Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Chương 120

Tác giả: Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

Đánh dấu

Rào Cản
Thời điểm Quý Linh Linh đi tới công ty MJ, người của Lãnh Dạ Hi đã chờ ở đó từ sớm.
Quách Hiểu Lượng đỡ Quý Linh Linh, từ từ đi đến bậc thang.
"Dạ Hi." Quý Linh Linh nhìn thấy bọn họ đang đứng tại cửa ra vào, trong bụng kích động không thôi.
Lãnh Dạ Hi nhìn cô, trực tiếp đi tới, từ trong tay Quách Hiểu Lượng kéo cô qua.
"Không cần lo lắng, tất cả có tôi."
Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, hốc mắt chứa lệ nóng, cô gật đầu lia lịa, để anh lôi kéo mình bước vào công ty.
"Lãnh Dạ Hi tại sao phải ở chỗ này?" Ven đương cách đó không xa, Tần Mộc Vũ nhìn Quý Linh Linh bị Lãnh Dạ Hi nắm tay đi, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần hỏa khí.
Thẩm Hiểu Phỉ chán đến chết liếc anh một cái, "Mộ Ly hiện tại không cần Linh Linh rồi, chẳng lẽ người khác không thể? Đừng tưởng rằng không có Mộ Ly, cô ấy sẽ sống không nổi."
"Cái người này sao tức giận làm gì?"



"Tôi tác tức giận? Có sao? Tôi chỉ là nói lời nói thật, dù sao hiện tại cô ấy đang mang thai đứa bé của Mộ Ly, nếu như đem rước về, còn có thể lấy được một bảo bảo khả ái. Anh nói thử xem, Mộ Ly có tính là bị đội nón xanh hay không? Thế nào vừa nghĩ tới đó, trong lòng tôi liền cảm thấy vui mừng?" Thẩm Hiểu Phỉ càng nói càng hăng say, nhìn sắc mặt Tần Mộc Vũ đổi hồng rồi lại xanh, cô rất là hài lòng.
"Cô. . . . . . Thẩm Hiểu Phỉ, cô tại sao lại nói chuyện cay nghiệt như vậy?" Tần Mộc Vũ vừa nghe đến đứa bé của Mộ Ly nhận người khác làm cha, nghĩ thế nào cũng cảm thấy khó chịu.
"Tôi đây cho dù không tốt? Anh cũng không thể biết được Mộ Ly đang nghĩ gì. Linh Linh bây giờ đã mang thai gần sáu tháng rồi, nhỡ như cô ấy xúc động mạnh, đứa bé có thể bị mất? Mộ Ly càng dễ dàng bỏ cô ấy, còn làm cho người phụ nữ khác cùng Giang Tâm Giao thay nhau khi dễ cô ấy. Anh cho rằng Linh Linh thích bị người khác ngược sao? Cô ấy có bao nhiêu yêu thương Mộ Ly, anh có biết không?" Thẩm Hiểu Phỉ mặt lạnh hỏi ngược lại.
Sắc mặt của Tần Mộc Vũ trầm xuống, "Đừng tưởng rằng Mộ Ly muốn rời xa cô ấy, cô cũng biết tại sao lại xảy ra chuyện như vậy. Nếu như cô mà là anh ấy. . . . . ."
“Tôi mà là anh ta thì như thế nào? Cũng bởi vì một cái kết quả? Anh có nghĩ tới hay không, tại sao trước kia anh tra lâu như vậy, cũng không có tra được, hiện tại đột nhiên liền tra được, anh cũng chưa có nghĩ tới, không thấy có vấn đề sao?" Thẩm Hiểu Phỉ nhìn anh, như dang nhìn một kẻ ngốc.
"Bây giờ nói loại này có ý nghĩa gì? Đáp án cũng đã có."
"Hừ, anh nói Mộ Ly có phải rất nhẫn tâm, nếu như anh ta là thật lòng yêu Quý Linh Linh , chuện năm đó cũng không phải cô ấy làm, tại sao lại đối xử với cô ấy và bảo bảo như vậy, đừng quên cô ấy là người phụ nữ của ai, bảo bảo là đứa con của ai!"
"Hiểu Phỉ. . . . . ."
"Câm miệng! Đừng gọi tên tôi, tôi và anh không có nói chung!" Thẩm Hiểu Phỉ nói xong, liền cỏi dây an toàn, hướng đến công ty của Quý Linh Linh cũng không quay đầu lại.
"Thẩm Hiểu Phỉ!" Tần Mộc Vũ tức giận một quyền đánh vào tay lái.
Không được, hiện tại nếu muốn tức giận cũng phải về nhà tức giận, hiện tại quan trọng nhất là anh muốn vào quan sát mọi chuyện, muốn xem một chút, Lãnh Dạ Hi tên kia có thừa nước đục thả câu hay không.
Tần Mộc Vũ cầm điện thoại.
"Này, Mộ Ly."
"Ừ."
"Hiện tại Lãnh Dạ Hi và người phụ nữ của cậu ở cùng nhau , tôi đi dò thăm một chút tin tức."

Mộ cách trầm mặc nửa khắc, "Không cần." Có người chăm sóc cô, thật ra thì cũng tốt.
"Không cần? Cậu cứ như vậy nhìn người phụ nữ của mình ngã vào lòng người đàn ông khác, nhìn con mình nhận người khác làm cha? Coi như bây giờ trong lòng cậu có bao nhiêu hận, cho dù không cần Quý Linh Linh, cậu nhất định cũng phải giữ đứa bé!" Tần Mộc Vũ hung hăng nói.
Mộ Ly lại một lần nữa trầm mặc.
Hiểu được sự do dự của Mộ Ly, Tần Mộc Vũ nói, " Chờ, tôi trở về sẽ nói cho cậu biết, hiện tại tôi muốn xem Lãnh Dạ Hi rốt cuộc đang làm gì?"
Nói xong, Tần Mộc Vũ liền cúp điện thoại.
Nhìn chằm chằm điện thoại di động chốc lát, Tần Mộc Vũ từ từ nói, "Anh em, lần này cậu không cần trách tôi rồi."
=... ...... ......=
"Ý của anh là, thời điểm Giang Tâm Giao ở IDE, anh đã phát hiện vấn đề?" Quý Linh Linh trong tay cầm sổ sách, sắc mặt không thể tin nhìn Lãnh Dạ Hi.
"Ý của anh là, thời điểm Giang Tâm Giao ở IDE, anh đã phát hiện vấn đề?" Quý Linh Linh trong tay cầm sổ sách, sắc mặt không thể tin nhìn Lãnh Dạ Hi.
"Ừ."Sắc mặt của Lãnh Dạ Hi bình tĩnh,gật đầu một cái, "Hai năm trước, cô ta vào công ty, từ đầu tới cuối chỉ làm ra được một thiết kế xuất sắc. Sau đó tôi cũng có tính sa thải cô ta, cho nên cẩn thận điều tra một chút. Lại phát hiện, ở sau lưng của cô ta, được không ít người có mặt mũi chống đỡ."
"Vậy anh liền đem cô ta để lại?"
Lãnh Dạ Hi nhún vai một cái, "Dù sao cô ta ở chỗ tôi vô hại còn có ích, giữ lại thì giữ lại thôi. Sau đó để cho hai người hợp tác, thật ra thì tôi nghĩ muốn rèn luyện cho cô một chút."
"Hả?" Quý Linh Linh có chút mê mang nhìn Lãnh Dạ Hi, anh muốn nói, Giang Tâm Giao chỉ là một bài kiểm tra? Cô nhớ rõ lúc Lãnh Dạ Hi giới thiệu Giang Tâm Giao cho cô có nói cô ta là nhà thiết kế trẻ tuổi có triển vọng nhất ở IDE.
"A, chính anh nghĩ lúc đầu có thể rèn luyện cho Linh Linh, cuối cùng lại bị người đàn bà kia chiếm được lợi thế. Lãnh tổng, anh thật giỏi a." Hướng Tuấn Ngạn vòng tay qua hông của Quách Hiểu Lượng, một bộ lưu manh nói.
"Hướng Tuấn Ngạn." Quách Hiểu Lượng khẽ đẩy tay của anh.
Hướng Tuấn Ngạn chuyển mắt nhìn về phía Quách Hiểu Lượng, "Cô không muốn tôi nói, tôi liền không nói nữa."
"Anh. . . . . ." Quách Hiểu Lượng hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, mắc cở đỏ bừng mặt, cúi đầu.
"Hướng Tuấn Ngạn, bây giờ đang ở nói chánh sự, muốn làm chuyện buồn nôn thì đi ra ngoài." Thẩm Hiểu Phỉ không nhịn được liếc anh một cái, đói khát nhiều như vậy sao.
"Được, vậy các người tiếp tục, hai người chúng ta đi ra ngoài nói."
"Tôi. . . . . . Không cần. . . . . ." Quách Hiểu Lượng phản đối không có hiệu quả, trực tiếp bị Hướng Tuấn Ngạn kéo đi ra ngoài.


"Tốt lắm, các người có thể tiếp tục." Thẩm Hiểu Phỉ đứng ở một bên, nói.
Quý Linh Linh thu hồi ánh mắt, "Mặc kệ cô ta có bao nhiêu tài năng, tôi đều không đến, cô ta sao có thể hận tôi đến như vậy, lòng dạ có thể thâm sâu như vậy."
"Nói thật, chuyện cô ta đối với cô tính đến bây giờ vẫn chưa quá biến thái." Lãnh Dạ Hi ngẩng đầu nói.
"Hả?"
"Đúng, sự biến thái của Giang Tâm Giao, cậu còn chưa có lãnh hội được." Thẩm Hiểu Phỉ ở một bên từ từ mở miệng.
Quý Linh Linh khẽ nhíu lên mày, "Lời của các người là có ý gì? Tôi có chút không hiểu."
"Mặt của Vu Uyển Tình là bị cô ta hủy."
"Cái gì?" Nghe được câu này,mặt của Quý Linh Linh không thể tin được nhìn Lãnh Dạ Hi, "Cô ta. . . . . . Cô ta có bản lãnh gì, lại có thể hủy đi dung mạo của Vu Uyển Tình!" Cô không tin, một chút cũng không tin, quan hệ của cô ta và Vu Uyển Tình vốn không sâu, như thế nào có thể. . . . . . —
"Căn cứ sự điều tra của tôi, Giang Tâm Giao liên kết với mấy đại nhân vật, trực tiếp làm cho. . . . . ."
"Đừng. . . . . . Chớ nói!" Quý Linh Linh che miệng lại, muốn ói.
"Linh Linh!" Thẩm Hiểu Phỉ vội vàng đi tới bên cạnh cô, "Cậu bị làm sao vậy?" Nàng cùng Lãnh Dạ Hi liếc mắt nhìn nhau, không hy vọng anh nói tiếp.
"Không có. . . . . . Không có việc gì, chỉ là có chút buồn nôn. . . . . . Nôn. . . . . ." Thẩm Hiểu Phỉ vội vàng đỡ Quý Linh Linh, lo lắng đi tới phòng vệ sinh, nôn khan một hồi.
"Tốt lắm tốt lắm, không đề cập tới bọn họ nữa. Hiện tại cậu cùng Lãnh Dạ Hi đối chiếu sổ sách xong, chúng ta đi, được không?" Thẩm Hiểu Phỉ lo lắng vỗ nhè nhẹ vào lưng của Quý Linh Linh.
"Ừ."
"Cô có khỏe không?" Lãnh Dạ Hi đứng ở ngoài cửa, hỏi.
Quý Linh Linh nhờ Thẩm Hiểu Phỉ nâng đở đi ra khỏi phòng vệ sinh, "Tôi. . . . . ."
"Linh Linh! Linh Linh!"
Thẩm Hiểu Phỉ thật ôm chặt Quý Linh Linh, Lãnh Dạ Hi cũng vội vàng đi đến, một tay đỡ lấy hông của Quý Linh Linh.
"Linh Linh? Linh Linh làm sao vậy?" Lãnh Dạ Hi nhìn Quý Linh Linh đột nhiên té xỉu, sợ hết hồn.
"Buông cô ấy ra!"
Nghe vậy, Lãnh Dạ Hi cùng Thẩm Hiểu Phỉ nhìn về phía cửa,hơi bị sửng sốt!
Mộ Ly!
"Anh dựa vào cái gì muốn tôi buông cô ấy ra!" Lãnh Dạ Hi vừa nói, còn làm bộ ngồi xuống muốn ôm lấy Quý Linh Linh.
"Buông cô ấy ra, nếu anh dám làm tổn thương cô ấy dù chỉ một chút, tôi liền để cho anh hứng chịu đau khổ, anh tin tưởng, tôi có thực lực này." Mộ Ly đến gần anh, trong giọng nói tràn đầy uy hiếp.
Thấy khí thế mạnh mẽ của Mộ Ly, Thẩm Hiểu Phỉ lập tức đứng chắn trước Lãnh Dạ Hi cùng Quý Linh Linh, "Anh không phải đã từ bỏ Linh Linh rồi sao? Hiện tại la lối cái gì , muốn hù ai đây?"
Mộ Ly lạnh lùng liếc nhìn Thẩm Hiểu Phỉ một cái, lướt qua cô, nhìn Quý Linh Linh đang ngất đi.
"Tôi muốn mang cô ấy đi." Một câu nói, âm thanh không lớn,như không có gì uy hiếp, nhưng làm chân của Thẩm Hiểu Phỉ cứng lại, nhúc nhích cũng nhúc nhích không được.
Mộ Ly dừng ở trước mặt Lãnh Dạ Hi, "Không được đến gần cô ấy." Ngụ ý, lời đã rất rõ ràng, Lãnh Dạ Hi không nên tranh giành cùng anh.
Lãnh Dạ Hi nhìn chằm chằm anh, tay không tự giác nắm chặt lại, "Tôi có thể lại tin tưởng anh sao?"
Mộ Ly nhìn quý Linh Linh, không nói gì, lại đưa tay ôm lấy cô. Mấy ngày không thấy, cô lại gầy vài phần, trừ cái bụng càng ngày càng to, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng là càng ngày càng xinh đẹp.
"Mộ Ly,chuyện mười lăm năm trước, cô ấy căn bản cũng không biết. Nếu như anh còn yêu cô ấy, hãy lo lắng chio cô ấy thật tốt, nếu như không, bây giờ liền buông tay đi." Thẩm Hiểu Phỉ hướng về phía bóng lưng của Mộ Ly hô lớn.
Mộ Ly bỗng dưng dừng bước, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong ngực. Anh rốt cuộc nên làm sao bây giờ, yêu cô, đeo trên lưng Huyết Hải Thâm Cừu; không thương, mỗi ngày nghe được tin tức của cô, nếu như tốt liền vui vẻ, nếu không tốt, liền cả đêm đều sẽ mất ngủ.
"Này, Mộ Ly!" Thấy Mộ Ly không trả lời, Thẩm Hiểu Phỉ muốn đuổi theo, lại bị Lãnh Dạ Hi kéo tay lại.
"Anh làm cái gì vậy?"
"Không cần đi,mặc kệ bọn họ."
Thẩm Hiểu Phỉ quay đầu, vẻ mặt khó hiểu, "Lãnh Dạ Hi, ý anh là sao? Anh không phải rất yêu cô ấy sao? Cứ như vậy nhìn cô ấy bị Mộ Ly một lần nữa mang đi?"
"Thay trói buộc nhau, không bằng buông tay." Lãnh Dạ Hi buông tay ra, dằng dặc nói, "Tôi yêu cô ấy, nhưng cô ấy không yêu tôi, tôi vẫn dây dưa, chỉ làm cho cô ấy cảm thấy phiền phức."
Thẩm Hiểu Phỉ vẻ mặt như nhìn thấy người ngoài hành tinh nhìn anh, lúc nào thì đại băng sơn Lãnh Dạ Hi hiểu triết học như vậy, còn nói ra giọng điệu như vậy.
"Anh đang nói nhảm cái gì vậy? Tôi chỉ biết, nếu như yêu thích thì phải cố gắng dành lấy!"
"Cô hỏi anh ta thử đi." Lãnh Dạ Hi ý bảo cô xem ngoài cửa.
Tần Mộc Vũ? Hỏi anh ta cái gì?
"Chúng ta chỉ có thể ở cùng Quý Linh Linh một lúc nào đó mà thôi, cô là bằng hữu tốt nhất của cô ấy, chẳng lẽ còn không biết, người đàn ông cô ấy yêu nhất là ai?" Tần Mộc Vũ đôi tay ôm ngực, gương mặt nhẹ nhõm.
Thẩm Hiểu Phỉ vừa nhìn về phía Lãnh Dạ Hi, anh lại lần nữa ngồi vào ghế sa lon, trong tay đang kiểm tra tài liệu.
"Có phải các người đang giấu tôi cái gì?" Thẩm Hiểu Phỉ cho đến bây giờ vẫn đang choáng váng, bọn họ rốt cuộc là đang làm trò khỉ gì.
Tần Mộc Vũ nhìn cô, cười cười. Đúng, chỉ một lúc, xem ra Quý Linh Linh làm như vậy là có đạo lý, anh chỉ là gọi giùm một cuộc điện thoại, Mộ Ly lại có thể có thể nhanh như vậy liền chạy tới, ha ha, tình cảm này, thật là bỏ không xong.
"Hướng Tuấn Ngạn, anh buông tay ra." Quách Hiểu Lượng cúi thấp đầu, lung tung cản trở tay của anh, không muốn để cho anh đến gần. Trò chơi kết thúc, mỗi người đều nên trở về đúng vị trí của mình?
"Nhìn tôi."Đối với biểu tình ngượng ngùng này của Quách Hiểu Lượng, anh cảm giác có chút hưởng thụ.
"Tôi không muốn. . . . . ." Nhìn anh thì có thể làm cái gì, sẽ chỉ làm mình càng ngày càng lâm vào khó xử.
"Hả? Hiểu Lượng." Hướng Tuấn Ngạn dùng ngón tay dài nhẹ nhàng vuốt ve cằm Quách Hiểu Lượng, "Nhìn tôi." Âm thanh của anh trầm thấp , lại mang theo mị lượng không thể kháng nghị.
"Anh nghĩ. . . . . ." Quách Hiểu Lượng trong bụng phức tạp lợi hại, anh rốt cuộc muốn làm cái gì, "Ô. . . . . ." Vừa mới ngẩng đầu, đôi môi liền bị bắt, "Ô ô. . . . . ."
Hướng Tuấn Ngạn một bàn tay to thật chặt đỡ lấy eo của cô, một cái tay vịnh lên trên vách tường, trực tiếp đem cô giam ở góc tường, lấy tư thế từ trên cao nhìn xuống, hôn cái cô gái không an phận này.
Đôi môi kiều diễm của cô, ở dưới môi anh chậm rãi nở rộ, tựa như được sinh ra là dành cho riêng anh. Anh hôn rất nhẹ, rất nhỏ, giống như trấn an lại nội tâm đang nổi loạn của cô.
"Hiểu Lượng, chúng ta cùng nhau trốn đi, có được hay không?" Hướng Tuấn Ngạn chậm rãi đứng thẳng dậy, nhưng khoảng cách giữa môi hai người với nhau cực ngắn, anh dùng đâu lưỡi miêu tả độ cong của môi cô, nhẹ nhàng chậm rãi, giống như đang mê hoặc cô.
Quách Hiểu Lượng bị giật mình, ngửa đầu nhìn anh.
"Hướng Tuấn Ngạn, anh biết rõ ràng. . . . . ." Âm thanh của cô nghẹn ngào, anh rõ ràng biết đây là không thể nào.
Anh một hớp lại cắn môi của cô, không để cho cô nói thêm gì nữa. Ánh mắt của cô đang dán trên mặt của anh, chậm rãi hạ xuống .
Chuyện chính là kỳ quái như vậy, rõ ràng không thể ở bên nhau, lại gặp nhau,có thể yêu nhau, chỉ là chậm đi nửa nhịp.
"Hướng Tuấn Ngạn, anh đang làm cái gì?" Tần Mộc Vũ vội vã chạy tới, một tay kéo Hướng Tuấn Ngạn ra, sau đó chính là một quyền mạnh mẽ!
"A!" Quách Hiểu Lượng không hiểu cả kinh,
Gò má trái của Hướng Tuấn Ngạn chịu một quyền này làm thân người lảo đảo mấy bước về phía sau.
"Tôi cảnh cáo anh, không được đụng đến cô ấy!" Tần Mộc Vũ một tay kéo Quách Hiểu Lượng, giấu cô ở phía sau.
"Ha ha." Hướng Tuấn Ngạn cười lạnh hai tiếng, sau đó liền xông lại, trả lại một quyền.
"Khốn kiếp!" Tần Mộc Vũ nhếch nhác đỡ tường, không để ý đau đớn trên mặt, anh liền vọt tới, cùng Hướng Tuấn Ngạn đánh nhau.
"Không nên đánh, không nên đánh !" Quách Hiểu Lượng đứng ở một bên, tiếng khóc lóc bất lực .
Tần Mộc Vũ đánh giá thấp Hướng Tuấn Ngạn, vốn là chỉ cho là anh chỉ có chút động tác đẹp, tuy nhiên không nghĩ tới, quả đấm của anh còn mạnh hơn so với bản thân. Nhìn thấy anh cường hôn Quách Hiểu Lượng, chỉ cảm thấy tức giận,chỉ biết xong đến mặc kệ tất cả.
"Dừng lại, không cần đánh! Hướng Tuấn Ngạn, không cần đánh !" Quách Hiểu Lượng kêu lên.
Tần Mộc Vũ đã liên tục bị ăn vài quyền, nhưng Hướng Tuấn Ngạn cũng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi.
"Đừng!"
"Quách Hiểu Lượng!"
Tần Mộc Vũ thấy Quách Hiểu Lượng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Hướng Tuấn Ngạn, lập tức thu lại nắm đấm, một quyền đánh vào vách tường bên cạnh.
"Lão đại ~!"
"Câm miệng!" Tần Mộc Vũ tức giận nhìn chằm chằm Quách Hiểu Lượng, cô cư nhiên liều mạng ngăn ở trước mặt người đàn ông kia! Đáng chết, chẳng lẽ cô quên mất lúc trước mình đã nói gì?
- lão đại, tôi sẽ vẫn luôn yêu anh, trong lòng tràn đều là anh. Nếu như Thẩm tiểu thư không thương anh, thì tôi sẽ yêu thương anh.
Đừng tưởng rằng lúc đó anh đang ngủ, không nghe được lời nói của cô!
Hướng Tuấn Ngạn một tay kéo Quách Hiểu Lượng, sợ Tần Mộc Vũ nổi điên thương tổn đến cô.
"Buông tay!" Tần Mộc Vũ cắn thật chặt răng, nhìn chằm chằm Hướng Tuấn Ngạn, tay của cô có thể bị hắn tùy tiện kéo sao?
"Ha ha, Tần Mộc Vũ anh lầm lẫn gì chăng, Hiểu Lượng là bạn gái của tôi, nắm tay tính là gì, chúng tôi còn có thể làm chuyện thân mật hơn!" Hướng Tuấn Ngạn nâng lên môi, lộ ra nụ cười hả hê. Nói xong, tay còn vòng quanh hông của Quách Hiểu Lượng, tỏ vẻ chủ quyền.
"Buông cô ấy ra!" Tần Mộc Vũ lại một lần nữa đưa ra cảnh cáo, thấy Hướng Tuấn Ngạn ôm lấy cô, trong tim của anh liền dâng lên lửa lớn hừng hực, ngay cả bản thân cũng không thể khống chế.
Quách Hiểu Lượng nhìn Tần Mộc Vũ, trong bụng không khỏi cả kinh, cô chọc giận anh rồi.
"Hướng Tuấn Ngạn, anh buông ra đi." Cô thấp giọng nói, trong giọng nói tràn đầy thỉnh cầu.
"Thế nào? Trước mặt người đàn ông này, không biết lực chọn thế nào sao?" Hướng Tuấn Ngạn giọng nói bình tĩnh như trước, nhàn nhạt hỏi cô.
Quách Hiểu Lượng cúi thấp đầu xuống, gật đầu một cái, ngay sau đó lại lắc đầu.
"Quách Hiểu Lượng!" Tần Mộc Vũ hét lớn một tiếng.
Quách Hiểu Lượng chợt ngẩng đầu lên, mặt mê võng nhìn Tần Mộc Vũ.
"Tới đây!"
Hướng Tuấn Ngạn vòng tay bên hông cô siết chặt hơn, ý đồ rất rõ ràng.
Quách Hiểu Lượng theo bản năng nhìn tay Hướng Tuấn Ngạn để ngang bên hông mình, nước mắt của cô từng viên một rơi xuống. Cô rốt cuộc nên làm thế nào, mới không có lỗi.
"Tới đây! Tôi lại nói một lần cuối cùng, nếu như cô không tới đây, thì vĩnh viễn không cần bên cạnh tôi nữa!" Tần Mộc Vũ lạnh giọng nhắc nhở cô.
"Hướng Tuấn Ngạn, buông tay ra thôi." Quách Hiểu Lượng nhẹ nói .
Hướng Tuấn Ngạn bên môi còn mang theo nụ cười, nhưng tay lại không nhúc nhích.
"Quyết định của cô nếu như là anh ta, cuối cùng bị thương nhất định là cô, nghĩ rõ chưa?" Hướng Tuấn Ngạn giống như bạn bè thân thiết, kiên nhẫn hỏi cô.
Quách Hiểu Lượng khẽ cắn xuống môi, cô cũng không biết.
"Tôi lựa chọn, tôi không hối hận, buông tay thôi."
Nghe vậy, tay Hướng Tuấn Ngạn liền tuột xuống.
Quách Hiểu Lượng chỉ cảm thấy trong mũi cảm giác chua xót càng thêm mãnh liệt, cô cúi đầu, không nói.
Tần Mộc Vũ vươn tay, chuẩn bị kéo tay của cô.
"Thời điểm anh cầm tay cô ấy, có nghĩ tới , còn có một người nữa?" Hướng Tuấn Ngạn mặt chứa ý cười nói.
Quách Hiểu Lượng thân thể cứng đờ, ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Hiểu Phỉ đứng cách bọn họ không xa, mặt không chút thay đổi.
Tần Mộc Vũ quay đầu, cũng thấy được chỗ Thẩm Hiểu Phỉ đang đứng.
Quách Hiểu Lượng đưa tay ra thì Tần Mộc Vũ vừa vặn thu tay về.
Giờ khắc này, thật đúng nhịp, tay của cô chỉ vừa lên, nhưng thế tay của anh lại buông xuống. Thì ra là tim của anh, mãi mài không phải vì cô mà đập. Anh và Hướng Tuấn Ngạn đánh nhau, tranh cô, chỉ là muốn thỏa mãn tính chiếm giữ của đàn ông mà thôi.
Quách Hiểu Lượng không nhúc nhích nhìn Tần Mộc Vũ, cô không tiếp tục rơi lệ, nước mắt chảy khô, còn dư lại cái gì.
Cô hi vọng Tần Mộc Vũ lựa chọn Thẩm Hiểu Phỉ, dù sao mỗi người cũng muốn cùng mình người yêu ở chung một chỗ, chỉ có như vậy, mới có được hạnh phúc chân chính. Mà cô, nhất định, chỉ là thoáng qua mà thôi.
Tần Mộc Vũ nhìn Thẩm Hiểu Phỉ thật lâu không nhúc nhích, anh không biết mình đang suy nghĩ cái gì, chỉ là không muốn động.
"Tự mình làm, không nên hối hận." Dứt lời, Thẩm Hiểu Phỉ xoay người rời đi.
Quách Hiểu Lượng nhìn bóng lưng của Thẩm Hiểu Phỉ, cảm thấy càng thêm hèn mọn , nếu như cô có thể hơn cô ấy một chút, chỉ cần có được một nửa yêu thương của Tần Mộc Vũ, vậy thì thật tốt.
"Thẩm Hiểu Phỉ!"
Nhìn Tần Mộc Vũ đuổi theo Thẩm Hiểu Phỉ, Quách Hiểu Lượng chậm rãi ngồi trên mặt đất, ánh mắt đờ đẫn. Xem ra, cô cũng nên nên rời đi. Ước nguyệt ban đầu của cô bây giờ đã làm được, không phải sao?
Hướng Tuấn Ngạn ngồi xổm xuống, một tay bế cô lên.
"Khóc đi, cho phép em dùng áo khoác của em lau nước mũi." Hướng Tuấn Ngạn nhìn cô một cái, Quách Hiểu Lượng dựa vào trong ngực anh nhẹ giọng khóc sụt sùi, bị câu nói của anh chọc giận, dần dần nín khóc.
"Phu nhân!"
Khi Mộ Ly ôm Quý Linh Linh vào cửa thì Vú Lâm giật mình hét to một tiếng.
Mộ Ly ngẩng đầu, "Vú Lâm, gọi bác sĩ bên không quân đến cho tôi."
Trên mặt Mộ Ly không mang theo bất kỳ cảm xúc gì phân phó, sau đó ôm Quý Linh Linh trực tiếp lên lầu.
"A, xin chào!" Vú Lâm lo lắng cầm điện thoại lên, trong bụng nghĩ, phu nhân thật thông minh nha, té xỉu thật đúng thời điểm.
"Mộ Ly có ở nhà không?"
Vú Lâm còn chưa gọi xong điện thoại, Giang Tâm Giao đã xuất hiện ở cửa.
Vú Lâm ngẩn ra, thì ra đây là chân trước chân sau, nếu đã cố tình đi theo, loại chuyện như vậy, còn phải hỏi sao?
"Tiên sinh ngài ấy. . . . . ."
"Trả lời chậm như vậy, thật không biết trong nhà này, lưu bà lại có ích lợi gì!" Giang Tâm Giao hai tay chống nạnh, bộ dáng nữ chủ nhân.
Vú Lâm cúi đầu, bĩu môi, cô ta có giỏi thì làm đi, còn một bộ dáng phách lối đến như vậy . Trước đó bà còn lo lắng không biết khi nào phu nhân mới trở lại, nhưng bây giờ bà đã không cần phải lo lắng thêm nữa, sự lo lắng của bà hiện tại đã không còn cần thiết.
"Nói chuyện a, Mộ Ly đã về chưa!" Nhìn vú Lâm bộ dáng cúi đầu không nói,Giang Tâm Giao trong lòng liền tức giận, vừa già lại không dùng được, thật là không biết lưu bà ta rốt cuộc có ích lợi gì .
"Đã trở về, nhưng. . . . . ."
"Tâm Giao, cô đến rồi." Đang lúc vú Lâm đang khó xử thì Mộ Ly xuất hiện ở cửa cầu thang.
“ Mộ Ly!" Giang Tâm Giao vừa thấy được người tới, liền làm bộ một thiên kim thục nữ, "Ly, anh đã đi đâu, em gọi cho anh mấy cuộc điện thoại, anh đều không có nhận."
Thấy Mộ Ly bước xuống lầu , Giang Tâm Giao cũng vui vẻ đứng tại chỗ, để cho anh chủ động đến gần mình.
Anh đi đâu, cô đều nhất thanh nhị sở( đều biết hết), khi anh ôm Quý Linh Linh từ MJ đi ra, cô tức đến mức nắm chặt tay đến sém làm gãy cả móng tay, cái người phụ nữ chết tiệt kia đã làm gì với Mộ Ly? Cư nhiên khiến Mộ Ly bế cô ta trở về, nhưng cho dù như vậy thì như thế nào, cô sẽ không để cô ta thực hiện được điều cô ta muốn!
"Ly, hôm nay bạn của em có giới thiệu một nhà hàng bít-tết rất ngon, chúng ta cùng đi nếm thử, có được hay không?" Mộ Ly mới vừa đi tới bên cạnh cô ta, cô ta liền liên tục không ngừng, đi tới khoác lên cánh tay của anh.
Mộ Ly cúi đầu nhìn sang, "Tôi gần đây có rất nhiều chuyện, không thể đi cùng cô."
"Ai nha, không nha, cho dù công việc của anh có bao nhiêu bận rộn, làm sao có thể không ăn cơm chứ? Đây chính là người ta tân tân khổ khổ mới tìm được! •" Giang Tâm Giao không thuận theo bắt đầu níu kéo tay của anh.
Chân mày Mộ Ly không khỏi hơi nhíu lại, trước kia Quý Linh Linh cũng thường xuyên đối với anh làm nũng như vậy, nhưng bây giờ đổi người, anh tại sao lại cảm thấy chán ghét như vậy?
Vú Lâm thấy thế, vội vàng đi lên trước, "Giang tiểu thư, Mộ tiên sinh không thích ăn thịt bò bít tết."
Giang Tâm Giao nhìn chằm chằm vú Lâm, đáng chết, lắm mồm!"Vậy. . . . . . Ly anh muốn ăn cái gì, chúng ta cùng đi có được hay không?" Giang Tâm Giao thấy thế, không có biện pháp tiếp tục nói nữa, chỉ có thể chuyển đổi đề tài.
Mộ Ly khẽ giãy giãy cánh tay của mình, đem cánh tay của cô ta lấy ra.
"Không cần, tôi ăn ở nhà là tốt rồi."
"Ly! Người ta. . . . . ." Giang Tâm Giao cắn răng, đã sớm muốn nổi điên, cô ta mỗi ngày cúi đầu tìm đến anh, cư nhiên không chiếm được của anh tí xíu sắc mặt tốt.
"Ông xã. . . . . ."
Giang Tâm Giao chợt ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Quý Linh Linh mặc một bộ váy ngủ, đứng ở cửa cầu thang.
"Ông xã, bụng của em có chút đau. . . . . ." Quý Linh Linh khẽ cắn môi dưới, một cái tay đỡ cầu thang, một cái tay che bụng của mình.
"Ai nha, Mộ tiên sinh, ngài xem phu nhân sắc mặt tái nhợt, trên trán còn thấm mồ hôi, ngài mau đi xem phu nhân một chút, tôi lập tức gọi cho tổng không quân!"Vú Lâm , người ở xa như vậy, cách xa đến thế cũng có thể thấy mồ hôi hột. . . . . .
"Bà còn chưa có gọi điện thoại?" Mộ Ly lạnh lùng nhìn về phía vú Lâm.
"Chuyện này. . . . . . Giang tiểu thư tới, tôi liền quên mất. . . . . ." Một câu nói, đẩy sạch sẻ cho Giang Tâm Giao.
"Ông. . . . . . Ông xã. . . . . ." Quý Linh Linh gương mặt khổ sở, còn chưa chờ Mộ Ly phản ứng, thân thể của cô liền chậm rãi cúi xuống.
Mộ Ly cả kinh, "Giang tiểu thư, tiễn!" Một câu nói, anh liền bước một bước dài xông tới!
Hít. . . . . . .Động tác thật là nhanh.Vú Lâm trong nội tâm mừng thầm, len lén liếc nhìn Giang Tâm Giao một cái, muốn cùng phu nhân nhà chúng ta đấu, ngươi còn non một chút!
Giang Tâm Giao siết thật chặt quả đấm, móng tay dài dài, lúc này cũng bị gãy mất.
Quý Linh Linh, tiện nhân này, cư nhiên đổi giọng gọi"Ông xã" ! Được, hãy đợi đấy, tôi nhất định sẽ để cho cô cũng với dã chủng kia, đi gặp Diêm Vương!
"Giang tiểu thư. . . . . ."
"Câm miệng! Đồ khốn kiếp. . . . . ." Giang Tâm Giao ác ngoan ngoan liếc vú Lâm một cái, chờ xem, đợi cô thành nữ chủ nhân nơi này, đều sẽ kiến cho chó cũng phải vẫy đuôi kia gặp.
Vú Lâm nhận lấy cái liếc ngang của Giang Tâm Giao, cũng là một bộ dáng chẳng hề để ý, một con chó, có răng dài,nhưng cô ta vẫn chỉ là một con chó mà thôi!
"Ông xã, bụng của em thật là đau. . . . . ." Mộ Ly vội vàng đem Quý Linh Linh ôm trở về phòng ngủ, anh mới vừa buông cô xuống muốn rời đi thì lại bị Quý Linh Linh kéo áo.
Mộ Ly quay đầu nhìn cô, theo bản năng liếc mắt nhìn bụng của cô, ngay sau đó nói, "Không nên gọi tôi như vậy."
"Ô. . . . . ." Nghe vậy, Quý Linh Linh liền bắt đầu nhẹ giọng ríu rít khóc ồ lên, nhưng tay lại không có buông ra, "Nếu như anh không cần em, cũng không cần đưa em trở lại, Lãnh Dạ Hi đã nói rồi, anh ta sẽ đối tốt với em, đối tốt với bảo bảo." Ách, Lãnh Dạ Hi khi nào nói qua lời này .
Mộ Ly nắm thật chặt quả đấm, không nói gì.
"Em hiểu rõ, anh bây giờ là hận em tận xương, nhìn em không vừa mắt, em cũng không phải là Quý Linh Linh mà anh thương yêu nữa rồi, em. . . . . . Ô. . . . . . Thật là đau. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, Quý Linh Linh liền cuộn tròn người, "Ông xã, Lãnh Dạ Hi mặc dù nói muốn chăm sóc em cùng bảo bảo, nhưng lòng của em cùng người của em đều là của anh, nếu như anh không thể chăm sóc chúng ta, anh. . . . . . Anh liền trực tiếp nói cho em biết, em đi bỏ bảo bảo, tự một mình sống. . . . . . Em. . . . . ."
Nước mắt chảy ngày càng nhiều, vẻ mặt căng thẳng của Mộ Ly cũng ngày càng dãn ra .
"Nếu bỏ đi bảo bảo cũng không làm anh bớt giận, vậy. . . . . . Vậy em chỉ còn biết đi tự sát, chỉ cần em chết, anh cũng có thể buông xuống đau khổ trong lòng, có được hay không. . . . . ."
Mộ Ly chợt ôm lấy cô thật chặt, hôn nhẹ mái tóc dài của cô.
Bảo bảo không thể đi, cô càng không thể chết.
Anh ôm cô thật chặt, cho đến có thể cảm nhận được nhịp tim của cô. Bao nhiêu ngày đêm, anh đều nghĩ đến cô, hiện tại cô đã ở đây, anh còn có thể nhẫn tâm được nữa sao
Quý Linh Linh mím thật chặt môi, nước mắt không cầm được rơi xuống.
Mộ Ly, nếu đã lựa chọn ở bên anh, em sẽ không bao giờ buông tay.
Mộ Ly lạnh lùng liếc nhìn Thẩm Hiểu Phỉ một cái, lướt qua cô, nhìn Quý Linh Linh đang ngất đi.
"Tôi muốn mang cô ấy đi." Một câu nói, âm thanh không lớn,như không có gì uy hiếp, nhưng làm chân của Thẩm Hiểu Phỉ cứng lại, nhúc nhích cũng nhúc nhích không được.
Mộ Ly dừng ở trước mặt Lãnh Dạ Hi, "Không được đến gần cô ấy." Ngụ ý, lời đã rất rõ ràng, Lãnh Dạ Hi không nên tranh giành cùng anh.
Lãnh Dạ Hi nhìn chằm chằm anh, tay không tự giác nắm chặt lại, "Tôi có thể lại tin tưởng anh sao?"
Mộ Ly nhìn quý Linh Linh, không nói gì, lại đưa tay ôm lấy cô. Mấy ngày không thấy, cô lại gầy vài phần, trừ cái bụng càng ngày càng to, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng là càng ngày càng xinh đẹp.
"Mộ Ly,chuyện mười lăm năm trước, cô ấy căn bản cũng không biết. Nếu như anh còn yêu cô ấy, hãy lo lắng chio cô ấy thật tốt, nếu như không, bây giờ liền buông tay đi." Thẩm Hiểu Phỉ hướng về phía bóng lưng của Mộ Ly hô lớn.
Mộ Ly bỗng dưng dừng bước, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong ngực. Anh rốt cuộc nên làm sao bây giờ, yêu cô, đeo trên lưng Huyết Hải Thâm Cừu; không thương, mỗi ngày nghe được tin tức của cô, nếu như tốt liền vui vẻ, nếu không tốt, liền cả đêm đều sẽ mất ngủ.
"Này, Mộ Ly!" Thấy Mộ Ly không trả lời, Thẩm Hiểu Phỉ muốn đuổi theo, lại bị Lãnh Dạ Hi kéo tay lại.
"Anh làm cái gì vậy?"
"Không cần đi,mặc kệ bọn họ."
Thẩm Hiểu Phỉ quay đầu, vẻ mặt khó hiểu, "Lãnh Dạ Hi, ý anh là sao? Anh không phải rất yêu cô ấy sao? Cứ như vậy nhìn cô ấy bị Mộ Ly một lần nữa mang đi?"
"Thay trói buộc nhau, không bằng buông tay." Lãnh Dạ Hi buông tay ra, dằng dặc nói, "Tôi yêu cô ấy, nhưng cô ấy không yêu tôi, tôi vẫn dây dưa, chỉ làm cho cô ấy cảm thấy phiền phức."
Thẩm Hiểu Phỉ vẻ mặt như nhìn thấy người ngoài hành tinh nhìn anh, lúc nào thì đại băng sơn Lãnh Dạ Hi hiểu triết học như vậy, còn nói ra giọng điệu như vậy.
"Anh đang nói nhảm cái gì vậy? Tôi chỉ biết, nếu như yêu thích thì phải cố gắng dành lấy!"
"Cô hỏi anh ta thử đi." Lãnh Dạ Hi ý bảo cô xem ngoài cửa.
Tần Mộc Vũ? Hỏi anh ta cái gì?
"Chúng ta chỉ có thể ở cùng Quý Linh Linh một lúc nào đó mà thôi, cô là bằng hữu tốt nhất của cô ấy, chẳng lẽ còn không biết, người đàn ông cô ấy yêu nhất là ai?" Tần Mộc Vũ đôi tay ôm ngực, gương mặt nhẹ nhõm.
Thẩm Hiểu Phỉ vừa nhìn về phía Lãnh Dạ Hi, anh lại lần nữa ngồi vào ghế sa lon, trong tay đang kiểm tra tài liệu.
"Có phải các người đang giấu tôi cái gì?" Thẩm Hiểu Phỉ cho đến bây giờ vẫn đang choáng váng, bọn họ rốt cuộc là đang làm trò khỉ gì.
Tần Mộc Vũ nhìn cô, cười cười. Đúng, chỉ một lúc, xem ra Quý Linh Linh làm như vậy là có đạo lý, anh chỉ là gọi giùm một cuộc điện thoại, Mộ Ly lại có thể có thể nhanh như vậy liền chạy tới, ha ha, tình cảm này, thật là bỏ không xong.



Thử đọc