Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Chương 49

Tác giả: Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

Đánh dấu

Lời Đối Chiến Ác Độc
Trên tay Quý Linh Linh cầm một ly sâm banh, cô không nhịn được lại nghĩ tới cô bé vừa rồi. Rất dễ nhận thấy, ở cửa phòng rửa tay, cô nhiệt tình muốn giúp đỡ, nhưng người bạn nhỏ không để ý chút nào tới động tác của cô, mà quay đầu đi mất.
"Bây giờ người bạn nhỏ nào cũng lạnh lùng như vậy sao?" Trong lòng Quý Linh Linh vẫn có chút không thể tin nổi, cô vẫn cảm thấy duyên phận của mình với đứa trẻ này tương đối khá, nhưng không nghĩ tới, lần này lại ngã nhào một cái.
"Thưa các quý ông quý bà, tiếp theo bữa tiệc là điệu nhảy đầu tiên, xin các vị mang bạn nhảy của mình chuẩn bị thật tốt." Kèm theo một hồi nhạc, âm thanh người chủ trì cũng mãnh liệt rơi xuống.
Quý Linh Linh theo bản năng lui về phía sau một bước.
Trong đại sảnh ánh đèn đột nhiên tối xuống, có lẽ là muốn bắt đầu. Quý Linh Linh nhìn đám người đứng trong đại sảnh, mím môi cười cười, trong lúc vô tình, cô cảm giác nơi này quá khác biệt so với cuộc sống thực tế của mình.
Cô bưng sâm banh bất lộ thanh sắc lui về phía sau cùng, trong lòng có chút chua xót nghĩ, may mắn không có ai mời mình, nếu không với kỹ thuật khiêu vũ vụng về của cô, nhất định sẽ bêu xấu.
Âm nhạc vang lên, nam nam nữ nữ theo âm thanh du dương êm tai, chậm rãi cất bước. Bọn họ nhìn nhau cười một tiếng, ôm nhau thật chặt, nhưng thứ duy nhất không đổi chính là ... Cảm giác thỏa mãn với cuộc sống xa hoa này.
Người ngoài cuộc, cô, Quý Linh Linh là người ngoài cuộc.
Toàn bộ hội trường đại khái chỉ có mấy người linh tinh không có bạn nhảy, những người khác đều là đàn ông, cũng chỉ có cô là phụ nữ. Sau khi phát hiện vấn đề này, cô không khỏi có chút khốn đốn. Không có người mời nhảy đã đủ mất mặt rồi, nhưng nếu như còn bị người không có ý tốt phát hiện sẽ cười nhạo, cô lại không có việc gì nhàn rỗi gây chuyện rồi. Nghĩ đến đây, côp vội vàng để sâm banh xuống, đi về phía toilet.



Nhưng, cô cho rằng chỗ đó là một nơi an toàn sao?
"Ơ, nhìn một chút đây là người nào."
Tay Quý Linh Linh vừa đặt ở cửa phòng rửa tay, sau lưng liền dâng lên một hồi, âm thanh làm cho người ta ghét.
Cô vốn không muốn để ý tới, trực tiếp đi vào.
"Vốn không thuộc xã hội thượng lưu chúng tôi, mỗi lần còn chen chúc gia nhập vào, đừng tưởng rằng mình có cả triệu tiền lương hàng năm, lại lắc mình một cái thì trở thành giàu sang quyền thế." Lục Vân Thiên đứng cách sau lưng Quý Linh Linh không xa, đôi tay cô ta ôm ngực, vẻ mặt khinh thường.
Trời mới biết, khi cô ta phát hiện Quý Linh Linh lại xuất hiện nơi này, điều này làm cô ta nén giận cỡ nào, lần trước cô lấy thân phận bạn gái Lãnh Dạ Hy xuất hiện trong bữa tiệc nhà họ Lãnh, chuyện này khiến cho cô ta mất ngủ mấy ngày. Nhưng hôm nay, cô ta phát hiện một chuyện để chơi vô cùng tốt.
Lãnh Dạ Hy đang ở cùng một đứa bé, không để ý tới cô, mà Mộ Ly lại cùng một người phụ nữ xinh đẹp khác thân thiết.
"Lục tiểu thư, dù lương tôi có cao hơn nữa, cũng không được so với cô, con gái ngọc ngà của thị trưởng." Quý Linh Linh xoay người, nhìn về phía Lục Vân Thiên không yếu thế chút nào đánh trả.
"Ha ha, cô còn muốn so với tôi? Thật là chuyện cười, thân phận thấp hèn của cô, cô cũng muốn." Lục Vân Thiên nhấn rõ từng chữ cay nghiệt, từng giây từng phút cũng không quên muốn giễu cợt Quý Linh Linh.
"Thân phận thấp hèn? Thì ra trong mắt con gái thị trưởng, trừ cô ra, thân phận tất cả mọi người đều là thấp hèn, này nếu như mà tôi ẩn danh viết một blog ngắn gọn trên mạng, cô nói xem, sẽ có hậu quả gì đây?" Quý Linh Linh nở nụ cười, buông lỏng phản kích.
Lục Vân Thiên biến sắc, con đàn bà đáng chết, dám dùng phương pháp này uy hiếp cô ta! Trên web người người căm phẫn chiếm đa số, giống như cô ta vừa là Quan Nhị Đại (Quyền thế) vừa Phú Nhị Đại (Giàu có), càng không dám ở trên web càn rỡ, nếu không trong lúc lơ đãng sẽ trở thành thứ cho đại chúng công kích.
"Hừ!" Lục Vân Thiên không khỏi hừ lạnh một tiếng, "Dân đen chính là dân đen, nghĩ tới đều là tiện chiêu. Nhưng mà, tôi chính là thích bộ dạng thấp hèn của cô, quyến rũ Mộ Ly, dính vào Lãnh Dạ Hy, loại phụ nữ tản ra hơi thở nịnh nọt, cuối cùng có thể có kết quả gì tốt? Cô quyến rũ Tuấn nhà tôi, cuối cùng còn không phải là bị vứt bỏ khó coi. Tử Tuấn không có địa vị, hắn có thể nhịn cô bốn năm, nhưng Mộ Ly và Lãnh Dạ Hy lại không giống thế, một quan trường tinh anh, một thương nhân giàu có."
Chưa nghe Lục Vân Thiên nói xong, nụ cười Quý Linh Linh không khỏi rơi xuống. Lục Vân Thiên đối với cô "Coi trọng" vô cùng, chắc hẳn cô vừa xuất hiện ở bữa tiệc này, liền bị cô ta theo dõi. Bởi vì điệu nhảy đầu tiên, cô một mình, bây giờ lại liên tục chạy tới trách mắng cô, thật phù hợp với cách suy nghĩ của Lục Vân Thiên.
"Chỉ mới cùng người ta tham gia bữa tiệc hai lần, hiện tại bị vứt bỏ. Quý Linh Linh, cô thật sự coi mình là Quốc Sắc Thiên Hương sao? Đến cuối cùng còn không phải là không có ai muốn giày rách!" Lục Vân Thiên không chút nào tiết chế cười nhạo.
Cô ta chờ thời gian dài như vậy, rốt cuộc tìm ra cơ hội có thể trả thù, hôm nay cô ta nhất định phải lợi dụng thật tốt.

"Lục Đại Thiên Kim, thật đúng là quan tâm tôi quá đấy. Không ở nhà nhìn ông xã bị cách chức, bây giờ còn có tâm tình tham gia bữa tiệc, phải nói là người phụ nữ phóng đãng vô tình, chẳng lẽ Lục đại tiểu thư đúng là người như vậy sao?" Quý Linh Linh không nhanh không chậm nói.
Lục Vân Thiên rất tuyệt, cực kỳ tuyệt vời, cô ta thành công khiến Qquý Linh Linh phản kích **. Quý Linh Linh luôn luôn ở trước mặt người ngoài ra vẻ một bộ người phụ nữ nhỏ bé, bây giờ khó có thể tự nhiên thanh thản mà nói ra lời như thế, tâm tình có thể dùng một từ thoải mái để hình dung!
"Cô nói cái gì? Cô nói ai phóng đãng?" Vừa nghe lời Quý Linh Linh, mặt Lục Vân Thiên lập tức biến sắc.
Quý Linh Linh cười lạnh, tiêu chuẩn như vậy còn dám ngăn cô ở toilet?
"Ngài phóng đãng không tha, tôi nghĩ Tử Tuấn rõ ràng nhất, nếu như sau này có cơ hội, tôi sẽ hỏi Tử Tuấn rõ ràng. Nếu như Lục đại tiểu thư cũng muốn biết kết quả, vậy tôi cũng sẽ thoải mái nói cho cô." Nhìn nét mặt Lục Vân Thiên bị chọc giận, Quý Linh Linh chỉ cảm thấy một hồi sảng khoái.
Trên đời cô hận nhất là loại người dựa vào gia thế của mình, Trương Dương ương ngạnh, trước kia lúc đi học cô gặp nhiều rồi, không nghĩ tới hiện tại cô còn có thể gặp được cực phẩm như vậy. Vừa đúng lúc hôm nay cô cũng thanh nhàn, chi bằng thành toàn cho Lục Vân Thiên.
"Cô. . . . . . Quý Linh Linh đồ đàn bà đê tiện, loại vô sỉ này cũng có thể nói ra được, quả nhiên là có người sinh không ai nuôi đồ thấp hèn." Lời nói Lục Vân Thiên thô tục đã tới cực điểm, đối với Quý Linh Linh ẩn nhẫn, cô ta một khắc cũng không muốn nhịn.
"Vô sỉ? Miệng cô phún ra toàn thứ ô nhiễm, cũng không có người ghét bỏ, người sinh ra loại thiên kim đại tiểu thư phóng đãng, không biết hiện tại bảo vệ môi trường rất quan trọng sao?" Quý Linh Linh chịu đựng, nếu như Lục Vân Thiên còn dám nói thêm một câu quá đáng, cô chưa chừng liền trực tiếp động thủ. Giống như Lục Vân Thiên loại độc chất này lưỡi phụ, phương pháp tốt nhất chính là đánh cho tê người, lần sau cô ta cũng không có lá gan bới móc.
"Hừ, Quý Linh Linh cô bây giờ kén ăn chính là không đúng ? Có thể, cô có miệng lưỡi bén nhọn, nhưng một lát nữa sau khi ra ngoài ngàn vạn lần không được khóc nha. Tôi sớm biết Mộ Ly đối với loại mặt hàng như cô sẽ không thích quá lâu, hiện tại quả nhiên bị tôi đoán trúng, anh ấy đang ở cùng bạn bè là sĩ quan cảnh sát, nói chuyện rất nồng nhiệt đấy." Lục Vân Thiên thấy miệng cô ta không chiếm được tiện nghi, cho nên đổi chiêu thức.
Quý Linh Linh nhìn Lục Vân Thiên, cho cô ta một vẻ mặt không sao cả.
"Quý Linh Linh, có thời gian trước ở toilet khóc cho thỏa thích đi, một lát nữa, sẽ để cho cô ruột gan đứt từng khúc , Hàaa...! Không quân Thượng tá, hợp với nữ cảnh sát một cao cấp, thật là xứng đôi biết bao!" Này, Lục Vân Thiên bày ra eo thon nhỏ của mình đi ra khỏi toilet.
Quý Linh Linh, kế tiếp, kịch hay chính thức bắt đầu. Người bạn tốt này, cũng không phải là loại hiền lành.



Thử đọc