Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc - Chương 08 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Thẩm Nhã Hinh không còn chút sức lực nào để mà chống đối anh nữa, cô theo bản năng nâng eo thon lên, chủ động tìm kiếm đầu ngón tay của Mạnh Dục Thành, cách một lớp quần lót mà yêu thương đã không đủ để thỏa mãn cô nữa rồi, cô muốn nhiều hơn, trực tiếp hơn nữa… cảm nhận bàn tay của Mạnh Dục Thành phủ lên đùi cô, dùng ngón tay móc mép quần lót ra, cô rất phối hợp mà nâng mông lên, để anh có thể kéo quần lót xuống dễ dàng hơn, u cốc ẩm ướt vừa tiếp xúc với không khí liền khát vọng nhiều hơn, cơ thể này đã không còn chịu nghe lời chủ nhân của nó nữa, mà chỉ thuần phục với Mạnh Dục Thành thôi, đối với mỗi động tác của anh đều để lộ ra những phản ứng khiến anh yêu thích.

Đợi lâu như vậy mà vẫn không nhận được bất kỳ an ủi nào khiến Thẩm Nhã Hinh khó chịu lắc eo, nâng cặp mắt hạnh nhìn Mạnh Dục Thành, anh đang làm gì thế? Tại sao không chạm vào người cô?

Mạnh Dục Thành thông qua cặp mắt hạnh long lanh của cô thấy được dáng vẻ tràn ngập dục vọng của mình, anh ôm lấy cô, cho cô một nụ hôn sâu, “Bảo bối, đừng sợ, anh sẽ không làm đau em.” Anh lại lần nữa hứa với cô, muốn nhận được mọi sự tin tưởng từ cô.

Thẩm Nhã Hinh nhìn anh với vẻ không hiểu, ánh mắt của anh như là đang nhẫn nhịn gì đó, cô xem không hiểu, nhưng cô biết anh sẽ khiến cô e sợ, khiến cô điên cuồng, “Em…” Giọng nói của cô run run, không chỉ vì sợ mà còn vì mong đợi nữa.

“Đừng sợ.” Mạnh Dục Thành lại lần nữa hôn cô, sau đó đỡ cô nằm xuống từ từ.

“Anh định làm gì?”

Cô nghi ngờ hỏi, bàn ăn lạnh như băng, cũng may có áo khoác của anh lót bên dưới mới không cảm thấy quá cứng, nhưng tư thế này khiến cô không có cảm giác an toàn, cô không chạm được người anh mà cũng không thể nhìn rõ được động tác của anh.

“Làm thứ việc sẽ khiến em vui vẻ.” Anh cười khẽ, vừa nghĩ đến sự vui vẻ mà mình sắp đem đến cho cô liền cảm thấy hưng phấn, đè nén lại sự xao động của thân dưới, anh cúi người sáp lại gần nơi giữa hai chân cô.

“Anh làm gì thế? A..”

Cánh hoa non mềm bị vật thể vừa ẩm ướt vừa nóng hổi bao bọc lấy, sự tiếp xúc quá mức trần truồng và trực tiếp khiến đầu óc cô trống rỗng, “Đừng…” Cô kêu lên, định đưa tay đẩy đầu anh ra, sao anh có thể liếm nơi đó chứ? Thật khiến người khác xấu hổ.

“Ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, nếu không anh sẽ khiến em sáng mai không thể rời giường được luôn.” Mạnh Dục Thành vì để đạt được mục đích mà uy hiếp cô, khiến Thẩm Nhã Hinh không dám chống đối nữa, anh lại lần nữa vùi đầu vào u cốc, dùng đầu lưỡi trêu đùa cánh hoa của cô, thậm chí còn luồn sâu vào nhụy hoa nữa.

Thẩm Nhã Hinh tưởng rằng cô sẽ mắc cỡ đến mất hết mọi cảm giác, nhưng tư thế nằm này khiến cô có thể cảm nhận rõ ràng mỗi hành động của Mạnh Dục Thành ở thân dưới của cô, chiếc lưỡi linh hoạt của anh cuốn lấy những cánh hoa, đưa sâu vào bên trong hoa huyệt khiến cô không nhịn được ngâm lên tiếng rên kiều mị.

“ A….” Khi đã mở miệng thì không thể ngừng được nữa,từng tiếng ngâm mê người khiến anh càng hưng phấn hơn, càng dùng sức mà yêu thương cô hơn.

Tạm thời rời đôi môi khỏi nơi đó, Mạnh Dục Thành đem hai ngón tay từ từ xâm nhập vào hoa huyệt của cô, tuy hai người đã làm qua vài lần, nhưng cô vẫn chặt chẽ như đêm đầu tiên, anh cần phải thật cẩn thận để không khiến cô bị thương.

Cảm giác ẩm ướt ấm áp nhắc nhở anh những khoái cảm đạt được lúc trước. hơi thở Mạnh Dục Thành trở nên thô ráp hơn, thân thể anh đang khát vọng lần nữa trải nghiệm sự ấm áp trong tình dục, nhưng anh vẫn áp chế dục vọng của bản thân, bởi vì anh muốn đạt được mọi sự tin tưởng của cô trước khi chìm đắm vào bể tình dục.

Anh chậm rãi di chuyển ngón tay, chờ đợi phản ứng chậm chạp của cô, của cô thật nhỏ, chỉ vửa nghĩ đến cảnh mình bị cô nuốt chửng anh liền cảm thấy không thể nhịn được nữa.

“ Ưm…”

Nghe được tiếng ngâm mong muốn được nhiều hôn nữa của cô, anh bắt đầu dao động ngón tay, đồng thời cũng cúi người ngậm lấy hạt trân châu cương cứng của cô.

“ Anh đang làm gì thế? A…”

Cảm nhận được anh tăng tốc độ ngón tay, Thẩm Nhã Hinh vừa định mở miệng liền bị chiếc lưỡi linh hoạt của anh làm cho đầu óc mơ hồ, sự khoái cảm đáng sợ cùng với chiếc lưỡi vừa thô ráp vừa dịu dàng ma sát nụ hoa non mềm, ngón tay vẫn đang tàn sát bên trong hoa huyệt, mô phỏng động tác của anh khi ở bên trong cô.

“ Đừng … Chịu không nổi…”

Thẩm Nhã Hinh khó chịu nói, nước mắt nhanh chóng trào dâng, cảm giác bị chiếc lưỡi trêu chọc còn khó chịu hơn cả ngón tay nữa.

Cô không tiếp nhận nổi nhiều khoái cảm như thế, đầu óc trống rỗng khiến cô không thể suy nghĩ được nữa, chỉ có thể vô lực vặn vẹo chiếc eo thon, mong muốn đem nụ hoa non mềm của mình càng sát lại gần chiếc lưỡi xấu xa của anh hơn.

Mạnh Dục Thành bị kích thích bởi hành động không khống chế được của cô, anh càng thêm mạnh mẽ mà hút lấy nụ hoa xinh đẹp, đem đến cho cô từng trận khoái cảm mãnh liệt.

Thẩm Nhã Hinh không thể nói được một câu hoàn chỉnh nào nữa, những thứ tiếng phát ra chỉ toàn tiếng khóc và tiếng ngâm mà thôi, chân cô run run, nhủy hoa không ngừng co rút, bao bọc lấy ngón tay của Mạnh Dục Thành,” Dục Thành…” khoái cảm kinh người như mực nước trào dâng, Mạnh Dục Thành đúng thời cơ, dùng lưỡi ấn mạnh lên hạt trân châu của cô.

“ Á….”

Thẩm Nhã Hinh hét lớn,cả người run rẩy, cô cảm thấy mình như bị sóng biển cuốn trôi vậy.

Mạnh Dục Thành cởi áo sơ mi ra, bọc lên người cô, Thẩm Nhã Hinh vẫn còn đang chìm đắm trong đợt cao trào vừa rồi, thật đáng sợ cô còn tưởng mình sẽ chết trong cao trào mất.

“ Thích không?” anh hôn cô, môi lưỡi tràn ngập mùi vị của cô.

“ Thích” cô không dám nhìn anh, mà cũng không thể lừa mình dối người nói không thích, nên cô chỉ đành nói bằng âm lượng thật nhỏ, chỉ mong anh không nghe thấy mà cũng hy vọng anh hiểu được lời cô nói.

Thẩm Nhã Hinh vuốt ve người anh, Mạnh Dục Thành lại bắt đầu một lần hoan ái mới nữa, anh lúc nào cũng chơi đùa, mang đến cho cô khoái hoạt hơn trước mới tiến vào người cô, muốn cô một cách cuồng dã, cho đến khi cô không chịu được nữa, anh mới đưa cô đến một đợt cao trào tiếp theo, rồi sau đó sẽ phóng thích toàn bộ ở bên trong cô.

“ Còn muốn nữa không?” Anh trêu chọc cô, vò nắn đầu ngực cương cứng của cô.

“ Tại sao anh luôn ăn hiếp em?” Thẩm Nhã Hinh ủy khuất lên án, đổi lại sự vuốt ve đầy yêu thương của anh.

“ Chẳng lẽ em không thích?” Mạnh Dục Thành nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô để mà tháo cọng dây nịch của anh ra, kéo khóa quần xuống, “ Sờ thử xem.” Anh dụ dỗ cô, cô chỉ hơi nhẹ nhàng đụng vào dục vọng của anh một cái liền rụt tay lại như là bị phỏng vậy.

“ Đừng…” cô xoay đầu qua một bên, cô sợ phải đối mặt với dục vọng to lớn của anh.

Mạnh Dục Thành cũng không miễn cưỡng cô, anh biết có những việc không thể gấp được, cô vẫn còn là một trái chanh xanh ngắt, cần anh từ từ dạy dỗ, để cô trở thành một trái đào tươi chin mọng, tỏa ra hương thơm dụ người.

Anh lấy chiếc áo sơ mi lót dưới mông cô để phòng hờ những hành động tiếp theo sẽ làm cô đau, sự tỉ mỉ của anh khiến Thẩm Nhã Hinh cảm thấy vui mừng, cô chủ động co chân để cự long của anh tì vào hoa huyệt đầy mật dịch của cô.

“ Gấp gáp như vậy à?”

Trái tim vì hành động của cô mà đập loạn nhịp, không đợi câu trả lời của cô, anh tìm kiếm được vị trí chính xác, eo khẽ dùng lực,mạnh mẽ đi vào.

“ A…”

Anh lấy chiếc áo sơ mi lót dưới mông cô để phòng hờ những hành động tiếp theo làm cô đau, sự tỉ mỉ của anh khiến Thẩm Nhã Hinh cảm thấy vui mừng, cô chủ động co chân, để cự long của anh tì vào hoa huyệt đầy mật dịch của cô.

“Gấp gáp như vậy à?”

Trái tim vì hành động của cô mà đập loạn nhịp, không đợi câu trả lời của cô, anh tìm kiếm được vị trí chính xác, eo khẽ dùng lực, mạnh mẽ đi vào.

“A….”

Thẩm Nhã Hinh bị cảm giác áp bách đó làm cho rên rỉ thành tiếng, tuy không đau nhưng cảm giác bị xâm chiếm quá lạ lẫm, con dao bằng thịt to lớn đó như vừa bổ ra một đường dọc ở bên trong người cô vậy, đi thẳng vào trong thân thể.

“ Thật tuyệt.”

Toàn bộ của anh đều bị hoa huyệt nhỏ bé của cô nuốt chửng, Mạnh Dục Thành cắn chặt răng, thưởng thức sự tinh tế của cô, lúc nãy anh tấn công quá bất ngờ, bức tường thịt của cô mạnh mẽ co rút, chất dịch của cô bị anh đẩy tràn ra ngoài, khiến nơi đó của hai người ẩm ướt một mảnh.

Mạnh Dục Thành dùng hai tay nắm chặt lấy mông cô, rút cực đại của mình ra, hoa huyệt của Thẩm Nhã Hinh co rút không nỡ mà hút lấy anh, phát ra thứ tiếng kỳ diệu khi anh rới khỏi, anh nặng nề thở dốc, va chạm vào bức tường thịt non mềm của cô mỗi lúc một mãnh liệt, trong không gian yên lặng không ngừng vang lên những tiếng ‘ phịch, phịch’ mê người.

“ Chậm chút...nhanh quá...”

Thẩm Nhã Hinh bị anh làm đến thở không ra hơi, những ngón tay xinh đp bấu chặt lấy chiếc áo khoác của anh, anh như là muốn đem cô hòa tan vào trong lòng anh vậy, ôm cô thật chặt.

Mạnh Dục Thành nhìn chằm chằm cơ thể vì sự tấn công của anh mà không ngừng run rẩy, đỉnh núi đỏ hồng trông cực kỳ quyến rũ, cúi đầu xuống, ngậm lấy nhũ hoa của cô không ngừng liếm láp, núi đôi của cô cực kỳ mềm mại, nhưng đầu nhũ hoa lại cứng rắn như viên chân trâu nhỏ.

“ Bảo bối, kêu anh bằng chồng đi.” Thân dưới của anh không ngừng ra vào, cô bị sự cuồng dã của anh xâu xé, yêu kiều cầu xin anh: “ Chồng à....chồng....”

Thẩm Nhã Hinh ngoan ngoãn nghe lời, thân thể không ngừng dao động theo nhịp điệu của anh, anh mạnh mẽ đến mức khiến cô chịu không nổi, cô muốn trốn tránh, nhưng mông lại bị anh khóa chặt, thứ duy nhất có thể là chính là tiếp nhận sự điên cuồng anh một cách bị động, hưởng thụ cảm giác được anh chiếm hữu, được anh yêu thương.

Mạnh Dục Thành mỉm cười gian tà, một tay mò mẫm đến cánh hoa ướt át của cô, dò tìm nụ hoa sưng đỏ của cô rồi bỗng nhiên dùng sức, “ A!” Thẩm Nhã Hinh kêu to, hoa huyệt không ngừng co rút, bao bọc lấy cự long to lớn của anh, khiến anh hưng phấn thở dốc.

“ Chính là như thế, cắn chặt anh.” Anh gầm nhẹ, hướng dẫn dẫn làm như thế nào để cho anh vui vẻ.

Động tác của Mạnh Dục Thành càng lúc càng nhanh, cô gần như không thể theo kịp nhịp điệu của anh, anh nắm chặt mông cô, mỗi một lần đi vào đều sâu đến kinh người.

“ Ở chỗ đó...á...” Thẩm Nhã Hinh mở to mắt, bị khoái cảm mãnh liệt dọa phải.

“ Ở đây sao?” Mạnh Dục Thành lập tức phát hiện nơi nhạy cảm của cô, anh điều chỉnh tư thế, để mỗi một lần xâm nhập đều mãnh mẽ va chạm vào nơi nhạy cảm đó.

Cả người Thẩm Nhã Hinh đều căng cứng, cô không chịu nổi mà khóc lớn, “ A....chồng à...” Tiếng ngâm phóng đãng thoát ra từ miệng, cô bắt lấy cánh tay của Mạnh Dục Thành, chủ động nâng mông đón nhận anh, chỉ có anh mới đem đến khoái cảm cho cô, cô không ngừng kiếm tìm anh, nâng eo vặn vẹo, nhưng...tại sao anh không cho cô? Cô rất muốn.

“ Bảo bối của anh, nói em muốn đi, nói lớn lên.”

Mạnh Dục Thành vẫn duy trì một tư thế, chuẩn bị mang đến sự kích thích lớn hơn cho cô, đồng thời dùng tay nắm lấy đầu nhũ hoa của cô kéo mạnh.

“ Em muốn, em muốn...a!”

Thẩm Nhã Hinh phát ra tiếng ngâm dâm đãng sẽ khiến cô xấu hổ sau khi xong việc, khoái cảm mãnh liệt hơn lúc nãy chảy dọc cơ thể cô, cô hét lên một tiếng, không ngừng run rẩy, cả người cô cương cứng lên rồi lại mềm oặt xuống, chỉ còn hoa huyệt không ngừng co rút, ép đẩy cực đại của Mạnh Dục Thành ra ngoài.

“ Bảo bối....”

Mạnh Dục Thành hưởng thụ cao trài của cô, anh không còn khắc chế dục vọng của mình nữa, dùng sức mà ra vào bên trong hoa huyệt của cô, khẽ gầm một tiếng để tiến đến cao trào.

Thẩm Nhã Hinh mềm oặt nằm trên bàn, dần dần thoát khỏi bể tình, lý trí cũng quay về với cô, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên trong đầu, trời ạ, cô không thể tin được mình lại phóng đãng như thế, sự vuốt ve của anh như ma pháp vậy, khiến cô trầm luân vào đó.

“ Bảo bối.”

Mạnh Dục Thành khẽ nhúc nhích, cực đại của anh vẫn chưa nỡ rời khỏi người cô, cảm giác được cô bao bọc quá tuyệt vời, anh nhìn khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của cô, gòa má đỏ rực, ánh mắt sáng long lanh ngại ngùng không dám nhìn anh.

“ Đừng nhìn nữa.” Thẩm Nhã Hinh che mặt lại, không muốn cho anh nhìn.

“ Tại sao? Em đẹp như vậy.” Anh kéo hai tay cô xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên cái mỏ chu ra của cô, “ Rất đẹp.” Anh như là hôn không đủ vậy, liên tiếp hôn lên cổ cô, ngực cô....da của cô vừa non vừa mịn, chỉ cần khẽ dùng sức hôn lâu một chút sẽ để lại một dấu hôn màu đỏ đỏ trên đó.

“ Anh...anh đi ra được không?” Anh cứ để ở bên trong cũng không khiến cô cảm thấy khó chịu mấy, chỉ là có chút căng trướng mà thôi, nhưng làm cũng làm xong rồi mà còn ‘ hàn gắn’ với nhau một cách trơ trụi như vậy thật là kỳ quái mà.

“Anh… anh đi ra được không?” Anh cứ để ở bên trong cũng không khiến cô cảm thấy khó chịu mấy, chỉ là có chút căng trướng mà thôi, nhưng làm cũng làm xong rồi mà còn ‘hàn gắn’ với nhau một cách trơ trụi như vậy thật là kỳ quái mà.

“Không.” Mạnh Dục Thành cười khẽ nhìn khuôn mặt lại bắt đầu đỏ lên của cô, lúc này mới từ từ lấy dục vọng của mình ra.

Hỗn hợp của hai người trào ra, chảy xuống mặt bàn, vừa nhìn thấy cảnh tượng dâm mĩ như thế, bụng dưới của Mạnh Dục Thành lại căng trướng lên, anh đưa tay bế Thẩm Nhã Hinh lên, quẳng chiếc bàn thảm hại qua một bên, đi vào phòng ngủ.

“Á, anh làm gì thế?” Cô bị anh làm hết hồn, đưa tay ôm chặt cổ anh để mình không bị té xuống đất.

“Làm một lần nữa.” Mạnh Dục Thành đáp lại cô như là chuyện hiển nhiên, rồi cúi đầu ngậm lại đôi môi muốn kháng nghị của cô.

Ừm, đêm dài như vậy, sao có thể kết thúc dễ dàng như thế chứ. “Đây là nơi nhuộm vải có tuổi thọ hàng trăm năm rồi, đợi tí nữa đi vào là có thể thấy được rất nhiều mảnh vải đẹp mắt khác nhau đã được nhuộm xong, còn rất nhiều lu màu nhuộm khác nhau nữa.” Thẩm Nhã Hinh nhân lúc không ai chú ý mà khẽ vặn eo, cô đang cười thật tươi mà thuyết minh cho vị thiết kế sư người Pháp đang ngồi kế bên, thật muốn mạng cô mà, kết quả của việc dung tục quá độ chính là đau nhức cả người, hôm nay cô ngay cả nhúc nhích cũng chẳng muốn, hôm qua lúc gần cuối cô gần như không muốn động đậy mà cũng chẳng động đậy nổi nữa, chỉ có thể bị động mà đón nhận sự xâm chiếm của anh cho đến khi anh thỏa mãn mới thôi.

Lén liếc nhìn người đàn ông khiến cô mệt đến nửa sống nửa chết kia, anh đang ngồi đằng trước ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ xe như là chẳng có chuyện gì cả.

Thẩm Nhã Hinh có nghĩ cỡ nào cũng chẳng thể hiểu nổi, đa phần đều là anh hoạt đông mà sao anh chẳng vẻ gì gọi là mệt hết vậy? Ngược lại sau khi xong chuyện cô đều mệt đến không muốn thở? Chẳng lẽ cấu tạo cơ thể của đàn ông và phụ nữ khác nhau sao? Đàn ông vừa sinh ra liền sỡ hữu một loại cấu tạo xương và kết cấu cơ bắp thích hợp cho việc vận động đó?

Haizz, ông trời thật không công bằng mà, cô thấy mệt quá, thật muốn ngủ, thật muốn quăng tấm thân mỏi nhừ này lên chiếc giường mềm mại mà nghỉ ngơi, nhưng mấy thứ đó cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi, hôm nay không phải cuối tuần, cô phải làm việc, mà còn phải làm hết trách nhiệm tiếp đãi khách quý của công ty nữa.

Thẩm Nhã Hinh đã hoàn toàn quên sạch chuỗi tên tiếng Pháp dài thòng của vị thiết kế sư kia rồi, cô chỉ có thể nhớ tên tiếng Trung của ông ấy mà thôi, không chỉ cô, ngay cả hai anh chàng phiên dịch viên chuyên nghiệp cũng kêu ông ta bằng Khanh tiên sinh, cũng may bản thân Khang Thái rất thích được người ta gọi bằng tên tiếng Trung của mình, nên mọi người cũng đỡ được phần nào.

Kế hoạch của hôm nay vốn là đi tham quan phòng thí nghiệm, nhưng Mạnh Dục Thành trong lúc vô ý đã nhắc đến Câu lạc bộ nhuộm vải bằng thảo mộc Văn Tuyền, Khang Thái bị Mạnh Dục Thành làm cho tò mò, nhất quyết đòi đi xem công nghệ nhuộm vải truyền thống đó.

Vô ý? Nếu vào nửa tháng trước có lẽ cô sẽ tin, nhưng giờ cô chỉ có thể hoài nghi nhìn Mạnh Dục Thành, dùng ánh mắt để mà hỏi anh, anh là cố ý đúng không?

Mạnh Dục Thành thì chỉ quẳng cho cô một ánh mắt em biết mà, rồi dặn dò cô sắp xếp lịch trình.

Tội nghiệp cho cô thư ký nhỏ bé là cô đây sao dám không nghe lời ônh chủ cơ chứ? Cô chỉ đàng kéo lê tấm thân ê ẩm mà gọi điện cho phiên dịch của công ty, rồi lại sắp xếp một chiếc xe thích hợp, cô vốn sắp xếp vào ngày mai, nhưng Khang Thái lại nôn nóng muốn ngay vào buổi chiều, thế là cô lại phải lên xe ngay vào giờ nghỉ trưa quý báu, hai bên là phiên dịch viên và Khang Thái, phía trước là Mạnh Dục Thành.

Vị thiết kế sư người Pháp này quả thật là một người hiếu kỳ mà, dọc đường đi thấy cái gì lạ cũng hỏi, mà còn đặc biệt thích hỏi Thẩm Nhã Hinh.

Thẩm Nhã Hinh rất muốn nói với ông ta, ngồi kế bên ông là phiên dịch viên chuyên nghiệp đó, ông có thể kiếm người chuyên nghiệp mà nói chuyện không? Để cho cô còn được nghỉ ngơi một tí nữa chứ! Tiếc rằng có cho cô thêm mười cái gian thì cô cũng chỉ dám nói thầm trong lòng mà thôi, ông ấy dù sao cũng là khách hàng quan trọng của công ty.

Nhân lúc ngắm cảnh, Mạnh Dục Thành lo lắng quét mắt nhìn cô, tối hôm qua anh không có thông cảm cho sức khỏe của cô, để cô quá mức mệt mỏi, vốn định cho cô ở nhà nghỉ ngơi, nhưng người phụ nữ cố chấp này cứ nhất quyết đòi đi làm, xem ra để tốt cho cô thì mấy ngày kế tiếp anh phải nhịn rồi.

Vừa nghĩ đến đây anh liền nhớ đến cảm giác cô co rút dưới thân anh, dáng vẻ tội nghiệp cầu xin anh của cô, còn có đôi môi anh đào đỏ mọng của cô nữa…gặp quỷ rồi, anh chỉ tưởng tượng thôi mà xém xíu cương cứng lên là sao?

“Mạnh tiên sinh, tí nữa tôi có thể tự tay nhuộm một cọng vải không?”

Cũng may vị thiết kế sư Khang Thái không biết nhìn sắc mặt này đã làm gián đoạn suy nghĩ xấu xa của anh, có ai nghĩ đến người đàn ông được người khác xem như tu sĩ là anh đây lại có loại phản ứng đó chứ? Anh nhân cơ hội đó mà bỏ đi mọi hình ảnh trong đầu, gật đầu với Khang Thái: “Đương nhiên là được, giờ nơi đó là câu lạc bộ mà, chỉ cần là thành viên của câu lạc bộ đều có thể tham gia quá trình nhuộm vải.” Một cọng vải? Đó là kiểu lượng từ thần kỳ gì vậy?

“ Ồ, thế tôi không phải thành viên cũng được chứ?”

“Được, câu lạc bộ đó là do công ty Khải Dương đầu tư, nên ông có thể thoải mái thử mọi phương pháp nhuộm vải khác nhau.” Thẩm Nhã Hinh nghe cuộc đối thoại của họ, đầu cô không nhịn được từng chút từng chút một nghiêng về phía cửa sổ xe, có gì đó để làm phân tán sự chú ý còn tốt, giờ vừa mới rảnh rỗi một chút cô liền buồn ngủ không chịu được, kết quả là lúc xe ngừng hẳn thì đầu của cô cũng theo quán tính mà ‘boong’ một tiếng, tông thắng vào cửa kính xe.

Trong khoang xe yên tĩnh, tiếng ‘boong’ này liền khiến tất cả mọi người chú ý đến, Thẩm Nhã Hinh hết hồn lập tức ngồi thẳng lưng, mơ mơ màng màng nhìn xung quanh, những người khác không phải nhịn cười thì là lắc đầu, thảm rồi, quê chết đi được.

Mạnh Dục Thành nhăn mày, da cô mỏng như vậy, đụng kiểu này chắc chắn bị bầm mất, anh nhịn lại ý muốn đi qua xem xét vết thương cho cô, nhàn nhạt nói: “Thân thể không khỏe thì tí nữa ngồi trên xe nghỉ ngơi đi.”

“Không có gì, không có gì, chỉ là việc ngoài ý muốn mà thôi.” Thẩm Nhã Hinh huơ tay từ chối rồi chạy xuống xe, ngỏ ý là cô vẫn rất khỏe, những người khác cũng lần lượt xuống xa, không khi trong lành của vùng núi khiến tất cả mọi người ở đây đều yêu thích.

Đi vào khu vườn của câu lạc bộ nhuộm vải Văn Tuyền, những công cụ nhuộm vải đa dạng cùng với những chiếc lu với nhiều màu sắc khác nhau nhiều đến mức khiến người ta mắt tròn mắt dẹt, Thẩm Nhã Hinh kiếm cơ hội khẽ hỏi Mạnh Dục Thành.“Mấy hôm trước vẫn không có nhiều như thế, anh kêu họ trưng ra từ lúc nào thế?”

Mạnh Dục Thành cười khẽ, “ Mấy thứ này vốn ở đây, chỉ là sợ bị hư tổn nên phần lớn thời gian đều để ở trong nhà mà thôi.”

Đi vào khu vườn của câu lạc bộ nhuộm vải Văn Tuyền, những công cụ nhuộm vải đa dạng cùng những chiếc lu với nhiều màu sắc khác nhiều đến mức nhau khiến người ta mắt tròn mắt dẹt, Thẩm Nhã Hinh kiếm cơ hội khẽ hỏi Mạnh Dục Thành: “Mấy hôm trước vẫn không có nhiều như thế, anh kêu họ trưng ra từ lúc nào thế?”

Mạnh Dục Thành cười khẽ, “Mấy thứ này vốn ở đây, chỉ là sợ bị hư tổn nên phần lớn thời gian đều để trong nhà mà thôi.”

“Thế sao lúc trước không xài? Không phải vốn vẫn đang nhuộm vải bằng thủ công sao?” Thẩm Nhã Hinh hỏi.

“Kỹ thuật của những công cụ này rất phức tạp mà cũng rất tinh tế, những người mới học thường không điều khiển được nó, đợi đến lúc họ học đến một giai đoạn nhất định thì cũng sẽ đem những thứ này ra thôi.” Nhìn quần thăm mắt xanh xanh của cô, anh không vui nói: “Kêu em ở trên xe nghỉ ngơi mà em không chịu.”

“Ui, em có mệt mỏi gì đâu, khó khăn lắm mới có thể chiêm ngưỡng công nghệ truyền thống mà trên ti vi không thấy được, sao có thể bỏ qua chứ.” Khuôn mặt háo hức của cô khiến anh không nhẫn tâm bắt cô đi nghỉ ngơi nên đành nhăn mày dặn dò, “Thế chiều em về sớm chút, ngủ một giấc cho khỏe.”

“Ok ok.” Thẩm Nhã Hinh trả lời qua loa, mắt thì nhìn chằm chằm một người khác đang làm mẫu cách tạo hoa văn, thật thần kỳ mà, thì ra hoa văn có thể làm ra bằng cách này sao?

“Công nghệ nhuộm vải của Châu Âu cũng đã từng rất phát triển, nhưng sau thế kỷ mười chín thì mọi thứ đều công nghệ hóa hết rồi.” Khang Thái không biết từ khi nào thì xuất hiện ở phía sau cô, vừa nói vừa chỉ: “Tới bây giờ thì hầu như không còn tồn tại biện pháp in ấn thủ công nữa.” Ông đã nghe nói về biện pháp in ấn và nhuộm vải thủ công rất lâu rồi, cũng đã từng thấy qua sản phẩm hoàn thiện, nhưng thao tác trực tiếp như vậy thì vẫn là lần đầu tiên.

“Nhuộm vải thủ công có một linh tính nhất định, trong quá trình thao tác mình phải dùng cái tâm của mình để tiến hành giao tiếp với chất nhuộm, nói cho nó biết mình muốn kết quả như thế nào thì mới có thể làm ra một sản phẩm như ý được.” Một người có mái tóc hoa râm vừa cười vừa bước về phía họ nói, những thứ mà ông ấy nói có chút phức tạp, phải nhờ đến phiên dịch thì Khang Thái mới hiểu hết được ý của ông ta.

“Đây là người phụ trách của câu lạc bộ này, Bạch Nghĩa Hoa, ông ấy biết rất nhiều kỹ xảo nhuộm và in ấn vải bằng thủ công đấy.” Mạnh Dục Thành giới thiệu.

“Khang tiên sinh, chào mừng ông đến với Văn Tuyền.” Bạch Nghĩa Hoa cười chào mừng khách quý, ông chính là người đã hy sinh mọi thứ đến cầu xin Mạnh Dục Thành vào năm đó, lúc đó ông đã chuẩn bị sẵn sàng để bị Mạnh Dục Thành làm khó, nhưng không ngờ người hậu bối này không chỉ mua lại mảnh đất này, mà còn hỗ trợ ông trong việc khai phát và nghiên cứu công nghệ nhuộm vải thủ công nữa.

“Tôi có thể xem những kỹ xảo nhuộm màu đó chứ?” Khang Thái ngắt tay với ông và hỏi.

“Đương nhiên là được, đây chẳng phải chính là mục đính của ngày hôm nay sao?” Bạch Nghĩa Hoa cười nói.

Nhà họ Bạch bao nhiêu đời nay đều kinh doanh nghề nhuộm vải, mưa dằm thì thấm đất, sự hiểu biết về kỹ thuật nhuộm và in ấn thủ công này hiển nhiên sẽ hơn người khác một bậc, Bạch Nghĩa Hoa vừa thuyết minh vừa thực hành làm mẫu, khiến cho Khang Thái mở mang tầm mắt, khen ngợi không dứt.

Xem đến quá mức hưng phấn, Khang Thái một mực đòi tự tay phơi vải, không ai khuyên được ông, chỉ đành đứng bên chiếc thang gỗ mà canh chừng, sào phơi rất cao, nên cần phải leo thang gỗ lên rồi trải rộng trên sào để mà phơi.

Khang Thái ko dễ dàng gì phơi được vải, đang từng bước leo xuống, nhưng khi xuống được một nửa thì tính con nít trỗi dậy, ông bổng nhiên vỗ tay hoan hô, kết quả là mất thăng bằng, trực tiếp rơi thẳng xuống đất.

Mạnh Dục Thành vừa lúc đứng kế bên liền nhanh chóng kéo ông ta lại, nhưng Khang Thái khá nặng cân, kết quả là hai người cùng té lăn xuống đất, cũng may cả hai đều không bị thương, nhưng dáng vẻ khi té xuống của hai người thì… trông có vẻ ái muội sao sao đó.

Tất cả mọi người ở đây đều đã từng thấy qua tấm hình trong ví của Khang Thái, và cũng khẽ bàn tán về giới tính của Khang Thái suốt mấy hôm nay, khi thấy cảnh tượng này thì có người cười trộm, có người thì chạy đến đỡm nhưng phần lớn thì ai cũng nghĩ trong đầu, xong rồi, Tổng giám đốc không phải bị ông ta nhìn trúng rồi chứ?

Khang Thái bị té nặng hơn, lúc đứng lên thì vô ý nắm chặt tay Mạnh Dục Thành, khiến cho người khác không muốn tưởng tượng cũng phải tưởng tượng.

“Không sao chứ?” Mạnh Dục Thành lắc mạnh đầu, anh vẫn hơi choáng váng,

“Không sao, chỉ hơi nhức đầu thôi.” Khang Thái vỗ vỗ đầu, hồi nãy bị đụng trúng đầu, chắc mai sẽ sưng một cục lên rồi.

“Cần đến bệnh viện không?” Thẩm Nhã Hinh lo lắng hỏi, lỡ bị thương rồi thì sao?

“Yên tâm, tôi không sao, tôi còn muốn nghe ông Bạch đây giảng giải cho nữa.” Khang Thái vẫn rất hưng phấn mà nói.

Sự xáo động rất nhanh liền lắng xuống, cuộc thuyết minh lại bắt đầu, chỉ là không ai chú ý đến ngoài cửa có vài người mới đến.

Thân là mẹ ruột của Mạnh Dục Thành, Chu Ngữ Viên hận không thể đem thằng con trai đó nhét trở vào bụng mình, trời ạ, nó mấy năm nay không chịu kiếm bạn gái biết thế cũng có vấn đề mà, sao bà không sớm nghĩ đến điểm đó chứ?

Hình ảnh Mạnh Dục Thành ôm lấy người đàn ông ngoại quốc lúc nãy cứ hiện lên trong đầu bà, bà không nhịn được muốn khóc, cho dù muốn kiếm đàn ông đi nữa, sao không kiếm một người trong nước chứ? Không không, không phải như vậy, sao nó có thể kiếm đàn ông được chứ, bà còn đang chờ đợi được ôm cháu nữa đó.

Chu Ngữ Viên vừa về nhà liền nhớ đến lý do bà chạy đến đó, khi biết được tin bạn thân của con trai là Văn Diệp Nhiên vừa về nước, bà liền tìm mọi cách bắt lấy chàng trai giải hoạt còn hơn cả hồ ly đó, ép hỏi cậu ta về vấn đề tình cảm của Mạnh Dục Thành, dưới sự bức ép của bà, Văn Diệp Nhiên chỉ khai ra rằng gần đây Mạnh Dục Thành có chút dao động trên vấn đề tình cảm, và hôm nay nó sẽ dẫn người đó đến Câu lạc bộ nhuộm vải Văn Tuyền tham quan.

Hèn chi thằng nhóc Diệp Nhiên đó có chết cũng không chịu nói cho bà biết người đó là ai, nếu không không chừng ngay cả cửa lớn nhà họ Mạnh cậu ta cũng chưa kịp bước ra thì đã bị bà bóp cổ chết mất rồi.

Giờ thì làm sao đây, bà nên cầu cứu ai bây giờ? Bà không muốn đi vào đối mặt với con trai nên đã nhanh chóng ra lệnh cho tài xế lái về nhà rồi, lúc ngồi trên xe, bà suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy không thể đem chuyện này nói cho chồng bà biết được, ông ấy nhất định sẽ không chịu nổi cú sốc này, thế là bà liền gọi điện thoại cho chị ruột của mình, hy vọng chị của bà sẽ có cách giúp bà vậy.

Để tránh cho tài xế nghe thấy, Chu Ngữ Viên móc điện thoại ra, dùng giọng điệu nhỏ nhất có thể để kể lại cho chị mình nghe chuyện lúc nãy, Chu Ngữ Nghiên càng nghe thì càng hốt hoảng.

Chu Ngữ Nghiên vốn cũng rất để tâm chú ý đến thằng cháu trai này, đời sau của chồng bà đa số toàn là nam, chỉ có duy nhất một cô cháu gái họ ngoại được nhận nuôi, người không chỉ xinh đẹp, mà còn rất nghe lời, bà muốn tác hợp cô cháu gái nuôi đó với Mạnh Dục Thành rất lâu rồi, chỉ là cứ không kiếm được cơ hội mà thôi, giờ thì hay rồi, cơ hội tự tìm đến cửa nhà rồi thì sao bà có thể buông tha được chứ? Chỉ là theo như tin tức mà bà thu thập được thì Mạnh Dục Thành rõ ràng là đang quen với cô thư ký mà chồng em bà phái đến cơ mà, sao khi đến tai em gái mình thì lại thành kết giao với đàn ông thế này!

Chu Ngữ Viên nghẹn ngào, “Chị à, tuy rằng em vẫn còn hai thằng con trai nữa, nhưng chỉ có đứa này là có tiền đồ nhất thôi, nó mà như thế thì em… em thà chết đi cho rồi, em lấy mặt mũi gì mà đi gặp tổ tông chứ.”

“Khóc gì mà khóc, không có tiền đồ gì cả, để chị chỉ cách cho em.”

Thôi mặc kệ nó là ai, dù đi nữa thì bà cũng muốn tác hợp cho cháu gái nuôi và Mạnh Dục Thành với nhau, người ta hay nói nước phù sa không rơi ruộng người ngoài mà, còn cái người thư ký đó là nam hay nữ thì có quan trọng đâu chứ!

Đã có mưu mô rồi, bà bắt đầu chỉ huy cô em đang khóc đến rối tung rối bời đó, “Em làm theo lời chị chỉ này, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu…”



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc