vỗ lưng cho cô.
"Không có. . . . . . Không có việc gì." Đáng chết, dám cho cô uống nhiều nước như vậy, lãng mạn là quái gì anh ta có hiểu không hả? Khốn kiếp! Hôm nay nhất định phải làm cho anh trông thấy.
Quý Linh Linh sờ lên mặt anh "Anh yêu, em không sao, không cần lo lắng cho em đâu." Tay nhỏ bé của cô vuốt tới vuốt lui trên môi anh "Anh yêu, môi của anh rất đẹp, rất tuyệt, em thật sự muốn cắn nó một cái."
Cắn đi, cứ yên tâm mà cắn đi!
Thấy Mộ Ly cứng đơ như một khúc gỗ, khiến Quý Linh Linh giận dỗi, vào lúc này cứ như một tên ngốc đứng tại chỗ, bộ anh ta muốn ở đây biến thành gậy trúc à?"Anh yêu, ôm êm." Cô lấy hai tay anh, vòng vào eo cô.
Sau đó môi của cô, liền rơi lên môi anh, trên cổ, từng tấc hôn , đôi tay cô sờ tay viền áo sơ mi của anh, vuốt ve ngực anh, em gái nó, bình thường không biết anh ta luyện cái gì mà cơ ngực săn chắc như thế nhỉ? Nhưng là, dù vậy, thì thế nào đây, nghĩ đến chuyện đó trên mặt cô gợi lên nụ cười tà ác, nghe nói mấy tên đàn ông cũng dùng phương thức này để trêu đùa phụ nữ bên ngoài, và hôm nay cô cũng muốn thử một lần, cũng để dạy dỗ anh ta.
"Anh yêu, anh phải đảm bảo mình không được cử động đấy nhé, nếu anh mà làm khác đi, là em không để ý đến anh đâu." Quý Linh Linh giơ tay ôm lấy hông của anh.
"Ừm. . . . . . Ừ."
"Vậy thì tốt, anh yêu, em sẽ bắt đầu, nhớ, không được cử động." Quý Linh Linh nháy mắt một cái, sau đó cái lưỡi mềm mại chuyển động trên ngực anh.
"Ừm!" Mộ Ly nhất thời thở dốc vì kinh ngạc, loại cảm giác này, chưa bao giờ anh ném qua sự mãnh liệt kích thích như thế này. Nếu như mau thêm một chút, anh sẽ không tân hưởng được nó, nhưng bây giờ cô lại. . . . . Không được, anh không có cớ hội, anh muốn hỏi cô, cô học nó từ ai.
Quý Linh Linh cảm nhân được phản ứng của anh, hừ, chuyện đùa vẫn còn ở phía sau, thật sự muốn coi thử anh ta nín nhịn rồi có bị hỏng hóc hay không. "Ừ, anh yêu, phản ứng của anh, rất đáng yêu. . . . . ." Nói xong, tay nhỏ bé của cô bóp một cái trước ngực anh, sau đó lại tiếp tục nhẹ nhàng xoa nắn, và cô đã nghe được tiếng thở dốc kịch liệt phát ra từ ai kia.
Tiếp theo cô mút lên cổ anh, ngay sau đó, trên cổ anh xuất hiện một vết màu đỏ! Quý Linh Linh nhân cơ hội nhìn trộm thành quả mình, haha, không tệ.
Mộ Ly ngước đầu, trên trán lúc này đã rịn mồ hôi hột, cô gái này. . . . . .Bây giờ anh chỉ muốn đè lên người cô mà thôi. . . . . .
"Ấy. . . . . . Trên người anh sao có nhiều mồ hôi vậy chứ, anh nóng lắm sao?"
Trời. . . . . . Quý Linh Linh, em có thể đừng hấp dẫn anh như vậy được không? Nhưng anh cũng là môt người đàn ông bình thường, ngộ nhỡ không khống chế nổi, biến thành người sói thì làm thế nào với em?
Chậc chậc. . . . . . Tiếng hôn hít của cô vang lên, tiếng nước miếng chậc chậc vang dội, mà những vết hôn lan rộng trên cổ anh.
Mộ Ly ôm chặt hông cô, cắn răng, bình thường anh đều là người chủ động, thế nhưng lần này là cô chủ động, thật khiến bản thân anh không biết nên làm thế nào để đáp lại cô. Còn có, nếu như cô gái này làm chuyện này với người đàn ông khác. . . . . Hừ. . . . . Không thể nghĩ, không thể nghĩ, sẽ không!
Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, "Anh yêu.” Cô nhìn về phái anh rồi làm động tác liếm môi rất gợi tình "Cảm thấy sướng không?"
"Ừ. . . . . . Hoàn hảo. . . . . ." Dôi tay cô cứ xoa bóp, giống như trêu chọc lòng anh vậy.
Quả nhiên, nhìn sự hưởng thụ hiện rõ trên khuôn mặt anh ta, chowfddi nhé, tôi sẽ cho anh một quả táo đỏ thẫm, rồi sẽ dành cho anh một cái tát tuyệt vời!
"Ừ. . . . . . Anh yêu, vậy anh không được làm bậy đấy, nếu không. . . . . . Hắc hắc, anh của bây giờ em rất thích. . . . . ."
Yết hầu nơi cổ anh vừa chuyển động. . . . . .
"Cốp cốp. . . . . ."
Tiếng gõ cửa vang lên, Quý Linh Linh chợt thu tay lại, sau đó Mộ Ly cảm thấy trông trải vô cùng, chết tiệt, là ai hả?
"Mộ tiên sinh, có một vị tiểu thư, tìm đến Quý tiểu thư."
Đến rồi! Thẩm Hiểu Phỉ, tốc độ của cậu thật tốt!
Quý Linh Linh tiện tay đẩy Mộ Ly ra: “Anh yêu, có người tim em hả?"
"Em . . . . . Em chờ một chút. . . . . . Anh đi xem một chút." Mộ Ly gài nút áo lại, mới đi được một bước, liền quay trở lại giường.
"A!"
Môi của anh mạnh mẽ hôn cô, trằn trọc một phen, anh nói, "Chờ anh."
Khiếp. . . . . Em gái anh, trước khi đi mà cũng không quên chiếm tiện nghi!
Quý Linh Linh tức giận nhìn chằm chằm cánh cửa, tên khốn kiếp Mộ Ly anh, sớm muộn gì anh cũng sẽ biết sự lợi hai của tôi! Tôi nhất định sẽ cho anh nếm trải một kỷ niệm đến khó quên, chờ đến khi anh ở chũng với con khác, sẽ khiến anh để lại bênh khó nói, đồ đáng chết, đồ con heo!
Nghĩ tới chuyện Mộ Ly phong lưu đủ nơi, khắp nơi toàn hao bướm, Quý Linh Linh tức không đánh được anh ta, hừ, Mộ Ly, để cho anh sung sướng một chút, anh hãy em lão nương ở dưới lầu đi, cô ấy sẽ chỉnh anh đến chết!
Ai nói Quý Linh Linh là một cô gái mềm yếu thì toàn là sai lầm, cô quá hung hãn, dù có mười Mộ Ly cũng không kéo được cô. Dĩ nhiên lúc này, chỉ số thông minh của Thượng tá Mộ đã trở về 0 rồi, chỉ với thủ đoạn nho nhỏ của Quý Linh Linh, anh đã ngoan ngoãn cực cực!
Quý Linh Linh giơ tay lên, chùi nước miếng của mình, bây giờ cô đang ghen sao? Không có, nếu như ghen, cô sẽ cùng với mấy người phụ nữ kia tranh giành đế rách đầu đổ máu.
Nếu như không phải là ghen, thì cô cần gì phải quan tâm? Vậy chắc cũng rất muốn Mộ Ly, đều là do những lúc anh ta che chở và khích lệ cô, cho nên muốn chiếm giữ mà thôi. Nhưng mà, cô không biết rõ hoàn cảnh của Mộ Ly, anh là người nào, cụ thể cũng không rõ bao nhiêu, nhưng có thể thông qua một số mặt để nhìn ra chân tướng. Sau đo, cô tra cứu thông tin về tập đoàn Tư Khi kia, một nơi kinh khủng, nhưng người như Mộ Ly lại có thể giải quyết gọn nhẹ.
Cũng chưa nhắc đến thân phận của anh, riêng cái việc cô đối với anh như thế nào cô vẫn chưa biết rõ, đối với anh thì cô không có lòng tin tưởng, cho nên nếu không thể ở cùng với anh ta, vậy thì để lại cho anh ta một cái kỷ niệm khắc cốt ghi tâm là được~
Ôi. . . . . . Quý Linh Linh lấy bàn tay che mặt, giống như đang che giấu nỗi bi thương trong lòng đang dâng lên.
"Này, Quý Linh Linh mày có gì tốt mà đâu, giống như cái loại người Lục Vân Thiên và Vu Uyển Tinh mà thôi, cũng trôi qua một cách tự nhiên, không có gì gọi là tổn thưởng phải không, người này cái gì cũng không vứt đi, tình cảm tốt thì tính là gì, đùng không?"
Cô không biết mình đã tự an ủi bản thân bao nhiêu lần, một lần rồi một lần tự nhủ, cô đối với Mộ Ly không có cảm giác gì.
Một cô gái kiêu ngạo như cô, nhưng lúc đối diện với tình cảm, lại đột nhiên trở nên nhỏ bé. Cô không dám đối mắt, cũng không muốn đi đối mặt, cô đã lựa chon cách tệ nhất, là trốn tránh!
Ôi. . . . . Cô dùng sức lắc đầu, suy nghĩ nhiều như vậy thì sao, trước tiên chỉnh anh ta cái đã, để cho sau này khi anh ta nhớ về mình thì sợ hãi, coi như mục đích của cô đã thành công!
Hắc hắc, Thẩm Hiểu Phỉ, bình thường xem cậu cũng chả có gì vĩ đại, không thể nghĩ rằng, khi làm chuyện này, cậu ấy lại như cá gặp phải nước.
Mộ Ly, hình tượng Thượng tá vĩ đại của lòng dân, nếu biết anh ta bị báo cúc, hắc hắc. . . . . . Sẽ là cái tâm trạng gì đây? Nghĩ tới đây, Quý Linh Linh khó khắn ép chế lại niềm vui mà phát ra tiếng cười thật to!
Nhớ, không nên đùa giỡn với phụ nữ, bởi vì bạn không bao giờ địch nổi họ.



Thử đọc